mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3558
mod_vvisit_counterHôm Qua7192
mod_vvisit_counterTuần Này10750
mod_vvisit_counterTuần Trước54956
mod_vvisit_counterTháng Này158881
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11123474

We have: 91 guests online
Your IP: 54.224.85.115
 , 
Today: Jun 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - NGAY CAC LINH HON PDF Print E-mail

Chia sẻ Lời Chúa
02/11/2014

TIN MỪNG GIOAN 6, 37-40 = THẤY, TIN ĐỂ ĐƯỢC SỐNG

Đức Giê-su nói với dân chúng rằng: "Ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy Người Con và tin vào Người Con, thì được sống muôn đời." (Ga 6,40)

Suy niệm: Là người, ai cũng mong kéo dài sự sống, dài tới mức không bao giờ chết. Vì thế nhân loại không ngừng tìm kiếm mọi phương thế để gia tăng tuổi thọ. Thế nhưng, theo cụ Nguyễn Du, người ta sống cùng lắm cũng chỉ được trăm tuổi, rồi sau đó là: "Trăm năm nào có gì đâu, chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì." Kết thúc cuộc đời, theo cách nhìn của người không có niềm tin vào Thiên Chúa, thì chẳng còn gì ngoài nấm mồ lạnh lẽo. Nhưng đối với người tin thì khác: sự sống không mất mà chỉ đổi thay; sau cái chết này là một sự sống mới trong Đức Ki-tô, và Ngài xác quyết: muốn đạt được sự sống ấy, thì phải "thấy Đức Ki-tô và tin vào Ngài".

Mời Bạn: "Thấy Đức Ki-tô" không chỉ là hưởng kiến Ngài ở đời sau, mà còn là nhìn bằng cặp mắt đức tin để thấy Ngài đang hiện diện giữa thế gian này nơi những người đang sống quanh ta, nhất là nơi những người thân cận, nơi ông bà, cha mẹ của ta. Nếu bây giờ bạn gặp Đức Ki-tô, bạn sẽ cư xử với Ngài thế nào, thì bạn cũng hãy cư xử như thế với ông bà cha mẹ; làm như vậy không chỉ bạn báo hiếu các ngài, mà bạn còn được bảo đảm hạnh phúc đời đời nữa.

Chia sẻ: Hiếu thảo đích thực là tôn kính vâng lời, làm việc lành thiết thực, và cầu nguyện cho tổ tiên mỗi ngày.

Sống Lời Chúa: Tôn kính và phục vụ ông bà cha mẹ với ý thức mình đang phục vụ Đức Ki-tô nơi các ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con luôn biết nhìn thấy Chúa nơi ông bà cha mẹ chúng con, để khi sống hiếu thảo với các ngài, chúng con cũng tôn thờ Chúa cho phải đạo. Amen.

+++++++

Lời Chúa hôm naY

---------------

 
NGAY TRO VE NHA CHA # 101 = NUOC TROI - SONG CHET PDF Print E-mail

Chuyện Nước Trời
Ai muốn vào Nước Trời? Nếu bạn là Kitô hữu mà "bị" hỏi như vậy, hẳn là bạn sẽ thấy "ngứa tai" hoặc "xốn bụng". Có thể bạn sẽ "hỏi ngược" lại: "Có ai lại không muốn vào Nước Trời chứ?". Thế nhưng có thể cũng chẳng oan đâu!
Ví dụ: Người ta cảnh báo "hút mỗi điếu thuốc lá sẽ tổn thọ 4 phút". Thử làm toán nhân thì "ớn" thật. Hoặc lấy chất nicotine có trong một điếu thuốc mà chích vào cơ thể thì người ta chết ngay lập tức. Thế mà người ta vẫn hút, cứ "điếu này vừa hạ rộng, điếu kia đã động quan". Vì người ta không chết ngay nên vẫn "phớt tỉnh Ăng-lê".
Cũng vậy, người ta biết nghiện ma túy là chết chắc, thế mà người ta vẫn "chơi", hít chưa "đã" nên chích thẳng vào máu mới "phê". Tử Thần đối với họ chẳng là cái quái gì cả!
Về ý nghĩa tâm linh cũng tương tự. Rõ ràng là dù Nước Trời vô cùng quý giá, đáng mơ ước, đáng khao khát, không gì sánh bằng, thế mà vẫn có những người thẳng thừng từ chối bước vào Nước Trời!
Vào một ngày Sabát, Đức Giêsu đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa. Khi đề cập việc tổ chức tiệc tùng, Chúa Giêsu nói: "Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù" (Lc 14:12-13).
Nghe kỳ quá! Rất sốc! Chắc hẳn lúc đó ông ta rất "ngứa óc" và khó chịu lắm, nhưng lại không nói được gì! Và rồi Đức Giêsu nói luôn lý do: "Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại" (Lc 14:14). Lúc này không còn là "kỳ cục" mà "kỳ lạ". Đúng là quá kỳ lạ, dù có vẻ rất ngược đời!
Thường thì khi tổ chức các loại đám tiệc, người ta muốn mời những người "tai to, mặt lớn" để hãnh diện, mời những "đại gia" để có lời, thậm chí mời ai cũng "nhắm chừng" trước, chứ chuyện "tình nghĩa" có đáng gì! Thế nên người ta vẫn thích "đùa dai" với câu: "Tình cảm là chín (chính), tiền bạc là mười". Quả thật, nếu đãi tiệc gì mà đi mời mấy người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù thì có nước mà... ăn mày!
Chúng ta không hiểu hay cố tình không hiểu ý Chúa? Sao chỉ thấy ít người làm như Chúa dạy? Cũng có thể chúng ta cho rằng Chúa "nói bóng" hoặc "nói cho vui" thôi. Tuy nhiên, thiết tưởng Chúa Giêsu hoàn toàn nói theo nghĩa đen chứ chẳng bóng gió gì cả. Trong lịch sử Giáo hội, đã có nhiều vị thánh sống đúng nghĩa đen của tinh thần khó nghèo theo Phúc Âm đủ chứng minh cho chúng ta thấy rõ: Thánh Phanxicô Assisi (mệnh danh là Phanxicô khó nghèo), Thánh Gioan Maria Vianney, Chân phước Têrêsa Calcutta,...
Khi nghe Chúa Giêsu nói về cách đãi tiệc "kỳ cục" như vậy, một trong những kẻ đồng bàn nói với Đức Giêsu: "Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa!" (Lc 14:15). Nói được như vậy chứng tỏ ông này biết Chúa Giêsu muốn nói đến Tiệc Nước Trời, Thiên Đàng, Vương Quốc Thiên Chúa. Thế nhưng cũng có thể ông này nói mỉa mai chứ chưa hẳn thật lòng!
Chúa Giêsu trả lời ông ta bằng một dụ ngôn: Một người kia làm tiệc lớn và đã mời nhiều người. Đến giờ tiệc, ông sai đầy tớ đi thưa với quan khách rằng: "Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn" (Lc 14:17). Được mời đích danh, nhưng mọi người đồng loạt bắt đầu xin kiếu với đủ lý do, ai cũng có "cớ"... chính đáng!
Người thứ nhất thản nhiên nói: "Tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; cho tôi xin kiếu" (Lc 14:18). Người khác phân bua: "Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; cho tôi xin kiếu" (Lc 14:19). Người khác lại viện cớ: "Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được" (Lc 14:20). Ai cũng có lý do chính đáng riêng để từ chối đi dự tiệc. Rõ ràng HỌ KHÔNG MUỐN VÀO NƯỚC TRỜI.
Đầy tớ ấy trở về, kể lại sự việc cho chủ. Chủ nhà liền nổi cơn thịnh nộ và bảo người đầy tớ: "Mau ra các nơi công cộng và đường phố trong thành, đưa các người nghèo khó, tàn tật, đui mù, què quặt vào đây" (Lc 14:21). Đầy tớ chân thật trình bày: "Thưa ông, lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ" (Lc 14:22). Ông chủ ôn tồn bảo người đầy tớ: "Ra các đường làng, đường xóm, ép người ta vào đầy nhà cho ta" (Lc 14:23). Cuối cùng, Ông Chủ Giêsu quyết định: "Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi" (Lc 14:24).
Những lý do họ đưa ra để từ chối dự tiệc đều là những lý do rất "quen thuộc", liên quan vật chất và thực tế, chẳng khác ngày nay, có điều là ngày nay chúng ta từ chối "khéo" hơn nhiều. Quả thật, chính chúng ta cũng đã và đang có những lúc là Pharisêu nhưng lại khoác chiếc-áo-nhân-nghĩa, rất khó có thể phát hiện. Miệng nói muốn vào Nước Trời nhưng cách sống lại trái ngược!
Các lối dẫn vào những nơi ăn chơi hoặc các khu nhà cao cấp đều rộng thênh thang, bóng láng, trơn tru, mượt mà và sang trọng, ai thấy cũng ham; còn những con hẻm nhỏ vào những khu dân cư nghèo thì nhỏ bé, gồ ghề, lầy lội, hôi tanh, chẳng ai thèm nhìn chứ đừng nói bước chân vào.
Đường vào Nước Trời cũng tương tự. Nếu thật lòng muốn vào Nước Trời thì phải làm sao? Hẳn là ai cũng biết!
Chúa Giêsu đã từng sống trong ngôi làng nhỏ bé, lao động cực khổ, nên Ngài khuyên thực tế lắm: "Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy" (Mt 7:13-14). Đáng lưu ý cách Chúa nói về tỷ lệ chênh lệch nhau: "Nhiều người" đối với "cửa rộng" và "đường thênh thang", còn "ít người" đối với "cửa hẹp" và "đường chật".
Muốn vào Nước Trời thì phải tuân phục Thánh Ý Chúa. Chắc chắn không còn cách khác. Điều đó thể hiện qua dụ ngôn hai người con, đứa nhận lời thì không làm, đứa cãi lời thì lại làm (x. Mt 21:28-30), nhưng vấn đề là tuân phục hay bất tuân: Chính đứa đi làm mới là đứa hiếu thảo và biết vâng lời cha, vì biết cãi lệnh là sai nên nó hối hận.
Chúa Giêsu đã cảnh báo nhóm Pharisêu nhưng cũng chính là cảnh báo mỗi chúng ta: "Những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước quý vị" (Mt 21:31). Một sự thật trắng trợn, quá phũ phàng, nhưng sự thật luôn là sự thật. Nước Trời không có chỗ cho những người giả hình hoặc ảo tưởng!
Như vậy, vào Nước Trời dễ hay khó?
Dễ, vì ai cũng có thể vào; nhưng cũng khó, vì phải nghiêm túc thực hiện Thánh Ý Chúa. Vả lại, phàm điều gì dễ thì ít giá trị, điều gì khó mới thực sự giá trị cao: "Phải trải qua nhiều nỗi khó khăn mới vào được Nước Thiên Chúa" (Cv 14:22), thậm chí còn phải từ bỏ chính mình (x. Mt 16:24; Mc 8:34; Lc 9:23).
Muốn vào Nước Trời còn phải có động thái dứt khoát, không được chần chừ hoặc lần lữa: "Vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta" (Kh 3:16). Động thái dứt khoát rất quan trọng đối với việc "vào Nước Trời". Dứt khoát còn đòi hỏi phải thực sự can đảm. Một là "vào Nước Trời qua cửa hẹp", hai là "vào Hỏa ngục qua đại lộ". Chỉ có hai con đường, nhưng phải chọn một trong hai. Không thể sống hai mặt, lơ lửng con cá vàng, bắt cá hai tay, hoặc "chân trong, chân ngoài".
Chúa Giêsu nói rõ ràng: "Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa" (Lc 9:62). Không ai có thể tự biện hộ, và cũng chẳng ai có thể biện hộ giúp, bằng bất cứ lý do gì nữa!
Người Pháp nói: "Vouloir, c'est pouvoir! – Muốn là được". Vấn đề là có thực sự muốn và quyết tâm thực hiện để biến ước mơ thành hiện thực hay không mà thôi. Điều đó tùy vào mỗi người, vì Chúa không hề ép buộc, Ngài hoàn toàn cho mọi người tự do!
Thánh tiến sĩ Augustinô nói: "Chúa dựng nên con, Chúa không cần con; nhưng Chúa cứu độ con, Chúa cần con". Nghĩa là phải có sự hợp tác của chúng ta, và Chúa coi sự hợp tác nhỏ bé đó là công trạng đáng giá riêng của mỗi chúng ta.
Lạy Thiên Chúa chí minh, chí công và chí thiện, xin thương tha thứ chúng con về những ước muốn chủ quan hoặc ích kỷ, những ý tưởng không đẹp lòng Chúa. Nhờ Cha ban Thánh Thần, chúng con luôn mau mắn tuân phục Thánh Ý Ngài. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU


Chuyện sống, chết
ß Chiếc quan tài giản dị của con người vĩ đại Gioan-Phaolô II.

******
Tháng Mười Một là khoảng thời gian cuối năm, vào mùa Đông, hơi sương phả trắng mờ ngọn cây, không khí lạnh làm lòng con người lắng xuống. Với người Công giáo, Tháng Mười Một là Mùa Cầu Hồn, mùa nhắc nhở mỗi người nhớ đến người đã "đi trước", và cũng nhắc nhở mỗi người: "Mai cũng sẽ đến lượt mình".
Nói đến sự chết, người ta cho là "xui", nghĩa là người ta sợ. Nhưng có ai trường sinh bất tử? Có chăng chỉ là trong truyện cổ tích thần thoại. Cũng có người cho là bi quan hoặc yếm thế khi nói đến sự chết. Thực ra nó có chiều kích tích cực giúp chúng ta sống tốt hơn, như Chúa Giêsu truyền: "Hãy hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng toàn thiện" (Mt 5:48).
Thường thì khi con người biết suy tư nhiều về cuộc đời là lúc người ta không còn trẻ, nghĩa là đã bắt đầu bước sang bên kia con-dốc-cuộc-đời: Có người 1 giờ chiều, có người 3 giờ chiều, có người 5 giờ chiều,... Nhưng có những người lại biết nghĩ đến cái chết từ rất sớm, có thể từ 7 hoặc 8 giờ sáng. Tôi nghĩ người đó có một đặc ân để hướng thiện!
Khoa học tiến bộ, hầu như người ta khả dĩ làm được mọi thứ, nhưng người ta vẫn không thể nào tạo được sự sống và ngăn chặn được lưỡi hái tử thần. Người ta không "bó tay" mà cũng như "bó tay", vì cứ phát hiện thuốc chữa bệnh này thì lại phát sinh bệnh khác, có chữa được bệnh nan y cũng chỉ là kéo dài sự sống thêm một thời gian, rồi cũng... chết. Các khoa học gia mới khám phá được vệ tinh này thì lại chợt phát hiện còn những "lỗ đen" xa trái đất hàng triệu năm ánh sáng. Chắc chắn con người phải "bó tay". Và cứ câu hỏi này chồng chất lên câu hỏi khác... Dự báo có bão tố sắp tới mà không làm gì được, chạy trước cũng không kịp. Vậy mà người ta vẫn muốn khoe mẽ, muốn làm ngơ Thượng Đế, muốn loại bỏ Tạo Hóa, thậm chí là không muốn tin có Thiên Chúa!
Mỗi người có một nhãn quan riêng. Mỗi người có một lối suy tư riêng. Mỗi người có cách cảm nhận riêng. Muôn người muôn vẻ, nhưng tất cả vẫn là suy tư về thân phận con người, nhất là cái chết, tại sao không ai tránh khỏi?

Đời người dài, ngắn, sang, hèn

Trăm năm gom đủ một lần đưa tang!
Với cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: "Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi? Ôi cát bụi mệt nhoài! Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi! Bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi. Lá úa trên cao rụng đầy, cho trăm năm vào chết một ngày" (Cát Bụi). Con người luôn trăn trở về thân phận – dù là người có niềm tin tôn giáo, người không có niềm tin tôn giáo, hoặc người vô thần.
Và lúc khác, NS họ Trịnh lại suy tư: "Im lặng của đêm, tôi đã lắng nghe, im lặng của ngày, tôi đã lắng nghe, im lặng của đời, tôi đã lắng nghe. Tôi đã lắng nghe trái tim lạc loài, bao đêm đã qua, im lặng mặt người, tôi đã lắng nghe im lặng của tôi" (Im Lặng Thở Dài). Chắc hẳn ai cũng đã từng hơn một lần gục đầu ăn năn, suy tư, và muốn tìm ra ẩn số cuộc đời mình.
Suy đi nghĩ lại, tính tới tính lui, phân tích đủ kiểu, áp dụng mọi khoa học, nhưng vẫn không thể có đáp án thỏa mãn. Có những điều tưởng đơn giản mà lại nhiêu khê, và có những điều tưởng phức tạp mà lại đơn giản. Chuyện kể thế này:
Một chiếc xe tải chở hàng, tài xế không để ý nên bị kẹt dưới gầm cầu. Xe chạy tới không được mà lùi cũng không xong. Rất nhiều người đứng chung quanh trố mắt nhìn, bàn tán, chỉ trỏ, các xe phía sau phải dừng lại vì kẹt. Kỹ sư, cảnh sát và chủ hãng xe đều đến. Người thì bàn là đào đường cho thấp xuống, người khác lại tính cắt bớt mui xe,... Cách nào cũng không ổn, mà tình trạng kẹt xe càng lúc càng tăng, xe nối đuôi nhau như rồng rắn vậy.
Lúc ấy, có một cậu bé chen vào, nói lớn với tài xế: "Bác tài, cháu chỉ cho bác một cách, bác xì bớt hơi mấy bánh xe đi, xe sẽ thấp xuống và có thể qua được". Ðám đông cười ồ lên. Còn những chuyên viên thì khó chịu, vì trẻ con mà tài lanh, dám dạy khôn người lớn. Bác tài cũng thế, nhưng cũng đành phải thử xem sao, và kết quả hơn cả tuyệt vời!
Cuộc đời chúng ta cũng vậy. Đừng để sự đời chi phối mình thái quá. Hãy tìm cách "xì" bớt hơi bon chen, đua đòi, kiêu ngạo, ghen ghét, đố kỵ, thù hận, tranh giành, ích kỷ, tham lam, phe cánh, xét đoán, bất mãn, chống đối, chua ngoa, nóng giận,... để có thể thoát ra khỏi "đường hầm cuộc đời". Cậu bé kia có cách giải quyết đơn giản, hợp lý và hiệu quả vì em đơn sơ và thật thà, không nghĩ cong queo hoặc cao xa như người lớn. Biết "xì hơi" cuộc sống là chúng ta đang hoàn thiện từng ngày, biết "chết" dần mỗi ngày vậy.
Cụ thi hào danh nhân văn hóa Nguyễn Du có cách kết luận: "Trăm năm một nấm cỏ khâu xanh rì" (Truyện Kiều). Nhắm mắt xuôi tay rồi thì ai cũng như ai: Trắng tay. Vậy mà người ta vẫn tranh giành nhau chi li. Khó hiểu quá! Có làm đám tang lớn, dùng áo quan đắt tiền, vòng hoa để chật nhà, dàn kèn tây hoành tráng,... chẳng qua là đẹp mặt người sống chứ người chết chẳng được lợi gì: Sống thì chẳng cho ăn, chết làm văn tế ruồi!
Còn nhạc sĩ Vũ Thành An (nay là phó tế vĩnh viễn) lại băn khoăn trong một ca khúc Bài Không Tên: "Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa". Nghĩa tử là nghĩa tận. Thế nhưng trong đám tang thiên tài âm nhạc Wolfgang Mozart (27/1/1756 – 4/12/1791) chỉ có vài người và một con chó đi tiễn đưa!
Chó chết là hết chuyện. Con người chết thì không thể hết chuyện: "Cọp chết để da, người ta chết để tiếng". Chữ "tiếng" ở đây có hai nghĩa: Tiếng tốt hay tiếng xấu. Khi ta sinh ra, người cười mà ta khóc, vậy hãy sống sao để khi ta chết, người khóc mà ta cười. Đáng quan ngại là Thiên Chúa cho chúng ta hoàn toàn tự do. Vì thế, việc chọn lựa cách sống rất quan trọng: "Ai làm điều lành thì sẽ sống lại để được sống, ai làm điều dữ sẽ sống lại để bị kết án" (Ga 5:29). Tuy nhiên, chính sự thật sẽ giải thoát chúng ta (x. Ga 8:32).
Mình chết có được người khác nhớ đến hay không là do cách sống của mình. Người ta nhớ mình hay không là "quyền" của người ta. Nhưng chính chúng ta có bổn phẩn phải nhớ đến người đã khuất, vì "quên người đã chết là làm cho họ chết thêm một lần nữa". Nhớ đến họ để cầu nguyện cho họ, vì họ là tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh chị em, họ hàng, bạn bè, thầy cô, ân nhân, người quen,... Mà dù họ là ai, dù mình không quen biết, chúng ta vẫn có bổn phận với họ trong tình liên đới và hiệp thông Kitô giáo trong Chúa. Muốn người khác nhớ đến mình thì mình đừng quên người khác: "Những gì anh em muốn người ta làm cho mình thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta" (Mt 7:12). Vả lại, với đức tin Công giáo thì "chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời" (Thánh Phanxicô Assisi), và giáo lý Công giáo đã dạy: "Tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau" (Kinh Tin Kính).
Tác giả Anon viết: "Tôi tin rằng chúng ta được sinh ra để chết, chết để có thể sống trọn vẹn hơn. Tôi tin rằng được sinh ra để chết, chết mỗi ngày một phần ích kỷ, một phần tự phụ, một phần tội lỗi". Một lối suy tư tuyệt vời! Quả thật, chúng ta đang sống nghĩa là chúng ta đang chết, khi chúng ta chết là lúc chúng ta bắt đầu sống. Một nghịch-lý-thuận. Đó là loại triết lý "hiện sinh" mà chỉ người có niềm tin Kitô giáo mới khả dĩ hiểu.
Hạ tuần tháng 10-2011, cư dân mạng xôn xao về vụ một em bé 2 tuổi ở Trung quốc bị xe cán nát 2 chân, người đi đường thấy mà làm ngơ, một chiếc xe tải khác chạy tới không tránh và lại tiếp tục cán lên chân em bé tội nghiệp kia, người qua kẻ lại vẫn hoàn toàn vô cảm. Mãi sau mới có một phụ nữ bế em vào lề đường. Thế nhưng em bé này cũng không "qua mắt" Tử Thần, và em đã qua đời ngày 21-10-2011. Có thể Chúa cho em từ giã cõi đời này quá sớm cũng là kết thúc tốt đẹp đối với em, nhưng sự vô tình nhẫn tâm của những người lớn sẽ là "vết chàm" của xã hội loài người ngày nay, coi con người không bằng con thú!
Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi (Lc 5:8), nhưng đừng bỏ mặc con trong cơn khốn khó. Con muốn thân thưa: "Lạy Chúa, này con đây, con xin đến để thực thi ý Ngài" (Dt 10:7 và 9). Nguyện xin Thiên Chúa nhân từ ân xá cho các linh hồn nơi luyện hình được sớm hưởng Tôn Nhan Chúa muôn đời. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

-----------------

 
HON NHAN VA GIA DINH # 87 = LOI CHUA TRONG GIA DINH PDF Print E-mail

2014 NĂM PHÚC ÂM HOÁ GIA ĐÌNH
THEO HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM

* Gia đình là Hội Thánh Tại gia  -  Gia đình là Sách Phúc Âm Sống Động - Cha Mẹ là các Linh Mục Gia đình.
* * *
LỜI CHÚA TRONG GIA ĐÌNH

CHÚA NHẬT LỄ CÁC TÍN HỮU QUA ĐỜI
Tuần từ 2/11— đến 08/11/2014

Trích theo Cha Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

CHÚA NHẬT 2/11/14
Lời Chúa: "Tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết." (Mt 6:40)
Suy niệm: Tháng 11 được dành để nhớ đến những người đã khuất. Trong niếm tin Kitô giáo, người chết không cần đến những thứ vật chất, nhưng là cầu nguyện, hy sinh, việc lành và thánh lễ.
Ngọn lửa luyện ngục tuy gây nhiều đau đớn không nguôi, nhưng có sức tẩy luyện, biến đổi và thánh hoá. Có thể nói các linh hồn ở luyện ngục có phúc hơn ta, vì họ biết chắc chắn sớm muộn gì cũng vào Thiên đàng. Chính vì thế họ vui lòng để cho Tình yêu Chúa thanh lọc, và cùng lúc càng trở nên hoàn hảo hơn để đến gần bên Chúa.
Trong tháng này, Hội thánh mời chúng ta đi viếng nghĩa trang để cầu nguyện cho các người thân yêu đã lìa đời. Con người sống là để chết, và chết là để sống mãi hạnh phúc.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, thân phận làm người của con là sống một đời và chết một lần, xin dậy con biết cách chết nhờ biết cách sống.

THỨ HAI 3/11/14
Lời Chúa: "Họ không có gì đáp lễ, và như thế ông mới thật có phúc." (Lc 14:14)
Suy Niệm: Theo lời Đức Giêsu, có bốn hạng người không nên mời dự tiệc: bạc bè, anh em, bà con họ hàng, láng giềng giầu có; và có bốn hạng người nên mời dự tiệc: người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù.
Ngài mời ta ra khỏi thế giới của những người quen biết, và đưa ta đến với những người không có khả năng mời lại hay đáp lễ. Đức Giêsu muốn hạn chế khuynh hướng tự nhiên là khi làm điều gì tốt cho ai, ta thường mong được trả lại hậu hỹ hơn.
Đức Giêsu mời ta thanh luyện ý hướng của mình khi làm điều tốt, siêu thoát và từ bỏ những tìm kiếm tự nhiên quy về mình. Chúng ta sẽ được nếm một mối phúc mới: Phúc cho ai làm việc tốt mà không được ai biết đến. Họ sẽ được Thiên Chúa đáp lễ trong ngày phục sinh.
Lời nguyện: Lạy Ngôi Lời Thiên Chúa rất đáng mến, xin dạy con biết sống quảng đại, biết phụng sự Chúa cho xứng với uy linh Ngài.

THỨ BA 4/11/14
Lời Chúa: "Phúc thay ai được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa." (Lc 14:15)
Suy niệm: Thiên Chúa liên lỉ mời chúng ta đến dự bàn tiệc Nước Trời, tức là rước lấy Mình và Máu Ngài, để sống trong tình yêu Ngài, và do đó mới có thể vâng phục lời Ngài, và mới có sức cùng chịu đau khổ và chết với Ngài.
Thường thì chúng ta không dễ nhận ra lời mời gọi của Chúa, vì chúng ta bị che lấp bởi của cải, hoặc những liên hệ với người này người khác. Chỉ khi nào chúng ta chịu đóng đinh chính mình, đóng đinh những đam mê, những dục vọng và thế gian, thì chúng ta mới nghe và chấp nhận lời mời gọi của Chúa được.
Khi Đức Giêsu hạ sinh, thì đã chẳng có chỗ cho Ngài trong quán trọ. Tình trạng đó ngày nay vẫn thế. Chúng ta không có chỗ cho Ngài. Căn nhà lòng chúng ta đã đầy ắp mọi thứ đến nỗi Ngài không thể ngự vào được.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con dọn dẹp căn nhà lòng con trống rỗng đến vô biên, để Chúa vô biên có thể ngự vào.

THỨ TƯ 5/11/14
Lời Chúa: "Ai không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ Tôi được." (Lc 14:33)
Suy niệm: Nhiều Kitô hữu nghĩ rằng họ không nhất thiết phải từ bỏ tất cả vì Chúa. Họ nghĩ mình chỉ cần đi nhà thờ và cố sống đàng hoàng là đủ. Đức Giêsu thì nói rất khác. Nếu chúng ta không đem lên thập giá của Đức Giêsu những thứ như là ghét vợ con, gia đình và bản thân mình, thì chúng ta không thể xây dựng Nước Thiên Chúa và chiến thắng thần dữ. Nếu chúng ta không vác thập giá hy sinh của mình hàng ngày và không chết đi cho chính mình, chúng ta không thể làm môn đệ của Đức Giêsu.
Sống trong Đức Giêsu là phải cho đi tất cả, vì Ngài đã cho chúng ta tất cả trên thập giá. Hãy nhìn lên Đức Giêsu chịu đóng đinh, và suy gẫm về tình yêu cho đi nhưng không của Ngài là thế nào. Hãy dốc lòng yêu mến Đức Giêsu với tất cả con người mình.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con dâng hiến Chúa tất cả những gì con có, bởi vì tất cả đều do con nhận được từ nơi Chúa.

THỨ NĂM 6/11/14
Lời Chúa: "Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được . . ." (Lc 15:6,9)
Suy niệm: Thật ra, con người là mối bận tâm lớn của Thiên Chúa. Trước khi con người hướng về Thiên Chúa, thì Thiên Chúa đã đưa tay ra, hướng về con người. "Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi." Đó là điều chúng ta tuyên xưng trong Kinh Tin Kính.
Hai dụ ngôn hôm nay cho thấy Thiên Cha quý con người. Vì lý do nào đó, một con chiên hay một đồng quan bị mất. Sự mất mát này lớn lao đến nỗi người ta phải tìm cho đến khi thấy mới thôi. Thiên Chúa cũng đi tìm chúng ta là những người quay lưng lại với Ngài không biết bao nhiêu lần.
Hãy cảm nhận sự tế nhị của Chúa khi Ngài cố tìm ta mà vẫn tôn trọng tự do của ta. Nếu ta để Ngài tìm thấy, ta sẽ nếm được ngay niềm vui Thiên đàng.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin đừng ngại đánh thức con, xin cho con thấy bàn tay Chúa nhân từ đang cắt tỉa con vì yêu con.

THỨ SÁU 7/11/14
Lời Chúa: "Con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng." (Lc 16:8)
Suy Niệm: Người quản gia bị mang tiếng là phung phí tài sản của chủ. Anh phải nghỉ việc. Anh chỉ có một thời gian ngắn để thu xếp trước khi ra đi. Anh đã cho các con nợ được hưởng lợi ngay lúc này, để họ sẽ nhớ đến anh lúc anh sa cơ lỡ vận.
Ông chủ chắc đã biết trò gian xảo của anh. Nhưng ông đã khen anh, không khen về sự gian xảo, mà khen về các hành động khéo léo anh biết nghĩ ra cách để tìm được bảo đảm cho mình, dù đó chỉ là thứ bảo đảm tạm bợ.
Đức Giêsu lấy làm tiếc vì con cái ánh sáng là chúng ta đây lại không có được sự khôn khéo như con cái đời này. Ước gì chúng ta có sự khôn ngoan đích thật và ngay thẳng, nghĩa là biết khéo tận dụng mọi sự mình có, để gặp Chúa ở đời này và hạnh phúc ở đời sau.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giải phóng con khỏi sự mê hoặc kho tàng dưới đất, nhờ cảm nhận được sự phong phú kho tàng trên Trời.

THỨ BẢY 8/11/14
Lời Chúa: "Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được." (Lc 16:13)
Suy niệm: Lúc đầu, hẳn nhiên tôi muốn Tiền Của phục vụ tôi. Nhưng sau đó, Tiền Của bắt tôi làm nô lệ cho nó. Khi Tiền Của trở thành chỗ dựa vững chắc và bảo đảm cho tôi, nó sẽ chiếm lấy chỗ của Thiên Chúa trong tôi.
Tôi phải chọn một trong hai: hoặc Thiên Chúa, hoặc Tiền Của. Nếu chúng ta thực sự gắn bó với Thiên Chúa, thì thế nào chúng ta cũng phải ghét bỏ và khinh dể Tiền Của, nghĩa là dứt khoát đặt nó dưới Thiên Chúa.
Làm sao để tiền của trở nên đầy tớ của ta, để ta có thể sử dụng nó như đường vào Nước Trời? Kitô hữu không hẳn phải là người khố rách áo ôm, nhưng chắc chắn phải là người siêu thoát trước sức hấp dẫn của tiền bạc. Làm sao để Thiên Chúa, chứ không phải là Tiền Của, thực sự làm chủ đời ta?
Lời nguyện: Lạy Chúa, vũ trụ, trái đất, và tất cả tài nguyên của nó là quà tặng Chúa cho mọi người, xin giúp chúng con biết chia sẻ với nhau.

Phó tế Tuyền chuyển

 
HANH PHUC HON NHAN # 34 = PHUT HOI TAM GIA DINH PDF Print E-mail

Canh tân kinh nguyện gia đình qua Phút Hồi Tâm
Tác giả: Tạ Ân Phúc
Trong cuộc sống hôm nay, các gia đình có còn quay quần bên nhau trong các giờ kinh hôm, kinh mai? Tại sao giờ kinh gia đình không có sức hút, chưa giúp chúng ta cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa? Trong khi đó, theo Tông huấn Familiaris Consortio của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II thì "Kinh nguyện phải là phần thiết yếu và là trung tâm điểm của đời sống Kitô hữu, giúp gia đình góp phần vào việc biến đổi thế giới" (FC 62).
Phuc-Am-Hoa-Phut- Hoi-Tam-06
Trong đường hướng "Phúc - Âm - Hóa đời sống gia đình" theo định hướng mục vụ của Hội đồng Giám mục Việt Nam, chiều thứ Bảy 07/12/2013, Nữ tu Maria Nguyễn Thị Hồng Quế, OP, Đặc trách Chương trình Chuyên đề Giáo Dụcđã giới thiệu một phương thế canh tân kinh nguyện trong gia đình mang tên: "PHÚT HỒI TÂM - Cách sống đức tin của gia đình hiện đại" tại Trung tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn.
Kinh nguyện và Đời sống
Mở đầu, Sr. Maria nói rằng giờ kinh tối trong gia đình là giờ "ngồi bên nhau" và "cùng nhau ngồi bên Chúa", là giờ của chân lý, là một khám phá kỳ diệu, là một liều thuốc thần tiên xây dựng gia đình hạnh phúc. Kinh nguyện gia đình là phương thế hữu hiệu cho việc giáo dục đức tin cho con cái và chất keo xây dựng gia đình hạnh phúc. Thế nhưng, phương thế này đang bị các gia đình Công giáo lãng quên và thay vào đó bằng những phương thế giải trí: phim ảnh, truyền hình, computer, game, điện thoại, những cuộc vui chơi bên ngoài gia đình... Do đó, để củng cố đức tin cho cả nhà và xây dựng gia đình hạnh phúc, chúng ta cần phải tái lập lại những giờ kinh tối trong gia đình, và chính cha mẹ đóng vai trò quyết định cho vấn đề nầy.
Nội dung kinh nguyện gia đình là chính cuộc sống gia đình vì "vui mừng và cực nhọc, hy vọng và u buồn, ngày sinh và ngày kỷ niệm chu niên, kỷ niệm ngày cưới của cha mẹ, những chuyến xa nhà và trở về, những chọn lựa quan trọng và quyết liệt, cái chết của những đều là những dấu hiệu về sự hiện diện ưu ái của Thiên Chúa trong cuộc sống gia đình; những biến cố ấy cũng phải trở thành những lúc thuận tiện cho lời tạ ơn, khẩn nguyện, cho sự tin tưởng phó thác của gia đình trong bàn tay Cha chung trên trời" ( FC 59).
Các thành viên càng cầu nguyện chung với nhau thì càng hiệp nhất bền chặt vì cảm nhận được sự hiện diện sống động của Chúa Giêsu, vì "Thầy bảo thật anh em: nếu ở dưới đất, hai người trong anh em hợp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, sẽ ban cho. Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ" (Mt 18,19-20).
Chất lượng kinh nguyện của từng gia đình sẽ tỷ lệ thuận với đời sống hạnh phúc. Mẹ Têrêsa Calcutta đã từng nhắn nhủ: "Chúng ta hãy thương yêu nhau như Thiên Chúa đã yêu thương mỗi một người chúng ta. Mà tình yêu này được bắt đầu ở đâu? Ở ngay gia đình của chúng ta. Nó được bắt đầu ra sao? Ở việc gia đình cùng nhau cầu nguyện".
Canh tân kinh nguyện gia đình
Có nhiều cách để gặp gỡ Chúa và cảm nghiệm sự hiện diện của Chúa trong đời sống, trong giờ kinh gia đình. Sr. Maria đã giới thiệu cách cầu nguyện với Phút Hồi Tâm để canh tân kinh nguyện gia đình. Phút Hồi Tâm là "vượt qua" đời thường để "chạm đến" Thiên Chúa, gặp Chúa trong đời thường. Nếu có tương quan thường xuyên với Chúa, chúng ta sẽ đọc được bài học Ngài gửi đến cho chúng ta trong từng biến cố của cuộc đời cách dễ dàng hơn. Giác quan giúp thấy dấu chỉ, lý trí giúp đọc ý nghĩa, và Đức tin là "chìa khóa" đọc "mật thư" đời sống.
Kinh tối phối hợp với Phút Hồi Tâm là dịp giúp cho cha mẹ con cái gần nhau, tình thân gia đình được gắn bó, biết được các sinh hoạt trong ngày của con cái, giúp đức tin con cái được vững mạnh, biết phó thác mọi việc cho Chúa. Mỗi gia đình nên dành riêng một góc thân mật, ấm cúng, nơi gia đình quây quần bên nhau mỗi tối, nơi anh chị em nói lên lời thương yêu nhau, hòa giải với nhau, tìm hiểu nhau. Phút Hồi Tâm diễn tả hai chiều của cây Thánh giá: chiều thẳng đứng nối chúng ta với Chúa và chiều ngang nối chúng ta với nhau, giữa vợ chồng và con cái, giữa các thành viên trong gia đình với nhau. Đừng trang trí rườm rà, chỉ một ảnh tượng, một đèn cầy nhỏ, một bình hoa nếu có, để tất cả tập trung vào điểm chính yếu: Gia đình ở bên nhau trước mặt Chúa. Sr. Maria cũng giới thiệu hai mẫu Kinh Tối phối hợp với Phút Hồi Tâm:
Mẫu 1: Đọc Kinh Lạy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh, Lạy Nữ Vương... hoặc kinh nào mà gia đình thích đọc. Sau đó, cùng làm Phút Hồi Tâm với nhau. Hát bài tạ ơn hay bài dâng mình cho Chúa hoặc kính Đức Mẹ.
Mẫu 2: Hát kính Chúa Thánh Thần. Đọc Lời Chúa trong ngày hoặc Lời Chúa tự chọn. Làm Phút Hồi Tâm. Đọc Kinh Lạy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh, Cám ơn. Hát một bài tạ ơn hoặc bài Đức Mẹ thích hợp.

***
Phút Hồi Tâm là gì?
Phút Hồi Tâm là một phương pháp cầu nguyện nhằm giúp gặp gỡ Chúa trong đời sống thường nhật, qua đó, phần nào giúp chúng ta nhận ra được sự săn sóc yêu thương của Người trong từng giây phút của cuộc đời. Để rồi từ nơi thâm sâu đáy lòng, một thái độ biết ơn trào dâng và cũng từ nơi đáy lòng ấy, lời mời gọi hoán cải được cất lên một khi ta vô tâm trước những ơn lành Chúa ban. Tất cả hướng tới sự biến đổi đời sống của chúng ta cho phù hợp với Thánh ý Chúa hơn.
Phút Hồi Tâm còn là một cách cầu nguyện, một phương thế nuôi dưỡng tình bạn với Chúa, một phương thế giúp nhận định ý Chúa vì tương quan cá nhân, thân thiết với Chúa là đặc nét của đời sống kitô hữu. Với chất liệu là cuộc đời, là những biến cố vui buồn hằng ngày nhằm mục đích tìm gặp Chúa trong mọi sự bằng phương pháp chiêm niệm trong hoạt động. Đời sống thiêng liêng là mối tương quan sống động, thân thiết giữa Chúa với ta: "Chúa muốn ta ở lại trong tình yêu của Người, trở nên bạn hữu của Người" (Ga 15, 9.14-15).
Phuc-Am-Hoa-Phut- Hoi-Tam-11
Hoa trái của Phút Hồi Tâm
Phút Hồi Tâm giúp chúng ta sống tình thân mật, nghĩa thiết với Thiên Chúa, trưởng thành hơn trong đời sống Đức Tin. Nó đem đến cho ta những phút lắng đọng, bình yên khi mệt mỏi, chán chường, cũng như những lúc vui tươi, hạnh phúc. Đó chính là môi trường dinh dưỡng chất lượng cao cho tất cả những ai đang khao khát biết Chúa, biết mình hơn. Nó mang lại cho chúng ta lòng tín thác tuyệt đối nơi Chúa vì những biến cố trong ngày cũng có thể để lại trong chúng ta bao ưu sầu, xao xuyến, ngờ vực... Ðiều quan trọng là chúng ta nhận ra những thiếu sót, những vết thương lòng và có được niềm tin tưởng Chúa đã, đang và sẽ tiếp tục chữa lành chúng ta. "Khi tôi cảm thấy được một sự bình thản, an bình trong tâm hồn. Khi tôi cảm thấy được Chúa nâng tôi trong tình thương của Ngài dù cho tôi có bao nhiêu vết thương và thiếu sót. Khi tôi cảm nhận sâu xa được Chúa giải thoát tôi ra khỏi những xiềng xích của chính tôi và tâm hồn tôi được mở ra với Chúa hơn".
Phút Hồi Tâm giúp chúng ta gặp gỡ và sống chan hòa với nhau, là "phương tiện" để gia đình hiểu nhau hơn, cha mẹ hiểu con cái của mình hơn và ngược lại. Nó giúp các con giải hòa giữa những kèn cựa, hiểu lầm... sống mật thiết với nhau, thấy cần đoàn kết, giúp nhau thăng tiến. Nơi đây, cha mẹ có thể kiềm chế được sự nóng giận của mình trước lỗi lầm của con cái và hướng dẫn con sống thánh hơn.
Phút Hồi Tâm giúp trẻ trưởng thành, biết biểu lộ tình cảm, xúc cảm tiêu cực và tích cực của một cách lành mạnh, bớt cộc cằn, đến lớp dễ hòa đồng, dạn dĩ phát biểu, biết dùng đối thoại để giải quyết các mâu thuẫn, bớt đấm đá.
Phút Hồi Tâm cần được nuôi dưỡng, cần phải kiên trì, chuyên cần, nuôi dưỡng hằng ngày tựa như việc chúng ta tập thể dục. Rất có thể lúc đầu chúng ta chưa đạt được hoa trái, nhưng chúng ta cứ an tâm bởi đây không phải là chuyện thành công hay thất bại, nhưng là một tiến trình của gặp gỡ, của cảm nghiệm.
Phút Hồi Tâm là một tiến trình liên tục của cả đời. Giúp chúng ta cảm nhận và ý thức Chúa luôn đi bên cạnh, trong tình thương của Ngài và cảm nhận được sự bình an trong tâm hồn. Phút Hồi Tâm giúp chúng ta chủ động tận dụng mọi hoàn cảnh để huấn luyện bản thân về mọi mặt, và qua Phút Hồi Tâm, chính Chúa huấn luyện chúng ta.
Phút Hồi Tâm có thể áp dụng cho cá nhân, gia đình, nhóm, cộng đoàn, hội đoàn... nó cũng có thể áp dụng cho những dịp gặp gỡ cá nhân, bạn bè hoặc trong nhiều hoàn cảnh khác nhau để tạo bầu khí vui tươi, hạnh phúc, truyền cảm hứng trong một nhóm, lớp học, hội trại... như sau một buổi học/khóa học, một buổi, một ngày, một kỳ tĩnh tâm, một chuyến đi nghỉ, đi công tác từ thiện xã hội, một cuộc hội ngộ...

++++++++


Cách thực hiện Phút Hồi Tâm

Để làm Phút Hồi Tâm hiệu quả cần những yếu tố:
- Về thời gian, chỉ cần 10 đến 15 phút, chúng ta có thể làm Phút Hồi Tâm hằng ngày, trong ngày, buổi tối hoặc mỗi tuần một lần vào ngày cuối tuần, hay những dịp quan trọng như: sau một ngày làm việc, sau một tuần làm việc, sau một bữa ăn hay bữa tiệc, một cuộc gặp gỡ thân tình, kỷ niệm ngày cưới, ngày lễ bổn mạng, ngày sinh của một thành viên trong gia đình, ngày cuối năm, Ngày của Cha, Ngày của Mẹ, ngày lễ Giáng sinh, lễ Phục sinh. Nhưng tốt nhất, nên tập thói quen làm Phút Hồi Tâm mỗi ngày trong giờ kinh nguyện gia đình.
- Về nơi chốn, chúng ta có thể thực hiện Phút Hồi Tâm ở bất cứ nơi đâu miễn là nơi ấy giúp chúng ta tập trung và lắng đọng tâm hồn, tốt nhất nên chọn một nơi có không khí trong lành và yên tĩnh.
- Về thái độ tâm hồn, nên dành vài phút lắng đọng tâm trí trước khi bước vào Phút Hồi Tâm, có thể đi lại hay nghe nhạc không lời để thư giãn, biện pháp hít thở cũng là cách giúp chúng ta lắng đọng tâm hồn, hãy hít vào thật dài và sâu bằng mũi rồi từ từ thở ra bằng miệng với làn hơi mỏng và nhỏ. Trong khi hít thở, toàn thân thả lỏng và chú ý dõi theo hơi thở của mình, sau 3-4 lần chúng ta sẽ thấy thư giãn và lắng đọng.
Các bước thực hiện Phút Hồi Tâm:
Bước 1: Tâm tình tri ân
Hãy nhìn lại những món quà Thiên Chúa đã tặng ban cho mình trong ngày hôm nay, và dâng lời tạ ơn Người. Hãy ý thức Chúa đang ở bên mình, người đang nhìn bạn trìu mến. Hãy xin Ngài giúp bạn nhìn lại mọi hoạt động, và cảm xúc đã diễn ra nơi bạn trong suốt một ngày qua (hay một tuần, một tháng, một năm hoặc một khoảng thời gian nào đó).
Hãy tự hỏi mình xem "tôi thấy biết ơn nhất về khoảnh khắc nào trong ngày? Vào lúc nào trong ngày hôm nay tôi cho và nhận tình thương nhiều nhất? Hay đơn giản đâu là lúc tôi vui nhất trong ngày hôm nay? Tôi muốn tạ ơn Chúa vì điều gì nhất?"
Bước 2: Xin ơn tha thứ và chữa lành
Cầu xin Thiên Chúa, Đấng giàu lòng nhân từ và hay tha thứ, chữa lành tâm hồn mình và cất đi những gánh nặng nề khi bạn nhận ra những yếu đuối, thói quen không tốt, ý nghĩ lệch lạc, vết thương nơi lòng mình. Hãy nhớ lại đâu là giây phút bạn thấy khó biết ơn Chúa nhất. Có thể khi bạn gặp chuyện buồn trái ý, hoặc khi bị mất niềm vui... Chia sẻ với các thành viên trong gia đình hoặc trong nhóm những gì bạn vừa cảm nghiệm.
Bước 3: Quyết tâm đổi mới
Tôi sẽ làm gì để có thể sống một ngày hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn? Tôi cần thay đổi điều gì trong cách hành xử và lối sống của tôi? Nếu trong hoàn cảnh của tôi, Chúa sẽ làm gì?
Kết thúc Phút Hồi Tâm, trong tâm tình cầu nguyện: Bạn tạ ơn Chúa vì thời gian trôi qua với những niềm vui, ơn lành; bạn cũng bày tỏ với Người mọi nỗi phiền muộn, chán nản đã gặp phải.


Mẫu gia đình làm Phút Hồi Tâm
Sr. Maria Hồng Quế mời gọi cộng đoàn cùng làm Phút Hồi Tâm với gia đình chị Hiền Minh, gia đình chị đã thực hiện Phút Hồi Tâm từ ngày học giáo lý hôn nhân, từ khi còn yêu nhau đến lúc lập gia đình và cho đến nay, khi con cái ngày càng lớn khôn. Xin ghi lại lời thuật của Sr. Maria về những tâm tình của các thành viên trong gia đình chị Hiền Minh trong một ngày điển hình cùng những nhận xét của Sr. về hoa trái của Phút Hồi Tâm:
Phuc-Am-Hoa-Phut-Hoi-Tam-29
Sau khi đọc 3 kinh Lạy Cha, Kính Mừng, Sáng danh, người mẹ nói: "Hôm nay, mẹ rất vui và muốn tạ ơn Chúa vì hai con rất ngoan: sau khi học xong biết thu xếp đồ chơi gọn gang, biết xuống bếp phụ mẹ nhặt rau, chuẩn bị bữa cơm cho gia đình ta. Bữa cơm gia đình ta hôm nay ngon hẳn vì có bàn tay giúp đỡ của hai con".
Nơi Phút Hồi Tâm, người mẹ biết chấp nhận giá trị sự đóng góp của con trẻ và đứa trẻ rất vui vì được mẹ đánh giá cao, để sau đó trẻ sẽ tiếp tục làm những điều tốt.
"Hôm nay, mẹ rất vui và muốn tạ ơn Chúa vì ba đi làm về bình an, khỏe mạnh. Ba mua quà cho cả nhà. Dù mệt mỏi nhưng Ba vẫn dành thời gian chơi và dạy chúng con học bài".
Nơi Phút Hồi Tâm, người vợ, người mẹ đã biết nâng cao giá trị của người cha trong gia đình và dạy cho con biết nhìn ra ơn lành của Chúa, và cầu nguyện với Chúa trong những chuyện rất bình thường, ngay cả việc ba đi làm về một ngày bình an, chúng ta cũng phải cảm ơn Chúa vì trong cuộc sống thường nhật một ngày xảy ra biết bao nhiêu tai nạn trên đường phố. Và qua đó, cho con nhìn thấy được vai trò, giá trị sự đóng góp của người chồng, người cha trong gia đình.
"Hôm nay, hai con ở nhà có chuyện gì vui không, chúng con có thể kể cho ba mẹ và Chúa nghe không?"
"Hôm nay, con vui vì ông bà và các dì từ xa tới thăm cho rất nhiều đồ chơi, con chia sẻ cho bạn hàng xóm cùng chơi rất vui. Con được ra vườn nằm chơi với ông Ngoại, ông kể cho con nghe chuyện Hoàng Tử Nhỏ ngoan hiền... Hôm nay, con vui vì con đã giúp mẹ thu dọn nhà cửa sạch sẽ. Cả nhà đi tắm biển rất vui, con được chơi, bắt được 2 con ốc và được ăn ngon".
"Hôm nay, điều gì làm cho các con buồn không? các con có thể nói lên cho ba mẹ và Chúa nghe không?"
"Hôm nay, con buồn vì đã cãi nhau với bạn và con buồn vì bị đau bụng suốt cả ngày, con rất mệt và điều làm con buồn là con đã giành đồ chơi với em, và đã làm bể ly, con đã làm cho Chúa và ba mẹ buồn. Hôm nay, con cũng buồn vì xem TV thấy nhiều người đói khổ, và ở miền Trung đang bị lũ lụ,t nhiều bạn rất lạnh, không được đến trường".
Chính những thổ lộ của con mà anh Lâm và chị Minh Hiền mới biết là con mình bị đau bụng vì anh chị suốt ngày phải đi làm. Khi thấy mấy đứa trẻ bị đánh động bởi hình ảnh xem được trên TV, anh chị đã hỏi: "Chúng ta làm những điều gì cho những điều chúng con vừa thấy trên TV?" Những đứa trẻ quyết định để dành tiền bỏ vào heo đất để giúp đỡ cho những người nghèo khổ.
Đến lượt anh Minh, người chồng trong gia đình thổ lộ: "Điều làm ba buồn hôm nay là ba muốn xin lỗi Chúa, xin lỗi mẹ và hai con vì ba đã không làm chủ được bản thân, trưa nay ba có to tiếng với mẹ, làm mẹ buồn và gây ra gương mù cho các con".
Thật là khó nói điều này vì khi làm cha, làm mẹ, chúng ta rất là khó xin lỗi vợ, chồng, con của mình mặc dù biết mình sai; chúng ta tự ái trước chính những người thân yêu nhất của mình. Nhưng nhờ khiêm tốt trước mặt Chúa, anh đã có cơ hội xin lỗi vợ mình và giúp con cái yêu thương anh hơn.
"Hôm nay, ba cảm thấy bầu khí gia đình ta căng thẳng vì Sơn lề mề, không ăn uống ngay, không sửa soạn đi học ngay, phải đợi nhắc, đôi khi ba mẹ phải lên giọng mới chịu làm... vì phải chờ con mà ba đi làm trễ, bị trừ lương".
Khi kể lại về giờ kinh hôm đó, anh Minh tâm sự, anh rất tức giận đến nỗi muốn tát con khi con ăn chậm, nói mãi con không nghe, anh trễ giờ làm, nhưng anh đã cố nén lòng để chờ tối đến giờ kinh để góp ý cho con chứ không phải trút giận lên con. Khi uốn nắn con trước mặt Chúa, đứa trẻ chịu nghe và nhận lỗi, đứa bé đã quỳ xuống và xin lỗi ba vì con mà ba bị trễ, bị trừ lương.
Sau đó, cả nhà họ chúc bình an của Chúa cho nhau, mỗi người dâng một lời nguyện ngắn lên Chúa và cả nhà cùng hát một bài tạ ơn hoặc kính Đức Mẹ:
"Lạy Chúa. Con xin dâng lên Chúa những niềm vui của con trong ngày hôm nay, để con luôn giữ trong lòng những món quà quý báu này Chúa đã ban cho con. Con cũng xin dâng lên Chúa những điều buồn phiền của ngày hôm nay, và xin Chúa cho con luôn cảm nhận sự an ủi và hiện diện của Chúa bên cạnh con. Tạ ơn Chúa và cám ơn cả nhà".
Thực hành Phút Hồi Tâm dành cho văn phòng
Sau khi giới thiệu mẫu thực hành Phút Hồi Tâm dành cho văn phòng, Sr. Maria Hồng Quế cùng các thành viên thường trực: Sr. Ánh Hường, em Như Mai, em Quang Thức của Tiểu ban Chương trình Chuyên đề Giáo Dục đã tái hiện việc thực hành Phút Hồi Tâm mỗi thứ Ba hằng tuần tại văn phòng thay cho các cuộc họp giao ban hằng tuần. Đó là những phút nhìn lại những điểm đẹp, những ân huệ của mỗi người nhận được sau một tuần làm việc và nhận ra những thiếu sót đã ảnh hưởng đến công việc chung.
Phuc-Am-Hoa-Phut- Hoi-Tam-16
Đó là những chia sẻ, những cảm nghiệm hết sức chân thật, cụ thể từng công việc, từng sự việc xảy ra trong tuần. Cả Sr. Hồng Quế và 3 thành viên đều cảm nhận về niềm vui, hồng ân của cuộc tĩnh tâm vào đầu tháng 12 của toàn Tiểu ban. Sr. Hồng Quế còn vui mừng khi những người trẻ dần trưởng thành, lần đầu tiên đảm trách đêm diễn nguyện trong buổi tĩnh tâm nhưng đã thực hiện thật tốt. Đó là sự hối tiếc của Sr. Hường, em Thức khi hoàn thành tờ rơi quảng cáo chuyên đề Khóa 28 chậm trễ, góp phần làm cho buổi nói chuyện này ít khán giả. Đó là lời xin lỗi của em Như Mai về sự phàn nàn những người cùng làm việc, không hoàn thành tốt mọi công việc khi có những điều phát sinh. Cả những nỗi buồn trong cuộc sống cũng được Sr. chia sẻ như người quen thân đột ngột qua đời, bị người bạn hiểu lầm...
Sau mỗi lời chia sẻ niềm vui là câu hát ngắn để tạ ơn và ngợi khen Thiên Chúa, sau mỗi lời nhận thiếu sót, khuyết điểm của mỗi người là lời ca xin Chúa thương xót. Và họ kết thúc bằng lời cầu xin ơn trưởng thành và soi sáng cho công việc của tuần kế tiếp.
Thực hành Phút Hồi Tâm trong giờ kinh nguyện gia đình
Gia đình anh chị Thiện Cúc cùng 3 người con, hai gái, một trai đã đến với buổi chuyên đề để thực hành Phút Hồi Tâm cho cộng đoàn thấy được không khí kinh nguyện gia đình mà anh chị và các con đã thường thực hiện hằng đêm. Tuy nhiên, anh đề nghị cả nhà mình làm Phút Hồi Tâm cho một tuần qua.
Sau khi làm dấu và hát kinh Chúa Thánh Thần, anh chị và các con đã chia sẻ những điều bình thường nhất, bình dị nhất, chân thật nhất trong cuộc sống khi thực hiện Phút Hồi Tâm. Anh đã chia sẻ niềm vui khi được gặp lại những anh chị em trong Khóa Đời sống Hôn nhân Gia đình, và được ông bà ngoại đến thăm. Anh lo lắng cho công việc trong tuần không thuận lợi có thể dẫn đến mất việc, anh cũng lo lắng cho kỳ thi sắp tới của các con. Anh cũng xin lỗi chị và các con vì có những lúc nóng giận, to tiếng với chị và các con.
Phuc-Am-Hoa-Phut- Hoi-Tam-25
Chị chia sẻ niềm vui khi cảm nhận không khí Giáng Sinh đến gần, đây đó hang đá, cây thông được trang trí nơi các khu xóm. Chị cũng thổ lộ nỗi buồn vì không may nhà bị trộm, chị cũng lo lắng cho việc học của các con, đôi khi la mắng vì các con lơ là việc học, nhưng sự la mắng đó cũng chỉ hy vọng các con ngoan ngoãn hơn. Khi anh hỏi các con có ghét mẹ khi mẹ la mắng không, cả 3 bé đều nói: có, nhưng bây giờ thì không còn ghét mẹ nữa.
Các con anh chị cũng chia sẻ nhiều niềm vui vì trong tuần có sinh nhật, dự tiệc liên hoan trong trường, có ông bà đến chơi, và cũng lo lắng không biết sắp tới có làm bài thi được không. Bé trai thì xin lỗi đã làm phiền lòng mẹ vì chọc em. Anh trấn an các con hãy tự tin vì nếu nghiêm chỉnh học bài thì sẽ làm bài thi tốt, hãy cố gắng học bài và cầu nguyện trước khi thi.
Phuc-Am-Hoa-Phut- Hoi-Tam-27
Kết thúc phần chia sẻ, các bé cầu xin Chúa cho bình an, mạnh khỏe, được học giỏi, thi tốt. Nhân dịp mùa Vọng, dọn lòng chờ Chúa đến, anh đã cầu xin cho cả nhà chuẩn bị đón Chúa Giáng Sinh thật sốt sắng. Chúa sẽ đến qua những hình ảnh như người ăn xin, một người bệnh tật xanh xao, khi gặp những người đó có thể mình sẽ gặp Chúa, hãy cố gắng nhận ra Chúa ở những người đó. Chị cảm tạ Chúa đã bảo vệ gia đình chị một tuần bình an, cám ơn Chúa vì gia đình có nhiều niềm vui, và qua những biến cố đã nhắc gia đình hãy sống tốt hơn, cẩn thận hơn, quan tâm hơn đến người khác. Anh chị cũng xin Chúa cho mỗi thành viên ý thức rằng Chúa vẫn luôn hiện diện trong mỗi biến cố của gia đình và xin phó thác những niềm vui, nỗi buồn trong tay Chúa để. Kết thúc buổi cầu nguyện, họ đã cùng nhau hát bài ca "Xin Vâng".
Nhận ra yếu đuối của mình không phải là điều dễ dàng trước mặt vợ/chồng, con cái vì hạnh phúc và khổ đau luôn song hành trong đời sống thường nhật. Nhưng Tim Mừng Chúa Giêsu đòi hỏi mỗi người hãy thành thật với bản thân, với gia đình để các thành viên trong gia đình hiểu nhau, yêu thương nhau hơn trước sự hiện diện của Chúa. Tóm lại, Kinh Tối và Phút Hồi Tâm là một "đầu tư" lớn vào đời sống thiêng liêng cho con cái. Là phương thế giúp gia đình trở thành "Hội Thánh tại gia".
Tạ Ân Phúc

-----------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THU BAY O1-11-14 PDF Print E-mail

Chia sẻ Lời Chúa
01/11/2014

TRỞ NÊN GIỐNG CHÚA KI-TÔ

"Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ." (Mt 5,3)

Suy niệm: Nhà văn nổi tiếng người Anh S. Maugham cho rằng chỉ có các vị thánh và nhà thơ mới có thể tưới nước cho vỉa hè tráng nhựa trong tin tưởng và thấy trước phần thưởng cho lao nhọc của mình sẽ là những cánh hoa loa kèn xinh xắn. Các thánh là những người dám mơ, mơ ước một cái gì siêu vượt khỏi cái bình thường của cuộc sống hằng ngày: trở nên giống Đức Ki-tô qua những giá trị của Tin Mừng hay Tám Mối Phúc Thật. Những gì con người cho là khổ, là dại, là thiệt thân, như khó nghèo, sầu khổ, hiền lành, nên người công chính, xót thương người, tâm hồn trong sạch, xây dựng hòa bình, bị bách hại vì sống công chính, thì các ngài vui lòng đón nhận vì tin rằng rốt cuộc, phần thưởng cho mình sẽ là chính Chúa, không một phần thưởng hay niềm vui nào của trần thế sánh bằng.

Mời Bạn: "Thiên Chúa tạo dựng mọi sự từ hư không. Chắc chắn rồi, nhưng Ngài còn làm một điều tuyệt vời hơn nữa: tạo ra những vị thánh từ các tội nhân" (Triết gia S. Kierkegaard). Hãy để Thiên Chúa làm điều kỳ diệu ấy trong cuộc đời bạn bằng nỗ lực sống Tám Mối Phúc Thật. Bạn hãy chọn một mối phúc thích hợp nhất với mình và bắt đầu quá trình từ tội nhân trở thành thánh nhân từ mối phúc ấy.

Sống Lời Chúa: Xác tín dù là tội nhân, tôi cũng có thể trở thành thánh nhân qua ơn Chúa và nỗ lực của mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa đã tin tưởng mời gọi chúng con trở nên thánh. Xin cho chúng con nên thánh nhờ để cho Chúa sống trong chúng con, và nên giống Chúa nhờ noi gương Chúa qua việc cố gắng thực hành Tám Mối Phúc Thật mỗi ngày. Amen.

Lời Chúa hôm nay

------------------

 
<< Start < Prev 1191 1192 1193 1194 1195 1196 1197 1198 1199 1200 Next > End >>

Page 1194 of 1516