mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2123
mod_vvisit_counterHôm Qua5693
mod_vvisit_counterTuần Này27784
mod_vvisit_counterTuần Trước36065
mod_vvisit_counterTháng Này86959
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8982039

We have: 123 guests online
Your IP: 54.81.157.56
 , 
Today: Aug 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
THAN TAM MANH KHOE # 233 = KINH CAU CHO TUOI GIA PDF Print E-mail

> KINH CẦU CHO TUỔI GIÀ
>
> Nguồn: Dòng Ba Carmelo
>
> Lạy Chúa, xin ban cho con một tuổi già an bình và thanh thản.
>
> Xin gìn giữ con khỏi một tuổi già tự khép mình trên con và trên những nuối tiếc vô ích.
>
> Và nếu sự ngờ vực tấn công con, xin Chúa hãy soi sáng con.
>
> Nếu sự cô đơn làm tâm hồn con sầu buồn, xin Chúa viếng thăm con.
>
> Nếu bệnh tật hành hạ thân xác con, xin Chúa ban sức mạnh cho con.
>
> Nếu giờ chết tới gần làm con kinh hoàng, xin Chúa hãy làm lắng dịu sự kinh hãi cho con.
>
> Dù sự chết chộp con cách bất ngờ hay tiến tới từ từ, xin Chúa đừng bỏ rơi con.

 

* BẠN VÀ TÔI SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH:
>
1/  Nếu một mai bệnh tình xâm phạm tới trí óc con, khiến con mất sự minh mẫn, thì ngay từ bây giờ, trước mặt Chúa đây, NHỜ THÁNH THẦN CON  hứa trước sẽ vâng chịu, và vâng chịu trong thái độ yên lặng kính thờ.
>
2/  Nếu mai này con bị chìm đắm trong tình trạng hôn mê kéo dài, thì con mong rằng mỗi giờ phút còn lại của cu���c dời con sẽ đều là những thời gian liên tục chúc tụng tri ân Chúa, và chớ gì hơi thở sau hết của con cũng sẽ là một hơi thở của lòng mến yêu.
>
3/  Con ước ao cậy trông rằng, vào giờ đó, con sẽ được Đức Mẹ nắm tay dẫn dắt đến trình diện trước Thiên Nhan để ca tụng ngợi khen Chúa đến muôn dời. Amen.

SR CA ĐỖ CHUYỂN
>-----------------------------

 
BANH SU SONG - THU NAM TUAN19TN-A PDF Print E-mail

THỨ NĂM TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN A - NGÀY 17/08/2017

BÁNH SỰ SỐNG : Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu (Mt 18: 21-19: 1)

Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, khi anh em con xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?" Chúa Giêsu đáp: "Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy. Về vấn đề này, thì nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết, người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả". Người chủ động lòng thương trả tự do và tha nợ cho y. Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: "Hãy trả nợ cho ta". Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh". Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu chuyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?" Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. Vậy Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình". Khi Chúa Giêsu nói những lời đó xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông Giođan.

Suy niệm / TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Tiếp nối sự tế nhị mà Chúa hướng dẫn chúng ta về việc sửa lỗi cho nhau, hôm nay Chúa Giêsu lại bày cho chúng ta cách học biết tha thứ cho nhau qua lời Chúa dạy ông Phêrô phải tha thứ cho người khác "đến bảy mươi lần bảy" (Mt 19,1).

Trước hết, trong văn hóa Do Thái, con số 7 tượng trưng cho sự thành toàn, hoàn hảo nên kiểu nói 70 lần 7 trong bối cảnh ông Phêrô hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, nếu anh em con xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?" (Mt 18, 21) hàm nghĩa sự viên mãn, tròn đầy. Do đó, khi Chúa Giêsu khuyên môn đệ Phêrô khi xưa và mỗi người chúng ta hôm nay hãy tha thứ "bảy mươi lần bảy", tức là luôn luôn và tất cả, tha thứ hoài, tha thứ không tính toán, tha thứ không điều kiện, giới hạn hay biên độ. Nói chung sự tha thứ là vô bến vô bờ, vô biên.

Trong khi đó, đối với người Việt chúng ta hay quan niệm và nhắc nhau kinh nghiệm sống ở đời: "sự bất quá tam", ý muốn nói phàm ở đời, việc gì cũng không nên quá nhiều lần. Nhiều lắm là 3 lần trở lại. Tha thứ kẻ lầm lỗi, chỉ nên tha ba lần, nếu vẫn còn tái phạm, thì lần thứ tư phải trách phạt. Thất bại trong công việc gì, lần thứ tư phải cố mà thành công. Đã ba lần chết vợ, không nên tục huyền nữa...

So với chúng ta, ông Phêrô sẵn lòng tha thứ cho anh em khi họ xúc phạm ông đến 7 lần, nếu tính ra ông Phêrô đã ứng xử rộng lượng và quảng đại trong tha thứ cho người khác hơn gấp đôi lối suy nghĩ ứng xử của chúng ta. Thế nhưng, sự tha thứ theo lối nghĩ của Phêrô không còn có thể mang so sánh với sự tha thứ mà Chúa mời gọi người môn đệ của Chúa dành cho nhau. Tha thứ "đến bảy mươi lần bảy" không còn dừng lại nhớ xem là tha thứ đến lần thứ bao nhiêu, mà là luôn luôn tha thứ, không còn nhớ và kể những lần tha thứ trước nữa.

Trong cuộc sống hằng ngày, là Kitô hữu, chúng ta, những môn đệ của Chúa Giêsu được mời gọi sống yêu thương tha thứ. Bởi tình yêu thương và sự tha thứ không thể tách rời nhau được, nên sự tha thứ không chỉ giải thoát cho người được tha thứ mà còn làm tăng trưởng đời sống thuộc linh của người ra quyết định tha thứ. Vì thế, tha thứ không chỉ là cách chúng ta đem đến một cơ hội mới, một khởi đầu mới cho người đã phạm lỗi lầm với chúng ta, mà quan trọng hơn, đó chính là cách để chúng ta được giải phóng, tự do. Thật thế, chỉ khi quyết định tha thứ hoàn toàn, chúng ta mới có thể trở nên hoàn toàn tự do khỏi mọi sự buồn giận và thù oán. Đừng cầm giữ, hãy trao mọi gánh nặng của mình cho Chúa, và nhận lấy một đời sống tự do, tràn đầy vui mừng, bình an và sức sống từ nơi Chúa.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH: Như lời kinh Lạy Cha chúng ta cầu nguyện hằng ngày: "Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con". Sự tha thứ mà Thiên Chúa ban cho chúng ta đòi buộc chúng ta phải tha thứ cho người khác. Chân phước Maurice Tornay nhấn mạnh: "Chúng ta phải tha thứ cho nhau vô điều kiện, bởi vì Thiên Chúa nhân lành, luôn thương xót và tha thứ mọi lỗi lầm của chúng ta trước".

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

, or

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH -THU TU TUAN19TN-A PDF Print E-mail

MỖI NGÀY SỐNG MỘT CÂU KINH THÁNH - NGÀY 16-8-2017

"Nếu ở dưới đất, hai ba người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy Đấng ngự trên trời sẽ ban cho". (Mt 18, 19)

- Công Đồng Vatican 2, Giáo hội dạy bạn và tôi trước các giờ sinh hoạt nào, Tín hữu cần đọc một đọan Kinh Thánh ngắn gọn, hợp với chủ đề để nghe Thánh Thần dẫn dắt, Chúa sẽ hiện diện và ban ơn cho tôi.

Đầy tớ Vô ích

--------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA- THU NAM TUAN 19TN-A PDF Print E-mail

Chúng ta muốn lấy được vài đồng bạc nợ nần của nhau chẳng đáng là bao
để trả món nợ kếch sù cả tỉ bạc bất khả thanh toán với Thiên Chúa vị chủ nợ bao dung của chúng ta hay sao?

SỐNG VÀ CHIA SẺ TIN MỪNG MAT 18, 21 --  19, 1

Thật vậy, bài Phúc Âm hôm nay bao gồm câu trả lời của Chúa Giêsu cho câu hỏi của Tông Đồ Phêrô: "'Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?' Chúa Giêsu đáp: 'Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy'".

Nghĩa là bao giờ cũng tha, không bao giờ chấp nhất, dù có thế nào chăng nữa, dù có nhiều đến đâu chăng nữa, dù có nặng đến mấy chăng nữa, thậm chí dù có cố tình chăng nữa, chứ không phải chỉ tha khi đương sự vô tình, không có ý gì. Và còn phải tự động tha nữa, chứ không cần phải được xin lỗi mới tha, như Người đã dạy trong bài giảng Phúc Đức Trọn Lành đối với những ai phạm đến chúng ta trước khi chúng ta dâng của lễ cho Thiên Chúa (xem Mathêu 5:24).

Tất cả tinh thần nhân hậu và thái độ bao dung của chúng ta như thế mới trung thực phản ảnh Đấng được Chúa Giêsu kêu gọi "hãy thương xót như Cha là Đấng xót thương" (Luca 6:36), một Đấng được Người ám chỉ trong dụ ngôn về vị vương chủ tha nợ cho người bầy tôi của mình trong bài Phúc Âm hôm nay:

"Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả'. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y".

Ở đây chúng ta thấy vị vương chủ này quảng đại bao dung đến độ chỉ cần người bầy tôi van xin ông, không phải là van xin tha nợ mà chỉ van xin khất nợ để rồi từ từ trả sau, cho dù không biết phải trả đến bao giờ mới hết món nợ kếch sù ấy và cũng chẳng biết có thể trả nổi món nợ ấy hay chăng, nhưng vị vương chủ vẫn "động lòng thương" tự tha hết món nợ khổng lồ ấy cho người bầy tôi khốn khổ van xin của mình.

Thế nhưng, cho dù được tha bổng món nợ khổng lồ ấy, đến độ giá trị của món nợ này bằng cả nhà của người bầy tôi mắc nợ: "Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ", vẫn còn nguyên đó, chứ chưa hoàn toàn được xóa sổ, tùy theo thái độ của con nợ bầy tôi này với chính con nợ của hắn.

Thật vậy, con nợ bầy tôi này đã đối xử hoàn toàn ngược lại với những gì hắn được hưởng từ vị vương chủ của hắn, như dụ ngôn Chúa tiếp tục cho biết như sau:

"Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: 'Hãy trả nợ cho ta'. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: 'Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh'. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong".

Con nợ của người bầy tôi này cũng có cùng một cử chỉ và lời van xin khất nợ như hắn đã tỏ ra với vị vương chủ của hắn, nhưng hắn vẫn không tha cho con nợ của hắn là người chỉ nợ hắn chẳng là bao so với món nợ kếch sù của hắn với vị vương chủ của hắn, đến độ, trong khi hắn được vị vương chủ này tha hẳn cho cả món nợ, không phải trả nữa, thì hắn lại "bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong", nghĩa là lòng của hắn vẫn thù hắn chấp nhất con nợ của hắn cho đến khi hắn trả thù cho bằng được, cho đến khi hắn lấy lại công bằng, "mắt đền mắt, răng đền răng" (Mathêu 5:38).

Chính vì thế, món nợ kếch sù của hắn với vị vương chủ của hắn vẫn chưa hoàn toàn xóa sổ là như thế. Tóm lại, vấn đề xóa sổ nợ của chúng ta với Thiên Chúa là ở chúng ta hơn là ở nơi Thiên Chúa, Đấng lúc nào cũng tha cho chúng ta và mong chúng ta cũng tha cho nhau như Ngài tha cho chúng ta, bằng không, tự chúng ta làm khổ mình, ở chỗ bị chính bản thân mình là "lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ".

Chúng ta không tha cho nhau nghĩa là chúng ta mặc nhiên không muốn được Thiên Chúa tha nợ cho chúng ta, không chấp nhận ơn tha thứ của Thiên Chúa, ở chỗ chúng ta muốn lấy được vài đồng bạc nợ nần của nhau chẳng đáng là bao để trả nợ cả tỉ bạc với Thiên Chúa bao dung của chúng ta hay sao!? Tại sao chúng ta điên khùng đến như thế nhỉ?! Bài Phúc Âm hôm nay đã kết thúc dụ ngôn với những lời của chính vị vương chủ cũng là lời của Chúa Giêsu sau đó như thế này:

"Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: 'Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?' Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình".(x. Mat 18, 32-35)

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------

 
DOI SONGTAM LINH - TU BEN TRONG PDF Print E-mail

Từ bên trong
15-08-2017 Gm. JB. Bùi Tuần

Nơi con người, nội tâm là điều quan trọng. Nếu nội tâm giữ địa vị quan trọng trong mọi lĩnh vực, thì riêng trong lĩnh vực đạo đức, nội tâm càng phải được quan tâm một cách đặc biệt. Bởi vì đạo đức là chuyện làm lành tránh tội. Mà thiện ác xét về phương diện nào đó là tự nội tâm.

Chúa Giêsu phán: "Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, gạnh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế" (Mc 7,20-23).

Tất cả những thứ kể trên đây đều dễ nhận ra là tội. Chỉ nghe tên cũng biết là xấu. Tất cả đều từ bên trong mà thành tội.

Ở đây, tôi xin nêu lên mấy sự kiện như thế, đã được kể trong Phúc Âm.
1/ Tưởng là nhiệt tình tốt

Phúc Âm thánh Matthêu viết: "Từ lúc đó, Đức Giêsu Kitô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại. Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: 'Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy'. Nhưng Đức Giêsu quay lại bảo ông Phêrô: 'Satan, hãy lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy. Tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người'" (Mt 16,21-23).

Tư tưởng của thánh Phêrô xem ra diễn tả một nhiệt tình chân thực đối với Thầy mình. Nhưng Chúa Giêsu đã cho ngài rõ nhiệt tình ấy không do Thiên Chúa, hơn nữa phải xếp nó vào loại xấu thuộc Satan và thế tục.

Lời Chúa mạc khải trên đây cũng có thể áp dụng cho chúng ta. Biết bao lời nói việc làm của ta, tưởng là nhiệt tình đối với Chúa, với Giáo Hội, với người khác. Nhưng Chúa lại thấy trong đó có vết nhơ. Vết nhơ ấy cũng phát xuất từ bên trong. Đó là sự tự tin quá đáng, không dựa vào ánh sáng của thánh ý Chúa.
2/ Tưởng là vững vàng

Cũng Phúc Âm thánh Matthêu cho thấy: Sau khi Chúa Giêsu báo trước cho các môn đệ biết là họ sẽ vấp ngã vì Thầy, thì thánh Phêrô cương quyết trả lời: "Dầu tất cả có vấp ngã vì Thầy đi nữa, thì con đây cũng chẳng bao giờ vấp ngã" (Mt 26,33). Lời nói trên đây của thánh Phêrô chứng tỏ tấm lòng trung tín bền vững. Nhưng kết quả ra sao, chúng ta đã biết. Vì thế, Chúa đâu có khen thánh Phêrô. Vì trong cái tưởng là cương quyết trung thành đó có pha chút tự đắc, coi mình hơn người.

Xét mình, chúng ta thấy chuyện của thánh Phêrô vẫn thường xảy ra nơi chúng ta. Chúng ta có những tuyên ngôn và nghi thức nói lên lòng trung thành vững bền. Nhưng thực sự trước mặt Chúa những lời hứa đó chỉ để khẳng định mình. Cái tự hào nào đó cũng phát xuất từ bên trong, mà ta không hay biết.
3/ Tưởng là đạo đức

Trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán: "Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! lạy Chúa! là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng nhân danh Thầy mà nói tiên tri, nhân danh Thầy mà trừ quỷ, nhân danh Thầy mà làm phép lạ đó sao? Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ rằng: Ta không hề biết các ngươi. Xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác" (Mt 7,21-23).

Những lời Chúa phán trên đây cho thấy nhiều việc coi như rất đạo đức, nhưng thực sự lại rất xấu trước mặt Chúa. Mạc khải đó làm ta phải sợ. Bởi vì không thiếu việc bề ngoài coi như đạo đức, nhưng bên trong lại do động lực xấu, như kiêu căng, phô trương, lợi dụng đạo để xây dựng uy tín và tìm tư lợi.
4/ Tưởng là truyền giáo

Cũng trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán: "Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và Pharisêu giả hình! Các ngươi rao khắp biển cả đất liền, để rủ cho được một người theo đạo. Nhưng khi họ theo đạo rồi, các ngươi lại làm cho họ đáng xuống hoả ngục gấp đôi các ngươi" (Mt 23,15).

Thực tế cho thấy: Không phải tất cả mọi bước chân truyền giáo đều như vậy. Nhưng có những trường hợp đúng là như thế. Nhiều người sau khi theo đạo đã cảm thấy nặng nề, hoặc trở nên xấu hơn trước, do những gương xấu và những luật lệ tuỳ tiện mà họ gặp trong đạo.

Tiện nói về truyền giáo, cũng nên nhắc tới một số nơi có đạo đã làm những việc tưởng là truyền giáo, nhưng thực sự lại gây ác cảm đối với người ngoài công giáo.
5/ Tưởng là Chúa không ở đó

Khi nói về cuộc Phán xét chung, Chúa Giêsu nói rõ là: "Mỗi lần các ngươi làm như thế (bác ái) cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy... Mỗi lần các ngươi không làm như thế (từ thiện) cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy" (Mt 25,40-45). Họ thưa là họ đâu có thấy Chúa.

SUY TƯ VÀ QUYẾT ĐỔI MỚI: Chúng ta thường tìm Chúa trong thánh đường, trong các nghi thức thánh. Còn tìm Chúa ở nơi người nghèo khổ bé mọn, thì không mấy khi. Đó cũng do một sai lầm phát xuất từ bên trong.

ĐBĐM CHUYỂN

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 1177