mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4922
mod_vvisit_counterHôm Qua6290
mod_vvisit_counterTuần Này44715
mod_vvisit_counterTuần Trước43250
mod_vvisit_counterTháng Này164714
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10306027

We have: 269 guests online
Your IP: 54.92.197.82
 , 
Today: Feb 24, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - TU 6/4 DEN 12/4-14 PDF Print E-mail

2014 NĂM PHÚC ÂM HOÁ GIA ĐÌNH
THEO HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
* * *
LỜI CHÚA TRONG GIA ĐÌNH

TUẦN I MÙA CHAY NĂM A

Từ Chúa Nhật 6/4 đến thứ Bảy 12/4

CHÚA NHẬT 6/4/14
Lời Chúa: "Người chết đi ra, chân tay còn quấn vải, mặt quấn khăn liệm." (Ga 11:44)
Suy niệm: Chúa Giêsu, Ngôi Lời Nhập Thể, là Đấng duy nhất có thể đưa con người từ trong bóng tối ra miền ánh sáng, từ cõi chết vào cõi sống, từ đất lên Trời.
Lazarô ốm nặng, rồi tắt thở, rồi được chôn đã bốn ngày và đã nặng mùi. Đó là thảm trạng của sự chết phần xác. Đó cũng là hình ảnh của sự chết phần hồn, hậu quả của tội lỗi.
Chúa Giêsu đến cứu Lazarô khỏi "xiềng xích sự chết", trả lại sự sống phần xác cho ông. Đó là hình ảnh của người dự tòng khi vừa bước ra khỏi Giếng Rửa Tội, được cứu ra khỏi dòng giống Adam-Evà phải chết đời đời mà bước vào hàng ngũ con cái Thiên Chúa Hằng Sống.
Đó có phải là niềm tin quyết liệt của mỗi người chúng ta không?
Cầu nguyện: Lạy Chúa Hằng Sống, con tin, nhưng xin nâng đỡ niềm tin còn quá mỏng dòn của con, để con dẫn dắt người thân của con.

THỨ HAI 7/4/14
Lời Chúa: "Các người hãy xét xử lại, vì hai ông ấy làm chứng dối hại bà ta." (Đn 13:49)
Suy Niệm: Hai lão gìa đã khéo léo bịa ra câu chuyện dâm dật của bà Susanna trong vườn cây, để hại bà, nhằm che dấu ý đồ xấu của chính mình, khiến bà suýt bị tử hình.
Quyền năng Chúa đánh động Daniel, thúc bách cậu lên tiếng thách thức quan án xử tử bà Susanna, hãy xét xử lại cho đúng sự thật.
Lời nói có thể giết người hay cứu người, đó không phải là lạ lắm sao? Y như quan án đã vội tin vào lời chứng dối để kết tội oan cho bà Susanna, chúng ta thường tin vào lời bàn bạc mình mới chỉ nghe, chứ không chứng kiến sự kiện và không hiểu sự thật, để vội có ấn tượng không đúng về một người nào. Ai cũng có thể đánh giá sai sự thật, dù trông thấy tận mắt. Vậy chúng ta nên thận trọng khi nghe, cũng như khi nói.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con mạnh dạn dùng lời nói để giúp người, chứ không để hại người, nâng uy tín, chứ không gieo oán hờn.

THỨ BA 8/4/14
Lời Chúa: "Dân chúng đi đường xa mệt nhọc, nên nản chí, kêu trách Chúa và Môsê." (Ds 21:4)
Suy niệm: Tính kiên nhẫn không luôn luôn bất di dịch. Nó thay đổi tùy mỗi người. Kiên nhẫn được rèn luyện, vun trồng, làm tăng sức bền bỉ.
Nóng nảy là điều vô lý. Nó muốn sự việc diễn tiến nhanh hơn khả năng của sự việc. Việc nào cũng cần một số lượng thời gian nào đó để thành tựu. Nóng nảy chỉ làm hư việc. Nóng nảy phát sinh từ ước muốn kiểm soát nhịp độ ngoài khả năng kiểm soát của chúng ta, và làm cho chúng ta không thể kiểm soát được thái độ của mình là cái mình có thể kiểm soát được.
Chúng ta cũng cần tập kiên nhẫn về mặt thiêng liêng. Kiên trì chờ Chúa ban ơn không phải dễ. Nhưng khi kiên nhẫn, chúng ta bày tỏ niềm tin mạnh mẽ vào tình thương yêu vô lượng của Chúa. Hãy phó thác cho Người định liệu. Hãy kiên nhẫn chờ đợi Người.
Lời nguyện: Lạy Chúa, con nóng lòng muốn có ơn Chúa ngay. Nhưng xin giúp con hiểu được quan điểm của Chúa để con không hối thúc Chúa.

THỨ TƯ 9/4/14

Lời Chúa: "Thiên Chúa . . . có thể cứu thoát chúng tôi khỏi lò lửa cháy bừng." (Đn 3:17)

Suy niệm: Trong Sách Tiên tri Đanien, người của Chúa đã bị tấn công ba lần. Lần thứ nhất: Sidrach, Misach và Abđênagô bị quăng vào lò lửa cháy bừng. Lần thứ hai: Đanien bị ném vào hầm sư tử. Lần thứ ba: Đanien lại bị quẳng vào hầm sư tử lần nữa, không chỉ đối đầu với sư tử, mà còn với đói khát của chúng.
Mỗi người chúng ta, hiện nay, đang phải đương đầu với xác thịt, ma quỉ và thế gian. Chúng ta như đang ở trong lò lửa cháy bừng của thèm khát, đam mê, và giận dữ, suốt cả ngày.
Chúng ta luôn luôn bị đặt trong tình trạng tác chiến liên lỉ. Trận chiến sẽ không chấm dứt bao lâu chúng ta còn sống trên trần gian. Vậy chúng ta phải võ trang mình bằng niềm tin kiên cường, bằng lựa chọn dứt khoát và bền bỉ.
Nhưng muốn chiến thắng, chúng ta phải nắm lấy tay Chúa mà chiến đấu.
Lời nguyện: Lạy Chúa, đã bao lần trong đời con thua cuộc. Xin Chúa hãy chiến thắng trong con.

THỨ NĂM 10/4/14
Lời Chúa: "Ta sẽ đặt ngươi làm tổ phụ nhiều dân tộc." (St 17:6)
Suy niệm: Chúng ta phải nói gì về niềm tin vào lời Chúa hứa trên đây của Abraham? Ông hơn trăm tuổi và Sara vợ ông đã quá thời sinh nở! Lời hứa lại mông lung chưa có gì bảo đảm!
Chưa hết, khi có được mụn con trai duy nhất, thì Chúa đòi phải giết nó mà tế lễ Người. Thế thì còn đâu hy vọng tìm ra con cháu nữa? Thánh Kinh kể lại rằng Abraham không buồn rầu, không chống cãi. Ông cứ trầm lặng bước theo sự dẫn dắt của Chúa.
Mỗi người chúng ta cũng được Chúa hứa ban một hạnh phúc vĩnh cửu và được thừa tự Nước Trời. Nhưng tin tưởng bước theo lời hứa ấy thật không đơn giản. Những thách đố của niềm tin không chừa một ai. Chỉ người nào kiên trì và trầm lặng bước theo sự dẫn dắt của Chúa như Abraham mới hưởng được lời hứa ấy.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con, để con không chọn sự mê hoặc của ba thù, nhưng chỉ chọn Chúa mà thôi

THỨ SÁU 11/4/14
Lời Chúa: "Tất cả bạn hữu tôi rình tôi vấp ngã." (Gr 20:10)
Suy Niệm: Không ai trong chúng ta muốn sống tùy thuộc vào dư luận. Nhưng thực tế, dư luận chi phối suy tư và hành động của chúng ta rất nhiều. Chúng ta muốn được dư luận ủng hộ.
Các bạn hữu của Tiên tri Giêrêmia chống đối, không ủng hộ ngài, nên ngài đau đớn vô ngần. Nhưng ngài không nản lòng. Trái lại, ngài quyết bám lấy Chúa chặt chẽ hơn, và do đó ngài có được sức mạnh để tiếp tục việc công bố sứ điệp của Chúa.
Như Tiên tri Giêrêmia, chúng ta cũng đau đớn không ít khi bị chê bai, chống đối. Thái độ của chúng ta cũng phải như nhà Tiên tri là bám chặt lấy Chúa và noi theo Chúa mà hành động. Sức mạnh và khôn ngoan của Chúa sẽ tràn ngập chúng ta. Chúng ta sẽ vững bước trong bình an.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con luôn tin tưởng và nhớ đến Chúa luôn luôn, bởi vì khi lơ là với Chúa, lập tức con bị chao đảo ngay.

THỨ BẢY 12/4/14
Lời Chúa: "Ta không muốn kẻ ác phải chết, nhưng muốn nó ăn năn sám hối..." (Ed 33:11)
Suy niệm: Khi phạm tội, chúng ta khước từ Chúa Giêsu và sẽ tìm ngay được "bổng lộc của tội là sự chết." Khi phạm tội, chúng ta thấy thoả mãn, nhưng có thể mang bệnh và hủy hoại chính bản thân mình. Khi từ chối thập giá hàng ngày, chúng ta chỉ thấy mình mất mát, trống rỗng và tuyệt vọng.
Chúa Giêsu nói: "Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì?" (Lc 9:25). Vì thế, chúng ta hãy chấp nhận Chúa Giêsu, nhưng hãy từ bỏ mọi thứ làm chúng ta xa Người. Như Thánh Phaolô, mỗi người chúng ta có thể tự nhủ rằng: "Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người." (Pl 3:8-9)
Vậy, chớ đóng đinh Chúa Giêsu, nhưng hãy tự đóng đinh mình cùng với Người.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con đi con đường của Chúa trong đời sống của con. Con xin tự nguyện cùng chết với Người.

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - THU SAU CN4MC-A PDF Print E-mail

MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH

THU SÁU - SAU CN4-MC-A : "Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi". (Ga 7, 29)

* Đức Giê-su muốn nói với tôi Người được Chúa Cha sai đến để thực hành ý Thiên Chúa. Bạn và tôi đã được biết Người qua Phúc Âm, qua sự dạy dỗ của Hội Thánh, hãy cùng nhau rao truyền cho mọi người bằng đời sống chứng nhân của mình.

Lời hay ý đẹp : "Nếu họ nghe lời thầy dạy, vì chính thầy dạy cũng là chứng nhân". (Tông huấn Phao-lô VI)

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - THU NAM CN4MC-A PDF Print E-mail

MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH :

THỨ NĂM SAU CN4MC-A : Ông Gioan là ngọn đèn cháy sáng, và cá ông đã muốn vui hưởng ánh sáng của ông trong một thời gian. (Ga 5, 35)

* Ông Gioan đã làm chứng về Đức Giê-su qua câu nói : "Tôi đây không phải là Đức Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người". Bạn và tôi luôn khiêm tốn sau khi thành công bổn phận trong gia đình, giáo xứ và ngoài xã hội, để vinh danh Chúa và tôi  được bình an.

* Châm ngôn Sống : Thời nay người ta sẵn sàng nghe chứng nhân hơn là những thầy dạy". (Tông huấn Phaolo VI)

 
NGUOI TIN HUU TRUONGTHANH # 85= NHUNG PHU NU ĐANG KINH PDF Print E-mail

Bài học từ các phụ nữ vô danh - Trầm Thiên Thu(Chuyển ngữ từ Beliefnet
Apr 2 at 9:02 PM

Bài học từ các phụ nữ vô danh

Có vài phụ nữ vô danh trong Phúc Âm, và vài phụ nữ xuất hiện vài lần như Ma-ri-a (Mẹ của Chúa Giê-su), Ê-li-da-bét (chị họ của Đức Ma-ri-a, mẹ của Thánh Gio-an Tẩy Giả), Mác-ta (bạn của Chúa Giêsu), Ma-ri-a (em gái của cô Mác-ta, có thể hoặc không thể là Ma-ri-a Ma-đa-lê-na, cũng được nhắc tới vài lần).

Các phụ nữ này đã được nhắc tới nhiều, nhưng chúng ta thường bỏ quên tầm quan trọng của các chị em phụ nữ trong Kinh Thánh. Mặc dù họ xuất hiện trong chốc lát, nhưng họ có thể dạy chúng ta những bài học giá trị.

1. PHU NHÂN CỦA PHI-LA-TÔ. Trong khi xét xử Chúa Giêsu, tổng trấn Phong-xi-ô Phi-la-tô đã nhận được lời nhắc nhở của phu nhân: "Ông đừng nhúng tay vào vụ xử người công chính này, vì hôm nay, tôi chiêm bao thấy mình phải khổ nhiều vì ông ấy" (Mt 27:19). Hẳn là phụ nữ này phải có chút can đảm lắm mới dám xen vào việc công của chồng với lời nhắn gấp rút như vậy. Giấc mơ của bà rất mãnh liệt, đến nỗi bà phải chịu khổ sở lắm, và bà cảm thấy phải nói ra.

Chúng ta cũng được mời gọi PHẢI BẢO VỆ CÔNG LÝ khi thấy điều bất công. Như vợ của ông Phi-la-tô, có thể chúng ta cũng đã từng cảm thấy bị dằn vặt, và có thể lời của chúng ta không được nghe, nhưng im lặng trong những trường hợp như vậy là đồng lõa, có thể người khác vẫn biết.

2. NHẠC MẪU CỦA TÔNG ĐỒ PHÊ-RÔ. Chúa Giêsu đến nhà ông Si-môn Phê-rô, nơi có bà mẹ vợ của ông đang bị sốt cao. Sau khi Chúa Giêsu chữa cho bà hết sốt, "tức khắc bà trỗi dậy PHỤC VỤ các ngài" (Lc 4:39). Đa số chúng ta đã từng được chữa khỏi những chứng bệnh nguy hiểm, nhưng chúng ta lại "ngủ quên trong vui sướng".

Nhạc mẫu ông Phê-rô không nằm nghỉ, mà ra khỏi giường và PHỤC VỤ Chúa Giêsu, con rể và những người khách. Mối quan hệ của chúng ta với Chúa Giêsu sẽ tác động trên chúng ta nếu chúng ta kết hiệp với Ngài. Càng nhận biết và càng yêu mến Chúa Giêsu, chúng ta càng muốn phục vụ tha nhân để noi gương Ngài.

3. PHỤ NỮ SA-MA-RI. Phúc Âm theo Thánh Gioan kể câu chuyện về một phụ nữ vô danh người Sa-ma-ri gặp Chúa Giêsu tại giếng Gia-cóp. Chị biết mình gặp được Đấng Cứu Thế, chị BÁO TIN cho cả thánh phố biết chuyện. Kết quả là "có nhiều người Sa-ma-ri trong thành đó đã tin vào Đức Giê-su, vì lời làm chứng của chị" (Ga 4:39).

Chúng ta cũng được mời gọi loan báo Tin Mừng về Đức Kitô để mọi người cùng biết. Hãy tìm những dịp thuận lợi để nói về Đức Kitô, và chúng ta sẽ thấy kết quả rất lạ lùng.

4. PHỤ NỮ BỊ BĂNG HUYẾT. Khi Chúa Giêsu đi trên con đường có đông người, một phụ nữ bị băng huyết đã 12 năm, chị hầu như tuyệt vọng vì đã chạy chữa khắp nơi mà không thuyên giảm, nhưng chị vẫn cố chạm cho được vào vạt áo của Chúa Giêsu, vì chị TIN làm như vậy sẽ khỏi bệnh. Và quả thật, chị khỏi hẳn ngay lập tức. Chúa Giêsu dừng bước và hỏi xem ai vừa chạm vào áo mình. Chị vừa ngạc nhiên vừa sợ, đành thú thật mình là "thủ phạm" và kể bệnh án của chị. Chúa Giêsu cười hiền: "Này chị, lòng tin của chị đã cứu chữa chị. Chị hãy đi bình an" (Lc 8:48). Chị lại ngạc nhiên hơn, nhưng thấy sướng rơn!

Trong các Phúc Âm, Chúa Giêsu nhiều lần khen những người có ĐỨC TIN mạnh mẽ khi họ gặp được Ngài. Mặc dù chúng ta không có diễm phúc được chạm vào áo Ngài như nữ bệnh nhân kia, nhưng chúng ta vẫn có thể TIN THẬT rằng Ngài luôn lắng nghe những lời cầu xin của chúng ta, và Ngài vẫn đáp lại cách tốt nhất cho chúng ta.

5. PHỤ NỮ GIÊ-RU-SA-LEM. Các chị em phụ nữ thành Giê-ru-sa-lem gặp Chúa Giêsu trên đường Ngài vác Thập Giá lên pháp trường Can-vê. Thật ngạc nhiên khi Ngài nhắc nhở họ: "Hỡi chị em thành Giê-ru-sa-lem, đừng KHÓC THƯƠNG tôi làm gì. Có khóc thì KHÓC CHO PHẬN MÌNH VÀ CHO CON CHÁU" (Lc 23:28).

Chúa Giêsu vô tội, nhưng chịu hành hạ tới chết để cứu độ chúng ta. Lời Ngài nhắc nhở các phụ nữ thành Giê-ru-sa-lem cũng là lời Ngài nhắc nhở mỗi chúng ta là PHẢI KHÓC CHO TỘI MÌNH. Trước tiên chúng ta phải quý trọng cuộc sống của mình và phải quay lưng lại với tội lỗi, rồi chúng ta mới có thể giúp người khác làm như vậy!

Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy. Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. Ngài thấy cho: lúc chào đời con đã vương lầm lỗi, đã mang tội khi mẹ mới hoài thai. Nhưng Ngài yêu thích tâm hồn chân thật, dạy con thấu triệt lẽ khôn ngoan. Xin dùng cành hương thảo rảy nước thanh tẩy con, con sẽ được tinh tuyền; xin rửa con cho sạch, con sẽ trắng hơn tuyết" (Tv 51:2-5, 7-9).

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)

KÍnh chuyển

Hồng

 
SONG TINH THUC # 66 = MUA CHAY TRO VE PDF Print E-mail

Mùa Chay suy niệm sự trở về - Phùng văn Hóa - Tản Mạn - Giáo Phận Nha T
Hong Nguyen chuyển
Apr 1 at 12:24 PM
Mùa Chay suy niệm sự trở về

Trong số các mùa của năm phụng vụ thì Mùa Chay luôn gợi lại trong tâm trí chúng ta ấn tượng về điều gì đó dường như là khô khan, sầu buồn: Không có lễ cưới, bàn thờ không trưng hoa, không đọc Halleluia sau Phúc Âm, lại năng ngắm đàng Thánh Giá, ngắm Sự Thương Khó Chúa Giêsu v.v... Tất cả những hình thức ấy tất nhiên phải chứa đựng một ý nghĩa nào đó mà theo tôi chính là để nhắc nhở cho ta sự trở về. Thật vậy ai cũng biết Lễ Tro là khởi đầu của Mùa Chay. Trong Thánh Lễ có lời Chúa nhắc nhở: "Các ngươi hãy thật lòng trở về với Ta trong chay tịnh, nước mắt và than van. Hãy xé lòng chứ đừng xé áo các ngươi. Hãy trở về với Chúa là Thiên Chúa các ngươi vì Người nhân lành từ bi nhẫn nại, giàu lòng thương xót và biết hối tiếc về các tai họa. Biết đâu Người sẽ trở lại mà hối tiếc và sẽ ban lại phần phúc để có của lễ dâng lên Chúa là Thiên Chúa các ngươi" (Ge 2, 12 -14).

Tại sao trở về với Chúa lại phải diễn ra trong nước mắt và than van? Lý do bởi vì Thiên Chúa là Đấng Cha, nội tại ở trong ta. Quả thật Thiên Chúa là Cha nhưng vì vô minh nên con người không một ai nhận biết ngoại trừ Đức Kitô: "Ngoài Cha không ai biết Con. Ngoài Con và người mà Con muốn mạc khải cũng không ai biết Cha" (Mt 11, 27). Đức Kitô xuống thế mạc khải Đấng Cha có nghĩa là Ngài đã chỉ cho chúng ta một sự thật và sự thật ấy vẫn hằng hữu ở nơi mỗi người nhưng không một ai nhận biết.

Tôn giáo cũng gọi là đạo, tức con đường tìm kiếm chân lý. Tuy nhiên việc tìm kiếm ấy không phải là tìm cái chi đó ở bên ngoài nơi thế giới ngoại vật nhưng nó đã sẵn đủ ở nơi mình, chỉ cần quay về là gặp. Đức Kitô đã diễn tả ý này qua dụ ngôn "Người con hoang đàng trở về". Người con ấy có một người cha giàu có vô lượng và đầy tình thương yêu. Thế nhưng bởi không nhận thức được điều ấy nên người con mới đòi chia gia tài để ra đi tìm kiếm hạnh phúc mà anh ta tưởng rằng sẽ có ở một nơi nào đó. Có mớ tài sản trong tay, người con mặc tình ăn chơi phung phí cho đến khi hết tiền, hết bạc hết cả bạn bè, đói khổ đến nỗi muốn xin cả cám heo để ăn mà người ta cũng không cho. Quá ư đau khổ, người con mới ngộ ra một điều rằng biết bao người làm thuê cho cha ta còn được bánh ăn dư dật mà ta đây lại phải chết đói" (Lc 15, 17).

Nhận biết khổ là bước đầu cần thiết trong tiến trình tìm kiếm chân lý. Nhận biết khổ cũng có nghĩa là nhận ra sự phù phiếm của thế gian đồng thời không còn có chỗ nào nữa để bám víu nương tựa. Bước thứ hai là nhận biết tội lỗi mình: "Cha ơi, con đã lỗi phạm với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin hãy đãi con như đứa làm thuê của cha vậy" (Lc 15, 18).

Nhận biết tội và thành tâm hối lỗi đó là ý nghĩa của nước mắt và than van... Mặt khác việc hối lỗi ấy chỉ thành thật khi nào con người nhận thức được nỗi khổ mà mình đang gánh chịu. Nỗi thống khổ thật sự của con người trong mọi thời mọi nơi không phải là vì đói cơm rách áo nhưng là bởi vô minh không nhận biết sự thật. Phật Thích Ca nói: Nỗi khổ bị thiêu đốt ở địa ngục. Nỗi khổ của con lạc đà chở nặng. Nỗi khổ đói khát của loài quỷ đói chưa gọi là khổ. Ngu si không biết lối đi mới thật là khổ" (Kinh Lời Vàng). Khổ vì bị thiêu đốt trong địa ngục, khổ vì đói khát của ngạ quỷ... chưa thực là khổ bởi vì đó chỉ là hậu quả của cái nhân vô minh. Bao lâu còn bị vô minh trói buộc thì còn gây tội mà tội đã gây thì không có cách chi thoát khỏi khổ não. Chính bởi lẽ đó ta thấy vấn đề khổ đau của con người chỉ có thể giải quyết bằng cách diệt trừ cái nhân vô minh ấy đi. Mùa Chay là cơ hội vô cùng quý báu để giúp ta trở về với Đấng ở nơi mình. Trở về chỉ có thể là về với Đấng ở nơi mình. Cũng chính bởi vậy Chúa mới đòi ta cần xé lòng chứ không phải xé áo. Ý nghĩa của việc xé lòng ở đây chính là con đường từ bỏ của Đức Kitô.

I- Con đường từ bỏ

Vô minh hình thành bởi hai cái chấp, một là chấp xác thân là mình, hai là chấp tâm tưởng là mình. Để có thể trở về với Đấng Chúa ở nơi mình thì nhất thiết cần trừ bỏ hai cái chấp ấy đi. Đức Lão Tử nói: "Ta sở dĩ có nỗi lo lớn là vì có thân. Nếu ta không có thân thì chẳng có lo" (Ngô sở dĩ hữu đại hoạn giả vị ngô hữu thân. Cập ngô vô thân, ngô hữu hà hoạn – ĐĐK chương 13). Người ta không ai mà không có thân xác nhưng cũng chính vì vậy nên mới khổ. Lý do bởi vì có thân thì phải lo cho nó cái ăn cái mặc. Không ăn thì đói lả bước đi không nổi. Không có áo quần thì không có cái gì che thân, rét mướt chịu không thấu. Lại nữa có thân thì có bệnh, có già, có chết, chẳng tránh đi đâu được. Có thân thì phải lo cho thân, điều ấy rất tự nhiên không có chi để nói. Tuy nhiên, cái thật sự làm nên tội ở đây không phải là vì có thân nhưng do chấp xác thân là mình. Chính bởi chấp xác là mình nên mới làm đủ cách để cung phụng cho nó mọi thứ đặc sản cao lương mỹ vị. Mặc cho nó lụa là gấm vóc, làm nhà cao cửa rộng với đầy đủ tiện nghi cho nó. Một khi đã lo như thế thì phải làm sao có thật nhiều tiền, nhiều thế lực để bảo đảm không những cho bản thân mà còn cho con cái cháu chắt, kể cả các... đồng chí của mình nữa!!! Lo thì lo như vậy đấy nhưng rồi vẫn bệnh vẫn già vẫn chết có được gì đâu? Người đời có ngàn vạn nỗi lo, có vẻ như không lo không được nhưng Đức Kitô lại nói: "Vậy nên Ta nói cùng các ngươi, đừng lo lắng về mạng sống mình, phải ăn gì uống gì hoặc về thân thể mình phải mặc gì. Mạng sống há chẳng hơn đồ ăn và thân thể hơn đồ mặc sao?" (Mt 6, 25).

Chúa nói đừng quá ư lo lắng cho thân xác bởi vì có lo đến đâu thì nó cũng phải có ngày tan hoại. Với Chúa thì điều đáng cần lo là lo tìm kiếm Nước Trời, cái không bao giờ hư hoại: "Nhưng trước hết hãy lo tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài, còn mọi điều ấy sẽ được thêm cho" (Mt 6, 33). Nước Trời cần tìm kiếm ấy, mầu nhiệm thay lại chẳng ở đâu xa mà đã sẵn đủ ngay ở nơi mình, chỉ cần quay về là gặp. Bởi vì Nước Trời là một thực tại tâm linh thế nên mới cần quay về và việc quay về ấy chính là để làm hòa với Đấng ở nơi mình. Có tinh thần làm hòa như thế thì việc ăn chay mới có ý nghĩa. Trái lại thì đáng bị phê phán: "Khi các ngươi ăn chay chớ làm bộ buồn rầu như bọn giả hình vì họ nhăn mặt để tỏ vẻ kiêng ăn với với người ta. Quả thật Ta nói cùng các ngươi họ đã được phần thưởng của họ rồi. Còn ngươi khi ăn chay hãy xức dầu trên đầu và rửa mặt hầu không tỏ vẻ kiêng ăn với người ta nhưng chỉ tỏ cho Cha ngươi là Đấng ở nơi ẩn mật và Cha ngươi là Đấng thấy trong chỗ ẩn mật sẽ báo đáp cho ngươi" (Mt 6, 16-18).

II- Đường về Nhà Cha

Nhân loại hôm nay như đang ở bên bờ của sự diệt vong mà nguyên nhân đưa đến cho nó theo Heidegger – triết gia hàng đầu của thế kỷ 20 nói là do đã Lãng Quên Tính Thể (Oublie de L'ETRE). Nói "Tính Thể" là theo triết học còn thần học gọi là Thiên Chúa. Triết học "Quên" Bản Tính còn thần học thì... khai tử Thiên Chúa (Theologie de la mort de Dieu). Quên Thiên Chúa cũng tức là quên mất phẩm tính Con Thiên Chúa ở nơi mình. Một khi đã " Quên" như thế thì con người mặc nhiên trở thành những đứa con hoang, sống mà không biết mục đích sống để làm gì. Người có đạo là người có con đường tâm linh để bước đi nhưng bước đi thế nào được nếu không có Đức Kitô dẫn đường chỉ lối: "Ta là đường là sự thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy" (Ga 14, 6). Câu này là một mệnh đề hoàn chỉnh gồm có hai vế không thể tách rời. Tách đi một vế thì vế còn lại trở nên vô nghĩa. Thần học ngày nay với chủ trương Qui Kitô (Christocentrisme) đã tách đi vế hai để chỉ còn vế một "Ta là đường là sự thật và là sự sống". Tách như thế thì đường tâm linh đương nhiên trở thành... đường cụt, tức đã mất đường về với Cha...

Mùa Chay còn gọi là Mùa Đại Phúc với hàm ý đây là quãng thời gian vô cùng quý báu dành cho mỗi người, bất kể người ấy đã xa lìa Chúa bao lâu, phạm những tội lỗi gớm ghiếc nào... Hơn nữa tội càng nhiều bao nhiêu lại càng được thứ tha nhiều bấy nhiêu nếu thực lòng sám hối ăn năn. Bởi lẽ chính những con người ấy mới là đối tượng của lòng xót thương "Bởi Con Người đến để cứu vớt kẻ bị hư mất" (Mt 18, 11).

Trà Cổ, Mùa Chay Thánh 2014
Phùng Văn Hóa

 
<< Start < Prev 1171 1172 1173 1174 1175 1176 1177 1178 1179 1180 Next > End >>

Page 1173 of 1379