/home/content/51/8374851/html/chiaseloichua/administrator/components/com_vvisit_counter/helpersPlease reinstall [Vinaora Visitors Counter] component53

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH-TÔI LÀ KITO HỮU NAO? PDF Print E-mail

TÔI LÀ LOẠI KI-TÔ HỮU NÀO?

Chi Trần chuyển

TÔI có quá nhiều kế hoạch, quá nhiều dự tính cho cuộc sống, nên TÔI chẳng còn chỗ để cho Thiên Chúa hoạt động.

Với tôi, đời sống thiêng liêng là chất liệu làm nên người Ki-tô hữu. Đời sống thiêng liêng ẩn tàng trong sự kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa. Cầu nguyện là hơi thở và là nhịp đập của con tim, giúp người Ki-tô hữu đi vào chiều sâu trong huyền nhiệm nơi tình yêu Đức Ki-tô. Đây không chỉ đơn thuần là việc làm của lý trí, nhưng phải là việc làm của con tim, bởi chỉ có con tim mới hiểu rõ được con tim. Trong thư thứ nhất của thánh Gioan Tông đồ, có đoạn nói đến nguồn mạch của Đức Ái như sau: “Ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa, và Thiên Chúa là tình yêu. ”(1 Ga 4,8) Hay trong cùng một ý tưởng đó, Thánh Gioan Bosco cũng thổ lộ rằng: “Giáo dục là việc làm của con tim.” Đúng thế, chúng ta không thể làm nên đời sống Ki-tô hữu nếu chúng ta không biết yêu thương, và cầu nguyện là cách chúng ta đào sâu, kín múc nguồn tình yêu vô tận nơi Thiên Chúa, Đấng là nguồn mạch của tình yêu.

Trước khi đi chịu khổ hình, Chúa Giê-su vào vườn cây dầu mà cầu nguyện. Trong thinh lặng và cô quạnh, Ngài đã thân thưa cùng Thiên Chúa Cha, đã lắng nghe và vâng phục thánh ý Thiên Chúa là Cha của Ngài. Chúa Giê-su cũng bị cám dỗ, cũng lo lắng và Ngài đã mạnh dạn thân thưa rằng: “Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén này xa con. Tuy vậy, xin đừng cho ý con thể hiện, mà là ý Cha.” Lòng Chúa xao xuyến bồi hồi, Chúa tha thiết khẩn xin Chúa Cha, một lời cầu xin của đứa Con thảo hiếu, một lời cầu xin chân thành của Kẻ đang gặp thử thách. Cuộc sống hằng ngày của chúng ta thì sao? Chắc hẳn cũng đầy những thử thách, những khó khăn và cả những bế tắc. Khi ấy, chúng ta như thế nào? Phải chăng là khóc lóc u buồn? Phải chăng là trốn chạy khỏi thực tại? Thử hỏi, có bao giờ chúng ta cầu xin Chúa, có bao giờ chúng ta thân thưa với Chúa về cuộc sống, về con người và cả những khó khăn ấy của ta chưa? Chúng ta đừng vội than trách, cũng đừng buồn lòng nản chí, vì Thiên Chúa luôn lắng nghe và thấu suốt mọi sự. Trong thư của thánh Gia-cô-bê Tông đồ, ngài có nói đến những ích lợi của thử thách: “Đức tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn.” (Gc 1,2 ) Nếu không tin tưởng, chúng ta cũng không có quyền gì than trách Chúa; bởi lẽ, thánh Gia-cô-bê cũng mạnh mẽ khẳng định rằng: “Khi bị cám dỗ, đừng ai nói : Tôi bị Thiên Chúa cám dỗ, vì Thiên Chúa không thể bị cám dỗ làm điều gì xấu và chính Người cũng không cám dỗ ai. Nhưng mỗi người có bị cám dỗ, là do dục vọng của mình lôi cuốn và dùng mồi mà bắt. Rồi một khi dục vọng đã cưu mang thì đẻ ra tội; còn tội khi đã phạm rồi thì sinh ra cái chết.”(Gc 1, 13-15)

Mặt khác, cuộc sống ngày nay đem đến cho con người quá nhiều thứ, và những thứ ấy đã chi phối mạnh mẽ đến đời sống Thiêng liêng của họ. Nói một cách đơn giản, thế giới ngày nay đang có quá nhiều tiếng ồn, và tôi cũng đang thấy rõ điều đó. Tiếng ồn đi ngược lại với sự thinh lặng, nó phá vỡ khoảng không trầm lắng của đời sống cầu nguyện Thiêng liêng. Một cách gián tiếp, những tiếng ồn ấy đang kéo người Ki-tô hữu ngày một xa rời Thiên Chúa. Khi gặp một sự thử thách căng thẳng, chúng ta dễ dàng tìm kiếm sự giải khuây nơi các thú vui của thời đại mới này. Những lúc gục ngã và thất bại, chúng ta cũng dễ bám víu vào kẻ này, người khác. Chúng ta đang muốn tìm sự đồng cảm, tìm cảm giác an toàn; nhưng, chúng ta đang tìm sai địa điểm. Tôi cũng thế, tôi đã từng và cũng đôi ba lần như thế. Nên tôi có thể nói, Thiên Chúa của chúng ta không có trong những ồn ào và xô bồ đó. Tôi phải công nhận rằng: những thú vui trước mắt dễ lôi cuốn tôi hơn là sự tĩnh lặng để gặp gỡ Thiên Chúa. Khó khăn được đặt ra ở đây là chúng ta chưa đủ kiên nhẫn để lắng nghe Thiên Chúa, để ở lại lâu hơn với Người. Chúng ta có quá nhiều kế hoạch, quá nhiều dự tính cho cuộc sống, nên chúng ta chẳng còn chỗ để cho Thiên Chúa hoạt động.

Ngoài ra, cuộc sống hiện đại và tiện nghi như ngày nay đang dẫn khiến con người mất đi thái độ kiên trì. Có lẽ chúng ta đã từng nghe về việc một người bạn, nửa đếm đến nhà bạn mình xin ba cái bánh, vì anh có người bạn lỡ đường ghé lại nhà. Và rồi, anh ta đã bị từ chối vì nhiều lý do, nhưng cuối cùng Chúa Giê-su đã nói cho chúng ta biết rằng anh ta đã được toại lòng, vì anh ta cứ lỳ ra đó (Lc 11,5-6). Nhìn lại cuộc sống mình, đã bao giờ chúng ta cứ lỳ ra đó như cách Chúa Giê-su đã nói chưa? Hay cụ thể là đã bao giờ chúng ta có lỳ ra với Chúa hay chưa? Thái độ ấy là cần thiết cho một kẻ kêu xin. Điều ấy thể hiện cho sự thiện chí và thành tâm của kẻ kêu xin. Chắc hẳn Thiên Chúa chẳng nỡ để ta chịu thiệt hay phải ra về tay trắng khi chúng ta chạy đến, kêu xin Người. Thật vậy, sự kiên trì của chúng ta chẳng thể sánh được với lòng nhẫn nại của Thiên Chúa, nhưng sự kiên trì ấy có thể đi vào sâu bên trong lòng trắc ẩn của Thiên Chúa. Sự kiên trì là một biểu hiện cụ thể cho một Đức Tin sống động, thánh Phao-lô khẳng định: “Đức Tin được dưỡng nuôi hằng ngày nhờ sự kiên trì.” Chúng ta dễ mất sự kiên trì khi chúng ta chịu thử thách; nhưng chính trong những thử thách ấy, nếu chúng ta vượt qua được, thì sự kiên trì của chúng ta sẽ lớn mạnh và sinh hoa kết quả nơi tình yêu mà Đức Tin trong Đức Ki-tô.

Đứng trước những thực tại đó, chúng ta hãy trở nên một con người khôn khéo để chọn lựa những giá trị đúng đắn cho mình. Khi ấy, chúng ta sẽ hiểu rằng đâu là điều chúng ta yêu mến. “Ai có và giữ các diều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.” (Ga 14,21)

Nếu yêu mến Thiên Chúa, BẠN VÀ TÔI sẽ được nhiều mối lợi hơn cả, vì gia tài của ta chỉ có và duy nhất nơi Thiên Chúa là Đấng vĩnh cửu, là nguồn mạch và cùng đích mọi sự. Nhờ Chúa Giê-su, TÔI biết trao ban toàn thân xác mình cho Thiên Chúa, để nhờ Người, TÔI có đủ tự tin tiến vào quê trời, nơi dành riêng cho kẻ vì yêu mà đến.

Lưu Hành

------------------------------

 
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ - NỀN MÓNG ĐỜI SỐNG ĐẠO PDF Print E-mail

Nền Móng đời sống Đạo

Mt 7,21-29 ; St 16,1-12.15-16

Lạy Chúa, lạy Chúa !

Thầy Giêsu đang đứng lù lù trước mặt các ông môn đệ và rồi Thầy nói với các ông : “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : “Lạy Chúa ! lạy Chúa !” là được vào Nước Trời cả đâu !”.

Các ông môn đệ lúc ấy có tin, có chấp nhận Thầy Giêsu là Chúa không nhỉ ?

Hay phải đợi đến lúc Thầy Phục Sinh tỏ mình ra thì lúc ấy các ông mới hiểu ra, nhận ra, xác tín : ‘Lạy Chúa ! lạy Chúa’...

Cả ba năm trời Thầy rao giảng kèm theo những chuyện lạ mà chẳng có người nào trên đời này có thể làm được những chuyện lạ như thế nhưng phải thú nhận rằng chẳng có ma nào tin vào Thầy là Đấng Mêsia, là Đấng Kitô, là Chúa cả.

Hầu hết những người miệt mài kiên trì đi theo Thầy Giêsu vẫn hiểu lầm là sẽ có vị trí chỗ đứng ngon lành.

Thế rồi phải đợi đến khi Thầy Phục Sinh tỏ mình ra bấy giờ họ mới tuyên xưng : “Tôi đã thấy Chúa” ; “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !”(Tuần Bát Nhật Phục Sinh).

Vậy người Kitô hữu chúng ta đừng ước mong :

Giá mà, giá mà Thầy Giêsu tái xuất hiện bằng xương bằng thịt để chúng tôi gặp gỡ thì hay biết mấy !

Không đâu, chỉ những ai gặp gỡ Chúa Giêsu Phục Sinh mới là gặp gỡ đích thật.

Gặp gỡ trong lòng tin, trong nhân đức tin mới làm cho chúng ta trở nên các môn đệ thật và hăng hái ra đi loan báo Tin Mừng dù có cần phải đánh đổi cả mạng sống của mình.

Thi hành ý muốn của Cha

Cái nhìn của đời sống tâm linh cho thấy nhiều Kitô hữu không có kinh nghiệm sống đời con thảo, không nhận biết Chúa là Cha, không sống đời sống tương quan thân tình với Cha, không có bầu khí ấm cúng sống với Cha, không có niềm vui hạnh phúc tỏ bày tâm sự với Cha...

Đời sống Kitô không chỉ dừng nơi Chúa Con, nơi Đức Giêsu Kitô mà cần phải tiến tới sống gặp gỡ gắn bó thân tình với Chúa Cha. “Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi”.

Nếu không sống tương quan mật thiết ấm cúng vui tươi với Cha thì làm sao mà biết được Ý của Cha mà thi hành nhỉ ?

Muốn sống trong yêu thương của Cha thì lại cần có một đức tin gặp gỡ tương quan thân tình với Đức Kitô trước đã vì Thầy là đường là sự thật và là sự sống... không ai đến được với Chúa Cha mà lại không qua Thầy (Ga 14,6).

Căn bản nòng cốt khởi đầu tập làm quen sống với Đức Kitô là Lời Chúa và nhất là Bí tích Thánh Thể. Từ đó những ai kiên trì và trung thành sẽ nhận ra khuôn mặt của Đức Kitô rõ dần ra trong tâm hồn của mình, trong cuộc sống của mình.

Chúa Cha là đầu nguồn, tuôn đổ ân phúc xuống qua Chúa Con và Chúa Con như giòng chảy xuống trên con người. “Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em” (Ga 14,20) ;

“Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy” (Ga 15,4).

Nền móng là ở chỗ này đây.

“người khôn xây nhà trên đá”

Tự sức mình, hỡi những người khôn xây nhà trên đá, nghe lời Thầy có đem ra thực hành được không ?

Thưa không, tự sức mình nào có ai làm được chuyện gì “Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15,5) ; “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1,37).

Nhà của mỗi cộng đoàn nếu không xây dựng trên đá tảng là Chúa Kitô thì khi gặp sóng gió thử thách... các vì kèo, cột, đòn tay, mái lợp... sụp đổ tan tành là cái chắc.

Chỉ một mình Chúa Kitô, Ngài quy tụ và nối kết mọi người trong tình hợp nhất yêu thương và bình an.

Điều quan trọng là mỗi người cần phải gặp gỡ Chúa Kitô thật sự QUA MỌI NGƯỜI mỗi ngày trong cuộc sống

và Ngài sẽ giúp mỗi người gặp gỡ Chúa Cha trong Thần Khí yêu thương và hạnh phúc THẬT SỰ.

Từ đó cuộc sống mỗi người trở nên nhân chứng Đức tin sống động và làm cho nhiều người “sửng sốt”

vì .....không phải tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi.

TRẦM TƯ BÊN SUỐI CHUYỂN

--------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ TƯ 26-6-2019 PDF Print E-mail

Thứ Tư -NGÀY 26-6-2019

Bài Ðọc I: (Năm I) St 15, 1-12. 17-18

"Abram tin vào Thiên Chúa và vì đó, ông được công chính".

Trích sách Sáng Thế.

Trong những ngày ấy, có lời Chúa phán cùng Abram trong thị kiến rằng: "Hỡi Abram, ngươi chớ sợ, Ta là Ðấng phù trợ và là phần thưởng rất bội hậu cho ngươi". Abram thưa rằng: "Lạy Chúa là Thiên Chúa, Ngài sẽ ban cho con điều gì? Con sẽ qua đi mà không có con; chỉ có Eliêzer này, người Ðamas, con của người giúp việc gia đình con". Abram nói tiếp rằng: "Chúa không cho con sinh con; đây con của người giúp việc sẽ là kẻ nối nghiệp con". Tức thì có lời Chúa phán cùng ông rằng: "Chẳng phải người này sẽ là kẻ nối nghiệp ngươi, nhưng là chính người con ngươi sinh ra, sẽ là kẻ nối nghiệp ngươi". Thiên Chúa dẫn Abram ra ngoài và nói với ông: "Ngươi hãy ngước mắt lên trời, và nếu có thể được, hãy đếm các ngôi sao". Rồi Chúa nói tiếp: "Miêu duệ của ngươi sẽ đông đảo như thế". Abram tin vào Thiên Chúa và vì đó, ông được công chính.

Và Chúa lại nói: "Ta là Chúa, Ðấng dẫn dắt ngươi ra khỏi thành Ur của dân Calđê, để ban cho ngươi xứ này làm gia nghiệp". Abram thưa rằng: "Lạy Chúa là Thiên Chúa, làm sao con có thể biết con sẽ được xứ đó làm gia nghiệp?" Chúa đáp: "Ngươi hãy bắt một con bò cái ba tuổi, một con dê cái ba tuổi, một con cừu đực ba tuổi, một con chim gáy mái và một con bồ câu non". Abram bắt tất cả những con vật ấy, chặt ra làm đôi, đặt phân nửa này đối diện với phân nửa kia: nhưng ông không chặt đôi các con chim. Các mãnh cầm lao xuống trên những con vật vừa bị giết, song ông Abram đuổi chúng đi.

Lúc mặt trời lặn, Abram ngủ mê; một cơn sợ hãi khủng khiếp và u tối bao trùm lấy ông. Khi mặt trời đã lặn rồi, bóng tối mù mịt phủ xuống, có một chiếc lò bốc khói và một khối lửa băng qua giữa những phần con vật chia đôi. Trong ngày đó, Chúa đã thiết lập giao ước với Abram mà nói rằng: "Ta ban xứ này cho miêu duệ ngươi, từ sông Ai-cập cho đến sông Euphrát".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 104, 1-2. 3-4. 6-7. 8-9

Ðáp: Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước (c. 8a).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Ngài, hãy kể ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa. - Ðáp.

2) Hãy tự hào vì danh thánh của Người, tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui. Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. - Ðáp.

3) Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Người, hỡi con cháu Giacóp, những kẻ được Người kén chọn. Chính chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Người bao trùm khắp cả địa cầu. - Ðáp.

4) Tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Người đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Người đã ký cùng Abraham, lời thề hứa Người đã thề với Isaac. - Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 7, 15-20

"Hãy xem quả thì các con sẽ biết chúng".

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Hãy coi chừng các tiên tri giả. Họ mặc lốt chiên đến cùng các con, nhưng bên trong, họ là sói dữ hay cắn xé. Hãy xem quả thì các con sẽ biết được chúng. Nào ai hái được trái nho nơi bụi gai, hoặc trái vả nơi bụi găng sao? Cũng thế, cây tốt thì sinh trái tốt, còn cây xấu thì sinh trái xấu. Cây tốt không thể sinh trái xấu, và cây xấu không thể sinh trái tốt. Các cây không sinh trái tốt sẽ bị chặt đi và ném vào lửa. Vậy coi trái thì các con sẽ nhận biết được chúng".

Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm Cảm Nghiệm/ SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

Chân dung của những "con sói... cắn xé"

Chủ đề "sự sống" từ Mùa Phục Sinh vẫn được tiếp tục ở bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Tư Tuần XII Thường Niên, ở chỗ hoa trái của sự sống này, một thứ hoa trái cho biết là sự sống đó thật hay giả, siêu nhiên hay tự nhiên, dồi dào hay cằn cỗi. Chúa Giêsu đã sử dụng ngay định luật tự nhiên về sự sống để áp dụng vào sự sống siêu nhiên, ở chỗ căn cứ vào hoa trái của nó, như Người phán dạy như sau:

"Hãy coi chừng các tiên tri giả. Họ mặc lốt chiên đến cùng các con, nhưng bên trong, họ là sói dữ hay cắn xé. Hãy xem quả thì các con sẽ biết được chúng. Nào ai hái được trái nho nơi bụi gai, hoặc trái vả nơi bụi găng sao? Cũng thế, cây tốt thì sinh trái tốt, còn cây xấu thì sinh trái xấu. Cây tốt không thể sinh trái xấu, và cây xấu không thể sinh trái tốt. Các cây không sinh trái tốt sẽ bị chặt đi và ném vào lửa. Vậy coi trái thì các con sẽ nhận biết được chúng".

Căn cứ vào lời Chúa khẳng định trên đây thì thành phần "tiên tri giả", được Người nhắc đến ngay ở đầu bài Phúc Âm hôm nay, cho dù "mặc lốt chiên", "nhưng bên trong là sói dữ" nên không thể sinh hoa trái tốt lành: "cây xấu không thể sinh trái tốt", trái lại, "cây xấu thì sinh trái xấu" là thứ hoa trái "cắn xé", sát hại, chia rẽ, phá hoại, tiêu diệt, hung tàn, bạo loạn v.v. những thứ hoa trái hiểm độc không thể nào tồn tại như hoa trái của sự sống, những thứ hoa trái cuối cùng "sẽ bị chặt đi và ném vào lửa" xứng với số phận bóng tối không thể nào át được ánh sáng, mà còn bị ánh sáng xua tan nữa.

Thành phần "tiên tri giả" được Chúa Giêsu đề cập đến ở đây, ở vào phần cuối của Bài Giảng Phúc Đức Trọn Lành Trên Núi mà Người trực tiếp ngỏ cùng các tông đồ và gián tiếp cho dân chúng, chắc Người không ám chỉ thành phần biệt phái và luật sĩ sau này bị Người công khai và thậm tệ quở trách là "đồ giả hình" ở đoạn 23 của cùng Phúc Âm Thánh Mathêu, mà là chính các tông đồ hằng được nghe Người giảng dạy và thấy gương sống của Người mà vẫn sống ngược lại với Người.

Một trường hợp điển hình cho thấy có thể Người ám chỉ thành phần "tiên tri giả" là các tông độ hay môn đệ của Người, bề ngoài có vẻ hiền lành dễ thương như "chiên" nhưng bề trong vốn còn tính chất "sói dữ... cắn xé", đó là trường hợp của chính tông đồ Gioan, vị tông đồ đã có lần ngăn cản người khác không được lấy danh Thày mà trừ quỉ bởi không thuộc về nhóm của ngài (xem Luca 9:49), và ngay sau đó ngài còn cùng tông đồ Giacôbê anh mình đã ngỏ ý xin Thày sai lửa trời xuống thiêu rụi một thành Samaritano vì họ không tiếp rước Người (xem Luca 9:54).

Sở dĩ có bài Phúc Âm hôm nay ở phần cuối của Bài Giảng Trên Núi, là Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến việc thực hành giáo huấn phúc đức trọn lành của Người vừa giảng dạy cách riêng cho các tông đồ. Những ai thực hành lời của Người thì sẽ sinh hoa trái tốt đẹp nhờ lời của Người, bằng không sẽ chẳng sinh hoa trái gì, thậm chí còn sinh hoa trái xấu theo bản tính và xu hướng tự nhiên hướng hạ của mình.

Cảm Nghiệm

Như thế, bất kỳ ai, không phải chỉ ở nơi dân ngoại không biết Chúa hay chưa biết Chúa, hoặc ở nơi những kẻ được coi là tội lỗi gian ác, mà là chính thành phần mang danh môn đệ của Chúa Kitô, Đấng "hiền lành và khiêm nhượng trong lòng" (Mathêu 11:29), cũng có thể là thành phần "tiên tri giả", ở vào một lúc nào đó hay ở một nơi nào đó, nếu họ không sống trọn lành theo giáo huấn của Bài Giảng Trên Núi được Chúa Giêsu truyền dạy suốt trong gần 3 tuần vừa qua ở Tuần X, XI và XII Mùa Thường Niên này.

Thực tế quả thực cho thấy đúng như vậy. Như lịch sử Giáo Hội và đời thường cho thấy, thành phần Kitô hữu nói chung và Công giáo nói riêng đã có những thái độ "sói ... cắn xé" còn gian dối hơn cả lương dân, còn dữ dằn độc ác hơn cả dân ngoại, thậm chí lấy chính chân lý hay nhân danh chân lý để sát hại nhau chứ không phải để giải thoát nhau, để cứu giúp nhau như chính bản chất của chân lý là soi sáng và giải phóng (xem Gioan 8:32), còn chia rẻ nhau trong nội bộ Kitô giáo của mình, gây gương mù và tai hại trầm trọng cho công cuộc truyền giáo là bản tính của Giáo Hội Chứng Nhân của Chúa Kitô và cho Chúa Kitô.

Những trường hợp điển hình cho thấy thành phần "tiên tri giả" là thành phần, như Chúa Kitô diễn tả, có 3 đặc tính: "mặc lốt chiên", nhưng bên trong lại là "sói dữ" nên đời sống của họmang lại những hậu "cắn xé" tai hại. Chẳng hạn các vị linh mục lạm dụng tình dục trẻ em, "mặc lốt chiên" là cha cụ, nhưng lại thèm muốn hèn hạ đến độ như "sói dữ" dám lén lút ăn thịt con chiên của mình, và vì thế các vị quả thực đã "cắn xé" chẳng những biết bao nhiêu là giới trẻ đã bỏ đạo bởi gương mù của các vị bị phanh phui mà còn "cắn xé" cả tài sản của giáo hội địa phương là nơi các vị thuộc về liên quan đến việc bồi thường cái hậu quả "cắn xé" như một con "sói dữ".

Hay trường hợp cha mẹ Kitô hữu đạo đức tốt lành, đọc kinh "xem" lễ và rước lễ hằng ngày, nhưng con cái vẫn cứ hư đi, vẫn bỏ đạo, bởi vì bên trong cái vỏ đạo đức như "mặc lốt chiên" ấy, họ vẫn chất chứa tâm tưởng của loài "sói dữ" đầy những thành kiến xấu, những ác cảm, những hận thù ghen ghét, những chấp nhất lặt vặt, những nghĩ bậy cho nhau, được bộc lộ qua những lời nói hành nói xấu, phê bình chỉ trích chủ quan, chửi rủa nguyền rủa nhau v.v., khiến con cái bị "cắn xé" bởi gương mù gương xấu của họ, đến nỗi có những đứa bỏ đạo, không đi thờ đi lễ như cha mẹ mong muốn và thúc giục nữa, bởi theo chúng, việc đi thờ đi lễ của cha mẹ và như cha mẹ chúng là không gì không mang lại lợi ích, trái lại, còn gây hại nữa... thì theo gương các vị mà làm gì, chẳng có lợi thì chớ mà lại còn mất giờ và bị mang tiếng là giả hình nữa.

Tuy nhiên, cho dù trong lòng Giáo Hội tự bản chất "thánh thiện" hằng liên lỉ có những đứa con "sói dữ... cắn xé", dù vô tình hay chủ ý, bằng cách này hay cách khác, ở thời này hay thời kia, Giáo Hội của Chúa vẫn không thể bị hủy hoại, bởi Giáo Hội chính là công việc của Chúa, chứ không phải là việc làm của con người thuần túy. Chúa sẽ ở với Giáo Hội và qua những gian nan khốn khó thử thách cả trong lẫn ngoài như thể bị nội công ngoại kích ấy, Giáo Hội lại càng trở thành dấu chứng cho thấy Giáo Hội là Nhiệm Thể của Chúa Kitô có Chúa Kitô là Đầu và càng hiệp nhật nên một với Người ở chỗ giống Người trong việc bách hại và sát hại.

Đúng thế, không ai có thể phá hủy được Giáo Hội, cho dù là quyền lực kinh khủng của hỏa ngục đi nữa, vì Chúa ở cùng Giáo Hội như Thiên Chúa ở cùng dân Do Thái xưa, ngay từ ban đầu, qua tổ phụ Abram của họ, như Bài Đọc 1 hôm nay cho thấy, một vị tổ phụ đã già mà vẫn còn son sẻ: "Con sẽ qua đi mà không có con; chỉ có Eliêzer này, người Ðamas, con của người giúp việc gia đình con", thế nhưng, theo sự quan phòng thần linh vô cùng khôn ngoan của Thiên Chúa thì: "chính người con ngươi sinh ra sẽ là kẻ nối nghiệp ngươi", một sự nghiệp ngoài đất hứa mà chính yếu bao gồm muôn vàn con cháu: "Ngươi hãy ngước mắt lên trời, và nếu có thể được, hãy đếm các ngôi sao... Miêu duệ của ngươi sẽ đông đảo như thế".

Chính vì tin tưởng mọi sự vào Thiên Chúa, vào ý định vô cùng huyền diệu của Ngài, một ý định được Ngài tỏ hiện và bày tỏ qua giao ước Ngài đã tự động lập ra và ký kết với dân của Ngàiqua các vị tổ phụ của họ, Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất bất biến dù con người có qua đi hay bất trung với Ngài: "Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp" (Xuất Hành 3:15) - "Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước", mà Thánh Vịnh gia trong Bài Đáp Ca hôm nay dường như đã âm vang tâm tình ngợi khen chúc tụng của tổ phụ Abram, Vị được Bài Đọc 1 hôm nay khẳng định: "Abram tin vào Thiên Chúa và vì đó, ông được công chính".

1) Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Ngài, hãy kể ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa.

2) Hãy tự hào vì danh thánh của Người, tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui. Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn.

3) Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Người, hỡi con cháu Giacóp, những kẻ được Người kén chọn. Chính chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Người bao trùm khắp cả địa cầu.

4) Tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Người đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Người đã ký cùng Abraham, lời thề hứa Người đã thề với Isaac.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

TN.XIIL-4.mp3

--------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THƯ TƯ 26-6-2019 PDF Print E-mail

Cây tốt trái tốt, cây xấu trái xấu.

26/06 – Thứ Tư tuần 12 thường niên.

"Hãy xem quả thì các con sẽ biết chúng".

Lời Chúa: Mt 7, 15-20

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Hãy coi chừng các tiên tri giả. Họ mặc lốt chiên đến cùng các con, nhưng bên trong, họ là sói dữ hay cắn xé.

Hãy xem quả thì các con sẽ biết được chúng. Nào ai hái được trái nho nơi bụi gai, hoặc trái vả nơi bụi găng sao?

Cũng thế, cây tốt thì sinh trái tốt, còn cây xấu thì sinh trái xấu. Cây tốt không thể sinh trái xấu, và cây xấu không thể sinh trái tốt. Các cây không sinh trái tốt sẽ bị chặt đi và ném vào lửa. Vậy coi trái thì các con sẽ nhận biết được chúng".

Suy Niệm/SỐNG : Xem quả biết cây

Nhà tu đức học nổi tiếng người Ấn Ðộ là cha Anthony de Mello có kể câu truyện ngụ ngôn:

Một vị giáo sĩ nọ đến gặp một tiên tri và xin ngài cầu nguyện cho một đôi vợ chồng trẻ: họ là những người rất mực đạo đức, nhưng không có con. Nghe thế vị tiên tri trả lời: "Ta rất lấy làm tiếc, Chúa không muốn cho họ có con".

Thế nhưng, 5 năm sau, vị giáo sĩ trở lại thăm đôi vợ chồng trẻ, lần này ông nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa trong nhà. Người chồng giải thích rằng cách đây 5 năm, có một người hành khất lang thang trước nhà họ, người chồng mời người hành khất vào nhà, cho ăn uống và mặc quần áo mới cho. Trước khi từ giã, người hành khất đã chúc lành cho đôi vợ chồng trẻ và Chúa đã ban cho họ được hai đứa con.

Vị giáo sĩ trở lại gặp vị tiên tri để xin một lời giải thích. Vị tiên tri mỉm cười trả lời: "Ta chỉ có thể nói rằng có một vị thánh đã đến thăm đôi vợ chồng trẻ này, và nhờ lời chúc phúc của ngài, họ đã có được hai đứa con; các thánh có cách thay đổi chương trình của Thiên Chúa".

Một cuộc sống thánh thiện lúc nào cũng có âm hưởng trên người khác, một chứng tá đức tin luôn có sức đánh động người khác. Ðó có thể là ý tưởng nổi bật trong Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu nói đến trái tốt từ cây tốt. Qua kiểu nói này, hẳn Chúa Giêsu muốn nói đến những thể hiện đích thực của lòng tin: một đức tin chân thật luôn đi đôi với việc làm cụ thể. Chính Ngài đã nói: "Không phải những ai đã nói: Lạy Chúa, lạy Chúa, là được vào Nước Trời, mà chỉ những ai thực hành ý Chúa mới được vào mà thôi". Thánh Giacôbê đã lấy lại giáo huấn này khi ngài viết: "Ðức tin không có việc làm là đức tin chết tận gốc rễ".

Chúa Giêsu tỏ lòng cảm thông và tha thứ cho những yếu hèn và vấp ngã của con người, nhưng Ngài không hề dung chấp cho thái độ giả hình của những người Biệt phái. Ngài gọi họ là những tiên tri giả, những người đội lốt chiên mà bên trong là lòng dạ của sói dữ. Họ trưng bày một bộ mặt đạo đức, nhưng cuộc sống của họ gồm toàn những hành động xấu xa.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đề cao cảnh giác trước thói giả hình. Bao lâu giữa niềm tin và cuộc sống còn có khoảng cách, thì bấy lâu chúng ta vẫn còn là những kẻ giả hình; trên cây đức tin của chúng ta chỉ có những quả xấu; cuộc sống chỉ còn là những phản từ, hay nói theo ngôn ngữ quen thuộc: chúng ta làm ố danh sự đạo. Thánh Phaolô đã nhắn nhủ tín hữu Côrintô: Những người rước Mình Thánh Chúa mà vẫn tiếp tục sống trong chia rẽ và kỳ thị, là những người sống trong mâu thuẫn không thể chấp nhận được, và họ rước Mình Thánh Chúa một cách bất xứng. Bí tích Thánh Thể không thể tách rời khỏi giới răn yêu thương: người ta không thể rước Mình Thánh Chúa mà đồng thời lại sống xa lạ với anh em đang bị đói khát, đau yếu, tù đày. Từ việc rước lễ phải nẩy sinh trong chúng ta sức mạnh của niềm tin yêu khiến chúng ta cởi mở với tha nhân, có lòng từ bi đối với những người sống trong túng thiếu và quẫn bách.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Ước gì BẠN VÀ TÔI luôn biết thể hiện đức tin của chúng ta bằng những hành động cụ thể. Ước gì hoa trái của đức tin của tôi trở thành của ăn có sức nuôi dưỡng bồi bổ đối với những người xung quanh.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

-------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - ONE BREAD, ONE BODY -6-25-2019 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

Genesis 13:2, 5-18
View Readings Psalm 15:2-5 Matthew 7:6, 12-14
Similar Reflections

STRAIGHT STREET (ACTS 9:11)

"How narrow is the gate that leads to life, how rough the road, and how few there are who find it!" —Matthew 7:14

The homilist at this morning's Mass gave a vivid example from his childhood of following the narrow way. In his youth, his scout troop was holding a skills contest. One of the skills involved riding a bicycle along a straight and thin line. To succeed in the contest, the bicyclist had to keep his wheels on the line.

When he focused on keeping the bike's wheels on the line, his wheels invariably strayed off in one direction or the other. He was getting frustrated by his inability to control his path exactly. The scout leader pulled him aside and advised him to focus ahead on the finish line instead of looking down at the line, and to also approach the start of the line with a bit of speed. To his amazement, he discovered that by looking at the goal with some forward momentum, he actually stayed on the line and found success.

This is an apt analogy for the Christian life. When we "keep our eyes fixed on Jesus" (Heb 12:2) and continue moving toward Him each day with our entire attention on the finish line (Phil 3:14), we can stay on the narrow path because Jesus draws us irresistibly to Himself (Jn 12:32). When we take our eyes off Jesus to focus on our own efforts and look at the path instead of the Lord of the path, we stray off the narrow way (see Lk 9:62). "Fix your eyes on Jesus" (Heb 3:1) and draw near to Him.

Prayer: Father, "draw [me] with human cords, with bands of love" (Hos 11:4).
Promise: "He who does these things shall never be disturbed." —Ps 15:5
Praise: Trusting in the Lord to change hearts made Thomas a much better evangelizer.

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 1817