mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3972
mod_vvisit_counterHôm Qua6095
mod_vvisit_counterTuần Này33686
mod_vvisit_counterTuần Trước42721
mod_vvisit_counterTháng Này124499
mod_vvisit_counterTháng Trước198908
mod_vvisit_counterTất cả8823684

We have: 125 guests online
Your IP: 23.20.218.77
 , 
Today: Jul 21, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
BANH SU SONG - THU SAU TUAN 15 TN -A PDF Print E-mail

THỨ SÁU TUẦN XV THƯỜNG NIÊN A - NGÀY 21/07/2017

BÁNH SỰ SỐNG :Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu (Mt 12: 1-8)

Khi ấy, vào ngày Sabát, Chúa Giêsu đi ngang cánh đồng lúa. Các môn đệ Người đói, liền bứt bông lúa mà ăn. Thấy vậy, các người biệt phái thưa với Người rằng: "Kìa, các môn đệ của Ngài làm điều không được phép làm trong ngày sabát". Người nói với các ông rằng: "Các ông không đọc thấy Đavid và những người đi với ông đã làm gì khi đói lả sao? Các ông cũng không đọc thấy Đavid vào đền thờ Chúa ăn bánh trưng hiến, bánh mà ông và các kẻ theo ông không được phép ăn, chỉ trừ các tư tế được ăn mà thôi sao? Hay các ông không đọc thấy trong luật rằng: Ngày sabát, các tư tế trong đền thờ vi phạm ngày sabát mà không mắc tội đó sao? Tôi bảo cho các ông biết, đây có Đấng còn trọng hơn đền thờ nữa. Vì nếu các ông biết được điều này là: "Tôi muốn lòng nhân từ, chớ không muốn hy lễ", chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội, vì chưng Con Người cũng là chủ ngày sabát".

SUY NIỆM

"Ta muốn lòng nhân từ chứ không muốn hy lễ"

Một thế giới không có tình yêu thương và sự chú tâm săn sóc của con người đối với nhau sẽ là một hoả ngục, chứ không phải là một thế giới nhân bản. Thiên Chúa yêu thương chúng ta vì Ngài là tình yêu và Ngài yêu thương cả khi chúng ta tội lỗi.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định như trên với 30.000 tín hữu và du khách hành hương năm Châu trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư, ngày 14-6-2017.

Không ai trong chúng ta có thể sống mà không có tình yêu thương. Thật là một cảnh nô lệ xấu xa mà chúng ta có thể rơi vào, khi cho rằng tình yêu thương là điều được thưởng. Có lẽ phần lớn nỗi lo lắng của con người ngày nay phát xuất từ việc tin rằng nếu mình không mạnh mẽ, không hấp dẫn hay không xinh đẹp, thì khi đó không có ai lo lắng cho mình. Biết bao nhiêu người ngày nay chỉ kiếm tìm tính cách hữu hình để lấp đầy sự trống rỗng bên trong: làm như thể chúng ta là những người muôn đời cần có các xác nhận.

Tuy nhiên, hãy tưởng tượng xem sẽ như thế nào nếu một thế giới mà trong đó tất cả mọi ngươi đều ăn mày các lý do để khơi dậy sự chú ý của người khác? Hay trái lại, không có ai sẵn sàng yêu thương người khác một cách nhưng không? Thiên Chúa yêu thương chúng ta bởi vì Ngài chính là tình yêu, và tự bản chất, tình yêu hướng tới chỗ tự phổ biến và trao ban. Thánh Phaolô diễn tả nó một cách hoàn hảo khi nói: "Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta" (Rm 5,8). Một tình yêu thương vô điều kiện.

Cũng trong dịp này, Đức Thánh Cha đã hỏi mọi người: "Đâu là phương dược để thay đổi con tim của một người bất hạnh? Đâu là thuốc giúp thay đổi con tim của một người không hạnh phúc?" Tín hữu trả lời: "tình yêu". ĐTC nói: "Hãy nói to hơn". Tín hữu la to: "tình yêu". "Giỏi, giỏi, tất cả đều giỏi! Và làm thế nào để cho khiến cho một người cảm nhận được là ta yêu thương họ? Trước hết cần ôm họ trong vòng tay, làm cho họ cảm nhận được rằng họ được ước mong, rằng họ quan trọng, và họ sẽ thôi buồn".

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THAY ĐỔI- TRỞ VỀ : Tình yêu kêu gọi tình yêu. Chúa Giêsu đã không chết và sống lại cho chính Người, mà cho TÔI, để TÔI được tha thứ. Thiên Chúa luôn luôn yêu thương BẠN VÀ TÔI CÙNG yêu thương tất cả mọi người.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Kính chuyển:
Hồng

------------------------------

 
MỖI NGÀY MOT CÂU KINH THÁNH- THU NAM TUAN15TN-A PDF Print E-mail

MỖI NGÀY SỐNG MỘT CÂU KINH THÁNH - NGÀY 20-7-2017

"Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường..." (Mt 11, 29)

-Ách hay gánh của Chúa là Lời của Chúa, là Tin Mừng. Ngài đòi hỏi bạn và tôi phải  hiền lành và khiêm nhương khi đến với tha nhân, dùng lời ngọt ngào, êm ái mà chỉ dẫn họ theo Lời Chúa dạy. Bạn đừng tỏ trịch thượng, xua đuổi, cứng ngắc, lườm nguýt, quát tháo, để họ mất niềm tin vào Chúa. Bạn sẽ bị lên án.

Đầy tớ Vô dụng

--------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU NAM- TUAN15TN-A PDF Print E-mail

sự sống mệt mỏi

Bài Đọc I: (Năm I) Xh 3, 13-20
Đáp Ca: Tv 104, 1và 5. 8-9. 24-25. 26-27
Phúc Âm: Mt 11, 28-30

Bài Phúc Âm cho Thứ Năm Tuần XV Thường Niên hôm nay là bài phúc âm tiếp ngay sau bài phúc âm hôm qua, như thể Người kín đáo kêu gọi những ai "những người hiền triết và khôn ngoan" là thành phần không được mạc khải thần linh tỏ ra cho như "những kẻ bé mọn" trong bài Phúc Âm hôm qua cho biết, hãy làm sao sống "hiền lành và khiêm nhượng" như Người thì tự nhiên "mạc khải thần linh" sẽ được tỏ hiện cho họ như cho "những kẻ bé mọn".

"Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai mệt mỏi và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng".

Trong lời kêu gọi này của Chúa Giêsu, theo thứ tự, chúng ta thấy mấy điều rất chí lý cho dù ngược đời sau đây:

1- "Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai mỏi mệt và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi":

Ở đây Chúa Giêsu kêu gọi "tất cả những ai mệt mỏi và gánh nặng" thì "hãy đến với" Chúa để Người "bổ sức cho". Thật vậy, theo tâm lý, sở dĩ con người cảm thấy cuộc đời đã trở thành "gánh nặng" nơi các trách nhiệm hay nghĩa vụ, kể cả những gì vốn được họ mơ ước theo đuổi, như địa vị danh giá chức quyền hay tình yêu hôn nhân v.v., là vì trong lòng họ đã cảm thấy "mệt mỏi", chán chường.

Nhưng tại sao lại hay xẩy ra hiện tượng bất nhất này, đến độ có thể đi đến chỗ bỏ cuộc hay đứt gánh giữa đường thảm thương này? Phải chăng đó là lý do Chúa Giêsu sau khi kêu gọi họ thì Người đã khuyên họ như sau:

2- "Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an":

Phải chăng vì họ hung hăng dữ tợn và kiêu căng tự ái, không "hiền lành và khiêm nhượng" như Người mà họ mới dễ bị "mệt mỏi và gánh nặng", gây ra bởi những đụng chạm và thất vọng, không được như những gì họ chủ quan mong muốn hay tham vọng?

Nếu quả thật như vậy thì Chúa chỉ cho họ cách chữa trị vô cùng công hiệu, đó là chịu trước học sau, ở chỗ: "Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta" - mang ách trước rồi mới học sau, chứ không phải học trước cho thông rồi mới biết cách để mà mang ách, hoàn toàn ngược đời.

3- "Ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng": "Ách" của Chúa đây là gì và "gánh" của Chúa đây là chi, nếu không phải điều kiện để theo Người, đó là "bỏ mình đi ('ách') và vác thập giá ('gánh') mà theo Thày" (Mathêu 16:24). Đúng thế, cho đến khi nào con người biết "bỏ mình đi" và "vác thập giá", họ mới cảm thấy tất cả mọi sự xẩy ra trong cuộc đời của họ, những gì mà trước kia đã từng làm cho họ cảm thấy "mệt mỏi và gánh nặng" thì bấy giờ, nhờ "hiền lành và khiêm nhượng trong lòng", nhờ "tâm hồn được bình an", lại trở thành "êm ái và nhẹ nhàng".

Trong bài đọc 1 cho năm lẻ hôm nay, trong khi dân Do Thái được Thiên Chúa tuyển chọn đang "mệt mỏi và nặng gánh" trong tình trạng làm tôi cho dân Ai Cập, vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ, "Đấng hiện hữu" luôn ở với họ, là "Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp" tổ phụ họ, ngỏ ý muốn "bổ sức" cho họ vì Ngài "đã thấy tất cả những sự ngược đãi đối với (dân Do Thái) trong đất Ai-cập", bằng cách, qua Moisen được Ngài tuyển chọn và sai đi, "sẽ giơ tay ra đánh phạt Ai-cập bằng những phép lạ mà Ta sẽ làm giữa họ. Khi đó, vua mới để cho các ngươi đi", và "sẽ dẫn đưa (dân Do Thái) khỏi cảnh khốn khó ở Ai-cập, mà đem vào đất Canaan, Hêthê, Amorrha, Phêrêzê, Hêvê và Giêbusa, là đất chảy đầy sữa và mật".

Những gì Thiên Chúa đã làm cho Dân Do Thái, từ khi đưa họ sang Ai Cập cho đến khi dân của Ngài bị ngược đãi ở Ai Cập, để qua cơ hội này Ngài tỏ mình ra là Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ, Vị "Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp", bao giờ cũng trung thành với giao ước của Ngài, nhất là qua việc Ngài ra tay giải phóng họ khỏi cảnh làm nô lệ ở Ai Cập qua trung gian Moisen, những gì cần được Dân Do Thái cảm nhận và chúc tụng, như trong bài Đáp Ca cho thấy:

1) Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Người; hãy kể ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ, và những điều miệng Người phán quyết.

2) Tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Người đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Người đã ký cùng Abraham, lời thề hứa Người đã thề với Isaac.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

--------------------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - CN 16TN- A = CO LUNG PDF Print E-mail

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - Chúa Nhật thứ 16 Thường Niên- (23-7-2017)

Thiên Chúa để kẻ thiện và kẻ ác sống chung cho đến ngày chung cuộc

ĐỌC LỜI CHÚA

• Kn 12,13.16-19: (17) Khi không có ai tin rằng Chúa nắm trọn quyền năng, thì Ngài tỏ sức mạnh; còn ai đã biết mà vẫn to gan, thì Ngài trị tội. (18) Nhưng Chúa xử khoan hồng vì Ngài làm chủ được sức mạnh. Ngài lấy lượng từ bi cao cả mà cai quản chúng con, nhưng có thể sử dụng quyền năng bất cứ khi nào Ngài muốn.

• Rm 8,26-27: (26) Chúng ta là những kẻ yếu hèn, không biết cầu nguyện thế nào cho phải; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên siết khôn tả.

• TIN MỪNG: Mt 13,24-30.36-43

Dụ ngôn cỏ lùng

(24) Khi ấy, Đức Giêsu trình bày cho dân chúng nghe một dụ ngôn khác: «Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. (25) Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. (26) Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. (27) Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng: «Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy?» (28) Ông đáp: «Kẻ thù đã làm đó!» Đầy tớ nói: «Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không?» (29) Ông đáp: «Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. (30) Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi».

Giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng

(36) Bấy giờ, Đức Giêsu bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng: «Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe». (37) Người đáp: «Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. (38) Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. (39) Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. (40) Vậy, như người ta nhặt cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy. (41) Con Người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, (42) rồi quăng chúng vào lò lửa; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng. (43) Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.

CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:

1. Tại trần gian, người tốt kẻ xấu, người thiện kẻ ác phải chung sống với nhau. Điều đó có nằm trong kế hoạch hay ý muốn của Thiên Chúa không? Chúng ta có dễ dàng phân biệt kẻ tốt người xấu không?

2. Kẻ xấu người tốt tương đối dễ phân biệt. Nhưng người tốt thật và người tốt giả thì sao? Có dễ phân biệt không? Có nên xét đoán ai tốt thật ai tốt giả không? Tại sao?

3. Tình trạng chung sống giữa kẻ tốt người xấu có kéo dài mãi không? Người tốt giả có lừa dối mọi người mãi được chăng? Kết cục sẽ ra sao

 

 Chung cuộc: thiện ác, thật giả phân minh

Người đời thật khó mà phân biệt được người tốt thật và người tốt giả, vì họ chỉ có thể nhìn thấy những gì bề ngoài, chứ không thấy những gì xảy ra trong đáy lòng con người. Vì thế, việc xét đoán người tốt người xấu, người tốt thật người tốt giả không phải là chuyện của con người, mà là của Thiên Chúa. Chỉ mình Ngài mới có khả năng «dò thấu lòng dạ con người» (Tv 7,10; Kh 2,23). Chúng ta không nên làm công việc mà chỉ Thiên Chúa mới làm được và chỉ dành cho Ngài: «Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán» (Mt 7,1). «Chỉ Thiên Chúa mới có quyền xét đoán, chúng ta là ai mà dám xét đoán người khác?» (Gc 4,12).

Dụ ngôn cỏ lùng cho thấy Thiên Chúa muốn ở trần gian này người tốt và người xấu sống chung với nhau, người tốt thật và tốt giả lẫn lộn nhau khó mà phân biệt. Nhưng đến ngày chung cuộc, kẻ tốt người xấu sẽ tách biệt nhau, kẻ tốt thật người tốt giả đều ra trước ánh sáng. Ngày ấy không ai che giấu ai được điều gì, vì «không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ» (Mt 10,26). «Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ» (Mt 13,43); còn «mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác sẽ bị tống ra khỏi Nước của Người, bị quăng vào lò lửa; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng» (Mt 13,41-42).

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ THỰC HÀNH LỜI TÔI CẦU XIN:

Lạy Cha, xin cho con đủ kiên nhẫn để chịu đựng những đau khổ mà người ác tâm gây ra cho con. NHỜ THÁNH THẦN cho con biết yêu thương họ, dù họ làm hại con. CON QUYẾT TÂM năng cầu nguyện cho họ, mong những điều tốt đẹp đến với họ, nhất là tìm cách làm họ nên tốt hơn. Con mặc lấy tâm tình yêu thương và cứu độ của Đức Giêsu: «Tôi đến không phải để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi» (Mt 9,13). Có yêu thương họ thì mới cứu họ được. Con CẦN yêu cả những người ác với con. Amen.

Nguyễn Chính Kết

-----------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - PHUC VU YEU THUONG PDF Print E-mail

* Nhật ký thiêng liêng (389)
Phục Vụ Yêu Thương
"Con Người đến là để phục vụ..."
(Mát-thêu 20:28)

"Em thân yêu trong Chúa, một người con Chúa đích thực, một Kitô hữu chân chính, là một người mà nhất cử nhất động, từ tư tưởng, lời nói đến việc làm đều mang hơi thở của tinh thần Phúc Âm, như Mẹ Têrêsa Calcutta từng nói: 'Việc bác ái đơn giản chỉ là làm nở trên môi người khác một nụ cười!'
"Mai ngày đi phục vụ, em đừng nghĩ rằng mình không có gì để tặng, để giúp cho đồng bào Sắc Tộc của em. Nếu có Chúa ở trong lòng là em đã có tất cả, vì chỉ cần một lời thăm hỏi ân cần, một cử chỉ nhã nhặn, một lời an ủi động viên, một thái độ niềm nở, cởi mở chân thành, một sự cảm thông chan hòa tình Chúa, đầy ắp tình người, hoặc thậm chí một nụ cười, một câu nói ngọt ngào chân thành trìu mến, phát xuất từ trái tim yêu thương đối với những người nghèo khổ, cô đơn hay ốm đau bệnh tật... cũng là một việc làm bác ái. Điều đó có nghĩa rằng em đang truyền giáo, đang đem Tình Yêu và Lòng Thương Xót của Chúa đến cho họ. Họ cần những món quà vật chất, nhưng điều họ khao khát chính là tình thương. Họ đang 'đói' về tinh thần, về tình cảm, cho nên đến với họ chỉ cần một tấm chân tình, em cũng đủ làm cho họ vui, vì em đã tỏ lộ Chúa, đã mang 'Chúa là Tình Yêu' (1Ga.4:8) đến cho họ..."
Trên đây là "huấn giáo" của Ý Anh BTL, nhà văn của giới trẻ Sàigòn trong thập niên 1970, viết cho các em gái Dự Tu Sắc Tộc ở Plei-ku thuộc Hội Dòng Mến Thánh Gía Huế. Khi huynh Ý Anh chia sẻ với đệ Sông Núi chuyện này, cách đây trên bốn tháng, tôi thấy trong trí tưởng tượng phong phú của mình, hình ảnh tuyệt đẹp, hơn cả tuyệt vời của "những em gái Sắc Tộc vai mang gùi hân hoan đi gieo niềm tin mới cho đồng bào mình trên non ngàn bạt núi Cao Nguyên!"
Ý Anh được mời giúp các em về Đạo đức và Nhân bản, mong rằng các Em Gái Sắc Tộc, những Nữ Tu "duyên dáng" mai sau, sẽ gặt hái được thật nhiều thành quả mỹ mãn...
* Joseph Nguyễn Thanh Sơn, DCCT (San Jose, CA, July 19, 2017)

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 1153