mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay163
mod_vvisit_counterHôm Qua11693
mod_vvisit_counterTuần Này37596
mod_vvisit_counterTuần Trước85007
mod_vvisit_counterTháng Này47577
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17267369

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC -TINH CAO - CN17TN-A PDF Print E-mail

Tinh Cao
Chúa Nhật 17TN-A

SỐNG VÀ CHIA SẺ Lời Chúa

Bài Ðọc I: 1 V 3, 5. 7-12

"Xin ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan".

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, tại Gabaon, ban đêm, Chúa hiện ra cùng Salomon trong giấc mộng và phán rằng: "Ngươi muốn gì thì hãy xin, Ta sẽ ban cho ngươi". Salomon thưa: "Lạy Chúa là Thiên Chúa, Chúa khiến tôi tớ Chúa cai trị kế vị Ðavít thân phụ con. Nhưng con chỉ là một trẻ nhỏ, không biết đường đi nước bước. Tôi tớ Chúa đang sống giữa dân Chúa chọn, một dân đông đảo không thể đếm và ước lượng được. Vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan để đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ, vì ai có thể xét xử dân này, một dân của Chúa đông đảo thế này?"

Ðiều Salomon kêu xin như trên đã đẹp lòng Chúa, nên Chúa phán cùng Salomon rằng: "Vì ngươi đã xin điều đó, mà không xin sống lâu, được giàu có, của cải, mạng sống quân thù, lại xin cho được khôn ngoan để biết xét đoán, thì đây Ta ban cho ngươi điều ngươi xin, và ban cho ngươi tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi không có ai giống ngươi, và sau ngươi không có ai bằng ngươi".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 118, 57 và 72. 76-77. 127-128. 129-130

Ðáp: Lạy Chúa, con yêu chuộng luật pháp của Chúa biết bao! (c. 97a)

Xướng: 1) Lạy Chúa, con xưng thực kỷ phần của con là tuân giữ những lời ban dạy của Ngài. Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn. - Ðáp.

2) Xin Chúa tỏ lòng thương hầu uỷ lạo con, theo như lời đã hứa cùng tôi tớ Chúa. Nguyện Chúa xót thương cho con được sống, vì luật pháp Ngài là sự sung sướng của con. - Ðáp.

3) Bởi thế nên con yêu quý chỉ thị Ngài hơn vàng, và hơn cả vàng ròng tinh khiết. Bởi thế nên con tự chọn tất cả huấn lệnh của Ngài; hết thảy đường lối gian tà con đều ghét bỏ. - Ðáp.

4) Kỳ diệu thay những lời Ngài nghiêm huấn, bởi thế linh hồn con vẫn tuân theo. Sự mạc khải lời Ngài soi sáng và dạy bảo những người chưa kinh nghiệm. - Ðáp.

Bài Ðọc II: Rm 8, 28-30

"Người đã tiền định cho chúng ta trở nên giống hình ảnh Con Người".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, chúng ta biết rằng những kẻ yêu mến Thiên Chúa thì Người giúp họ được sự lành, họ là những người theo dự định của Chúa, được kêu gọi nên thánh. Vì chưng, những kẻ Chúa đã biết trước, thì Người đã tiền định cho họ nên giống hình ảnh Con Người, để Ngài trở nên trưởng tử giữa đoàn anh em đông đúc. Những ai Người đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính; mà những ai Người đã làm cho nên công chính?, thì Người cũng cho họ được vinh quang.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: 1 Pr 1, 25

Alleluia, alleluia! - Lời Chúa tồn tại muôn đời, đó là lời Tin Mừng đã rao giảng cho anh em. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 13, 44-46 {hoặc 44-52}

"Anh bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng đó".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy.

{"Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Trong ngày tận thế cũng vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?" Họ thưa rằng: "Có".

Người liền bảo họ: "Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái mới, cũ trong kho mình".}

Ðó là lời Chúa.

Suy nghiệm Lời Chúa

Kho tàng khôn ngoan nơi những kẻ yêu mến Thiên Chúa

Tiếp theo hai Chúa Nhật trước về dụ ngôn Nước Trời, Chúa Nhật XVII Năm A tuần này Giáo Hội chọn đọc dụ ngôn khác về Nước Trời. Nếu hai dụ ngôn chính về Nước Trời của hai Chúa Nhật trước liên quan đến "người gieo giống ra đi gieo giống" (Chúa Nhật XV) và "người kia gieo giống tốt trong ruộng của mình" (Chúa Nhật XVI), thì dụ ngôn về Nước Trời của Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm A tuần này, bao gồm 2 dụ ngôn liền, (còn dụ ngôn sau đó về "lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá" không buộc đọc), và hai dụ ngôn ngắn gọn về Nước Trời của Chúa Nhật tuần này bất khả phân ly: dụ ngôn đầu liên quan đến một "kho tàng chôn giấu trong ruộng" và dụ ngôn sau liên quan đến một "người buôn nọ đi tìm ngọc quý".

Hai dụ ngôn về Nước Trời này thật sự có một liên hệ mật thiết bất khả phân ly với nhau như nội tâm với hoạt động vậy. Dụ ngôn "kho tàng chôn giấu trong ruộng" có tính cách nội tâm và dụ ngôn "người buôn nọ đi tìm ngọc quý" có chiều kích hoạt động. Nội tâm bao giờ cũng phải có trước, như nguồn mạch cho mọi hoạt động bề ngoài của con người Kitô hữu, và hoạt động phải theo nội tâm, phản ảnh nội tâm của họ. Thế nhưng, thực ra "kho tàng chôn giấu trong ruộng" đây là gì và "người buôn nọ đi tìm ngọc quí" đây là ai? Chúa Giêsu không hề giải thích hai dụ ngôn này như Người đã giải thích về hai dụ ngôn "người gieo giống" trước đó. Tuy nhiên, căn cứ vào chung Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay, chúng ta có thể thấy được ngay ý nghĩa của chúng.

Trước hết, "kho tàng chôn giấu trong ruộng" đây, theo Sách Các Vua Quyển Thứ 1 ở Bài Đọc 1 hôm nay, đó là một "tâm hồn khôn ngoan" mà Vua Salomon xin cùng Chúa: "Lạy Chúa là Thiên Chúa, Chúa khiến tôi tớ Chúa cai trị kế vị Ðavít thân phụ con. Nhưng con chỉ là một trẻ nhỏ, không biết đường đi nước bước. Tôi tớ Chúa đang sống giữa dân Chúa chọn, một dân đông đảo không thể đếm và ước lượng được. Vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan để đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ, vì ai có thể xét xử dân này, một dân của Chúa đông đảo thế này?"

Thật vậy, nếu "kho tàng chôn giấu trong ruộng" là "tâm hồn khôn ngoan" mà Vua Salomon là "người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy" là "dân Chúa chọn, một dân đông đảo không thể đếm và ước lượng được", ở chỗ, vua đã "không xin sống lâu, được giàu có, của cải, mạng sống quân thù", nhờ đó vua đã chiếm được thửa ruộng ấy: "Đây Ta ban cho ngươi điều ngươi xin, và ban cho ngươi tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi không có ai giống ngươi, và sau ngươi không có ai bằng ngươi".

Sau nữa, "người buôn nọ đi tìm ngọc quý" đây, theo Thư Thánh Phaolô gửi Giáo đoàn Rôma ở Bài Đọc 2 hôm nay, đó là "những kẻ yêu mến Thiên Chúa", và "viên ngọc quí" đây là gì nếu không phải, cũng căn cứ vào lời Thánh Phaolô trong Bài Đọc 2 hôm nay, đó là "hình ảnh Con Người", một "viên ngọc quí" trên hết mọi sự, đến độ họ phải đánh đổi tất cả những gì họ có, như lời Chúa Giêsu trong dụ ngôn của Bài Phúc Âm cho biết, "anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy".

Đúng thế, để "nên giống hình ảnh Con Người", nghĩa là để "mặc lấy con người mới" (Epheso 4:24) cũng chính là "mặc lấy Chúa Giêsu Kitô" (Roma 13:14), Kitô hữu nói chung và thành phần được Thánh Phaolô đề cập đến trong Bài Đọc 2 là "những kẻ Chúa đã biết trước", cần phải "cởi bỏ con người cũ" (Epheso 4:22) thật bất xứng và đầy tương phản của mình, hay nói đúng hơn, là để cho "con người mới" là "Chúa Giêsu Kitô" sống trong họ, làm chủ họ, "để Ngài trở nên trưởng tử giữa đoàn anh em đông đúc", theo đúng ý định tối hậu của Thiên Chúa, Đấng mà, như Thánh Phaolô xác tín và tuyên xưng trong Bài Đọc 2 hôm nay: "Những ai Người đã tiền định, thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã kêu gọi, thì Người cũng làm cho nên công chính; mà những ai Người đã làm cho nên công chính, thì Người cũng cho họ được vinh quang".

Áp dụng hai dụ ngôn này vào cơ cấu siêu nhiên và tu đức Kitô giáo thì "kho tàng chôn giấu trong ruộng" đây còn được hiểu là Thánh Sủng, là "quyền được làm con Thiên Chúa" (Gioan 1:12), một Thánh Sủng hay quyền làm con Thiên Chúa được chôn giấu trong thửa ruộng Giáo Hội là những gì cần phải phải được trao đổi bằng niềm tin tưởng (vượt trên mọi khuynh hướng và đòi hỏi của bản tính tự nhiên) chấp nhận vào Chúa Kitô là Đấng Thiên Sai. "Viên ngọc quí" đây là đức ái trọn hảo đối với tha nhân, một đức ái trọn hảo chỉ có thể trở thành hiện thực bằng đời sống hy sinh bỏ mình và chịu đựng cùng tha thứ cho tha nhân.

Trong cả hai dụ ngôn đều qui tụ lại một chỗ là việc trao đổi hay đánh đổi, chứ không phải tự nhiên mà có được, bởi vì đó là kho tàng và ngọc quí chứ không phải thứ đồ bỏ, đồ bị sa thải, đồ bị hư hại cần mang for sale rẻ tiền. Chính vì thế kinh nghiệm sống đạo mới cho thấy việc "cởi bỏ con người cũ" để "mặc lấy con người mới" là "Chúa Giêsu Kitô" là một tiến trình khó khăn chứ không dễ dàng. Khó khăn ở chỗ làm sao tự mình có thể biến đổi những gì là tầm thường hèn yếu thành cao quí thu hút, những gì là nhạt nhẽo như nước lã trở thành say đắm như rượu ngon (xem Gioan 2:7-10)?

Nếu thành phần phục vụ tiệc cưới ở Cana là yếu tố then chốt trong sự lạ nước lã hóa thành rượu ngon ở chỗ họ ngoan ngoãn và mau mắn đáp ứng "những gì Người bảo" (Gioan 2:5,7) thế nào, thì những ai muốn được biến đổi cũng cần phải có một "tâm hồn khôn ngoan" như vậy, ở chỗ hoàn toàn tin tưởng phó thác vào tác động thần linh vô cùng mãnh lực và hiệu nghiệm của duy một mình Thiên Chúa, qua việc tuân thủ tất cả "những gì Người bảo" theo tinh thần của Thánh Vịnh 18 ở Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Lạy Chúa, con xưng thực kỷ phần của con là tuân giữ những lời ban dạy của Ngài. Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn.

2) Xin Chúa tỏ lòng thương hầu uỷ lạo con, theo như lời đã hứa cùng tôi tớ Chúa. Nguyện Chúa xót thương cho con được sống, vì luật pháp Ngài là sự sung sướng của con.

3) Bởi thế nên con yêu quý chỉ thị Ngài hơn vàng, và hơn cả vàng ròng tinh khiết. Bởi thế nên con tự chọn tất cả huấn lệnh của Ngài; hết thảy đường lối gian tà con đều ghét bỏ.

4) Kỳ diệu thay những lời Ngài nghiêm huấn, bởi thế linh hồn con vẫn tuân theo. Sự mạc khải lời Ngài soi sáng và dạy bảo những người chưa kinh nghiệm.

Vâng: "Alleluia, alleluia! - Lời Chúa tồn tại muôn đời, đó là lời Tin Mừng đã rao giảng cho anh em. - Alleluia".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

CNXVII-A.mp3

--

 
BÁNH SỰ SỐNG - CN17TN-A PDF Print E-mail

Suy Niệm Chúa Nhật XVII Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Thánh Mátthêu (Mt 13: 44-52): THAM DỰ TIỆC LỜI CHÚA

"Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy. "Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy. "Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng. "Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?" Họ đáp: "Thưa hiểu". Người bảo họ: "Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời, thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ".

TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA

Hằng ngày, chúng ta thường đọc: "Lạy Cha chúng con ở trên trời..." (kinh Lạy Cha). Khi đọc như thế, chúng ta cùng tuyên xưng có chung một Cha ở trên trời. Vậy Cha ở trên trời là ở chỗ nào? Có ai ở đó với Cha? Đó có phải là một vương quốc, một Nước Trời nơi Cha ngự trị? Chúng ta còn có thể đặt nhiều câu hỏi khác.

Hôm nay, Đức Giêsu nói một cách rất ngắn ngọn và rõ ràng về Nước Trời. Người không đưa ra định nghĩa hay khái niệm một cách mơ hồ, mà dùng những hình ảnh rất cụ thể để minh hoạ cho chúng ta thấy giá trị của Nước Trời. Đây cũng là cùng đích mà mỗi chúng ta sẽ đi tới. Nước Trời như kho báu chôn giấu trong ruộng. Nước Trời như thương gia tìm được ngọc quý. Nước Trời lại như chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá (x. Mt 13, 44-47). Như vậy, hình ảnh về Nước Trời thật dễ hình dung theo cách diễn tả của Đức Giêsu. Nhưng để có được điều đó thì ta phải bán đi tất cả những gì mình có, nghĩa là chúng ta phải dám từ bỏ những giá trị hiện tại để có thể đạt tới cùng đích là Nước Trời.

Cuộc sống hôm nay có quá nhiều thứ bám víu, người ta không nỡ khước từ những danh vọng, địa vị, quyền thế, tiền tài, v.v. Người ta dường như quên đi mục đích cuối cùng mình sẽ đi về đâu. Nước Trời là điều chỉ có trong sách vở và truyền thuyết. Thời buổi kinh tế thị trường, cuộc sống số, còn mấy ai tìm kiếm Nước Trời!

Vậy hôm nay nghe Lời Chúa, mỗi người sẽ tự hỏi, đối với tôi, Đức Giêsu, Người là ai? Người có phải là viên ngọc quý, Nước Trời mà Người loan báo có phải là kho báu không? Khi đi tìm câu trả lời, chúng ta sẽ có cơ hội gặp được Chúa, tìm thấy Nước Trời trong cuộc đời ta.

Lạy Chúa, chúng con đang mải mê kiếm tìm của cải vật chất để làm giàu cho đời này mà chưa ý thức tìm kiếm hạnh phúc mai sau. Xin cho chúng con cảm nhận được kho tàng quý giá là Nước Chúa và dám bán tất cả những gì chúng con có để mua được viên ngọc quý là Nước Trời. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

-------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - MƠ- TÌM KHO TANG GỈ? PDF Print E-mail

Mo Nguyen

CN 17A TN : Kho Tàng gì ? Ở đâu ?

Hẳn ai, người Việt ta, đã hơn một lần phải di tản, chắc hiểu được phần nào dụ ngôn Chúa Giêsu nói khi ví Nước Trời giống như kho tàng chôn giấu. Người Do Thái thời Chúa Giêsu cũng không xa lạ gì với khái niệm một kho tàng chôn trong lòng đất. Trên dải đất từng bị mất đi chiếm lại nhiều lần, chuyện chôn giấu tài sản, khi không thể đem theo trên đường di tản, là việc đương nhiên đối với dân thời loạn.

Và khi chôn giấu như thế, làm sao tránh khỏi trường hợp chủ nhân không may mất mạng trên đường tản cư, thì đố ai biết được ông giấu chỗ nào. Hay có người không thể nhớ ra chỗ mình chôn giấu, vì lâu ngày mới trở lại được thì bụi tre mà mình chôn chum của xưa, nay trở thành một sân bóng đá, biết đào nơi nao. Hoặc vùng đất ta ở trước đây, bị kẻ thù chiếm đóng lâu năm lâu tháng không thể trở về, khiến kho tàng ta chôn giấu trước kia trở thành kho tàng bí mật. Điều này khiến cho không ít người thế hệ sau, tình cờ đào được những kho tàng quí báu ngay trên mảnh đất nhà mình. Và theo luật thời ấy, ai làm chủ vùng đất nào sẽ được quyền thủ đắc mọi thứ nằm trong vùng đất đó.

Đức Giêsu đã dùng chính khái niệm thông thường này để nói với người ta về Nước Trời. Ngài kể: "Có người kia may mắn đào trúng một kho tàng trên một thửa đất nọ; anh ta vội chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả thứ gì mình có để mua cho bằng được miếng đất ấy."

Thoạt nghe dụ ngôn, ta có thể có 3 nhận xét sơ khởi này:

(1) Có lẽ anh này là một tay thợ làm công, đang cày thuê cuốc mướn để kiếm miếng ăn. Cũng có thể anh đang lang thang đào cua bắt rắn để sinh sống qua ngày. Như vậy, anh ta không phải là người giàu có gì.

(2) Kho tàng anh gặp thấy phải là lớn lắm, khó lòng đem đi mà không bị phát giác, nếu không, anh đã âm thầm mang về nhà chứ hơi đâu lấp đất phủ che.

(3) Rồi, chắc giá trị của tất cả những gì anh có cũng quá bé nhỏ so với kho tàng anh bắt gặp, chứ nếu tài sản anh đang có thật lớn thì anh đã chẳng dại gì bán hết mọi thứ để mua cho bằng được thủa ruộng cho dẫu có kho tàng gì đi nữa.

Nhưng có lẽ Chúa không có ý sánh ví những gì anh ta có nhỏ hơn so với những gì anh được nơi thửa ruộng, trên cùng một chủng loại, là của cải vật chất, cho bằng Chúa Giêsu muốn nhắn bảo với nhân loại rằng: không gì sánh được với giá trị của Nước Trời. Nó đáng vạn lần lớn hơn những gì người ta có. Dẫu là ta có xe hơi nhà lầu ngay tại đường Lê Lợi trung tâm Saigon, nếu phải đánh đổi tất cả để chiếm Nước Trời cũng không đáng cho người ta phân vân hay lo buồn. Vì đó là một nguồn lợi vô cùng lớn, nguồn lợi làm nên nỗi vui mừng hân hoan khiến "anh vui mừng đi bán tất cả những gì mình có để mua thửa ruộng đó" (Mt 13,44). Lời thánh Phaolô còn vang vọng đâu đây: "Tôi coi mọi sự là thua lỗ bất lợi cả trước cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Giê-su Chúa tôi, vì Người, tôi đành mất tất cả." (Pl 3,8)

Nhưng để hiểu được điều như thánh Phaolô nói đây, không dễ. Cũng như một thửa ruộng có kho báu, và kho báu ấy được chôn sâu trong đất, không phải chỉ có đi qua bước lại mà thấy được kho báu. Đúng hơn, nhờ vất vả lao nhọc mưu sinh mà rồi người ta tình cờ khám phá. Đây cũng là một thách đố cho ai đang khao khát Nước Trời. Lắm khi người ta phải tận lực đào bới, bền chí thi hành bổn phận hàng ngày mới có thể gặp được Nước Trời.

Nhưng Nước Trời là gì?

Nước Trời không chi khác hơn chính là Thiên Chúa trong Đức Giêsu. Thế nên "tìm kiếm Nước Trời", "gặp thấy" Nước Trời, và "mua được" Nước Trời, cũng chính là việc "chiếm hữu" được Đức Giêsu.

Nếu nói kho báu là Chúa Giêsu thì thửa ruộng chứa kho báu ấy sẽ là Giáo Hội, nơi đó, khi chịu khó lao công, bạn sẽ khám phá kho tàng. Nhưng trước hết, cần phải mua thửa ruộng ấy, tức là phải sở hữu Giáo hội bằng niềm tin và trung thành lao công trên mảnh đất Giáo hội, lúc ấy bạn mới có thể chiếm hữu trọn vẹn kho tàng Giêsu.

Thiên Chúa là Đấng quảng đại. Ngài biết "thửa ruộng" có "kho báu", nhưng Ngài vẫn sẵn lòng "bán" cho ai khát khao. Trong cuộc mua bán này, giá cả chênh lệch vô cùng, nhưng phần lời bao giờ cũng nghiêng về người mua.

Chuyện kể một phú ông kia chẳng may bị chết vợ trong ngày bà sinh hạ đứa con đầu lòng. Ông buồn phiền quá sức nhưng cũng phải kiếm vội người vú nuôi để chăm nom đứa bé và coi sóc cửa nhà.

Rủi thay, đứa bé kia lớn lên cũng thiệt mạng trong một tai nạn giao thông khi chưa tới tuổi trưởng thành. Người giàu có cũng chết sau đó vài năm vì một cơn đau tim bất ngờ.

Vì không có ai là họ hàng thân thích và bởi không tìm thấy một tờ di chúc nào nên người ta chẳng biết gia tài khổng lồ sẽ đi về đâu. Cuối cùng, toàn bộ gia sản được giao cho chính quyền giải quyết.

Theo lệ thường, người ta cho trưng bày và đấu giá trước một số vật dụng. Sau đó vài tháng sẽ cho đấu giá toàn bộ.

Ngày đấu giá sơ khởi diễn ra. Các con buôn tụ tập rất đông. Người vú nuôi ngày xưa cũng đến tham dự, không phải để được mua sắm với giá hời, nhưng vì lòng thương nhớ gia đình chủ xưa khiến bà tìm đến để nhìn lại lần cuối các vật dụng chứa đầy kỷ niệm.

Trong số các thứ được đem ra đấu giá, người vú nuôi chợt thấy tấm hình con ông chủ được lồng trong một khung kính đơn sơ. Bà chợt thương nhớ da diết cậu bé ngày xưa! Nước mắt bà rơi xuống. Thế rồi khi thấy chẳng ai thèm chú ý đến tấm hình, người vú nuôi liền giơ tay mua nó với giá sơ khởi là một đồng.

Bà mang tấm hình về, tháo khung ra, dự tính đặt ba tấm hình vợ chồng và đứa con của gia đình chủ xưa vào chung một chiếc khung lớn. Nhưng lúc vừa gỡ mặt sau tấm hình cậu bé, bà thấy có mấy tờ giấy rơi ra. Xem có vẻ quan trọng, bà bèn mang chúng đến một luật sự nhờ xem giúp.

Vị luật sư sau khi quan sát kỹ các giấy tờ đã tươi cười nói với bà: "Xin chúc mừng bà! Người chủ của bà đã viết rằng: ông ta muốn giao lại toàn bộ tài sản cho người nào yêu mến đứa con của ông đến nỗi chịu mua bức hình đó, và như thế, bà được quyền thừa hưởng di chúc này."

Thật hạnh phúc muôn lần hơn cho những ai yêu mến người Con Một của Thiên Chúa, tức Đức Giêsu Kitô!

Yêu mến Đức Giêsu cũng có nghĩa là yêu mến ba (thành bốn) chữ "thánh": Thánh Thể, Thánh Kinh, và yêu mến Thánh Mẫu. Điều "thánh" thứ ba này nghe có vẻ hơi lạ. Thế nhưng đâu có gì thái quá khi nói: trong "thửa ruộng Maria" có "kho tàng Giêsu" - trong cung lòng Đức Mẹ có Con Thiên Chúa. Mà truyền thống dạy rằng khi Thánh Kinh nói về Thánh Mẫu, thì cũng hiểu được nói về Hội Thánh; tức kho tàng Giêsu trong cung lòng Mẹ Maria, cũng là trong lòng Hội Thánh là mẹ. Ai ở lại trong Hội Thánh, người đó có kho tàng Giêsu, có Nước Trời.

Vậy ta có 4 nơi để gặp kho tàng : Thánh Thể, Thánh Kinh, Thánh Mẫu, và Thánh Hội, tức Hội Thánh. Ai yêu mến cả bốn hay một trong bốn thôi cũng gặp được Nước Trời tức là kho tàng Giêsu.

bài của Lm Bùi Quang Tuấn

(Anphong thêm một vài ý nhỏ khi kết)

-------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CN17TN-A PDF Print E-mail

qua1955
CẢM NGHIỆM SỐNG&Chia sẻ Lời Chúa - Chúa Nhật 17TN-A 26-7-20

Tin Mừng Matthêu. (13, 44-52): NƯỚC TRỜI GIỐNG NHƯ KHO TÀNG CHÔN DẤU TRONG RUỘNG.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy. {"Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Trong ngày tận thế cũng vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?" Họ thưa rằng: "Có". Người liền bảo họ: "Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái mới, cũ trong kho mình."

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA:

Chúa Giêsu đã luôn không ngừng giảng dạy về Nước Trời qua nhiều câu chuyện ngụ ngôn khác nhau. Hôm nay, tôi có thể ứng dụng chuyện ngụ ngôn vào khía cạnh khác. Hội thánh Công giáo ví như là một thửa ruộng và kho tàng hay là viên ngọc quí được che giấu trong ruộng đó là Chúa Giêsu Thánh Thể. Chỉ những ai có con mắt đức tin mới tìm thấy Ngài. Khi đã tìm được Chúa Giêsu, họ phải thay đổi đời sống của mình để tiếp nhận Chúa Giêsu. Họ phải sám hối tội lỗi và từ bỏ những nguyên cớ gây ra các tội. Họ phải mạnh mẽ để từ bỏ tất cả những thói quen xấu làm hại thân thể và linh hồn của họ.

Bán hết những gì mà mỗi người đang có cũng có thể là từ bỏ những nguyên nhân gây ra tội lỗi như tiền bạc, danh vọng, quyền lực thế gian, đam mê xác thịt... "Thật thế, cội rễ sinh ra mọi điều ác là lòng ham muốn tiền bạc, vì buông theo lòng ham muốn đó, nhiều người đã lạc xa đức tin và chuốc lấy bao nỗi đớn đau xâu xé."(1 Tm. 6, 10)

Vào ngày phán xét thì tất cả những người tốt lành trung thành tuân giữ lời Chúa Giêsu sẽ được vào Nước Trời vĩnh hằng, những người khác sẽ bị ném vào lò lửa, nơi sẽ có tiếng khóc lóc và nghiến răng, đó là hoả ngục đời đời. Các bạn có hiểu tất cả những điều này không?

Nước Trời chào đón tất cả nhân loại nhưng nó không miễn phí. Ơn cứu rỗi của Thiên Chúa được mua chuộc với giá cao nhất. Đó là cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá. Chúa Giêsu đã trả giá đắt để có được ơn cứu rỗi của Thiên Chúa bằng chính máu của mình đổ ra vì tội lỗi loài người. Mỗi người cũng phải vác thập giá của mình hàng ngày để theo Chúa Giêsu để được vào Nước Trời.

Bất cứ ai muốn tìm thấy Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ trong Hội Thánh Công giáo đều được hoan nghênh vào đó. Cánh cửa của Giáo hội luôn mở rộng cho mọi người mà không bị phân biệt đối xử bởi vì tất cả đều là con cái của Thiên Chúa, ngoại trừ những ai muốn là con cái của ác quỉ.

Bình an của Chúa Kitô!

Đa Minh Quang Hoàng, người Kitô hữu

--

Bible sharing - Sunday 7-26-20

Gospel MT 13: 44-52

Jesus said to his disciples: "The kingdom of heaven is like a treasure buried in a field, which a person finds and hides again, and out of joy goes and sells all that he has and buys that field. Again, the kingdom of heaven is like a merchant searching for fine pearls. When he finds a pearl of great price, he goes and sells all that he has and buys it. Again, the kingdom of heaven is like a net thrown into the sea, which collects fish of every kind. When it is full they haul it ashore and sit down to put what is good into buckets. What is bad they throw away. Thus it will be at the end of the age. The angels will go out and separate the wicked from the righteous and throw them into the fiery furnace, where there will be wailing and grinding of teeth. "Do you understand all these things?" They answered, "Yes." And he replied, "Then every scribe who has been instructed in the kingdom of heaven is like the head of a household who brings from his storeroom both the new and the old."

Reflection:

Jesus has constantly taught the Kingdom through various fables. Today, I can apply the parable to another aspect. The Catholic Church is like a field and a treasure or a fine pearl hidden in it, the Eucharistic Jesus. Only those who have the eyes of faith will find Him. Once they have found Jesus, they have to change their lives to receive Jesus. They must repent of their sins and renounce the causes of their sins. They must be strong to eliminate all the bad habits that harm their body and soul.

Selling everything that each person has can also be giving up the causes of sin such as money, fame, worldly power, passion for the flesh ... "For the love of money is the root of all evils, and some people in their desire for it have strayed from the faith and have pierced themselves with many pains."(1 Tim. 6, 10).

On the day of judgment, all faithful ones who obey Jesus' words will enter the Kingdom of God forever, others will be thrown into the furnace of fire, where there will be weeping and gnashing of teeth, which is hell. forever. Do you understand all of this?

The Kingdom of heaven welcomes all mankind but it is not free. God's salvation is redeemed at the highest price. It was the death of Jesus on the cross. Jesus paid dearly for the salvation of God with his own blood shed for human sin. Each person must also carry their daily cross to follow Jesus in order to enter the Kingdom of heaven.

Anyone who wants to find Jesus, Son of God, Savior in the Catholic Church is welcome into it. The door of the Church is always open to everyone without discrimination because all are children of God, except those who want to be children of the devil.

Peace of Christ.

Dominic Quang Hoang,a Christian.

-----------------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - BIẾT DÙNG THỜI GIỜ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, Jul 25 at 1:25 AM

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
ĐỪNG LÃNG PHÍ THỜI GIỜ.

I. Mọi sự qua di với sự chết.

Hỡi bạn! Hình ảnh sự chết nhắc nhở chúng ta một ngày kia chúng ta sẽ trở về tro bụi, vì chúng ta là bụi tro. Hãy bình tâm suy-nghĩ để nhớ kỹ một sự thật: Có thể một ít năm nữa, ít tháng hay ít ngày, ít giờ nữa không chừng, tôi sẽ nằm bất động dưới mồ, như lời than thở của Thánh Gióp: "Với mồ huyệt, tôi sẽ kêu lên, mày là cha ta, với giòi bọ, mi là mẹ ta, và là chị ta." (Gióp 17: 14)

II. Cấp tốc hành động.

Ở trần gian, đến một ngày nào đó mọi sự sẽ chấm dứt. Nếu chúng ta chết và mất linh hồn đời đời, thì chúng ta sẽ mất tất cả, như lời Thánh Lô-ren-sô Gút-ti-ni-ăng: "Hãy nhớ rằng nhất định chúng ta sẽ chết."

Một khi đã chết rồi, chúng ta còn ước mong làm gì thêm được nữa? Tốt nhất là hiện giờ còn sống, chúng ta luôn nhớ rằng một ngày kia chúng ta sẽ chết, để làm ngay những gì có thể làm được.

Thánh Bô-na-ven-tu-ra nói: "Để lái tàu đi đúng đường, thuỷ-thủ phải giữ vững bánh lái. Cũng vậy, muốn có đời sống tốt lành, người ta phải luôn nghĩ đến sự chết."

Thánh Bê-na-đô cũng nói: "Hãy nhìn lại những tội-lỗi thời niên thiếu để tự xấu hổ; hãy nhìn lại những lỗi lầm thời thanh xuân để buồn phiền; hãy nhìn đến đời sống bê-tha hiện tại để run sợ và sữa chữa."

Nhìn các ngôi mộ ở nghĩa trang, Thánh Cac-ni-lô Đệ Lê-li tự nói với mình: "Nếu những người chết ở đây được sống lại, họ sẽ làm tất cả những gì có thể làm được để được sống đời đời."

III. Hoa trái cuộc sống.

Phần tôi, tôi hiện đang có thời giờ, tôi phải làm gì cho phần rỗi của tôi? Đấng thánh tự vấn lương-tâm với tất cả lòng khiêm-nhường. Phần chúng ta, hỡi bạn đọc, có thể chúng ta phải run sợ, khi nghe Chúa quở trách cây vả: "Đã ba năm qua, Ta đến tìm nơi cây vả này, mà không thấy một quả nào" (Luca 13: 7).

Chúng ta đã được sống hơn ba năm trên trần gian này, chúng ta đã trổ sinh được những hoa quả nào? Thánh Bê-na-đô nhấn mạnh: "Hãy suy nghĩ kỹ: Chúa không phải chỉ tìm hoa, nhưng Người tìm quả; nghĩa là không phải chỉ có ý muốn và những quyết tâm tốt lành mà thôi, nhưng cần những hoạt-động tốt đẹp nữa."

Hãy lợi-dụng ngay thời giờ hiện tại mà Chúa thương dành cho ta. Đừng chờ đến lúc không còn thì giờ làm việc lành nữa, để nuối tiếc trước mệnh-lệnh cấp thiết của Chúa: "Này, thời giờ đã hết, hãy rời khỏi trần gian." Mau lên đi! đây là thì giờ thuận tiện để làm việc lành. Mau lên đi! những gì qua, là qua luôn.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, phải chăng con là cây vả kia, để đáng nghe những lời khủng-khiếp của Chúa: "Hãy chặt nó đi; để nó choán đất làm gì!" (Luca 13: 7).

Đúng thế, Lạy Chúa, bao năm qua sống trên trần gian, con đã nảy sinh ra không gì khác hơn là những cỏ dại và gai góc tội-lỗi.

Nhưng Chúa không để con phải thất vọng, như lời Chúa đã phán: "Hãy tìm, sẽ gặp."

Lạy Chúa, con đang khao khát tìm Chúa, và ước mong tìm được những hồng-ân của Chúa. Con đau đớn ăn-năn, vì những xúc-phạm của con đối với Chúa. Ước gì con được chết vì sầu khổ các lỗi lầm của con.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 2077