mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay652
mod_vvisit_counterHôm Qua8355
mod_vvisit_counterTuần Này56304
mod_vvisit_counterTuần Trước61384
mod_vvisit_counterTháng Này190296
mod_vvisit_counterTháng Trước278668
mod_vvisit_counterTất cả13294127

We have: 66 guests online
Your IP: 54.90.86.231
 , 
Today: Apr 21, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - CN PHUC SINH- C PDF Print E-mail

NĂM PHỤNG VỤ 2019
CHÚA NHẬT PHỤC SINH C
“DỌC ĐƯỜNG,
KHI NGƯỜI NÓI CHUYỆN VÀ GIẢI THÍCH KINH THÁNH
LÒNG CHÚNG TA ĐÃ CHẲNG BỪNG CHÁY LÊN SAO?
Tin Mừng theo thánh Luca 24,32
Hát thánh ca Mùa Phục Sinh khai mạc.
Chúng ta hãy cầu nguyện để bắt đầu.
Nhân Danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen
Lạy Chúa từ ái, ngày hôm nay,
Ðức Giêsu đã đánh bại thần chết,
khai đường mở lối cho chúng con vào cuộc sống muôn đời.
Nay chúng con đang hoan hỷ mừng Người sống lại,
xin Chúa ban Thánh Thần làm cho chúng con trở nên người mới
để sống một cuộc đời tràn ngập ánh sáng Ðấng Phục Sinh.
Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa,
hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.
Sách lễ Rôma, Lời nguyện CN Phục Sinh
1. LẮNG NGHE LỜI CHÚA
Tin Mừng theo T. Luca 24,13-35 (đọc trong thánh lễ chiều Chúa Nhật)
• Một người công bố Lời Chúa. Mọi người đứng lắng nghe.
• Sau đó, mỗi người, ngồi, tự mình đọc lại Lời Chúa, to-rõ-chậm, đủ nghe, một hay hai lần, nếu cần.
2. SUY NIỆM
Sau khi đọc, dành vài phút thinh lặng, nhớ lại Lời Chúa và suy nghĩ về 1 hay 3 câu hỏi gợi ý sau :
• Lời Chúa hôm nay nói gì với TRÍ tôi về Chúa Giêsu?
Tôi hiểu biết Chúa tôi rõ hơn ở chỗ nào?
• Lời Chúa hôm nay đánh động TÂM tôi ở chỗ nào?
Lòng tôi được thúc đẩy yêu mến Chúa Giêsu hơn ở điểm nào?
• Lời Chúa hôm nay thúc đẩy THÂN tôi làm gì để đi theo Chúa?
(Nếu đã quen làm Lectio Divina, sau khi suy niệm, có thể mời vài người chia sẻ vắn tắt câu trả lời của mình. Không giải thích ).
3. CHIÊM NGHIỆM
Đọc lại Lời Chúa một lần nữa, sau đó suy nghĩ : Lời Chúa tôi nghe được hôm nay nối kết với kinh nghiệm cuộc sống hàng ngày của tôi ở chỗ nào?
Đọc chậm rãi Tin Mừng và chiêm nghiệm từng đối tượng: Chúa Giêsu, hai môn đệ và Cộng đoàn.
1. “ Chính Đức Giêsu tiến đến gần và cùng đi với họ...” (câu 15)
Hãy theo dõi từng bước chân và việc làm của Chúa Phục Sinh.
• Trước hết, Ngài đến gần và cùng đi với hai môn đệ, mà họ không nhận ra Ngài (câu 15-16).
• Chúa quan tâm đến hai môn đệ, tìm hiểu tâm trạng buồn phiền của họ và lắng nghe họ chia sẻ về những chuyện đã xảy ra (câu 17.19).
• Sau đó, Chúa mới đọc lại các biến cố kia dưới ánh sáng của Kinh Thánh: “Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Kinh Thánh.” (câu 27).
• Khi gần tới Emmau, Chúa làm như còn phải đi xa hơn nữa,và được hai môn đệ nài ép, Người mới vào và ở lại với họ. (c.28-29).
• Chúa Giêsu “bẻ bánh” cho họ, rồi biến mất khi họ nhận ra Người. (câu 30-31)
Ngày nay Chúa Giêsu tiếp tục đồng hành với chúng ta, nhưng đôi mắt trần vẫn không thể nhận ra Ngài. Làm sao có thể nhận ra Chúa?
(1) Hãy đọc lại các biến cố xưa -ở Giêrusalem- và nay -trong cuộc sống mình- dưới ánh sáng của Thánh Kinh.
(2) Mừng lễ Bẻ Bánh để nhớ đến Chúa và “làm như Thầy vừa làm” : Tạ ơn Thiên Chúa-Bẻ Bánh-chia sẻ và phục vụ/rửa chân anh em.
(3) Đến với Hội Thánh : Lắng nghe chứng từ và chia sẻ kinh nghiệm gặp Chúa Phục sinh.
Lời Chúa hướng dẫn tôi biết nhận ra Chúa Phục Sinh từ đâu?
.....................................................................................................
......................................................................................................
2. “Mắt các ông không nhận ra Người... Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người...” (câu 16. 31).
Bài Tin Mừng cho thấy rõ hai hoàn cảnh cùng với hai tâm trạng của các môn đệ trên đường Emmau.
• Giai đoạn/ tâm trạng ban đầu: tăm tối, buồn sầu, tuyệt vọng
• Giai đoạn/tâm trạng cuối: bừng sáng, hân hoan, bắt đầu lại.
Nguyên nhân của sự thay đổi này là gì ? Đó là nhờ đến với Thánh Kinh và Thánh Thể, cùng với tác động bên trong của Chúa Thánh Thần.
Cũng cần phải có sự Lắng nghe và Lòng khao khát cầu xin “Mời ông ở lại với chúng tôi...” Hành trình hai môn đệ gặp được Chúa Phục sinh ở đây soi sáng tôi nhận ra mình đang sống trong tâm trạng nào: u sâu hay mừng vui ? Và tôi cần làm gì thêm để nhận ra Chúa Phục sinh?
..................................................................................................................
...................................................................................................................
3. “Nhóm Mười Hai và các bạn hữu bảo hai ông : "Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simôn... Còn hai ông thuật lại mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh” (câu 33-35)
Đây là vai trò và sứ mạng của cộng đoàn Hội thánh, của các Kitô hữu. Làm chứng và chia sẻ kinh nghiệm gặp Chúa để củng cố niềm tin cho nhau và đưa nhiều người khác đến với Chúa Kitô Phục sinh.
Phần tôi thì sao? Tôi có hăng hái tìm đến Cộng đoàn để lắng nghe và chia sẻ Niềm Vui Giêsu cho nhau không? Tại sao?
..................................................................................................................
..................................................................................................................
4. CẦU NGUYỆN
Tôi đọc lại Lời Chúa một lần nữa.
Rồi dâng lời ngợi khen, cảm tạ, xin tha thứ, cầu cho mình
hay chuyển cầu cho người khác, tùy theo sự thúc đẩy của Lời Chúa.
* Khi chia sẻ chung, hãy để giờ cho anh chị em dâng lời nguyện.
Lời nguyện kết
Lạy Chúa là Đấng đã phục sinh Đức Giêsu từ trong cõi chết,
để cho chúng con được sự sống mới,
Xin giúp chúng con vững tin rằng: khi được dìm vào nước thanh tẩy, để thuộc về Đức Kitô Giêsu, là chúng con được dìm vào trong cái chết của Người. Vì được dìm vào trong cái chết của Người, chúng con đã cùng được mai táng với Người. Bởi thế, cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa, thì chúng con cũng được sống một đời sống mới. Thật vậy, chúng con tin rằng : vì được nên một với Đức Kitô nhờ được chết như Người đã chết, thì chúng con cũng sẽ nên một với Người, nhờ được sống lại như Người đã sống lại. Nếu chúng con đã cùng chết với Đức Kitô, chúng con cũng sẽ cùng sống với
Người. Xin giúp chúng con coi mình như đã chết đối với tội lỗi, nhưng nay lại sống cho Chúa, trong Đức Kitô Giêsu. Amen. ( x.Rôma 6,3..10)
5. HÀNH ĐỘNG TRONG TUẦN
• Tôi chọn 1 câu Tin Mừng để đọc đi đọc lại và suy ngẫm.
.......................................................................................................
• Trong tuần Bát Nhật PS này, tôi sẽ đọc đi dọc lại Tin Mừng Luca 24, 13-35, để cầu xin ơn nhận ra Chúa Giêsu đang đồng hành với tôi, và dạn dĩ chia sẻ Niềm Vui Giêsu cho anh chị em gần bên.
CẦU NGUYỆN VỚI ĐỨC THÁNH CHA
Niềm vui Kitô giáo là hơi thở của Kitô hữu, một Kitô hữu không có niềm vui trong tâm hồn thì không phải là một Kitô hữu tốt. Niềm vui chính là hơi thở, là cách thế diễn tả của người Kitô hữu. Đó không phải là điều mà người ta có thể mua hay cố gắng ra được. Nó là hoa trái của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là Đấng tạo nên niềm vui trong tâm hồn.
Niềm vui Kitô giáo được đặt trên tảng đá vững chắc là ký ức.
Chúng ta không thể quên điều mà Thiên Chúa đã làm cho chúng ta, khi Người tái sinh chúng ta trong sự sống mới.
Cũng thế, niềm vui của Kitô hữu cũng dựa trên niềm hy vọng mà chúng ta trông đợi – cuộc găp gỡ với Con Thiên Chúa.
Ký ức và hy vọng là hai yếu tố cho phép các Kitô hữu sống trong niềm vui, không phải là một niềm vui trống rỗng nhưng là niềm vui với hòa bình là hoa quả đầu tiên.
Niềm vui không phải là sống trong tiếng cười. Không phải là điều đó! Niềm vui không phải là sự vui đùa. Không phải như thế! Nó là một điều khác.
Niềm vui Kitô giáo chính là hòa bình. Hòa bình trong tâm hồn, thứ hòa bình mà chỉ có Thiên Chúa có thể ban cho chúng ta. Đây là niềm vui Kitô giáo. Không dễ dàng bảo vệ gìn giữ niềm vui này.
(Giảng 28.5.2018)
liên lạc : This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
website : giadinhctc.com

----------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - THƯ BẢY TUẦN THÁNH PDF Print E-mail

20.04.19 - THỨ BẢY TUẦN THÁNH

CANH THỨC VƯỢT QUA

Lc 24,1-2

BÓNG TỐI ĐÃ BỊ TIÊU DIỆT

“Con Người phải bị nộp vào tay phường tội lỗi, và bị đóng đinh vào thập giá, rồi ngày thứ ba sống lại.” (Lc 24,7)

Suy niệm SỐNG: Những giờ khắc tang thương trên đồi Can-vê đã nhấn chìm vạn vật trong bóng tối im lìm, ảm đạm chết chóc, bởi vì: Con Thiên Chúa, đã chết! Giữa bầu khí ảm đạm đậm màu u tối đó, đến cả cỏ cây gỗ đá cũng phải xao xuyến, chấn động (x. Mt 27,51). Dường như Thiên Chúa bất lực trước sự dữ và thế lực bóng tối đã chiến thắng. Thế nhưng thật ra, chính Xa-tan lại là kẻ thất bại thảm hại bởi vì đêm nay, Con Thiên Chúa đã chết nhưng đã sống lại.

Chính trong đêm nay, ánh sáng của Đấng Phục Sinh đã bừng lên tiêu diệt quyền lực bóng tối vốn thống trị tâm hồn con người. Dù cho hôm nao quỷ dữ đã chiến thắng “con người” trong Vườn địa đàng thì hôm nay, trên đồi Can-vê Đức Giê-su đã phục hồi lại tất cả. Thánh sử Gio-an khi chiêm nghiệm mầu nhiệm phục sinh đã khẳng định: “Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (Ga 1,5).

Mời Bạn CHIA SẺ: Bạn vừa trải qua 40 ngày chay thánh để chuẩn bị tâm hồn đón nhận niềm vui Phục Sinh, giờ phút này bóng tối tội lỗi có còn vây phủ tâm hồn bạn không? Nếu tâm hồn bạn vẫn còn khép kín trong bóng tối của tội lỗi, của ích kỷ, của tham - sân - si, Chúa mời gọi bạn hãy mở lòng mình ra để ánh sáng Phục Sinh soi chiếu và đổi mới bạn.

Sống Lời Chúa: Trong đêm Canh Thức Vượt Qua, đêm Cực Thánh này, mời bạn hãy tham dự vào các cử hành phụng vụ một cách ý thức và sốt sắng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã sống lại để phục hồi phẩm giá của chúng con, xin cho cuộc đời chúng con luôn là bài ca ngợi khen và chúc tụng Chúa - Đấng Phục Sinh. Allêluia!

gpmytho

----------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - THỨ SÁU TUẦN THÁNH PDF Print E-mail

THỨ SÁU TUẦN THÁNH - NGÀY 19/04/2019

BÁNH SỰ SỐNG: Tin Mừng theo Thánh Gio-an (Ga 18: 1-19)

1 Sau khi nói những lời đó, Đức Giê-su đi ra cùng với các môn đệ, sang bên kia suối Kít-rôn. Ở đó, có một thửa vườn, Người cùng với các môn đệ đi vào.2 Giu-đa, kẻ nộp Người, cũng biết nơi này, vì Người thường tụ họp ở đó với các môn đệ.3 Vậy, Giu-đa tới đó, dẫn một toán quân cùng đám thuộc hạ của các thượng tế và nhóm Pha-ri-sêu; họ mang theo đèn đuốc và khí giới.4 Đức Giê-su biết mọi việc sắp xảy đến cho mình, nên tiến ra và hỏi: "Các anh tìm ai? "5 Họ đáp: "Tìm Giê-su Na-da-rét." Người nói: "Chính tôi đây." Giu-đa, kẻ nộp Người, cũng đứng chung với họ.6 Khi Người vừa nói: "Chính tôi đây", thì họ lùi lại và ngã xuống đất.7 Người lại hỏi một lần nữa: "Các anh tìm ai? " Họ đáp: "Tìm Giê-su Na-da-rét."8 Đức Giê-su nói: "Tôi đã bảo các anh là chính tôi đây. Vậy, nếu các anh tìm bắt tôi, thì hãy để cho những người này đi."9 Thế là ứng nghiệm lời Đức Giê-su đã nói: "Những người Cha đã ban cho con, con không để mất một ai."10 Ông Si-môn Phê-rô có sẵn một thanh gươm, bèn tuốt ra, nhằm người đầy tớ vị thượng tế, mà chém đứt tai phải của y. Người đầy tớ ấy tên là Man-khô.11 Đức Giê-su nói với ông Phê-rô: "Hãy xỏ gươm vào bao. Chén mà Chúa Cha đã trao cho Thầy, lẽ nào Thầy chẳng uống? 12 Bấy giờ toán quân và viên chỉ huy cùng đám thuộc hạ của người Do-thái bắt Đức Giê-su và trói Người lại.13 Trước tiên, họ điệu Đức Giê-su đến ông Kha-nan là nhạc phụ ông Cai-pha. Ông Cai-pha làm thượng tế năm đó.14 Chính ông này đã đề nghị với người Do-thái là nên để một người chết thay cho dân thì hơn.15 Ông Si-môn Phê-rô và một môn đệ khác đi theo Đức Giê-su. Người môn đệ này quen biết vị thượng tế, nên cùng với Đức Giê-su vào sân trong của tư dinh vị thượng tế.16 Còn ông Phê-rô đứng ở phía ngoài, gần cổng. Người môn đệ kia quen biết vị thượng tế ra nói với chị giữ cổng, rồi dẫn ông Phê-rô vào.17 Người tớ gái giữ cổng nói với ông Phê-rô: "Cả bác nữa, bác không thuộc nhóm môn đệ của người ấy sao? " Ông liền đáp: "Đâu phải."18 Vì trời lạnh, các đầy tớ và thuộc hạ đốt than và đứng sưởi ở đó; ông Phê-rô cũng đứng sưởi với họ.19 Vị thượng tế tra hỏi Đức Giê-su về các môn đệ và giáo huấn của Người.

SUY NIỆM / TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Hội Thánh mời gọi mỗi người TÍN HỮU cùng chiêm ngắm bức tranh về cuộc thương khó của Đức Giêsu. Bức tranh này không chỉ phơi bày tội lỗi của con người, mà còn cho thấy tình yêu vô cùng của Thiên Chúa dành cho con người.

Bức tranh này cho thấy toàn bộ sự sa ngã của con người. Sự loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống được thể hiện qua rất nhiều khuôn mặt khác nhau như: khuôn mặt của Giuđa, Phêrô và các môn đệ; khuôn mặt của Philatô, Hêrôđê và quân lính; khuôn mặt của Khanan, Caipha và dân chúng ; v.v. Khi chiêm ngắm bức tranh này, mỗi người chúng ta dường như cũng khám phá ra khuôn mặt của mình phảng phất đâu đó nơi những nhân vật trong bức tranh.

Bức tranh thương khó của Chúa Giêsu không chỉ phơi bày tội lỗi của con người, nhưng còn cho thấy tình yêu vô cùng của Thiên Chúa dành cho con người. Con người lãnh nhận ơn tha thứ không phải bởi vì tội lỗi của họ đáng được tha thứ, nhưng là bởi tình yêu của Thiên Chúa dàng cho con người. Thật vậy, chúng ta sẽ mạnh dạn và can đảm đến xin lỗi người mà chúng ta xúc phạm, nếu ta nhận thấy nơi người mà ta xúc phạm tình yêu và sự sẵn sàng tha thứ cho chúng ta.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM TRỞ VỀ: Xin Chúa cho mỗi người TÍN HỮU khi chiêm ngắm bức tranh thương khó của Chúa Giêsu trong Tuần Thánh này, không chỉ nhận ra tội lỗi của mình, mà còn nhận ra tình yêu vô biên mà Thiên Chúa dành cho mỗi người, để QUYẾT TÂM SÁM HỐI- TRỞ VỀ VỚI CHÚA.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

-----------------------------

*LUÔN THỐNG HỐI: "Con muốn trở về cúi đầu bên Chúa xin Ngài xót thương.

                                Con vẫn còn vương mê đắm phù hoa lạc bước đường lầm...."

------------------------------------

 
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ - ĐTC CÚI MÌNH RỪA CHÂN CO TÍN HỮU PDF Print E-mail

CÚI MÌNH

nguyenthi leyen chuyển

Chẳng ai trong chúng ta thích là người phải cúi xuống. Cúi xuống là hành vi đưa mình xuống thấp và đưa người kia lên cao. Ta không thích cúi, vì ta không thích có ai đó ở vị thế cao hơn mình.

Lịch sử đã chứng minh cho loài người thấy sự kiêu ngạo giết chết nhân loại như thế nào. Con tàu Titanic nổi tiếng vào đầu thập niên 20, được người ta xưng tụng là con tàu vĩ đại, đến cả Thượng Đế cũng không thể nhấn chìm được. Nhưng chỉ cần một tảng băng trôi và một cú va chạm, nó đã chìm sâu trong đáy biển, cùng với biết bao con người đang hành trình cùng với nó. Thành phố Pompei của Ý đã từng được xem là kinh đô phát triển với nhiều công trình kỹ thuật vượt bậc, một nơi đáng mơ ước của bao nhiêu người. Nhưng chỉ qua một đêm, nó đã bị một ngọn núi lửa chôn vùi. Cái còn lại chỉ là tàn tích của tro bụi, của những xác người còn lộ vẻ sợ hãi trên khuôn mặt cháy đen.

Giữa vũ trụ bao la rộng lớn này, con người chẳng là gì. Trước sức mạnh của tự nhiên, con người thấy mình nhỏ bé cùng cực. Ngôi nhà thờ vĩ đại và nổi tiếng Notre Dame de Paris đứng sừng sững bao nhiêu thế kỷ, vẫn không thể chống chọi lại ngọn lửa bừng bừng. Con người có gì mà vỗ ngực xưng tên, nhìn trời mà ngạo mạn. Mọi cái trong trời đất này đều sẽ qua đi. Người ta tìm đến những di tích cổ xưa cũng chỉ thấy nơi đó một dấu ấn phai nhạt, cố mường tượng lại cuộc sống nhiều năm trước đã bị thời gian cuốn trôi. Đâu rồi những oai hùng, vinh quang rực rỡ!

Chẳng ai trong chúng ta thích là người phải cúi xuống. Cúi xuống là hành vi đưa mình xuống thấp và đưa người kia lên cao. Ta không thích cúi, vì ta không thích có ai đó ở vị thế cao hơn mình. Bẩm sinh, con người nào cũng thích mình ở trên người ta, chứ chẳng bao giờ thích điều ngược lại.

Người cúi xuống có thể sẽ bị người khác khinh thường, mỉa mai. Họ có thể bị cho là tầm thường, nhu nhược, yếu đuối. Họ phải chịu mất đi danh dự, có khi còn bị dèm pha. Người nào bị ép phải cúi xuống sẽ cảm thấy rất khó chịu. Người nào buộc phải cúi xuống vì không còn chọn lựa nào khác thì chẳng có gì đáng để khen ngợi. Còn người nào vốn dĩ ở vị trí trên cao, không cần phải cúi xuống, nhưng đã chọn cho mình con đường thấp hèn này, người đó quả thật là một con người vĩ đại.

Họ không tìm cách khẳng định chỗ đứng của mình trong vũ trụ. Họ chẳng màng chi đến cái gọi là danh tiếng, vị thế, thứ bậc, vốn là những cái con người tự vẽ ra rồi lao mình vào cuộc chiến tranh giành. Họ không cần thể hiện, không cần biết ai nghĩ gì. Chỉ đơn giản, họ có một tầm nhìn rộng hơn, nền tảng hơn. Sự vĩ đại của họ được thể hiện nơi sự khiêm tốn, biết thu mình. Lòng họ đầy tràn nhân đức và một lối sống biết nghĩ cho người khác.

Trong những ngày qua, dân mạng xôn xao, cả thế giới cũng chấn động khi thấy hình ảnh Đức Thánh Cha Phanxicô – một ông cụ ngoài 80, sức khoẻ không được tốt, là lãnh đạo tối cao của một tôn giáo hơn 1 tỷ 2 tín đồ – đã quỳ xuống và hôn chân các nhà lãnh đạo đối lập Nam Suđan để xin các vị này chấm dứt chiến tranh, trả lại sự bình yên cho người dân ở vùng đất này.

Ngay khi tin tức về sự kiện này được truyển tải trên mạng, đã có rất nhiều ý kiến bàn tán xôn xao. Có người cho rằng Đức Giáo Hoàng chỉ giả vờ “làm màu” để được nổi tiếng. Ý kiến khác cho rằng ngài đã làm một việc ngu xuẩn, tự bôi nhọ chính mình. Cũng có người nói là ngài đang làm một điều vô nghĩa. Rồi cũng có không ít người Công Giáo bảo là ngài đã làm “hạ giá” tôn giáo của mình khi vốn là vị đứng đầu Giáo Hội lại tự xếp mình thấp kém hơn các nhà lãnh đạo kia...

Nhưng hành vi này của ngài, dù chưa thể nói gì đến hiệu quả như ngài mong chờ, nhưng đã phản ánh phần nào sự vĩ đại nơi con người của ngài và lòng yêu mến của ngài dành cho Thầy Giêsu, Đấng cũng đã cúi mình hơn 2000 năm trước, và mối bận tâm dành cho con người, loài được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và giống Thiên Chúa.

Bông lúa càng trĩu hạt thì càng cúi đầu. Một đời sống nhân đức làm cho người ta biết khom lưng, biết hạ thấp mình, biết làm cho mình nhỏ lại, biết nghĩ đến người khác. Một bông lúa cúi đầu là một bông lúa mang trong mình biết bao thành quả tốt đẹp. Đó là một bông lúa được nhà nông mong chờ. Nó trở thành một bông lúa hữu ích. Người càng biết cúi đầu thì càng lớn lao, vĩ đại, đáng cho người ta ngưỡng mộ vì đã chiến thắng được bản thân, đã không còn màng gì đến thói hơn thua của đời, đã thoát được cuộc đua tranh danh vọng của trần thế. Họ thật sự là vị chân nhân, một anh hùng.

Một lần người ta hỏi Socrates: “Khoảng cách từ đất đến trời dài bao nhiêu?”Ông trả lời rằng: “Một mét.” Người kia ngạc nhiên: “Chỉ một mét thôi à, vậy làm sao người ta có thể sống được?”Socrates trả lời: “Đúng vậy, chỉ một mét thôi, nên nếu người ta muốn sống được, người ta phải biết khom lưng cúi đầu!”.

Socrates đã cho để lại cho đời một triết lý sống vừa thâm sâu vừa thuận đạo trời đất. Người nào sống mà biết khiêm nhu, cúi xuống, người đó sẽ được hưởng phúc lộc bình an. Còn người nào tỏ ra ngạo mạn kiêu căng, người đó sớm muộn gì cũng tự diệt.

Chấp nhận cúi xuống không phải là hành vi của kẻ nhu nhược, nhưng là bản lĩnh của người có một chiều sâu nội tâm và một đời sống nhân đức tràn trề.

[Triết lý cao vượt này, chúng ta nhìn thấy rất rõ nơi hình ảnh của Thiên Chúa, Đấng từ chốn cao vời, đã chấp nhận xuống thế làm người, mặc lấy thân phận của một người phục vụ. Chúa Giêsu không chỉ là người phục vụ trong đêm Tiệc Ly, nhưng đã luôn là một con người biết cúi mình xuống. Sự hiến thân của Ngài đạt tới đỉnh cao khi Ngài chấp nhận biến mình thành của ăn cho người thế. Ngài đích thực là một bông lúa nặng hạt, luôn cúi mình đã đành, còn sẵn sàng chịu nghiền nát để trở thành tấm bánh nuôi dưỡng người khác. Đây chính là lối sống của Thiên Chúa, là cung cách hành xử của Ngài; tất cả đều xuất phát từ một tình yêu vô bờ bến.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Phải, ai biết cúi mình, người đó mới cao quý, nhưng một sự cúi mình làm cho người ta nên cao quý phải xuất phát từ một tình yêu, “yêu đến cùng”, như Giêsu.]

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

--------------------------------

, or

 
THÂN TÂM MẠNH KHỎE - BÀN VỀ THIỆN VÀ ÁC PDF Print E-mail

Hung Dao 18/4/2019

Subject: kính mời thưởng thức - bửa cơm thơm ngon

VP. PHAT-HOC TINH-QUANG CANADA

dọn cơm thơm ngon

kính mời thưởng thức

BÀN VỀ THIỆN VÀ ÁC

(PHTQ SỐ 11)

LINK: http://phtq-canada.blogspot.com/2011/07/ban-ve-thien-va-ac-phtq-so-11.html

Theo từ điển, ác có nghĩa là hành động,

lời nói hay ý nghĩ xấu,

thường gây tai họa, đau khổ cho chính mình,

cho người khác, hoặc cho cả hai,

khiến người lánh xa, không ưa thích,

có tác dụng xấu, bất lợi,

đem đến hậu quả khó lường.

Thiện có nghĩa là hành động, lời nói hay ý nghĩ tốt, thường đem lại an vui, hạnh phúc cho chính mình, cho người khác, hoặc cho cả hai, khiến người thương mến, thích thân cận, có tác dụng tốt, đem đến kết quả mong đợi. Tuy nhiên ranh giới giữa thiện và ác lắm khi không rõ rệt, có thể dễ bị hiểu lầm.

Chẳng hạn như một vị thầy dạy văn, dạy võ, dạy nghề, hay dạy đạo, thường hay quở trách, la rầy học trò, xem qua có vẻ ác nhưng thực chất là việc thiện lành, vì đem lại tương lai cho đệ tử.

Trái lại, có người ăn nói nhỏ nhẹ, vui vẻ, hành động dễ cảm tình, trông qua có vẻ thiện, nhưng thực chất là việc xấu ác, vì làm hư người khác, dụ dẫn người khác vào chỗ sa đọa, mất hết tương lai. Sách có câu: Giáo đa tất oán. Ngọt mật chết ruồi, chính là nghĩa đó.

Như vậy, muốn xét thiện hay ác, còn phải xét xem tâm con người muốn gì, khi hành động, nói năng hay suy nghĩ với mục đích gì. Người ngoài cuộc phê bình, phán xét đôi khi không chính xác, nên thận trọng.

Làm sao biết rõ việc nào thiện, việc nào ác. Có những điều mà ở thời buổi này, địa phương này, tôn giáo này, xã hội này cho là điều thiện; ở thời buổi khác, địa phương khác, tôn giáo khác và xã hội khác cho là điều ác.

Trên cõi đời này, cũng có những người phát tâm xin tha, cho phạm nhân đã sát hại tàn nhẫn thân nhân của mình được khỏi tội chết. Tại sao như vậy? Bởi vì người đó, thấm thía hoàn cảnh, thấu rõ cảm giác của sự mất mát người thân thế nào, cho nên không muốn gia đình người khác, dù là phạm nhân, tức là kẻ thù lâm vào cảnh ngộ đau thương tương tự.

Thường thường chỉ có những người đã từng rơi vào hoàn cảnh khốn khổ thảm thương mới biết cảm thông, thương xót người khác.

Những người có tâm đại từ đại bi dường ấy mới có cuộc sống an lạc không có hận thù, không có phiền não và không khổ đau, đồng thời tạo được an lạc hạnh phúc cho mình cho người.

Ðó là những người thọ Bồ tát giới, hành Bồ tát đạo, sống với tâm Phật, không sống tâm ma, luôn luôn cảnh giác, luôn luôn tỉnh thức. Ðó chính là những người biết sống với Chân Tâm Phật Tánh của chính bản thân.

-------------------------------

• .

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 1782