/home/content/51/8374851/html/chiaseloichua/administrator/components/com_vvisit_counter/helpersPlease reinstall [Vinaora Visitors Counter] component53

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - SỐNG ĐƠN GIẢN PDF Print E-mail

SỐNG ĐƠN GIẢN

Trong kho tàng văn chương tu đức Ấn Giáo có chuyện kể như sau:

Ở một làng nọ, có vị đạo sĩ, Sadhu, tu thân lâu ngày, gần đạt đến bậc thánh nhân. Dân chúng ngưỡng mộ, quý mến nhà đạo sĩ, đến thỉnh ý, tầm thầy học đạo.

Một ngày kia, thấy vị đạo sĩ rách rưới, kẻ qua đường biếu nhà đạo sĩ manh vải che mình. Những lúc Sadhu ngồi thiền niệm, bầy chuột tưởng tượng gỗ, rúc vào tấm vải gặm nhấm. Tội nghiệp, có kẻ qua đường thấy thế, biếu Sadhu con mèo bắt chuột. Dân trong làng thương tình, thay nhau đem sữa nuôi con mèo. Rồi ngày nọ, có kẻ hành hương từ phương xa, nghe tiếng thơm nhân đức, đến viếng nhà đạo sĩ. Người đàn bà giàu có ấy tặng đạo sĩ Sadhu con bò để lấy sữa nuôi con mèo. Để nuôi con bò, người ta làm cho nó cái chuồng. Từ dạo đó, con bò có chuồng, vị đạo sĩ không có nhà. Thấy thế không ổn, dân trong làng làm cho nhà đạo sĩ chiếc chòi lá.

Từ ngày ấy, nhà đạo sĩ không còn nhiều thời giờ tu niệm như xưa, bận rộn nuôi con bò để lấy sữa nuôi con mèo. Nuôi con mèo để đuổi lũ chuột. Phải lo sửa sang căn nhà. Dân trong làng không muốn nhà đạo sĩ mất thời giờ săn sóc con bò, họ gởi một người đàn bà đến cắt cỏ nuôi con bò, săn sóc con mèo thay cho nhà đạo sĩ có giờ thiền tu.

Nhà đạo sĩ đã có tấm vải che thân, có con mèo đuổi chuột, có con bò cho sữa, có căn nhà để ở, có người đàn bà săn sóc cuộc đời mình. Chẳng bao lâu, nhà đạo sĩ không còn thời gian tĩnh mịch nữa, ông đầy đủ hết rồi.

Đâu là con đường tu đạo? Ông lấy người đàn bà làm vợ, thế là chấm dứt cuộc đời hạnh tu...

Sống đơn giản đưa Shadu vào đời sống tu hạnh. Mất đơn giản, ông mất lý tưởng. Trong Giáo Hội, tất cả các đại thánh đều có đời sống đơn giản. Không phải trong Giáo Hội Công Giáo mà thôi, tất cả thánh nhân trong tôn giáo khác cũng vậy. (x. Những trang nhật ký của một linh mục, Nguyễn Tầm Thường, SJ).

Bài đọc 1 hôm nay kể chuyện Êlisa quyết tâm theo Êlia để làm Ngôn sứ. Êlisa là nông dân, đang cày ruộng với 12 cặp bò. Nghe Thầy Êlia kêu gọi, Êlisa đã chẻ cày làm củi, giết bò làm lễ vật, thiêu đốt tất cả để dâng tiến Chúa, rồi lên đường theo Thầy. Ruộng đất, trâu bò, cày cuốc là tài sản của nông dân. Đốt cày cuốc, làm thịt trâu bò, có nghĩa là từ bỏ tài sản, là đoạn tuyệt với nghề nghiệp cũ. Đó là một lựa chọn dứt khoát. Ra đi không vướng bận, không luyến tiếc những gì đã có. Đó là thái độ dứt khoát và phó thác, vâng phục hoàn toàn.

Khác với thái độ của Êlisa, Tin Mừng hôm nay thuật chuyện ba người muốn theo Chúa Giêsu, xin được làm môn đệ. Chúa đòi hỏi họ phải dứt khoát trong chọn lựa.

- Người thứ nhất hăng hái xin theo Chúa đi bất cứ nơi đâu.

Chúa Giêsu không giấu anh hoàn cảnh bấp bênh của mình. Ngài sống cuộc đời phiêu bạt, không mái nhà để trú, lúc nào cũng ở trong tư thế lên đường. Chấp nhận theo Ngài là chịu bỏ mọi an toàn, không ổn định, là sống thân phận lữ khách trên mặt đất (x.1Pr 2,11). Theo Ngài là theo Đấng có chỗ tựa đầu. Chỗ tựa đầu tiên là máng cỏ. Chỗ tựa đầu cuối là thập giá.

- Người thứ hai chấp nhận theo Chúa với điều kiện cho anh về chôn cất người cha mới qua đời trước đã. Anh muốn chu toàn bổn phận thiêng liêng của người con. Chúa Giêsu coi trọng việc hiếu kính mẹ cha (x. Mt 15,3-9), nhưng Ngài đòi anh dành ưu tiên cho việc loan báo Tin Mừng.

- Người thứ ba xin về từ giã gia đình trước đã.

Chúa Giêsu đòi anh ta dứt khoát thẳng tiến như người cầm cày, không quay lại với những kỷ niệm quá khứ, không bị cản trở bởi những ràng buộc gia đình, để tận tâm tận lực lo cho Nước Thiên Chúa.

Ba người muốn xin đi theo để làm môn đệ của Chúa Giêsu. Thế nhưng, họ không dứt khoát chọn lựa như Êlisa, họ vẫn còn đắn đo kỹ lưỡng, chần chừ vì những lý do xác thịt và bịn rịn gia đình. Chúa Giêsu trả lời cho cả ba trường hợp là "hãy theo Ta" và đặt giá trị thiêng liêng lên trên mọi của cải vật chất. Theo Chúa lên Giêrusalem là đánh đổi cuộc đời quá khứ để lấy một tương lai mới, tuy vô định, đầy gian nan, bất trắc nhưng tươi sáng và chân thật hơn. Ba trường hợp khác nhau, nhưng đều chung một lời mời gọi từ Chúa Giêsu. Ba lời đối thoại trên cũng là ba đòi hỏi hướng đến điều răn thứ nhất: "Phải yêu mến Chúa là Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn" (Mt 22, 37).

Theo Chúa phải can đảm, phải chọn lựa và ưu tiên tìm kiếm và loan báo về Nước Thiên Chúa trước, còn mọi chuyện khác, Chúa sẽ lo cho sau. Con đường đi tìm Chúa là con đường con đường của từ bỏ... Tuy nhiên, muốn đạt được hạnh phúc thật thì phải lựa chọn trong tinh thần dứt khoát.

Nếu cuộc đời con người là một chuỗi những chọn lựa, thì chính những chọn lựa ấy sẽ dệt nên cuộc đời riêng của mỗi người. Nếu cuộc đời người Kitô hữu là một chọn lựa dứt khoát cho việc tìm kiếm Nước Thiên Chúa, thì đó chính là một chuỗi những lời đáp trả tiếng Chúa vang lên từng phút giây trong cuộc sống.

Nhìn lại những chọn lựa hằng ngày, chúng ta chợt giật mình, vì thấy chúng ta thường hay chọn mình: sở thích của mình, tự do của mình, hạnh phúc của mình, gia đình của mình... Chúng ta chọn t��t cả những gì ít nhiều dính dáng đến bản thân. Nhưng Đức Giêsu lại dạy: "Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước đã, còn mọi sự khác, Người sẽ thêm cho" (Mt 6,33).

Ơn gọi của Êlisa đến trong lúc ông đang cày ruộng, đang làm những công việc hàng ngày. Ơn gọi của Phêrô xảy đến khi ông đang thả lưới, của Môsê khi ông đang chăn chiên, của Mathêu khi ông đang ngồi bàn thu thuế... Ơn gọi tiêu biểu của mỗi cá nhân là ở trong bổn phận hàng ngày. Sống ơn gọi của mình là biết chọn lựa và ưu tiên. Đó cũng là lời mời gọi, hãy đơn giản hoá cuộc sống.

Cuộc sống thật đơn giản vì nó vốn rất đơn giản. Khi còn nhỏ thì đơn giản, lớn lên trở nên phức tạp. Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có trở nên phức tạp. Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp. Tự nhận bản thân đơn giản, đánh giá người khác phức tạp. Thật ra, thế giới này rất đ��n gỉan chỉ có lòng người là phức tạp. Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ vì có lợi ích chi phối nên con người mới trở nên phức tạp. Đời người, đơn giản thì vui vẻ. Nhưng người vui vẻ được mấy người. Đời người, phức tạp thì phiền não. Nhưng người phiền não thì quá nhiều. Trong cuộc đời mỗi người đều không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng thậm chí là đau khổ. Người vui vẻ không phải là người không có buồn phiền, mà là người không để cho những nỗi buồn và niềm đau ấy khống chế" (St). Để sống bình an vui vẻ hạnh phúc, chúng ta chỉ cần sống đơn giản. Chúa Giêsu là người thích sống đơn giản và bình thường. Suốt ba năm rao giảng, Ngài mặc những chiếc áo, mang những đôi dép giản dị. Ngài không nghĩ mình là Thiên Chúa, nhưng đã hạ mình trở nên như tôi tớ rửa chân cho các môn đệ, để đến với người nghèo, bệnh nhân và tội nhân. Chúa Giêsu thích sự đơn sơ và bé nhỏ giữa đời thường. Bởi vậy, Ngài mới nhắn nhủ các môn đệ: "Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời " (Mt 18,4). Chúa Giêsu đã gieo vào lòng thế giới giá trị của yêu thương và phục vụ trong đơn giản âm thầm.

Đơn sơ là một đức tính quý báu trong linh đạo "thơ ấu thiêng liêng" của thánh Têrêxa Hài Đồng. Sống đơn sơ và giản dị. Đối với những tâm hồn đơn sơ, không cần có những phương thế phức tạp. Nếp sống của Têrêxa luôn trong sáng, thành thực và tự nhiên. Con đường thơ ấu thiêng liêng là sống cuộc sống đơn sơ, yêu mến Chúa, hướng tới trọn lành. Sống đơn giản mới có được tinh thần thanh thoát và nhẹ nhàng, chúng ta mới nhạy bén để sống theo hướng dẫn của Thần Khí chứ không theo xác thịt, vì “anh em được gọi để hưởng tự do.”

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA - THÁNH CA TIN MỪNG PDF Print E-mail

Kinh Chuc Quy Cha, Quy Thay, Quy Soeurs, Quy AnhChi va GiaDinh cuoi tuan VuiVe - BinhAn. HXLy.

THÁNH  CA TIN MỪNG LỄ THÁNH TÂM
TIN MỪNG: Lc 15,3-7

(3) Đức Giê-su kể cho họ dụ ngôn này: (4) “Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị lạc mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất?”. (5) Tim được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. (6) Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại và nói: “Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất ”. (7) Vậy tôi nói cho các ông hay: Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn”.


Hôm nay là lễ kính Thánh Tâm Chúa Giê-su. Lễ này chỉ mới có trong Hội Thánh từ thế kỷ 17, sau sự kiện Chúa Giê-su hiện ra với Thánh nữ Ma-ga-ri-ta và tỏ cho thánh nữ thấy trái tim Người. Ai cũng hiểu trái tim là biểu tượng của Tình yêu. Vì thế kính Trái tim Chúa chính là tôn kính Tình yêu của Chúa.

Con người đã được Thiên Chúa dựng nên giống hình ảnh của Ngài như thánh Gio-an đã viết : “Thiên Chúa là Tình yêu” (1 Ga 4, 8). Tình Yêu của Thiên Chúa thật vô cùng, vượt trên tình thương của cha mẹ đối với con cái, như Ngôn sứ I-sai-a đã tuyên sấm: “Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng, đẻ đau? Cho dù nó có quên chăng nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ... Ta đã khắc ghi ngươi trong lòng bàn tay Ta” (Is 49,15–16a). Thánh Phao-lô cũng viết: “Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi”, và ngài kết luận: “Đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8).
Nói đến tình yêu, chúng ta không thể không nhắc đến trái tim, một biểu tượng rõ nét của tình yêu. Hội Thánh đã dành riêng tháng sáu và đặc biệt ngày Thứ Sáu sau Chúa Nhật Mình Thánh Chúa để mừng kính Thánh Tâm Chúa Giê-su. Đây là Trái Tim đã bị lưỡi đòng đâm thâu cạnh sườn trên cây thập giá, từ đó máu và nước đã trào ra để biểu lộ tình yêu thương chúng ta (x. Ga 19, 34). Tình yêu của Thiên Chúa thật bao la khôn lường. Tuy nhiên, chúng ta cũng phần nào hiểu được tình yêu ấy qua hình ảnh người Mục Tử tốt lành trong Tin Mừng hôm nay, đã để 99 con chiên còn lại ở nơi hoang địa để đi tìm bằng được con chiên bị lạc mất.

Đức Giê-su chính là Mục Tử nhân lành được Thiên Chúa hứa ban cho dân Ít-ra-en. Người đã giảng dạy đám đông đang khao khát nghe lời chân lý (x. Mt 5, 1-12). Người rung động trước sự đói khát của đám đông, nên đã nhân bánh ra nhiều để nuôi họ (x. Mc 8,1-10). Người không ngoảnh mặt làm ngơ trước cảnh bà góa đang khóc lóc đi đưa xác đứa con trai duy nhất mới chết ở cửa thành Na-im, và đã phục sinh cho anh (x. Lc 7,11-17). Người rơi lệ khi thấy Mát-ta và Ma-ri-a đang khóc thương La-gia-rô chết chôn trong mồ được bốn ngày (x Ga 11,1-45). Người bênh vực người phụ nữ phạm tội ngoại tình giúp khỏi bị ném đá chết và tuyên bố: “Tôi không kết án chị đâu. Chị hãy về và từ nay đừng phạm tội nữa” (Ga 8,11). Người gọi một người thu thuế tên Lê-vi theo làm môn đệ; Đến trọ nhà ông Gia-kêu và tha tội cho ông. Người cũng tha tội chối thầy cho tông đồ Phê-rô và cho người trộm lành được vào Nước Trời. Người cũng cầu xin Chúa Cha: “Lạy Cha xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34). Cuối cùng Người sẵn sàng chịu chết cho người mình yêu (Ga 15,13). Sau khi chết Người còn mở cạnh sườn cho “máu và nước chảy ra” để ban ơn cứu độ chúng ta (x. Ga 19,31-37).

-Đáp lại tình yêu của Chúa bằng việc tin cậy vào tình thương bao dung của Chúa: Chúa là Đấng nhân hậu từ bi, nhưng Người cũng là vị Thẩm Phán công minh, ban thưởng kẻ lành và trừng phạt kẻ dữ, đừn mất lòng cậy trông vào tình thương tha thứ của Chúa, đừng bao giờ rơi vào thái độ tuyệt vọng. Chúa là Cha nhân hậu luôn chờ đón đứa con hoang đàng trở về. Người đứng ngoài cửa lòng chúng ta và gõ. Nếu chúng ta sẵn lòng mở cửa đón Người thì Người sẽ vào dùng bữa tối với chúng ta và ban ơn cứu độ cho chúng ta (x. Kh 3,20).
-Đáp lại tình yêu của Chúa bằng việc “ở lại trong tình yêu của Người” (x. Ga 15,9b): Chúng ta hãy năng dâng lên Chúa những lời nguyện tắt như: “Lạy Thánh Tâm Chúa Giê-su, xin dạy con yêu mến Chúa. Xin gia tăng lòng mến cho con để con năng đến viếng Chúa trước Nhà Tạm, năng dự lễ rước lễ mỗi ngày, hầu được kết hiệp mật thiết với Chúa và được hiệp nhất với nhau”.
-Đáp lại tình yêu của Chúa bằng việc yêu thương phục vụ tha nhân: Hãy tập nhìn thấy Chúa Giê-su đang hiện thân nơi người bên cạnh, nhất là nơi những người nghèo khó bệnh tật hoặc bị bỏ rơi, để chúng ta đến thăm viếng và phục vụ họ như phục vụ chính Chúa như lời Chúa phán: “Ta bảo thật: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong các anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,40).
*SUY TƯ-CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: LẠY THÁNH TÂM CHÚA GIÊ-SU. Chúa luôn dẫn dắt chúng con từng ngày, luôn tha thứ những lỗi lầm của chúng con. Chúa cũng sẵn sàng đến ở cùng chúng con qua bí tích Thánh Thể. NHỜ THÁNH THẦN DẪN DẮT chúng con nhận biết tình thương của Chúa, để biết sống tin yêu phó thác và cậy trông vào Chúa. Chúng con QUYẾT TÂM thể hiện lòng yêu mến Chúa bằng những việc bác ái cụ thể phục vụ tha nhân, nhất là quảng đại chia sẻ cơm áo cho những người nghèo đói bệnh tật và khiêm nhường phục vụ họ như phục vụ chính Chúa.

" Hail, star of the sea,
Nurturing Mother of God,
And ever Virgin
Happy gate of Heaven."

-----------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -LỄ THÁNH TÂM CHÚA PDF Print E-mail

 – Thứ Sáu tuần 12 thường niên – THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU. Lễ TRỌNG. Ngày thế giới xin ơn thánh hoá các linh mục. – Tình yêu thương xót.

SUY NIỆM : Nền văn minh tình thương – ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

Chúng ta đang sống trong một thế giới văn minh tiến bộ. Trong vòng vài thập niên, khoa học kỹ thuật tiến nhanh tới mức không ngờ. Đời sống vật chất của con người được nâng cao rất nhiều. Nhà cao cửa rộng hơn. Ăn uống đầy đủ hơn. Có nhiều tiện nghi hơn. Có nhiều tiền bạc của cải hơn. Tuy nhiên con người vẫn không thấy hạnh phúc. Cuộc sống tiến bộ hơn nhưng lại làm con người cảm thấy mệt mỏi hơn. Cuộc sống trở nên như gánh nặng.

Cuộc sống trở nên một gánh nặng vì con người quá vất vả. Chưa bao giờ cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Nhưng chưa bao giờ cuộc sống lại vất vả như hôm nay. Phải lo âu tính toán nhiều hơn. Phải bươn chải chạy vạy nhiều hơn. Phải cạnh tranh nhiều hơn. Chính vì thế mà phát sinh nhiều bệnh mới. “Stresss” là căn bệnh điển hình của thời đại. Hưởng thụ như một ảnh ảo, càng đuổi theo lại càng lùi xa.

Cuộc sống trở nên một gánh nặng vì con người đã đánh mất ý nghĩa cuộc sống. Chưa bao giờ người ta giàu có như hôm nay. Nhưng chưa bao giờ người ta chán sống như hôm nay. Số người tự tử tăng một cách đáng sợ. Bi thảm là những người tự tử thường trẻ tuổi. Và những người chán sống lại là những người dư thừa vật chất.

Đứng trước những lo âu vất vả của con người. Chúa chạnh lòng thương, bày tỏ Trái Tim Chúa như phương thuốc chữa trị. Và Chúa ân đưa ra hai lời mời gọi.

Lời mời gọi thứ nhất: Hãy trở về với Trái Tim Chúa: “Hỡi những ai vất vả gồng gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta. Ta sẽ bổ sức cho ngươi”. Con người được tạo dựng do tình yêu thương của Thiên Chúa. Nguồn gốc, con người lạc hướng, đánh mất ý nghĩa cuộc sống. Muốn tìm lại ý nghĩa đời mình, phải quay về nguồn cội, nơi mình được phát sinh ra. Càng xa Chúa, càng khắc khoải băn khoăn. Càng về gần Chúa, càng bình an thư thái. Thánh Augustinô đã cảm nghiệm được chân lý này. Khi còn trẻ, Ngài đã tìm kiếm hạnh phúc qua hưởng thụ. Nhưng càng tìm kiếm càng thấy trống rỗng. Càng hưởng thụ càng thấy chán ngán. Sau cùng được ơn ăn năn trở lại, gặp được Chúa, ngài đã thốt lên một câu bất hủ: “Lạy Chúa, Chúa tạo dựng nên con cho Chúa. Nên lòng con mãi khắc khoải băn khoăn cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa”. Từ đó ngài tiến bước trong tình yêu Chúa, được rửa tội, dâng mình cho Chúa, làm linh mục, làm giám mục, và làm thánh. Ngài đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời.

Lời mời gọi thứ hai: Hãy học với Trái tim Chúa: “Hãy học với Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng”. Hầu hết những xung đột trên thế giới đều phát xuất từ tính kiêu căng và lòng độc ác. Vì kiêu căng nên hay tự ái, cạnh tranh với người khác. Vì độc ác nên tàn nhẫn chà đạp người khác. Cuộc sống trở nên một bãi chiến trường. Người trở nên kẻ thù của người. Vì thế tâm hồn con người không lúc nào nghỉ yên. Muốn được bình an thư thái phải học nơi Trái Tim Chúa sự hiền lành và khiêm nhường. Người hiền lành khiêm nhường chiến đấu với chính mình chứ không chiến đấu với người khác. Người hiền lành khiêm nhường quên mình vì người khác chứ không quên người khác vì mình. Khi biết quên mình để nghĩ đến người khác, ta góp phần xây dựng hoà bình trên thế giới. Khi biết chiến đấu để thắng được chính mình, ta được bình an trong tâm hồn. Khi sống hiền lành khiêm nhường như thế ta xây dựng một nền văn minh mới. Không phải nền văn minh khoa học kỹ thuật mà là nền văn minh của trái tim. Không phải nền văn minh gây ra chán nản mệt mỏi, nhưng là nền văn minh đem hạnh phúc an vui. Đó chính là nền văn minh tình thương. Nền văn minh ấy ta chỉ xây dựng được trong Trái Tim Chúa.

Trong tháng sáu kinh Thánh Tâm Chúa, ta hãy siêng năng đến với Thánh Tâm Chúa, để tìm được ý nghĩa cuộc đời và để được Chúa dạy bảo ta con đường hiền lành khiêm nhường. Đó chính là con đường đưa ta đến sự thật và sự sống.

Lạy Trái Tim Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường. Xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa. Amen.

GỢI Ý SUY NIỆM

1- Lễ Thánh Tâm, Chúa Giêsu mời gọi bạn làm gì?

2- Hiền lành và khiêm nhường có quan trọng không? Bạn đã từng thực hành hiền lành và khiêm nhường nơi nào?

Sứ điệp của lễ Thánh Tâm có cần thiết cho thế giới hôm nay không?

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

----------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC -LECTIO DIVINA - CN13TN-C PDF Print E-mail

CHIÊM NGHIỆM

Đọc lại Lời Chúa một lần nữa, sau đó suy nghĩ : Lời Chúa tôi nghe được hôm
nay nối kết với kinh nghiệm cuộc sống hàng ngày của tôi ở chỗ nào?

KHÔNG CHIA SẺ CHUNG
Từ Mùa Vọng đến Mùa Giáng Sinh, qua Mùa Chay và Mùa Phục Sinh,
cùng với hai Chúa Nhật Chúa Ba Ngôi và Mình Máu Thánh Chúa, qua
Phụng Vụ, Hội Thánh dẫn đưa chúng ta đến gặp Con Thiên Chúa làm
người để cứu chuộc loài người nơi Đức Giêsu chết và phục sinh, và tiếp
tục hiện diện trong bí tích Thánh Thể và Thánh lễ mỗi Chúa Nhật. Hôm
nay, tôi có sẵn sàng đi theo Chúa và chấp nhận các đòi hỏi dành cho
người môn đệ không?

1. “Đức Giêsu nhất quyết đi lên Giêrusalem” (câu 51)
Được Cha sai đến cứu độ trần gian và biết trước cái chết trên thập
giá tại Giêrusalem (x. Luca 9,32), Đức Giêsu “nhất quyết đi lên
Giêrusalem" để thi hành Ý Chúa Cha vì yêu chúng ta đến cùng (x.
Ga 13,1). Anh/Chị có “nhất quyết đi theo Chúa Giêsu" đến cùng
không? Cho dầu phải vác thập giá với Ngài? Tại sao?
......................................................................................................
2.“Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo” (câu 57)
Là Kitô hữu tôi có dám nói với Chúa Giêsu như thế chăng? Tự
sức mình, chắc chắn không thể được. Tôi đã cậy dựa vào ai, vào đâu
để có thể trung thành đi theo Chúa tới ngày nay?
......................................................................................................
3. Ba đòi hỏi dành cho người đi theo Đức Giêsu.
Ba trường hợp của 3 người khác nhau cho thấy những đòi hỏi
không nhỏ đang chờ đợi những ai chọn đi theo Chúa Giêsu.
1)."Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không
có chỗ tựa đầu” (c. 58).
2). “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết. Còn anh, anh hãy đi loan báo
Triều đại Thiên Chúa” (c.60).
3). “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoảnh lại đàng sau, thì không
thích hợp với Nước của Thiên Chúa” (c. 62).
Tuy nhiên, như thánh Phaolô thú nhận, ai đặt niềm tin vào Con
Thiên Chúa, thì sẽ được vững mạnh khi nhận biết mình yếu đuối.
(xem 2 Cô 12,9-10). Chúa đã/đang mời gọi tôi từ bỏ những gì?
....................................................................................................

4. CẦU NGUYỆN
Tôi đọc lại Lời Chúa một lần nữa.
Rồi dâng lời ngợi khen, cảm tạ, xin tha thứ, cầu cho mình
hay chuyển cầu cho người khác, tùy theo sự thúc đẩy của Lời Chúa.
* Khi chia sẻ chung, hãy để giờ cho anh chị em dâng lời nguyện.

Lời nguyện kết Thánh vịnh đáp ca: Tv 15

Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con,
vì bên Ngài, con đang ẩn náu. Con thưa cùng Chúa:
"Ngài là Chúa con thờ.”
Lạy Chúa, Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng,
là chén phúc lộc dành cho con;
số mạng con, chính Ngài nắm giữ.
Con chúc tụng Chúa hằng thương chỉ dạy,
ngay cả đêm trường, lòng dạ nhắn nhủ con.
Con luôn nhớ có Ngài trước mặt,
được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ.
Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan,
thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn.
Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc con trong cõi âm ty,
không để kẻ hiếu trung này hư nát trong phần mộ.
Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống:
trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề,
ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi... Sáng danh..

5. HÀNH ĐỘNG TRONG TUẦN
• Tôi chọn 1 câu Tin Mừng để đọc đi đọc lại và suy ngẫm.
..................................................................................................
.......................................................................................................
• Sau khi chọn kết hôn trong Chúa với người bạn đời mình yêu
và hứa trung thành suốt đời, để làm bí tích/dấu chỉ tình yêu
giữa Chúa Kitô và Hội Thánh, trong hôn lễ tại nhà thờ, tôi đã
sống các lời hứa trước mặt Chúa như thế nào? Người ta có
nhận ra hai vợ chồng là môn đệ của Chúa Kitô không?
.................................................................................................
.................................................................................................

CẦU NGUYỆN VỚI ĐỨC THÁNH CHA

Thật là tốt biết bao nếu chúng ta có thể giữ được Chúa “trong tay
chúng ta” (Lc 2,28), như ông Simeon. Không chỉ trong đầu chúng
ta và trong trái tim của chúng ta, mà còn “trong tay chúng ta”,
trong tất cả những gì chúng ta làm: trong lời cầu nguyện, nơi làm
việc, ở bàn ăn, trên đường điện thoại, nơi trường học, với người
nghèo, ở mọi nơi. Có Chúa trong tay chúng ta là một liều thuốc
giải độc cho chủ nghĩa huyền bí ẩn dật và chủ nghĩa hoạt động
điên cuồng, vì một cuộc gặp gỡ chân chính với Chúa Giêsu sửa lại
cả lòng đạo đức ủy mị lẫn sự hiếu động thái quá.
Trải nghiệm cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu cũng là phương thuốc
cho sự tê liệt của thói quen, vì nó mở ra cho chúng ta “sự thiêu
đốt” hàng ngày của ân sủng. Bí quyết để làm bùng phát ngọn lửa
nhiệt thành trong đời sống tinh thần của chúng ta là thái độ sẵn
sàng cho phép chúng ta gặp gỡ Chúa Giêsu và mong muốn được
gặp Ngài; nếu không chúng ta rơi vào một cuộc sống tê liệt, trong
đó sự bất mãn, cay đắng và những thất vọng không thể tránh khỏi
sẽ thắng thế.
Bí quyết ấy giúp chúng ta gặp nhau trong Chúa Giêsu như anh chị
em với nhau, như những người già trẻ, và từ đó thoát khỏi những
luận điệu vô ích về “những ngày xưa tốt lành” - là một nỗi hoài cổ
giết chết linh hồn – cũng như làm câm nín những người nghĩ rằng
“mọi thứ đang tan rã”.
Nếu chúng ta gặp Chúa Giêsu và anh chị em của chúng ta trong
những biến cố hằng ngày của cuộc đời chúng ta, trái tim chúng ta
sẽ không còn bị đặt vào quá khứ hay tương lai, nhưng sẽ trải
nghiệm “ngày hôm nay của Thiên Chúa” trong bình an với mọi
người.

(trích Giảng Ngày Đời Sống Thánh Hiến 2.2.2018)

liên lạc : This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
website : giadinhctc.com

------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THỨ NĂM 27-6-2019 PDF Print E-mail

Nhà xây trên đá.

27/06 – Thứ Năm tuần 12 thường niên.

"Nhà xây trên nền đá và nhà xây trên cát".

Lời Chúa: Mt 7, 21-29

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không phải tất cả những ai nói với Thầy: "Lạy Chúa, Lạy Chúa", là được vào nước trời, nhưng chỉ có người thực hiện ý Cha Thầy ở trên trời, kẻ ấy mới được vào nước trời. Trong ngày đó, nhiều người sẽ nói với Thầy rằng: "Lạy Chúa, Lạy Chúa, nào chúng con đã không nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, và nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó ư?" Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với chúng rằng: "Ta chẳng hề biết các ngươi, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta".

"Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây và đem thực hành, thì giống như người khôn ngoan, đã xây nhà mình trên đá; mưa có đổ xuống, nước có tràn vào, gió bão có thổi đến và lùa vào nhà đó, nhà đó vẫn không sập, vì nhà ấy được xây trên đá. Và hễ ai nghe những lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, khi mưa sa nước lũ, gió thổi và lùa vào nhà đó, nhà sẽ sập và sẽ trở nên đống hoang tàn".

Khi Chúa đã nói xong những lời trên, dân chúng kinh ngạc về giáo lý của Người: vì Người dạy dỗ họ như Đấng có quyền, chứ không như luật sĩ và các biệt phái của họ.

Suy Niệm/SỐNG VÀ CHIA SẺ : Thực thi ý Chúa

Mẹ Têrêsa Calcutta đã có lần phát biểu: Tôi muốn các nữ tu của tôi luôn có nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của họ. Tôi đã cho về nhà nhiều thiếu nữ dự tu, vì họ chưa vui vẻ đủ, họ không có khả năng để cười. Khi tôi thấy các nữ tu đi làm việc mà mặt mày ủ rũ, nụ cười chưa nở trên môi, tôi liền nói với họ: "Các chị hãy về nhà ngủ một giấc, rồi sau đó mới đi làm việc, các chị quá mệt mỏi rồi".

Mẹ Têrêsa quả đã sống cho đến cùng những đòi hỏi của Tin Mừng. Mẹ đã nhiều lần quả quyết rằng công việc mà Mẹ và các nữ tu của Mẹ đang thực hiện không phải là công tác xã hội, mà thiết yếu là hành động bác ái. Hành động bác ái hay sống bác ái là sống và rao giảng Tin Mừng, mà nói đến Tin Mừng là nói đến vui tươi, hân hoan. Do đó, thật mâu thuẫn khi Tin Mừng được sống với bộ mặt ủ rũ, khi Tin Mừng được loan báo với cung giọng buồn thảm.

Tin Mừng phải được thể hiện trước tiên qua cuộc sống của người rao giảng Tin Mừng, đó là đòi hỏi cơ bản nhất mà Chúa Giêsu không ngừng nhắc nhở cho các môn đệ. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nêu bật những đòi hỏi ấy qua dụ ngôn hai ngôi nhà: ngôi nhà xây trên đá thì vững chắc, dù mưa sa bão táp cũng không thể làm lay chuyển, đó là hình ảnh người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu, họ không chỉ lắng nghe lời Ngài, mà còn đem áp dụng vào cuộc sống. Ngôi nhà xây trên cát, đó là hình ảnh của những người nghe lời Chúa, nhưng không đem ra thực hành.

Tin Mừng vốn không chỉ được lắng nghe cho vui tai, mà là để được thực thi; chân lý không chỉ được hiểu biết suông, mà để được thực thi; bác ái không chỉ trên môi miệng, nhưng phải được thực thi bằng những việc làm cụ thể. Tựu trung đây cũng là sự nối dài và đòi hỏi của mầu nhiệm Nhập Thể trong đời sống đức tin. Thiên Chúa Nhập Thể làm người không chỉ là một chân lý trừu tượng, Ngài đã trở thành con người bằng xương bằng thịt; Ngài không phải là khách bàng quan đứng ngắm nhìn lịch sử nhân loại, Ngài đã nhập cuộc làm một với nhân loại, Ngài không rao giảng Thập giá như một lý thuyết suông. Ngài đã thực sự vác lấy Thập giá và đón nhận mọi khổ đau của con người. Do đó, tuyên xưng Thiên Chúa Nhập Thể làm người không phải chỉ là tuyên xưng một chân lý, mà thiết yếu là đi vào con đường Nhập Thể của Ngài.

Không thể có Kitô giáo và niềm tin Kitô mà không có dấn thân; không thể là môn đệ Chúa Kitô mà không đi lại con đường của Ngài; không thể rao giảng Tin Mừng bằng những lời nói suông; không thể sống niềm tin Kitô mà không mỗi ngày cố gắng nên hoàn thiện như Cha trên trời. Chúng ta vốn thán phục những người làm nhiều, hơn là những kẻ nói nhiều. Nói mà không làm là kẻ dối trá, nói một đàng nhưng làm một nẻo là kẻ lừa gạt. Tất cả rồi cũng qua đi, chân lý chỉ thực sự chiếu tỏ bằng cuộc sống trung thực mà thôi.

Nguyện xin Chúa gia tăng ý thức ấy nơi chúng ta. Xin cho niềm tin BẠN VÀ TÔI tuyên xưng trên môi miệng được diễn đạt một cách sống động qua cuộc sống mỗi ngày. NHỜ HÁNH THẦN cho đức ái luôn chiếu tỏa bằng những hành động cụ thể, để mọi người nhận biết chúng CON là môn đệ đích thực của Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 1817