mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3700
mod_vvisit_counterHôm Qua9215
mod_vvisit_counterTuần Này21881
mod_vvisit_counterTuần Trước58477
mod_vvisit_counterTháng Này242997
mod_vvisit_counterTháng Trước297597
mod_vvisit_counterTất cả13920600

We have: 150 guests online
Your IP: 100.25.214.89
 , 
Today: Jun 25, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - SINH NHẬT GIOAN TẨY GIẢ PDF Print E-mail

Gioan Tiền Hô.

24/06 – Thứ Hai tuần 12 thường niên – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ. Lễ Trọng.

“Nó sẽ gọi tên là Gioan”.

* Hội Thánh hân hoan mừng ngày thánh Gioan Tẩy Giả chào đời. Sứ mạng của người là “làm chứng cho ánh sáng” đang đến khai mạc thời đại mới: đó là Đức Giêsu Kitô. Khi đề cập đến vai trò có một không hai của vị tiền hô, chính Đức Giêsu đã nói: “Trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả”.

Lời Chúa: Lc 1, 57-66. 80

Khi đến ngày sinh, bà Êlisabeth sinh hạ một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Dacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: “Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan”. Họ bảo bà rằng: “Không ai trong họ hàng bà có tên đó”. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: “Tên nó là Gioan”. Và mọi người đều bỡ ngỡ.

Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa. Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết đều để bụng nghĩ rằng: “Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó”. Con trẻ lớn lên, mạnh mẽ trong lòng: nó ở trong hoang địa cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Israel.

Suy niệm LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ

Lời Chúa: Is. 49, 1-6; Cv. 13, 22-26; Lc. 1, 57-66.80

 Suy niệm của Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

SỐNG VÀ CHIA SẺ

Giới trẻ ngày nay xem ra thích mừng sinh nhật hơn mừng lễ bổn mạng.

Ngày vui ấy thường đi với quà, tiệc mừng và những lời cầu chúc.

Thật ra mừng sinh nhật có thể là một hành vi mang nhiều tính tôn giáo.

Tôi nhớ đến ngày tôi được sinh ra,

một sinh linh bé nhỏ chào đời,

mang hình ảnh của Thiên Chúa, mang khuôn mặt của Đức Giêsu.

Ngày ấy quan trọng và đáng nhớ ngay cả đối với chính Thiên Chúa.

Dù thế giới có hơn 6,7 tỷ người thì một hài nhi mới sinh

cũng có một chỗ đặc biệt trong trái tim Thiên Chúa.

Thiên Chúa có những ước mơ và dự tính riêng về từng con người.

Chẳng ai chào đời một cách tình cờ và ngẫu nhiên.

Mỗi người đều cần cho kế hoạch lớn của Thiên Chúa.

Mừng sinh nhật một cách nghiêm túc lại trở thành một lễ tạ ơn.

Tạ ơn Chúa đã cho tôi được làm người ở đời.

Bất chấp những khổ đau vấp ngã, những thất bại đắng cay,

tôi vẫn xin được yêu mảnh đời Chúa dệt cho tôi.

Hôm nay Giáo Hội mừng sinh nhật của thánh Gioan Tẩy Giả.

Chỉ có Đức Giêsu và Mẹ Maria mới được mừng ngày sinh trong phụng vụ.

Điều đó cho thấy sinh nhật của Gioan là biến cố có ảnh hưởng lớn.

Bài Tin Mừng hôm nay nói vắn gọn về chuyện sinh hạ và cắt bì Gioan,

nhưng kể dài hơn về chuyện đặt tên cho em.

Chúng ta có thể cảm được niềm vui lớn lao của người mẹ là bà Êlisabét.

Niềm vui này đã bắt đầu từ khi bà có thai Gioan.

Chẳng biết bà bao nhiêu tuổi, chỉ biết là bà đã cao niên lại không sinh con.

Hiếm muộn thời xưa thường bị coi là do người vợ.

Đó là một sự sỉ nhục (St 30, 23) và là một hình phạt của Chúa (2 Sm 6, 23).

Nhưng bà Êlisabét lại là người công chính thuộc dòng tư tế Aharon,

“sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa,

không ai chê trách được điều gì” (Lc 1,6).

Bà đã sống với nỗi đau này trong nhiều năm, sau bao lần chờ đợi và thất vọng.

Khi biết mình có thai trong lúc tuổi già,

bà tự nhủ: “Chúa đã làm cho tôi như thế đó,

khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước người đời (Lc 1,25).

Ngày sinh của Gioan là ngày vui đặc biệt cho bà, người làm mẹ lần đầu.

Niềm vui ấy còn được nhân lên vì bà sinh một cậu con trai.

Láng giềng, thân thích đến chung vui với bà vì bà được Chúa thương.

Chúng ta không rõ bởi đâu mà Êlisabét đòi phải đặt tên cho con mình là Gioan.

Chỉ biết bà đã phản ứng quyết liệt chuyện đặt tên con là Dacaria.

Nhưng quyết định của người cha mới là quan trọng,

vì người cha thường là người có quyền đặt tên cho con,

qua đó nhìn nhận người con ấy là của mình (x. Mt 1, 21).

Ông Dacaria chẳng những bị câm, lại còn điếc nữa,

nên người ta phải làm hiệu để hỏi ý ông.

Khi ông viết trên bảng tên “Gioan” thì mọi người chưng hửng.

Chính lúc ấy một phép lạ xảy ra: ông nói được và chúc tụng Thiên Chúa.

Gioan là tên mà sứ thần đã dặn ông lúc dâng hương trong Đền thờ.

Gioan (Yôkhanan) có nghĩa là ĐỨC CHÚA thi ân.

Gioan thật là một ơn của Chúa và sẽ đóng một vai trò trong lịch sử cứu độ.

Chúng ta để ý đến vai trò của bà con láng giềng trong bài Tin Mừng này.

Họ đến chung vui, can thiệp ít nhiều vào chuyện đặt tên đứa trẻ.

Họ bỡ ngỡ với cái tên Gioan, và kinh sợ khi ông Dacaria nói lại được.

Việc sinh hạ Gioan quả đã được vây bọc bởi nhiều chuyện lạ lùng.

Tiếng vang không chỉ nơi láng giềng thân thích,

mà còn được loan truyền khắp vùng đồi núi xứ Giuđê (c. 65).

“Rồi đây đứa trẻ này sẽ ra thế nào?”

Đó là câu hỏi mà ai cũng để tâm suy nghĩ sau khi nghe câu chuyện.

Hẳn là em này sẽ có một định mệnh và ơn gọi đặc biệt.

Có thể sau đó mọi sự lại lắng xuống,

còn cậu Gioan thì vẫn lớn lên, tinh thần vững mạnh.

Cậu không lập gia đình và sống trong hoang địa, chờ ngày đến với Ítraen.

Mừng sinh nhật của thánh Gioan Tẩy Giả,

chúng ta thấy được sự khiêm tốn của Thiên Chúa.

Để giới thiệu Con của Người là Đức Giêsu cho dân Ítraen,

Thiên Chúa cần đến Gioan, một người dọn đường.

“Để dọn đường cho Đức Giêsu, ông Gioan đã rao giảng

kêu gọi toàn dân Ítraen chịu phép rửa tỏ lòng sám hối” (Cv 13, 24).

Và Thiên Chúa đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc sinh hạ của con người này.

“Đức Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ,

lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi” (Is 49,1).

Hình ảnh người Tôi Trung trên đây trong Isaia khá hợp với Gioan.

“Người là đấng nhào nặn ra tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ

để tôi trở thành người Tôi Trung đem nhà Giacóp về cho Người...” (Is 49,5).

Hóa ra việc Thiên Chúa chọn, gọi và giao sứ mạng

đã diễn ra ngay từ con người chỉ mới là phôi thai trong lòng mẹ.

Điều này đúng với Gioan:

“Em sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ.

Em sẽ đưa nhiều con cái Ít raen về với Đức Chúa...

và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa” (Lc 1, 15-17).

Gioan đã được gọi để làm ngôn sứ cho dân tộc của ngài,

giúp cho dân Ítraen đón nhận Đấng đến sau ông nhưng lại có trước ông.

Ơn gọi ấy đã làm cho ông hiện hữu ở trên đời.

Cuộc sinh hạ của Gioan được coi là kỳ lạ.

Thật ra cuộc sinh hạ nào cũng là một màu nhiệm lạ lùng.

Khi rửa tội một em bé mới sinh,

chúng ta cũng vẫn đặt câu hỏi: Em này rồi sẽ ra sao?

Đâu là định mệnh tương lai của em?

Đâu là con đường riêng mà Chúa muốn em đi?

Chúng ta chỉ mong bàn tay Chúa ở với em (Lc 1, 66).

Những thai nhi, những hài nhi, những trẻ thơ hôm nay ở quanh ta

cũng được hiện hữu và được trao một sứ mạng.

Mừng sinh nhật một vị thánh, chúng ta thêm trân trọng sự sống nơi các em,

và thấy mình có bổn phận nâng đỡ để các em đi con đường Chúa muốn

và trở thành những người đưa dân tộc Việt Nam đến với Chúa.

*BẠN VÀ TÔI CÙNG CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu thương mến,

NHỜ ƠN CHÚA Chúng con LUÔN

SỐNG tỏa lan hương thơm của Chúa

đến mọi nơi chúng con đi.

Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con

bằng Thần Khí và sức sống của Chúa.

VÀ xâm chiếm toàn thân chúng con

để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa.

NHỜ THÁNH THẦN chiếu sáng qua chúng con,

để những người chúng con tiếp xúc

cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con.

Chúng con QUYẾT TÂM rao giảng về Chúa,

không phải bằng lời nói suông,

nhưng bằng cuộc sống chứng tá,

và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa.

(Mẹ Têrêxa Calcutta)

------------------------------

 
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ - THÁNH LỄ NGOÀI CUỘC SỐNG PDF Print E-mail

Suy niệm của ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

CHI TRAN CHUYỂN

THÁNH LỄ TRONG NHÀ THỜ VÀ THÁNH LỄ NGOÀI CUỘC ĐỜI

Đức Hồng Y Hellder Camara về ban phép Thêm sức cho trẻ em trong một xứ đạo. Khi đến nơi, Ngài thấy cả xứ đạo đang quỳ gối lăn lộn trên đất, đấm ngực khóc lóc than van như trong cơn đại hoạ. Đêm trước, trong khi mọi người mê mải chuẩn bị đón Đức Hồng Y, kẻ trộm đã lẻn vào nhà thờ ăn trộm những bình đựng Mình Thánh. Kẻ trộm đổ Mình Thánh Chúa ra vườn, lấy đi những bình mà họ tưởng làm bằng vàng. Thật là một sự phạm thánh ghê gớm.

Thế nhưng trong bài giảng hôm ấy, Đức Hồng Y đã làm cho mọi người kinh ngạc khi Ngài nói: Tại sao hôm nay anh chị em mới than khóc. Hằng ngày biết bao lần Chúa Giêsu bị nhục mạ, bị hành hạ, bị chà đạp, bị giết chết trong những anh chị em nghèo khổ, vô gia cư, trong các trẻ em không cha mẹ, không gia đình, sao chẳng thấy ai than khóc? Anh chị em không biết sao, những anh chị em ấy chính là Chúa Giêsu, là Thân Mình Chúa Giêsu, là Thánh Thể Chúa.

Nói như thế, Đức Hồng Y không có ý coi thường phép Mình Thánh Chúa. Nhưng Ngài có ý nhắc cho ta một khía cạnh thường hay bị lãng quên trong khi cử hành bí tích. Đó phải là cử hành bí tích không chỉ trong nhà thờ mà còn phải cử hành cả ngoài cuộc đời nữa.

Đọc bài Tin Mừng hôm nay, ta hãy lưu ý hai điểm:

1- Diễn tiến phép lạ hoá bánh ra nhiều giống hệt như diễn biến một Thánh Lễ. Nếu Thánh Lễ gồm hai phần Phụng vụ Lời Chúa và Phục vụ Thánh Thể thì trong bài tường thuật hôm nay, Chúa Giêsu cũng đã giảng dạy dân chúng trước rồi mới ban bánh sau. Dân chúng được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa trước khi được nuôi dưỡng bằng bánh đã được chúc phúc. Đây quả là một Thánh Lễ cử hành giữa đời thường. Một Thánh Lễ không có nhà thờ, chẳng có bàn thờ.

2- Cử chỉ và lời nói của Chúa Giêsu khi hoá bánh ra nhiều, khi lập phép Mình Thánh Chúa và khi dùng bữa với các môn đệ làng Emmau giống y như nhau. Cả 3 đoạn văn trên đều tả Chúa Giêsu cầm lấy bánh, tạ ơn, rồi trao cho các môn đệ.

Tại sao có sự trùng hợp thế? Thưa vì Chúa Giêsu muốn cho ta hiểu rằng: Bí tích không chỉ là một nghi lễ, nhưng là một sự thực. Sự thực ấy phải đâm rễ sâu nơi cuộc đời, phản chiếu đời sống và đem lại lợi ích cho đời sống.

Nếu trong Thánh Lễ Chúa Giêsu ban phát lương thực nuôi linh hồn, thì ngoài cuộc đời, Người đã ban lương thực nuôi thân xác.

Nếu Thánh Lễ là một bữa tiệc huynh đệ, thì trong sa mạc hôm nay, Chúa Giêsu cũng đã tổ chức một bữa tiệc long trọng, mỗi bàn ăn gồm 50 người để họ chia sẻ với nhau không chỉ cơm bánh mà còn tâm tư tình cảm nữa.

Nếu trong Thánh Lễ, Chúa Giêsu dâng mình cho Đức Chúa Cha dưới hình bánh rượu, thì ngoài cuộc đời, Chúa Giêsu đã tự hiến mình trên thánh giá.

Nếu trong Thánh Lễ, Chúa Giêsu dưới hình bánh bị bẻ ra để phân phát, thì ngoài cuộc đời, thân xác Người cũng đã bị bẻ ra trong những sỉ nhúc, đòn vọt, đóng đinh.

Quả thật Chúa Giêsu đã dâng Thánh Lễ không chỉ trong nhà thờ, mà Người còn dâng Thánh Lễ ngoài cuộc đời. Người không chỉ dâng một lễ vật nào đó, nhưng đã dâng chính bản thân mình. Người chỉ cử hành một bí tích, nhưng chính bản thân Người đã trở thành bí tích. Người không chỉ bẻ ra một tấm bánh mà còn bẻ chính thân mình ra để ban phát cho mọi người. Chính vì thế mà lễ dâng của Người có giá trị. Thái độ của Chúa Giêsu khiến ta phải suy nghĩ.

Làm sao ta có thể gọi Thánh Lễ là một bữa tiệc huynh đệ nếu ta vẫn còn giữ trong lòng những thù hận ghen ghét? Làm sao ta có thể đi dự tiệc Thánh Lễ nếu chung quanh ta còn biết bao anh em đói khổ, thiếu thốn? Làm sao ta có thể dâng Thánh Lễ nếu trong cuộc đời ta không hiến mình cho anh em?

Khi truyền lệnh: “Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Chúa Giêsu không chỉ truyền cho ta cử hành Thánh Lễ trong nhà thờ. Người còn muốn cho ta dâng Thánh Lễ cả ngoài cuộc đời. Nghĩa là phải chia sẻ, chịu mọi đau khổ, biết khiêm nhường nhịn nhục, biết sống đoàn kết yêu thương, biết hiến mình vì anh em.

Việc cử hành Thánh Lễ ngoài cuộc đời cũng quan trọng như việc cử hành Thánh Lễ trong nhà thờ. Hơn nữa, nếu thiếu việc cử hành ngoài cuộc đời, những nghi lễ trong nhà thờ sẽ trở thành bùa chú, giả dối và phản chứng.

Xin cho bí tích Thánh Thể trở thành một sự thực trong đời sống. NHỜ THÁNH THẦN CHỈ DẪN cho chúng ta biết thờ lạy Chúa Giêsu không phải chỉ trong hình bánh mà còn nơi những anh em bé mọn trong cuộc đời. CON QUYẾT TÂM chính đời sống MÌNH trở thành một bí tích, SẴN SÀNG bẻ ra để đem lại lợi ích cho anh em. Amen.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1. Theo bạn, thế nào là tích cực tham dự Thánh Lễ?

2. Rước lễ đem lại những ơn ích nào cho đời sống thiêng liêng của bạn?

3. Bạn đã dâng Thánh Lễ trong cuộc đời chưa?

gplongxuyen

-----------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - ONE BREAD, ONE BODY -22-6-2019 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

St. Paulinus of Nola,
St. John Fisher &
St. Thomas More

2 Corinthians 12:1-10
View Readings Psalm 34:8-13 Matthew 6:24-34
Similar Reflections

ARE YOU THE WEAK LINK?

"I will do no boasting about myself unless it be about my weaknesses." —2 Corinthians 12:5

St. Paul had been "snatched up to the third heaven" (2 Cor 12:2). He was transported "to Paradise to hear words which cannot be uttered, words which no man may speak" (2 Cor 12:4). Despite these "extraordinary revelations" (2 Cor 12:7), Paul did not base his evangelization on the glory of heaven; instead he focused on the weakness and scandal of the cross (1 Cor 2:2).

In today's society, St. Paul would be inundated with movie offers, book contracts, speaking tours, and interviews to expound upon his heavenly experiences. Who wouldn't want to hear a description of heaven? Paul had a powerful witness that would attract many. Why wouldn't he want to pass on that Good News?

Paul knew that even a powerful witness like the experience of heaven couldn't match the power in the weakness of suffering, "for in weakness power reaches perfection" (2 Cor 12:9). So he willingly boasted of his "weaknesses instead, that the power of Christ may rest upon" him (2 Cor 12:9).

What is your weakness? Are you physically limited, fatigued by caring for young babies or aged parents, in danger from persecution, under attack for your stand for life, alone and unsupported in your faith? Are you constrained by obstacles which seemingly prevent you from moving in power? (see 2 Cor 12:7) If so, you have more power than ever before. In your weakness, God is with you and His power is upon you.

Prayer: Father, Your grace is enough for me (2 Cor 12:9).
Promise: "Enough, then, of worrying about tomorrow. Let tomorrow take care of itself." —Mt 6:34
Praise: St. Thomas More was beheaded for not supporting King Henry VIII. In 2000, Pope St. John Paul II named him the patron of political leaders.

--------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LỄ MÌNH MÁU CHÚA PDF Print E-mail

LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ - Chúa Nhật 23-6-19

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (9: 11B-17)

   *BẠN VÀ TÔI CẦN LÀ TẤM BÁNH BẺ RA CHO MỌI NGƯỜI NHƯ CHÚA*

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân chúng về nước Thiên Chúa và chữa lành những kẻ cần được cứu chữa. Vậy khi đã xế chiều, nhóm mười hai đến thưa Người rằng: "Xin Thầy giải tán dân chúng, để họ đi vào trong các làng mạc và trại quanh đây mà trú ngụ và kiếm thức ăn, vì chúng ta đang ở nơi hoang địa". Nhưng Người nói với các ông: "Các con hãy cho họ ăn đi". Các ông trả lời: "Chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá, trừ phi chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám đông này". Số đàn ông độ năm ngàn. Người nói với các môn đệ rằng: "Hãy cho họ ngồi xuống từng nhóm độ năm mươi người". Các ông đã làm như thế, và bảo tất cả ngồi xuống. Chúa Giêsu cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, nhìn lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và phân phát cho các môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Tất cả đều ăn no nê, và người ta thu lượm được mười hai thúng miếng vụn còn dư lại.

CẢM NGHIỆM SỐNG VÀ CHIA SẺ:

Khi dân Ít-ra-en được giải thoát khỏi cảnh nô lệ và tiếp tục hành trình từ Ai Cập đến miền đất hứa, họ đã đi qua sa mạc bốn mươi năm. Đó là một hành trình dài và Chúa đã cho thức ăn để ăn và nước để uống.

Ông Ê-li-a đã chạy thoát khỏi kẻ thù của mình và đi đến ngọn núi của Chúa là Horeb. Thiên thần của Chúa đã mang cho ông thức ăn và nước uống để ông ăn và uống để có thể đi qua hành trình của mình.

Khi đám đông theo Chúa Giêsu để lắng nghe lời Ngài thi Chúa cũng cho họ thức ăn ở nơi vắng vẻ, để họ có thể an toàn trên đường về nhà.

Đối với người Công giáo, Chúa Giêsu cũng làm thức ăn và thức uống để họ tiếp tục hành trình về nhà. Nhà của họ là Nước Thiên Chúa. Đó là mình và máu của chính ngài như ngài đã phán: "Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy."(Ga. 6. 54-56)

Thiên Chúa luôn ở với dân của Ngài là Ít-ra-en trên sa mạc. Thiên Chúa luôn ở với ông Ê-li-a trong hành trình của ông. Chúa Giêsu luôn ở cùng với các tín đồ của mình trên hành trình trở về Nước Trời nếu họ tiếp nhận Ngài qua Bí tích Thánh Thể.

Bí tích Thánh Thể là Chúa Giêsu thực sự ở với chúng ta như ngài đã hứa: "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."(Mt. 28, 20) Việc lãnh nhận mình máu Chúa Giêsu không phải là của ăn thức uống bình thường nhưng là Chúa Giêsu trọn vẹn. Để tin và theo Chúa Giêsu, tôi sẽ không chết mà sống mãi mãi với Ngài trên Thiên Đàng.

Những người ngoài Công giáo quí mến, tôi cầu nguyện cho bạn nhận được những gì Chúa Giêsu đã hứa với bạn nếu bạn mở rộng tâm trí của bạn vì Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế của mọi dân tộc. Chúng ta là con cái của Thiên Chúa và làm những gì Chúa Giêsu đã dạy để được ở với Ngài trên Thiên Đàng một ngày nào đó.

Chúa Giêsu là sự thật và lời của Người là sự thật (Ga 14, 6; 8, 32). Sự thật sẽ giải thoát mọi người khỏi chết và sống muôn đời trên quê trời.

Kính chúc bình an của Chúa Kitô!

Đa-Minh Quang Hoàng, người Kitô hữu.

--

The Solemnity of the Most Holy Body and Blood of Christ

Bible sharing - Sunday 6-23-19

Gospel LK 9: 11B-17

Jesus spoke to the crowds about the kingdom of God, and he healed those who needed to be cured. As the day was drawing to a close, the Twelve approached him and said, "Dismiss the crowd so that they can go to the surrounding villages and farms and find lodging and provisions; for we are in a deserted place here." He said to them, "Give them some food yourselves." They replied, "Five loaves and two fish are all we have, unless we ourselves go and buy food for all these people." Now the men there numbered about five thousand. Then he said to his disciples, "Have them sit down in groups of about fifty." They did so and made them all sit down. Then taking the five loaves and the two fish, and looking up to heaven, he said the blessing over them, broke them, and gave them to the disciples to set before the crowd. They all ate and were satisfied. And when the leftover fragments were picked up, they filled twelve wicker baskets.

Reflection!

When the Israelites were freed from slavery and went on their journey from Egypt to the promised land, they had been passing through the desert for forty years. It is a long journey and God gave food to eat and water to drink.

Elijah escaped from his enemy and went on to the mountain of God, Horeb. The angel of God brought him food and water for him to eat and drink, so he could go through his journey.

When the crowd followed Jesus to listen to his word, Jesus also gave them food in the deserted place, so they could safely be on their way home.

For the Catholics, Jesus also made food and drink for them to take on their journey home. Their home is the Kingdom of God. It is his own body and blood as he said, "Whoever eats my flesh and drinks my blood has eternal life, and I will raise him on the last day. For my flesh is true food, and my blood is true drink. Whoever eats my flesh and drinks my blood remains in me and I in him."(Jn. 6. 54-56)

God was always with his people, Israelites in the desert. God was always with Elijah on his journey. Jesus is always with his believers on their journey home as the Kingdom of Heaven if they receive Him through the Eucharist.

The Eucharist is the true Jesus with us as he promised, "I am with you always, until the end of the age.”(Mt. 28, 20) Taking the body and blood of Jesus is not a normal food and drink but the whole Jesus himself. To believe and follow Jesus, I will not die but live forever with him Paradise.

Dear non-Catholics, I pray for you to receive what Jesus promised you if you open your mind and heart because Jesus is a Savior of all nations. We are the children of God and do what Jesus taught to be with Him in Paradise somedays.

Jesus is the truth and his word is the truth (Jn. 14, 6; 8, 32). The truth will set us free from death and let us live forever in our Paradise.

Peace of Christ!

Bro. Dominic Quang Hoang

-----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIÀ GỞI TỚI - CHƯA BAO GIỜ THẤY KHỔ PDF Print E-mail

CHƯA BAO GIỜ THẤY KHỔ

“Tiên vàn, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều khác, Người sẽ ban thêm cho các con”.

Kính thưa Anh Chị em,

Đọc lại đoạn Tin Mừng hôm nay, không ai trong chúng ta không ấm lòng, một cái gì đó thật an ủi khi biết Thiên Chúa là Đấng yêu thương quan phòng cho mỗi người, “Hãy xem chim trời, chúng không gieo không gặt, không thu tích vào kho, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Các con lại chẳng quý giá hơn chúng sao? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng, chúng không làm lụng, không kéo sợi, thế mà ngay cả vua Salomon dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy”.

“Ý tại ngôn ngoại”, phải tìm hiểu ý ngoài lời nói, lời viết... chứ đừng hiểu theo nghĩa đen, nghĩa chữ. Chúa Giêsu không bảo chúng ta đừng gieo vãi, cấy trồng, làm lụng canh cửi; đừng vận dụng trí óc để dự phóng cho tương lai... Ngài không khuyến khích một thái độ lười biếng vô lo, thiếu trách nhiệm nhưng Ngài muốn lưu ý chúng ta đừng lo lắng bận tâm thái quá đến đỗi mất bình an trong tâm hồn; lại nữa, lo lắng vật chất thái quá có nguy cơ xao lãng các giá trị tinh thần, các việc đạo đức, xáo trộn các mối tương quan.

Ngài nói, “Tiên vàn, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều khác, Người sẽ ban thêm cho các con”. Đây chính là điểm nhấn của đoạn Tin Mừng hôm nay. Nước Thiên Chúa là chính Thiên Chúa đang ở giữa chúng ta, trong chúng ta với tất cả quyền năng và ân nghĩa. Người là Cha luôn yêu thương, ân cần chăm sóc chúng ta là con cái. Đức công chính của Thiên Chúa là sự công chính đến từ Người, đức công chính đó chính là Người. Người công chính là người sống đức tin, sống phù hợp với thánh ý Thiên Chúa, ăn ở, ứng xử sao cho đẹp lòng Thiên Chúa... tắt một lời, sống như Người.

Anh Chị em,

Con người không cần tìm Nước Thiên Chúa ở đâu xa xôi, nhưng tìm ngay trong lòng mình, trong cuộc sống mình. Tìm Nước Thiên Chúa là tìm chính Thiên Chúa bằng cầu nguyện, ngợi khen, tạ ơn... và bằng cách ăn ngay ở lành, yêu thương phục vụ. Thánh Phaolô nói, “Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần”. Tìm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người là chọn lựa căn bản của đời Kitô hữu, còn những điều khác sẽ được ban thêm như những phương tiện để giúp thực hiện chọn lựa căn bản đó.

Ngày kia, Cha Gioan Tauler, một linh mục đạo đức, gặp một người ăn mày rách rưới. Cha đến gần, chào người hành khất, “Chào ông, chúc ông may mắn”; người ăn mày thản nhiên trả lời, “Chào cha, có bao giờ tôi rủi ro đâu”. “Vậy thì xin Thiên Chúa ban cho ông mọi điều sung sướng”. “Ồ, thưa cha, đời tôi chưa bao giờ thấy khổ”. Cha Tauler rất ngạc nhiên về cách nói năng của người này. Ngài hỏi, “Nếu Chúa bắt ông xuống hoả ngục, ông có buồn khổ không?”; ông trả lời, “Nếu Chúa làm như vậy thì tôi sẽ ôm ghì Chúa và đưa Chúa xuống hoả ngục luôn. Tôi thà ở hỏa ngục với Chúa còn hơn ở thiên đàng mà không có Người. Vị linh mục càng ngạc nhiên hơn. Cha hạch hỏi, “Này ông, ông có thể cho tôi biết ông từ đâu đến?”, “Thưa Cha, tôi từ Thiên Chúa mà đến”. “Nhưng ông tìm thấy Thiên Chúa ở đâu?”, “Ở ngay khúc quẹo, chỗ mà tôi từ bỏ mọi của cải vật chất trên đời này”. Tới đây, Cha Tauler không thể chờ đợi thêm được nữa, ngài hỏi nhanh, “Thế thì, ông là ai?”. Người ăn mày nói một cách trịnh trọng, “Tôi là Vua”. Cha Tauler quỳ xuống thưa, “Tâu đức vua, ngài có thể cho con biết vương quốc ngài ở đâu không?”, “Vương quốc của ta ở ngay trong tâm hồn ta”.

*BẠN VÀ TÔI có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, mỗi ngày con đi tìm Chúa nhưng xin Chúa đừng quên tìm con... để ngày kia, con thấy Chúa đang đi ngược chiều tiến về phía con”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 1814