mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4192
mod_vvisit_counterHôm Qua5966
mod_vvisit_counterTuần Này19562
mod_vvisit_counterTuần Trước60881
mod_vvisit_counterTháng Này201660
mod_vvisit_counterTháng Trước114752
mod_vvisit_counterTất cả8002058

We have: 52 guests online
Your IP: 54.161.217.24
 , 
Today: Mar 29, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
BANH SU SONG - THU TU TUAN4MC-A PDF Print E-mail

THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY A - 29-3-2017

BÁNH SỰ SỐNG theo Thánh Gio-an (Ga 5: 17-30)

17 Nhưng Đức Giê-su đáp lại: "Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc."18 Bởi vậy, người Do-thái lại càng tìm cách giết Đức Giê-su, vì không những Người phá luật sa-bát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.19 Đức Giê-su lên tiếng nói với họ rằng: "Thật, tôi bảo thật các ông: người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy.20 Quả thật, Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc.21 Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý.22 Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử,23 để ai nấy đều tôn kính người Con như tôn kính Chúa Cha. Kẻ nào không tôn kính người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Đấng đã sai người Con.24 Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống.25 Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến - và chính là lúc này đây - giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống.26 Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy,27 lại ban cho người Con được quyền xét xử, vì người Con là Con Người.28 Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con29 và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án.30 Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như tôi được nghe, và phán quyết của tôi thật công minh, vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi.

SUY NIỆM / TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA :

"Bởi đâu mà Đức Ki-tô có được quyền năng trong hành động?" Đó không là câu hỏi của tất cả các người đọc Kinh Thánh sao? Tin mừng Gioan đã đưa ra câu trả lời rất rõ ràng. Trong tường thuật về phép lạ Đức Ki-tô làm, Gioan trình bày về sự huyền nhiệm quyền năng mà Đức Ki-tô tỏ bày: "Người con không thể tự ý làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người con cũng làm như vậy".

Vì việc chữa lành rất ấn tượng của Đức Ki-tô cạnh hồ nước tại Bê-da- tha, vào ngày lễ Sa-bát, những người Luật sĩ và Biệt phái nổi giận. Họ đòi giết Đức Ki-tô vì Người đã phạm thượng dám đặt mình ngang hàng với Thiên Chúa.

Lúc nầy Đức Ki-tô tỏ lộ nguồn gốc thần linh, bày tỏ sứ vụ thiên sai của mình. Người đã thi hành quyền năng không do bởi nhân cách riêng tư của mình nhưng trong một mối tương quan bền chặt với Chúa Cha, biểu lộ trong hình ảnh Cha - Con. Người không hành động do bởi sự kiêu hãnh như thái độ của người thống lãnh, nhưng Người thi hành những gì thấy Chúa Cha làm, bởi Chứa Cha yêu Người, nên Người cũng làm như cha đã làm. Người thi hành do sứ vụ chứ không do bởi tính toán riêng tư. Vì thế hành động của Người không bị hạn chế bởi một ràng buộc nào. Khi Người hành động trong sự liên kết nên một với Cha, thì Người có quyền tối thượng trên sự sống và sự chết, trên bệnh tật và tội lỗi; ngay cả quyền xét xử Chúa Cha cũng đã giao phó cho Người.

Điều đó mang đến cho chúng ta niềm hy vọng: ai chạy đến với Đức Ki-tô trong sự tín thác và vâng nghe lời Người, kẻ đó bước vào torng vương quốc của sự sống thần linh, nơi đó không có một sự thống trị nào ngoài tình yêu. Một tình yêu cho tất cả, và đón nhận tất cả với tâm tình tạ ơn khôn ngơi.

Thế gian đã kết án Đức Ki-tô, đã xỉ vả và lăng nhục Người. Nhưng Người đã chiến thắng, và những ai tìm kiếm Người trong tình yêu của Người sẽ không bị hư mất, nhưng được sống đời đời.

*TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa xin hãy đưa chúng con vào trong vương quốc yêu thương của Chúa, xin cho con sức mạnh để con hành động và can đảm đón nhận những khổ đau của cuộc đời. Nhờ ơn Chúa làm cho ý muốn của con ở trong ý muốn của Chúa, quyết định của con ở trong quyết định của Chúa.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Kính chuyển:
hồng

-------------------------------

 
MOI NGAY SONG MOT CAU KINH THANH - THU BA-CN4MC-A PDF Print E-mail

MỖI NGÀY SỐNG MỘT CÂU KINH THÁNH - THƯ BA 28-3-2017

Đức Giê-su bảo: "Anh hãy chỗi dậy vác chõng mà đi !" Người ấy liền được khỏi bệnh, vac chõng và đi được. (Ga 5, 8-9)

- Hãy chỗi dậy là bỏ con người cũ nhiều tham-sân-si, tôi sẽ đươc khỏi bệnh thể xac và tâm linh. Vác chõng mà đi là tôi có thể mạnh dạn theo Chúa trong mọi lúc.

Đầy tớ Vô ích

----------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO # 348 = 40 THU SONG MUA CHAY PDF Print E-mail

40 THỨ CÓ THỂ TỪ BỎ ĐỂ SỐNG MÙA CHAY VÀ SUỐT CẢ ĐỜI !

Thứ Tư Lễ Tro là khởi đầu Mùa Chay. Mùa Chay tới, nhiều người nghĩ phải cố gắng từ bỏ điều gì đó để bước theo Đức Kitô. Tuy nhiên, những điều này lại thường ít ảnh hưởng đến cuộc sống, chúng ta "khôn lỏi" lắm!
Dưới đây là 40 thứ có thể từ bỏ để sống Mùa Chay. Không phải là những thứ liên quan việc ăn uống, nhưng chúng thực sự cần từ bỏ. Mùa Chay kéo dài 40 ngày, mỗi ngày cố gắng từ bỏ 1 điều. Trong 40 điều này, có những điều không chỉ từ bỏ trong Mùa Chay mà phải từ bỏ suốt cả đời.
01. SỢ THẤT BẠI – Bạn không thành công nếu chưa trải qua thất bại. Đúng như tục ngữ Việt Nam nói: "Thất bại là mẹ thành công".
02. VÙNG AN TOÀN – Đó là "vùng thoải mái", sợ khó. Dám ra ngoài "vùng" này thì chúng ta mới có thể khám phá những điều mới lạ.
03. CẢM THẤY HOÀI NGHI – Có lúc chúng ta nghi ngờ rằng không biết Tạo Hóa có tạo dựng nên mình hay không. Hãy xác định như tác giả Thánh Vịnh: "Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con. Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng, công trình Ngài xiết bao kỳ diệu! Hồn con đây biết rõ mười mươi. Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm gì, khi con được thành hình trong nơi bí ẩn, được thêu dệt trong lòng đất thẳm sâu. Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy; mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều thấy ghi trong sổ sách Ngài, trước khi ngày đầu của đời con khởi sự" (Tv 139, 13-16).
04. THIẾU KIÊN NHẪN – Thời giờ của Thiên Chúa là thời giờ hoàn hảo. Mọi thứ đều đúng hẹn, đúng kỳ theo ý Ngài tiền định và quan phòng.
05. SỐNG ẨN DẬT – Còn hít thở, chúng ta còn sống với người khác và tương tác với họ vì Đức Kitô. Công việc của chúng ta luôn ảnh hưởng người khác.
06. LÀM VUI LÒNG NGƯỜI KHÁC – Không ai có thể làm vừa lòng mọi người, nhưng chúng ta phải luôn cố gắng làm vui lòng người khác, còn họ có vừa lòng hay không là phần của họ.
07. SO SÁNH – Một là cảm thấy mình kém cỏi hơn người khác, hai là cảm thấy mình "ngon lành" hơn người khác. Dạng nào cũng không được.
08. TRÁCH CỨ – Chúng ta có xu hướng không dám nhận lỗi, và luôn muốn đổ lỗi cho người khác.
09. PHẠM TỘI – Nhân vô thập toàn. Mặc dù chúng ta là tội nhân, Thiên Chúa vẫn yêu thương chúng ta, và Chúa Giêsu đã chết vì chúng ta. Hôm nay là ngày mới, hôm qua đã không còn.
10. MẤT TỰ CHỦ – Do đó chúng ta khó có thể hoàn tất công việc và làm tốt hơn.
11. THIẾU DỰ ĐỊNH – Các quyết định khôn ngoan hiếm khi trở thành vô ích.
12. KHÔNG MINH BẠCH – Một là không minh bạch về điều này hoặc điều nọ (khuất tất), hai là không trong sạch (nhân đ���c).
13. TỰ QUYỀN – Thiên Chúa không mắc nợ chúng ta điều gì, thế giới cũng chẳng mắc nợ chúng ta điều gì. Hãy cố gắng sống trong ân sủng và khiêm nhường.
14. LÃNH ĐẠM – Cuộc đời có bao nhiêu mà hững hờ. Không quý mến nhau thì cũng đừng kèn cựa nhau. Tranh chấp nhau, giành giật nhau, hơn thua nhau làm gì?
15. GHEN GHÉT – Hãy cảnh giác kẻo mắc lừa ma quỷ, bởi vì chúng rất ranh mãnh. Kinh Thánh căn dặn: "Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác" (Rm 12, 21).
16. TIÊU CỰC – Hãy cố gắng quan hệ hòa nhã với mọi người. Tránh né người khác là tiêu cực, mà cũng chỉ vì chúng ta không coi trọng người khác nên mới tránh né họ.
17. MÊ VẬT CHẤT – Hãy nhớ rằng có Thiên Chúa là có tất cả, mất Thiên Chúa là mất tất cả: "Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì" (Tv 23, 1).
18. S��NG MÁY MÓC – Càng đầu tư nhiều thì càng có lợi nhiều. Về tinh thần và tâm linh cũng vậy.
19. THAN PHIỀN – Đừng cằn nhằn, khó tính, than thân trách phận hoặc trách móc người khác, hãy cố gắng xử lý và giải quyết vấn đề cho thấu đáo.
20. BẤT CẦN – Thiên Chúa muốn chúng ta hạnh phúc cả đời này và đời sau. Đó là niềm vui sống. Đừng buông xuôi, bất cần đời !
21. GAY GẮT – Đó là tự làm khổ mình, và tất nhiên cũng làm khổ người khác. Tâm bất an thì không thể nào sống vui và sống khỏe, bệnh tật phát sinh từ đó.
22. CHIA TRÍ – Cuộc sống có nhiều thứ khiến chúng ta chia trí, vì thế cần phải tập trung vào mục đích của mình.
23. MẶC CẢM – Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ chúng ta, dù chúng ta xấu xa và tội lỗi: "Dầu cha mẹ có bỏ con đi nữa thì hãy còn có Chúa đón nhận con" (Tv 27, 10).
24. TẦM THƯỜNG – Cuộc đời chúng ta có thể không ai biết đến, không có gì khác thường, sống rất bình thường, nhưng tuyệt đối đừng sống tầm thường.
25. GÂY CHIA RẼ – Chia rẽ là chết, đoàn kết mới sống. Khuyến khích nhau là điều cần thiết, mọi nơi và mọi lúc:"Phải khuyến khích nhau, nhất là khi anh em thấy Ngày Chúa đến đã gần" (Dt 10, 25).
26. BẬN RỘN – Đó là "huy hiệu danh dự" của người mê công việc mà bỏ bê những thứ cần thiết khác.
27. CÔ ĐỘC – Có Chúa Giêsu, chúng ta sẽ không cô độc. Ngài luôn hiện diện và đồng hành với chúng ta.
28. BẤT HÒA – Xung đột là mối nguy cho cuộc sống, cả đời thường và tâm linh. Xung đột xảy ra thì không thể hợp tác. Sự cộng tác và đồng tâm nhất trí rất cần: "Nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho" (Mt 18, 19).
29. VỘI VÀNG – Dục tốc bất đạt. Dù to hay nhỏ, cái gì cũng cần có thời gian, không thể một sớm một chiều.
30. LO LẮNG – Thiên Chúa kiểm soát mọi sự, chúng ta có lo lắng cũng chẳng thay đổi được gì: "Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy" ( Mt 6, 33-34 ).
31. THẦN TƯỢNG HÓA – Đừng thần tượng hóa bất cứ ai, bắt chước là ngu xuẩn, hãy cứ là chính mình! Chỉ có Thiên Chúa là Đấng hoàn hảo mà thôi.
32. CỐ CHẤP – Cuộc sống luôn phải thay đổi để thích nghi mọi thứ. Cố chấp là ích kỷ, là hèn nhát.
33. KIÊU NGẠO – Thiên Chúa hạ bệ kẻ kiêu ngạo, nhưng nâng cao người khiêm nhường (Lc 1, 51-52).
34. NÔNG CẠN – Đừng nói rằng vấn đề khó quá, chính vấn đề khó đó cho chúng ta biết Thiên Chúa vĩ đại."Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông" (Nguyễn Thái Học).
35. ĐỐ KỴ – Người Pháp có câu nói chí lý: "Đừng vì kính mến Chúa mà chống đối ngư���i khác." Mọi người đều là anh em và là con một Cha trên trời.
36. VÔ ƠN BẠC NGHĨA – Cuộc sống là những ngày tháng chúng ta mắc nợ Thiên Chúa, chúng ta cũng mắc nợ tha nhân và xã hội nhiều thứ. Do đó, chúng ta không thể không biết ơn Thiên Chúa và cuộc đời.
37. THAM LAM – Thiên Chúa có kế hoạch riêng dành cho mỗi người: "Ta đã gọi ngươi đích danh, đã ban cho ngươi một tước hiệu, dù ngươi không biết Ta" (Is 45, 4). Hãy cố gắng làm trọn công việc Ngài giao phó.
38. TỰ MÃN – Chúa Giêsu là sức mạnh của chúng ta:"Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết" (Pl 4, 13). Có Ngài thì chúng ta mới làm được công kia việc nọ, không có Ngài thì chúng ta chẳng làm nên trò trống gì đâu: "Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được" (Ga 15, 5).
39. ƯU SẦU – Buồn thì cứ khóc, xong rồi thôi. Đừng giam mình trong vòng ưu sầu. Mọi sự sẽ qua, cứ tín thác vào Thiên Chúa: "Hỡi những kẻ tín trung, hãy đàn ca mừng Chúa, cảm tạ thánh danh Người" (Tv 30, 5b).
40. CUỘC ĐỜI – Thế gian là cõi tạm, rồi sẽ qua đi. Đừng coi nặng vật chất, kể cả cuộc sống của chúng ta, tất cả chỉ là bụi tro mà thôi. Chúa Giêsu đã nói: "Ai yêu quý mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời" (Ga 12, 25).

Trầm Thiên Thu, theo Greater Things Today, Mùa Chay 2017

--------------------------

 
KINH THANH LA BUC THU TINH- THU BA-CN4MC-A PDF Print E-mail

LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

Thứ Ba Tuần IV Mùa Chay
Tuesday of the Fourth Week of Lent

BỨC TÂM THƯ CHÚA GỞI:

GOSPEL : JN 5:1-16

There was a feast of the Jews, and Jesus went up to Jerusalem.
Now there is in Jerusalem at the Sheep Gate
a pool called in Hebrew Bethesda, with five porticoes.
In these lay a large number of ill, blind, lame, and crippled.
One man was there who had been ill for thirty-eight years.
When Jesus saw him lying there
and knew that he had been ill for a long time, he said to him,
"Do you want to be well?"
The sick man answered him,
"Sir, I have no one to put me into the pool
when the water is stirred up;
while I am on my way, someone else gets down there before me."
Jesus said to him, "Rise, take up your mat, and walk."
Immediately the man became well, took up his mat, and walked........

Bài đọc : Ed 47,1-9.12

Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra, và tất cả những người được nước ấy thanh tẩy đều hưởng ơn cứu độ.

Lời Chúa trong sách ngôn sứ Ê-dê-ki-en.

Khi ấy, thiên sứ dẫn tôi trở lại phía cửa Đền Thờ, và này : có nước vọt ra từ dưới ngưỡng cửa Đền Thờ và chảy về phía đông, vì mặt tiền Đền Thờ quay về phía đông. Nước từ phía dưới bên phải Đền Thờ chảy xuống phía nam bàn thờ. Người ấy đưa tôi ra theo lối cổng bắc và dẫn tôi đi vòng quanh theo lối bên ngoài, đến cổng ngoài quay mặt về phía đông, và này : nước từ phía bên phải chảy ra. Người ấy đi ra phía đông, tay cầm dây đo, đo năm trăm thước rồi dẫn tôi đi qua nước : nước ngập đến mắt cá chân. Người ấy đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước : nước ngập đến đầu gối. Người ấy lại đo năm trăm thước nữa rồi dẫn tôi đi qua nước : nước ngập đến ngang lưng. Người ấy còn đo năm trăm thước nữa : đó là một con sông, tôi không thể đi qua được vì nước đã dâng cao, khiến không thể đi qua mà chỉ bơi mới được thôi. Người ấy bảo tôi : "Ngươi có thấy không, hỡi con người ?" Rồi người ấy dẫn tôi trở lại bờ sông. Khi tôi trở lại, thì này : có rất nhiều cây cối ở hai bên bờ sông. Người ấy bảo tôi : "Nước này chảy về miền đất phía đông, xuống vùng A-ra-ba, rồi đổ ra biển Chết và làm cho nước biển hoá lành. Sông chảy đến đâu thì mọi sinh vật lúc nhúc ở đó sẽ được sống. Sẽ có rất nhiều cá, vì nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành ; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống. Trên hai bờ sông sẽ mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết : mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mới nhờ có nước chảy ra từ thánh điện. Trái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc."

Đó là lời Chúa.

TIN MỪNG : Ga 5,1-3a.5-16

Người ấy liền được khỏi bệnh.

Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói : "Anh có muốn khỏi bệnh không ?" Bệnh nhân đáp : "Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi !" Đức Giê-su bảo : "Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !" Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.

Hôm đó lại là ngày sa-bát. Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh : "Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng !" Nhưng anh đáp : "Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi : 'Anh hãy vác chõng mà đi !'" Họ hỏi anh : "Ai là người đã bảo anh: 'Vác chõng mà đi' ?" Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói : "Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước !" Anh ta đi nói với người Do-thái : Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

SUY NIỆM

ĐỨNG DẬY

Nữ vũ công Ấn Độ Sudha Chandran, khi đang ở trên đỉnh cao danh vọng, thì bàn chân phải của cô bị chấn thương và phải cưa bỏ. Nhưng cô không bỏ cuộc... Sau khi bình phục, cô ráp chân giả và luyện tập cho đến khi múa nhuần nhuyễn trở lại như trước.

Người bất toại đã nằm đó suốt 38 năm trường. Cuộc đời anh lặng lẽ trôi qua trong cô độc, không người trợ giúp. Có thể anh ta không có bà con thân thuộc, hoặc có thể họ đã quá mỏi mệt nên bỏ mặc anh.

Mọi người bỏ rơi anh, nhưng Đức Giêsu thì không. Người thương cảnh khốn cùng của anh. Do đó, Người đến chữa lành thể xác và tâm hồn anh, đồng thời mang lại cho anh một sức sống mới.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY/ TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, nhiều khi trong cuộc sống, chúng con cũng nằm liệt giường như anh bại liệt hôm nay, đó là khi chúng con phạm tội. Nhờ ơn Chúa chúng con quyết ra khỏi tình trạng đó, vì tự sức mình, chúng con không thể làm được. Amen.

-------------------------------

 

 
BANH SU SONG - THU BA-CN4MC-A = HO NUOC SU SONG PDF Print E-mail

THỨ BA SAU CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY A

BÁNH SỰ SỐNG : Tin Mừng theo Thánh Gio-an (Ga 5: 1-16)

                   HỐ NƯỚC SỰ SỐNG

1 Sau đó, nhân dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem.2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang.3 Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt ở đó, (chờ cho nước động,4 vì thỉnh thoảng có thiên thần Chúa xuống hồ khuấy nước lên; khi nước khuấy lên, ai xuống trước, thì dù mắc bệnh gì đi nữa, cũng được khỏi).5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm.6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói: "Anh có muốn khỏi bệnh không? "7 Bệnh nhân đáp: "Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi! "8 Đức Giê-su bảo: "Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi! "9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.

Hôm đó lại là ngày sa-bát.10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh: "Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng! "11 Nhưng anh đáp: "Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi: "Anh hãy vác chõng mà đi! "12 Họ hỏi anh: "Ai là người đã bảo anh: "Vác chõng mà đi"? "13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy.14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói: "Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước! "15 Anh ta đi nói với người Do-thái: Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh.16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

SUY NIỆM / TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA:

Họ, những bệnh nhân, đang đợi chờ nước động, đang chờ đợi một biến cố xảy ra giải thoát họ khỏi cảnh khốn khó họ đang chịu, khỏi những đớn đau, khỏi những bối rối và sự sợ hãi: họ, những người mù lòa không còn thấy con đường đưa tới đích đến bằng con mắt, họ, những kẻ bất toại không còn ý chí đứng lên sau những thất bại ê chề và những thất vọng vì thế thái nhân tình; họ, những kẻ què quặt yếu đuối chôn vùi cuộc sống trong những thú vui thấp hèn; họ, những bệnh nhân, những người đang ở trong sự thất vọng, những người đang tìm kiềm sự giúp đỡ, hện diện mọi nơi và mợi lúc và đang chờ đợi sự giúp đỡ.

Không phải mọi người bệnh đều được giúp đỡ cùng một lúc – Đức Kitô đã không hành động mang tính phô trương, mị dân. Người chỉ đi đến duy nhất với một người bệnh và đề nghị sự cứu chữa, điều mà ông ta đang chờ đợi từ 38 năm nay. "Hãy trỗi dậy vác chõng mà đi". Người bệnh đã làm theo lệnh truyền của Đức Kitô, đó chính là phép lạ. Người bệnh tín thác vào vào lời và bước đi. Từng bước đi đến gặp được Đấng đã cứu chữa anh. Đấng anh gặp ngoài đền thờ "đã bảo anh trỗi dậy vác chõng mà đi", nhưng anh không biết Người là ai. Và cuối cùng anh đã gặp Người trong đền thờ và anh nhận ra Người: "Đức Giêsu Kitô". Đó chính là hành trình đức tin. Đức tin là hành vi khởi sự từ việc lắng nghe, dứt khoát với quá khứ để đứng dậy bước đi vào "đền thờ", và cuối cùng gặp được Đấng ban sự sống, Đấng là cội nguồn hạnh phúc, Đấng giải phóng khỏi mọi đau khổ bởi tội gây ra. Thật vậy, Tin Mừng luôn là lời mời gọi "trỗi dậy", giũ bỏ cái quá khứ lỡ lầm, dứt khoát khước từ những nguyên nhân đưa con người tới chỗ mù lòa, bất toại, què quặt, để đến với với cội nguồn của hạnh phúc. Cuộc nhận biết và gặp gỡ với Đấng trao ban sự sống, Đấng chữa lành mọi bệnh tật, chỉ có thể xảy ra trong "đền thờ", có nghĩa trong sự hối cải đích thật. Vì "đền thờ" là nơi gặp gỡ Thiên Chúa, gặp gỡ tha nhân của một tâm hồn an bình, một tâm hồn không còn đau khổ bởi tội.

-SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Từng ngày, Tin Mừng luôn nhắn hỏi chúng ta: "anh có muốn khỏi bệnh không?" Câu trả lời không đơn giản là "có", nhưng phải là một sự bày tỏ trọn vẹn về sự đơn độc, sự thất vọng của thân phận, để rồi can đảm đứng lên và đi với một thái độ hoàn toàn tín thác như người bất toại. Câu trả lời luôn đa dạng, nhưng bất cừ sự trả lời nào cũng phải là vâng theo và tín thác vào lời của Chúa.

* TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin hãy đến và cứu chữa con. Những dục vọng đam mê, những tham vọng, tính ích kỷ nhỏ nhen, đang làm con bất toại, què quặt. Cuộc đời con đang chất chứa thất vọng ê chề. Hãy đến cứu con Chúa ơi. Xin giúp con can đảm đứng lên trở về với Chúa. Hãy đến với con Chúa ơi, vì chỉ có Chúa là nguồn hạnh phúc đích thật của con

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

----------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 1049