mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5708
mod_vvisit_counterHôm Qua9946
mod_vvisit_counterTuần Này15654
mod_vvisit_counterTuần Trước64228
mod_vvisit_counterTháng Này231977
mod_vvisit_counterTháng Trước217699
mod_vvisit_counterTất cả13051117

We have: 108 guests online
Your IP: 52.91.221.160
 , 
Today: Mar 25, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - THỨ NĂM CN2MC-C PDF Print E-mail

21.03.19 - THỨ NĂM TUẦN 2 MC

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA: Lc 16,19-31

KHỔ TRƯỚC SƯỚNG SAU - ĐỜI NÀY KHỔ ĐỜI SAU ĐƯỢC THƯỞNG! CẦN QUAN TÂM TỚI NGƯỜI NGHÈO.

“La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ.” (Lc 16,25)

Suy niệm: Thiên Chúa trừng phạt nhà phú hộ không phải vì ông giàu mà vì ông dửng dưng, vô cảm trước nỗi thống khổ của anh La-da-rô. Còn anh La-da-rô sau cuộc đời này, được hưởng phúc “trong lòng Áp-ra-ham” không chỉ vì anh nghèo khổ, mà vì anh “suốt cả đời chịu toàn những bất hạnh” nhưng không vì thế mà căm thù ông nhà giàu vô tâm kia.

Bước qua ngưỡng cửa sự chết là cuộc đổi đời chung cuộc: Ông nhà giàu chịu cực hình nơi hoả ngục; còn anh La-da-rô hưởng hạnh phúc trong lòng Áp-ra-ham. Điều mà cả hai nhân vật không tưởng tượng đến, giờ đây thành hiện thực: Cuộc sống không chỉ ở đời này, tạm thời chóng vánh, mà còn có đời sau vĩnh cửu. Đời này là thời gian hoán cải, đời sau mới là thưởng phạt đời đời; Thiên Chúa công bằng vô cùng, lúc đó sẽ trả lại cho ai nấy xứng với việc họ đã làm.

Mời Bạn CHIA SẺ: Ai cũng mong đời mình được đổi thay theo chiều hướng tích cực. Và ai cũng có thể làm được điều đó ngay ở đời này bằng cách từ bỏ lối sống ích kỷ vô cảm, thay vào đó bằng lối sống luôn biết cảm thông và sẵn sàng chia sẻ với tha nhân, nhất là những anh chị em nghèo khó ở ngay bên cạnh mình.

Sống Lời Chúa: Hy sinh tiết giảm những chi tiêu không thiết yếu để dành vào việc chia sẻ với những anh chị em túng nghèo.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, một tấm thân và một tâm hồn tan nát Ngài sẽ chẳng khinh chê. Con tin Chúa có thể làm được mọi sự cho con như Ngài đã làm cho La-da-rô. Amen.

----------------------------

gpmytho

 
HOC HỎI ĐỂ SỐNG ĐẠO - THỨ NĂM CN2MC-C PDF Print E-mail

Thứ Năm CN2MC-C

HỌC HỎI - CẢM NGHIỆM SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

Bài Ðọc I: Gr 17, 5-10

"Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời; phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa".

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Ðây Chúa phán: "Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời, họ nương tựa vào sức mạnh con người, còn tâm hồn họ thì sống xa Chúa. Họ như cây cỏ trong hoang địa, không cảm thấy khi được hạnh phúc; họ ở những nơi khô cháy trong hoang địa, vùng đất mặn không người ở. Phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là niềm cậy trông của họ. Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối, cây đó đâm rễ vào nơi ẩm ướt, không sợ gì khi mùa hè đến, lá vẫn xanh tươi, không lo ngại gì khi nắng hạn mà vẫn sinh hoa kết quả luôn. Lòng người nham hiểm khôn dò, nào ai biết được? Còn Ta, Ta là Chúa, Ta thấu suốt tâm hồn và dò xét tâm can, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6

Ðáp: Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5a).

Xướng: 1) Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày. - Ðáp.

2) Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt. - Ðáp.

3) Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi, vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong. - Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Ed 33, 11

Chúa phán: "Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối và được sống".

Phúc Âm: Lc 16, 19-31

"Con đã được sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: "Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng:

"Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: "Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được".

Người đó lại nói: "Ðã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này". Abraham đáp rằng: "Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài". Người đó thưa: "Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải". Nhưng Abraham bảo người ấy: "Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu".

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm/ SỐNG VÀ CHIA SẺ

Sự Sống đức tin

Hôm nay, Thứ Năm trong Tuần 2 Mùa Chay, Bài Phúc Âm của Thánh ký Luca về dụ ngôn Lazarô và người phú hộ, và theo chiều hướng của chung phụng vụ lời Chúa trong ngày, bao gồm cả Bài Đọc 1, thì Giáo Hội không phải chỉ muốn cảnh giác con cái mình về thái độ của nhà phú hộ mà còn kêu gọi họ sống thân phận theo tinh thần của một Lazarô bất hạnh nữa.

Trước hết, thái độ dửng dưng lạnh lùng của người phú hộ trong dụ ngôn của bài Phúc Âm hôm nay, và tinh thần sống nhẫn nhục của một Lazarô bất hạnh được Thánh ký Luca thuật lại theo lời Chúa Giêsu diễn tả như thế này:

"Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy".

Tuy nhiên, dụ ngôn "Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái" ấy không phải chỉ cho thấy những gì xẩy ra ở trên trần gian này mà thôi, mà còn liên quan đến cả đời sau về hậu quả tai hại hay thành quả tốt đẹp của những gì con người đã làm trên đời này nữa:

"Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài..."

Ở đây, số phận đời đời, một được rỗi là Lazarô và một bị hư đi là người phú hộ, bất khả cứu vãn, bất khả đổi thay, đúng như lời khẳng định của tổ phụ Abraham đã nói với người phú hộ đang ở trong hỏa ngục: "giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được".

Số phận đời đời vô cùng quan trọng này hoàn toàn là kết quả từ cuộc sống trên trần gian của từng người, như được tổ phụ Abraham cho người phú hộ biết như sau: "Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ".

Thế nhưng, số phận đời đời được rỗi của Lazarô hay hư đi của người phú hộ không phải chỉ ở chỗ "chịu khốn khổ" như Lazarô hay "được toàn sự lành" như người phú hộ. Bởi vì, thực tế cho thấy, không phải ai "được toàn sự lành" trên thế gian này đều hư đi như người phú hộ, và cũng không phải ai "chịu khốn khổ" trên đời này đều tự động được rỗi như Lazarô đâu, mà là ở chỗ họ, trong hoàn cảnh may lành hay khốn khổ của họ, có biết thực hiện nguyên tắc "đức tin thể hiện qua đức ái" (Galata 5:6) hay chăng!

Ở dưới hỏa ngục, nơi chỉ toàn là ghen ghét, giống hệt như tâm trạng bất di bất dịch của ma quỉ và nơi ma quỉ, là tác nhân chết chóc và là cha các thứ dối trá (xem Gioan 8:44), thì cả ma quỉ lẫn các linh hồn hư đi ở đó không muốn ai được cứu rỗi, trái lại, chỉ muốn cho tất cả mọi người xuống hỏa ngục với mình và như mình.

Thế mà, người phú hộ ở trong hỏa ngục bấy giờ hình như đã được biến đổi bản tính ghen ghét của hỏa ngục nơi mình, đến độ thay vì ghen ghét lại tỏ ra thương yêu các người thân yêu của mình còn sống trên trần gian này mà lên tiếng van xin cùng tổ phụ Abraham là cha của các kẻ tin (xem Roma 4:11) rằng: "tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này... nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải".

Cho dù xẩy ra như thế đi nữa, nghĩa là cho dù các linh hồn bị hư đi trong hỏa ngục hay ma quỉ ở đó có biết thương yêu những người còn sống và chỉ muốn cho những người ấy được lên thiên đàng hơn là xuống hỏa ngục như họ và với họ, một sự kiện không thể nào có, không thể nào xẩy ra và không bao giờ xẩy ra chăng nữa, cũng không thể nào cứu được một con người còn sống trên thế gian này, nếu người còn sống ấy không tự mình sống đức tin: "Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài... Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu".

Như thế có nghĩa là Lazaro được rỗi sau cuộc đời "chịu khốn khổ" trên đời này là nhờ Lazarô đã sống đức tin, và hình ảnh Lazarô ở trong "lòng Abraham" là cha của các kẻ tin đã chứng thực điều này. Bởi vậy, chúng ta đã không thấy chỗ nào trong dụ ngôn Chúa nói ở bài Phúc Âm hôm nay cho thấy một Lazarô kêu ca, than thân trách phận, hay nguyền rủa người phú hộ, trái lại vẫn cam chịu thân phận bị khinh rẻ và bỏ rơi, cho dù chỉ có một ước muốn vô cùng tầm thường song vẫn không được đáp ứng, đó là "ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy".

Về phần người phú hộ cũng thế, nếu Lazaro "chịu khốn khổ" được cứu rỗi nhờ đức tin của mình thì người phú hộ bị hư đi cũng là do không có đức tin, hay đúng hơn không sống đức tin, một "đức tin thể hiện qua đức ái" (Galata 5:6). Bài Phúc Âm không hề đề cập đến bất cứ một cử chỉ hay hành động nào lỗ mãng của người phú hộ đối với Lazarô, chẳng hạn như chửi bới hay đánh đuổi Lazarô đi, mà chỉ tỏ ra lãnh đạm dửng dưng không chịu giúp đỡ Lazarô là một con người hết sức khốn nạn đáng thương "nằm bên cổng nhà ông", không thể nào ông không thấy, và cho dù có thấy ông vẫn không hề động lòng thương, không hề bố thí cho Lazarô một tí nào, trong khi đó người phú hộ này quá ư là giầu sang hoan hưởng dư thừa: "vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình".

Bài Đọc 1 hôm nay chẳng những thích đáng với một Lazarô khốn khổ mà còn với cả người phú hộ hoan hưởng may lành trong Bài Phúc Âm hôm nay nữa.

Thật vậy, không phải hay sao, người phú hộ trong Bài Đọc 1 hôm nay là thành phần xuất hiện ở phần đầu với những diễn tả không sai về một con người giầu sang phú quí theo tự nhiên hoàn toàn không có đức tin:

"Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời, họ nương tựa vào sức mạnh con người, còn tâm hồn họ thì sống xa Chúa. Họ như cây cỏ trong hoang địa, không cảm thấy khi được hạnh phúc; họ ở những nơi khô cháy trong hoang địa, vùng đất mặn không người ở.

Trong khi đó, Lazarô xuất hiện ở phần thứ hai của Bài Đọc 1 này, những diễn tả rất chí lý và chính xác về đời sống của một con người sống đức tin trong cuộc đời bần cùng khốn khổ của mình:

"Phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là niềm cậy trông của họ. Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối, cây đó đâm rễ vào nơi ẩm ướt, không sợ gì khi mùa hè đến, lá vẫn xanh tươi, không lo ngại gì khi nắng hạn mà vẫn sinh hoa kết quả luôn. Lòng người nham hiểm khôn dò, nào ai biết được?"

Câu cuối cùng của Bài Đọc 1 cũng phản ảnh dụ ngôn có hậu, một cái hậu liên quan đến vấn đề thưởng phạt thích đáng và công minh của việc con người làm trên thế gian này, được Chúa Giêsu cảnh giác trong dụ ngôn của Bài Phúc Âm hôm nay: "Còn Ta, Ta là Chúa, Ta thấu suốt tâm hồn và dò xét tâm can, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ".

Bài Đáp Ca hôm nay cũng tấu lên cùng một lời ca và cùng một nhạc điệu như Bài Đọc 1 về hai thành phần sống trên trần gian này, một theo đức tin và một không theo đức tin, như trường hợp tiêu biểu điển hình là Lazaro và người phú hộ trong Bài Phúc Âm hôm nay:

1) Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng trong đường lối những tội nhân, không ngồi chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày.

2) Họ như cây trồng bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả công việc họ làm đều thịnh đạt.

3) Kẻ gian ác không được như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn đi, vì Chúa canh giữ đường người công chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt vong.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

MC-TuanII-5.mp3

---------------------------------

 
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ - GẪM SỰ THƯƠNG KHÓ CHÚA GIESU PDF Print E-mail

SUY GẪM SỰ THƯƠNG KHÓ CHÚA GIÊSU: BÀI 3

CHÚA GIÊSU, NGƯỜI CỦA ĐAU KHỔ

Lời tiên tri Isaia "người bị đời khinh khi ruồng rẫy, phải đau khổ triền miên" (Isaia 53,3). Đó là lời mà Tiên Tri muốn nói về Đấng Cứu Thế.

Khi suy gẫm về sự đau khổ của Chúa Giêsu, Salvien viết: "hỡi tình yêu ta không biết phải gọi người ra sao. Dịu ngọt hay cay đắng? Hình như vừa dịu lại vừa đắng cay".

Hỡi tình yêu Chúa Giêsu! Tôi không biết gọi người là gì?
Sau bao nhiêu bội bạc, Chúa vẫn luôn dịu dàng hiền từ đối với chúng con để biểu lộ tình yêu Chúa cho chúng con. nhưng Chúa lại khắt khe với chính mình, khi chấp nhận ôm ấp một cuộc đời đầy khổ đau và một cái chết đắng cay để chuộc tội chúng con.

Thánh Toma, Tiến sĩ Thiên Thần đã viết như sau: "Để cứu chúng ta khỏi trầm luân hỏa ngục, Chúa Giêsu phải chịu vô vàn đau đớn khôn tả và những lời nhục mạ cùng cực"
Phải, Chúa chỉ cần chịu một chút đau đớn thì cũng đủ để thỏa mãn phép công bình của Chúa Cha. Nhưng không, Chúa lại muốn chịu đựng những lời chửi rủa nhục nhã nhất và những đau đớn tột cùng để chúng ta nhận thức được cái tác hại của tội lỗi và tình yêu nóng bỏng đang thiêu đốt Thánh Tâm Ngài.

"Sự đau đớn khôn tả". Chính chúa Giêsu đã nói qua ngòi bút của thánh Phaolô ... “Nhưng đã tạo cho con một thân thể". (Do Thái 10,5)

Thiên Chúa đã ban cho Chúa Giêsu một thân thể để chịu đau khổ, vì thế da thịt Người thật mảnh khảnh và mỏng giòn vô cùng. Càng mỏng giòn thì Chúa càng dễ bị đau đớn hơn, càng mềm mại cho nên mỗi nhát roi, đều gây ra thương tích trên da thịt Chúa.

Tóm lại, thân thể Chúa Giêsu được tạo nên để chịu đau đớn.

Tất cả những đau khổ xác hồn mà Chúa phải chịu cho đến chết, đã hiện diện trong tâm trí người từ lúc Nhập Thể. Tất cả, Chúa thấy trước tất cả, nhưng Chúa đã vui lòng chấp nhận để làm tròn Thánh Ý Chúa Cha, nghĩa là muốn Chúa Giêsu làm hy lễ để chuộc tội chúng ta.
Ngài nói: "Này đây con đến để thực thi Ý Chúa". Thánh Phaolô còn thêm: "Hiến tế này đem lại cho chúng ta ân sủng của Thiên Chúa".

"Chúng ta được thánh hóa nhờ Đức Giêsu đã hiến dâng thân mình làm lễ tế chỉ một lần là đủ" (Do Thái 10,10).
Nhưng, lạy Đấng Cứu Chuộc con! sự gì đã làm cho Chúa phải chịu muôn vàn đau đớn vì phần rỗi chúng con?
Thánh Phaolô trả lời như sau: chỉ vì tình yêu dành cho chúng ta: "Đức Kitô đã yêu thương chúng ta và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm Hiến lễ làm Hy lễ dâng lên Thiên Chúa" (Ep 5,2)

Ngài tự nộp mình nghĩa là tình yêu đã thúc giục Chúa đưa thân thể mình cho đòn vọt, đưa đầu để chịu đội mão gai, đưa mặt cho người ta khạc nhổ và tát tay, đưa chân tay cho họ đóng đinh, và hiến mạng sống mình cho thần chết.

Chúng ta có muốn nhìn "người của đau khổ" này không? Hãy nhìn Chúa Giêsu trên thập giá. Ngài ở đó treo bởi ba chiếc đinh sắt. Cả sức nặng của thân thể được giữ lại bởi những vết thương nơi tay chân Chúa. Mỗi phần thân thể Chúa phải chịu những đau đớn khác nhau mà không gì xoa dịu cả.

Ba giờ đồng hồ mà Chúa đã trải qua trên thập giá, thật đúng như người ta thường gọi là "3 giờ hấp hối" của Đấng Cứu Thế.

Thật vậy, trong suốt 3 giờ dài đằng đẵng này, Chúa đã chịu hấp hối không ngừng bởi cái đau đến chết đi được. Và như thế, "con người của đau khổ" này đã chết vì quá đau đớn.

Lạy Chúa Giêsu của con ơi! người tín hữu nào khi đã tin rằng Chúa đã chết cho họ mà lại không yêu mến Chúa?
Và con đây, sao con lại có thể sống bao năm qua mà không hề nhớ đến Chúa?

Sao con lại có thể gây nhiều đau buồn cho Chúa, là Đấng đã yêu thương con dường ấy? Ôi! Con thà chết còn hơn là phạm đến Chúa!

Hỡi Người Yêu của linh hồn tôi ơi! Hỡi Đấng Cứu Thế của con ơi! phải chi con có thể chết vì Chúa bởi vì Chúa đã chết cho con.

Con yêu Chúa, Giêsu của con ơi! và con muốn chỉ yêu một mình Chúa mà thôi.

(Thánh Anphongsô Liguori)

Lucia Thảo Nhi dịch thuật (Facebook Lucia Tri Ân)

LA PASSION DE JÉSUS CHRIST
Tác giả: Thánh Alphonso de Liguori

On Mon, Mar 18, 2019 at 8:30 AM Lucie Thao & Dominique Bao wrote:

SUY GẪM VỀ SỰ THƯƠNG KHÓ CHÚA GIÊSU : BÀI 2

CHÚNG TA BUỘC PHẢI YÊU MẾN CHÚA BIẾT BAO!

Lời trong sách Huấn Ca dạy rằng:. "đừng quên ơn người bảo lãnh con, bởi người ấy đã vì con mà thí mạng (Huấn Ca 29, 20)

Theo ý chung của các nhà chú giải thì chính Chúa Giêsu là người bảo lãnh nói trên: biết rằng chúng ta không thể nào đền bù tội lỗi cho cân xứng với Đức công bằng của Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã tự hiến mình để đền bù thay cho chúng ta. Ngài đã chuộc chúng ta và đã xóa đi nợ chúng ta bởi Bửu Huyết và cái chết của Ngài.

Tất cả những hy sinh của toàn thể nhân loại cũng không đủ để đền bù những tội lỗi mà chúng ta phạm đến uy quyền của Thiên Chúa.

Sự xúc phạm đến Thiên Chúa thì không một ai có thể đền bù ngoài chính Thiên Chúa. Và đó là những gì Chúa Kitô đã làm: Trong thư gửi Tín Hữu Do Thái, Thánh Phaolô dạy rằng:. Đức Giêsu đã trở nên Đấng bảo đảm cho một giao ước tốt đẹp hơn". (Hệ 7, 22).

Thánh nhân ám chỉ rằng đứng cứu thế như người bảo lãnh, đã trả giá cho chúng ta bằng Máu Ngài, nhờ thế ta mới có thể giao kết 1 hiệp ước với Thiên Chúa. Có nghĩa là nếu chúng ta giữ tron những giới răn, chúng ta sẽ được nhận ân sủng và cuộc sống vĩnh cửu.

Và đó chính là điều Chúa Giêsu đã phán khi lập phép Thánh Thể, Ngài phán:. "đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước mới" (1 Corinto 11, 25). Chúa muốn chúng ta hiểu rằng chén Máu này là dụng cụ, là hành động chính thức được lập ra giữa Thiên Chúa và Đức Kitô: Đó là một hiệp ước mới dành cho những ai trung thành với Ngài. Chừng đó họ sẽ được ban cho ân sủng và cuộc sống vĩnh cửu.

Tất cả những đau khổ mà chính chúng ta phải gánh lấy. Vì tình yêu, Đấng Cứu Thế đã phải gánh chịu thay ta, hầu thỏa mãn hoàn toàn sự công bình của Thiên Chúa Cha. Theo lời Ngôn sứ Isaia rằng:. "Chính Người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta" (Isaia 53, 4).

Và tất cả được múc lấy từ suối nguồn Tình Yêu của Chúa Giêsu:. "Đức Kitô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, Ngài đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa."

Thánh Bonaventura nói: "Để tha thứ cho chúng ta nên Chúa Giêsu đã không tha thứ cho chính Ngài".

Khốn thay cho dân Do Thái, tại sao lại còn chờ đợi đứng Messia mà các tiên tri loan báo? Ngài đã đến nhưng các ngươi đã giết Người. Mặc dù thế, nhưng Đấng Cứu Thế vẫn sẵn sàng tha thứ cho các ngươi vì "Con Người đến để cứu những gì đã hư mất" (Mất 18, 11).

Để thoát khỏi những tai họa gây ra bởi tội lỗi chúng ta. Chúa Giêsu đã gánh tất cả những nguyền rủa và Ngài đã muốn chết một cái chết khốn nạn, nhục nhã, đó là chết treo trên thập giá. Như lời Thánh Phaolô rằng: "Đức Kitô đã chuộc chúng ta cho khỏi bị nguyền rủa về Lề Luật, khi vì chúng ta, chính Người lại trở lên đồ bị nguyền rủa, vì có lời chép "Đáng nguyền rủa thay mọi kẻ bị treo trên cây gỗ". (Galát 3, 13).

Vinh hiển thay cho một kẻ nghèo hèn đang khi làm nô lệ cho bọn cướp biển, mà được nhà vua chuộc ra với giá của ngai vàng ông!

Vậy thì còn vinh hiển nào bằng khi được cứu chuộc bằng chính Máu Đức Kitô mà một giọt thôi, còn quý hơn ngàn vạn vũ trụ này?

Lời Thánh Phêrô như sau: "anh em hãy biết rằng không phải nhờ những của chống hư nát như vàng hay bạc, mà anh em đã được cứu thoát khỏi lối sống phù phím do cha ông anh em truyền lại, nhưng anh em đã được cứu chuộc nhờ bởi Bửu Huyết của Con Chiên vẹn toàn vô tì tích, là Đức Kitô" (1P1, 18-19)

Thánh Phêrô muốn nói rằng: "Chúng ta phạm lỗi nặng nề với Đấng Cứu Chuộc, nếu chúng ta xếp đặt cuộc sống theo ý riêng và nếu chúng ta giữ riêng cho mình bất cứ điều gì, tệ hơn nữa. nếu chúng ta tự do làm điều mất lòng Của.

Tóm lại, chúng ta không thuộc về mình nhưng thuộc về Đức Giêsu Kitô, Người đã mua chuộc ta với giá thật đắc.
"Hay anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là đền thờ của Thánh Thần sao? mà Thánh Thần đang ngự trong anh em, là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em, như thế anh em đâu còn thuộc về mình nữa, vì Thiên Chúa đã trả giá đắc mà chuộc lấy anh em".

Cầu nguyện:

Lạy Đấng cứu chuộc con, nếu con đổ hết máu mình ra, và nếu con có dâng Chúa 1000 lần đời con vì yêu mến Chúa, thì chẳng phải là quá ít ỏi để đáp đền tình Chúa, trong khi Chúa đã hiến mạng sống và Bửu Huyết Chúa vì con sao?

Lạy Chúa con! xin ban cho con sức mạnh để con thuộc trọn về chúa trong quãng đời còn lại này và để chỉ yêu mến một mình Chúa mà thôi.

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ hãy cầu cùng Chúa cho con cùng. Amen

(Thánh Anphongsô Liguori)

Lucia Thảo Nhi dịch thuật

LA PASSION DE JÉSUS CHRIST
Tác giả: Thánh Alphonso de Liguori

TRANG facebook #LuciaTriAncungBan

On Thu, Mar 14, 2019 at 8:57 AM Lucie Thao & Dominique Bao wrote:

SUY NIỆM VỀ SỰ THƯƠNG KHÓ CHÚA GIÊSU : BÀI 1

SỰ THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA GIÊSU LÀ NIỀM AN ỦI CỦA CHÚNG TA.

Trong thung lũng nước mắt này, ai có thể là nguồn an ủi cho chúng ta hơn Chúa Giêsu?
Sự tưởng nhớ đến tội lỗi làm thức tỉnh lòng hối hận trong lương tâm chúng ta.

Ai là người duy nhất có thể xoa dịu con tim chúng ta? Nếu không phải là khi chúng ta nhận biết rằng chúa Giêsu đã tự nộp mình đến cái chết để chuộc tội chúng ta?

Thánh Phaolô tông đồ đã nói cùng tín hữu Galát như sau:"Đức Giêsu đã tự hiến vì tội lỗi chúng ta" (Galát 1, 4)

Trong tất cả những ngược đãi, vu khống, khinh bỉ, những mất mát tiền của và thể diện, ai có thể khuyến khích chúng ta chịu đựng đau khổ cách nhẫn nại và nhịn nhục nếu không là Chúa Giêsu Kitô?

Ngài đã phải chịu sống nghèo nàn bị kinh khi và vu khống ngài đã chết trần truồng trên thập giá và tất cả mọi người đều bỏ rơi Ngài.
Khi đau yếu, điều gì là an ủi lớn lao nhất cho chúng ta? Có phải là khi ta nhìn lên Chúa Giêsu chịu đóng đinh?

Khi chúng ta ốm đau, chúng ta được nằm trên giường êm ấm, còn phần Của, khi Chúa đau đớn trên thập giá đến chết, Chúa không có gì ngoài cây gỗ thô sơ làm giường cho Chúa, mà trên đó Chúa chịu treo bởi 3 chiếc đinh. Ngài cũng chẳng có gối để tựa đầu, lại phải chịu đau đớn bởi chiếc mão gai hành hạ Chúa không ngừng, cho đến đến lúc trút hơi thở sau cùng.

Khi ta đau yếu bệnh tật, có bà con bạn hữu và cha mẹ quay quần chung quanh giường, để chia sẻ và làm vơi đi nỗi đau kia. Còn Chưa, Chúa đã chết giữa những kẻ thù, ngay cả khi ngài hấp hối, chúng còn chửi mắng nhao cười và coi Chúa như kẻ ác nhân và lừa bịp.

Chắc chắn rằng, không có gì có thể an ủi người bệnh tật đau yếu đang bị bỏ rơi, cho bằng khi họ nhìn ngắm Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Kết hợp chụp những đau đớn đó với những đau khổ của chúa Giêsu, là một an ủi lớn lao cho kẻ ốm đau.

Đến giờ chết, giữa những phiền não cùng cực do ma quỷ tấn công, nào là nhớ lại những tội đã phạm và sự đền bù tội lỗi khi ra trước tòa Thiên Chúa. Ăn ủi duy nhất Cho kẻ hấp hối để chống lại nó là ôm chặt thánh giá chúa vào lòng và nói với chúa rằng:. "Chúa con ơi, Chúa cứu chuộc con, Chúa là tình yêu và là hy vọng của con".

Tóm lại, tất cả những ân sủng Chúa ban cho ta, nào là ơn soi sáng tư tưởng, và lòng ước muốn mong sự lành, nào là những tình cảm thánh thiện, những đau đớn vì tội lỗi, những quyết tâm tốt lành, nào là tình yêu dành cho Chúa và mơ ước Thiên đàng. Tất cả những ân sung này, đều là hoa trái và ân huệ mà ta nhận được, nhờ bởi công nghiệp Chúa Giêsu.

Cầu nguyện:

Chúa con ơi! Đã bao lần con ngoảnh mặt xoay lưng với Chúa, con đã đáng sa hỏa ngục. Nếu Chúa không chết cho con, thì làm sao con có hy vọng được chiêm ngưỡng thánh nhan Người trong cõi đầy hạnh phúc, cùng với các thánh tử đạo, các trinh nữ, các tông đồ và toàn thể Thiên Thần?
Mặc dù con tội lỗi, nhưng Thương Khó của Chúa, vẫn là hy vọng Thiên đàng cho con mai sau. Cũng vậy, con sẽ cùng các thánh và mẹ Thánh Chúa hoan ca lòng Thương xót Chúa, cảm tạ Chúa và yêu mến Chúa mãi mãi trên trời.
Lạy Chúa con ơi! Chúa là hy vọng của con. Tình thương Chúa đời đời con ca tụng (TV 89,2)

Lạy Mẹ Maria! Mẹ Chúa Trời, xin cầu Chúa Giêsu cho con. Amen

Lucia Tri Ân dịch thuật

LA PASSION DE JÉSUS CHRIST
Tác giả: Thánh Alphonso de Liguori

TRANG #LuciaTriAncungBan

----------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - TÂM VÔ TƯ - VÔ CẦU PDF Print E-mail

Tâm vô tư thì trời đất khoáng đạt, tâm vô cầu thì không lo được mất
HÙNG ĐÀO CHUYỂN

Xuân hạ thu đông, bốn mùa luân chuyển. Mây nước gió trăng, cái đẹp sẵn ở đó tự nghìn xưa. Nhưng trên cõi đời người ta thường bận rộn ngược xuôi vì danh lợi, được mất, nên rốt cuộc chẳng mấy ai thưởng thức được cái đẹp của sơn thuỷ hữu tình.

“Sủng nhục bất kinh, khán đình tiền hoa khai hoa lạc,

Khứ lưu vô ý, vọng thiên không vân quyển vân thư”.

(“U song tiểu ký”)

Hai câu thơ phía trên nghĩa là:

Không quan tâm điều hơn lẽ thiệt, ngắm trước sân hoa nở hoa tàn,

Tùy ý ra đi hay ở lại, nhìn khung trời mây tụ mây tan.

Người có thể xem vinh nhục cũng bình thường như đóa phù dung sớm nở tối tàn, thì có thể giữ nội tâm thuần khiết như hoa sen. Người có thể coi danh – lợi – tình – tiền đến rồi đi tựa mây tụ mây tan, thì có thể đạt được cảnh giới vân du thanh thản.

Hướng Mẫn Trung, vị đại thần thời Tống phải chăng là một người như thế?

Vào thời Hoàng đế Chân Tông, Hướng Mẫn Trung được bổ nhiệm làm quan Hữu bộc xạ (tương đương với Tể tướng). Ngày hạ chiếu thư bổ nhiệm chức quan cho Hướng Mẫn Trung, Hoàng thượng nói với Hàn lâm học sĩ Lý Tông Ngạc: “Trẫm từ khi lên ngôi tới nay, chưa từng bổ nhiệm quan Bộc xạ. Ngày hôm nay bổ nhiệm Mẫn Trung nhậm chức quan này, đây không phải là một sự bổ nhiệm tầm thường. Mẫn Trung chắc là rất vui mừng”.

Lý Tông Ngạc trả lời: “Thần từ sáng sớm hôm nay đã vào trong cung rồi, cũng không biết đã tuyên bố chiếu thư, không hiểu giờ này Mẫn Trung như thế nào?”.

Hoàng đế nói: “Trong nhà Mẫn Trung hôm nay khách đến chúc mừng nhất định là rất đông, khanh qua nhà ông ta xem thử, rồi ngày mai trở lại báo cáo cho Trẫm. Không nên nói ấy là chủ ý của Trẫm”.

Tông Ngạc chờ Mẫn Trung về nhà rồi mới tới bái kiến. Trước cửa phủ Tể tướng yên lặng không có một bóng người. Lý Tông Ngạc và Hướng Mẫn Trung vốn là bạn thân, nên Tông Ngạc đi thẳng vào trong phủ gặp Tể tướng, chúc mừng nói: “Hôm nay nghe nói có chiếu thư bổ nhiệm Ngài, các quan sỹ đại phu đều rất vui, cả nước đón mừng”.

Hướng Mẫn Trung chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

Tông Ngạc lại nói: “Từ khi đương kim Hoàng thượng lên ngôi tới nay chưa từng bổ nhiệm chức Bộc xạ, đây không phải là sự bổ nhiệm tầm thường. Nếu không có đức cao vọng trọng, Hoàng thượng làm sao tin tưởng như vậy được?”.

Hướng Mẫn Trung vẫn chỉ trả lời lấy lệ, rốt cuộc thực ra là chẳng nói gì.

Tông Ngạc rời khỏi gian nhà chính, phái người đến phòng bếp, hỏi hôm nay trong phủ Tể tướng có yến tiệc chiêu đãi khách khứa bà con gì hay không. Người trong bếp cũng nói trong phủ Tể tướng hôm nay yên tĩnh không người.

Ngày hôm sau Tông Ngạc lên triều, Hoàng thượng hỏi: “Hôm qua có tới gặp Mẫn Trung không?”.

Tông Ngạc trả lời: “Bẩm đã gặp ông ấy rồi”.

Hoàng thượng lại hỏi: “Tâm ý của Mẫn Trung ra sao?”.

Tông Ngạc đem những gì mình thấy báo cáo cả lại.

Vua cười nói: “Hướng Mẫn Trung thật sự là không quan tâm đến chuyện được mất, trong tâm không nghĩ gì đến quan tước”.

Từ cổ chí kim, phần lớn những chuyện thăng quan phát tài đều khiến người ta mừng vui chúc tụng, còn Hướng Mẫn Trung đối diện với quan cao lộc hậu thì hoàn toàn bình thản. Phải chăng đây chính là cảnh giới của:

“Không quan tâm điều hơn lẽ thiệt, ngắm trước sân hoa nở hoa tàn,

Tùy ý ra đi hay ở lại, nhìn khung trời mây tụ mây tan” ?

Tôi thích tĩnh tâm và quan sát mặt biển yên bình sau giông bão, thích ngưng thần mà ngắm nhìn thiên không trong sạch sau cơn mưa. Mặt biển sau cơn bão thì gió lặng sóng tĩnh, khiến nhân tâm khoáng đạt và hạnh phúc; thiên không trong sạch sau trận mưa lớn thì như tẩy thành khiết tịnh, khiến người cảm nhận vạn vật được thanh tân.

Tâm vô tư thì trời đất khoáng đạt, tâm vô cầu thì không lo được mất. Kiên trì giữ vững tâm linh cao quý, nhưng không có cái nhìn phân biệt khinh khỉnh với người đời. Trên hành trình cuộc sống, thì chỉ là bản thân tự hỏi lòng không thẹn, chiểu theo con đường chính Đạo mà đi, không cần quan tâm việc bình thuyết với người khác.

Thanh Ngọc

---------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - THỨ TƯ CN2MC-C PDF Print E-mail

20.03.19 - THỨ TƯ TUẦN 2 MC

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA Mt 20,17-28

    TÔI CẦN PHỤC VỤ VÀ LÀM TÔI NGƯỜI KHÁC- ĐỪNG THEO THÓI ĐỜI !

Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy.” (Mt 20,25-26)

Suy niệm/SỐNG: Nhân việc bà Dê-bê-đê dắt hai con mình là Gia-cô-bê và Gio-an đến xin Chúa Giê-su cho họ được ngồi ghế nhất ghế nhì trong Vương quốc của Ngài, Chúa đã nhẹ nhàng sửa dạy hai ông, đồng thời cũng khéo léo giúp cho tất cả các môn đệ hiểu đúng tinh thần của người lãnh đạo. Lời cầu xin đầy tính thế tục của mẹ con nhà Dê-bê-đê đã làm bùng lên sự xung đột giữa hai ông này với các môn đệ khác.

Phản ứng như thế cũng là điều dễ hiểu bởi khi đó, tất cả các ông đều chưa hiểu đúng về mầu nhiệm Nước Thiên Chúa. Các ông vẫn đang nuôi hy vọng về một Đấng Mê-si-a đến để thiết lập một vương quốc hùng mạnh, thống trị các dân tộc khác. Thế nhưng, Chúa khẳng định rõ ràng: sứ mạng của Chúa không phải đến để thống trị nhưng là phục vụ, và các môn đệ đi theo Chúa cũng được mời gọi sống theo tinh thần ấy.

Mời Bạn CHIA SẺ: Các nhà chính trị thường hô hào những khẩu hiệu tranh cử thật hay như: “lãnh đạo là công bộc, là đầy tớ nhân dân”. Thế nhưng, khi họ đã trúng cử thì dường như họ đã chóng quên lời hứa hẹn đó, mà dùng quyền hành thống trị, thậm chí đàn áp người dân. Chúa dạy chúng ta là môn đệ của Ngài“không được làm như vậy”, mà trái lại, “ai làm lớn thì phải phục vụ”.

Sống Lời Chúa: Bạn quyết tâm thực hiện một hành động phục vụ cụ thể đối với những người thân trong gia đình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY, CON QUYẾT quên mình phục vụ anh em con như đang phục vụ chính Chúa vậy.

gpmytho

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 1765