mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1067
mod_vvisit_counterHôm Qua3757
mod_vvisit_counterTuần Này5922
mod_vvisit_counterTuần Trước2
mod_vvisit_counterTháng Này117954
mod_vvisit_counterTháng Trước353437
mod_vvisit_counterTất cả16607746

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
TÂM SỰ VỚI CHÚA NHƯ BẠN THƯ CỦA LM HẤP HỐI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen; Wed, Apr 29 at 12:01 AM Ảnh cùng dòng THƯ CỦA MỘT LINH MỤC HẤP HỐI GỬI CHO CHÚA Con sợ rằng, vào giờ sau hết, con sẽ có chung một ý tưởng như mẹ con đã có khi bà lìa đời. Ý tưởng đó là, con chết mà thấy mình chẳng có công nghiệp gì, có thể nói là trắng tay, vì không gì Chúa gửi đến mà lại quá sức con... Cha José Luis Martín Descalzo người Tây Ban Nha, một phóng viên, một nhà văn, cũng là con út trong một gia đình công giáo đạo đức gồm bốn anh chị em. Ngài tốt nghiệp khoa Lịch Sử và Thần Học của Đại Học Giáo Hoàng Grêgôriô tại Rome, thụ phong linh mục năm 1953. Ngài làm việc trong tư cách giáo sư và giám đốc tại một công ty kịch nghệ; và trong thời gian diễn ra Công Đồng Vaticano II, cha José Luis Martín Descalzo là một thông tín viên. Là một nhà báo, cha José đã điều hành nhiều tạp chí khác nhau và một chương trình truyền hình. Ngài đã viết nhiều tác phẩm văn chương, một số được biết đến nhiều nhất là “Cuộc Đời và Mầu Nhiệm Của Chúa Giêsu thành Nazareth”, “Những Lý Do Để Sống”, “Những Lý Do Để Hy Vọng”, “Những Lý Do Để Yêu Thương” và “Những Lý Do Cho Đời Sau”, vốn tích hợp nhiều đề mục liên quan đến các biến cố thực và cuộc sống thường ngày. Cha José Luis Martín Descalzo đã dâng trọn đời mình cho thiên chức linh mục; ngài nguyện trung thành với ơn gọi một cách đơn sơ nhưng sâu lắng. Từ lúc còn trẻ, trải qua những cơn đau tim và thận suy nghiêm trọng, ngài đã phải lọc máu nhiều năm. Sống trọn vẹn những giờ khắc hiện tại Chúa ban, Ngài không ngừng toả lan niềm hy vọng cho đến lúc lìa đời tại Madrid ngày 11 tháng 6 năm 1991. Ở đây, chúng tôi xin giới thiệu bài viết cuối cùng của ngài trước khi ngài ra đi, đó là một lá thư gửi cho Thiên Chúa, chất chứa những tâm tình quý giá đáng cho chúng ta nghiền ngẫm và chia sẻ. “‘Con cám ơn Chúa’, những lời này sẽ gói trọn tất cả những gì con muốn gửi đến Ngài, lạy Thiên Chúa, tình yêu của con; bởi lẽ, đó cũng là tất cả những gì con muốn thưa lên cùng Chúa, ‘Cám ơn Chúa’, ‘Cám ơn Chúa’. Đứng từ chỏm núi cao nhất của 55 đời mình, con nhìn lại và dường như không thấy gì khác ngoài những dãy núi trùng trùng điệp điệp bất tận của tình yêu Chúa. Lịch sử đời con, chẳng chỗ nào lại không được rọi sáng bởi lòng thương xót Chúa dành cho con; ở đó, đã không một giây phút nào mà con đã không nghiệm ra một sự hiện diện yêu thương đầy tình phụ tử của Chúa đêm ngày chăm bẵm linh hồn con. Ngay mới hôm qua, một người bạn vừa nghe biết vấn đề sức khoẻ của con gửi cho con một bưu thiếp; trong đó, đầy phẫn nộ, cô bạn viết cho con những lời này, “Một sự giận dữ lớn lao xâm chiếm toàn thân con và con đã nổi loạn với Chúa vì đã để cho một người như cha phải khốn khổ”. Một điều gì đó thật đáng thương! Cảm xúc nơi cô đã khiến cô mù loà để không trông thấy sự thật. Đó là đang khi con chẳng còn quan trọng gì so với bất cứ ai thì trọn đời con đã là một chứng từ cho sự sống và niềm tin. Suốt 55 năm đời con, con đã đau khổ hơn nhiều lần dưới bàn tay người đời; bao lời nộp rủa và sự vô ơn cũng như cô đơn và hiểu lầm. Vậy mà, từ nơi Ngài, con đã không nhận được gì khác ngoài những cử chỉ âu yếm bất tận, kể cả cơn đau sau cùng của con. Trước hết, Chúa cho con sự sống, kỳ diệu thay con được làm người, để con vui thoả cảm nhận sự mỹ miều của thế giới. Cho con niềm vui trở nên một phần của gia đình nhân loại; cho con vui sướng vì biết rằng, cuối cùng, khi con đặt mọi sự lên bàn cân thì những vết cắt, những thương tích luôn luôn ít hơn tình yêu lớn lao mà cũng chính những con người đó đã đặt lên đĩa cân bên kia của đời con. Dường như con khá may mắn hơn những người khác thì phải. Có thể. Nhưng giờ đây, làm sao con có thể vờ vịt làm một kẻ bị đoạ đày của nhân loại khi biết chắc một điều là, con đã được đỡ nâng và cảm thông nhiều hơn là những khó nhọc. Hơn thế, cùng với quà tặng làm người, Chúa còn cho con quà tặng đức tin. Ngay từ thời thơ ấu, con cảm nhận sự hiện diện của Ngài hằng bao bọc con; với con, xem ra Chúa thật dịu hiền. Nghe đến danh Ngài, con chẳng hề sợ hãi bao giờ. Linh hồn con, Chúa đã trồng vào đó những khả năng phi thường: khả năng nhận thức, con đang được thương yêu; khả năng cảm biết, mình đang được cưng chiều; khả năng trải nghiệm sự hiện diện mỗi ngày của Chúa trong từng giờ khắc lặng lẽ trôi. Con biết, vẫn có một ít người nguyền rủa ngày họ chào đời, họ thét lên với Chúa rằng, họ không cầu xin để được sinh ra; con cũng chẳng cầu xin điều đó, vì trước đó làm gì có con. Nhưng nếu con biết đời mình là gì, hẳn con vẫn sẽ van nài cho được hiện hữu, một sự hiện hữu như Ngài đang ban cho con. Con thiết nghĩ, vẫn là tuyệt đối cần thiết để được sinh ra trong mái gia đình mà Chúa đã chọn cho con. Hôm nay con sẽ sẵn sàng đánh đổi tất cả những gì con sở hữu chỉ để được lại ba mẹ và anh chị em con như con đã được. Tất cả họ là những chứng nhân sống động cho sự hiện diện của tình yêu Chúa; qua những người thân yêu đó, con dễ dàng học biết Chúa là ai. Nhờ họ mà việc kính mến Chúa yêu thương người của con nên dễ dàng hơn rất nhiều. Thật vô lý nếu không yêu mến Chúa cũng như không dễ gì để có thể sống đắng cay. Hạnh phúc, niềm tin và lòng tín thác tựa hồ món bánh kem mà mẹ con luôn luôn dọn sẵn sau bữa cơm chiều, một món gì đó gần như chắc chắn không thể không có; hôm nào không có bánh kem thì thật đơn giản, chỉ vì không có trứng chứ không phải tình yêu đang thiếu đi. Con cũng học biết rằng, đau khổ là một phần của cuộc vui; đau khổ không phải là một lời nguyền rủa nhưng là một phần cho cái giá của sự sống, một điều gì đó vốn không bao giờ đủ để lấy mất niềm vui của chúng con. Nhờ tất cả những điều ấy, giờ đây con cảm thấy thẹn thùng khi nói lên và rằng, cơn đau không làm con đau, đắng cay không làm con cay đắng. Được như thế, không phải vì con can trường nhưng đơn giản chỉ vì ngay từ tấm bé, con đã học nhìn ngắm những khía cạnh tích cực của cuộc sống và tập bước đi trong những vùng tối tăm; để rồi khi chúng ập đến, chúng không quá tăm tối nhưng chỉ hơi xám một chút. Một người bạn khác vừa viết cho con trong mấy ngày qua rằng, con có thể chịu đựng được việc lọc máu cùng lúc khi “con say Chúa”. Điều này, với con, xem ra hơi quá đáng và cường điệu. Bởi vì ngay từ thuở nằm nôi, con đã ngất say với sự hiện diện tự nhiên của Ngài, lạy Chúa, và trong Ngài, con luôn cảm thấy cứng cáp để chịu đau đớn hoặc cũng có thể chỉ vì đau đớn thật sự Chúa đã không gửi đến cho con. Đôi khi con nghĩ, con thật “quá đỗi may mắn”. Các thánh đã dâng Chúa bao điều lớn lao, còn con, đã không bao giờ có gì đáng giá để dâng Ngài. Con sợ rằng, vào giờ sau hết, con sẽ có chung một ý tưởng như mẹ con đã có khi bà lìa đời. Ý tưởng đó là, con chết mà thấy mình chẳng có công nghiệp gì, có thể nói là trắng tay, vì không gì Chúa gửi đến mà lại quá sức con; cũng không phải ngay cả sự cô đơn hay phiền muộn Chúa trao cho những ai thực sự thuộc về Ngài. Bỏ lỗi cho con, nhưng con sẽ làm gì đây khi Chúa không bao giờ bỏ con? Đôi lúc con cảm thấy xấu hổ khi nghĩ rằng, con sẽ chết mà không được ở bên Chúa trong vườn Ôliu, không được trải qua hấp hối của mình trong vườn cây dầu. Chỉ bởi Chúa, con không hiểu tại sao, không bao giờ để con vắng mặt trong các Chúa Nhật Lễ Lá dù con phải nằm bệnh viện triền miên. Thi thoảng, trong những giấc mơ anh hùng của mình, con từng nghĩ táo bạo rằng, lẽ ra con cần trải qua một cuộc khủng hoảng đức tin để tự chứng tỏ cho Chúa thấy. Người ta nói, lòng tin đích thực được chứng tỏ nơi thập giá đang khi con chưa bao giờ gặp phải bất kỳ một thập giá nào ngoài đôi tay mơn trớn dịu hiền của Ngài. Đó chẳng phải vì con tốt lành hơn những người khác. Tội lỗi tiềm ẩn trong con, nó sâu sắc làm sao… Chúa với con cùng biết. Sự thật là ngay cả vào những thời khắc tồi tệ nhất, con vẫn chưa trải nghiệm được cái nghiệt ngã của bóng tối sự dữ, bởi lẽ, ánh sáng Chúa đã đêm ngày chiếu soi con. Ngay trong khổ đau, con vẫn thuộc về Chúa; quả vậy, tình yêu Chúa dành cho con xem ra càng tăng thêm mỗi khi con lỗi tội nhiều hơn. Con cũng đã tựa nương vào Chúa suốt những thời điểm bách hại và khó khăn. Chúa biết, ngay cả trong những chuyện thế gian, thì ở đó, bên con, luôn luôn có nhiều người tốt hơn kẻ bội phản. Vì lẽ, cứ mỗi lần hiểu lầm, con lại nhận được những mười nụ cười. Con thật may mắn vì sự dữ không bao giờ phương hại được con; và quan trọng nhất, sự dữ không bao giờ có thể làm nội tâm con cay đắng. Ngay đến cả những trải nghiệm tồi tệ cũng làm gia tăng trong con sự khát khao được nên trọn lành và kết quả là, con có những người bạn hết sức bất ngờ. Rồi, Chúa đã gọi con, kỳ diệu thay! Con là linh mục, một điều không thể, Chúa biết điều đó… nhưng với con, con biết, thật nhiệm mầu. Hôm nay hẳn con không còn nhiệt huyết với mối tình trẻ như những thuở đầu; nhưng may thay, thánh lễ đã không bao giờ chỉ là một thói quen thường nhật và con vẫn run lên mỗi khi giải tội. Con vẫn cảm nhận niềm vui vô bờ khi đang ở đây để có thể nâng đỡ người khác cũng như niềm vui hiện diện để rao truyền danh Chúa cho anh em. Chúa biết, con vẫn sùi sụt khóc mỗi khi đọc lại dụ ngôn đứa con hoang đàng; nhờ ơn Chúa, con vẫn xúc động mỗi lần đọc Kinh Tin Kính ở phần nói đến cuộc khổ nạn và cái chết của Chúa. Dĩ nhiên, quà tặng lớn nhất của Chúa là chính Con Một, Chúa Giêsu. Ngay cả khi con là con người đáng thương nhất hoặc khi khổ đau vẫn cứ đeo bám con mọi ngày trong đời thì con biết rằng, con sẽ chỉ nhớ đến Chúa Giêsu mà vượt qua chúng. Việc ý thức Chúa đã nên một người như chúng con giúp con giao hoà với những thất bại và trống rỗng của mình. Vậy tại sao lại có thể buồn một khi biết rằng, Chúa đã bước những bước trên hành tinh này. Còn gì dịu dàng hơn việc chiêm ngắm khuôn mặt sầu bi của Mẹ Maria? Hẳn con đang hạnh phúc, sao mà không hạnh phúc được? Con đang hạnh phúc ngay đây dẫu đang ở ngoài vinh quang thiên đàng. Chúa hãy nhìn xem, con đâu sợ chết, nhưng con không vội đến đó. Liệu con được gần Chúa hơn khi đến đó so với bây giờ không? Thật là kỳ diệu, có thiên đàng ngay khi chúng con có thể yêu mến Chúa. Cabodevilla, bạn con, nghĩ đến một điều gì đó khi nói, “Chúng ta sắp chết mà không biết đâu là quà tặng tuyệt vời nhất của Chúa, hoặc Chúa yêu mến chúng ta hoặc Chúa cho chúng ta mến yêu Ngài”. Vì lý do này, con đau lòng biết bao khi ai đó coi thường cuộc sống của họ. Quả thật, mỗi người chúng con đang làm một điều gì đó cao cả hơn vô vàn so với phận mình, phàm phu tục tử; đó là yêu mến Chúa và cộng tác với Chúa trong việc kiến tạo một toà nhà bát ngát bao la của tình yêu. Con cảm thấy không ổn khi nói rằng, chúng con làm vinh quang Chúa ở thế gian này; nói thế thì thật quá đáng. Con tin rằng, con sẽ vui thoả khi con gối đầu vào tay Chúa để Chúa có cơ hội vỗ về con, thế thôi. Việc nói rằng Chúa sẽ ban thiên đàng cho chúng con như một phần thưởng khiến con thầm cười. Phần thưởng cho cái gì đây? Chúa thật đáo để khi vừa ban thiên đàng vừa cho chúng con cảm thấy mình xứng đáng với điều đó. Chúa quá biết, chỉ tình yêu mới có thể đáp đền tình yêu. Hạnh phúc không là kết quả cũng không là hoa trái của tình yêu; tình yêu tự nó là hạnh phúc. Nhận biết Chúa là Cha của con, và đó là thiên đàng. Dĩ nhiên, Chúa không cần cho con mọi điều, nguyên việc cho con yêu mến Chúa đã là quà tặng lớn lao cho con, Chúa không thể cho con nhiều hơn. Vì tất cả điều này, lạy Chúa, Thiên Chúa của con, con đã muốn nói về Chúa và với Chúa ở trang cuối cuốn sách “Những Lý Do Để Yêu Thương” của con. Chúa là cùng đích và là lý do duy nhất cho tình yêu của con, con không còn lý do nào nữa. Sẽ không có bất cứ hy vọng nào cho con nếu không có Chúa. Niềm vui của con sẽ được tìm thấy ở đâu, dựa trên cái gì, nếu vắng bóng Ngài. Rượu tình của con sẽ vô vị nhạt nhẽo biết bao nếu không được ủ ấp trong tình yêu Chúa. Chúa cho con sức mạnh và cuộc đời để con biết rất rõ rằng, nhiệm vụ duy nhất của con là như một phát ngôn nhân lặp đi lặp lại danh Chúa mãi mãi. Và như thế, con thanh thản ra đi. Con, José Luis Martín Descalzo” Luisa Restrepo Lm. Minh Anh dịch từ catholic-link.org (tonggiaophanhue.org 28.04.2020

------------------------------
 
VAN HOA VÀ GIA ĐÌNH - CACH LY COVIT-19 VỚI GIA ĐÌNH PDF Print E-mail
nguyenthi leyen Wed, Apr 29 at 12:01 AM TÁC ĐỘNG TÍCH CỰC VÀ TIÊU CỰC CỦA VIỆC CÁCH LY THỜI COVID-19 ĐỐI VỚI GIA ĐÌNH WHĐ - Chúng ta biết rằng, kể từ khi dịch cúm Covid-19 bùng phát ở Vũ Hán (Trung Quốc) khoảng thời gian cuối năm 2019 và lây lan nhanh chóng ra toàn thế giới, thì người ta bắt đầu áp dụng nhiều biện pháp giúp phòng chống dịch hiệu quả. Bên cạnh những khuyến cáo và quy định của cơ quan chức năng như rửa tay thường xuyên, mang khẩu trang ở nơi công cộng, giãn cách xã hội và khai báo bệnh khi cảm thấy không khoẻ, người ta còn phổ biến lời kêu gọi nâng cao ý thức, cụ thể là “Ở nhà” (Stay-home) và “Đừng di chuyển” (Do-not-move). Và câu nói “Ai ở đâu, cứ ở yên đó'” trở thành một khẩu hiệu tràn ngập mạng xã hội. Do đó, vấn đề “Trở về nhà”, “Làm việc tại nhà”, “Sinh hoạt ở nhà”, “Hãy ở nhà” đã trở thành mệnh lệnh khẩn cấp cho mọi người, mọi nhà, mọi cộng đồng. Các nước trên thế giới đồng loạt áp dụng biện pháp cách ly xã hội. Đây là cơ hội tốt để các gia đình được “đoàn tụ” đầy đủ mọi thành viên, vì cha mẹ không đi làm, còn con cái được nghỉ học. Gia đình có dịp quây quần bên nhau, sum họp đông đủ, ấm cúng. Thực vậy, trước khi dịch bệnh xảy ra, ai cũng mơ ước được có dịp “ở nhà” để nghỉ ngơi, thư giãn, tận hưởng cuộc sống thoải mái sau những tháng ngày đầu tắt mặt tối. Vì thế, khi phải ở nhà để cách ly do dịch cúm, nhiều người nhanh chóng lên kế hoạch ngay. Nào là sẽ tự tay sửa sang nhà cửa, làm mới khu vườn, chăm sóc trực tiếp con cái. Vợ chồng có thời gian ngồi lại với nhau để hâm nóng tình nghĩa phu thê. Có người lại dành thời gian để đọc những cuốn sách đã sắm từ lâu nhưng chưa bao giờ “đụng” tới. Có người thì chăm chỉ vào mạng xã hội để đọc tin tức, học ngoại ngữ hay tương tác bạn bè. Quả thực đây là một “bức tranh” đẹp, êm ả, không đến nỗi quá ảm đạm như nhiều người nghĩ. Mặt tích cực: Covid-19 giúp làm mới quan hệ gia đình Về mặt tích cực của tình trạng cách ly bắt buộc do Covid-19, ta có thể khám phá ra nhiều điều thú vị, chẳng hạn: Trước hết là người ta có thời gian tốt đẹp với gia đình. Ngày 7-4-2020 vừa qua tại Pháp, một cuộc khảo sát do Viện Odoxa-CGI thực hiện cho báo France Info và France Bleu đã được công bố cho thấy mặc dù có mối lo ngại liên quan đến đại dịch và hậu quả tài chính của việc bị cách ly, hay những khó khăn khi phải làm việc từ xa, bao quanh bởi trẻ em và trường học ở nhà, đại đa số phụ huynh tuyên bố rằng việc cách ly có thể giúp họ có “thời gian tốt cùng gia đình”. Cũng theo kết quả cuộc khảo sát này thì chưa bao giờ người Pháp dành nhiều thời gian cho gia đình đến thế! Trên thực tế, kể từ khi bắt đầu cách ly, đại đa số các gia đình đã được đoàn tụ dưới cùng một mái nhà suốt cả ngày lẫn đêm. Chỉ 29% dân số làm việc vẫn đến nơi làm việc hàng ngày. Cuộc nghiên cứu này đã nhấn mạnh, mặc dù có những khó khăn, căng thẳng do quá đông đúc và nhiều nguồn lo lắng khác nhau, “85% người Pháp đang nuôi con cái, trải qua thời gian tốt trong gia đình”. Đó là con số khích lệ cho mọi người: cách ly không chỉ là sống trong lo lắng và u ám nhưng là thời gian dành cho gia đình, cho thể thao, trò chơi, thảo luận và đi bộ, ngay cả khi những điều này bị hạn chế. Tuy nhiên, 32% nói rằng họ thấy con cái lo lắng, đặc biệt là khi họ sống trong diện tích nhỏ hoặc ở vùng ngoại ô khó khăn. Về giáo dục từ xa, 68% phụ huynh thấy rằng công việc học hành có chất lượng tốt, nhưng phần khác khoảng 53% nhận thấy sự thiếu tập trung của trẻ em. [1] Tại Việt Nam, theo tờ Lao Động Thủ Đô thì nhiều gia đình cũng nhận định là chính biện pháp cách ly lại là thời gian quý báu cho mọi người, mọi nhà. Không còn cuống cuồng với guồng quay vội vã của cơm áo, gạo tiền, mà thay vào đó là vào bếp nấu ăn, dành thời gian chăm sóc bản thân và gia đình. Theo nhiều người, cách ly xã hội không phải là điều gì đó quá khủng khiếp mà trái lại đây lại chính khoảng thời gian quý giá để mỗi người cân bằng lại cuộc sống của mình. [2] Cũng theo bản tin của tờ báo trên, có người lợi dụng thời gian cách ly để làm mới lại quan hệ gia đình đồng thời có nhiều thời gian dành cho bản thân. Có người trong thời giãn cách xã hội đã chọn giải pháp là về quê với cha mẹ và anh em ruột thịt. Ngoài việc phụ nấu nướng cơm nước với cha mẹ, người ta còn có dịp làm việc nhà, giúp đỡ anh chị em ruột việc này việc kia. Họ cho rằng cách ly xã hội làm cho gia đình trở nên gắn kết hơn. Qua đó họ cũng nhận ra rằng, bản thân mình không tới mức vụng về, vô tâm và thiếu khả năng chăm sóc người thân như trước vẫn nghĩ. Có lẽ phải cảm ơn quãng thời gian này, vì nó đã cho người ta cơ hội thực hiện những điều từng mơ ước… Cũng có người tâm sự rằng khi được làm việc tại nhà thay vì đến cơ quan, người ta đã có thêm thời gian để học cách nấu các món ăn ngon, có thể tự nấu ăn và cân đối tài chính giúp các bữa ăn của gia đình vừa đủ chất, đẹp mắt lại không quá tốn kém. Ngoài việc lo nấu nướng, người ta cũng tranh thủ sự giãn cách xã hội, dùng thời gian này để thực hiện những công việc mà trước đó ít có cơ hội làm như giúp con cái ôn bài hay ngồi kể chuyện cho con nghe. Người ta đã đi đến nhận định này là có thể việc giãn cách xã hội sẽ khiến thu nhập của nhiều người giảm sút, nhưng đó sẽ phải là điều quan trọng nữa vì thực ra cơ hội kiếm tiền còn nhiều nhưng thời gian bên gia đình thì không phải lúc nào cũng có. Thay vào việc chỉ nghĩ về những điều tiêu cực, có lẽ chúng ta nên nhận ra những điều tuyệt vời mà giãn cách xã hội đã mang đến. Có trường hợp khác, khi được thưởng thức bữa cơm ngon do chính vợ mình nấu trong thời gian cách ly ở nhà, người chồng đã không khỏi tự hào và hạnh phúc. Họ tiếc rằng lâu nay đã vô tình mải mê với các cuộc bia rượu ở bên ngoài mà ít khi có thời gian về ăn cơm cùng với gia đình. Dịp này, gia đình có dịp thường xuyên quây quần ăn uống, không khí thật ấm áp và bình yên. Cuối cùng thì người ta thấy rằng, “Mùa dịch” tuy khiến kinh tế giảm sút nhưng lại mang đến cho nhiều người một khoảng thời gian quý giá, có thể cùng nhau vun đắp tình cảm gia đình hay định hướng lại cuộc sống cho bản thân. Và chắc chắn, khi dịch bệnh qua đi, trở về với guồng quay vội vã của cuộc sống thường nhật thì mỗi người sẽ trân trọng thêm những phút giây được sống trọn vẹn cho bản thân. Vì vậy, thay vì quá trăn trở về cơm áo gạo tiền, hãy tìm cách biến cách ly xã hội trở thành những khoảnh khắc quý giá trong cuộc đời. Mặt tiêu cực: Covid-19 làm tăng đột biến bạo lực gia đình và ly hôn Ở nhà chống dịch Covid-19 có thể là một khoảng thời gian tuyệt vời để ‘sống chậm’ và dành thời gian cho những người thân yêu. Nhưng cũng có thể là địa ngục đối với những người chịu cảnh bạo lực gia đình. Ngày 5-4-2020, TTK Liên Hiệp Quốc António Manuel de Oliveira Guterres viết trên Twitter kêu gọi các quốc gia cần có hành động khẩn cấp để chống lại sự gia tăng bạo lực gia đình, đặt sự an toàn của phụ nữ và trẻ em lên hàng đầu. [3] Thông báo này xuất hiện sau khi có những báo cáo về sự gia tăng tình trạng bạo lực gia đình một cách đáng báo động, đặc biệt từ sau khi các quốc gia áp dụng quy định cách ly tại nhà chống Covid-19. Thống kê của Bộ lao động và phúc lợi Hồng Kông cho thấy năm 2019 có 2.920 báo cáo về các vụ lạm dụng trong nước. Trong đó, 2.134 trường hợp lạm dụng thể chất, 311 trường hợp lạm dụng tâm lý và 20 trường hợp lạm dụng tình dục, 276 trường hợp liên quan đến nhiều loại lạm dụng. Phụ nữ chiếm 84,2 % nạn nhân. Như vậy, trung bình mỗi tháng có khoảng 243 trường hợp báo cáo, nhưng riêng năm 2020, chỉ tính riêng trong tháng 3-2020 đã có tới hơn 900 cuộc gọi. Trong khi đó, các tổ chức xã hội Tây Ban Nha nhận số cuộc gọi báo cáo tăng hơn 18% trong hai tuần đầu tiên phong tỏa quốc gia. Cảnh sát Pháp cũng đã báo cáo mức tăng đột biến tới 30% các bạo lực gia đình trên toàn quốc. Tình trạng gia tăng bạo lực gia đình xuất hiện ở nhiều quốc gia trên thế giới, bất kể được đánh giá là quốc gia phát triển hay không. Đây đang là một vấn đề được báo động trên toàn thế giới, song song cùng cuộc chiến chống Covid-19. Bạo lực gia đình đến từ rất nhiều nguyên nhân, ở mọi đối tượng. Phần lớn nạn nhân là phụ nữ. Họ phải chịu cảnh bạo lực tình dục, bạo hành thể chất, ngôn ngữ và nhiều cách thức tra tấn tinh thần khác. Thông thường, những nạn nhân vì nhiều lý do thường bị che giấu với xung quanh bằng vỏ bọc gia đình hạnh phúc. Có nhiều người chịu đựng trong nhiều thập niên. Nếu trước đây khi Covid-19 chưa xuất hiện, cả hai vợ chồng đi làm không gặp nhau nhiều nên số lần bị bạo hành không nhiều, thì trong thời gian nghỉ việc ở nhà tránh dịch việc này trở nên tồi tệ hơn. Nhiều ông chồng dành thời gian uống rượu, đánh đập, chửi bới và tấn công tình dục vợ mình. Khi không thể chịu đựng thêm, những nạn nhân của bạo lực gia đình mới tìm đến cảnh sát hoặc các trung tâm cứu trợ. Mandy Wong Nga-sze, một chuyên viên tại Liên đoàn Phụ nữ Hồng Kông, cho biết những người phụ nữ đến đây sẽ được chăm sóc sức khỏe và tư vấn về chuyện ly hôn. Wong nói, “Để làm chậm sự lây lan của virus, mọi người được khuyên nên ở nhà. Sự thay đổi này giống như thể nhốt con thú dữ và nạn nhân trong chuồng”. Một đối tượng khác dễ bị tổn thương nhất trong bạo lực gia đình là những đứa trẻ. Tổ chức chống lạm dụng trẻ em Hồng Kông cho biết họ đã nhận được nhiều cuộc điện thoại báo cáo trường hợp hàng xóm đang lạm dụng trẻ em về thể xác và lời nói ở nhà. Tình hình báo động tới mức Cục Phúc lợi xã hội Hồng Kông và các tổ chức phi chính phủ phải điều chỉnh cách xử lý, công bố đường dây nóng để hỗ trợ người dân. Tại một số quốc gia, nạn nhân được khuyên chuẩn bị sẵn hành lý với vật dụng cần thiết để rời khỏi nhà và sẽ không bị xử lý nếu ra đường với lý do này. Tuy vậy, bạo lực gia đình vẫn đang là một vấn đề nhức nhối. Các chuyên gia cảnh báo rằng đối với các nạn nhân của bạo lực gia đình, việc phải dành nhiều thời gian ở nhà với những kẻ lạm dụng càng làm tăng thêm căng thẳng vì sợ bạo hành, sự cô lập xã hội liên quan đến Covid-19, cũng như các vấn đề thất nghiệp, khó khăn tài chính và phải chăm sóc họ bọn trẻ. Không ít người nộp đơn ly hôn nhưng trong tình hình mọi nơi đều tạm ngưng hoạt động để chống dịch thì việc phán quyết bị hoãn lại vô thời hạn. Và vì nhiều lý do, thanh danh họ hàng, muốn con đủ cha đủ mẹ, phụ thuộc kinh tế, thủ tục chậm... họ lại tiếp tục chịu đựng bạo lực từ người từng thề non hẹn biển với mình. Bên cạnh thực trạng bạo lực gia đình trong thời gian cách ly ở nhà, vấn đề ly hôn cũng trở nên phổ biến và trầm trọng khiến cho nhiều chính quyền phải điên đầu. Tại Trung Quốc người ta đã ghi nhận là số vụ ly hôn tăng vọt sau đại dịch. [4] Tiền quá ít, thời gian chạm mặt nhau quá nhiều, việc nhà không phân chia công bằng v.v... trong thời kỳ cách ly đã đẩy nhiều cuộc hôn nhân xuống “vực thẳm”. Đó cũng là câu chuyện của gia đình cô Wu, 30 tuổi, ở Quảng Đông sau gần hai tháng sống cách ly trong nhà cùng người bạn đời không có việc làm. Họ đã cãi nhau liên tục. Cô Wu liệt kê ra một danh sách những vấn đề của cuộc hôn nhân. Ngoài chuyện tài chính và việc nhà, điều khiến cô khó chịu nhất là thói quen cho con chơi đến khuya của chồng. Cô nói, “Anh ta là người gây ra những rắc rối trong nhà” và “Tôi không chịu đựng được nữa. Chúng tôi đã đồng ý ly hôn, và việc tiếp theo là đi tìm luật sư”. Mặc dù Trung Quốc chỉ công bố số liệu thống kê trên toàn quốc về ly hôn theo định kỳ thường niên, các báo cáo từ nhiều thành phố khác nhau cho thấy sự bất ổn gia tăng mạnh nhất vào tháng 3, khi các ông chồng và bà vợ bị “nhốt” ở nhà trong nhiều tuần, nhằm ngăn chặn sự lây lan của Covid-19. Thành phố Tây An và tỉnh Tứ Xuyên đều báo cáo số lượng hồ sơ ly hôn cao kỷ lục vào đầu tháng 3, thậm chí dẫn đến sự ùn ứ tại các tòa án. Khoảng một tuần nay, ở Hồ Nam, nhân viên tiếp nhận hồ sơ ly hôn thậm chí không còn thời gian để uống nước, vì rất nhiều cặp vợ chồng xếp hàng để nộp đơn. Lượng hồ sơ tiếp nhận mỗi ngày liên tục bị phá kỷ lục. Ông Yi Xiaoyan - giám đốc trung tâm đăng ký kết hôn của thành phố Mịch La, chia sẻ: “Các vấn đề tầm thường trong cuộc sống đã dẫn đến sự leo thang của các cuộc xung đột. Việc giao tiếp kém cũng là nguyên nhân khiến mọi người thất vọng về hôn nhân và đưa ra quyết định ly hôn”. Luật sư chuyên các vụ ly hôn ở Thượng Hải, Steve Li tại hãng luật Gentle & Trust cho biết số ca ly hôn anh xử lý đã tăng 25% kể từ khi lệnh phong tỏa của thành phố được nới lỏng hơn vào giữa tháng 3. Ngoại tình từng là lý do số 1 khiến khách hàng tìm đến anh. Nhưng giờ đây thì không phải vậy. Giống như Giáng sinh ở phương Tây, kỳ nghỉ Tết Nguyên đán ở Trung Quốc có thể gây ra căng thẳng trong các liên kết gia đình. Thế nên, khi virus bắt đầu tấn công vào cuối tháng 1-2020, nhiều cặp vợ chồng đã phải chịu đựng hai tháng “mắc kẹt” trong cùng một mái nhà, đôi khi là cả một gia đình lớn. Đối với một số người, điều đó là quá sức. Steve Li đã nói về một số trường hợp anh đang xử lý: “Càng có nhiều thời gian ở bên nhau, họ càng ghét nhau hơn” và “Con người ai cũng đều cần không gian riêng, không chỉ là các cặp vợ chồng”. Nhiều chuyên gia cho rằng, ngay cả khi dịch bệnh giảm đi, cuộc sống có thể trở lại với trạng thái tương đối bình thường, nhưng các căng thẳng tâm lý và kinh tế dự kiến sẽ còn tồn tại trong nhiều tháng. Một nghiên cứu về người dân Hong Kong sau đại dịch SARS 2002-2003 cho thấy, một năm sau khi dịch bệnh bùng phát, những người sống sót sau đó vẫn có mức độ căng thẳng, lo âu cao. Tỷ lệ ly hôn của Hong Kong năm 2004 cao hơn 21% so với năm 2002. Được biết, ở Trung Quốc, phụ nữ thường là người chủ động đòi ly hôn, với con số là 74% năm 2016-2017, theo đánh giá của Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao. Tuy nhiên, phụ nữ lại là đối tượng thiệt thòi hơn khi phân xử chia tài sản. Người trẻ ngày nay dễ dàng ly hôn hơn cha mẹ họ. Giờ đây, một phía chỉ cần nói: “Tôi không thích anh nữa”, thì ngay ngày hôm sau, phía kia có thể đệ đơn ly hôn. Yang Shenli, một luật sư tại công ty luật Dingda ở Thượng Hải cho hay bốn trường hợp nộp đơn ly hôn trong giai đoạn lệnh phong tỏa diễn ra đến nay, đều sinh sau năm 1985, hai cặp trong số đó đều quyết định chia tay vì “giai đoạn cách ly khiến mâu thuẫn tăng cao”. Lời cầu nguyện và lời khuyên của Đức Thánh Cha Phanxicô Hiểu thấu được hoàn cảnh của các gia đình trong thời kỳ cách ly xã hội, Đức Thánh Cha Phanxicô đã dâng thánh lễ sáng thứ Hai, 16/3/2020, để cầu nguyện cho các gia đình tìm được tình thương mến trong thời điểm khó khăn. Ngài nói: “Tôi nghĩ đến các gia đình phải đóng cửa nhà, các thiếu nhi không đến trường, cha mẹ không thể đi ra ngoài. Xin Chúa giúp cho các gia đình khám phá những cách thức mới, những cách thể hiện mới của tình yêu trong hoàn cảnh mới này. Đây là một cơ hội đẹp để tìm lại tình thương mến với một sự sáng tạo trong gia đình. Chúng ta hãy cầu nguyện cho các gia đình để vào lúc này các mối tương quan trong gia đình luôn triển nở tốt đẹp”. [5] Thời điểm cách ly xã hội là thời điểm thích hợp để chúng ta nghe lai lời khuyên của Đức Thánh Cha Phanxicô về việc xây dựng hạnh phúc gia đình. Theo Đức Thánh Cha Phanxicô, các lời: “Xin Phép”, “Cảm Ơn” và “Xin Lỗi” là những lời rất quan trọng để mở ra một con đường sống hạnh phúc và an hòa trong gia đình. Đức Thánh cha giải thích: “Lời đầu tiên là “xin phép” hay “làm ơn.” Khi chúng ta cẩn thận hỏi một cách lịch sự điều có lẽ chúng ta nghĩ rằng mình có thể mong đợi, chúng ta đưa ra một sự bảo vệ thật cho tinh thần chung sống của hôn nhân và gia đình. Bước vào cuộc sống của một người khác, ngay cả khi người ấy là một phần cuộc sống của mình, đòi hỏi sự tế nhị của một thái độ không xâm lấn, đổi mới niềm tin tưởng và sự tôn trọng. Tình yêu, càng mật thiết và sâu đậm bao nhiêu thì càng đòi hỏi phải tôn trọng sự tự do và khả năng chờ đợi người khác mở cửa lòng ra cho mình bấy nhiêu. Trước khi anh chị em làm điều gì trong gia đình: “Xin lỗi, anh/em có thể làm điều ấy không? Anh/em có muốn em/anh làm như thế không?” Đó là ngôn ngữ lịch sự và đầy yêu thương. Và điều ấy đem lại nhiều sự tốt lành cho các gia đình. Lời thứ hai là “cảm ơn.” Đối với một tín hữu, lòng biết ơn là trung tâm của đức tin: một Kitô hữu không biết cảm ơn là người đã quên ngôn ngữ của Thiên Chúa. Anh chị em hãy nghe đây. Hãy nhớ lại câu hỏi của Chúa Giêsu, khi Người chữa lành mười người phong cùi và chỉ có một người trong họ trở lại để cảm ơn (Lc 17:18). Có lần tôi được nghe từ một ông cụ, rất khôn ngoan, rất tốt lành, đơn sơ, nhưng với sự khôn ngoan của lòng nhân từ, của đời sống: “Lòng biết ơn là một loại cây chỉ mọc ở vùng đất của những linh hồn cao quý.” Sự cao quý của linh hồn, là ân sủng của Thiên Chúa trong linh hồn thúc giục chúng ta phải nói lời cảm ơn, biết ơn. Nó là loài hoa của một tâm hồn cao quý. Đó là một điều tốt! Lời thứ ba là “xin lỗi”. Chắc chắn là lời khó nói lên nhưng rất cần thiết. Khi thiếu nó, các rạn nứt nhỏ sẽ mở rộng ra – ngay cả khi vô tình – thành những rãnh sâu. Trong lời kinh Chúa Giêsu dạy, “Kinh Lạy Cha”, là kinh tóm tắt tất cả những vấn đề quan trọng cho cuộc sống của chúng ta, không phải là vu vơ mà chúng ta tìm thấy biểu thức này: “Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” (Mt 6: 12). Nhìn nhận những thất bại, và mong ước đền trả những gì đã bị lấy đi – tôn trọng, trung thực, yêu thương – làm cho người ta đáng được tha thứ. Vì thế, làm lành các vết thương bị nhiễm trùng. Nếu chúng ta không có khả năng xin lỗi, cũng có nghĩa là chúng ta cũng không có khả năng tha thứ. Trong ngôi nhà không có sự xin lỗi thì không khí bắt đầu ngột ngạt và nước trở nên tù hãm. Quá nhiều vết thương đau khổ, quá nhiều nước mắt trong gia đình đã được bắt đầu chỉ vì thiếu lời “xin lỗi” quý báu này. Đừng bao giờ kết thúc một ngày trong gia đình mà không làm hòa với nhau!” [6] Như kết luận, Đức Thánh Cha nói: “Những lời này rất đơn sơ, nhưng không dễ thực hành! Chúng hàm chứa một sức mạnh phi thường: sức mạnh để bảo vệ gia đạo, ngay cả trước hàng ngàn khó khăn và thử thách; ngược lại, việc thiếu chúng sẽ từ từ sẽ gây ra các rạn nứt, thậm chí có thể làm đổ vỡ gia đình.” [6] Aug. Trần Cao Khải ------------------------
 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CN3PS-A PDF Print E-mail

qua1955 .

Chia sẻ Lời Chúa - Chúa Nhật 26-4-20

Phúc Âm Thánh Luca. (24: 13-35)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: "Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?" Một người tên là Clêophas trả lời: "Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay". Chúa hỏi: "Việc gì thế?" Các ông thưa: "Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp". Bấy giờ Người bảo họ: "Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Ðấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?" Ðoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn". Người liền vào với các ông. Ðang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Ðoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: "Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?" Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: "Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon". Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Suy niệm:

Thánh Kinh là Lời Chúa và nói về Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, Đấng cứu độ trần gian. Thánh Kinh cũng là lời của chính Chúa Giêsu. Lời Chúa là lời hằng sống và nó phải được áp dụng trong cuộc sống của nhân loại.

Hai môn đệ đã nghe Chúa Giêsu giải thích Thánh Kinh và họ đã nhận ra Chúa Giêsu phục sinh trong sự việc ngài bẻ bánh. Bài Tin mừng hôm nay cho tôi thấy việc học để hiểu Thánh Kinh quan trọng như thế nào. Với lời Chúa khi đối diện với mọi biến cố xảy ra trong cuộc đời thì đó là giúp tôi học được thánh ý Chúa và nhận ra Chúa Giêsu luôn ở bên tôi.

Hiểu biết Lời Chúa và biết áp dụng Lời Ngài vào các biến cố trong cuộc đời có thể giúp tôi tránh đi những suy đoán theo suy nghĩ riêng của mình.

Đại dịch coronavirus giúp tôi nhớ lại cuộc sống trước khi nó bùng nổ, tôi đã không dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa nhiều. Bây giờ, đã đến lúc tôi nhớ đến ý Ngài để nhắc nhở tôi không nên quan tâm quá nhiều về vấn đề trần thế nhưng là cầu nguyện với Ngài nhiều hơn.

Chiến đấu với một kẻ thù vô hình không phải là điều dễ dàng và nó đáng sợ. Tuy nhiên, "Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta?"(Rm. 8, 31) Với biến cố đầy lo sợ này, Chúa Giêsu đã nói với tôi: "Các con đừng sợ!"

Tôi nên đối phó với kẻ thù vô hình như thế nào? Có một câu nói: "Hãy làm điều tốt nhất, và Chúa sẽ làm phần còn lại." Nếu tôi bị nhiễm một loại virus chết người, đó luôn là ý muốn của ngài dành cho tôi. Thiên Chúa luôn ban cho tất cả những ai yêu mến Ngài những gì tốt nhất, đó là Chúa Thánh Thần để hướng dẫn và bảo vệ họ khỏi mọi điều gian ác.

Nếu Chúa gọi tôi về nhà, điều đó tốt cho tôi vì tôi luôn sẵn sàng và nên biết vui mừng vì điều đó. Nếu Chúa để tôi ở lại trần gian lâu hơn, tôi phải làm mọi sự để tôn vinh Ngài. Thiên Chúa sẽ làm bất cứ điều gì tốt lành cho những ai yêu mến Ngài.

Niềm tin vào Chúa Giêsu là lẽ sống cho mỗi người, đem hy vọng vào nơi thất vọng, còn tình yêu Ngài chiếu ánh sáng vào nơi hận thù tối tăm.

Bình an của Chúa Kitô!

Đa Minh Quang Hoàng, người Kitô hữu.

--

Bible sharing - Sunday 4-26-20

Gospel LK 24: 13-35

That very day, the first day of the week, two of Jesus' disciples were going to a village seven miles from Jerusalem called Emmaus, and they were conversing about all the things that had occurred. And it happened that while they were conversing and debating, Jesus himself drew near and walked with them, but their eyes were prevented from recognizing him. He asked them, "What are you discussing as you walk along?" They stopped, looking downcast. One of them, named Cleopas, said to him in reply, "Are you the only visitor to Jerusalem who does not know of the things that have taken place there in these days?" And he replied to them, "What sort of things?" They said to him, "The things that happened to Jesus the Nazarene, who was a prophet mighty in deed and word before God and all the people, how our chief priests and rulers both handed him over to a sentence of death and crucified him. But we were hoping that he would be the one to redeem Israel; and besides all this, it is now the third day since this took place. Some women from our group, however, have astounded us: they were at the tomb early in the morning and did not find his body; they came back and reported that they had indeed seen a vision of angels who announced that he was alive. Then some of those with us went to the tomb and found things just as the women had described, but him they did not see." And he said to them, "Oh, how foolish you are! How slow of heart to believe all that the prophets spoke! Was it not necessary that the Christ should suffer these things and enter into his glory?" Then beginning with Moses and all the prophets, he interpreted to them what referred to him in all the Scriptures. As they approached the village to which they were going, he gave the impression that he was going on farther. But they urged him, "Stay with us, for it is nearly evening and the day is almost over." So he went in to stay with them. And it happened that, while he was with them at table, he took bread, said the blessing, broke it, and gave it to them. With that, their eyes were opened and they recognized him, but he vanished from their sight. Then they said to each other, "Were not our hearts burning within us while he spoke to us on the way and opened the Scriptures to us?" So they set out at once and returned to Jerusalem where they found gathered together the eleven and those with them who were saying, "The Lord has truly been raised and has appeared to Simon!" Then the two recounted what had taken place on the way and how he was made known to them in the breaking of bread.

Reflection:

The Bible is the Word of God and speaks of Jesus as the Son of God, the Savior of the world. The Bible is also the word of Jesus himself. The word of God is a living word and it must be applied in the life of mankind.

The two disciples heard Jesus explain the Bible and they recognized the risen Jesus in the breaking of the bread. Today's Gospel shows me how important it is to study the Bible. With the word of God in the face of all the events that occur in my life, it can help me learn God's will and realize that Jesus is always with me.
Understanding the Word of God and applying it to events can help me avoid speculating in my own way.

The coronavirus pandemic helped me remember life before it exploded, I did not dedicate my life much to God. Now, it's time for me to remember His will to remind me not to care too much about the worldly issue but to pray to Him more.

Fighting an invisible enemy is not easy and scary. However, "If God is for us, who can be against us?"(Rm. 8, 31) With this frightening event, Jesus told me, "Be not afraid!"

How should I deal with it? There is a saying, "Do the best, and God will do the rest." If I get hit by a deadly virus, it's always his will for me. God always gives to all those who love Him the best as the Holy Spirit to guide and protect them from all evil.

If God calls me home, it's good for me because I'm always ready and should be happy about it. If God allowed me to stay on earth longer, I must do everything to glorify Him. God will do anything good for those who love Him.
Faith in Jesus is a way of life for each person, bringing hope into despair, and love shining light into the darkness of hatred.

Peace of Christ!

Dominic Quang Hoang, a Christian.

----------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - SUY TƯ VỀ ĐẠI DỊCH CORONA PDF Print E-mail

Van Nguyen Tue, Apr 28 at 12:47 PM Xin chia se suy tư nhỏ nhỏ của V về cơn dich cúm Covid-19 của thế kỷ +++

Suy tư về đại dịch Coronnavirus Cơn đại dịch cúm coronavirus đã đến như một cú sốc lớn đối với nhân loại chúng ta. Chỉ trong một thời gian rất ngắn, nó đã thách đố thái độ và cách hành xử của con người một cách triệt để. Theo một ý nghĩa nào đó, cuộc sống của con người vẫn tiếp tục như bình thường – nhưng thật ra thì nó không bình thường chút nào cả.

Cái không bình thường ở đây là nó làm cho chúng ta phải đặt câu hỏi lựu chọn cho những sinh hoạt rất bình thường mỗi ngày trong đời sống. Thí dụ như là: Có nên tiếp tục đi làm bằng xe buýt, xe lửa và subway không? Có thể đi dạo ngoài cộng viên, quanh khu xóm một cách an toàn không? Tôi có nên tiếp tục đến viếng những bệnh nhân “bác sĩ chê – hospice care” của tôi mỗi tuần hay không? Tôi có nên đến thăm hàng xóm, bạn bè không?

Khi tôi ho, hoặc một ai đó ho, tôi có sợ là cái ho đó có thể chứa con vi khuẩn Coronavirus không? Việc học hành của con cái tôi rồi sẽ ra sao? Nếu tôi bị mất việc làm, thất nghiệp thì sao? Liệu sẽ có một cuộc suy thoái kinh tế hay không? Cơn đại dịch cúm này sẽ kéo dài trong bao lâu? Con vi khuẩn cúm này có thể trở lại trong một tương lại gần như dịch cúm hàng năm không? Không biết xã hội của chúng ta có thật sự trở lại bình thương một lần nữa hay không? Đôi khi, những tin tức về cơn dịch cúm được thông tin qua TV, internet, Youtube v.v.. cũng dễ dàng lây lan như chính con Corona virus vậy, vì những tin tức này có thể gieo rắc nỗi sợ hãi, hoang mang và lo lắng trong gia đình, hàng xóm, cộng đồng, v.v..

. Thế giới của chúng ta sinh sống hiện đang ở trong một cơn sốc lớn lao. Bằng nhiều cách thức, con người ta đã và đang tin là họ có thể kiểm soát đời sống của mình. Chúng ta đinh ninh rằng khoa học và y khoa có cách chữa trị mọi căn bệnh. Chúng ta có phương cách để chống lại tất cả những nguy hiểm có thể đe dọa sự an ninh vể môi trường mà chúng ta đang sinh sống. Chúng ta đã xây dựng những bức tường vững chắc (border wall) để không cho những người khách lạ, những di dân mà họ không được đón mời sinh sống trong xã hội của chúng ta.

Nhưng hỡi ơi, những bức từng chắn này đã bị phá vỡ, và vị khách lạ (coronavirus) mà chúng ta không chào đón, không mong muốn hiện đang ở đây, vây quanh chúng ta, và làm cho chúng ta không ngớt lo âu. Môi trường sống của chúng ta dường như không còn an toàn nữa. Một cái gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta đã xẩy ra trong thế giới của chúng ta; sự việc này làm cho nhiều người trong chúng ta hụt hẫn và chưng hững không biết nơi nào để có thể nương tựa vào nữa.

Chúng ta có thể tìm thấy những tình huống của nỗi lo âu, sợ hải, thất vọng, v.v… của các tông đồ ngày xưa, đã trở thành những nổi vui mừng, hoan hỉ và hy vọng qua những bài Phúc Âm diễn tả lại những câu chuyện về sư sống lại của Chúa Kitô Phục Sinh. Chúa Phục Sinh hiện ra với bà Maria khi bà ta ra thăm mộ vào sáng sớm hôm ấy. Ngài hiện đến chúc bình an cho các tông đồ trong căn phòng đòng kín cửa. Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra tám ngày sau đó để giải tỏa sự nghi ngờ không tin của ông Tôma. Ngài đã đồng hành và giải thích Kinh Thánh cho hai môn đệ trên đường Em-mau khi họ thất vọng bỏ vể quê cũ , v.v..

Tất cả những tâm tình cần Thiên Chúa của các tín hữu thời sơ khai có tương tự như tình huống mà con người nay hôm nay đang gặp phải không khi đang phải đương đầu với cơn đại dich Coronavirus? Chúa Kitô Phục Sinh đã cho các môn đệ thấy những dấu chỉ của sự sống lại, để đẩy lui niềm lo âu, thất vọng ra khỏi tâm trí của họ. Giống như các ông tông đồ ngày xưa, ngay lúc này đây, chúng ta cũng rất cần thấy những dấu chỉ này để chúng ta có thể thấy được Chúa Giêsu Phục Sinh đang đồng hành và lo âu với chúng ta trong đại dịch cúm Coronavirus này.

Mỗi người chúng ta hãy tự hỏi lòng mình rằng chúng ta có thấy được sự đồng hành hiên diện của người Thầy Giêsu thân yêu của chúng ta trong những ngày đại dịch vừa qua hay không? Câu trả lời là thưa CÓ. Chúa Giêsu Phục Sinh đã và đang thầm lặng lo lắng với con người chúng ta trong nạn cúm Covid-19 này. Xin đang cử một vài thí dụ điển hình: Qua những tin tức trên Tivi, Youtube, v.v.. chúng ta thấy có rất nhiều người đang theo dõi và tuân theo những hướng dẫn cách ly ở trong nhà không ra ngoài đường của chính phủ địa phương,ngõ hầu có thể làm giảm thiểu sự lây lan của con vi trùng Covid-19.

Đã có rất nhiều bác sĩ, y tá, khoa học gia, những nhân viên cấp cứu, và những công nhân viên của các siêu thị đã và đang giúp đỡ người khác cho dù họ cảm thấy không thoải mái và có thể nguy hiểm, vì họ biết rằng họ có thể bị lây bệnh có theery nguy hiểm đến mạng sống của họ. Ở các nước bên Âu Châu, đã có vô số các linh mục và các tu sĩ nam nữ đã qua đời trong khi phục vụ bệnh nhân. Họ chứng tỏ cho chúng ta thấy một thí dụ về điều Chúa Giêsu nói, “Ta là mục tử nhân lành. Người mục tử nhân lành hi sinh mạng sống mình vì đàn chiên” (Gioan 10:11)

Tình yêu của người Mục Tử Nhân Lành chiếu sáng vô tận. Tất cả những điều này qủa thật là sự hiện diện đồng hành và là một dấu chỉ ơn lành từ Đức Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh của chúng ta. Mỗi một cuộc điện thoại, gọi điện qua hình ảnh (facetime), tin nhắn (text mesage), hay một nghĩa cử tử tế nào đó mà chúng ta dành cho những người chung quanh, đặc biệt trong gian đoạn này, là một dấu chỉ rằng Chúa Giêsu Phục Sinh đang hiện diện.

Chúng ta được mời gọi hãy hồi tưởng lại lần cuối cùng khi chúng ta tham dự thánh lễ trong nhà thờ mà chúng ta được trực tiếp rước Mình và Máu Chúa Giêsu Kitô, để Chúa Kitô giúp chúng ta vươn lên khỏi những rắc rối của sự sợ hãi và trống vắng mà chúng ta đang đối diện ngay bây giờ đây. Người ta sẽ biết rằng chúng ta là Kitô hữu qua những hành động diễn tả "TÌNH YÊU" của chúng ta. Tình yêu này vừa là một mệnh lệnh và là một dấu chỉ.

Chúng ta không còn phải sợ sệt và buồn sầu nữa, thay vào đó, chúng ta hãy định tâm lại và vui lên. Cuộc sống của chúng ta sẽ được phục hồi lại vì Đức Giêsu Kitô Sống Lại của chúng ta đang sống giữa chúng ta. Chúng ta cầu nguyện và hy vọng rằng y khoa sẽ sớm tìm ra một loại thuốc để chửa lành và chủng ngừa cho căn bệnh cúm Corona này; và nó sẽ được phân phát rộng rãi cho tất cả mọi người giầu hay nghèo. Nhưng trong lúc này đây, mỗi người chúng ta có thể suy nghĩ về nỗi hoang màng và sợ hãi của riêng mình.

Cơn đại dịch này là một lời nhắc nhở cho chính bản thân tôi rằng, tôi không bao giờ kiểm soát hoàn toàn cuộc sống của tôi. Tôi không bao giờ có thể chối bỏ mọi bất hạnh hoặc con người có thể chữa được mọi thứ bệnh tật.

Như thế thì cuối cùng niềm tin của con người phải được đặt để ở một cái gì đó vững chắc hơn là những thứ mà chúng ta có thể tìm thấy ở trên trái đất này. Câu trả lời chỉ có một mình Thiên Chúa là nơi an toàn cho chúng ta mà thôi. Như thánh vịnh 46 đã viết: “Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu, là sức mạnh của ta.Người luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ khi ta phải ngặt nghèo.” Hãy hy vọng và tin tưởng nơi Chúa Kitô Phục Sinh.

Phó-tế Giuse Nguyễn Xuân Văn Dịch Cúm Covid-19 -- Van ==================== -- ------------------------------------

 
THƯ TÌNH CHÚA GỞI - DỊCH BỆNH ĐEM LẠI THỨC TỈNH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, Apr 26 at 12:02 AM

DỊCH BỆNH Coronavirus SẼ ĐEM LẠI SỰ THỨC TỈNH LỚN LAO

http://pages.jerusalemprayerteam.org/2020-Coronavirus-Great...

Vào năm 1986, Dr. Wilkerson đã nói:

"Tôi thấy một dịch bịnh đang đến với thế giới và các cánh cửa của các nhà thờ và chính quyền đều đóng lại. Cơn dịch bịnh sẽ làm cho thành phố New York City lung lay như chưa bao giờ bị lắc mạnh như thế.
Cơn dịch bịnh sẽ làm cho những kẻ vô tín, không bao giờ cầu nguyện thì nay sẽ biết cầu nguyện với Thánh Kinh và ăn năn sám hối. Nhân Loại sẽ khóc lóc kêu lên Chúa. Và từ đó sẽ cơ một cuộc Thức Tỉnh lớn lao thứ ba sẽ quét Mỹ Quốc và thế giới."

Tiên tri Isaiah đã viết:

"20. Hỡi dân Ta, hãy đi vào phòng, đóng cửa lại,
Hãy ẩn mình trong giây lát, cho tới lúc trận lôi đình qua đi.

21. Vì kìa, ĐỨC CHÚA ra khỏi nơi Người ngự,
để trừng trị tội ác của dân cư trên mặt đất.
Đất sẽ để lộ máu ra
và không còn che giấu thây những người bị sát hại (Isaiah 26:20-21)

Kim Hà dịch thuật, ngày 14/4/2020

----------------------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 2015