mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3116
mod_vvisit_counterHôm Qua4694
mod_vvisit_counterTuần Này7810
mod_vvisit_counterTuần Trước81462
mod_vvisit_counterTháng Này68409
mod_vvisit_counterTháng Trước295164
mod_vvisit_counterTất cả19174955

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ HAI CN3MC-B PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

5 PHÚT LÒI CHÚA

08/03/21 THỨ HAI TUẦN 3 MC
Th. Gio-an Thiên Chúa, tu sĩ
Lc 4,24-30

NỖI BUỒN TRÊN QUÊ HƯƠNG!

Người nói tiếp: "Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình." (Lc 4,24)

Suy niệm/SỐNG: "Chùm khế ngọt quê hương" lại có vị đắng trong ngày Đức Giê-su về Na-da-rét "hiển đạt vinh qui." Dù phục Chúa "sát đất" về những lời giảng dạy, nhưng người đồng hương lại không đón nhận Người, do họ có thiên kiến về nguồn gốc của Người.

Họ tưởng họ biết rõ thân thế, tông ti họ hàng của Người: Là bác thợ, con bà Ma-ri-a và bác thợ Giu-se trong làng. Chính cái "biết" đầy định kiến ấy khiến họ vấp ngã, không nhận ra căn tính Cứu Thế nơi Người. Do đó, họ đã để vụt mất ơn cứu độ từ người đồng hương 'cận mà không thân', để rồi cơ hội ấy được chuyển sang dân ngoại, tiêu biểu qua hình ảnh ông Na-a-man và bà góa thành Xa-rép-ta.

Họ được Thiên Chúa ban ơn lành nhờ lòng khiêm nhường, tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa qua những dấu chỉ của các ngôn sứ thời Cựu ước.

Mời Bạn CHIA SẺ: "Chấp nhận sự thật và sống sự thật được mạc khải trong Đức Ki-tô" là lời mời gọi của Đức Phan-xi-cô trong sứ điệp Mùa Chay 2021 này.

-Mời bạn đặt tin tưởng vào Đức Ki-tô, Đấng đem lại ơn cứu độ cũng như giúp bạn có cái nhìn bác ái bao dung, phá bỏ định kiến về người khác:

"Chỉ có cái nhìn được tình bác ái biến đổi mới có thể giúp chúng ta nhận ra phẩm giá của người khác" (Thông Điệp Fratelli Tutti, 187).

Sống Lời Chúa: Xin ơn khiêm tốn, để không có cái nhìn thiên kiến về người khác, nhất là người mình không thích.

Cầu nguyện VÀ  SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su, những người đồng hương của Chúa không tin vì ảo tưởng mình "biết rõ" về Ngài. NHỜ ƠN CHÚA GIÚP, chúng con để có thể nhận ra Chúa qua những dấu chỉ nơi cuộc sống thường ngày của chúng con.
GPDANANG

--------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NGÀY PHỤ NỮ 08-3 PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, Mar 7 at 10:34 PM

NGƯỜI PHỤ NỮ CẦN NHIỀU HƠN THẾ

Cánh hoa đẹp vào ngày 8.3 hay một món quà ý nghĩa vào ngày dành cho mình dĩ nhiên là điều mọi phụ nữ đều thích. Nhưng cái mà người phụ nữ thật sự cần là điều gì? Có phải chỉ đơn giản là những điều ấy không?

Trong năm, có một số ngày được dành cho nữ giới. Chẳng có ngày nào cho đấng mày râu. Người ta cho rằng vì những ngày còn lại đã dành cho họ rồi. Người đàn ông sinh ra vốn đã được Trời phú bẩm cho những điều nổi trội, đến nỗi chính họ cũng tự mặc định cho mình quyền thống trị phái kia. Đáng thương thay phận nữ nhi! Suốt một năm dài, phải hy sinh, phục vụ, làm những việc âm thầm; đổi lại chỉ là một vài ngày được người ta phong tặng cho ý nghĩa đặc biệt nào đấy như một sự trả công, rồi sau đó, họ lại trở về với bổn phận bình thường.

Lịch sử loài người đã chứng kiến những bất công mà người ta dành cho phụ nữ. Có một thời, người ta đã xúc phạm họ đến độ chẳng xem họ là "người". Ngày 8.3 được lập ra như để nhắc nhớ nhân loại về sự hiện diện cao quý và những đóng góp bất khả thay thế mà phụ nữ dành cho cuộc sống. Phải có ngày này, vì nếu không, người ta sẽ quên, sẽ không để ý, bởi người ta cho rằng phụ nữ chỉ đang làm việc bổn phận của họ mà thôi, chứ có gì đáng để ghi nhớ! Vốn là thân liễu yếu đào tơ, người nữ cũng tự an ủi bản thân, chấp nhận sống cuộc đời bình dị, an vui với công việc thấp hèn nơi cửa nhà xó bếp mà chẳng mảy may đặt vấn đề hay đòi hỏi một điều gì từ đàn ông.

Nhiều cánh đàn ông cho rằng ngày 8.3, chỉ cần một bó hoa hay một món quà đắt tiền là đủ. Ngày 8.3, ta dẫn họ đi ăn, cho họ nghỉ ngơi, không phải làm những việc bổn phận hàng ngày, xem như một lời cảm ơn cho những gì họ đã vất vả. Sang ngày 9.3, phụ nữ ơi, hãy trở về là phụ nữ như mọi ngày nhé! Áo quần chưa giặt, cơm canh chưa nấu, nhà cửa chưa lau kìa!

Cánh hoa đẹp vào ngày 8.3 hay một món quà ý nghĩa vào ngày dành cho mình dĩ nhiên là điều mọi phụ nữ đều thích. Nhưng cái mà người phụ nữ thật sự cần là điều gì? Có phải chỉ đơn giản là những điều ấy không?

Họ cần một sự cảm thông và sự trân trọng, đặc biệt là từ người đàn ông của cuộc đời họ. Họ mong là người ấy hiểu được lòng mình. Dù không nói ra, nhưng người nữ thường ấp ủ rất nhiều ước vọng và khao khát. Họ vốn dĩ rất phức tạp. Cái họ thể hiện ra bên ngoài, chưa chắc là cái họ giữ bên trong. Phụ nữ là phái yếu. Dù họ có mạnh mẽ và quyền lực cỡ nào ngoài xã hội, đứng trước người đàn ông của lòng họ, họ vẫn chỉ là một cành liễu mỏng manh. Họ không ngại vất vả khổ cực, không sợ chịu thương chịu khó, chịu thiệt thòi hy sinh. Nhưng họ sẽ rất buồn nếu như người mà họ yêu mến không hiểu họ và không đặt họ vào trái tim. Ai cũng cần tình cảm, nhưng người nữ thì cần hơn, vì họ vốn yếu mềm và sống theo cảm tính. Thấu hiểu người nữ cũng chính là ghi khắc vào tim mình hình bóng của họ cùng những hy sinh lớn lao mà họ dành cho mình. Hiểu được lòng họ, người ta cũng tức khắc tự biết mình phải làm gì, vì chỉ những ai quan tâm đến nhau, yêu quý nhau, mới có thể hiểu được lòng nhau. Khi người phụ nữ biết có ai đó hiểu được lòng mình, họ sẽ vô cùng hạnh phúc vì thấy mình được người ta yêu, thấy mình có giá trị to lớn.

Có đôi khi, người phụ nữ chỉ cần một lời hỏi han, một cử chỉ quan tâm nhỏ nhẹ, một hành vi thể hiện sự yêu thương, để họ được là chính mình, được về với thân phận mỏng manh cần sự che chở. Phụ nữ được dựng nên từ cạnh sườn của người đàn ông. Hình ảnh này đã làm toát lên vị trí của họ giữa dòng đời. Họ cần có ai đó ôm lấy mình, bảo bọc mình, hứng chịu phong sương thay cho mình. Họ thích lãng mạn, thích được chiều chuộng, nũng nĩu. Đó là những đặc nét làm nên sự đáng yêu của họ. Người nào có thể để họ biểu lộ điều này, người đó đã có được trái tim họ.

Cái mà người phụ nữ thật sự cần là một "người đàn ông". Đàn ông theo đúng nghĩa đàn ông: người sẵn sàng vươn vai chống đỡ cả trời để họ nương tựa, người xông pha gánh lấy mọi vất vả để họ tin cậy mà trao thân. Người phụ nữ không cần một "phụ nữ" khác để đi đến suốt cuộc đời. Họ đã có những phụ nữ làm bạn bè với mình; nhưng để đồng lao cộng khổ và đắp xây hạnh phúc trọn đời, họ cần người đàn ông, một nửa còn thiếu của mình. Người đàn ông ấy, chắc chắn không phải là người chi ly, xét nét, so đo tính toán, yếu mềm và không quyết đoán, nhưng là người đủ mạnh để bù đắp cho những gì họ còn thiếu và đủ kiên nhẫn để chịu đựng những khiếm khuyết của họ. Họ cần một bờ vai đủ rắn chắc để tựa nương, cần một vòng tay đủ cứng cáp để nép vào. Bởi thế, nếu thật sự yêu mến những người nữ của đời mình, ta hãy dành cho họ những điều ấy!

Ngày 8.3 là ngày ta đặc biệt nhớ đến phụ nữ. Nhưng mỗi ngày trong năm đều có thể là "ngày 8.3", để ta tiếp tục tri ân họ, những con người đã góp phần làm nên ta lúc này: người mẹ, người vợ, chị em... Những món quà là điều cần thiết để thể hiện tình cảm bên trong; nhưng chính tình cảm mới là cái quan trọng. Nếu không thật lòng nhớ đến bằng một tình yêu thương, những món quà hay tin nhắn ta gửi tặng họ sẽ trở nên vô hồn, chẳng có mùi vị nào. Lúc đó, người phụ nữ chẳng những không thấy mình được trân trọng mà còn thấy tủi thân hơn vì mình đã bị bỏ quên giữa dòng đời.

Vâng, phụ nữ thích hoa, thích quà, thích trang sức... nhưng họ còn cần nhiều điều hơn thế nữa. Họ cần tình yêu, cần được quan tâm, cần sự thấu hiểu, cần được biết là họ quý giá với mình biết bao nhiêu. Hãy gửi gắm vào món quà mà mình gửi tặng họ tất cả trái tim mình. Đó sẽ là điều làm họ hạnh phúc nhất và ngày 8.3 sẽ không chỉ là một ngày trong năm, nhưng sẽ là trọn một năm được gói gọn trong một ngày.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

----------------------------------------

 
MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH - ĐỀN THỜ TÂM HỒN PDF Print E-mail

MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH : CẦN CÓ NHÀ THỜ TÂM HỒN.

-CHÚA GIÊ-SU NÓI VỚI NHỮNG KẺ BUÔN BÁN TRONG ĐỀN THỜ:

"ĐEM TẤT CẢ NHỮNG THỨ NÀY RA KHỎI ĐÂY, ĐỪNG BIẾN NHÀ CHA TÔI THÀNH NƠI BUÔN BÁN". (TIN MỪNG GIOAN 2, 16)

- Chúa có ý nói tới Nhà thờ Tâm Hồn của Người và mọi người, thế mà nhiều Tín hữu hôm nay đã biến nhà thờ gạch đá thành nơi mua bán chức tước, bè phái, tiền bạc....mà không để lòng khiêm tốn lắng nghe Lời Chua trong nhà thờ vật chất và tâm hồn của mình.-

-Có khi họ giành giật, nói hành, nói xấu, chia rẽ, ghen tương ngay trong nhà thờ Cộng đoàn, thể xac và tâm linh minh, gây gương mù, gương xấu cho cac Tôn giáo bạn và mọi người.

-----------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG LC - THỨ HAI CN3MC-B PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

Thứ Hai

Lời Chúa

Bài Ðọc I: 2 V 5, 1-15a

"Có nhiều người phong cùi trong Israel, nhưng không có một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Naaman, người Syria".

Trích sách Các Vua quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, Naaman, tướng đạo binh của vua xứ Syria, là người có uy thế đối với vua và được tôn trọng, vì Chúa đã dùng ông mà cứu dân Syria; ông còn là người hùng mạnh và giàu có, nhưng lại mắc bịnh phong cùi. Lúc bấy giờ một vài toán dân Syria bắt một thiếu nữ ở đất Israel dẫn về để hầu hạ bà Naaman. Cô ta nói với bà chủ: "Chớ chi ông chủ tôi đến gặp vị tiên tri ở Samaria, chắc chắn vị tiên tri ấy sẽ chữa ông khỏi phong cùi". Naaman đến tâu vua rằng: "Cô nhỏ xứ Israel đã nói thế này thế này". Vua xứ Syria liền nói: "Khanh hãy đi, trẫm sẽ gởi cho vua Israel một bức thơ". Naaman ra đi, mang theo mười lạng bạc, sáu ngàn nén vàng và mười bộ áo. Ông trao cho vua Israel bức thơ nội dung như sau: "Khi bức thơ này đến tay nhà vua, nhà vua biết tôi sai Naaman, tôi tớ tôi, đến với nhà vua, để xin nhà vua chữa ông khỏi phong cùi".

Sau khi đọc bức thơ, vua Israel liền xé áo và nói: "Ta có phải là Chúa, có thể giết chết và cho sống hay sao mà vua ấy gởi người đến xin ta chữa lành phong cùi? Các ngươi thấy không, vua ấy tìm cớ hại Ta đó". Khi Êlisêô, người của Thiên Chúa, nghe tin vua Israel đã xé áo mình, nên sai người đến tâu vua rằng: "Tại sao nhà vua lại xé áo? Ông ấy cứ đến với tôi thì sẽ biết trong Israel có một vị tiên tri".

Naaman lên xe ngựa đi, và dừng lại trước cửa nhà Êlisêô. Tiên tri nói với Naaman rằng: "Ông hãy đi tắm bảy lần ở sông Giođan, thì da thịt ông sẽ được lành sạch". Naaman nổi giận bỏ đi nói rằng: "Tôi tưởng ông ấy ra đón tôi và đứng trước tôi kêu cầu danh Chúa là Thiên Chúa của ông, rồi đặt tay lên chỗ phong cùi của tôi và chữa tôi lành mạnh. Các con sông Abana và Pharphar ở Ðamas không sạch hơn các con sông ở Israel để tôi tắm và được lành sạch hay sao?" Ông trở về lòng đầy tức giận.

Các đầy tớ của ông đến nói với ông rằng: "Thưa cha, vị tiên tri có yêu cầu cha làm một việc lớn lao thì cha cũng phải làm. Phương chi bây giờ người bảo cha: "Hãy đi tắm, thì được sạch". Naaman xuống tắm bảy lần ở sông Gio-đan như lời tiên tri, người của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông được sạch.

Sau đó ông và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Ðến nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: "Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Israel".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 41, 2. 3, và Tv 42, 3. 4

Ðáp: Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào con được tìm về ra mắt Chúa Trời? (x. Tv 41, 3)

Xướng: 1) Như nai rừng khát mong nguồn nước, hồn con khát Chúa, Chúa Trời ôi! - Ðáp.

2) Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào con được tìm về ra mắt Chúa Trời? - Ðáp.

3) Xin chiếu giãi quang minh và chân thực của Chúa, để những điều đó hướng dẫn con, đưa con lên núi thánh và cung lâu của Ngài. - Ðáp.

4) Con sẽ tiến tới bàn thờ Thiên Chúa, đến cùng Thiên Chúa làm cho con được hoan hỉ, mừng vui. Với cây cầm thụ con sẽ ca ngợi Chúa, ôi Chúa là Thiên Chúa của con. - Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Tv 129, 5 và 7

Con trông cậy Chúa, con mong đợi lời hứa của Chúa, vì nơi Chúa sẵn có lòng từ bi và chan chứa ơn cứu độ.

Phúc Âm: Lc 4, 24-30

"Như Elia và Elisêô, Chúa Giêsu không phải chỉ được sai đến người Do-thái mà thôi đâu".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.

(Khi Chúa Giêsu đến thành Nadarét, Ngài nói với dân chúng tụ họp trong hội đường rằng): "Quả thật, Ta bảo các ngươi, chẳng có một tiên tri nào được tiếp đón tử tế ở quê hương mình. Ta bảo các ngươi, chắc hẳn trong thời Elia có nhiều bà goá ở Israel, khi trời hạn hán và một nạn đói lớn hoành hành khắp nước suốt ba năm sáu tháng, nhưng Elia không được sai đến với một người nào trong bọn họ, mà chỉ được sai đến với một bà goá ở Sarépta xứ Siđôn thôi. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, nhưng không một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Naaman, người Syria".

Vừa nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, đẩy Người ra khỏi thành và dẫn Người đến một triền đồi, nơi họ xây thành, để xô Người xuống vực. Nhưng Người tiến qua giữa họ mà đi.

Ðó là lời Chúa.

TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Sự Sống thiên sai

Hành trình Mùa Chay 40 ngày tiếp tục và đã tiến vào tuần lễ Thứ Ba, và hôm nay là Thứ Hai trong Tuần Ba Mùa Chay này, chủ đề "Tôi tự bỏ mạng sống của mình đi để rồi lấy lại" (Gioan 10:17) cho chung Mùa Chay, bao gồm cả Tuần Thánh, vẫn phản ảnh qua ý nghĩa của chung phụng vụ lời Chúa hôm nay, nhất là Bài Phúc Âm.

Thật vậy, trong bài Phúc Âm hôm nay, hình như chúng ta chỉ thấy được nửa phần đầu của chủ đề Mùa Chay là "Ta tự ý bỏ sự sống của mình đi", chẳng thấy đâu là "để rồi lấy nó lại". Bởi vì, Thánh ký Luca trình thuật lại trong Bài Phúc Âm được Giáo Hội cố ý chọn đọc cho ngày hôm nay là sự kiện "mọi người trong hội đường đều đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, đẩy Người ra khỏi thành và dẫn Người đến một triền đồi, nơi họ xây thành, để xô Người xuống vực".

Tại sao "mọi người trong hội đường đều đầy phẫn nộ" đến độ muốn sát hại Người, bằng cách "xô Người xuống vực" như thế? Phải chăng vì họ đã bị Chúa Giêsu ngấm ngầm chê là thiếu đức tin, ở chỗ không chịu tin vào Người, một con người rất tầm thường đã từng sống trong khu làng của họ và với họ trước kia, giờ đây đã dám cho mình như hai vị đại tiên tri Thời Cựu Ước là Elia và Elise nữa, như lời Người đã nói với họ và về họ khi họ đặt vấn đề về sự khôn ngoan và quyền năng khác thường của Người:

"Quả thật, Ta bảo các ngươi, chẳng có một tiên tri nào được tiếp đón tử tế ở quê hương mình. Ta bảo các ngươi, chắc hẳn trong thời Elia có nhiều bà goá ở Israel, khi trời hạn hán và một nạn đói lớn hoành hành khắp nước suốt ba năm sáu tháng, nhưng Elia không được sai đến với một người nào trong bọn họ, mà chỉ được sai đến với một bà goá ở Sarépta xứ Siđôn thôi. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, nhưng không một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Naaman, người Syria".

Hai trường hợp được Chúa Giêsu dẫn chứng trên đây cho thấy cả hai nạn nhân được chữa lành đều là thành phần dân ngoại nhưng lại tin vào các vị tiên tri của dân Do Thái và nhờ đó họ đã có được một cảm nghiệm thần linh về Vị Thiên Chúa của dân Do Thái, Đấng hằng ở cùng dân tộc được tuyển chọn này và tỏ mình ra cho dân Do Thái dọc suốt giòng lịch sử cứu độ của họ.

Bài Đọc 1 hôm nay chỉ liên quan đến trường hợp thứ hai: "có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, nhưng không một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Naaman, người Syria". Sách Các Vua Quyền Thứ 2 đã cho biết là viên quan bị phong cùi này, vì muốn khỏi bệnh nên tin người tớ gái Do Thái, và đã tìm sang đất Do Thái.

"Trong những ngày ấy, Naaman, tướng đạo binh của vua xứ Syria, là người có uy thế đối với vua và được tôn trọng, vì Chúa đã dùng ông mà cứu dân Syria; ông còn là người hùng mạnh và giàu có, nhưng lại mắc bịnh phong cùi. Lúc bấy giờ một vài toán dân Syria bắt một thiếu nữ ở đất Israel dẫn về để hầu hạ bà Naaman. Cô ta nói với bà chủ: 'Chớ chi ông chủ tôi đến gặp vị tiên tri ở Samaria, chắc chắn vị tiên tri ấy sẽ chữa ông khỏi phong cùi'. Naaman đến tâu vua rằng: 'Cô nhỏ xứ Israel đã nói thế này thế này'. Vua xứ Syria liền nói: 'Khanh hãy đi, trẫm sẽ gởi cho vua Israel một bức thơ'. Naaman ra đi, mang theo mười lạng bạc, sáu ngàn nén vàng và mười bộ áo".

Nhưng sau khi đến gặp Tiên Tri Êlise, ông đã hoàn toàn thất vọng đến độ tức giận bất mãn bỏ đi, vì ông thấy ông là một vị quan có thế giá với nhà vua Syria mà bấy giờ lại bị một vị tiên tri Do Thái coi thường, chẳng những không thèm ra mặt tiếp ông, lại còn truyền ông phải làm một việc quá ư là tầm thường, ai làm cũng được và làm ở đâu cũng được, chứ không xuất hiện để trực tiếp chữa lành cho ông một cách uy nghi trang trọng giống như ở trong các nghi thức có tính cách cung đình:

"Naaman lên xe ngựa đi, và dừng lại trước cửa nhà Êlisêô. Tiên tri nói với Naaman rằng: 'Ông hãy đi tắm bảy lần ở sông Giođan, thì da thịt ông sẽ được lành sạch'. Naaman nổi giận bỏ đi nói rằng: 'Tôi tưởng ông ấy ra đón tôi và đứng trước tôi kêu cầu danh Chúa là Thiên Chúa của ông, rồi đặt tay lên chỗ phong cùi của tôi và chữa tôi lành mạnh. Các con sông Abana và Pharphar ở Ðamas không sạch hơn các con sông ở Israel để tôi tắm và được lành sạch hay sao?' Ông trở về lòng đầy tức giận".

Đến đây chúng ta mới thấy đâu là biên giới giữa tự nhiên và siêu nhiên, giữa người sống theo tự nhiên và người sống theo đức tin và sống bằng đức tin. Đức tin nơi viên quan Naaman người Syria bị phong cùi này là ở chỗ thắng vượt bản tính tự nhiên và khuynh hướng tự nhiên của ông, để làm theo những gì vượt lên trên sự khôn ngoan và hiểu biết hạn hẹp của ông, nhất lạ biết hạ mình xuống lắng nghe sự thật, dù sự thật đó xuất phát từ thành phần tôi tớ tầm thường của ông:

"Các đầy tớ của ông đến nói với ông rằng: 'Thưa cha, vị tiên tri có yêu cầu cha làm một việc lớn lao thì cha cũng phải làm. Phương chi bây giờ người bảo cha: 'Hãy đi tắm, thì được sạch'. Naaman xuống tắm bảy lần ở sông Gio-đan như lời tiên tri, người của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông được sạch".

Chỉ có đức tin mới làm được những gì bản tính tự nhiên và khả năng trần thế của con người không thể nào làm được, dù họ có chức vị, khôn ngoan và quyền lực đến đâu chăng nữa, như bản thân của viên quan Naaman người Syria trong Bài đọc 1 hôm nay. Và cũng chỉ có đức tin mới làm cho con người cảm thấy được thực tại thần linh siêu việt ở bên trên họ nhưng lại ở ngay cõi lòng họ và trong cuộc sống của họ, như đã xẩy ra cho viên quan người Syria bị phong cùi được chữa lành:

"Sau đó ông và đoàn tùy tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Ðến nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: 'Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Israel'".

Cho dù Chúa Giêsu trong trình thuật của Bài Phúc Âm hôm nay có vẻ không được thành công như Tiên Tri Elisa trong Bài Đọc 1, nhưng Người, Đấng bị dân làng Nazarét của Người muốn sát hại Người, vẫn có thể tỏ mình ra cho thành phần không tin Người biết rằng:

1- Chính vì họ không tin mà họ không thấy phép lạ Người làm ở nơi họ và giữa họ như họ đã từng nghe thấy Người làm ở các nơi khác, nhất là ở Carphanaum; nhưng sở dĩ họ tức với Người đến độ xúm lại định sát hại Người là vì Người đã hạ cấp họ xuống tận cùng, ở dưới cả thành phần dân ngoài là những kẻ vẫn bị họ khinh bỉ như đồ bỏ, đồ nhơ nhớp, nay họ còn bị Người coi còn thua cả thứ đồ bỏ ấy nữa, đồ nhơ nhớp xấu xa dân ngoại nữa;

2- Cho dù họ có muốn sát hại Người mà cũng không được như ý muốn, bởi "Người tiến qua giữa họ mà đi", cho họ thấy rằng Ngưòi quả là Đấng quyền năng, là Đấng được Tiên Tri Isaia nói đến như chính Người đã minh định với họ.

Trong trường hợp này, Chúa Giêsu đã "lấy lại sự sống" của mình khi Người bị dân chúng sát hại, không phải chỉ ở chỗ "Người tiến qua giữa họ mà đi", ở chỗ họ không làm gì được Người, mà chính là ở chỗ Người tỏ mình ta cho họ thấy được những gì Tiên Tri Isaia nói về Người đã thực sự được ứng nghiệm, ứng nghiệm nơi chính đám dân chúng muốn sát hại Người, vì đám dân làng Nazarét bấy giờ quả thực tiêu biểu cho các thành phần được Thiên Chúa gửi Vị Thiên Sai được xức dầu Thần Linh và đầy Thần Linh là Chúa Kitô đến cho họ, vì họ "nghèo khổ" về đức tin, "bị giam cầm" bởi cứng lòng, "mù lòa" bởi thành kiến, và "ngục tù" trong tội lỗi (xem Luca 4:18).

Nhân vật lịch sử Giêsu Nazarét bị dân làng Nazarét trong Bài Phúc Âm hôm nay mưu toan sát hại Người, nhưng không làm gì được Người, trái lại, chính họ lại trở thành chứng cớ hiển nhiên về vai trò Thiên Sai của Chúa Kitô, Đấng được Thiên Chúa tiên báo qua Tiên Tri Isaia, một Vị Thiên Sai nơi các thành phần cần được Người "loan báo cho Năm Hồng Ân của Chúa" (Luca 4:19), và chính vì thế mà ai nhận ra Người bằng đức tin sẽ có được một cảm nghiệm thần linh như thánh vịnh gia trong Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Như nai rừng khát mong nguồn nước, hồn con khát Chúa, Chúa Trời ôi!

2) Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào con được tìm về ra mắt Chúa Trời?

3) Xin chiếu giãi quang minh và chân thực của Chúa, để những điều đó hướng dẫn con, đưa con lên núi thánh và cung lâu của Ngài.

4) Con sẽ tiến tới bàn thờ Thiên Chúa, đến cùng Thiên Chúa làm cho con được hoan hỉ, mừng vui. Với cây cầm thụ con sẽ ca ngợi Chúa, ôi Chúa là Thiên Chúa của con.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

MC.III-2.mp3

Ngày 08: Thánh Gioan Thiên Chúa, tu sĩ lập dòng (xin bấm vào hàng chữ này để xem tiểu sử)

-------------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG LC - CN3MC-B PDF Print E-mail

Tinh Cao

 BÁNH SỰ SỐNG Lời Chúa - CHÚA NHẬT 3 MÙA CHAY

Bài Ðọc I: Xh 20, 1-17

"Luật do Môsê đã ban ra".

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, Chúa phán bảo những lời sau đây: Ta là Thiên Chúa ngươi, Ðấng đã dẫn dắt ngươi ra khỏi vùng Ai-cập, khỏi nhà nô lệ. Ngươi không được thờ thần nào khác trước mặt Ta, đừng chạm trổ tượng gỗ, hay vẽ hình các vật trên trời, dưới đất, trong nước, dưới lòng đất. Ðừng thờ lạy và phụng sự các hình tượng ấy, vì Ta là Chúa, Thiên Chúa ngươi, Chúa hùng mạnh, Chúa ganh tị, trừng phạt con vì tội lỗi cha, cho đến ba bốn đời, những kẻ ghét Ta; Ta tỏ lòng nhân lành đến ngàn đời đối với những ai kính mến Ta và tuân giữ các giới răn Ta.

Ngươi đừng lấy danh Chúa, Thiên Chúa ngươi, mà lường gạt, vì Chúa không thể không trừng phạt kẻ nào lấy danh Người mà lường gạt.

Ngươi hãy nhớ thánh hoá ngày Sabbat. Ngươi làm lụng và làm tất cả mọi việc trong sáu ngày, còn ngày thứ bảy là ngày Sabbat, thì thuộc về Chúa, Thiên Chúa ngươi; trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái, tôi tớ nam nữ, súc vật, ngoại kiều trọ trong nhà ngươi, tất cả không được làm việc gì. Vì trong sáu ngày, Chúa đã tạo dựng trời, đất, biển, và tất cả mọi vật trong đó, rồi Người nghỉ trong ngày thứ bảy: cho nên Chúa chúc phúc và thánh hoá ngày Sabbat.

Ngươi hãy tôn kính cha mẹ, để ngươi được sống lâu dài trong xứ mà Thiên Chúa sẽ ban cho ngươi. Ngươi chớ giết người, chớ phạm tội ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng dối hại anh em mình, chớ tham lam nhà của kẻ khác, chớ ham muốn vợ bạn hữu, tôi tớ nam nữ, bò lừa và bất cứ vật gì của bạn hữu.

Ðó là lời Chúa.

Hoặc đọc bài vắn này: Xh 20, 1-3. 7-8. 12-17

"Luật do Môsê đã ban ra".

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, Chúa phán bảo những lời sau đây: Ta là Thiên Chúa ngươi, Ðấng đã dẫn dắt ngươi ra khỏi vùng Ai-cập, khỏi nhà nô lệ. Ngươi không được thờ thần nào khác trước mặt Ta. Ngươi đừng lấy danh Chúa, Thiên Chúa ngươi, mà lường gạt, vì Chúa không thể không trừng phạt kẻ nào lấy danh Người mà lường gạt. Ngươi hãy nhớ thánh hoá ngày Sabbat.

Ngươi hãy tôn kính cha mẹ, để ngươi được sống lâu dài trong xứ mà Thiên Chúa sẽ ban cho ngươi. Ngươi chớ giết người; chớ phạm tội ngoại tình; chớ trộm cắp; chớ làm chứng dối hại anh em mình; chớ tham lam nhà của kẻ khác; chớ ham muốn vợ bạn hữu, tôi tớ nam nữ, bò lừa và bất cứ vật gì của bạn hữu.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 18, 8. 9. 10. 11

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa có lời ban sự sống đời đời (Ga 6, 69).

Xướng: 1) Luật pháp Chúa toàn thiện, bồi bổ tâm linh; chỉ thị Chúa cố định, phá ngu kẻ dốt. - Ðáp.

2) Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can; mệnh lệnh Chúa trong ngời, sáng soi con mắt. - Ðáp.

3) Lòng tôn sợ Chúa thuần khiết, còn mãi muôn đời; phán quyết của Chúa chân thực, công minh hết thảy. - Ðáp.

4) Những điều đó đáng chuộng hơn vàng, hơn cả vàng ròng, ngọt hơn mật và hơn cả mật tàng ong. - Ðáp.

Bài Ðọc II: 1 Cr 1, 22-25

"Chúng tôi rao giảng Chúa Kitô chịu đóng đinh trên thập giá, một cớ vấp phạm cho nhiều người, nhưng là sự khôn ngoan của Thiên Chúa đối với những người được gọi".

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, các người Do-thái đòi hỏi những dấu lạ, những người Hy-lạp tìm kiếm sự khôn ngoan, còn chúng tôi, chúng tôi rao giảng Chúa Kitô chịu đóng đinh trên thập giá, một cớ vấp phạm cho người Do-thái, một sự điên rồ đối với các người ngoại giáo, nhưng đối với những người được gọi, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, thì Ngài là Ðức Kitô, quyền năng của Thiên Chúa và sự khôn ngoan của Chúa Cha, vì sự điên rồ của Thiên Chúa thì vượt hẳn sự khôn ngoan của loài người, và điều yếu đuối của Thiên Chúa thì vượt hẳn sự mạnh mẽ của loài người.

Ðó là lời Chúa.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Mt 4, 4b

Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra.

Phúc Âm: Ga 2, 13-25

"Các ngươi cứ phá huỷ đền thờ này, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêru-salem. Người thấy ở trong Ðền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc, người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ. Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ và bảo những người bán chim câu rằng: "Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán". Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: "Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi".

Bầy giờ người Do-thái bảo Người rằng: "Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy". Chúa Giêsu trả lời: "Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại". Người Do-thái đáp lại: "Phải bốn mươi sáu năm mới xây được đền thờ này, mà Ông, Ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?" Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.

Trong thời gian Người ở lại Giêrusalem mừng lễ Vượt qua, nhiều kẻ tin danh Người, vì mục kích những phép lạ Người làm. Nhưng chính Chúa Giêsu không tin tưởng họ, vì Người biết tất cả mọi người, và không cần ai làm chứng về người nào; Người biết rõ mọi điều trong lòng người ta.

Ðó là lời Chúa.

------------------------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 2257