mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7077
mod_vvisit_counterHôm Qua9426
mod_vvisit_counterTuần Này33772
mod_vvisit_counterTuần Trước75465
mod_vvisit_counterTháng Này221379
mod_vvisit_counterTháng Trước227630
mod_vvisit_counterTất cả9720945

We have: 106 guests online
Your IP: 23.20.129.162
 , 
Today: Nov 22, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
HON NHAN VA GIA DINH # 33 = CÓ LAM MOI CO AN PDF Print E-mail

Có làm mới có ăn

Cuộc sống luôn đòi chúng ta chọn lựa. Chọn lựa để vươn lên. Chọn lựa để vượt ra khỏi những gì bình thường mà chọn cách sống khác hơn. Có chọn lựa nên có đổi thay. Chính những cái đổi thay khiến người ta ngại chọn lựa bởi phải sống khác hơn. Người ta vẫn cứ "an phận thủ thường" là chắc ăn.

Chuyện kể rằng: có hai con vật lừa và ngựa sống với nhau. Một ngày kia, có một tay cao bồi xuất hiện và hỏi hai con vật: "Trong hai ngươi, ai là kẻ muốn theo ta đi thám hiểm thế giới. Ta không hứa hẹn một cuộc sống no đủ như ở cái chuồng bé tẹo này. Nhưng ta hứa hẹn một cuộc sống đầy thú vị vì được làm chủ chính mình. Và nếu cố gắng đủ, thì có thể sẽ có được một cuộc sống dư giả gấp nhiều lần cuộc sống này".

Con lừa – một trong hai con vật – liền kêu lên: "Ôi, tôi không đi đâu. Dại gì mà đánh đổi cuộc sống an toàn và ổn định này, để lấy một tương lai không biết trước chứ. Hay là ông muốn dụ tôi đi để có người cho ông cưỡi, có người để chết chung với ông? Tôi không có ngu đâu nhé".

Con ngựa – con vật còn lại – thì rất háo hức trả lời: "Tôi! Tôi! Tôi muốn đi và muốn khám phá. Tôi chán cuộc sống gò bó và tẻ nhạt này lắm rồi." Nói xong, nó theo người cao bồi bước ra khỏi cái chuồng nhỏ và đi mãi, đi mãi về phái chân trời.

Một ngày nọ, khi đã già, con lừa gặp lại con ngựa khi nó quay trở về cái chuồng nhỏ. Mừng rỡ, con lừa reo lên:

- A, anh ngựa, anh đã về đấy ư. Lâu quá rồi nhỉ, chúng ta đã già cả rồi.

- Đúng vậy, chúng ta già hết cả rồi. Tôi cũng đã mệt mỏi nên không muốn phiêu lưu nữa nên quyết định về thăm anh. Cuộc sống anh thế nào rồi? – Ngựa hỏi.

- Cũng vẫn vậy thôi. Làm việc chăm chỉ và được no đủ. Nhưng tôi đã già rồi, nên cũng không còn làm được nhiều nữa. Cũng may ông chủ thương tình nên vẫn cho tôi ăn. – Lừa nói – Vậy còn những chuyến phiêu lưu của anh thì sao?

- Ồ, nó thật thú vị. Tôi đã được đi đến những miền đất lạ, nơi nắng cháy và khô cằn. Tôi đã băng qua những vùng chiến sự và những miền thiên tai hoành hành, có lúc tưởng chết đi được. Nhưng sau những cố gắng, tôi cũng được nếm trải sự hạnh phúc khi được tự do chạy trên cánh đồng đầy cỏ ngọt và được học hỏi những điều kì lạ. – Ngựa kể với một niềm tự hào.

Thực ra, con ngựa và con lừa đều phải đi. Con ngựa thì đi quanh thế giới. Con lừa thì chỉ quanh quẩn cái cối xay. Con ngựa thì tự do và có trách nhiệm về bản thân mình. Con lừa thì bị cột chặt vào cối xay và cũng chẳng có trách nhiệm gì về mình vì thiếu tự do. Con lừa an phận nên sống vật vờ, sống nhờ lương thực người khác ban cho. Con ngựa luôn sống cho chính mình để được hưởng thành quả do chính mình làm nên.

Cha ông ta vẫn nói "Có làm thì mới có ăn – Không dưng ai dễ mang phần cho ta". Con lừa vì không dám thay đổi, không cầu tiến, an phận nên chỉ sống nhờ lòng thương xót hay bố thí của người khác. Còn con ngựa biết vươn lên, biết sống có trách nhiệm với chính mình nên nó được hưởng niềm vui do chính công sức lao động của nó làm ra,

Cuộc đời con người cũng chỉ có của ăn của để khi biết vượt ra khỏi sự lười biếng để dấn thân vào cuộc sống kiếm tìm miếng cơm manh áo. Không có cuộc kiếm tìm nào mà không đòi phải hy sinh, phải nỗ lực. Một cuộc kiếm tìm càng khó, càng đòi nhiều công sức thì thành quả càng to lớn và giá trị. Và giá trị của một con người cũng hệ tại ở việc mình đã làm, đã cống hiến gì cho gia đình, cho xã hội. Con người càng cống hiến nhiều càng có giá trị trong gia đình và xã hội.

Bên cạnh sự nỗ lực bản thân, niềm tin ky-tô giáo còn mời gọi chúng ta tin vào sự quan phòng của Chúa. Thiên Chúa luôn hoạch định cho cuộc đời chúng ta, nhưng liệu chúng ta có dám mạo hiểm bước theo Chúa hay không? Sự thành công của chúng ta còn tùy thuộc vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Cha ông ta cũng bảo "Mưu sự tại nhân – Thành sự tại thiên". Lời Chúa cũng từng nhắc nhở chúng ta: "Nếu Chúa chẳng xây nhà , thợ nề vất vả cũng bằng uổng công".

Thế nên, ngày đầu năm mới chúng ta hướng về Đấng tạo thành để tạ ơn về một năm "mưa trời ân phúc" đã ban xuống cho trần gian. Chúng ta cũng phó dâng một năm mới cho lòng thương xót của Chúa. Xin Chúa là Đấng đầy quyền năng và đầy lòng thương xót chúc lành cho một năm mới với bao dự định, công việc được toàn vẹn như ý. Xin Chúa Xuân ở lại nơi từng gia đình để niềm vui được kéo dài vô tận trong suốt ngày sống. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Kính chuyển

Hồng

 
HON NHAN VA GIA DINH # 32 = MUNG MOT TET PDF Print E-mail

Mùng Một Tết: Lễ Minh Niên
Cầu Bình An Cho Năm Mới
(Mt 6,25-34)

Cha Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes), người đóng góp công lao nhiều nhất việc hình thành "Chữ quốc ngữ", trong cuốn Hành trình và truyền giáo - divers voyages et Mission xuất bản ở Paris vào năm 1653 bằng tiếng Pháp, ghi nhận một tập tục đặc biệt ở Annam (tức miền Trong , vao thời đó chỉ vùng đất từ Miền Trung trở vào Nam): Vào ngày Mồng Một Tết Nguyên Đán, người dân và cả những quan lớn, theo vua chúa đi tế Trời ở Nam Giao. Nam Giao là nơi vua chúa và thần dân hướng về phía nam (nơi có Trời ngự), để gặp gỡ giao hòa với Trời qua việc dâng lễ vật để tỏ lòng hiếu kính, dâng sớ để trình tấu việc đất nước và cầu Trời ban phước lành tức là cầu bình an cho quốc dân.
Việc Tế Nam Giao dầu có mang dáng dấp đa thần, nhưng cầu Trời là Chúa Tể Càn Khôn, Đấng cao cả vượt trên hết chư thần. Đây cũng là niềm tin của Do Thái Giáo từ xa xưa, như trong Kinh Thánh tuyên yi1n: "Thiên Chúa chúng ta vượt trên hết chư thần" (Tv134,5). Bàn thờ được lập lộ thiên không có tượng ảnh rất gần với truyền thống tổ phụ đã làm trong Kinh Thánh Cựu Ước, cũng như sau này phù hợp với cách cắt nghĩa của Phaolô: "Thiên Chúa, Đấng tạo thành vũ trụ, không ngự trong những điều do tay người phàm làm nên" (Cv17, 14-15)
Ý nghĩa nghi lễ Nam Giao: Dù thuộc về tính dân tộc Việt, nhưng được xem là nghi thức có tính Thiên Chúa Giáo nhất. Từ việc quan niệm vua là "Thiên Tử" (con Trời) đến việc vua phải trai giới để bước vào tế Trời, và chỉ có mình "Thiên Tử" mới được tế Trời mà thôi, cho thấy nhiều nét thần học cơ bản sau đây: Kinh Thánh Cựu Ước nói nhiều đến việc các vị đại diện cho dân đến gặp gỡ Thiên Chúa luôn luôn phải thanh tẩy mình (x. Xh 18, 10-15; Đn l8, 21; 2Sm 13,20...). Về sau trong Kitô giáo việc này được thay thế bằng việc chuẩn bị tâm hồn khi bước vào nghi lễ phụng vụ.
Niềm tin vào ông Trời thể hiện qua tế Nam Giao. Tế tự chính là cách biểu lộ niềm tin, từ những lời cầu nguyện riêng tư đến cách tế tự có tính cách cộng động. Tế Nam Giao là một cách thể hiện niềm tin vào sự hiện hữu của Trời có tính cách cộng đồng quy mô nhất cấp quốc gia.
Niềm tin vào Trời đã ăn sâu vào tâm thức người Việt có từ rất xa xưa với nhiều quan niệm khác nhau, phần lớn quan niệm Trời phù hợp với cuộc sống và các hiện tượng. Riêng trong tế Nam Giao lại cho thấy bản tính siêu việt và chức năng của Trời: là Đấng sáng tạo càn khôn, quan phòng mọi sự và phân xử công minh cầm cân nảy mực.
Phong tục Tế Trời vào ngày mùng một tết này vẫn giữ đến hôm nay vào các ngày lễ tết người ta đi chùa hoặc nhà thờ hái lộc của Trời và cầu bình an cho ca một năm. Cho nên ngày Mùng một tết là ngày Minh Niên Cầu bình an....
Truyền thống văn hóa Việt Nam từ ngày xưa lấy ngày đầu tiên của năm là ngày mồng một và buổi sáng sớm của ngày đó thành một cụm từ "Tết Nguyên Đán". Người ta tin rằng những gì tốt đẹp được làm vào ngày khởi đầu của một năm bao giờ cũng đem lại sự may mắn, thành đạt trong cả năm.
Ngày tết người ta đi hái lộc, từ ngàn xưa người dân Việt ngày tết đi lễ đình, chùa, miếu, điện khi cầu nguyện xong, người ta có tục hái trước cửa đình, cửa đền một cành cây gọi là cành lộc mang về ngụ ý là "lấy lộc" của trời đất, của thần phật ban cho. Trong truyền thống đó, ngày hôm nay mỗi người chúng ta cũng được hái lộc, đó là lộc hồng ân của Thiên Chúa muốn chúng ta sống trong ân sủng. Hãy chờ lộc Chúa muốn những điều gì trong năm mới qua những câu Lời Chúa mà chúng ta hái được.
Thắm nhuần hồng ân Trời, ngày tết người ta chúc tuổi cho nhau, riêng với chúng ta - những người mang niềm tin Kitô giáo, lời cầu chúc mặc lấy tâm tình của thánh Phaolô: "Tất cả anh em hãy hôn chào nhau một cách thánh thiện. Chúc anh em được đầy ân sủng của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta" (1 Tx 5,26-28). Năm mới xuân sang, chúng ta cũng chúc tuổi nhau và cùng nhau chúc tuổi Thiên Chúa, ngày đầu năm xin Ngài cũng lì xì cho chúng ta: Sức khỏe, tình yêu gia đình trong đời sống hằng ngày, là công ăn việc làm bình an... Như lời cầu nguyện của thánh lễ Tân Niên: "Cúi xin Chúa mở lượng hải hà, ban cho hết mọi người chúng con trong năm này được bình an mạnh khỏe, càng thêm tuổi càng thêm nhân đức hầu đáng hưởng phúc lộc dồi dào".
Cuộc sống hằng ngày vốn nhiều lo lắng: Lo lắng và ám ảnh về một quá khứ vất vả, thất bại khiến chúng ta không dám bước vào hiện tại và tiến tới tương lai. Lo lắng về một hiện tại chưa thành công, còn nhiều vất vả, không đủ nương tựa vào cuộc sống, khiến ta luôn mệt mỏi không dám dấn thân ; lo lắng về việc cơm áo gạo tiền, khiến chúng ta rơi vào trạng thái lo âu triền miên. Vì thế, kéo theo ta sẽ lo lắng về một tương lai mịt mù không có chút ánh sáng để tiếp tục bước đi. Ngày đầu năm, Chúa Giêsu đã dạy: "Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những sự khác, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy" (Mt 6,33-34). Ngài đưa ra hình ảnh chim trời không lo gieo trồng và làm lụng vất vả vẫn được nuôi sống, hoa đồng nội không dệt may vẫn được mặc sắc màu đẹp tươi, tất cả được đặt dưới sự quan phòng của Tạo Hóa. Hình ảnh quá ấn tượng, tuyệt vời diễn ra chung quanh mỗi ngày mà ta chưa nghiệm ra tình yêu quan phòng của Thiên Chúa cho vạn vật của vũ trụ. Cho nên, hãy sống ngay từ đầu năm: "Phó thác quá khứ cho lòng thương xót của Chúa, hiện tại cho tình yêu của Ngài, và tương lai cho sự Quan phòng của Ngài" (Thánh Augustinô), để cả năm được Chúa Xuân luôn che chở và đồng hành. Thật thế, chúng ta sẽ an khang, nếu mời Chúa Xuân hiện diện chúc phúc...
Ngày đầu năm ngọ - năm ngựa chúng ta cầu chuc cho nhau như biểu tượng của ngựa:
• Ngựa trong chinh chiến tạo lòng can đảm, ngựa là con vật trung thành gợi cho chúng ta trung tín niềm tin Thiên Chúa và tín nghĩa với anh em...
• Ngưa phi nước đại biểu tượng của thể lực, tốc độ, sự sung mãn
• Ngưa và con vật biểu tượng cho thành công, tài lộc, điều mà con người ai ai cũng mong muốn...
Ngày minh niên cầu bình an, mong rằng suốt năm Chúa Giêsu hiện diện bên chúng ta như ngài đã đến, đứng giữa các môn đệ và nói rằng: "Bình an cho các con!" (Ga 20,19).
Lm. Vinh Sơn.

 
HON NHAN VA GIA DINH # 30 = CONG VIEC LAM AN PDF Print E-mail

Mồng Ba Tết - Cầu Cho Công Ăn Việc Làm
(Mt 6,31-34).

Sử sách ghi lại: vua Lý Thái Tông (1028 - 1054) vào mùa xuân (ngày 1 tháng 4) năm Nhâm Thân (1032) Vua đi cày tịch điền ở Đỗ Động Giang, hôm ấy, có nhà nông dâng Vua một cây lúa 9 bông...
Mùa xuân, năm Mậu Dần (tháng 2 năm 1038), Vua ngự ra cửa Bố Hải cày ruộng tịch điền. Vua sai hữu ti dọn cỏ đắp đàn rồi thân tế Thần Nông, tế xong, tự cầm cày để muốn làm lễ tự cày. Các quan tả hữu có người can rằng:
- Đó là việc của nông phu, Bệ hạ cần gì làm thế ?
Vua nói:
- Trẫm không tự cày thì lấy gì làm xôi cúng, lấy gì cho thiên hạ noi theo?
Nói xong, Vua đẩy cày ba lần rồi thôi...
Từ xa xưa, cha ông chúng ta là những người nhà nông, chuyên cần làm việc với một tinh thần cao. Quanh năm làm việc với mọi thời tiết khắc nghiệt của bốn mùa, không quản mưa nắng, quanh năm ngày tháng chỉ biết "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", không sợ giãi nắng dầm sương. Qua kinh nghiệm làm ăn, các ngài đã khẳng định với con cháu rằng : "Có cấy có trông, có trồng có ăn"
Ông cha ta đã ý thức lao động là sống còn của sự nghiệp dân tộc và đất nước, nhà vua cũng lao động làm gương. Truyền thống đã đề cao giá trị của lao động như ca dao nhấn mạnh:
"Có làm thì mới có ăn
Không dưng ai dễ mang phần tới cho"
Từ ý nghĩa nhân văn của việc Lao Động trong truyền thống Việt Nam, Giáo hội dành riêng ngày Mồng Ba Tết cầu xin Chúa thánh hóa ruộng vườn, mùa màng, cây cối và công ăn việc làm...
Tục ngữ Việt Nam có câu: "Tay làm hàm nhai". Tay lao động mới có của ăn,
Chúng ta có tồn tại được là do sự lao động cần cù, lao động trong tương quan với cuộc sống gắn chặt sâu sắc như tư tưởng sau đây: "Lao động là đổ thêm dầu vào cây đèn cuộc sống, còn tư tưởng thắp sáng nó lên" (G. Benlerse).
Dân gian Việt Nam trải qua ngàn năm lịch sử luôn khắc ghi câu chuyện cổ tích Thần Trụ Trời làm ra trời đất: Thần Trụ vươn vai đứng dậy, ngẩng đầu đội trời lên. Thần đào đất, khuân đá, đắp thành một cái cột vừa to, vừa cao để chống trời. Cột đắp lên cao chừng nào thì trời như tấm màn mênh mông được nâng dần lên chừng ấy. Thần một mình hì hục đào, đắp, cột đá cứ cao dần, cao dần và đẩy vòm trời lên tận mây xanh... Sau khi thần Trụ Trời chia ra trời đất thì có những thần khác nối tiếp công việc xây dựng nên cõi thế gian này. Các vị thần đó rất nhiều, như thần Sao, thần Sông, thần Núi, thần Biển...Vì vậy, dân gian có câu hát còn truyền đến ngày nay: "Ông đếm cát, Ông tát bể (biển), Ông kể sao, Ông đào sông, Ông trồng cây, Ông xây rú (núi), Ông trụ trời...".
Như vậy, ngay từ ngàn xưa người dân Việt Nam đã nhìn thấy cái gốc của vũ trụ vạn vật được xuất phát từ lao động.
Trong Kinh Thánh, Thiên Chúa lao động sáu ngày trong sáng tạo vũ trụ vạn vật, khi Thiên Chúa dựng nên con người giống hình ảnh Người, Thiên Chúa đã muốn tháp nhập lao động vào trong chương trình của Ngài sau khi thiết định vũ trụ: "Thiên Chúa đã đặt họ trong vườn Êđen để họ canh tác và giữ vườn" (St 2,15). Con người làm việc hoà hợp với ý muốn của Thiên Chúa, đồng thời phản ánh hành động của Tạo Hoá: Đặt lao động vào tay con người với quyền chiếm hữu và cai trị trái đất (x. St 1,28). Thiên Chúa nói với con người "Ngươi phải đổ mồ hôi trán mới có ăn" (St 3,19). Kinh thánh nghiêm khắc với người ở không nhàn rỗi, nguyên nhân chỉ vì người lười biếng không có gì ăn (x. Cn 13,4) và có nguy cơ chết đói (x. Cn 21,25), Kinh Thánh chế nhạo kẻ lười biếng: "Kẻ lười biếng lăn trở trên giường khác nào cánh cửa xoay trên bản lề" (Cn 26,14). Thánh Phaolô nói trực diện sự sai lầm của những người lười biếng lao động: "Ai không làm việc thì đừng ăn" (2 Tx 3,10).
Lao động là công việc thánh thiêng, qua lao động con người được kêu gọi cộng tác vào công trình sáng tạo của Thiên Chúa (x. St 1,26). Nhờ lao động chúng ta góp phần cứu rỗi chính mình và thế giới (x. Lc 19,13). Ngôi Lời nhập thể không loại trừ lao động ra khỏi cuộc sống "nhập thể" của Người, Ngài lao công trong gia đình thợ mộc tại Nadarét. Đồng hương của Người đã không lầm lẫn khi gọi Người là "con bác thợ" (Mt 13,55), "ông thợ mộc" (Mc 6,3). Người đã sống cái "nghiệp" ấy trong 30 năm trời tại Nadarét. Lao động là cách hằng ngày diễn tả tình yêu trong cuộc sống của gia đình Nadarét. Nghề thợ mộc của Chúa Giêsu học từ cha nuôi Giuse trong những năm tháng ở nhà Nadarét. Tin Mừng nói rõ loại công việc mà thánh Giuse làm để nuôi sống gia đình mình: Người là một thợ mộc.
Sau này khi rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu dạy cho con người chăm chỉ làm việc, Ngài noi gương Chúa Cha: "Cha Ta làm việc liên lỉ Ta cũng vậy"(Ga 5,17). Trong các dụ ngôn về Nước Trời, Đức Giêsu luôn nói về lao động: Dụ ngôn người Mục tử (x. Ga 10,1-16); người nông dân (x. Mc 12,1-12), người gieo giống (x. Mc 4,1-9)... Thánh Phaolô làm nghề may lều và Ngài tự hào về nghề này, vừa có thể làm tông đồ, vừa có thể phục vụ cho vấn đề mưu sinh: "Ngày đêm chúng tôi làm việc vất vả lam lũ, để không phải phiền toái đến ai trong anh em"(2 Tx 3,8).
Chúng ta - những người lao động, vất vả với cuộc sống mưu sinh hàng ngày. Lao động thì được Chúa chúc lành và ban ơn nếu con người biết hướng lao động theo ý Chúa như lời Thánh Vịnh:
"Bốn mùa Chúa đổ hồng ân.
Ngài gieo mầu mỡ ngập tràn lối đi"
(Tv 65,12).
Trong tâm tình của Mùng Ba Tết - ngày thánh hoá công ăn việc làm, cùng với dân tộc Việt Nam, chúng ta hãy dâng lên Chúa tất cả công việc sẽ làm trong năm mới này, cùng với những lao nhọc cực khổ mà chúng ta đang mang trách nhiệm gánh vác.
"Bao lâu đất này còn, thì mùa gieo mùa gặt,
trời lạnh và trời nóng, tiết hạ và tiết đông,
ban ngày và ban đêm, sẽ không ngừng đắp đổi" (St 8,22).

Tất cả chúng ta mang tâm nguyện:
"Lạy Chúa, Chúa không ngừng sáng tạo vũ trụ càn khôn, Và muốn cho con người cộng tác vào công trình của Chúa. Xin đưa mắt nhìn những công việc chúng con phải làm : Ước gì những công việc đó vừa nuôi dưỡng chúng con, Vừa mưu ích cho những người chúng con có trách nhiệm, Lại vừa làm cho triều đại Chúa mau đến" (Kinh sáng, thứ ba, III).
Lm. Vinh Sơn

 
HON NHAN VA GIA DINH # 31 = MUNG 2 TET PDF Print E-mail

Mồng Hai Tết
Cầu Cho Tổ Tiên Ông Bà Cha Mẹ
(Mc 7,1-2.5-13a)

Hôm qua chúng ta có nói đến Cha Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes), người đóng góp công lao nhiều nhất việc hình thành "Chữ quốc ngữ", trong cuốn Hành trình và truyền giáo - divers voyages et Mission in năm 1653 , ghi nhận một tập tục đặc biệt ở Annam:
Vào ngày Mồng Một Tết Nguyên Đán, người dân và cả những quan lớn, sau khi theo vua chúa đi tế Nam Giao về, "ai nấy về nhà mà lạy cha mẹ ông bà ông vải". Phong tục tôn kính này vẫn giữ đến hôm nay vào các ngày lễ tết sau khi đi chùa hoặc nhà thờ hái lộc của Trời, người Việt về nhà cha mẹ thăm viếng và chúc tết các bậc sinh thành cho nên có câu "Mồng Một Tết cha..."
Ngày Mùng Hai Tết, người Trung Quốc (gồm cả Đài Loan) có một truyền thống rất tốt đẹp là: Tất cả những người con gái đã xuất giá (lấy chồng) đều cùng với chồng và con trở về nhà cha mẹ ruột của mình, để cùng ăn cơm, cùng vui Tết, cùng chúc tuổi cha mẹ, đó cũng là một cách báo hiếu của con gái đã lấy chồng.
Ngày đầu năm mới, mùng Một Tết mọi người cùng nhau vui vẻ chúc Tết nhau. Có những gia đình năm ngoái cha mẹ cùng với con cái cháu chắt vui Tết, nhưng năm nay đã có người ra đi vĩnh viễn. Niềm vui Tết được bộc lộ bên ngoài cùng với nỗi niềm thổn thức trong lòng vì cha mẹ, người thân đã không còn vui Tết với con cháu, với anh chị em của mình ...
Mùng Hai Tết ở Việt Nam - tuy không khí ngày Tết vẫn rộn ràng vui tươi của ngày Xuân, những người Công giáo Việt Nam đến nhà thờ và viếng nghĩa trang với tâm trạng bồi hồi xúc động, vì hôm nay kính nhớ tổ tiên, những người con dâng thánh lễ với tấm lòng hiếu thảo cầu nguyện cho gia tiên và hồi tưởng về tổ tiên, ông bà cha mẹ và những người thân đã qua đời. Những ánh nến lung linh soi hồi ức của người con về những kỷ niệm đẹp với ông bà cha mẹ và người thân khi họ còn sống bên cạnh, những nén hương thơm tựa như lời cầu nguyện chân thành dành cho người đã khuất bay tới trời cao như Thánh Vịnh có nói: "Ước chi lời con nguyện, tựa hương trầm bay tỏa trước Thánh Nhan", những bông hoa muôn sắc dâng tiến như tâm tình biết ơn đẹp mãi không phai và luôn thắm như hoa xuân.
Nhớ về tổ tiên, chúng ta làm sống lại tâm tình của sách Huấn Ca về sự nghiệp của tổ tiên luôn sống động mãi: "Miêu duệ họ sẽ tồn tại đến muôn đời, và vinh quang của họ không bao giờ bị lu mờ. Thân xác họ được chôn cất bình an, tên tuổi họ sẽ sống đời này qua đời nọ. Sự khôn ngoan của họ cộng đoàn truyền tụng, và công hội thuật lại lời ngợi khen họ" (Hc 44,12-15).
Thảo hiếu với cha mẹ còn sống và kính nhớ ông bà tổ tiên đã khuất bằng lời cầu nguyện trong ngày Mùng Hai Tết, chúng ta sống tâm tình của thánh Phaolô về chữ hiếu trong gia đình luôn làm phần phúc cho người con thảo mà ngài đã viết khuyên nhủ cộng đoàn tín hữu Êphêsô: "Hãy thảo kính cha mẹ ngươi, đó là giới răn thứ nhất kèm theo lời hứa để ngươi được phần phúc và sống lâu dài trên địa cầu" (Ep 6,1-2).
Hôm nay ngày cầu nguyện cho tổ tiên ông bà cha mẹ đã qua đời, chúng ta càng thêm xác tín: "Tôi tin xác loài người ngày sau sẽ sống lại", tin vào lời Thầy Giêsu đã phán dạy: "Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta sẽ không chết bao giờ, cả những ai tin vào Người Con thì được sống muôn đời" (Ga 11,25-26). Được sống muôn đời là sống trong mùa xuân vĩnh cửu với Chúa trên thiên đàng.
Cầu nguyện cho tổ tiên ông bà cha mẹ là hành động của niềm tin vào Đấng Phục Sinh - Chúa Xuân vĩnh cửu sẽ ban cho chúng ta hạnh phúc thật trường tồn. Kính nhớ ông bà tổ tiên còn là "đạo làm người" trong tư cách con người, biểu hiện lòng biết ơn các đấng sinh thành dưỡng dục:
"Công cha như núi Thái Sơn;
nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
cho tròn chữ hiếu mới là đạo con".
Người thảo hiếu luôn được sống trong hồn ân như sach Huấn ca dạy: "Người kính mẹ khác nào kẻ tích trữ kho tàng... Kẻ kính cha sẽ được trường thọ" (Hc 3,4.6).
Ngày xuân nhớ đến gia tiên, chúng ta với cây nến, nén hương trong tay chúng ta tin rằng: Mùng xuân hôm nay nói về mùa xuân Thiên Quốc: Tất cả đều trổ bông với một sức sống mới: Con người cũng sẽ phục sinh, nở hoa khi theo bước chân của Đức Kitô, như thánh Phaolô đã tuyên xưng: "Chúng ta cũng tin rằng những người đã an giấc trong Ðức Giêsu, sẽ được Thiên Chúa đưa về cùng Ðức Giêsu" (1Tx 4,14). Tất cả sẽ cùng Đức Kitô đi vào trong Giáo hội Chiến Thắng - Mùa Xuân Cứu Độ.
Hôm qua Mùng một Tết biết ơn trời, hôm nay Mồng 2 tết nhớ nguồn gốc Tổ Tiên thật là một tục lệ tốt đẹp và mang đầy nét nhân văn của lòng biết ơn được văn hóa Việt Nam trân trọng và được chính Chúa Kitô đánh giá cao (x. Lc 17,11-19).
Dù ai buôn bán nơi đâu
Nhớ đến ngày Tết rủ nhau mà về
Ở phương xa về quê sum họp gia đình và dành thời gian để thăm viếng thân nhân, cúng bái tổ tiên, thờ phượng đất trời. Vì Tết là dịp để mọi người Việt Nam thờ phượng Thiên Chúa, tưởng nhớ, tri ân tổ tiên, nguồn cội; giao cảm nhân sinh trong quan hệ đạo lý như truyền thống Việt Nam dạy:
"Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn".

Lm. Vinh Sơn.

 
SONG VA CHI SE LOI CHUA - CN4TN-A=SONG HIEN CHUONG NUOC TROI PDF Print E-mail

Chúa nhật 4 TN/A: Lời Chúa Cho Hôm Nay
: HÃY TÌM SỰ CÔNG CHÍNH
HÃY TÌM ĐỨC KHIÊM TỐN (seek justice, seek humility)
* Alleluia! Hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh ở trên trời thật lớn lao." ( Mat 5, 12)

Giesu3
* Cùng gởi: các Gia đình – Qúy chức - Nhóm - Hội đoàn – Phong Trào để chia sẻ Lời Chúa.
* BÀI ĐỌC 1: Xôphônia 2,3; 3,12-13= Anh hãy tìm kiếm Người...thì may ra anh sẽ được che chở trong ngày thịnh nộ của Đức Chúa./ Seek the Lord...perhaps you may be sheltered on the day of the Lord's anger.
* BÀI ĐỌC 2: 1Cor 1,26-31= Song những gì thế gian cho là điên dại, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan.../ Rather, God chose the foolish of the world to shame the wise and God chose the weak to shame ...
* TIN MỪNG (Gospel): Mat 5, 1-12= Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả bách hại và vu khống đủ mọi điều xấu xa./ Blessed are you when they insult you, persecute you, utter every kind of evil against you ...

A- Cảm nghiệm Sống và Chia sẻ theo Chúa Thánh Linh: (some points of reflections)
1- Hiến chương Nước Trời: Hôm nay Chúa Giêsu lên núi giảng cho đám đông về các mối phúc thật, đó là con đường để đi về Nước Trời gồm tám bước sau: nghèo khó -hiền lành -sầu khổ -công chính -xót thương người -tâm hồn trong sạch -xây dựng hòa bình -bị bách hại vì công chính. (Mat 5,3-10) Chúa muốn nói với tôi: nghèo khó cũng như nhỏ bé, cũng đi với hiền hòa, bé mọn, oan ức, thiếu thốn, sầu khổ; nhưng phải sống cho công chính, và trong sạch. Tôi đã thực hành những bước nào để vào Nước Trời?

2- Đau khổ là có phúc: Khi muốn vào Nước Trời tôi sẽ gặp mọi sự khó khăn; nhưng hạnh phúc sẽ đến với tôi và sẽ không phải là mối họa nữa: "Phúc cho anh khi vì Thầy mà bị người ta xỉ vả, bách hại và vu khống đủ mọi điều xấu xa.." (Mat 5,11) Đúng vậy, nếu tôi thực sự làm vì Chúa thì sâu khổ, lăng nhục, hành hạ, vu oan sẽ không còn là bất hạnh, mà trở nên nguồn vui, hạnh phúc bất diệt cho tôi ngay bây giờ, vì tôi đã làm tròn sứ mệnh hòa giải của người môn đệ. Nói cảm nghiệm khi bạn vì Chúa mà chịu đau khổ?
3- Tìm kiếm sự công chính: Theo sách Xôphônia, nếu bạn tìm sự công chính, tìm đức khiêm nhường chắc Chúa sẽ che chở trong ngày sau hết. Và nếu bạn trở nên nhỏ bé sẽ được Chúa che chở, nâng đỡ. để bạn trở nên công chính: "sẽ không làm chuyện tàn ác bất công, cũng không ăn gian nói dối và miệng lưỡi chúng sẽ không còn phỉnh gạt. (Xp 3, 13) Bạn sẽ được Chúa dẫn dắt sống trong bình an, yên vui . Bạn sẽ cảm thấy nước Trời ngay bây giờ dù phải chịu khổ. Chia sẽ những xỉ vả, vu khống khi bạn Sống công chính?

4-Sự công chính của bạn: Thánh Phaolô đã dùng cụm từ "trước mặt người đời" trong bài đọc 2 để nói đến quan điểm của thế gian, xác thịt ngược với Thần Khí Chúa, giúp bạn nhớ lại con người yêú đuối của mình: "Đấng đã trở nên sự khôn ngoan của chúng ta, sự khôn ngoan xuất phát từ Thiên Chúa: Đấng đã làm cho anh em trở nên công chính." (1Cor 1,30) Như vậy, không phải do sức mình mà đạt tới khôn ngoan là mất hết để được Đức Kitô; nhưng là khôn ngoan của Chúa. Kể những quyết tâm bạn sống công chính?

B-Câu Kinh Thánh thúc đẩy bạn và tôi chọn làm Châm ngôn Sống: (The Best of God's Word)
PHÚC CHO ANH EM KHI VÌ THẤY MÀ BỊ NGƯỜI TA XỈ VẢ, BÁCH HẠI VÀ VU KHỐNG...
Blessed are you when they insult you, persecute you and utter every kind of evil gainst you...(Mat 5,11)

C- Bạn và tôi thực hành Lời Chúa: (So what am I doing/For Action) 1/ Sống đơn giản và khiêm tốn. 2/ Vui vẻ đón nhận chỉ trích, hiểu lầm. 3/ Không chèn ép, áp bức người khác. 4/ Luôn tự hào trong Chúa.
D- Bạn và tôi cầu nguyện với Lời Chúa và Sống cầu nguyện: We pray and practice
Lay Cha, Đức Giêsu đã dạy: phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta xỉ vả, bách hại và vu khống. Xin giúp con khi phục vụ Tin Mừng luôn tỏ ra khiêm tốn, chịu thiệt thòi, khinh chê, bỏ vạ cáo gian vì Chúa. Con cùng Mẹ Maria ca ngợi, nói lên: Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.

Hoa thơm cỏ lạ: HÃY CỐ SỐNG HÒA THUẬN VỚI NGƯỜI KHÁC, CHO DÙ HỌ MUỐN CHỐNG LẠI BẠN.

* Chúa phải được lớn lên, còn tôi nhỏ đi. (Ga 3, 30) * Phó tế: JB Nguyễn Định * Mời thăm www.ChiaseLoiChua.com

 
<< Start < Prev 1091 1092 1093 1094 1095 1096 1097 1098 1099 1100 Next > End >>

Page 1092 of 1270