mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5435
mod_vvisit_counterHôm Qua8347
mod_vvisit_counterTuần Này37786
mod_vvisit_counterTuần Trước52624
mod_vvisit_counterTháng Này140593
mod_vvisit_counterTháng Trước239272
mod_vvisit_counterTất cả11355282

We have: 76 guests online
Your IP: 54.196.31.117
 , 
Today: Jul 19, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
DOI SONG TAM LINH - NGAY 12-7-2018 PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Jul 12 at 1:18 AM

Huớng dẫn rao giảng về Nước Thiên Chúa.
12/07 – Thứ Năm tuần 14 thường niên.
"Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không".

Lời Chúa: Mt 10, 7-15
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con hãy đi rao giảng rằng "Nước Trời đã gần đến". Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.
"Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: "Bình an cho nhà này". Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy".

Suy Niệm - SỐNG VÀ CHIA SẺ: CĂN TÍNH CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ (Mt 10, 7-15)
Xem lễ thánh Banaba Tông Đồ ngày 11/ 6
Đức Giêsu đã trao truyền cho các môn đệ sứ mạng và sự nghiệp của chính Ngài.
Thật vậy, hôm nay, như một người thầy nhắn nhủ các môn sinh của mình trước lúc lên đường, Đức Giêsu trao cho các ông quyền trên mọi thần ô uế, để các ông chữa lành, và củng cố lời giảng của mình, hầu cho lời giảng có giá trị và thuyết phục, đồng thời để lời nói và hành động không bị mâu thuẫn.
Sau đó, Đức Giêsu đã căn dặn các ông về căn tính của người môn đệ:
Trước tiên là nhiệm vụ của người ra đi: người được sai đi là để loan báo Tin Mừng chứ không phải là loan báo tin buồn, đồng thời sai đi để chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền chứ không phải gieo rắc đau thương.
Thứ hai là tinh thần của người ra đi: người được sai đi sẽ gặp không ít khó khăn, nên cần phải tin tưởng, trao phó mọi sự nơi Chúa. Ra đi trong tinh thần thanh thoát, không cần phải cồng kềnh và quá lo lắng cho ngày mai. Hãy là người tôi tớ phục vụ, bởi vì : "Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy".
Thứ ba là thái độ của người ra đi: người môn đệ muốn được thành công thì phải mặc lấy thái độ của hạt lúa, tức là tự hủy ra không, phải nhân từ để "ngửi thấy mùi chiên" và "mang mùi chiên nơi mình". Không ngại khổ, ngại khó và cần phải hy sinh. Luôn quan tâm đến người khác hơn là nghĩ về mình.
Thứ tư là lập trường của người ra đi: sống trong một xã hội chủ chương vô thần, muốn loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi tư tưởng, nhận thức của con người. Lập trường của họ là không có Thiên Chúa, cũng chẳng có niềm tin... Vì thế, họ không ngần ngại uốn nắn và tìm đủ mọi cách dưới nhiều hình thức tinh vi để gây nên những hoang mang, thất vọng. Bên cạnh đó là những trào lưu tục hóa, những văn hóa phẩm đồi trụy... nhằm gieo rắc những chân lý nửa vời và làm cho con người lấn sâu trong tội mà không biết! Và cũng những con người đó, họ muốn loại bỏ người môn đệ của Chúa, vì thế, cái chết là kết cục cuối cùng của người môn đệ. Số phận của người môn đệ là: như chiên đi vào giữa bầy sói.
Tuy nhiên, lập trường của người môn đệ, trong mọi hoàn cảnh, không bao giờ và không có cách nào được phép đồng lõa, thỏa hiệp để chỉ vì mục đích "rẻ tiền" nhằm được yên thân. Lập trường của người môn đệ còn là hiện diện và sống những giá trị Tin Mừng cách thực tế chứ không chỉ lo cái gọi là bề ngoài cho thật "hoành tráng" theo thói đời, nhưng bên trong thì rỗng tuếch.
Thứ năm là chiến lược của người môn đệ: được mời gọi hiện hữu giữa thế gian nhưng không bị thế gian điều khiển và đẩy đưa để dẫn đến cái gọi là: dùng phương tiện xấu để biện minh cho mục đích tốt. Phải khôn như rắn để xây dựng, bảo vệ sự hiệp nhất của Giáo Hội, và phải hiền lành, đơn sơ như chim bồ cầu trong tinh thần huynh đệ.
Cuối cùng, lời chào của người ra đi là lời chúc bình an của Chúa chứ không phải là những gợi ý, mong muốn để được nâng đỡ cách này hay cách khác mang tính phàm tục.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được trở nên môn đệ đích thực của Chúa như lòng Chúa mong ước. Amen.
Ngọc Biển SSP

---------------------------

 
KINH THANH LA BUC THU TINH- THU NAM CN14TN-B PDF Print E-mail

Thứ Năm Tuần 14 TN2, Năm Chẵn

BỨC THƯ TÌNH CHÚA GỞI: Bài đọc: Hos 11:1b, 3-4, 8c-9; Mt 10:7-15.

1/ Bài đọc I: 1 Khi Ít-ra-en còn là đứa trẻ, Ta đã yêu nó,
từ Ai-cập Ta đã gọi con Ta về.

3 Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó,
nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng.

4 Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.
Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má;
Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn.

8 Hỡi Ép-ra-im, Ta từ chối ngươi sao nổi!
Hỡi Ít-ra-en, Ta trao nộp ngươi sao đành!
Làm sao Ta xử với ngươi như với Át-ma,
để ngươi nên giống như Xơ-vô-gim được?
Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi.

9 Ta sẽ không hành động theo cơn nóng giận,
sẽ không tiêu diệt Ép-ra-im nữa,
vì Ta là Thiên Chúa, chứ không phải người phàm.
Ở giữa ngươi, Ta là Đấng Thánh,
và Ta sẽ không đến trong cơn thịnh nộ.

2/ Phúc Âm: 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.

8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.

9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng.

10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.

11 "Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi.

12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy.

13 Nếu nhà ấy xứng đáng, bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.

14 Nếu người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại.

15 Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơ-đôm và Gô-mô-ra còn được xử khoan hồng hơn thành đó.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Lòng thương xót của Thiên Chúa thắng vượt sự vô ơn của con người.

Các bài đọc hôm nay muốn chúng ta nhận ra lòng thương xót của Thiên Chúa mạnh hơn những tội lỗi và sự vô ơn của con người. Trong bài đọc I, ngôn sứ Hosea diễn tả tình thương Thiên Chúa dành cho con cái Israel như tình thương của một người cha nuôi dưỡng đứa con thơ của mình. Lòng thương xót của Ngài đã thắng vượt tất cả những tội lỗi và vô ơn của họ. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu lo lắng cho các thế hệ tương lai bằng cách đào tạo các tông đồ. Ngài huấn luyện, ban quyền và sai họ đi để trừ quỉ, chữa lành mọi bệnh tật, và mang Tin Mừng đến cho mọi người cách nhưng không.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Chúng ta có một Thiên Chúa thương xót và bao dung hơn bất cứ cha mẹ nào trên thế gian này. Hãy biết chạy đến và van xin lòng thương xót của Ngài.

- Đã được hưởng lòng thương xót của Thiên Chúa chúng ta cũng phải biết xót thương anh chị em. Đừng bao giờ nhân danh công bằng để luận tội và tiêu diệt tha nhân.

LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP

Kính chuyển:

Hồng

------------------------------

 
BANH SU SONG - NGAY THU NAM -CN14TN- B PDF Print E-mail

THỨ NĂM TUẦN XIV THƯỜNG NIÊN B - NGÀY 12/07/2018

BÁNH SỰ SỐNG: Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu (Mt 10: 7-15)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các tông đồ rằng: "Các con hãy đi rao giảng rằng: Nước Trời đã gần đến. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ: Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng, bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị khi đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc: vì thợ thì đáng được nuôi ăn. Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở nơi đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: "Bình an cho nhà này". Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy".

SUY NIỆM

Khi đọc và suy niệm Tin Mừng hôm nay; và nhất là với chỉ thị sai đi của Chúa Giêsu, chúng ta hãy cùng nhau suy nghĩ về "đời tông đồ" vốn đã được liên kết trong bí tích Rửa Tội mà chúng ta đã lãnh nhận.

Chúng ta được mời gọi chịu khổ vì Nước Trời. Đó dường như là định luật của Giao ước mới, bắt đầu từ phó tế Stêphanô. Tân ước ghi lại "Một đám đông chứng nhân" hy sinh mạng sống để tuyên xưng niềm tin vào Chúa Kitô và để nói lên tình yêu không xoay xuyển của các ngài. Trải qua dòng lịch sử, Giáo Hội vẫn không ngừng ca tụng lòng trung thành, hy sinh của các ngài.

Các chứng nhân đã xuất hiện trong mọi thời đại mà mọi cấm cách không làm chùn bước các ngài. Song song đó thì không thiếu những người vô danh khác đã bỏ mình vì Đức Kitô, làm cho niềm tin ngày càng lớn mạnh, phát triển. Trong chương trình cứu chuộc của Chúa, "Hơn bất cứ thứ gì khác, đau khổ đã hiện tại hóa quyền năng cứu rỗi trong lịch sử nhân loại. Như Đức Kitô đã yêu cho đến cùng; và ngay cả cho đến chết trên thập giá, thì Người không ngừng kêu mời các môn đệ chịu đau khổ vì Nước Trời. Kết hợp với cuộc thương khó cứu chuộc của Đức Kitô, các đau khổ chúng ta chịu trở thành phương thế trưởng thành thiêng liêng và trở thành trường học tuyệt vời dạy tình yêu Tin Mừng".

Là tông đồ, những chứng nhân của Tin Mừng, những Kitô hữu sống giữa đời, chúng ta đang tham dự vào sứ mạng cứu thế của Đức Kitô, chúng ta đang góp phần vào công cuộc Tin Mừng hóa của cả Giáo Hội; chúng ta đang đóng góp chức năng, vai trò của người đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội; chúng ta đang thi hành sứ mạng được Giáo Hội ủy thác và Chúa Thánh Thần thôi thúc ngày chịu phép Thêm Sức. Thế thì, như những người chồng tận tụy, những người vợ đảm đang, như những bậc cha mẹ hết tình vì con cái, vì gia đình, với trái tim, với lòng yêu mến, với nỗ lực làm việc không biết mỏi mệt, chúng ta thực sự cống hiến cả cuộc đời cho con cái, cho gia đình, cho xã hội loài người nói chung.

Tiến lên một bước, nhưng vẫn là cha, là mẹ, là vợ, là chồng, là anh chị em trong gia đình, là công nhân nơi nhà máy... chúng ta muốn là những sứ giả của Tin Mừng, những cộng sự viên của cánh đồng Giáo Hội, là những người được sai đi loan báo "Triều đại Thiên Chúa đã đến gần". Vâng, trong chức năng của những người Kitô hữu, chúng ta được kêu gọi đến với mọi người trong niềm hăng say của người loan báo ơn cứu độ của Thiên Chúa, hẳn chúng ta không muốn chọn con đường dễ dãi để thực hiện ý Chúa.

Con đường phục vụ cho Tin Mừng của Chúa không cho chúng ta thời giờ để hái hoa bắt bướm. Thời đại đang mong chờ nơi chúng ta những chiến sĩ của Tin Mừng, sẵn sàng lên đường, hăng say hành động và trung kiên cho đến chết. Bước đường dài như vô tận này thách đố chúng ta nêu cao lá cờ Tin Mừng và sống Tin Mừng ấy hằng ngày.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết trung kiên trong đời sống, biết gắn bó với Tin Mừng của Chúa, biết gạt bỏ mọi vướng víu trong tâm hồn như gạt bỏ bụi bám chân, để chúng con hằng biết cậy trông nơi Chúa, tin tưởng và phó thác hoàn toàn cho ý nguyện cũng như chương trình cứu độ của Chúa. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
--------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU NAM CN14TN-B PDF Print E-mail

CẢM NGHIỆM  SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA: "Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không".(Mt. 10, 8) Thư Năm CN14TN-B

Anh Chi Em yêu quý,

Trong đoạn văn diễn tả của Kinh Thánh, Chúa Giê-su đã dạy các mộn đệ về Nước Trời và ban cho quyền năng của mình để họ thực hiện nhiều việc làm kỳ diệu như "Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Điều này giống như nguyên nhân và hiệu quả.

Không có Chúa Giê-su hướng dẫn và ban quyền năng thì các môn đệ không thể biết và làm gì. Ngài nói: "Không có thầy, các con không làm gì được"(Ga. 15, 5) Các môn đệ đã nhận và cho đi nhưng không và bao gồm cả mạng sống của họ.

Thiên Chúa là Cha trên trời của chúng ta, là Đấng toàn năng và hằng sống. Yếu tính của Thiên Chúa là tình yêu. Ngài cho tôi đi vào sự hiện hữu của ngài và yêu thương tôi ngay cả trước khi tôi được tạo ra. Sự sống và tình yêu của Thiên Chúa là những điều tôi đã nhận được cách nhưng không. Vì vậy, tôi phải yêu mến và phục vụ người khác nhưng không.

Khi tôi phạm tội với Chúa và người chung quanh mình, tôi không thể tự rửa sạch tội lỗi của mình và Chúa Giê-su đã trả một giá đắt để cứu tôi thoát khỏi nô lệ cho tội lỗi. Đó là một món quà nhưng không cho nhân loại. Nếu Chúa tha thứ cho tôi, tôi cũng phải tha thứ cho những người khác. Nếu Chúa yêu tôi, tôi phải yêu nhau như ngài yêu tôi.

Các giòng suối nhỏ đã nhận được nước tinh khiết từ nguồn ở trên cao nhất, các giòng suối có lối thoát của nó để cho nước tinh khiết của nó tiếp tục chảy nó đến những nơi tiếp nhận khác. Các giòng suối luôn luôn nhận được nước tinh khiết và tươi mát. Ngược lại, một cái ao không có lối thoát ra của nó, nước trong nó sẽ bị nhiễm độc. Sự tương tự giữa những giòng suối sống động và một cái ao đã chết nói cho tôi biết về tình yêu đích thực và sự ích kỉ, về sự sống và sự chết. Đó là một lý do mà Chúa Giê-su đã nói với tôi rằng lãnh nhận nhưng không thì hãy đi cho nhưng không.

*BẠN VÀ TÔI CÙNG HÁT VÀ SỐNG LỜI CHÚA VỚI CẢ TÁI TIM: "Chính lúc quên mình là lúc nhận lại bản thân, và chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời."(Thánh Phan-xi-cô) Chúa Giê-su phán: "Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại."(Lc. 6, 38) Và: "Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời."(Ga. 12, 25)

Kính chúc bình an của Chúa Ki-tô!

Đom. Quang

--

"Without cost you have received; without cost you are to give."(Mt. 10, 8)

Beloved Brothers and Sisters,

In the context of the Bible passage, Jesus taught them about the kingdom of God and gave his power for them to perform many wondrous deeds as "Cure the sick, raise the dead, cleanse lepers, drive out demons. It is very much about the cause and the effect. Without Jesus, his disciples knew nothing and no power over all diseases and demons. He said, "Without me, you can do nothing"(Jn. 15, 5) They received and gave without cost including their life.

God is our heavenly Father who is an almighty and ever-living one. God's essence is love. He brought me into his existence and love me even before I was created. Life and love of God are things I have received without cost. Therefore, I must love and serve others.

When I committed sins against God and my neighbor, I could not clean my sins and Jesus came to pay a big price to save me from the slave of sins. It is a free gift for the humanity. If God forgives me, I also have to forgive the others. If God loves me, I must love one another as he loves me.

The creeks have received the pure water from the highest source, the creeks have its outlet to let its pure water keep flowing it to other receivers. The creeks always receive the new pure and fresh water. On the contrary, a pond without its outlets, the water in it will become poisoned. This analogy between the living creeks and a dead pond tells me about the different the true love and the selfishness, about the life and the death. It is a reason which Jesus told me that without cost I have received, without cost I am to give.

"It is in self-forgetting that one finds, it is in pardoning that one is pardoned, it is in dying that one is raised to eternal life."(Francis of Assisi) Jesus said, "Give and gifts will be given to you"(Lk. 6, 38) And, "Whoever loves his life loses it, and whoever hates his life in this world will preserve it for eternal life."(Jn. 12, 25)

Peace of Christ!

Bro. Dominic Quang

---------------------------

 
GAP GO DUC KITO TRONG T.T. - ICH LOI THANH LE PDF Print E-mail

Henry Tran

TẠI SAO NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔN NGOAN LUÔN KHAO KHÁT ĐI LỄ HÀNG NGÀY ???

"Thanh lễ là một bữa tiệc : Tiệc Lời Chúa và Tiệc Thánh Thể. Bạn và tôi cần Ăn-Nhai và Nuốt Lời Chúa và Mình Máu Thánh Chúa, để có sức sống đem ra chia sẻ cho người khác, như là tám bánh bẻ ra cho anh em, theo gương Chúa Giê-su đã làm trong bữa tiệc ly, thì đáng ca ngợi biết bao!" (Theo TH Phaolo VI)

​Một bà cụ kia rất thánh thiện, đạo đức nhưng lại bị đau chân không tự đi Lễ được.

Bà nhờ con dâu chở đi Lễ hàng ngày và thường nói với con dâu:

"Con à, cuộc đời không có Chúa thì vất đi hết.

Đẹp rồi cũng ra đất. Xinh rồi cũng thành bùn.

Giàu rồi cũng không đem đi được nổi 1 xu.
Sang rồi cũng chẳng có ích lợi nghĩa lý gì.

Có làm vương làm tướng rồi cũng sẽ về với cát bụi. Có đẳng cấp và hoành tráng mấy đi nữa rồi cũng phải trở về với cõi hư vô. Có sở hữu cả thế giới thì cũng phải tay trắng ra đi.

Chết là hết con ạ.

Không có việc gì bận bằng việc Chúa.

Cho nên dù có bận mấy thì cũng cố gắng sắp xếp mà đi Lễ nhé. Đặc biệt là không bao giờ được bỏ Lễ Chúa Nhật vì bất cứ lý do gì.

"Vì nếu người ta sở hữu cả thế gian, mà phải thiệt mất Linh hồn của mình, thì có ích lợi gì?" "Người ta sẽ lấy gì mà đổi lấy Linh hồn mình?" (x Mt 16,26).

Vì sẽ có lúc, con muốn đi mà cũng không đi được đâu. Như Mẹ đây này, giờ muốn tự đi cũng không đi được.

Có con chở đi nên mẹ vẫn còn rất may mắn. Nhiều người bị liệt khao khát đi Lễ mà không bao giờ đi được nữa. Quá muộn rồi.

Rồi con cứ nhìn các ngôi mộ mà xem. Những người nằm trong đó có muốn đi thì cũng không bao giờ đi được nữa. Quá muộn rồi.

Hơn nữa, ta không biết ngày nào, giờ nào Chúa gọi ta về, biết đâu ngày mai thì sao?

Giám mục cũng chết, Linh mục cũng chết, Tổng thống cũng chết, ông thầy cũng chết, bà sơ cũng chết... ai rồi cũng phải chết.

Giờ chết trẻ, chết đột ngột, chết bất ngờ, chết ngỡ ngàng nhiều quá, nhiều vô kể.

Thậm chí 18 đôi mươi đã chết, khỏe cũng lăn đùng ra chết, sáng đang khỏe chiều đã chết, đêm ngủ sáng dậy đã chết, nên ta cần nhanh chóng đi Lễ hàng ngày để Chúa ban ơn và để đền tội.

Nhưng hãy luôn đi Lễ cách thành tâm, cung kính, khiêm nhường và sốt sắng thì mới có hiệu quả.

Con cứ lo các việc của Chúa, Chúa sẽ lo các việc của con.

Mẹ rất cám ơn con, vì nhờ có con mà Mẹ mới được đi Lễ hàng ngày.

Mai sau mẹ có được vào Thiên đàng thì một phần cũng nhờ ở con. Rồi mẹ sẽ phù hộ cho con".

Con còn nhớ lời Chúa Giê-su phán chứ?

"Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ của mình". (Mt 5, 23-24).

Nếu không thì việc dâng LỄ của con sẽ trở nên hết sức vô nghĩa, và sẽ không thể đẹp lòng Chúa được.

Kính thưa quý bà con cô bác!

​Chính những câu nói tuy đơn giản, nhưng thực tế và sâu sắc đó đã khắc sâu vào tâm trí cô con dâu thảo hiền của bà cụ và cô ấy đã say mến Thánh Lễ từ đó.

Thánh Lễ là trung tâm điểm và cao điểm nhất của đời sống Đạo.

Đi Lễ là để gặp gỡ Chúa và gặp gỡ nhau.

Đi Lễ là để nghỉ ngơi phần xác và nuôi dưỡng phần hồn.

Đi Lễ là để lắng nghe lời Chúa dạy cho cuộc sống ta bớt nhàm chán và sai lầm, thêm lạc quan và có ý nghĩa.

Đi Lễ là để được rước Mình Máu Thánh Chúa để Chúa làm chủ tâm hồn và cuộc đời.

Đi Lễ là để được Chúa chúc lành và tuôn đổ muôn ơn phúc.

Đi Lễ là để được Chúa ban cho sức mạnh để vượt qua cám dỗ, thử thách và đau khổ.

Đi Lễ là để được Chúa ban cho niềm vui, bình an và hi vọng.

Đi Lễ là để cầu cho ông bà tổ tiên, người thân bạn hữu được rỗi Linh hồn.

Vân vân và vân vân...

Chính Thánh Bênađô đã nói: Người ta được nhiều công phúc khi dự Lễ sốt sắng, hơn khi người ta bố thí tất cả của cải mình có cho người nghèo, và hơn đi hành hương trên khắp thế giới.

Rồi Thánh Anselmo cũng nói: Dâng 1 Thánh Lễ sốt sắng khi còn sống, ơn ích hơn cả ngàn Thánh Lễ khi đã qua đời.

NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔN NGOAN LÀ NGƯỜI BIẾT SAY MÊ THÁNH LỄ.

NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔN NGOAN LÀ NGƯỜI KHÔNG BỎ LỄ CHÚA NHẬT.

NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔN NGOAN LÀ NGƯỜI LUÔN DỰ LỄ SỐT SẮNG.

ĐI LỄ LÀ ĐI CHO MÌNH. AI ĐI LỄ NGƯỜI ẤY ĐƯỢC ƠN.

Chính Thánh Augustino đã khuyên:

Hãy chăm sóc tốt thể xác nếu bạn muốn sống lâu. Nhưng hãy chăm sóc tốt linh hồn, vì có thể bạn sẽ chết vào ngày mai.

Hãy chăm sóc Linh hồn tốt hơn thể xác, vì thể xác thì sẽ hư nát, còn linh hồn thì mãi bất tử.

Hãy đi Lễ ngay, vì rất có thể ngày mai bạn không còn cơ hội đi Lễ đâu. Cuộc đời ai biết đâu ngày mai?

Nhưng hãy luôn đi Lễ cách khiêm nhường, khao khát, thành tâm và sốt sắng thì mới có hiệu quả.
Sent from my iPad

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 1554