mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1283
mod_vvisit_counterHôm Qua4743
mod_vvisit_counterTuần Này17331
mod_vvisit_counterTuần Trước42988
mod_vvisit_counterTháng Này78259
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9858018

We have: 109 guests online
Your IP: 54.82.79.109
 , 
Today: Dec 14, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
DOI SONG TAM LIN # 17 = NIEM VUI MUA VONG PDF Print E-mail

Đời Sống Tâm Linh # 17
NIỀM VUI MÙA VỌNG

Mùa Vọng là Mùa Vui Mừng, Hy Vọng, Đợi Chờ Chúa : "Reo vui lên hỡi thiếu nữ Xi-on, hò vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem hãy nức lòng phấn khởi. (Xô-phô-ni-a 3, 14)
Vì thế, tôi cảm thấy Chúa đang hiện diện: "Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi. Người là vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ." (Xophonia 3, 17)
Trong thư gởi Phi-lip-phê, thánh Phaolô còn vui mừng phấn khởi kêu lên: "Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: "Vui lên anh em ! Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã đến gần. " (Philip 4, 4-5)
* Chuyện kể: Trong cuốn Pollyanna viết về một cô gái lạc quan, luôn thấy cô có chuyện để vui mừng, ngay cả lúc điều không tốt xảy như sau: Gần đây tôi nhớ một nhân vật văn chương này, khi cô bạn thật của tôi ngoài đời bị té gẫy tay trong lúc chạy xe đạp. Marianna kể với tôi rằng cô rất vui mừng cảm tạ Chúa, vì vẫn có thể chạy xe về nhà và thật biết ơn Chúa là cô không cần phải phẫu thuật. Cô nói: tay trái bị gẫy(cô thuận tay phải) nên vẫn có thể làm việc được. Và chẳng tuyệt sao, cô lấy làm lạ xương mình thật tốt, nên tay gẫy chóng lành! Và chẳng may mắn sao, vết thương không có gì tồi tệ.!
* Suy tư : Marianna đúng là mẫu người biết vui mừng trong hoạn nạn. Chị tin rằng Chúa sẽ chăm sóc mình—dù có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng thì ai cũng được chịu khổ, và khi gặp khó khăn phản ứng đầu tiên của chúng ta là không vui mừng cảm tạ. Nhưng tôi nghĩ rằng Chúa sẽ vui khi thấy khi thấy bạn tìm ra lý do để biết ơn Ngài: "Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh...(x. 1Thê-sa-lo-ni-ca 5,16-18).
Hãy vui lên vì bạn đã bỏ lối sống cũ! Hãy mừng lên vì Chúa đang đến với bạn! Hãy reo vui vì mọi người thấy bạn hiền hoà, rộng rãi!
* Chính khi bạn tin cậy vào sự tốt đẹp của Chúa mà bạn tìm được niềm vui và bình an, vì lòng tin sẽ nhìn thấy Chúa trong mọi hoàn cảnh: "Bình an của Thiên Chúa là bình an vượt trên mọi hiểu biết sẽ giữ lòng trí anh em được hết hợp với Đức Kitô Giêsu. (Philip 4, 7)
* Lời hay ý đẹp: Niềm vui mừng là nhìn thấy Chúa đến trong mọi lúc.

Phó tế: GB. Định Nguyễn * Mời thăm : www.ChiaseLoiChua.com

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA # CN1MV-A = TINH THUC DOI CHO PDF Print E-mail

Chúa nhật 1 MV năm A

Is 2, 1-5; Rm 13, 11-14a; Mt 24, 37-44

TỈNH ĐỂ CHỜ

Chắc ai trong chúng ta cũng đã hơn một lần chờ xe, chờ đò, chờ máy bay ...

Kỷ niệm lại về khi nhớ về ngày xưa ở vùng ven biển. Muốn đến nơi cần đến phải qua 2 chuyến phà. Chuyến phà thứ nhất ngày xưa như thế này, vì sợ hao xăng hao dầu nên chạy cầm chừng và rồi những chuyến đò ngang được cập bến phà để chở thêm người ngoài, vừa nhanh vừa tiện. Thế nhưng từ khi báo động đến mức nguy hiểm khi dùng đò ngang đi qua đoạn sông hơn một cây số thì tất cả đò ngang đều bị cấm, Thế là chỉ còn phương tiện duy nhất là phà. Nếu tạm gọi là may mắn vừa chuyến phà thì kịp lên, bằng không thì đành phải đợi. Hôm nào rơi vào ngày Tết ngày Lễ thì lượng người đi tăng gấp đôi ba lần. Như vậy thì chỉ đành chờ và chờ. Tâm trạng người chờ thì lúc nào cũng sốt ruột không biết khi nào đò sang để qua bờ bên kia.

Chờ đò là như thế, chờ xe cũng chẳng khác gì. Vài lần, anh em đi chung với nhau nhưng chẳng hiểu sao có vài anh ngủ quên cả dậy nên xe đã lăn bánh. Thế là lọ mọ dậy và chỉ còn cách duy nhất là ra bến để tìm phương tiện đến nơi cần đến.

Chỉ cần mất tỉnh thức một chút thì lỡ chuyến xe và lỡ chuyến đó. Chuyện này hết sức thực tiễn trong cuộc đời con người.

Mới đây thôi, từ Phát Diệm về Hà Nội để về lại Sài Gòn làm tôi phải sôi ruột. Cơm trễ, 1 giờ trưa khởi hành về Hà Nội, trong khi đó chuyến bay về lại Sài Gòn cất cánh lúc 5 giờ. Quán ăn từ Phát Diệm về Hà Nội khoảng hơn tám mươi cây số nhưng sợ cảnh kẹt xe. 3 giờ kém xe về đến quận Đống Đa. Chờ 10 phút, xe đưa tôi vào sân bay. Vừa ra đường Nguyễn Lương Bằng thì chuyện không mong nó vẫn đến là kẹt xe. Xe này nối xe kia một hàng dài. Thoát khỏi cảnh kẹt xe, tài xế biết gần đến giờ bay nên tăng tốc. Đến sân bay thì hỡi ôi một hàng dài đang chờ để Hải Quan kiểm tra. Đến lượt mình cũng là người cuối cùng bước chân vào máy bay. Một tí nữa coi như phải ở lại Hà Nội để chờ đến ngày mai mới được vào Sài Gòn. Một hành trình đầy kinh hãi !

Ngày hôm nay, bước vào Chúa nhật đầu tiên của mùa Vọng. Sống tâm tình mùa Vọng là chờ mong, đợi chờ Thiên Chúa đến trong cuộc đời chúng ta.

Chúa Giêsu ngày hôm nay mời gọi các môn đệ cũng chính là mời chúng ta sống tâm tình tỉnh thức để đợi Chúa đến.

Trong tâm tình nhắc nhở này, Chúa Giêsu nhắc lại hình ảnh của gia đình ông Nôê ở Cựu Ước. Được báo là sẽ có một trận lụt hồng thủy đến trên mặt đất này để rồi ông Nôê và gia đình ông chuẩn bị đóng một con tàu thật lớn để lên đó tránh lụt. Như lời tiên báo căn dặn, ông đã làm tất cả những gì cần thiết và sẵn sàng để "đối phó" với cơn đại hồng thủy sắp đến. Trong khi đó, những người khác cùng sống cùng thời với ông vẫn cứ vui vẻ để sống chứ không hề bận tâm chuyện gì cả.

Chuyện gì đến sẽ đến. Như trong lời báo, nước ngày mỗi ngày một dâng cao. Và, dĩ nhiên là những ai lên tàu, thậm chí súc vật mới được sống sót sau trận lụt hồng thủy kinh hoàng.

Chuyện hồng thủy trong đời ông Nôê cũng chỉ là cảnh lụt lội. Sau cơn mưa trời lại sáng, sau bão lũ thì mọi sự cũng sẽ trở lại bình thường và con người số gắng lao nhọc để kiếm sống từ hai bàn tay trắng. Dù phải làm lại từ đầu, dù phải xuất phát điểm từ hai bàn tây trắng nhưng con người còn có cơ hội sống để làm lại từ đầu. Những người thời ông Nôê bị cơn lụt cuốn trôi thì muốn làm lại từ đầu như gia đình ông Nôê cũng không làm được vì tất cả đã chết.

Sao bão tố, sau thiên tai con người còn có thể sống. Như những nạn nhân trong cơn bão dữ để đời ở Philippines là một bằng chứng hết sức cụ thể. Còn lại 5 người gia đình người Việt sống trong vùng tâm bão sống sót. Những người này rơi vào cảnh hai bàn tay trắng và phải làm lại từ đầu. Giờ này, họ cũng chẳng mong gì khác ngoài thực phẩm để cứu sống họ sau những ngày tang thương này chứ cũng chưa nghĩ rằng phải vực lại nền kinh tế như xưa. 5 người này may mắn hơn cả ngàn người khác vì họ đã qua đi ngay khi bão đến.

Cuộc đời mỗi người chúng ta cũng thế, chúng ta không chỉ là được báo trước như ông Nôê hay dự báo bão dữ như những cơn bão năm này qua năm khác ập đến. Không phải báo trước mà là thân phận con người đến một ngày nào cũng phải kết thúc.

Chúa Giêsu nói thẳng chứ không mấp mé, không hoa mỹ, không gợi hình gợi ý gì cả. Chúa Giêsu nói thẳng luôn là trong khi hai người đang xay bột thì có một người bị đem đi và một người ở lại, có người đang trồng lúa thì cũng sẽ một người được ở lại.

Chân lý này không ai có thể phủ nhận được vì lẽ ngày mỗi ngày đều diễn ra cái sự thật này, cái chân lý này.

Nếu đến Từ Dũ, chúng ta sẽ thấy nhiều và thật nhiều bà mẹ đang quằn quại trong cơn đau để sinh hạ đứa con yêu của mình. Và, nếu chúng ta đến Đa Phước hay Bình Hưng Hòa, chúng ta sẽ bắt gặp đoàn xe tang nối đuôi nhau đưa người quá cố lên đài hỏa táng. Nhìn như thế, gặp như thế và rồi một ngày nào đó ta cũng như thế chứ không sai.

Chúa Giêsu, trong tâm tình giờ người làm ruộng và người xay bột bị mang đi đó, mời gọi con người, mỗi người, nhất là những người có niềm tin phải tỉnh thức.

Chuyện quan trọng nhất của đời người đó là tỉnh thức. Lý do để chúng ta luôn canh thức là "vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến". Sự kiện Chúa sẽ đến trong cuộc quang lâm là một thực tại chắc chắn, nhưng đồng thời đó cũng là một thực tại sẽ xảy đến hoàn toàn bất ngờ, vượt ra bên ngoài những dự đoán hay hiểu biết chính xác của con người.

Ngày mỗi ngày, chúng ta vẫn "xay bột", vẫn "làm ruộng", tức là vẫn sống trong các thực tại bình thường hằng ngày của cuộc sống con người, nhưng bên trong phải là một sự canh thức đích thực, tức là một sự tham dự thật sự vào số phận và mầu nhiệm của Đức Giêsu. Đó mới là điều quan trọng.

Để minh họa cho tính chất bất ngờ đó của cuộc quang lâm, Chúa Giêsu kể dụ ngôn kẻ trộm đêm khuya: "Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã canh thức, không để nó khoét vách nhà mình" (24, 43). Tân Ước vẫn thường dùng hình ảnh kẻ trộm để nói về tính chất bất ngờ của ngày Chúa đến (1 Tx 5,2; 2Pr 3,10; Kh 3,3; 16,15). Vì tính chất bất ngờ này, các đồ đệ của Chúa được yêu cầu phải luôn luôn hiện diện trong tư thế sẵn sàng đối diện với biến cố đó (c.44), tức là luôn hiện diện một cách tròn đầy trong từng phút giây hiện tại trong sự liên kết mật thiết với cuộc vượt qua của chính Đức Kitô Giêsu. Cuộc quang lâm của Chúa là biến có cứu độ, vì Ngài ngự đến để tập hợp những người được tuyển chọn ( 24, 31), và khi ấy, "kẻ nào bền chí đến cùng kẻ ấy sẽ được cứu độ" (24, 13).

Chúa Giêsu kết luận: "Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã canh thức, không để nó khoét vách nhà mình.44 Cho nên anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì vào chính giờ phút anh em không ngờ, Con Người sẽ đến" (Mt 24.42-44).

Căn cốt của trang Tin Mừng hôm nay là động từ "canh thức" trong câu 42. "Canh thức" có nghĩa là không ngủ, là tỉnh thức. Động từ này xuất hiện trong trình thuật về Chúa Giêsu trong vườn Dầu (26, 38.40.41). Nó diễn tả sự liên đới và đồng nhất hóa với cái chết mà Chúa Giêsu trải qua trong chiều sâu kinh hoàng thật sự của cái chết cứu độ đó. Vậy đây không chỉ là sự không mê ngủ, mà còn là sự nên một với Chúa Giêsu trong mầu nhiệm vượt qua của Ngài. Đây chính là tâm tình lời mời gọi của Chúa Giêsu mời các môn sinh của Ngài cũng như mời gọi mỗi người chúng ta : "Anh em hãy canh thức".

"Canh thức" như Chúa Giêsu mời gọi có nghĩa là ngồi đó thức và chờ đợi chứ không làm gì cả. Thái độ, tâm tình như thế là tâm tình tiêu cực, tâm tình bi quan và chẳng có ý nghĩa gì với ta cả.

Tâm tình "canh thức" được Thánh Phaolô mời gọi rất rõ qua đoạn thư của Ngài : " ... vì anh em biết chúng ta đang sống trong thời nào. Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng.

Xin cho chúng ta sống tâm tình "canh thức" như Thánh Phaolô mời gọi để bất cứ khi nào Chúa đến với đời ta, ta sẵn sàng đón chờ Chúa và Chúa đưa ta vào hưởng hạnh phúc Quê Trời với Ngài.

Lm. Anmai, CSsR

Kính chuyển

Hồng

 

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA # = DTC VE NGAY SAU HET PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] Ngày tận thế
Anthony Quang Dinh

SẼ GÂY RA SỰ BÁCH HẠI RỘNG LỚN HƠN CHO NHỮNG KITÔ HỮU

ĐỨC THÁNH CHA BẦY TỎ
By Elise Harris - Vatican City, 11282013/12:34 pm (EWTN News/CN A)

Trong bài giảng theo ngày của Người, Đức Thánh Cha đã suy nịêm về ngày sau hết (tận thế) rằng đức tin sẽ bị gia tăng đẩy ra ngòai khỏi quảng trường công cộng và vì vậy sự bách hại những người có đạo Kitô là 'một lời đóan trước' về một đìêu phải xẩy ra.

Những lời bình lụân của Đức Thánh Cha nhằm vào những người đã tập trung trong nhà nguỵên của nhá khách thánh Martha của Vatican trong Thánh Lễ ngày 28 tháng 11.

Suy nịêm theo bài Phúc Âm của thánh Luca, trong đó Đức Giêsu nói về những thử thách và những lo âu sẽ nói trước vào ngày tận thế, Đức Thánh Cha giải nghĩa rằng khi Chúa ám chỉ đìêu này trong một đọan khác, "Người nói với chúng ta rằng nó sẽ xẩy ra sự xúc phạm thần thánh, (vật thiêng liêng) ở trong đền thờ."

Đìêu ấy sẽ xẩy ra "sự bất kính đối với những vật thiêng liêng, đến mọi người," người nói tíêp, và "nó sẽ xẩy ra sự ghê tởm, đìêu ấy sẽ xẩy ra sự tàn phá và các vật khíên người ta ghê tởm."

"Đìêu này nghĩa là gì ? Đức Thánh Cha hỏi những người tham dự Thánh Lẽ, trả lời, "Dìêu ấy sẽ xẩy ra tương tự nhự sự chíên thắng của hòang tử thế giới này: đáng bại Thiên Chúa."

"Dìêu ấy coi như vào khỏanh khắc sau cùng của tai họa, đìêu ấy coi như thể nó sẽ nắm quỳên thế gian này, nó sẽ chế ngự thế giới," DTC. đã nhận xét, nói thêm rằng vào lúc ấy chúng ta sẽ trở nên ý thức sự xúât hịên này, sự chế ngự Thiên Chúa sẽ bị tàn phá nhìêu hơn một đại thiên tai.

Những quỳên lực thế gian này tìm cách để trịêt hạ Thiên Chúa, DTC đã ghi nhận. cũng bỉêu hịên trong ước múôn đồng thời để giữ gìn tôn giáo như "một vấn đề riêng tư," nói ám chỉ về một sự thật mà ngày nay nhỉêu bỉêu tượng tôn giáo đã trở nên đìêu cấm kỵ.

Anh em phải tuân phục những mệnh lệnh của những quỳên lực thế gian, anh em có thể làm nhìêu vấn đề, những vấn đề xinh đẹp, nhưng không tôn thờ Thiên Chúa. Vịêc thờ phượng bị cấm, bị ngăn chặn. Dìêu này ở trung tâm của ngày tận thế."

Mồi lần chúng ta "vươn tới sự đầy đủ của thái độ ngọai đạo này," DTC tíêp tục "rồi thi sao nữa, người sẽ đến.... thực vậy CON Người sẽ đến ở trên đám mây với quỳên lực trọng đại và vinh quang."'

Những Kitô hữu chịu đau khổ trong những thời gian bách hại, thời gian ngăn cấm thờ phượng" vì nìêm tin của họ, xẩy ra một lời tiên báo về đìêu sẽ xẩy ra cho tất cả chúng ta," người đã làm cho người ta chú ý.

Tiên tri Đa-niên tường thụât trong bài đọc thứ nhất là người bị ném vào trong hang sư tử bởi vì ông không chịu từ bỏ đức tin. DTC Phanxicô khuýên khích những người hịên dịên đừng có sợ, kể rằng Thiên Chúa chỉ yêu cầu chúng ta trung thành và kiên nhẫn."

Trung tín như Đa-niên, người đã trung thành với Thiên Chúa của ông và tôn kính Người cho đến tận cùng. Và kiên nhẫn., bởi vì những sợi tóc ở trên đầu chúng ta sẽ không rụng xúông. Đức Chúa đã hứa nhự vậy.

Khuýên khích những người có mặt trong Thánh Lễ tíêp tục suy nịêm súôt cả tùân lễ về "bỏ đạo thông thường" này, đìêu ấy "được gọi là ngăn cấm vịêc thờ phụng," Đức Thánh Cha thử thách họ hãy tự hỏi bản thân họ "Tôi có làm vịêc thờ phượng Chúa không?" "Tôi có tôn kính Đức Giêsu Kitô, là Chúa không? Hay là một chút 50/50, Trong một cách nào đó đóng vai trò chơi hòang tử thế gian này không?"

"Hãy Thờ phượng cho đến cúôi cùng," Đức Thánh Cha kết lụân, " Bằng sự quả quýêt và trung tín: đây là ân hụê chúng ta cần phải cầu xin trong tùân này."

QQ. gõ xong 11282013/ 1:00pm

__._,_.___

 
CAM NGHIEM SONG # 71 = BAC AI XA HOI PDF Print E-mail

Cảm nghiệm Sống # 71
THỰC HÀNH BÁC ÁI - XÃ HỘI

Mỗi năm dịp lễ Giáng sinh về là ai cũng nghĩ tới đi thăm hỏi, ủy lạo, tặng quà lẫn nhau nhiều hơn. Đây là lúc tôi thực hành Lời Đức Giêsu nói trên thập giá: "Ta khát"(Ga 19,28), và thánh Phaolô nhắc nhở: "Anh em đừng nợ ai điều gì ngoài nợ Đức Yêu Thương." (Rom 13,8). Mẹ Têrêsa nói: Khi chúng ta yêu tha nhân với lòng mến Chúa, thì chúng ta được tràn đầy tình yêu, bình an và vui mừng bây giờ và mãi mãi. Đức Kitô nói: "Mỗi lần anh làm như thế cho người bé mọn nhất của Ta đây, là anh làm cho chính Ta vậy." (Mt 25,40)

A- Sau đây là ý nghĩa những việc tôi làm cho bệnh nhân, người nghèo khổ luôn có hai chiều là thể xác và tâm linh:
1- Không phải chỉ thăm nom, ủi an, cho của ăn; nhưng cũng phải đưa Lời Chúa đến nuôi sống tâm hồn cho họ nữa.

2- Không phải chỉ cho kẻ khát uống nước; nhưng còn cho họ kiến thức, sự thật, lẻ phải, công bình và tình thương.

3- Không phải chỉ cho người mình trần không áo quần mặc, nhưng còn cho họ phẩm giá, danh dự, quyền làm người nữa.

4- Không phải bạn chỉ lo cho họ nhà ở, nhưng còn cho họ một trái tim hiểu biết, sự săn sóc và lòng đùm bọc yêu thương.

5- Không phải chỉ săn sóc, thăm hỏi người ốm đau, người chết, kẻ yếu đuối về thể xác, mà còn cho họ sự sống tâm linh nữa.

B- Tôi nhận nhưng không, thì sẽ cho nhưng không:
1- Tất cả sức khỏe, thì giờ, gia đình, tài năng, tiền của là do Chúa ban (làm bởi bay, cho bởi Tao), nên tôi hãy chia sẻ cho người khác, mà không cần đòi một lời khuyến khích, cám ơn, hay trả công nào.

2- Tôi khiêm tốn làm những việc bác ái nhỏ cho anh chị em ốm đau, nghèo đói, đau khổ là đem bình an đến cho mọi người. Mẹ Têrêsa nói: "Công việc của yêu thương là công việc của nền hoà bình."
3- Tôi giúp đỡ, chia sẻ với những người đau yếu, khổ cực để họ cùng tôi hợp với sự đau khổ của Đức Kitô trên thập giá, đem lại cho ân sủng, bình an, hạnh phúc cho họ và toàn thể nhân loại .

C- Tôi phải thực hành yêu thương hôm nay:
1- Trong sứ mệnh phục vụ người bệnh tật và nghèo khổ, tôi gọi là cho họ những gì họ cần thiết hôm nay. Hôm nay có những người đau yếu, đói khát, trần truồng, không nhà và sắp chết.!

2- Hôm nay có những người cần đến bàn tay sưởi ấm, cần một lời nói, cần một nụ cười. Họ cần được cho bây giờ. Nên tôi phải cho họ ngay hôm nay. Vì để đến ngày mai là qúa trễ ! !

3- Tôi cần cho đi đến khi thấy mình bị thiếu thốn, thiệt thòi, khinh chê, lên án, bỏ rơi bởi người chung quanh. Như thế tôi mới nên giống Chúa Kitô trên Thập giá, Ngài nói "Thế là đã hoàn tất !" Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí." (Ga 19, 30)

Ưóc mong mỗi cá nhân, Ban Xã hội, Nhóm, Cộng đoàn, GX cùng nhắc nhau, thực hành sau mỗi Thánh Lễ, khi nghe lời chúc của Giám mục, Linh mục hay Phó tế: "Lễ xong, chúc anh chị em đi Bình an" hay Lễ đã xong, chúc anh chị em đi bình an để yêu thương và phục vụ Chúa ! (Mass is ended, go in peace love and serve the Lord !)
Thiết tưởng, mỗi Kitô hữu giữ đạo không phải chỉ thực hành dâng lễ trong nhà thờ là đủ, mà còn "lên đường" đem Lời Chúa ra thực hành bác ái cho tha nhân ngoài xã hội, đê làm chứng cho Chúa nữa.
Thật đúng như lời Đức Vua nói: "Mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy." (Mt 25,45)

Phó tế: JB Nguyễn Văn Định * Mời thăm : www.ChiaseLoiChua.com

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 63 = TA ON TROI-TA ON NGUOI PDF Print E-mail

LE TA ON (2)
This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
To This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Today at 10:59 AM

Tạ Ơn Trời, Tạ Ơn Người

Mỗi khi giao tiếp với người khác, một trong những tâm tình cao quý mà bất cứ ai trong chúng ta cũng quý mến trân trọng: Đó là tâm tình biết ơn. Biết ơn là bộc lộ tâm tình tri ân với vị ân nhân về những điều tốt lành mà mình đã lãnh nhận. Những điều tốt lành ấy gồm nhiều hình thức: Một cử chỉ thân ái, một lời khích lệ, một món quà tặng, một hành động nâng đỡ tinh thần hay vật chất, một hồng ân của Thượng Đế. Mỗi tặng vật luôn gói ghém một giá trị tinh thần. Nó là biểu tượng của Tình Thương. Nó mang ý nghĩa của sự cho đi phần nào chính bản thân ngời tặng. Thông thường những tâm tình biết ơn được thể hiện qua ngôn ngữ, cử chỉ và hành động.

Biết ơn là một hành động văn minh cao quý chứng tỏ con người có giáo dục. Biết ơn là một cử chỉ lịch thiệp thể hiện sự kính trọng người khác, đặc biệt người ấy lại là vị ân nhân của mình. Vị ân nhân có khi không cần người thụ ân cám ơn. Nhưng bổn phận người mang ơn luôn luôn phải bày tỏ lòng biết ơn. Đó là quy luật và nguyên tắc xử thế trong cuộc sống. Trái lại, không gì xấu hổ, đáng chê trách bằng thái độ vô ơn của những người vô giáo dục, chỉ biết nhìn cái lợi trước mặt mà quên nhiệm vụ biết ơn của mình.

Hàng năm cứ vào cuối tháng 11 dương lịch, mọi người khắp nơi trên đất Mỹ đều hân hoan chào đón ngày Đại Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving Day). Đây là một Đại Lễ quan trọng mang nhiều ý nghĩa, được nhân dân Hoa Kỳ mừng trọng thể nhất mỗi năm. Đây là một Đại Lễ Đặc Biệt nói lên nét văn hóa của một dân tộc văn minh tiến bộ. Đây cũng là một Đại Lễ mang tính Truyền Thống Lịch Sử của nhân dân Hoa Kỳ, kỷ niệm ngày tổ tiên họ dâng lên Thượng Đế những tâm tình biết ơn sâu xa, khi bắt đầu đến định cư tại miền Đất Hứa này.

Vài Nét Lịch Sử Nguồn Gốc Đại Lễ Tạ Ơn

Nói về nguồn gốc lịch sử Đại Lễ Tạ Ơn, sử gia Robert J. Myers viết trong tác phẩm Celebrations: Cách đây trên ba thế kỷ, năm 1620, một nhóm người Anh thuộc Giáo phái ly khai Pilgrim đã quyết định dời bỏ quê hương, đi tìm định cư trên một vung đất mới để được tự do tôn giáo. Đoàn người lữ hành này gồm 101 người và 48 thủy thủ đã khởi hành ngày 16 tháng 9, 1620 trong một đêm mùa đông giá lạnh. Nhóm người viễn du hải hành mạo hiểm này đã kéo buồm dời hải cung Plymouth, Anh quốc, trên một con tàu nhỏ mang tên Mayflower, nay đã trở thành danh xưng gắn liền với lịch sử dân tộc Mỹ. Sau gần hai tháng lênh đênh trên biển cả, họ đã đặt chân đến bờ biển hoang vắng thuộc Vùng Cod (Cap Cod National Seashore), tiểu bang Massachusetts ngày 9 tháng 11, 1620. Thời gian ấy, miền đất mới này chỉ là một vùng hoang sơ, màu mỡ phì nhiêu nhưng chưa khai thác, do những bộ tộc người Da Đỏ chiếm lãnh.

Thời gian đầu, họ đã phải trải qua một mùa đông lạnh lẽo tại nơi đây. Lương thực cạn dần. Mùa trồng tỉa chưa bắt đầu. Đói rét, bệnh tật đã làm nhiều người ngã bệnh và qua đời! Đời sống cơ cực nhọc nhằn kéo dài, nhưng trong thâm tâm họ vẫn tin tưởng rằng chính Thượng Đế là Người đã hướng dẫn họ đến vùng Đất Hứa này. Sau đó nhóm di dân mới được những người bộ tộc Da Đỏ dạy cách sinh sống nơi miền đất lạ như trồng tỉa các loại hoa màu đậu bắp, khoai tây, chăn nuôi gia cầm hoặc vào rừng săn bắn thú ...

Không bao lâu với ruộng đồng màu mỡ phì nhiêu cộng sức lao động cần cù, họ đã thu hoạch được những vụ mùa bội thu, nhất là vào năm 1621, chỉ sau một năm đến định cư tại nơi đây. Với họ, vùng đất mới Bắc Mỹ này đã thực sự trở thành "Đất Hứa" khác nào Thượng Đế đã dẫn dắt dân tộc Do Thái xưa kia đến miền đất phì nhiêu của "sữa và mật ong" trong Kinh Thánh. Họ quyết định tổ chức những Ngày Lễ Hội Lớn để Tạ Ơn Thượng Đế. Họ mời nhau dự tiệc với những trái cây, những chú gà tây truyền thống và những buổi liên hoan khiêu vũ. Để thể hiện những tâm tình biết ơn, họ lựa chọn những trái cây tốt tươi, những súc vật béo tốt dâng lên Thượng Đế.

Theo sử gia Robert J. Myers, Đại Lễ Tạ Ơn đầu tiên được tổ chức năm 1621 tại Thành phố Plymouth, tiểu bang Massachusetts, kéo dài trong ba ngày, với duyệt binh, pháo bông và thao diễn quân sự. Tiếp theo là những bữa tiệc liên hoan, khiêu vũ, ca hát của những người di dân mới với những bộ tộc Da Đỏ. Những Đại Lễ Tạ Ơn Truyền Thống chỉ được chính thức thành lập sau đó 168 năm (1789 - 1621) dưới thời cố Tổng Thống George Washington (1732 - 1799). Ông được nhân dân Hoa Kỳ kính trọng và mến mộ như vị Cha Già của Dân Tộc, vì đã có công sáng lập Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Có thể nói, tất cả ý nghĩa trọng đại của Ngày Đại Lễ Tạ Ơn mà nhân dân Hoa Kỳ long trọng tổ chức bao đời nay, đã được công khai biểu lộ qua những lời tuyên bố lịch sử của Cố Tổng Thống George Washington vào năm 1789 sau đây: "Kể từ nay, tôi đã quyết định và lựa chọn ngày thứ Năm trong tuần lễ thứ Tư tháng 11 dương lịch hàng năm, để toàn thể nhân dân Hoa Kỳ, thuộc các tiểu bang: Dâng hiến, Phụng thờ và Tạ Ơn Thượng Đế Tối Cao. Chính Ngài là vị Đại ân Nhân của dân tộc ta. Chính Ngài là Đấng đã ban muôn điều tốt lành mà chúng ta đã có, đang có và sẽ có. Vì thế chúng ta hãy đồng tâm nhất trí dâng lên Thượng Đế tất cả tấm lòng tri ân chân thành của nhân dân ta. Nhờ sự bảo trợ và quan phòng của Ngài mà tổ tiên chúng ta đã đến được miền đất mới này, từ ngày khởi đầu cho đến ngày lập quốc. Chúng ta hãy cảm tạ Thượng Đế vì đất nước đã được thanh bình sau những ngày chinh chiến. Và hiện nay nhân dân đang được sống an bình trong một chế độ có hiến pháp và chính phủ, để duy trì hạnh phúc cho mọi người dân. Chúng ta hãy cảm tạ Thượng Đế vì sự tự do tôn giáo và nhân quyền đã được Ngài chúc phúc và bảo vệ. Sau cùng chúng ta hãy Tạ Ơn Thợng Đế vì muôn vàn ơn lành Ngài đã ban cho dân tộc chúng ta." (Xem Celebrations của Robert J. Myers, trg 2Ạ78).

Nghĩ Về Đại Lễ Tạ Ơn Và Tâm Tình Biết Ơn

Hàng năm mỗi lần nhân dân Hoa Kỳ hân hoan mừng Đại Lễ Tạ Ơn, thiết tưởng là một dịp thuận tiện để mọi người Việt Nam định cư tại đây, nhận định lại nhiệm vụ đối với đất nước mà chúng ta đang sinh sống cũng như cuộc sống chính mình. Từ Đại Lễ Tạ Ơn đầu tiên được chính thức thành lập đến nay, hàng năm nhân dân Hoa kỳ không bao giờ quên nhiệm vụ cảm tạ Thượng Đế đã hướng dẫn tổ tiên họ đến lập nghiệp tại Miền Đất Hứa trù phú phì nhiêu này. Tâm tình biết ơn Thượng Đế được công khai xác nhận trong một ngày Đại Lễ Quốc Gia phải chăng đó là một nét văn hóa đặc biệt, một truyền thống cao quý của nhân dân Hoa Kỳ. Vì có biết ơn Thượng Đế, con người mới biết ơn và làm ơn cho nhau. Có biết Tạ Ơn Trời, con người mới biết Tạ Ơn Người.

Ngày nay đọc lại những lời tuyên bố lịch sử của Cố Tổng Thống George Washington trong ngày Đại lễ Tạ Ơn đầu tiên năm 1789, cách đây 209 năm, có lẽ không ai trong chúng ta không cảm phục và ngưỡng mộ sự cao cả trong tư tưởng của ông. Chính những tư tưởng xuất chúng ấy đã trở thành nền tảng căn bản cho đời sống tự do dân chủ và lòng hào hiệp của họ. Chính những nhận định xác đáng về vị trí của họ với Thượng Đế, với tổ tiên, với mọi người, đã làm cho đất nước Hoa Kỳ trở thành một quốc gia hiếu khách đón tiếp mọi sắc dân, mọi chủng tộc đến lập nghiệp tại đây. Thượng Đế đã hướng dẫn tổ tiên họ đến đây, thì ngày nay đến lượt họ cũng mở rộng vòng tay đón tiếp các dân tộc khác. Do đó ngày nay không có một quốc gia nào, mà người dân trên khắp thế giới mong muốn được đến định cư bằng đất nước Hoa Kỳ. Không có quốc gia nào mà nền Dân Chủ Tự Do đã trở thành khuôn mẫu cho các nơi khác noi theo bằng chính thể Dân Chủ Hoa Kỳ. Phải chăng chính tâm tình biết ơn đã trở thành nền tảng xử thế cho đời sống của người dân trong khi giao tiếp với người khác.

Là những người Việt Nam, chúng ta hãy nhớ lại biến cố đau thương tháng Tư đen 1975 của dân tộc. Sau khi cộng sản xâm chiếm Miền Nam, mọi người đều hốt hoảng sợ hãi, vì những gì đen tối nhất đang đổ ập trên cuộc đời chúng ta. Không gia đình nào mà không có người phải đi vào ngục tù cải tạo hoặc bị cưỡng bách đến định cư tại vùng kinh tế mới! Chính trong những năm tháng đen tối ấy, hàng đoàn người đã bỏ lại tất cả để vượt biên với hy vọng lập nghiệp tại vùng đất mới. Hàng trăm ngàn người đã mất tích trong rừng sâu hoặc làm mồi cho cá mập. Những lúc lênh đênh trên Biển Đông hoặc băng rừng vượt suối, đối với mọi người được đến định cư tại Hoa Kỳ là một may mắn đặc biệt như đến Miền Đất Hứa trong Kinh Thánh Cựu Ước.

Giờ đây nhìn lại cuộc sống hiện tại, nhiều người không thể ngờ rằng, họ đã có tất cả những gì mà trước đây không bao giờ dám mơ ước. Đa số người Việt tại Hoa Kỳ đã có công ăn việc làm, nhà cửa, xe cộ, con cái khôn lớn thành đạt, hơn gấp nhiều lần trước đây tại quê nhà. Nhưng có bao giờ chúng ta biết cảm tạ Thượng Đế như nhân dân Hoa Kỳ hàng năm mừng Đại Lễ Tạ Ơn không? Có bao giờ chúng ta nhớ đến ngày đầu tiên đặt chân trên đất Mỹ để Tạ Ơn Thượng Đế, đồng thời cám ơn những vị ân nhân đã giúp đỡ mình trong những ngày đầu tiên bỡ ngỡ tại miền đất lạ này? Nếu có người nào nghĩ rằng họ không mang ơn ai, đặc biệt với Thượng Đế, thì đó là một lỗi lầm lớn, vì đời sống mỗi người đều có những liên đới chập chùng. Trong cuộc sống mỗi người, chúng ta thường chẳng cho đi bao nhiêu nhưng đã nhận lãnh quá nhiều. Nếu một ngày nào đó, đời ta không còn nhận được những sự cộng tác, những yêu thương, những giúp đỡ, những cung cấp phương tiện của bao người khác, lập tức ta sẽ trở thành bơ vơ, nghèo nàn, khốn khổ biết bao!

Từ vật chất đến tinh thần, cuộc đời mỗi người đều được xây dựng bằng biết bao công ơn đóng góp của bao người, nhất là sự quan phòng và bao hồng ân của Thượng Đế. Tiền bạc, quà tặng, ta có thể trả. Nhưng những ân tình thương mến làm sao có thể đáp đền?

Thượng Đế yêu thương chúng ta. Phải chăng đó là điệp khúc mà mỗi chúng ta hãy lập lại trong từng giây phút của cuộc sống, nhất là khi nhìn lại bao hồng ân Ngài đã ban. Mỗi chúng ta đều có một chương trình đặc biệt trong sự Quan Phòng của Ngài. Tất cả đều mang Dấu Ấn Tình Yêu của Thượng Đế. Tất cả đều là Hồng Ân của Ngài, nếu ta so sánh cuộc sống chúng ta với đồng bào ruột thịt trong nước đang sống trong thiếu thốn tất cả! Vậy còn gì thiết thực và xác đáng bằng tâm tình biết ơn mà mỗi người chúng ta dâng lên Thượng Đế trong Ngày Đại Lễ Tạ Ơn này.

Linh Mục Trần Quý Thiện

* * * * * * * * * * * *
__._,_.___

 
<< Start < Prev 1141 1142 1143 1144 1145 1146 1147 1148 1149 1150 Next > End >>

Page 1143 of 1295