mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay82
mod_vvisit_counterHôm Qua6358
mod_vvisit_counterTuần Này82
mod_vvisit_counterTuần Trước60213
mod_vvisit_counterTháng Này151351
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10655607

We have: 91 guests online
Your IP: 54.161.45.156
 , 
Today: Apr 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
DAO TAO MON # 158 = 15 BENH TRAM KHA CUA GIAO SI PDF Print E-mail

Dec 23-2014 at 9:17 PM : 15 BỆNH TRẦM KHA CỦA GIÁO SĨ

Sáng ngày 22-12-2014, tại Hội trường Clementê ở Vatican, ĐGH Phanxicô đã gặp gỡ giáo triều Rôma để ôn lại hoạt động trong năm qua cũng như gởi lời chúc mừng Giáng sinh đến các thành viên trong Giáo triều gồm các Giám mục và linh mục phụ trách cho các Thánh bộ, Văn phòng, tòa án... Nhưng ngài lại liệt kê 15 căn bệnh trầm kha của giáo sĩ:

1. Bệnh tưởng mình là "bất diệt", "miễn nhiễm" hay "rất cần thiết". Chính ảo tưởng như vậy làm và lơ việc kiểm điểm mỗi ngày. Một giáo triều không biết kiểm điểm, không canh tân, không tìm cách cải tiến, thì đó là một cơ thể đau yếu. Khi viếng nghĩa trang giúp chúng ta nhìn thấy tên của những người mà chúng ta từng nghĩ họ là 'bất tử', 'miễn nhiễm', và 'không ai có thể thế được'! Đó là bệnh của người giàu có trong Tin Mừng nghĩ rằng mình sống mãi (x.Lc 12,13-21) và cả những người trở thành chủ nhân ông, cho rằng mình hơn người khác, chứ không biết mình được gọi là để phục vụ tất cả mọi người. Bệnh này thường phát sinh từ việc ham mê quyền bính, từ chủ thuyết narcissism, tự yêu mình mình, say mê hình ảnh của mình mà không nhìn thấy hình ảnh của Thiên Chúa nơi khuôn mặt của những người khác, đặc biệt là những người yếu đuối và túng thiếu nhất. Thuốc chữa bệnh dịch này là ơn thánh, ơn cảm thấy mình là người tội lỗi và thành tâm nói rằng: "Chúng tôi chỉ là những đầy tớ vô dụng. Chúng tôi chỉ làm những gì chúng tôi phải làm" (Lc 17,10).

2. Bệnh của thuyết "Marthaism" (theo câu chuyện của bà Martha) quá bận tâm đến công việc: Đây là những con người chìm đắm trong công việc, và lơ là với phần tốt hơn, là ngồi bên chân để nghe Chúa Giêsu (x.Lc 10,38). Vì thế Chúa Giêsu trong Tin Mừng đã kêu gọi các môn đệ "các con hãy nghỉ ngơi đôi chút" (x. Mc 6,31), vì lơ là việc cần thiết nghỉ ngơi sẽ dẫn tới tình trạng căng thẳng và giao động. Thời gian nghỉ ngơi, cho những gánh vác trách nhiệm là điều cần thiết phải làm, và cần phải sống thanh thản: dành thời gian cho những người thân và tôn trọng các kỳ nghỉ là thời điểm bồi bổ tinh thần và thể xác; cần học điều mà sách Qohelet đã nói trong sách Giảng Viên: "Mọi việc điều có thời" (x. Gv 3,1-15).

3. Bệnh "chai cứng" tâm trí và tinh thần: là những người có tâm hồn chai đá, "cứng đầu cứng cổ" (Cv 7,51-6); bệnh của những người đánh mất sự thanh thản nội tâm, mất sức sinh động và sáng tạo, để rồi bị các giấy tờ đè lên, khiến họ nên như "chiếc máy hồ sơ di động", thủ tục và pháp lý chứ không còn là "người của Thiên Chúa" nữa (x. Dt 3,12). Nguy cơ này làm họ đánh mất sự nhạy cảm nhân bản cần thiết để khóc với những người khóc và vui với những người vui! Đó là bệnh của những người mất "tâm tình của Chúa Giêsu" (x. Pl 2,5-11), vì vậy với thời gian, tâm hồn họ trở nên khô cằn và không còn biết yêu Chúa và tha nhân vô điều kiện nữa (x.Mt 22, 23-40). Là Kitô hữu có nghĩa là "có cùng những tâm tình như Chúa Giêsu Kitô, những tâm tình khiêm tốn, và hiến thân, không dính bén và quảng đại."

4. Bệnh kế hoạch thái quá và duy hiệu năng. Lên kế hoạch tông đồ cách tỉ mỉ và sắp xếp thực hiện nó một cách chi tiết, vô tình chúng ta trở thành một kế toán viên hay một con buôn. Chuẩn bị mọi sự là điều tốt và cần thiết, nhưng đừng bao giờ để mình rơi vào cám dỗ làm hết mọi chuyện mà không để cho Chúa Thánh Thần tự do hoạt động. Chính Thánh Thần mới là Đấng lớn hơn chúng ta, quảng đại hơn mọi kế hoạch của con người (x.Ga 3,8). Người ta rơi vào căn bệnh này vì luôn thấy "dễ chịu và thoải mái hơn khi tự sắp xếp các kế hoạch và không muốn thay đổi quan điểm của mình. Thật vậy Giáo Hội thể hiện sự trung thành theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần khi Giáo Hội không áp đặt trên Thần Khí. Thánh Thần là làn gió mát, sáng tạo và mới mẻ!

5. Bệnh hợp tác kém. Khi các chi thể đánh mất sự hiệp thông với nhau thì thân thể cũng mất đi sự hài hòa và chừng mực của mình, nó biến thành một ban nhạc chỉ tạo ra những tiếng ồn ào, vì các nhạc công không còn ăn ý với nhau, không sống tinh thần hiệp thông và đồng đội. Khi chân nói với tay: "Tôi không cần anh", hoặc tay nói với đầu: "Tôi điều khiển anh", thì gây nên sự khó chịu và gương mù.

6. Bệnh Alzheimer's - loại bệnh về não tác động đến trí nhớ - bệnh tinh thần: làm ta quên đi "lịch sử cứu độ", lịch sử cá nhân mỗi người với Chúa, quên đi mối tình ban đầu (Kh 2,4). Tiến trình này làm suy thoái dần dần khả năng tinh thần trong khoảng thời gian dài hay ngắn, tạo nên tình trạng tật nguyền trầm trong cho con người, làm cho họ không còn khả năng tự quyết, sống trong tình trạng lệ thuộc vào những quan niệm thường do tưởng tượng. Chúng ta thấy điều đó nơi những người không còn nhớ cuộc gặp gỡ ban đầu của họ với Chúa, nơi những người không còn cảm thức trong cuộc sống, nơi những người chỉ bám vào "thời hiện tại", với những đam mê của mình, nơi những người bốc đồng, và những người xây những bức tường và những tập quán bảo vệ mình, để trở nên nô lệ cho các thần tượng mà chính tay họ nắn nên.

7. Bệnh cạnh tranh và háo danh. Khi vẻ bề ngoài, màu áo và danh hiệu trở thành đối tượng ưu tiên của cuộc sống, họ quên đi lời thánh Phaolô: "Anh em đừng làm gì vì cạnh tranh hay háo danh, nhưng mỗi người với tất cả sự khiêm tốn, hãy coi người khác hơn mình. Mỗi người đừng tìm tư lợi, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác" (Pl 2,1-4). Đó là căn bệnh đưa chúng ta trở thành những con người giả dối và sống một thứ "thần bí" giả hiệu, một kiểu "tu kín" giả tạo. Chính thánh Phaolô đã định nghĩa họ là "những kẻ thù của Thập Giá Chúa Kitô" vì "kiêu hãnh về những điều mà lẽ ra họ phải hổ thẹn và chỉ họ nghĩ đến những điều thuộc về trần thế này" (Pl 3,19)

8. Bệnh tâm thần phân liệt trong cuộc sống. Đó là bệnh của những người sống hai mặt, hậu quả của lối sống giả hình và tầm thường, dần dần đưa đến trống rỗng tinh thần mà các văn bằng tiến sĩ hoặc bằng cấp khác không thể lấp đầy được. Một thứ bệnh thường xảy ra nơi những người bỏ việc mục vụ, và chỉ giới hạn vào những công việc bàn giấy, đánh mất sự va chạm thực tế, tiếp xúc với những con người cụ thể. Như thế họ tạo cho mình một thế giới hai mặt, ở đó họ dạy người ta, nhưng sống kiểu khác và thường là lối sống phóng đãng. Việc hoán cải là điều rất cần thiết và không thể thiếu được nơi căn bệnh trầm kha này (x. Lc 15,11-32).

9. Bệnh 'ngồi lê đôi mách', nói hành nói xấu. Tôi đã nói nhiều về bệnh này và không bao giờ cho đủ: Đó là một bệnh nặng, thường bắt đầu bằng những cuộc chuyện trò, và nó làm cho con người thành người "gieo rắc cỏ lùng" (như Satan), và trong nhiều trường hợp, họ trở thành kẻ "giết người không vấy máu", giết hại danh thơm tiếng tốt của linh mục đoàn và anh em cùng Dòng. Đó là bệnh của những kẻ hèn nhát không có can đảm nói thẳng, mà chỉ nói sau lưng. Thánh Phaolô đã cảnh báo: "Anh em hãy làm mọi sự mà đừng lẩm bẩm, không do dự, để không có gì đáng trách và tinh tuyền" (Pl 2,14-18). Hỡi anh em, hãy tỉnh táo tránh nói hành nói xấu!

10. Bệnh thần thánh hóa bề trên. Đó là bệnh của những kẻ a dua, xu nịnh Bề trên, hy vọng tìm chút ân huệ. Họ là kẻ tham lam, cơ hội, đi tôn vinh con người chứ không phải Thiên Chúa (x.Mt 23,8-12). Đó là những người khi phục vụ chỉ nghĩ đến điều có lợi cho mình, những kẻ bủn xỉn nhỏ nhặt, cau có, và chỉ hành động vì ích kỷ (x. Gl 5,16-25). Bệnh này có thể xảy ra cho cả Bề trên khi họ chiêu dụ vài cộng tác viên chịu phục tùng, trung thành, lệ thuộc nhưng hậu quả là một sự đồng lõa thực sự.

11. Bệnh dửng dưng với người khác. Khi mỗi người chỉ nghĩ đến mình và đánh mất sự thành thực trong mối liên hệ chân thành với nhau. Khi người giỏi nhất không mang kiến thức của mình để phục vụ anh em yếu kém hơn. Khi người ta học được kiến thức gì đó và giữ riêng cho mình thay vì tích cực chia sẻ cho anh em. Họ là người hay ghen tương và tinh ranh, cảm thấy vui mừng khi thấy người anh em ngã xuống, thay vì nâng người anh em đứng lên và khích lệ họ!

12. Bệnh mang bộ mặt đưa đám. Tức là những người cộc cằn và hung dữ, để tỏ mình đạo mạo, họ cần một bộ mặt rầu rĩ, khắc khe khi xử sự với người khác, nhất là những người lớp dưới. Họ là người cứng nhắc, lỗ mãng và kiêu hãnh. Trong thực tế, sự nghiêm khắc chỉ để đóng kịch bên ngoài nhằm che đậy một tâm hồn bi quan, sợ hãi và bất an về mình. Trong khi đó công tác tông đồ đòi buộc phải là người nhã nhặn, thanh thản, nhiệt thành và vui tươi, mang niền niềm vui đến nơi mình phục vụ. Một con tim đầy tràn Thiên Chúa là một con tim hạnh phúc, chiếu tỏa và làm lan rộng niềm vui cho tất cả những người quanh mình, người ta sẽ nhận thấy ngay điều đó. Chúng ta đừng đánh mất tinh thần vui tươi, tinh thần hài hước, và phải viết tự phê chính mình, nhờ đó chúng ta là những người dễ mến ngay trong những hoàn cảnh khó khăn. Một chút tinh thần hài hước thật là điều tốt biết bao! Nó giúp ích cho chúng ta dường nào. Hãy ghi nhớ câu nói của Thánh Thomas More: tôi cầu nguyện hằng ngày và nó mang lại lợi ích cho tôi.

13. Bệnh vun quén. Làm việc tông đồ nhưng tìm cách lấp đầy khoảng trống trong con tim bằng cách vun quén của cải vật chất, không phải vì cần thiết nhưng chỉ vì để cảm thấy an toàn. Trong thực tế của cải không thể mang theo mình vì "khăn liệm không có túi" và mọi kho tàng vật chất của chúng ta- cả những tặng phẩm- không bao giờ có thể lấp đầy khoảng trống, trái lại nó càng làm cho ta ra nặng nề hơn. Với những người ấy, Chúa lặp lại: "Ngươi bảo: nay tôi giầu có, đã đầy đủ của cải rồi, tôi chẳng cần gì nữa. Nhưng ngươi không biết mình là kẻ bất hạnh, khốn nạn, một kẻ nghèo, mù lòa và trần trụi... Vậy ngươi hãy nhiệt thành và hoán cải" (Kh 3,17-19). Việc vun quén của cải chỉ làm cho ra nặng nề và làm cho hành trình trở nên chậm chạp hơn! Và tôi nghĩ đến một giai thoại: có lần các tu sĩ dòng Tên Tây Ban Nha mô tả dòng như một đoàn "kỵ binh thanh thản của Giáo Hội". Tôi nhớ việc dọn nhà của một tu sĩ dòng Tên còn trẻ tuổi, trong khi chất lên xe vận tải bao nhiêu đồ đạc: hành lý, sách vở, vật dụng, quà tặng, thì một tu sĩ dòng Tên cao niên quan sát và mỉm cười nói: đây có phải là kỵ binh thanh thản của Giáo Hội không?". Những cuộc dọn nhà của chúng ta chỉ cho thấy căn bệnh này.

14. Bệnh khép kín. Việc lôi kéo, quy tụ lập nhóm để thuộc về nhau coi là quan trọng hơn cả thuộc về Thân Mình Chúa Kitô. Căn bệnh này khởi đi từ những ý hướng tốt, nhưng với thời gian nó trở nên xấu, thành thư "ung nhọt", đe dọa sự hài hòa nơi Thân Mình Chúa Kitô và gây nên bao gương mù, nhất là cho những anh em mới đi vào đời tu. Bè nhóm chính là mối nguy hiểm nhất. Đó là sự ác đánh từ bên trong, và như Chúa Kitô đã nói, "nước nào chia rẽ bên trong thì nó sẽ tự tàn lụi" (Lc 11,17).

15. Cuối cùng là bệnh tìm kiếm lợi lộc trần gian và tính phô trương. Khi công tác tông đồ biến việc phục vụ thành quyền lực, và biến quyền lực của mình nên như thứ hàng hóa để kiếm chác những lợi lộc trần gian và củng cố quyền hành. Đó là bệnh của những người tìm cách gia tăng vô độ quyền lực và để đạt được mục tiêu đó, họ vu khống, mạ lỵ và làm mất thanh danh người khác, thậm chí đưa lên cả lên mặt báo và tạp chí. Thường thì chính họ muốn biểu dương và chứng tỏ mình có khả năng hơn người khác. Căn bệnh này cũng gây hại rất nhiều cho Thân Mình, vì nó làm cho con người đi tới chỗ biện minh việc sử dụng bất kỳ phương tiện nào để đạt được mục đích, thường là nhân danh công lý và sự minh bạch. Và ở đây tôi nhớ đến một linh mục đã gọi các ký giả đến để kể cho họ (điều mà người linh mục này bịa đặt) về những chuyện riêng tư của những linh mục khác và của giáo dân. Vấn đề là vị linh mục ấy chỉ muốn được xuất hiện trên trang nhất của báo chí, và như thế cảm thấy mình có "quyền hành và hấp dẫn", nhưng tạo ra bao nhiêu đau khổ cho những người khác và cho Giáo Hội! Thật một là kẻ đáng thương!

Hoàng Minh

Kính chuyển:

Hồng
-----------------

 
SONG VA CHIA SE LE GIANG SINH 2014 CUA LE GIANG SINH PDF Print E-mail

Lễ đêm Giáng Sinh 2014:

CỦA LỄ DÂNG CHÚA HÀI NHI

Chúng ta đang cùng với toàn thể Giáo Hội long trọng mừng kỷ niệm một biến cố đặc biệt, biến cố Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa đi vào trần gian. Tất nhiên, Ngài đi vào trần gian không phải để đi du lịch, hay để đi tham quan một vòng cho biết trần gian; cũng không phải để vi hành như các vua chúa trần gian thường làm. Con Thiên Chúa nhập thể vào trần gian là để làm người và ở với con người.

Con Thiên Chúa đi vào trần gian cũng không phải như một nhân vật thần thoại hóa nhân, hay một siêu nhân hoá kiếp... Ngài đi vào trần gian cũng không phải như là một sản phẩm của trí tưởng tượng con người, đại loại như một thần đồng vươn vai lớn lên như Phù Đổng, mạnh mẽ phi thường như Thiên Vương khiến hùm beo phải sợ. Ngài là một nhân vật lịch sử có phả hệ, có lý lịch hẳn hoi như mọi người; có dòng tộc tổ tiên (gia phả dài), có ông bà cha mẹ, có quê hương đất nước. Thật ra, nếu Thiên Con Thiên Chúa đến trần gian để làm vua hay làm Chúa thì chẳng có gì để nói, bởi vì tự bản tính Ngài là Vua trên các vua, là Chúa trên các chúa. Nhưng Ngài đã làm người như ta mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi.

Chúa Giêsu đã đi vào gia phả của nhân loại với mục đích nào? Ngài đi vào gia phả của nhân loại để thiết lập tương quan huyết thống với con người. Ngài đi vào gia phả của nhân loại để đưa con người vào phả hệ thần linh của Thiên Chúa. Có điều, Ngài đi vào trần gian, đi vào gia phả nhân loại trong cảnh nghèo hèn khiêm hạ. Tại sao vậy?

Trong nhân loại chúng ta, chẳng ai có quyền được chọn lựa gia đình hay gia cảnh để sinh ra, ngoại trừ Đức Giêsu Kitô, vì Ngài là Thiên Chúa. Vậy tại sao Đức Giêsu lại chọn sinh ra trong cảnh nghèo hèn như thế?

Có lần tôi hỏi các thầy đang học tại Chủng Viện thánh Nicôla, Phan Thiết rằng nếu Chúa Giêsu giáng sinh trong thời đại ngày hôm nay thì Ngài sẽ chọn quốc gia nào và hoàn cảnh nào để sinh ra?

Có thầy bảo: "Theo con Chúa sẽ chọn nước Mỹ để sinh ra vì nước Mỹ hùng mạnh và Chúa Giêsu sẽ có những phương tiện tốt nhất để để loan báo Tin Mừng cho cả thế giới".

Có thầy cho rằng Chúa Giêsu sẽ chọn một nước ở Phi Châu vì ở đó có nhiều người nghèo đói, hơn nữa Chúa sinh ra làm một người da đen cũng tốt thay vì da trắng. Là da đen, Chúa sẽ gần gũi với người Phi Châu nghèo khổ hơn.

Thầy khác thì bảo rằng Chúa Giêsu sẽ chọn nước Anh, vì ngày nay ngôn ngữ quốc tế thông dụng nhất đó là tiếng Anh. Và lúc đó mọi người sẽ hiểu được những gì Chúa nói khỏi cần thông dịch viên.

Một số thầy khác thì cho rằng Chúa Giêsu sẽ chọn Trung Quốc, bởi vì Trung Quốc là một quốc gia đông dân nhất thế giới, Trung Quốc cũng là nơi có nhiều hàng độc hại, hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng, và Chúa sẽ đổi mới người dân Trung quốc để họ bớt gian dối và rất có thể ngài sẽ biến Trung Quốc thành kinh đô của Kitô giáo. Nhưng thầy này cũng lưu ý Đức Mẹ khi mang thai coi chừng bị người ta bắt phá thai !?

Một số thầy khác nữa thì bảo rằng Chúa Giêsu sẽ chọn Philipin hoặc Việt Nam, vì ở hai quốc gia này quanh năm phải chịu nhiều thiên tai bão lụt. Sinh ra ở đây Chúa Giêsu sẽ đồng cảm với người dân những nước này hơn.

Có thầy lại chọn Nam Cực làm nơi cho Chúa sinh ra, vì ở đó có nhiều gấu và chim cánh cụt rất dễ thương, khí hậu lại trong lành. Chúa Giêsu có thể dùng xe tuyết đi lại an toàn.

Đặc biệt có thầy không chọn một quốc gia nào hết, mà lại chọn trạm không gian. Vì trên trạm không gian không bị ô nhiễm môi trường, nên sẽ tốt cho trẻ sơ sinh và bà mẹ đang cho con bú. Vả lại, sinh ở trên đó, Chúa Giêsu sẽ là của cả trái đất, chứ không phải của một dân tộc nào, khỏi phân bì, v.v...

Tuy nhiên, đại đa số các thầy vẫn cho rằng Chúa Giêsu vẫn sẽ chọn cảnh nghèo để sinh ra và để làm người. Sở dĩ Ngài chọn sinh ra trong cảnh nghèo là để "ở với" con người, để cảm thông với thân phận con người, đặc biệt là thân phận của những người thấp cổ bé miệng, và hơn thế nữa là để chết cho con người, để rồi qua cái chết của Ngài, con người được hưởng ơn cứu độ.

Quả thật, nếu Thiên Chúa sinh ra trong cung điện, trong đền đài vua chúa, hay sinh ra trong một gia đình giàu sang quyền quý, có lẽ những người phận hèn không bao giờ có cơ hội đến được với Ngài, càng không bao giờ dám được làm bạn với Ngài. Thực tế, Thiên Chúa đã đến trần gian để ở với con người và làm bạn với con người. Đó là điều có thật, chứ không phải là giấc mơ nữa.

Vậy thì sứ điệp của ngày lễ hôm nay muốn mời gọi ta điều gì? Mời gọi chúng ta hai điều:

- Thứ nhất: hãy như các mục đồng theo lời mời gọi của các thiên thần đến chiêm ngắm Chúa Hài Nhi trong hang đá bò lừa.

Chiêm ngắm Chúa Hài Đồng nơi hang đá máng cỏ để ta cảm nghiệm ngày một sâu xa hơn tình yêu của Thiên Chúa đối với loài người chúng ta mà năng biết dâng lời tạ ơn Chúa. Thật vậy, Hài Nhi Giêsu là Thiên Chúa quyền năng vô tận, nhưng đã chấp nhận mặc lấy thân phận con người,sống như con người, ngoại trừ tội lỗi. Chấp nhận thân phận con người thì cũng chấp nhận sự mỏng dòn, yếu đuối của thân xác: cũng đói, cũng khát, cũng có khi nhức đầu sổ mũi. Thân xác Hài nhi, cũng phải chấp nhận sự lớn lên, sự nuôi dưỡng như mọi người...

Chiêm ngắm Chúa hài Đồng trong hang đá máng cỏ, để chúng ta biết ý thức hơn về phẩm giá và địa vị cao quý của con người, dù còn bé tí hay già nua bệnh tật. Con người có địa vị và phẩm giá cao quý vì con người được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa, được Con Thiên Chúa đến làm bạn, và hiến ban chính cả mạng sống mình.

Chiêm ngắm Chúa hài Đồng trong hang đá máng cỏ, để chúng ta cũng biết yêu mến anh chị em mình nhiều hơn, nhất là những người bé nhỏ nghèo hèn. Vì họ là hiện thân của chính Chúa.

- Thứ hai: hãy như các nhà đạo sĩ biết quảng đại tiến dâng của lễ đời mình cho Chúa. Của lễ nào?

Khi hỏi các thầy ở Chủng Viện cùng câu hỏi này, tôi nhận được rất nhiều câu trả lời. Có thầy thì nói rằng con cũng không biết dâng gì, vì dạo này toàn hàng Trung Quốc, nên đụng đâu cũng hàng giả. Nếu có dâng thì con dâng tặng Chúa chiếc xe đạp ba bánh để thánh Giuse chở Chúa đi dạo thôi.

Có thầy thì bảo Chúa sinh ra mùa đông lạnh lẽo, nên con sẽ dâng cho Chúa mấy bộ áo em bé để Chúa mặc, và tặng cho Chúa vài thùng sữa Vinamilk hoặc Milô để Chúa uống khi chỉ có thánh Giuse ở nhà.

Có thầy thì bảo con sẽ dâng Chúa hài Nhi một chiếc Attila để thánh Giuse có thể chở Đức Mẹ và Chúa Hài Nhi đi Aicập nhanh hơn. Có thầy thì dâng cho Chúa một visa để Chúa có cơ hội đi du lịch.

Có thầy bảo rằng con sẽ dâng cho Chúa một bình sữa không bao giờ cạn để Mẹ Maria đỡ vất vả. Có thầy bảo rằng nếu con là một trong ba nhà đạo sĩ, con sẽ dâng cho Chúa một cái máy sưởi hiệu Panasonic, loại tốt nhất, để sưởi cho Chúa bớt lạnh. Có thầy khiêm tốn hơn thì bảo rằng con sẽ dâng cho Chúa một cây viết và một cuốn sổ để Chúa viết nhật ký hằng ngày. Nhờ đó mà sau này hậu thế có chữ viết của Chúa và các Tông đồ khỏi vất vả ghi chép.

Có thầy quan tâm hơn đến thời thế thì bảo rằng con sẽ dâng cho Chúa một bộ áo chống đạn và một hộp sữa Trung Quốc nhiễm Melamine. Áo chống đạn để Chúa bình an giữa chiến tranh của Palestine và Israel. Sữa Trung Quốc nhiễm Melamine để Chúa thấy sự tồi tàn của một số doanh nhân Trung Quốc ngỏ hầu Chúa biến đổi họ...

Và rồi có thầy thì rất thực tế, bảo rằng con sẽ dâng Chúa Hài Đồng Vắccin chích ngừa miễn phí tất cả các thứ bệnh, học bổng từ lớp một đến hết đại học, và sau đó là quyền đặc cách vào Chủng Viện Saigon, v.v...

Tóm lại, của lễ dâng Chúa của mỗi thầy mỗi khác. Và có lẽ mỗi người chúng ta cũng thế. Cách chung đối với các em Thiếu nhi và Huynh Trưởng trong giáo xứ trong những ngày qua, của lễ thiết thực đó là thời giờ, và công sức mà các em bỏ ra để đi tập hát, tập múa, tập hoạt cảnh... Còn đối với nhiều người lớn của lễ đó có thể là tiền bạc vật chất. Từ đầu Mùa Vọng đến nay, tôi đã nhận được một số quà dâng Chúa Hài Đồng từ những người lớn: tiền, mì tôm, gạo....

Thực sự Chúa Giêsu Hài Đồng có cần chúng ta trực tiếp cho Chúa của cải hay các tiện nghi vật chất không? Không. Nhưng Chúa cần ta cho Chúa cách gián tiếp qua những người nghèo khổ bệnh tật neo đơn... Họ là hiện thân của Chúa Giêsu Hài Đồng. Vì thế, khi ta giúp đỡ chia sẻ với những kẻ bé mọn là ta đã làm cho chính Chúa.

Thấy Chúa Giêsu năm nào cũng mừng Giáng sinh trong háng đá nghèo hèn, năm nay anh em gia trưởng quyết định làm cho Chúa một "căn nhà" tình thương. Lúc đầu tính làm nhà cấp 3, nhưng thấy không đủ kinh phí, nên thu nhỏ lại thành nhà cấp 4. Làm nhà cấp 4 mà cửa chính cửa sổ vẫn chưa có cánh.

Thiết nghĩ, qua hình ảnh đó, anh chị em được mời gọi hãy chung tay, chung sức làm những căn nhà tình thương cho những Giêsu đang hiện thân nơi những anh chị em nghèo khổ. Ngay trên đất nước Việt Nam này, có rất nhiều Giêsu bằng xương bằng thịt đang cần những "ngôi nhà mơ ước", tức những ngôi nhà tình thương. Họ đang phải sống tạm bợ nơi những căn nhà chòi, hay nhà lá tạm bợ không đủ che mưa che nắng, chứ chưa nói đến tiện nghi vật chất.

Dù khi không thể làm được nhà cho những người vô gia cư thì ta cũng có thể làm nghĩa cử nào đó cho họ. Đức Thánh cha Phanxicô, trong ngày mừng sinh nhật lần thứ 77, đã quyết định mời 3 người vô gia cư vào ăn trưa với mình. Một nghĩa cử đầy nhân ái làm ấm lòng những người bất hạnh. Âu đó cũng là một cách dâng lễ vật cho Chúa Hài Đồng trong Mùa Giáng Sinh.

Và trên hết, thiết nghĩ có một thứ của lễ mà ai trong chúng ta, dù giàu hay nghèo cũng luôn có sẵn, có sẵn ngay lúc này đây, và đây cũng là của lễ mà Chúa Giêsu luôn chờ đợi, đó chính là con người của chúng ta với cả tội lỗi và sự yếu hèn của mình. Dâng cho Chúa để làm gì? Để cho Chúa tha thứ, chữa lành và biến đổi nên tốt đẹp hơn. Hãy dâng Chúa của lễ này. Amen.

Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

------------------------

 
SONG VA CHI SE LOI CHUA - THU TU- 24-12-14 PDF Print E-mail

THỨ TƯ TUẦN 4 MV-B

CHIA SẺ TIN MỪNG LUCA 1, 67-79 NIỀM VUI ĐƯỢC "VẦNG ĐÔNG VIẾNG THĂM"

"Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an." (Lc 1,78-79)

Suy niệm: Bài Thánh ca "Chúc tụng" Benedictus mở đầu bằng lời "Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Ít-ra-en" là một bài Thánh ca tuyệt đẹp, đầy ắp những hình ảnh Thánh Kinh và lời ngôn sứ trong Cựu Ước, được đặt vào miệng ông Da-ca-ri-a, thực sự là một lời ngôn sứ vừa đúc kết lại cả một lịch sử ơn cứu độ, vừa chuyển tiếp báo tin sự xuất hiện của "Vị Cứu Tinh quyền thế", của "Vầng Đông tự chốn cao vời đến viếng thăm." Bài Thánh ca làm dậy lên niềm vui và hy vọng của những ai cảm nghiệm mình có Chúa, được cứu độ, được tự do và bình an.

Mời Bạn: Ơn đầu tiên mà Thánh ca Benedictus nói đến là ơn tha thứ mà Thiên Chúa ban cho dân Người: "Người sẽ cứu độ, là tha cho họ hết mọi tội khiên..." Chỉ khi lãnh nhận được ơn tha thứ này chúng ta mới cảm nghiệm được Niềm Vui của Tin Mừng mà Đức Thánh Cha Phan-xi-cô nói đến ngay từ những câu đầu trong Tông huấn của ngài: "Những ai chấp nhận quà tặng ơn cứu độ của Đức Giê-su đều được giải thoát khỏi tội lỗi, buồn phiền, trống rỗng nội tâm và cô đơn" (EG 1).

Sống Lời Chúa: Bắt đầu một ngày, bạn nhìn lên Thánh Giá Chúa Giê-su để nhớ mình đã được tha thứ (x. Ep 2,16) và nhờ đó bạn tràn ngập Niềm Vui của Tin Mừng trong cả ngày sống.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su là "Vầng Đông từ chốn cao vời đến viếng thăm" con, xin dẫn con "đi trên nẻo đường bình an" để con luôn "sống thánh thiện công chính trước nhan Chúa".

Lời Chúa hôm nay

------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 131= GIANG SINH DEM NAY PDF Print E-mail

TÂM TÌNH NỬA ĐÊM

Nếu Ngôi Hai chẳng giáng trần

Phàm nhân đâu biết đường lên thiên đàng

May mà Chúa đã yêu thương

Làm người giữa cảnh đêm sương lạnh lùng

Nửa đêm dâng lễ vui mừng

Tâm tình cảm tạ hòa cùng tin yêu

Chúa sinh trong cảnh đơn nghèo

Đời con cũng trắng tay nào có chi

Nên con chẳng biết dâng gì

Xin dâng tâm sự vân vi cuộc đời

Đêm nay Con Chúa làm người

Xin thương cứu độ mảnh đời con đây!

Bao người đau khổ đọa đày

Xin cho họ được những ngày tháng vui

Bao người nghèo khó, ngậm ngùi

Mồ côi, đơn độc, biết ai cậy nhờ

Bao người không cửa không nhà

Quanh năm ở trọ, nỗi lo ngập đầu

Dám đâu xin giúp sang giàu

Xin đừng bỏ họ quá nghèo, Chúa ơi!

Đủ ăn để đủ yêu đời

Đủ tin cậy mến Chúa Trời sớm hôm

Đêm nay Con Chúa giáng trần

Con mong biết sống "xin vâng" thật lòng

Dẫu đời lắm nỗi long đong

Vẫn tri ân Chúa nêu gương khó nghèo

Xin mừng Chúa với tin yêu

Dù con vẫn lắm gieo neo kiếp buồn

TRẦM THIÊN THU

MIỀN GIÁNG SINH

Tiết Đông se lạnh đất trời

Xin ấm tình người thế giới hôm nay

Đêm nay đón Chúa Ngôi Hai

Sinh nơi hang đá như loài phàm nhân

Cô đơn, lạc lõng, nghèn hèn

Dẫu là Vua cả càn khôn, muôn loài

Giêsu, Thiên Chúa Ngôi Hai

Giáng thế làm người bởi xót thương con

Đền bù vì mọi tội khiên

Bầu trời cứu độ bừng lên sáng ngời

Belem nhỏ bé lắm thôi

Bỗng dưng diễm phúc đón Người Con Yêu

Bao người sống kiếp lao đao

Được an ủi bởi phận nghèo Chúa thương

Vinh danh Thiên Chúa thiên đường

Bình an cho những tấm lòng thẳng ngay

Xin thương những kiếp đọa đày

Mong đợi được Ngài cứu khỏi bất công

TRẦM THIÊN THU

Giáng Sinh – 2014

Kính chuyển:

-----------------------

 
BANH SU SONG - TUESDAY, DEC 23, 14 PDF Print E-mail

ONE BREAD, ONE BODY

* Promise : "The frienship of the Lord is with those who fear Him". ( - Ps 25, 14)

- Prayer : Father, raise  up many godly fathers to transforme this culture of death into a civilization of life.

-----------

 
<< Start < Prev 1091 1092 1093 1094 1095 1096 1097 1098 1099 1100 Next > End >>

Page 1091 of 1451