mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2973
mod_vvisit_counterHôm Qua6932
mod_vvisit_counterTuần Này26505
mod_vvisit_counterTuần Trước49697
mod_vvisit_counterTháng Này199322
mod_vvisit_counterTháng Trước257503
mod_vvisit_counterTất cả15801733

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
BÁNH SỰ SONG71 - THỨ BẢY CN5TN-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen

THỨ BẢY - TUẦN V THƯỜNG NIÊN A

          CÙNG THAM DỰ BỮA TIỆC LỜI CHÚA

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (Mc 8: 1-20)

1 Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói:2 "Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn!3 Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến".4 Các môn đệ thưa Người: "Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no?"5 Người hỏi các ông: "Anh em có mấy chiếc bánh?" Các ông đáp: "Thưa có bảy chiếc".6 Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông.7 Các ông cũng có mấy con cá nhỏ. Người đọc lời chúc tụng, rồi bảo các ông dọn cả cá ra.8 Đám đông đã ăn và được no nê. Người ta nhặt lấy những mẩu bánh còn thừa: bảy giỏ!9 Mà đám đông có khoảng bốn ngàn người. Người giải tán họ.10 Lập tức, Đức Giê-su xuống thuyền với các môn đệ và đến miền Đan-ma-nu-tha.11 Những người Pha-ri-sêu kéo ra và bắt đầu tranh luận với Đức Giê-su, họ đòi Người một dấu lạ từ trời để thử Người.12 Người thở dài não nuột và nói: "Sao thế hệ này lại xin một dấu lạ? Tôi bảo thật cho các ông biết: thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả".13 Rồi bỏ họ đó, Người lại xuống thuyền qua bờ bên kia.14 Các môn đệ quên đem bánh theo; trên thuyền, các ông chỉ có một chiếc bánh.15 Người răn bảo các ông: "Anh em phải coi chừng, phải đề phòng men Pha-ri-sêu và men Hê-rô-đê!"16 Và các ông bàn tán với nhau về chuyện các ông không có bánh.17 Biết thế, Người nói với các ông: "Sao anh em lại bàn tán về chuyện anh em không có bánh? Anh em chưa hiểu chưa thấu sao? Lòng anh em ngu muội thế!18 Anh em có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe ư? Anh em không nhớ sao:19 khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu thúng đầy mẩu bánh?" Các ông đáp: "Thưa được mười hai".20 "Và khi Thầy bẻ bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn, anh em đã thu lại được bao nhiêu giỏ đầy mẩu bánh?" Các ông nói: "Thưa được bảy".21 Người bảo các ông: "Anh em chưa hiểu ư?"

BẠN VÀ TÔI CÙNG ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA
Thánh Gioan cho chúng ta thấy: "Chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Ngài đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Ngài đến làm của lễ đền tội cho chúng ta" (1 Ga 4, 7-10).

Vì yêu thương, Thiên Chúa đã nhập thể làm người và trở nên của lễ đền tội để cho chúng ta được sống. Vì yêu thương, Thiên Chúa đã để cuộc sống của mình liên lụy đến cuộc sống tội lỗi của con người, và rồi phục hồi phẩm giá mà con người đã đánh mất vì phạm tội. Thánh Phaolô cũng khẳng định chân lý này trong thư gởi tín hữu Rôma: "Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta" (Rm 5, 8).

Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta về việc Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi đám đông dân chúng. Chúa Giêsu nhìn đám đông, họ đã ở với Chúa ba ngày rồi mà chưa ăn gì và có những người ở xa đến. Đấng vốn là tình yêu chắc chắn sẽ ưu tư lo lắng về những điều có thể sẽ xảy ra cho họ trên đường về nhà. Thế là một phép lạ được khởi đi từ một tình yêu để mình liên lụy không chỉ đến quá khứ, hiện tại mà cả tương lại của người mình yêu được thực hiện.

Khi các môn đệ đang lo lắng bối rối về những khó khăn của đám đông dân chúng thì Chúa Giêsu hỏi các môn đệ: "Anh em có mấy chiếc bánh?" Câu hỏi này không có nghĩa là nếu không có bánh của các môn đệ thì Chúa Giêsu không thể làm phép lạ được. Nhưng qua câu hỏi này, Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ biết tình yêu thì phải dấn thân, phải liên lụy đến người mình yêu. Thật vậy, khi Chúa Giêsu nêu lên thực tại của đám đông thì các môn đệ thưa: "Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no". Dường như các môn đệ không muốn dấn thân, không muốn liên lụy tới khó khăn của đám đông dân chúng. Các ông muốn nói rằng trong hoàn cảnh này, chẳng có cách nào để giúp được họ. Nhưng Chúa Giêsu lại nói với các ông, hãy lấy điều mình đang có đem giúp đỡ người ta, còn mọi sự khác Thầy sẽ lo.

"Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu. Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau" (1 Ga 4, 11).

*BẠN VÀ TÔI CÙNG CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: NHỜ Chúa THÁNH THẦN THÚC ĐẨY CON biết dấn thân phục vụ vì lợi ích của tha nhân, vì lợi ích chung để tình yêu của Chúa được thẩm thấu vào môi trường sống CỦA CHÚNG CON. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

-----------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ SÁU CN5TN-A PDF Print E-mail

Tinh Cao

Thứ Sáu CN5TN-A

BỮA TIỆC Lời Chúa

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 V 11, 29-32; 12, 19

"Israel lìa bỏ nhà Ðavít".

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Khi ấy, Giêroboam từ Giêrusalem đi ra, thì tiên tri Ahia, người Silô mặc áo choàng mới, gặp ông dọc đường. Lúc đó chỉ có hai người ở ngoài đồng. Ahia cầm lấy áo choàng mới ông đang mặc, xé ra làm mười hai phần và nói với Giêroboam rằng: "Ông hãy cầm lấy mười phần cho ông, vì Chúa là Thiên Chúa Israel phán thế này: 'Ðây, Ta sẽ phân chia vương quốc từ tay Salomon, và Ta sẽ cho ngươi mười chi tộc. Vì Ðavít tôi tớ Ta, và vì thành Giêrusalem mà Ta đã lựa chọn trong mọi chi tộc Israel, Ta sẽ dành cho Salomon một chi tộc' ". Như thế, Israel lìa bỏ nhà Ðavít cho đến ngày nay.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 80, 10-11ab. 12-13. 14-15

Ðáp: Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, ngươi hãy nghe Ta răn bảo (c. 11a & 9a).

Xướng: 1) Ở nơi ngươi đừng có một chúa tể nào khác cả, ngươi cũng đừng thờ tự một chúa tể ngoại lai: vì Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, Ta đã đưa ngươi ra ngoài Ai-cập. - Ðáp.

2) Nhưng dân tộc của Ta chẳng có nghe lời Ta, Israel đã không vâng lời Ta răn bảo. Bởi thế nên Ta để mặc cho chúng cứng lòng để chúng sinh hoạt tuỳ theo sở thích. - Ðáp.

3) Phải chi dân tộc của Ta biết nghe lời Ta, Israel biết theo đường lối của Ta mà ăn ở: thì lập tức Ta sẽ triệt hạ kẻ thù của chúng, và để đập tan quân địch của chúng, Ta sẽ trở tay! - Ðáp.

Alleluia: Tv 24, 4c và 5a

Alleluia, alleluia - Lạy Chúa, xin dạy bảo tôi về lối bước của Chúa và xin hướng dẫn tôi trong chân lý của Ngài. - Alleluia.

Phúc Âm: Mc 7, 31-37

"Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh.

Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy.

Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh.

Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là "hãy mở ra", tức thì tai anh được sõi sàng.

Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả.

Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn.

Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: "Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

Ðó là Lời Chúa.

BẠN VÀ TÔI CÙNG ĂN-NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Phải, trong Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Sáu Tuần V Thường Niện Hậu Giáng Sinh, đề tài "Người Con duy nhất đến từ Cha... đầy ân sủng và chân lý" cho thời điểm phụng niên này vẫn được tỏ hiện ở câu cuối cùng được Thánh ký Marco ghi nhận như sau: "Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: 'Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được'".

Đúng thế, "ân sủng và chân lý" nơi "Người Con duy nhất đến từ Cha" là Chúa Giêsu Kitô này được dịp tỏ hiện ra ở những nỗi khốn cùng và bất lực của con người đáng thương, nhưng qua nhân tính của Người, một nhân tính đã được ngôi hiệp (hypostatic ) với thân tính để trở thành dấu chỉ hiện diện thần linh của Thiên Chúa, thành phương tiện tỏ mình ra của Thần Tính Chúa Kitô và thành bí tích thông ban sự sống của Thánh Linh là Đấng ban sự sống.

Đó là lý do trong bài Phúc Âm hôm nay, Thánh ký Marco đã ghi nhận từng cử chỉ Chúa Giêsu thực hiện trong việc chữa lành cho một nam nạn nhân bị điếc, những cử chỉ được diễn tiến theo một tiến trình có vẻ phức tạp làm sao ấy, không đơn giản như trường hợp Người chẳng cần gặp mặt nạn nhân thì nạn nhân cũng được chữa lành hay được trừ quỉ, như trường hợp đứa con gái bị quỉ ám của người đàn bà dân ngoại xứ Sidon trong bài Phúc Âm hôm qua.

Trong trường hợp chữa lành cho một nạn nhân chỉ bị điếc này, một tật nguyền không trầm trọng bằng bại liệt hay bị quỉ ám, thế mà Chúa Giêsu đã phải làm 5 cử chỉ liền, theo đúng thứ tự thủ tục Người cố ý làm, như được thuật lại như sau: "Người đem anh ta ra khỏi đám đông (1), đặt ngón tay vào tai anh (2) và bôi nước miếng vào lưỡi anh (3). Ðoạn ngước mắt lên trời (4), Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là 'hãy mở ra' (5), tức thì tai anh được sõi sàng".

Chi tiết đầu tiên cần lưu ý ở đây là nạn nhân bị điếc này có thể bị từ bẩm sinh, nên cũng chẳng nói được, vì không nghe được từ khi mới sinh. Phải chăng vì thế mà trong nghi thức chữa lành cho nam nạn nhân bị câm điếc này, Chúa Giêsu mới kèm thêm cả cử chỉ "bôi nước miếng vào lưỡi anh", và sau khi nạn nhân được Chúa Giêsu chữa lành, thì Thánh ký Marco đã sử dụng động từ hợp với nạn nhân bị tật câm hơn bị tật điếc: "tức thì tai anh được sõi sàng" theo bản dịch Việt ngữ chúng ta trích dẫn ở đây. Nghĩa là nạn nhân có thể mở miệng ra nói một cách "sõi sàng", chứ Việt ngữ đâu bao giờ nói "tai anh được sõi sàng", một giác quan liên quan đến thính giác được chữa lành đúng ra phải nói "tai anh nghe được rõ ràng".

Không biết bản dịch Việt ngữ này dịch theo nguồn nào, nhưng theo bản dịch Anh ngữ của The New American Bible được chuyển dịch từ nguyên ngữ Thánh Kinh và được phát hành từ năm 1970, theo chiều hướng canh tân phụng vụ sau Công Đồng Chung Vaticanô II (1962-1965), thì nguyên văn của câu "tức thì tai anh được sõi sàng" ở Việt ngữ bên Anh ngữ dài dòng hơn và rõ ràng hợp lý hơn như thế này: "At once, the man's ears were opened, he was freed from the impediment and began to speak plainly", nghĩa là: "tức thì tai của người này được mở ra, anh được thoát khỏi trở ngại và bắt đầu nói năng sõi sàng" (những chữ được cố ý gạch dưới cho thấy chúng giống như ở câu dịch quá vắn gọn trong bài Phúc Âm hôm nay).

Về thể lý và phương diện tự nhiên, tật nguyền câm điếc chỉ là một tật nguyền tương đối nhẹ, so với các tật nguyền khác như phong cùi, bại liệt, quỉ ám v.v., nhưng về mặt siêu nhiên thì lại là một tật nguyền rất ư là trầm trọng, liên quan chẳng những đến đức tin cứu độ (tai nghe) mà còn đến sứ vụ rao giảng (miệng nói) làm chứng cho đức tin nữa, như vị Tông Đồ Dân Ngoại Phaolô đã khẳng định: "'Hết mọi người kêu danh Chúa đều được cứu độ'. Vậy làm sao họ có thể kêu lên Đấng mà họ không tin tưởng được chứ? Mà họ làm sao có thể tin vào Đấng mà họ không hề nghe nói đến? Và làm sao họ có thể nghe nói đến mà lại không có ai rao giảng? Rồi làm sao con người rao giảng nếu không được sai đi?" (Roma 10:13-15).

Đó là lý do, tiến trình thực hiện việc chữa lành cho nam nạn nhân câm điếc này Chúa Giêsu đã bao gồm những cử chỉ thiết yếu bất khả thiếu và bất khả phân ly như sau:

1- "Người đem anh ta ra khỏi đám đông": vì đức tin là một cảm nghiệm thần linh cá biệt giữa bản thân của từng con người với Đấng muốn mạc khải tỏ mình ra cho họ, Đấng chỉ muốn mạc khải cho từng người những gì Ngài thấy thật là thích hợp với hoàn cảnh, thân phận và ơn gọi của những ai Ngài thấy cần và đến thời điểm của Ngài - "những gì các con nghe một cách âm thầm thì hãy rao giảng trên mái nhà" (Mathêu 10:27).

2-3. "Đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh": "Ngón tay" (Luca 11:20) được Chúa Giêsu cố ý sử dụng để chữa lành trong trường hợp nạn nhân câm điếc này đây ám chỉ "Thánh Linh" (Mathêu 12:28), Đấng mà không có Ngài thì dù con người có tai đó cũng chẳng nghe thấy gì và chẳng hiểu gì lời Chúa (xem Mathêu 13:13-14), và có miệng lưỡi đó cũng chẳng thể làm chứng cho Phúc Âm, nhất là khi bị điệu ra trước quyến lực bách hại của trần gian (xem Mathêu 10:19-20).

4-5. "Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là 'hãy mở ra', tức thì tai anh được sõi sàng": Tác động Chúa Giêsu "ngước mắt lên trời" đây cho thấy Người hướng về Cha của Người (xem Mathêu 11:25-27) mà than lên cùng Cha của Người ("emitted a groan" theo bản dịch Anh ngữ, hơn là "thở dài" theo bản dịch Việt ngữ có vẻ chán nản làm sao ấy), để Người nhân danh Cha mà chữa lành cho nạn nhân câm điếc ấy bằng việc mạc khải về Cha cho nạn nhân qua chính bản thân của Người: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha... không biết Cha, trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho".

Trong Bài Đọc 1 hôm nay, sự kiện "tiên tri Ahia" gặp "Giêroboam từ Giêrusalem đi ra" ở "dọc đường" và "ở ngoài đồng", để rồi "chỉ có hai người", vì sự kiện này liên quan đến một biến cố lịch sử trọng đại của dân Do Thái không ai ngờ, thì bấy giờ "Ahia cầm lấy áo choàng mới ông đang mặc, xé ra làm mười hai phần và nói với Giêroboam rằng: 'Ông hãy cầm lấy mười phần cho ông, vì Chúa là Thiên Chúa Israel phán thế này: Ðây, Ta sẽ phân chia vương quốc từ tay Salomon, và Ta sẽ cho ngươi mười chi tộc. Vì Ðavít tôi tớ Ta, và vì thành Giêrusalem mà Ta đã lựa chọn trong mọi chi tộc Israel, Ta sẽ dành cho Salomon một chi tộc'. Như thế, Israel lìa bỏ nhà Ðavít cho đến ngày nay".

Sở dĩ xẩy ra "sự cố" bất ngờ và tai hại này trong lịch sử của Dân Do Thái là vì hậu quả của triều đại Vua Salomon, như đã được chính Chúa là Đấng đã ban cho vị vua này giầu sang phú quí và khôn ngoan hơn ai hết trên trần gian này nhưng chính vua lại trở thành cuồng dại đến độ Chúa đã phải cảnh báo vua 2 lần trước khi Ngài dứt khoát quyết định thực hiện những gì Ngài phán cùng vua như được ghi lại trong Bài Đọc I hôm qua như thế này: "Bởi ngươi đã ăn ở như thế, và đã không tuân giữ giao ước và lề luật mà Ta đã truyền cho ngươi, Ta sẽ phân chia vương quốc của ngươi, và trao cho tôi tớ ngươi".

Đó là lý do Bài Đáp Ca hôm nay đã âm vang tiếng của Thiên Chúa khuyên dạy con người nói chung, "hãy nghe Ta răn bảo", nhất là những ai cứng lòng như Vua Salomon, có tai mà như điếc, đến độ trở thành câm, không dám lên tiếng ngăn cấm tà thần ngẫu tượng của cả ngàn thê thiếp vua chấp nhận theo xác thịt, một con người câm điếc, có thể nói tiêu biểu nhất cho dân Chúa, một dân tộc bị câm điếc trầm trọng, cần phải được chữa lành như nam nạn nhân câm điếc trong Bài Phúc Âm hôm nay, một dân tộc dù sao vẫn được Ngài yêu thương và liên lỉ nhắc nhở và kêu gọi họ qua các vị tiên tri, hay qua chính Thánh Vịnh ở Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Ở nơi ngươi đừng có một chúa tể nào khác cả, ngươi cũng đừng thờ tự một chúa tể ngoại lai: vì Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, Ta đã đưa ngươi ra ngoài Ai-cập.

2) Nhưng dân tộc của Ta chẳng có nghe lời Ta, Israel đã không vâng lời Ta răn bảo. Bởi thế nên Ta để mặc cho chúng cứng lòng để chúng sinh hoạt tuỳ theo sở thích.

3) Phải chi dân tộc của Ta biết nghe lời Ta, Israel biết theo đường lối của Ta mà ăn ở: thì lập tức Ta sẽ triệt hạ kẻ thù của chúng, và để đập tan quân địch của chúng, Ta sẽ trở tay!

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

Thu.6.V-TN.mp3

----------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - THÔNG BÁO TIN VUI - TRONG CƠN DỊCH PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 215 - Website ChiaseLoiChua.com

CÓ CHÚA GIÊSU NÂNG ĐỠ CON NGƯỜI TRONG CƠN DỊCH CORONA

*TRONG NIỀM VUI Có Chúa Giêsu ở cùng, chúng ta an lòng. Với Chúa Giêsu, chúng ta hy vọng. Trong Chúa Giêsu, chúng ta được nâng đỡ giữa cơn dịch corona. Dù chưa biết diễn biến tương lai của corona sẽ ra sao, nhưng bám víu vào Chúa trong lúc này là cần thiết!

1/ Trong khi dịch corona bùng phát, nhiều người Công Giáo chạy đến với Thiên Chúa xin trợ giúp. Số người tham gia cầu nguyện tăng lên, với hy vọng cơn dịch sớm hạ xuống. Ngoài ra, biết bao thánh lễ, buổi lần hạt, lòng thương xót, chầu Thánh Thể, tuần cửu nhật cầu nguyện cho mỗi người trong cơn đại dịch này. Trên mạng Internet, chúng ta cũng bắt gặp biết bao chia sẻ lời kinh van xin Chúa nhậm lời.

2/ Chính Giáo Hội cũng thôi thúc giáo dân chung tay bảo vệ sức khỏe, liên đới với nhau trong hoàn cảnh u ám này. Chúng ta không thất vọng hay hoang mang. Ngược lại, Giáo Hội tin rằng khi bám vào Chúa Giêsu, chạy đến than thở với Ngài, đời sống con người sẽ khang khác, sẽ hy vọng và sẽ tươi sáng hơn mỗi ngày.

3/ Trong Sứ điệp Ngày Thế giới Bệnh nhân thứ 28[1], Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc lại tầm quan trọng của Thiên Chúa trong nỗi đau bệnh của con người. Chúa tiếp tục mời gọi: "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng." (Mt 11,28). Nhất là trong cơn bệnh dịch, ai ai cũng cần nghỉ ngơi, được chăm sóc và bình an trong tâm hồn. Khi nói câu này, chính Đức Giêsu đã trải nghiệm được nỗi đau của bệnh dịch, tật nguyền. Suốt mấy chục năm trên dương thế, Giêsu chứng kiến biết bao người nghèo khổ, bệnh tật, bị gạt ra khỏi xã hội do gánh nặng của lề luật và hệ thống xã hội áp bức, v.v. Họ cần được nâng đỡ, chữa lành, (x. Luca 6,19).

4/ Chữa lành là sứ mạng của Đức Giêsu. Đó không chỉ là chữa cho khỏi bệnh về mặt thân xác. Đó không chỉ là tác động cho cơn dịch bệnh sớm qua đi. Nhưng trên hết, Ngài chữa lành toàn diện cho con người: thể xác lẫn tâm hồn. Chúng ta thấy có điều gì đó vô lý ở đây! Nếu vậy tại sao mỗi ngày đều có người bệnh, số người chết trong dịch corona tăng lên mỗi giờ.

5/ Đừng quên chính Đức Giêsu cũng chịu biết bao đau khổ và cái chết. Khi có kinh nghiệm về khổ đau bệnh tật, Ngài "biết cách" nâng đỡ con người, an ủi những bệnh nhân. Bạn nghĩ sao khi Đức Giáo Hoàng Phanxicô cho rằng: "Bệnh tật khiến cho anh chị em đặc biệt trở thành những người vất vả gồng gánh nặng nề. Và do đó, họ lôi kéo được cái nhìn và trái tim của Chúa Giêsu."

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Có Chúa Giêsu ở cùng, chúng ta an lòng. Với Chúa Giêsu, chúng ta hy vọng. Trong Chúa Giêsu, ta được nâng đỡ giữa cơn dịch corona. Dù chưa biết diễn biến tương lai của corona sẽ ra sao, nhưng bám víu vào Chúa trong lúc này là cần thiết! TÔI cầu nguyện cho nhiều người, nhất là Giáo Hội Công Giáo Trung Quốc,  biết chạy đến với Thiên Chúa. Một khi đại dịch corona qua đi, chúng ta sẽ thấy Thiên Chúa quan phòng mọi sự.

*BẠN VÀ TÔI CÙNG VUI MỪNG VÀ TIN TƯỞNG LỜI CHÚA: "Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho. Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở ra cho." (x. MAT-THÊUt 7, 7-12)

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

--------------------------------

 

 
THÂN TÂM MẠNH KHỎE - ÔNG TRỜI SẼ TRẢ CHO BẠN PDF Print E-mail

Hung Dao

Người khác nợ bạn, ông trời sẽ trả cho bạn

Phật gia giảng: Cái gì của mình sẽ là của mình

Vào thời nhà Minh có một thư sinh tên Ngô Tử Điềm. Mẹ của Ngô Tử Điềm mất sớm, người cha cưới một bà mẹ kế. Mẹ kế thiên vị, tốt với người em trai hơn, không đối tốt với anh. Trong lòng anh dần dần đã có sự bất bình, và oán hận. Sau đó anh cưới vợ, mẹ kế đối với vợ anh cũng không tốt. Anh rất bất bình, muốn đi tìm mẹ kế để nói lý lẽ, nhưng vợ anh đã khuyên được anh không đi. Sau đó cha anh qua đời, ruộng đất và ngân lượng mà cha anh để lại, kết quả bà mẹ kế để cho anh phần ruộng đất xấu nhất, bản thân bà và người em trai thì được phần ruộng tốt, còn chiếm lấy không ít tiền làm của riêng. Ngô Tử Điềm muốn đi tìm mẹ kế nói rõ lý lẽ, lại bị người vợ ngăn cản.

Người vợ nói với Ngô Tử Điềm: "Chịu thiệt là phúc, vả lại chúng ta phải biết rằng, thứ nên là của chúng ta thì có chạy cũng chạy không thoát, đâu thể tranh giành mà được chứ, càng tranh giành càng làm tổn thất phúc báo."

Kết quả chưa bao lâu, con trai của bà mẹ kế bị nghiện thói xấu bài bạc, thua sạch toàn bộ gia tài, hai mẹ con gần như rơi vào cảnh ăn mày. Giả sử bạn là Ngô Tử Điềm, lúc này bạn sẽ làm như thế nào? Có chăng, sẽ vui trong bất hạnh của người khác mà thể hiện rằng: "Ông trời có mắt, mấy người cũng có ngày hôm nay!"?

Vào lúc này, vợ của Ngô Tử Điềm rất hiểu lý lẽ tình người, lập tức khuyên anh đi đón mẹ kế và người em trai về nhà. Họ không chỉ đón mẹ kế và em trai về nhà, còn giúp người em bỏ bài bạc, cuối cùng làm cảm động mẹ kế và người em, cả nhà vui vẻ hòa thuận sống cùng với nhau. Người bình thường không làm được như vậy, xóa bỏ hết mọi hiểu lầm xưa, không để tâm bất cứ lỗi lầm gì của đối phương.

Người vợ sinh được ba người con trai, về sau cả ba đều thi đỗ tiến sĩ. Là phúc báo nên có của gia đình họ, làm sao chạy thoát được chứ? Trong một gia tộc có một tiến sĩ đã là không dễ dàng rồi, người vợ sinh ba đứa con, ba đưa con đều là tiến sĩ, bạn xem phúc báo của người vợ nhiều biết bao! Cho nên người độ lượng nhiều thì phúc báo nhiều, đặc biệt là không so đo với người thân của mình. Ba đứa con trai từ nhỏ đã nhìn thấy đức hạnh và sự độ lượng của mẹ mình, nhìn nhiều nghe nhiều, có lý nào lại không thành tài chứ?

Đại Bàn

Vì vậy làm người đừng quá so đo, phải biết chịu thiệt, người khác nợ bạn thì ông trời sẽ trả cho bạn.Chúng ta làm bậc cha mẹ, nếu như luôn với cha mẹ anh em, bạn bè đồng nghiệp của mình cãi vã không vui, thậm chí là thường xuyên chửi bới họ hàng và bạn bè, còn đem cảm xúc tiêu cực lây sang cho con cái, vậy chẳng phải đã dẫn dắt sai cuộc đời của con cái rồi sao?

Dẫu người ta có nợ với mình, cũng đừng đem lòng oán thán, bởi vì Trời thực sự công bằng, sẽ ai bài mọi sự để họ trả lại cho bạn, theo một cách nào đó, có thể là bạn sẽ gặp may mắn trong cuộc đời, chẳng phải người xưa dạy: chịu thiệt là phúc. Phúc phận ấy là bởi có chịu khố rồi mới được. Con người trong mê, không thấu hiếu đạo lý mà suốt đời nuôi trong lòng oán hận, tâm trí chẳng lúc nào yên mà cũng không đắc được gì cả.

Tin vào sự công bằng của Trời Phật, sống trong thanh thản, nhẹ nhàng, không oán không hận, thì niềm vui trong hiện tại chẳng thể mất đi mà tương lai còn được hồi đáp hết thảy những gì tốt đẹp nhất.

----------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THỨ SÁU CN5TN-A PDF Print E-mail

qua1955 .

Chia sẻ Lời Chúa - Thứ Sáu 14-2-20

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mác-cô. (7: 31-37)

     BỮA TIỆC LỜI CHÚA

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh. Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là "hãy mở ra", tức thì tai anh được sõi sàng. Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: "Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được."

SỐNG VÀ CHIA SẺ:

Thiên Chúa là tình yêu và toàn năng. Tình yêu và quyền năng của Thiên Chúa đã được thể hiện nơi Con Một là Chúa Giêsu. Thiên Chúa là tình yêu và Ngài đã sai Con Một đến thế gian để cứu con người cả về vật chất và tinh thần. Chúa Giêsu có thể chữa lành tất cả các loại bệnh nan y bằng nhiều cách khác nhau. Cách chữa một người điếc và câm rất kỳ lạ mà không ai có thể tưởng tượng được. Mọi người vô cùng kinh ngạc vì người điếc nghe được và người câm nói được.

Chúa Giêsu đã thực hiện nhiều phép lạ để giúp mọi người tin vào Ngài là Con Thiên Chúa, Đấng cứu độ trần gian. "Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra."(Ga. 21, 25)

Thiên Chúa là tình yêu và vấn đề quan trọng nhất của Ngài là mang lại ơn cứu rỗi của ngài cho con người để mọi người tin vào Chúa Giêsu sẽ được cứu rỗi. Ơn cứu rỗi của Thiên Chúa có nghĩa là Nước trời. Sau cuộc đời này, Nước Trời là đích đến cuối cùng của mỗi con người. Đó là mục đích thiết yếu của Thiên Chúa cho loài người.

Để được cứu rỗi hay không, nó phụ thuộc vào sự tự do lựa chọn và quyết định của mỗi cá nhân. Mọi người đều có thể trả lời "có" hoặc "không" với Chúa Giêsu. Ngài đã phán: "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng."(Mt. 11, 28)

Ngày nay, có nhiều người không biết họ sẽ đi đâu sau cuộc đời này hoặc là không đi về đâu và sống với nhiều suy đoán khác nhau. Trong khi Chúa Giêsu nói: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy."(Ga. 14, 6)

"sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giê-su Ki-tô."(Ga. 17, 3) Chúa Giêsu nói: "Ai có tai nghe thì nghe!"(Mc. 4, 9)

Bình an của Chúa Kitô!

Đa Minh Quang Hoàng, người Kitô hữu.
--
Bible sharing - Friday 2-14-20

Gospel MK 7: 31-37

Jesus left the district of Tyre and went by way of Sidon to the Sea of Galilee, into the district of the Decapolis. And people brought to him a deaf man who had a speech impediment and begged him to lay his hand on him. He took him off by himself away from the crowd. He put his finger into the man's ears and, spitting, touched his tongue; then he looked up to heaven and groaned, and said to him, "Ephphatha!" (that is, "Be opened!") And immediately the man's ears were opened, his speech impediment was removed, and he spoke plainly. He ordered them not to tell anyone. But the more he ordered them not to, the more they proclaimed it. They were exceedingly astonished and they said, "He has done all things well. He makes the deaf hear and the mute speak."

Reflection!

God is love and almighty. The love and power of God were shown in the Son, Jesus. God is love and he sent the Son to the world to save the human both physical and spiritual matters. Jesus could heal all kinds of incurable diseases in many different ways. The way to cure a deaf and mute man was so weird that no one could imagine. The people were exceedingly astonished due to the deaf hear and the mute speak.

Jesus performed many miracles to help people to believe in Him as the Son of God, a Savior of the world. "There are also many other things that Jesus did, but if these were to be described individually, I do not think the whole world would contain the books that would be written."(JN. 21, 25)

God is love and his most important matter is to bring his salvation to the human so everyone believes in Jesus would be saved. The salvation of God means the Kingdom of heaven. After this life, the Kingdom of heaven is the ultimate destination of every human. That is the essential purpose of God for humankind.

To be saved or not, it depends on the free choice and decision of each individual. Everyone can say "yes" or "no" to Jesus. He said, "Come to me, all you who labor and are burdened, and I will give you rest."(Mt. 11, 28)

Today, there are many people do not know where they will go after this life or nowhere, and live with many different speculations. While Jesus said, "I am the way and the truth and the life. No one comes to the Father except through me."(Jn. 14, 6)

"Now, this is eternal life, that they should know you, the only true God, and the one whom you sent, Jesus Christ."(Jn. 17, 3) Jesus said, "Whoever has ears to hear ought to hear."(Mk. 4, 9)

Peace of Christ!

Dominic Quang Hoang, a Christian.

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 1961