mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay399
mod_vvisit_counterHôm Qua14515
mod_vvisit_counterTuần Này36567
mod_vvisit_counterTuần Trước45900
mod_vvisit_counterTháng Này214046
mod_vvisit_counterTháng Trước192249
mod_vvisit_counterTất cả8450597

We have: 96 guests online
Your IP: 54.161.96.152
 , 
Today: May 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI -# 237 = SUY TU 37 PDF Print E-mail

MẢNH VỤN SUY TƯ 37

CÔ ĐƠN

Sự cô đơn đến từ trong thẳm sâu tâm hồn. Tôi nhìn thấy những cụ già trong viện dưỡng lão mà buồn cho các cụ, khi suốt ngày chẳng thấy ai đến thăm. Ở đấy rất đông người, nhưng có lẽ họ vẫn thấy cô đơn.
Một tâm hồn cô đơn, cho dù ở giữa phố đông người, ở giữa nơi phồn hoa đô hội, họ vẫn cô đơn. Cô đơn vì chẳng ai đóai hòai tới. Có những gia đình con cái rất đông, ở chung một nhà nhưng họ chưa chắc là hạnh phúc. Cha mẹ vẫn cô đơn khi con cái không hề quan tâm đến, mạnh ai làm việc nấy, rồi khi về đến nhà thì mạnh ai dùng bữa riêng, chẳng ai nói với nhau, rồi mỗi người rút về phòng riêng của mình.
Có nhiều người hỏi tôi có thấy cô đơn hay chăng khi tôi không có bạn bè. Xin thưa, tôi không hề cảm thấy cô đơn, nhưng ngược lại tôi thấy vui và hạnh phúc, vì tôi có Chúa ở cùng tôi.
"Có Chúa ở cùng" không phải là một câu nói trống rỗng, nhưng đó là cảm nghiệm từ tận đấy tâm hồn con người ta, nhận thức sự hiện diện của Chúa. Lúc ấy, Chúa lấp đầy những khỏang trống trong linh hồn, và người ta không còn thích gì ở thế gian này nữa. Nói như thế, không phải là họ "chán đời", ngược lại họ rất yêu đời, nhưng niềm vui của họ không đến từ thế gian, mà đến tự sự kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa.
Tôi có quen một bà cụ kia, bà đã qua đời, suốt ngày bà chỉ lẩn quẩn trong nhà một mình, không bạn bè tới thăm, không điện thọai tán dóc, bà chỉ làm công việc nhà và thời gian còn lại thì bà cầu nguyện, đọc sách thiêng liêng. Tôi gọi điện thọai thăm bà, hình như chỉ có tôi là "bạn" của bà. Mỗi lần nói chuyện thì cả tiếng, nhưng thời gian sao đi mau quá, vì chúng tôi chỉ nói về mỗi một đề tài: Chúa.
Hễ mỗi lần tôi nói về Chúa, thì giọng nói bà tỏ vẻ vui lên, bà cười nói, và rồi cũng có lúc bà khóc, khi chúng tôi nói đến sự "cô đơn" của Chúa.
Phải, Chúa là Vua vũ trụ, Chúa có cả triều thần thiên quốc, nhưng Ngài vẫn cô đơn, vì Ngài không được con người đóai hòai đến. Chúa có đủ tất cả, vì Ngài là Đấng Tòan Năng nhưng có mỗi một sự mà Chúa không thể tự có, đó là tình yêu của con người dành cho Chúa. Vì Chúa luôn tôn trọng sự tự do của con người.
Nếu tôi không cảm thấy yêu Chúa, thì tôi phải cầu nguyện và xin Chúa ban ơn cho tôi. Ý chí yêu mến Chúa đã làm cho Chúa được bớt "cô đơn". Các thánh luôn luôn cầu xin Chúa ban cho ơn này; vì đó là ơn phải "xin" thì mới được.
Bà cụ này là một người "cô độc", vì bà chỉ ở một mình. Bà có 2 người con trai, người con cả bị tai biến mạch máu qua đời, người con út thì .... có cũng như không, vì nó là một đứa con bất hiếu. Cám ơn Chúa đã "ở với" bà để bà không còn cô đơn nữa. Bà không cô đơn nhưng tôi biết bà rất buồn vì bị con bà bỏ rơi.
Chúa chúng ta còn bị đối xử "tệ bạc" hơn thế nữa, Chúa vừa cô đơn vừa buồn sầu. Ngài cô đơn vì bị con cái Ngài bỏ rơi, không đóai hòai đến. Ngài buồn vì sự lãnh đạm thờ ơ. Ở trong những ngôi thánh đường đồ sộ huy nga, tập nập người ra vào, mà Chúa vẫn buồn và cô đơn.
Rất đông người vào đấy, nhưng chỉ là những người du khách, họ đến để chụp hình, để ngắm nhìn sự nguy nga này, nhưng ở giữa nhà thờ có một ngôi nhà nhỏ, gọi là Nhà Tạm. "Chủ Nhà" của thánh đường này cư ngụ trong đó... Ngài vẫn chờ, từ mặt trời mọc cho đến lúc chiều tà, và khi màn đêm buông xuống... Ngài vẫn chờ, chờ có ai đó đến hỏi thăm và quan tâm đến Ngài.
Một sự chờ đợi trong nỗi buồn khôn tả, trong sự cô đơn ngút ngàn. Ngài lạnh lắm, cái lạnh của lòng người, Ngài chờ tình yêu. Vâng, chỉ có tình yêu mới sưởi ấm được trái tim cô đơn mà thôi.
Mỗi lần tôi nán lại sau Thánh Lễ, tôi cảm thấy buồn vì chỉ mỗi mình tôi, và 1, 2 người thôi. Họ đi đâu cả rồi? Lại để Chúa một mình cô đơn? Thế gian, ôi thế gian đã cuốn đi những trái tim này ra khỏi nhà thờ, khỏi tình yêu Chúa. Thảo nào Chúa chẳng bảo "Các con hãy ở trong tình yêu Thầy", có lẽ Chúa biết rồi đây con người ta sẽ rời xa tình yêu Chúa để đi tìm tình yêu thế tục, tình yêu nhục dục và đam mê.
Chúa Giêsu đã chết trên thập giá trong sự cô đơn buồn tủi ngày nào trên đồi Calvariô, thì ngày nay cũng chẳng có gì thay đổi... Ngài sống lại nhưng vẫn trong sự cô đơn trong hầu hết các Nhà Tạm. Người ta xây cất nhà thờ để làm gì, mà con tim thì xa Chúa? Chúa chẳng cần những của lễ chiên bò, những nhà thờ huy nga đâu.

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG NGAY: Chúa chỉ cần ngôi nhà nho nhỏ trong trái tim mỗi người và tình yêu của chúng ta sẽ sưởi ấm Chúa SAU KHI BƯỚC RA KHỎI NHÀ THỜ VẬT CHẬT, ĐỂ ĐEM LỜI CHÚA ĐẾN CHO MỌI NGƯỜI TRONG CUỘC SỐNG, NHẤT LÀ NHỮNG NGƯỜI NGHÈO.
Tôi tin chắc rằng nếu trái tim con người ta trở thành Nhà Tạm thật sự của Chúa, KHI HỌ THẬT SỰ CHIA SẺ CHO ANH EM thì họ sẽ được hạnh phúc NGAY BÂY GIỜ, họ  KHÔNG CÒN sống cô độc.


TÔI NÓI TRUYỆN VỚI CHÚA NHƯ NGƯỜI BẠN: Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa hãy nhận trái tim nhỏ bé của con làm Nhà Tạm cho Chúa nghỉ ngơi Là con biết chia sẻ cho anh em. Con sẽ ấp ủ Chúa bằng tình yêu của con, cho dù nó bất tòan nhưng nó đến từ một con tim chân thật. Chúa ơi! xin cho con được yêu Chúa BẰNG VIỆC LÀM, thay cho những ai không yêu Chúa. Hãy làm bùng cháy lên ngọn lửa tình yêu THA NHÂN, hỡi Thánh Thần Tình Yêu.
Con biết Mẹ ban cho con trái tim của Mẹ để yêu Chúa, một tình yêu hòan hảo nhất ở thế gian này. Amen.

Lucia Tri Ân (Lucia Thảo Nhi)

------------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU NAM-TUAN6PS -A PDF Print E-mail

Thứ Năm tuần thứ 6 Phục Sinh.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG : Yoan 16:16-20.
Ăn năn và trông cậy vào lòng tha thứ của Chúa là điều tối cần.

Suy niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Hy vọng là động lực sống của mọi người, nói cách khác, người đánh mất niềm hy vọng thì dù đang sống cũng như đã chết. Quả vậy, làm việc gì, ai cũng mong đợi thành công mà nếu không thành công thì cũng thành danh. Nhắm tới một kết quả tốt đẹp: người nông dân chờ mùa bội thu, kẻ buôn bán chờ lợi tức, mẹ cha mong con cái nên người và thành đạt...

Đạt được điều mình hy vọng là đem lại niềm vui. Niềm hy vọng trong đời sống thiêng liêng không chỉ là điều mình mong ước sẽ đến trong tương lai, mà là điều chắc chắn sẽ xảy đến vì Chúa đã hứa như vậy.

Vâng, Chính niềm hy vọng này giúp tín hữu Chúa can đảm dùng sức mạnh phấn đấu với khiên mộc là thuẫn đỡ nâng bước vào điểm tới là cửa thiên đàng. Để lướt thắng mọi thử thách phải phấn đấu vượt qua cửa hẹp, lẫn cửa tử, mà cửa tử lại là cửa mà Chúa Yêsu dùng để chiến thắng thần chết, mà tái lập sự sống viên mãn. Để đạt được hạnh phúc vĩnh hằng. Niềm hy vọng của tín hữu không ở đâu khác, mà là chính Thiên Chúa. Chúa Yêsu là Thiên Chúa thật, mà cũng là Niềm Hy Vọng của các môn đệ, là động lực, là chỗ dựa vững chắc nhất và là niềm vui của từng Kitô hữu. Niềm vui này không ai lấy mất được một khi tín hữu đặt trọn niềm cậy trông vào Chúa.

Đối với Kitô hữu, sống niềm hy vọng ấy là sống nhân đức Cậy Trông vào lòng lân tuất Chúa sẽ thưởng công khi tuân hành thực thi thánh luật của Ngài. Đức Thánh Cha Phanxicô thường dí dỏm bảo những người nghe ngài giảng dậy là đừng giữ bộ mặt như đi đưa đám, vì thực tín hữu Chúa không phải là người không có hy vọng, mà là vui trong Chúa Phục Sinh. Họ là các thánh của Chúa không có biết buồn, vì chính đức Cậy sẽ làm cho họ biết tín thác vào Thiên Chúa trong mọi cảnh sống cuộc đời. Đức Cậy không làm chúng ta thối chí, ngã lòng, nhưng là sức mạnh giúp ta đứng lên và bước tới mỗi khi chồn chân, quỵ ngã.

Theo tôi thì cái buồn không thể chia sẻ thường vẫn là do hậu quả của một việc làm sai quấy, hơn là cái buồn rồi sẽ qua đi với thời gian như tang gia buồn vì người thân qua đời. Nhưng cái buồn mất lòng cậy trông nó khác lắm. Thí dụ như cái buồn của Yuđa khi đã phản bội, đã bán đứng Thầy mình. Yuđa buồn qúa vì thiếu niềm tin, không đủ lòng mến nên không tin vào lòng từ ái của Thày mình có thể tha thứ vì sự tham tiền của ông. Yuđa cuối cùng vội vàng tự xử lý đời mình đến nỗi phải đi thắt cổ tự sát. Có một mẩu chuyện khá hay tôi xin kể hầu qúi bạn là:

Một hôm sau khi cầu nguyện, vị Linh mục nọ xin Chúa cho được tra vấn một tên quỷ: Nhân danh Chúa hằng sống, ta hỏi ngươi: Đâu là nơi mà ngươi cho là hạnh phúc nhất? Tên quỷ thẳng thắn trả lời: Dĩ nhiên là ở Thiên Đàng rồi còn gì mà ông phải hỏi tôi một tên qủi. Ôi! Được nhìn thấy Chúa là tất cả niềm hoan lạc rồi. Với Chúa thời gian chỉ là mùa xuân vĩnh cửu. Nếu ngài lấy mọi vẻ đẹp của muôn vàn châu báu trên trần gian và mọi tinh tú trong vũ trụ rồi đem so sánh với vẻ đẹp của Chúa, thì tất cả cũng chỉ là con số không. Vị linh mục thắc mắc: Ngươi là Luxiphe tướng qủi, kéo theo cả một đám lâu la tạo phản, Ngươi đã được hưởng tất cả những thứ đó, mà lại còn được đằng vân độn thổ tại sao ngươi lại đánh mất phúc Thiên Đàng và thích ở lửa đời đời như vậy? Qủi sứ hằn học trả lời: Chỉ vì chúng tôi kiêu ngạo phản loạn.

Khổ nỗi là bây giờ tuy không quá muộn để hối hận. Nhưng mà tất cả quá khứ không sao quên được lòng oán thù với thiên thần Michael. Lòng chúng tôi oán Chúa vì Ngài dùng nó mạnh hơn chúng tôi một chút. Nếu không có vị thần này và đồng minh của ông thì chúng tôi đã làm chủ Thiên Đàng rồi, lòng chúng tôi không trông cậy là Chúa có thể tha thứ, nên chúng tôi cũng có đủ túc số là loài người nạp mạng cho chúng tôi cấu xé chúng, vì chúng cũng đời đời ở đây với chúng tôi. Lúc này dù phải chịu mọi cực hình hỏa ngục gom lại cho riêng tôi thôi, tôi cũng sẵn sáng đón nhận, miễn là sau đó tôi được hưởng lại Thiên Đàng mà không cần ăn năn.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG : Như vậy ăn năn và trông cậy vào lòng tha thứ của Chúa là điều tối cần. Ngày nay có thiếu gì người phạm trọng tội, và biết có bí tích giao hoà là bí tích giải tội, nhưng họ có tìm đến đâu. Người ta ái ngại phải đến trình diện Linh Mục đại diện cho Chúa trong toà cáo giải, để rồi cũng như ma qủi thà rằng chết mà không cần hồng ân Thiên Chúa hoá giải.

Còn Tôi và bạn thì sao? Có còn tin vào sự thật là ơn Chúa Thánh Thần sẽ giúp mình mạnh dạn đến xin lỗi Chúa trong Toà cáo giải nữa không? Trả lời câu đó thì hy vọng phần rỗi sẽ được giải cứu. Amen

-----------------------------

 
KINH THANH LA BUC THU TINH - THU NAM TUAN6PS -A PDF Print E-mail

Thứ Năm Tuần VI Phục Sinh
Thursday of the Sixth Week of Easter


BỨC THƯ TÌNH CHÚA GỞI :
>
> GOSPEL : JN 16:16-20
>
> Jesus said to his disciples:
> "A little while and you will no longer see me,
> and again a little while later and you will see me."
> So some of his disciples said to one another,
> "What does this mean that he is saying to us,
> 'A little while and you will not see me,
> and again a little while and you will see me,'
> and 'Because I am going to the Father'?"
> So they said, "What is this 'little while' of which he speaks?
> We do not know what he means."
> Jesus knew that they wanted to ask him, so he said to them,
> "Are you discussing with one another what I said,
> 'A little while and you will not see me,
> and again a little while and you will see me'?
> Amen, amen, I say to you,
> you will weep and mourn, while the world rejoices;
> you will grieve, but your grief will become joy."
>
> Bài đọc : Cv 18,1-8
>
> Ông Phao-lô ở lại nhà họ, cùng làm việc và thảo luận tại hội đường.
>
> Hồi ấy, ông Phao-lô rời A-thê-na đi Cô-rin-tô. Tại đây, ông gặp một người Do-thái tên là A-qui-la, quê ở Pon-tô, vừa mới từ I-ta-li-a đến, cùng với vợ là Pơ-rít-ki-la, vì hoàng đế Cơ-lau-đi-ô đã ra lệnh cho mọi người Do-thái phải rời Rô-ma. Ông Phao-lô đến thăm hai ông bà, và vì cùng nghề, nên ông ở lại nhà họ và cùng làm việc : họ làm nghề dệt lều. Mỗi ngày sa-bát, ông thảo luận tại hội đường, cố thuyết phục cả người Do-thái lẫn người Hy-lạp.
>
> Khi ông Xi-la và ông Ti-mô-thê từ Ma-kê-đô-ni-a xuống, thì ông Phao-lô chỉ lo giảng, long trọng làm chứng cho người Do-thái biết rằng Đức Giê-su chính là Đấng Ki-tô. Bởi họ chống đối và nói lộng ngôn, nên ông giũ áo mà bảo họ : "Máu các người cứ đổ xuống trên đầu các người ! Phần tôi, tôi vô can ; từ nay trở đi, tôi sẽ đến với người ngoại." Ông rời bỏ chỗ ấy, đến nhà một người tên là Ti-xi-ô Giút-tô. Ông này là một người ngoại tôn thờ Thiên Chúa, nhà ở sát bên hội đường. Ông Cơ-rít-pô, trưởng hội đường, tin Chúa, cùng với cả nhà. Nhiều người Cô-rin-tô đã nghe ông Phao-lô giảng cũng tin theo và chịu phép rửa.
>
> TIN MỪNG : Ga 16,16-20
>
> Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.
>
> Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : "Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy."
>
> Bấy giờ vài người trong nhóm môn đệ của Đức Giê-su hỏi nhau : "Người muốn nói gì khi bảo chúng ta : 'Ít lâu nữa, anh em sẽ không trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy' và 'Thầy đến cùng Chúa Cha' ?" Vậy các ông nói : "'Ít lâu nữa' nghĩa là gì ? Chúng ta không hiểu Người nói gì !" Đức Giê-su biết là các ông muốn hỏi mình, nên bảo các ông : "Anh em bàn luận với nhau về lời Thầy nói : 'Ít lâu nữa, anh em sẽ không trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy'. Thật, Thầy bảo thật anh em : anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui."
>
> SUY NIỆM
> CÓ CHÚA VÀ VẮNG CHÚA
>
> Có một cụ già rất yêu mến Kinh Thánh. Hằng ngày, cụ đến bệnh viện đọc Lời Chúa cho các bệnh nhân nghe. Về sau, khi biết đôi mắt sắp bị mù không thể đọc Kinh Thánh, cụ buồn lắm. Nhưng tình yêu với Lời Chúa thì quá lớn. Vì thế, cụ đi lên núi học thuộc lòng các sách Tin Mừng, để rồi vui vẻ trở lại và tiếp tục chia sẻ Lời Chúa.
>
> Đức Giêsu mạc khải cho các Tông đồ về cuộc khổ nạn và phục sinh: Người sẽ bị bắt, chịu đóng đinh, bị giết chết và được mai táng trong mồ ba ngày. Đó chính là thời gian các Tông đồ không thấy Người; sau đó, Người sống lại và gặp các ông. Khi ấy, các ông lại được thấy Người và các ông sẽ được vui mừng.
>
> Hiện nay, chúng ta không thấy Đức Giêsu cách tỏ tường, nhưng chúng ta sẽ gặp Người trong ngày tận thế khi Người đến xét xử người tốt và kẻ xấu. Trong ngày đó, kẻ xấu sẽ đau khổ, còn người tốt sẽ vui mừng.
>
> Vậy, để được mừng vui gặp gỡ Đức Giêsu, ngay hôm nay, chúng ta phải sống tốt lành, thánh thiện và bác ái với mọi người.
>
> LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY VÀ SỐNG LỜI TÔI CẦU NGUYỆN:
>
> Lạy Chúa Giê-su, NHỜ THÁNH THẦN giúp chúng con biết sống yêu thương, phục vụ để trở nên những người tốt, hầu có được niềm vui khi gặp Ngài trong ngày Ngài quang lâm. Amen.
>-----------------------

 
BANH SU SONG -THU NAM -TUAN6PS-A PDF Print E-mail

THỨ NĂM TUẦN VI PHỤC SINH - NGÀY 25/05/2017

BÁNH SỰ SỐNG : Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 16: 16-20)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa các con lại thấy Thầy, vì Thầy về cùng Cha". Bấy giờ các môn đệ hỏi nha: "Điều Người nói với chúng ta: Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa các con lại thấy Thầy, vì Thầy về cùng Cha như thế có ý nghĩa gì? Chúng tôi không biết Người muốn nói gì?"

Chúa Giêsu nhận thầy họ muốn hỏi Người, nên Người bảo họ: "Các con hỏi nhau vì Thầy đã nói: Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi một ít nữa các con lại thấy Thầy, Thầy bảo thật với các con "các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui".

SUY NIỆM / TÔI ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA:

Bài Tin Mừng hôm nay tuy ngắn, nhưng Đức Giêsu đã lặp đi lặp lại lời tâm sự: "Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy". Lời tâm sự của Chúa Giêsu vừa mang tâm trạng u buồn, nhưng đang hé mở niềm hy vọng tươi sáng cho ngày mai. Hôm nay không nhìn thấy Chúa, nhưng ngày mai rất vui mừng vì được nhìn thấy Chúa.

Lời tâm sự của Chúa Giêsu với các tông đồ đang trong bối cảnh Bữa Tiệc Ly: ngay sau đó Chúa bị bắt, bị đánh đập, xét xử, bị lên án và bị đóng đinh trên thập giá, lúc này các tông đồ sẽ không thấy Chúa. Nhưng sau ba ngày Thiên Chúa đã làm cho Đức Giêsu sống lại. Từ đây Đức Giêsu sẽ khởi đầu một đời sống mới, đời sống vinh quang muôn đời, đời sống bất diệt, lúc này các tông đồ sẽ vui mừng được nhìn thấy Chúa.

"Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy". Đây là hai thái độ chiêm ngắm Đức Giêsu hoàn toàn khác nhau: Nhìn thấy Đức Giêsu trong lúc Chúa chịu đau thương và dẫn đến cái chết, là cái nhìn thể lý bằng xương bằng thịt. Nhìn Đức Giêsu Kitô Phục Sinh vinh hiển là cặp mắt nhìn trong đức tin, trong kinh nghiệm thiêng liêng.

Ngày hôm nay Đức Giêsu Kitô Phục Sinh đang sống và hiện diện giữa nhân loại qua Lời Chúa, Thánh Thể, các bí tích, người nghèo khổ. Tâm hồn chúng ta có thực sự vui mừng khi nhìn thấy Chúa và đụng chạm đến thân mình của Chúa qua những phương thế này không?

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ QUYẾT SỐNG LỜI CHÚA:  Lạy Chúa, THÁNH THẦN là nguồn hy vọng của chúng con, chúng con MUỐN có tâm hồn hân hoan vui sướng khi được nhìn thấy Chúa hiện diện TRONG MỌI NGƯỜI, giữa lòng thế giới hôm qua, hôm nay và ngày mai. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Kính chuyển:
Hồng

--------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA -THU TU-TUAN6PS-A PDF Print E-mail

Thứ Tư tuần thứ 6 Phục Sinh.

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG : Yoan 16:12-15.
Sự Thật sẽ giải thoát anh em.

Suy niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Khi tìm đọc về châm ngôn của Người Nga. Người ta không khỏi ngỡ ngàng về câu nói hay lắm, đó là câu: "Một nửa ổ bánh mì, vẫn là bánh mì; nhưng một nửa sự thật không phải là sự thật".

Vâng, Đức Ki-tô khi đến trong trần gian đã đem lại cho nhân loại sự thật về Thiên Chúa tình yêu. Nhưng Philatô không màng nghe sự thật và cũng không nghe chiêm bao của bà vợ, nên trọn sự thật ông chỉ hiểu một nửa là Chúa Yêsu không là Vua của họ, nhưng khi kết án thuận theo yêu cầu của người Do-thái tưởng là chức quyền của ông cho phép, thì Chúa Yêsu bảo ông không có năng quyền đó vì nước của Ngài không thuộc về trần thế này. Cho nên khi Ngài bảo ông ai muốn biết sự thật thì nghe tiếng của Ngài, thế mà ông đứng dậy đi ra ngoài khi chưa tìm hiểu sự thật là cái gì.

Đức Yêsu khi Ngài rao giảng sứ điệp đó không chỉ bằng lời nói, mà còn bằng cả một cuộc đời hiến tế, để có thể nói lên tiếng nói yêu thương cho đến cùng, cho đến chết trên thánh giá. Tuy nhiên, con đường đó lại là "điên rồ đối với người Hy lạp", "vấp phạm đối với người Do thái", và cũng là "nghịch lý" đối với người thời nay. Vì thế, đó cũng là con đường không mấy ai hiểu, không mấy ai theo; hoặc không muốn hiểu, không muốn theo: "Bây giờ, anh em không có sức chịu nổi". Sự thật toàn vẹn đó chỉ có thể hiểu nổi, khi nhờ Thần Khí mà thôi. Trang Phúc Âm Yoan hôm nay Chúa nhấn mạnh về sự thật của Đức Thánh Linh, vì ngài là chân lý, và Ngài là sự thật mà "Sự thật sẽ giải thoát anh em". Để hiểu điều này câu chuyện về bác nông dân nọ, sẽ giúp ta thông hiểu về Đức Thánh Linh , Đấng giải thoát chúng ta. Câu chuyện là thế này:

Sau một đêm ngủ say, sáng ra mới hay bác bị kẻ trộm ăn cắp con ngựa duy nhất trong chuồng. Bác nháo nhác vội vã đi truy tìm chú khôn và thuần chủng này thì. Bác gặp được nó bị cột bán giữa chợ. Bác khăng khăng đòi bắt ngựa về, nhưng tên bán ngựa quát tháo bảo đó là ngựa hắn đã nuôi từ nhỏ, hôm nay mới đem ra chợ bán. Hai bên giằng co bèn kéo nhau đến cửa quan nhờ minh xét. Quan trên hình như đã bị hối lộ mua chuộc nên mới hạch hỏi: Này lão nhà nông kia. Lão bảo con ngựa này là của lão thế thì lão phải khai từng chi tiết về con ngựa này xem nó thật sự là của lão không? Lão mà khai man thì bị nghiêm phạt! Thấy có vẻ bất lợi cho mình, bác nông dân khôn ngoan không trả lời mà ngẫm nghĩ một hồi rồi nẩy ra một diệu kế. Bác bất ngờ lấy hai tay bịt luôn hai mắt con ngựa rồi bảo tên trộm:

Con ngựa này có một mắt bị tật. Nếu anh khai với quan là đã từng nuôi nó từ bé thì ắt hẳn anh phải biết rõ nó bị tật ở mắt nào! Bây giờ thì anh nói đi: con ngựa này bị tật bên mắt nào? Tên trộm đâm ra ngẩn ngơ, đành nói liều: Nó bị tật ở mắt bên trái! Bác nông dân liền cười thật to: Sai rồi, mắt trái của nó làm gì có tật! Vừa nói bác vừa buông bàn tay đang bịt mắt trái con ngựa để quan trên có thể thấy rõ con mắt bên trái không hề có tật gì cả.Tên trộm biết đã bị hố, cố vớt vát gân cổ lên cãi: Ấy tôi quên, con mắt bên phải nó mới bị tật cơ! Bác nông dân lại càng cười to hơn nữa, vừa nói vừa buông nốt bên tay còn lại: Anh lại nói sai nữa rồi, mắt phải con ngựa cũng có thương có tật gì đâu.

Thật ra, bẩm quan trên, con ngựa này tôi nuôi từ bé, hai mắt nó đều lành lặn. Đích thị tên này là kẻ đã trộm ngựa của tôi đêm qua. Xin quan trên minh xét! Vì quá đông những người hiếu kỳ cùng kéo lên cửa quan, đã theo dõi đầu đuôi câu chuyện, giờ đây hiểu ra, bèn vỗ tay hoan hô bác nông dân tài trí. Thế là quan dù đã ăn hối lộ cũng đành phải xử thắng cho bác nông dân, còn tên trộm thì bị bắt giam để trừng trị tức khắc.

SUY TƯ - LẮNG NGHE VẠ QUYẾT THỰC HÀNH LỜI CHÚA: Quả đúng là điều gì đã gian dối thì dù có quanh co lấp liếm thế nào đi nữa rồi cũng sẽ bị đưa ra ánh sáng của chân lý vẹn toàn! Chúa Yêsu đã xin Chúa Cha gởi Thần Minh Trí và hiểu biết, Thần Khôn Ngoan can đảm và sức mạnh nên Ngài nhất trí nhấn mạnh khi nói và hứa hẹn với chúng ta là các môn đệ sinh sau đẻ muộn rằng:: "Sự Thật sẽ giải thoát anh em". Nào các bạn và tôi hãy kính sợ trong an bình mà can đảm sống theo sự thật, chúng ta chắc chắn sẽ luôn có sự bình an trong tâm hồn. Amen

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 1103