mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay190
mod_vvisit_counterHôm Qua7444
mod_vvisit_counterTuần Này53138
mod_vvisit_counterTuần Trước74511
mod_vvisit_counterTháng Này32275
mod_vvisit_counterTháng Trước295164
mod_vvisit_counterTất cả19138821

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 39 = TINH THUC-BINH TINH-CAN DAM PDF Print E-mail

 

                     Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 39

                        TỈNH THỨC – BÌNH TĨNH – CAN ĐẢM

                      LỜI SỐNG ĐỘNG -HỮU HIỆU-SẮC BÉN

                                                                        (Thư Do thái 4, 12)

   Tôi được nghe câu chuyện hồi tháng 03 năm 2005, một thanh niên Hoa kỳ tên là Brian Nichols, trong lúc ra toà về tội hiếp dâm, anh đã cướp súng của nữ cảnh sát và bắn chết ba người rồi tẩu thoát.

1- Anh đã vào nhà một goá phụ , dùng súng uy hiếp bà Smith và được người phụ nữ này bình tĩnh thuyết phục, bà đã gọi cảnh sát tới bắt anh, Nichols đã đầu hàng không chống cự. Tại sao bà này đã chinh phục được anh ta? Khi bình thường người ta chỉ biết kêu Trời !

2- Là người đọc Kinh Thánh hàng ngày, nên trong lúc hồi hộp nhất, bà đã tỉnh thức, bình tĩnh cầu nguyện và mở sách Kinh Thánh ra, đọc đúng câu như sau: “Lời Thiên Chúa là Lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: suyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tủy; Lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người.” (Do thái 4, 12) Thanh gươm này bà đã dùng để đánh trận tâm linh với kẻ giết người, khi bà hỏi Nichols là: câu này có hay không? Anh nói : Câu Kinh thánh này cảm động quá, bà đọc lại.!

3- Chính giờ phút đó, Thánh Linh đã hành động, gươm thiêng Lời Chúa đã đánh động tâm hồn Nichols, một dịp may ân phúc Chúa ban để anh nhận ra Chúa và mình rồi sám hối ăn năn, để sống lại với Người, như người trộm lành trên thập giá nói với Chúa: “Ông Giêsu ơi! Khi nào về Nước ông, xin nhớ đến tôi cùng.” (Lc 23, 42)

4- Bạn với tôi ai cũng cần đến Chúa Thánh Linh, Thần của Lẽ Thật đụng chạm tới tâm hồn, xương với cốt, khi khiêm tốn nghe Lời Chúa, cũng như anh Nichols đã được sự ăn năn trở về. Tôi tin rằng Lời Chúa đã giúp bà Smith hành động kịp trong lúc nguy hiểm này: “Nếu kẻ thù người hãy cho nó ăn, khát hãy cho uống; làm như vậy, ngươi sẽ chất than hồng trên đầu nó. Đừng để cho sự ác thắng được mình, những hãy lấy thiện mà thắng ác.” (Rom 12, 20-21)

   Ước mong trong xã hội hôm nay, có nhiều Tín hữu khôn ngoan, năng đọc Lời Chúa để có can đảm và bình tĩnh trong hoàn cảnh thật khắt khe như bà Smith. Không phải lúc đó bà mới đọc; nhưng bà đã sống và đọc Lời Chúa mỗi ngày để tỉnh thức tìm kiếm Chúa. (x. Ga , 23) Vì trong thời kỳ cuối này tội ác gia tăng, lòng người thay đổi!!!

 

Ptế: JBM Nguyễn Định Sưu Tầm

 

 

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 38 = CONG DOAN HIEP NHAT PDF Print E-mail

 

                     Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 38

                        CỘNG ĐOÀN HIỆP NHẤT

                                                            (Ga 17: 11; 20-21)

     Thầy Rogger ở làng Taizé nghèo nàn, đã thành lập một Cộng đoàn: “Tìm về Hiệp Nhất”. Theo tôi được biết qua các cha Dòng Tên thì Thầy là gốc Tin Lành, con thiêng liêng của cố Giáo Hoàng Gioan XXIII. Thầy đã gìa, đi xe lăn và bị giết bởi một kẻ mất trí.

1- Trước khi thành lập Cộng đoàn này, Thầy Rogger có ưu tư là tại sao cũng là Thiên Chúa giáo mà lại có nhiều “Giáo Phái” khác nhau. Qua những khác biệt đó, con người vẫn có thể sống Hiệp Nhất với nhau trong Chúa Kitô không?

2- Cộng Đoàn Hiệp Nhất của Thầy vẫn có nhiều người gốc Công giáo, Tin lành, Chính thống…Nói chung không phân biệt Tôn giáo. Cộng Đoàn của Thầy rất lớn mạnh và hoạt động tại khắp các lục địa. Cũng như các Tu hội khác, các Thầy sống chiêm niệm, tu thân tích đức và sau đó mới dấn thân vào đời sống hoạt động.

3- Những ai muốn có hành trang cho cuộc sống tâm linh của mình, muốn có cơ hội trở về với chính mình, qua đời sống Cộng đoàn thì họ tìm đến Taizé. Các Thầy ở đây cũng sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm sống nếu mình muốn, vì các Thầy biết nhiều ngôn ngữ.

4- Sống ở Taizé người ta cảm thấy được tôn trọng, được đối xử thật tình nghĩa, có được bầu khí linh thiêng, và đặc biệt, người ta học hỏi đuợc sự quên mình. Vì là Cộng Đoàn Hiệp Nhất, nên mọi Tôn giáo đều được tôn trọng. Ở đây luôn có ba nghi lễ chính là: Tin Lành, Công Giáo và Chính Thống. Ai muốn theo nghi lễ nào tùy ý.

   Đại hội Taizé tổ chức mỗi năm một lần tại một Quốc gia nào đó. Trên đây là vài nét sơ lược. Mời các bạn vào thăm điạ chỉ sẽ biết nhiều hơn, rồi phổ biến cho anh em biết thêm.

   www.taize.fr/en.index.htm

   www.icl.net.org/pub/resources/taize-home.htm

     Sau khi được biết về Taizé, tôi tạm rút ra một bài học sau đây là “Hãy Hiệp Nhất với nhau trong Chúa Kitô”, làm tôi nhớ bài hát: “Xin hiệp nhất chúng con nên một trong tình yêu Chúa...” Không nhất thiết là bạn phải giống tôi; nhưng là tôn trọng dự khác biết của nhau, và cùng nhau xây dựng một con người mới, một Gia đình mới và một Xã hội mới theo tinh thần Phúc Âm.

 

Ptế JBM Nguyễn Định/Huyền Đồng Sưu tầm

  

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 76 = PHAN NGUOI - PHAN TA PDF Print E-mail

 

Sunday, November 18, 2012 5:02 PM

PHẬN NGƯỜI - PHẬN TA

Đã sinh ra làm người, ai cũng mang trong mình một thân phận. Đã là thân phận thì có kỳ có hạn : Có kỳ để sinh ra và có kỳ để mất đi. Khoảng giữa hai kỳ sinh ra và mất đi đó nằm trong bàn tay của Đấng Tạo Thành nên phận con người.

Tháng 11, hẳn nhiên người Công Giáo được mời gọi nhớ đến các đấng sinh thành dưỡng dục, nhớ đến các đấng đã có công trong cuộc đời mình và cầu nguyện cho họ. Nhìn họ ta cũng chợt nghĩ đến ta ...

Chiều Chúa nhật, sau một ngày trôi qua, có dịp lân la đến phòng cha già 85 tuổi ngồi trên xe lăn. Thăm cha già rơi vào giờ ăn chiều của cha. Giờ thì hơi tàn sức yếu chứ không còn mạnh hơn trước. Cánh tay phải chầm chậm đưa những cọng mì vào trong miệng và cũng cánh tay ấy chầm chậm cầm những viên thuốc nhỏ cho vào cơ thể để chặn bớt đi những bệnh tật của tuổi già đau yếu.

Nhìn người cháu gái tay trong tay xếp xếp mấy bọc ni lông, hỏi ra mới biết rằng cứ chiều chiều mỗi Chúa nhật cô đến chia thuốc cho người bác ruột. Ngạc nhiên vì lẽ phải để thuốc trong 7 cái bọc và 2 cái hộp chia phần cho sáng - tối cùng 7 ngày trong tuần. Hỏi ra thì cô không biết có cái hộp chia thuốc người ta làm sẵn hết sức tiện lợi. Vội mang xuống cho cha già hộp chia thuốc tiện lợi có sẵn ấy. Cô cháu ghé vào tai bác nói nhỏ : "Con chia cho bác sáng - tối và 7 ngày trong tuần, cứ sáng bác lấy phần sáng, tối bác lấy phần tối cho dễ nhé ! Mấy cái hộp này nhiều màu nhìn cũng dễ nhớ bác nhé!"

Nhìn cha già ngồi trên xe lăn sao mà thương quá !

Cả một chuỗi ngày dài cống hiến sức lực cho nhà dòng nay lại thu mình trên chiếc xe lăn khá nhỏ so với thân hình vạm vỡ của cha.

Cả một thời chắn sóng, đứng mũi chịu sào dìa dắt con thuyền của hội dòng nay lại ẩn mình trong căn phòng khiêm tốn của tu viện.

Cả một đời tận hiến cho sứ vụ, giúp cho biết bao nhiêu người nay lại lặng lẽ đón nhận sự chăm sóc từ nhà dòng, từ những người cháu thân thương.

Ngồi nói chuyện với cô cháu về cha để nhớ đến một thời cho sứ vụ, cho ơn gọi, cho cuộc đời tận hiến. Ngang dọc khắp mọi miền, ngược xuôi lo cho đàn chiên nay lặng lẽ chia xa ...

Rời phòng cha già, tôi chậm bước ra nhà hài cốt cũng không xa. Một chút nhìn để tưởng nhớ đến các bậc cha anh.

Nhớ lại biết bao hình ảnh thân thương của một Phanxicô Xaviê Nguyễn Hữu Hòa cả đời lo cho người nghèo ở vùng truyền giáo, những năm tháng cuối đời đi phục vụ tận miền xa. Cha đi xa mãi xa mãi tận khung trời xa.

Còn đó hình ảnh của một Gioan Baotixita Nguyễn Văn Đồng. Anh khiêm tốn, nhỏ nhẹ xuôi ngược từ Nha Trang về Cần Giờ và đến tận Đồng Tháp. Cơn bạo bệnh đã đến với anh và anh đã ra đi khi tuổi đời chưa lớn quá.

Hình ảnh của một Giêrađô Lê Văn Hòa vẫn còn đó. Mộc mạc, đơn sơ, chất phác ... nghe tiếng chứ chưa kịp thấy người ... Hay nói, hay đùa và chẳng bao giờ biết chơi xấu ai. Vì hoàn cảnh, những năm tháng cuối đời, Cha Giêrađô đã về lại với Nhà Mẹ và rồi trở về lòng đất Mẹ trong tâm tình ấm cúng của anh em.

Nhiều và nhiều nữa những hình ảnh thân thương đang gửi tạm trong ngôi nhà nhỏ bé này để chờ đợi ngày Phục Sinh.

Phận người là thế đó. Có sinh và có tử, có vào trần gian thì có ngày cũng kết thúc.

Nhìn cha già, nhớ các cha đã quá cố chợt nghĩ đến bản thân. Cùng lắm thì cũng vài ba chục năm nữa chứ có kéo dài được mạng sống đâu ? Chuyện trong vài ba chục năm mà Chúa cho đó ta sống như thế nào mới là quan trọng.

"Sống trên đời chỉ có tình yêu và thân phận, thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Bạn hãy sống làm sao để nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu đó có thể cứu bạn trên cây thập giá đời ...". Cố nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh đã trải lòng như thế.

Vâng ! Thân phận con người thì hữu hạn. Không chỉ hữu hạn trong thân xác mà còn hữu hạn trong lối nghĩ, cách suy. Nhiều khi ta muốn mang tình yêu đến cho người khác nhưng lại cứ giằng co bởi cái ích kỷ, cái tôi của ta. Thánh Phaolô cũng đã "tự sự" về điều này : "Điều tôi biết là tốt tôi lại không làm ..."

Có thể ta tưởng ta lớn lắm, có thể ta tưởng ta hơn người khác, có thể ta tưởng ta điều khiển được người khác, có thể ta tưởng ta lột da sống đời ... nhưng làm gì có chuyện đó. Làm lớn cũng chết, hơn người khác cũng chết, điều khiển người khác cũng chết và chẳng ai lột da sống đời.

Nhìn đến những phận người đã sống quanh chung ta, sống chung với chúng ta và sống với với chúng ta ta sẽ nghiệm ra chân lý của cuộc đời.

Hãy nuôi dưỡng tình yêu ... không phải chỉ là lời mời gọi của cố nhạc sĩ họ Trịnh hay của nhiều người khao khát tình yêu nhưng đó là bài học cơ bản nhất, sâu lắng nhất, cốt lõi nhất của thầy chí thánh Giêsu : Anh em hãy yêu thương như Thầy đã yêu thương.

Xin cho chúng ta ngày mỗi ngày bớt đi cái hận thù, gheo một chút yêu thương để ngày sau khi nhắm mắt ta được hưởng tình yêu với Đấng đã sinh ra, đã chết và đã sống lại cũng vì yêu.

Anmai, CSsR

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH # 13 = NGUOI GIAO DAN HOM NAY PDF Print E-mail

 

            NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH # 13

*Người Giáo Dân Hôm nay*

 

1-Giáo dân là Công dân hạng 2: Có nhiều người có cảm tưởng là người giáo dân chỉ là một công dân hạng 2, hạng 3 trong Giáo hội.

2-Giáo hội là ai :Theo Công Đồng Vatiacan II thì mỗi người Tín hữu là Giáo hội. Tuy nhiên, hai chữ Giáo hội thường được đồng hóa với Giáo phẩm, nói khác đi, khi nói tới Giáo hội người ta hay nghĩ tới Giáo hoàng, nhiều khi người ta chỉ nghĩ đến Vatican.

3-Chổ ngồi của Giáo dân: Thời Công đồng Vatican II bắt đầu, có vị khi người ta phỏng vấn, ngài nói: “mình sang bên đó nghe Giáo hội dạy gì, thì về cố gắng mà thi hành.”

Nếu các đấng mà còn tự đặt mình vào người nghe, thì Giáo dân còn chỗ đâu mà ngồi ! ?

4-Cấp bậc/Chỗ đứng: Xet về chỗ đứng người Giáo dân là đứng hàng chót trong những cấp bậc trong Giáo hội: Giáo hoàng – Hồng y - Giám mục - Linh mục…Tu sĩ - và Giáo dân hàng chót .

 

5-Địa vị của Giáo dân : Trong hiến chế Lumen Gentium-Ánh Sáng muôn dân, Giáo dân hãnh diện được đề cập tới một chương 4, 8 đoạn. Trong khi Linh mục chỉ nói tới một đoạn, mà lại là đoạn phụ thuộc vào chương nói về hàng Giáo phẩm.

6-Công việc của Linh mục : Có những Linh mục đã nhận định một cách khôi hài rằng kết quả của Công đồng Vatican II là: “Mọi vinh dự dành cho Giám mục, mọi vui sướng dành cho các Thầy phụ tá, mọi công việc dành cho Linh mục”.

7-Các Bậc : Nếu không dùng chữ giai cấp, thì dùng đến chữ Bậc : Bậc Giáo sĩ, Bậc Tu sĩ, - Bậc Giáo dân ? (Giáo dân không có bậc).

8-Trong Phụng Vụ: Cơ cấu hiện rõ trong Phụng Vụ, người Giáo dân luôn ở chỗ thấp nhất và xa bàn thờ nhất, và không có quyền lên tiếng; trừ công việc đọc sách.

9- Chức Thánh: Lại còn bậc theo chức Thánh trong Giáo hội (theo cái quan niệm “linh thánh”):

-Giáo sĩ là bậc có chức thánh.

-Tu sĩ là bậc được ơn gọi để nên thánh.

-Giáo dân không có chức gì, nên ở bậc cuối là ngoài thế gian.

 

10- Nhờ Phép Rửa: Nhưng Công Đồng nói : “Người Giáo dân được sát nhập vào Chúa Kito nhờ phép Rửa, nên được tham dự vào ba chức vụ: Tư tế - Ngôn sứ- Vương đế của Chúa Kitô. (LG 31,1)

11- Đặc thù của Giáo dân: Tính cách thế tục là đặc thù, tính riêng của Giáo dân. (LG 31, 2)

12- Trên bình diện Đức Tin: Giáo sĩ và Giáo dân đều là Tín hữu như nhau trên bình diện đức tin, vì các ngài đều ở Tín hữu mà ra. Dù là Giáo hoàng hay Giám mục,… các ngài đều ngang hàng với những anh em Tín hữu khác.

13- Thánh Augustinô nói: “Nếu tôi sống để phục vụ anh em làm cho tôi sợ hãi, thì việc sống giữa anh em làm cho tôi được an ủi. Để phục vụ anh em tôi là Giám mục; nhưng với anh em tôi là Kitô hữu”:

   - Một bên là tên gọi của nhiệm vụ.

   - Một bên là tên gọi của ân sủng.

   - Một bên là tên gọi của sự hiểm nghèo.

   - Một bên là tên gọi của ơn cứu độ.   (Serma 340. PL 1483)

------------------------------------

Sưu Tầm 1986

Tháng 10-2012 Kỷ niệm 50 Năm Công Đồng Vatican II

 

 

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 75 = CON SE CHET CHO DANH THANH GIESU PDF Print E-mail

 

CON SẼ CHẾT CHO

DANH THÁNH "GIÊSU"

Thầy Anrê Phú Yên kính mến của con,

Là một giáo lý viên Việt Nam, con cùng bạn hữu trên cả nước nhận Thầy làm bổn mạng cho đời tông đồ của mình. Suốt những năm qua, con rất ngưỡng mộ tấm gương "lấy mạng sống để minh chứng cho Đức Tin" ở tuổi 19 của Thầy, nhưng con vẫn luôn thắc mắc: Tại sao Giáo hội lại chọn Chân phước Anrê Phú Yên, vị tử đạo tiên khởi của Giáo hội Việt Nam, làm đấng bảo trợ cho những thế hệ tông đồ giáo dân tiếp theo của đất Việt trong thời đại chẳng còn đầu rơi, máu chảy vì Đức Kitô nữa? Chẳng phải cách thức trở nên chứng nhân Tin Mừng của chúng ta khác nhau hay sao? Vậy thì làm sao con và các giáo lý viên khác có thể thoải mái tâm sự, than thở cùng Thầy được vì Thầy có trải qua những khó khăn của thời hiện đại đâu mà hiểu được tụi con?

Với thắc mắc đó, con hết sức ngạc nhiên khi nghe đến Chuyên đề "Tử đạo thời @" do Cha Giuse Lê Quốc Thăng thuyết giảng. Con đã không biết rằng cuộc sống của người Kitô hữu hôm nay là một cuộc tử đạo liên lỉ, tử đạo không vì gươm giáo mà vì những thách đố của thời đại. Vì thế, chúng con rất cần một mẫu gương hy sinh gần gũi với mình, và Giáo hội là Mẹ đã đặt Thầy, một thanh niên 19 tuổi, làm người bảo trợ cho giáo lý viên chúng con.

Con tử đạo không bằng cách chết như Chúa Giêsu nhưng bằng đời sống khiêm nhường, yêu thương và phục vụ như Ngài. Con kìm lại một tiếng phàn nàn khi trời nóng mà quạt máy trong phòng bị hư, không than thở và bực dọc khi bị hiểu lầm, không càu nhàu hay khó chịu những lúc kẹt xe, và nhường nhịn người khác khi lưu thông trên đường.

Con đem Chúa đến cho mọi người qua nụ cười với cô bán xôi buổi sáng, tiếng cám ơn với bác vá xe, lời chúc ngày mới tốt lành với một người con chẳng biết mặt khi hỏi kết quả thi trên tổng đài hay lời từ chối dứt khoát với những điều trái luật yêu thương.

Con sắp xếp một chỗ trên giá sách, đặt vào giữa những tác phẩm văn học kinh điển của thế giới quyển Kinh Thánh, và dành thời giờ đọc Lời Chúa mỗi ngày. Con phải biết, phải quen và kết thân với Chúa trước thì mới giới thiệu Ngài cho người khác được.

Con làm chứng cho Đức Kitô khi con cố gắng sắp xếp thời gian để vẫn có thể tiếp tục việc giảng dạy giáo lý giữa bộn bề bài vở và những lo toan của cuộc sống. Con không có cơ hội để can đảm bước ra pháp trường thì nay con không ngần ngại sống điều con dạy để trở thành một chứng nhân sống động, trước hết cho những em nhỏ mà Chúa đã trao cho con.

Cũng như Thầy khi xưa phải rèn luyện cả về đức hạnh lẫn học vấn để đi rao truyền Tin Mừng, một giáo lý viên thời @ như con cũng không thể suốt ngày "mài dép" trên nhà thờ mà quên đi các thực tại trần thế. Con cũng phải chu toàn bổn phận trong gia đình, cố công học tập, lăn lộn, trầy trật với đời để đem Chúa đến với đời, và để ngắm nhìn mọi khía cạnh của cuộc sống mà Chúa đã ban cho con.

Con tập tính khiêm nhường đón nhận những góp ý, xếp hàng trật tự khi mua vé vào cổng, ra sức phục vụ vì lợi ích chung chứ không phải vì vinh danh bản thân con. Và nếu có ai đó gọi tên con thì con sẽ mau mắn đáp lời ngay, không cố đọc thêm vài câu trong cuộc phiêu lưu đang dang dở trên trang sách nữa. Những việc làm bình thường ấy là những phương thế giúp con trở nên một tông đồ, một nhà truyền giáo trẻ tuổi trong thời @ - một thời đại cần chứng nhân hơn thầy dạy.

470 năm trước, Thầy đã đổ máu hy sinh để ươm mầm và nuôi dưỡng Đức Tin cho chúng con. Hôm nay, con muốn tiếp bước theo Thầy, cũng tử đạo nhưng bằng một phương thức khác, để trở nên chứng nhân Nước Trời, để bảo tồn và phát huy nền tảng Đức Tin mà các vị tử đạo đã gầy dựng cho các thế hệ mai sau. Vì là học trò, là con cháu của Thầy Anrê Phú Yên, và vì từ nay, con hiểu rằng con cũng có thể tử đạo, nên con xin được lập lại một cách xác tín câu nói của Thầy: "Lấy tình yêu đáp đền tình yêu. Lấy mạng sống đáp đền mạng sống".

Thầy Anrê Phú Yên kính mến của con,

Cuối thư, con chợt nhớ lại, chẳng ai biết đến tên của Thầy. Cha Đắc Lộ, người rửa tội cho Thầy, chỉ gọi Thầy bằng tên thánh. Vì thế, Thầy mới có một tên rất lạ: Anrê Phú Yên. Đó là tên thánh và tên của quê hương Thầy ghép lại. Suy cho cùng, lại thấy quá hay! Bởi vì, Thầy có còn giữ cho riêng mình điều gì nữa đâu. Thật vậy:

"Cây lành sinh trái ngọt

Đất thánh trổ người hiền"

Có một điều mà con không thể nào quên, đó là chính lúc lý hình vung gươm chặt phăng chiếc đầu của Thầy, Thầy vẫn còn kịp thốt lên hai tiếng "Giêsu" đầy tôn quý. Cha Đắc Lộ kể lại: "Tôi nghe rất rõ, cùng lúc đầu rơi khỏi cổ, thì tên thánh Chúa Giêsu không phải từ nơi miệng Thầy Anrê thốt ra mà qua vết thương ở cổ, và cùng lúc hồn bay về trời thì xác lăn xuống đất".

Vâng, thánh danh "Giêsu" mà Thầy đã tin tưởng trong ngày được rửa tội ở tuổi 15, cũng chính là thánh danh mà Thầy đã từng giảng dạy trong ba năm làm giáo lý viên. Và trong giờ chịu tử hình, thánh danh "Giêsu" lại trở thành sức mạnh vô song giúp Thầy anh dũng đón nhận cái chết. Thật tuyệt vời! Đẹp quá cái chết của vị anh hùng, chết cho danh thánh "Giêsu"!

Thầy ơi, từ nay, con quyết noi gương Thầy: sống, rao giảng và chết cho danh thánh "Giêsu" mọi ngày suốt đời con.

Nhật Lam

 
<< Start < Prev 2211 2212 2213 2214 2215 2216 2217 2218 2219 2220 Next > End >>

Page 2211 of 2254