mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3505
mod_vvisit_counterHôm Qua8682
mod_vvisit_counterTuần Này3505
mod_vvisit_counterTuần Trước41429
mod_vvisit_counterTháng Này124787
mod_vvisit_counterTháng Trước214058
mod_vvisit_counterTất cả11798672

We have: 133 guests online
Your IP: 54.92.190.11
 , 
Today: Sep 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 46 = SUA DUONG TAM HON PDF Print E-mail

193. CN Vọng 2 - năm B.

Ngày 07.12 . 2014

TIN MỪNG MAC 1, 1-8 : Chắp vá chằng chịt con đường cũ !!!

Lung Linh

Mùa vọng lại tới rồi, biết bao tiếng hô vang vang trên tòa giảng, râm ran trong các buổi chia sẻ Lời Chúa. Người người hô, nhóm nhóm hô. Tiếng hô lan tỏa khắp nơi. Tiếng hô thúc giục mọi người:

Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi.

Nhưng nghe thật kỹ, dường như đại đa số là những tiếng hô phát ra từ những cuộn băng casette vô hồn.

Dựa vào đâu mà chúng ta dám nói như vậy?

Chỉ cần một vài cú click chuột, hàng chục bài giảng về mùa Vọng hiện ra, được dọn sẵn theo kiểu mì ăn liền. Chúng tôi chỉ cần lướt qua xem bài nào hay hay, in ra một bản, cứ thế mà chia sẻ cho thiên hạ.

Siêng hơn, chúng tôi có thể trích trong mỗi bài chia sẻ một vài ý rồi xào đi nấu lại thành một bài hỗn hợp mang nhiều mùi vị đặc biệt rồi huyên thuyên chia sẻ với anh em. Thỉnh thoảng lại còn trích dẫn một vài tư tưởng cao siêu của các nhà thần học nổi tiếng trên thế giới chắn chắn sẽ làm cho người nghe phục sát đất!!

Quả thực chúng tôi là những người sửa đường chắp vá "chính hiệu con nai vàng ngơ ngác"!!

Chúng tôi cho rằng việc sửa đường đơn giản là sống cho đàng hòang hơn: không ăn gian nói dối, không buôn bán lừa đảo...chứng tỏ mình là người ngay thẳng.

Nhưng rồi lại bê bối, mùa vọng năm sau lại cố gắng sống đàng hòang hơn!!! Cứ như đèn kéo quân tít mù!!

Vì thế, có rất nhiều người đã từng sửa đường cho có vẻ thẳng, nhưng mùa Vọng năm nào cũng phải sửa đi sửa lại con đường mấp mô đầy những ổ gà, ổ vịt, thỉnh thoảng chen lẫn ổ voi...và khúc quanh nguy hiểm chết người.

Rõ ràng việc sửa đường của chúng tôi chỉ là những chắp vá chằng chịt, mang tính hình thức, theo phong trào, làm qua lần chiếu lệ.

Nhưng nếu ai chê cười, chúng tôi có cả một khối vĩ đại ủng hộ sau lưng với lập luận kiểu cả vú lấp miệng em:

Này, đứng có mà cười. Đây là tâm tình mùa Vọng mà tất cả mọi người trong Giáo hội đang sống... từ giáo dân cho tới Giám mục, Giáo hoàng...

Xét mình lại, chúng tôi chưa phải là người có kinh nghiệm thực sự trong việc sửa đường. Do đó, tiếng hô của chúng tôi không có sức cuốn hút từ bên trong. Chúng tôi chỉ lải nhải những gì chúng tôi nghe được như những tiếng loa phóng thanh ồn ào giữa chợ đời hỗn lọan, bát nháo.

Ngay cả khi chúng tôi nổi tiếng là đạo đức trong cộng đoàn, thế nhưng mỗi lần mùa Vọng trở về, chúng tôi lại phải khốn khổ chắp vá đi chắp vá lại... con đường cũ đầy khúc khủy, gập ghềnh và những khúc quanh co bên bờ vực thẳm không đáy.

Cuối cùng thì.. con đường tâm linh mùa Vọng của chúng tôi cứ mãi mãi đầy những chỗ chắp vá chằng chịt!!!!...

Chúa sửa đường tâm hồn tôi

Mong Manh

Chỉ vì những bài giảng Tin Mừng viết sẵn như thứ mì ăn liền, những bài chia sẻ, những bài hát trong Mùa Vọng này nên tôi phải tuyên xưng đức tin. Không tuyên xưng sao được khi mà lòng tôi nó nhức nhối vì một thứ đạo thuộc lòng, sáo mòn, thói quen, trống rỗng và nhai đi nhai lại mãi một điệp khúc ấy.

Một thứ đạo chỉ với những lời khuyên luân lý là chúng ta phải, ông bà phải, anh chị em phải, các con phải... trong những lời giảng trên tòa, và những bài chia sẻ viết sẵn hầu như giống nhau.

Thung lũng lấp cho đầy, núi đồi phải bạt xuống, đường quanh co phải sửa ngay thẳng... và cứ thế là bốc phét ra!!! đến nỗi tôi phải nổi quạu và buồn cho 'ông Giêsu' của mình:

Ông Giêsu ơi! ông là cái khỉ khô gì mà bắt tôi phải dọn đường thẳng băng trơn tru cho ông đến?

Bắt tôi phải trải chiếu hoa hay thảm nhung đỏ mượt mà cho ông bước đi à?

Ông đòi hỏi hơi bị quá đấy và Ông được tiếp đãi như thế thì ông có đến rồi lại đi thôi !!! Vô tích sự.

Ông Giêsu ơi! ông là cái đinh gì mà bắt tôi đào đường cuốc đất lấp hố sâu, bạt núi đồi, uốn thẳng đường quanh co...

với sức con người giới hạn của tôi làm sao mà thực hiện được. Tức là ý muốn bắt tôi gồng mình khử trừ tội lỗi hả! Còn khuya nhá! Càng khử càng chết sớm đấy!

Đấy, những sách soạn sẵn những bài giảng, bài chia sẻ, bài hát...

Nói rằng nhân vật "trầm trọng" đến sau, vì Mác-cô muốn nói với người Rôma, nên phải có người đi trước hô hào quát tháo dọn dẹp đường phố, quét rác hút bụi các vỉa hè, giăng cờ quạt biểu ngữ tung bay lộng gió, đèn xanh đỏ vàng nhay nháy chí choé, hoa lá cành đủ màu muôn sắc muôn hương... chuẩn bị cho một vị vua... cóc chết thối, oai hùng quyền thế hét ra lửa sắp đến.

Sự thật Đức Giêsu có cần phải hay đòi hỏi phải như thế không?

Trong Tin Mừng nói là

"Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng" (Mt 12,19-20)

Ngài đến quá nhẹ nhàng có bài hát diễn tả nhẹ nhàng như 'hạt sương rơi trên biển lặng' bởi vì con người, ở thời đại nào cũng thế, vẫn đang chìm vào trong giấc ngủ cuộc sống trần gian.

Người nhẹ nhàng lặng lẽ và vẫn cứ nhẹ nhàng lặng lẽ mãi đấy... chẳng ngờ đâu!

Mỗi con người phải tự gồng sức mình lên lấp hố sâu tham vọng, bạt núi đồi kiêu căng, san phẳng lối quanh co lắt léo... cho mình ra 'ngon lành' và như thế tôi cóc cần ông Giêsu đến,

bởi đến để làm gì vì mọi chuyện tôi đã tự làm được rồi!!!.

Ngược lại đấy, tôi rất hạnh phúc, tôi sung sướng khóc lên được vì Người thương tôi, đến với tôi khi mà tội lỗi của tôi chất chồng, yêu tôi ngay khi tôi là tội nhân cơ mà

"Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi ; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta" (Rm 5,8)

Thằng con hoang đàng trở về, ông bố đã chạy ra ôm hôn, hôn lấy hôn để, hôn bịt mồm nó lại để nó khỏi cần kể lể tội nó ra.

Đức Giêsu vào đền thờ xua đuổi những người buôn bán, đổi tiền bạc... thì đền thờ là chính tôi chẳng lẽ Người không xua đuổi cho tôi sao ?

Nên nhớ là Chúa làm nhé !

Con người tôi có làm được cái khỉ khô gì đâu !

Bởi nếu có làm được tí gì thì lại hay vênh vang lắm

"Quả vậy, chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ :

đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa ;

cũng không phải bởi việc anh em làm, để không ai có thể hãnh diện" (Ep 2,8-9)

Hố sâu, núi đồi, đường quanh co... Đức Giêsu vượt qua được hết, tội lỗi trần gian ngập tràn thế mà Người vẫn cứ đến.

Giả như trong tương quan yêu thương hạnh phúc với Người thế mà có thứ giống tội tôi không sao chừa được, tôi đã cố gắng chừa lắm, thì tôi tin Người cùng đồng lao cộng khổ gánh vác tội với tôi và Người sẽ rất thương cảm tôi vì tôi đã phải oằn vai gánh vác tội lỗi của tôi.

"...và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu,

vì Chúa Cha ở với Thầy" (Ga 16,32)

Đời sống Kitô hữu, điều quan trọng cần thiết là nói đến tình thương yêu âu yếm chứ không phải gồng mình xua đuổi khử trừ tội lỗi.

Tội lỗi cứ xếp lại đó,

điều bận tâm lớn hơn là làm sao gặp gỡ được, nhận ra được tình yêu có một không hai.

Tình Yêu còn lớn hơn tội lỗi cơ mà !

Một khi đã gặp gỡ, đã cảm nhận được Tình Yêu thì chính Chúa sẽ sắp đặt lại trật tự cho đâu ra đấy !

Một câu chuyện lạ ở một giáo xứ kia, chuẩn bị một lễ lớn, có đấng bậc tới... những vị có trách nhiệm bắt con chiên, đặc biệt là chiên non, mặc quần áo đẹp, xếp hàng chờ đón trước cả tiếng đồng hồ.

Các chiên non phải cầm hoa, cầm cờ, cầm dây vải dài từ cổng vào... các chiên non đứng lâu mỏi chân tê cẳng, người uốn éo đứng không vững, trông rất là thảm thương.

Chiên già tôi đây thấy vị có trách nhiệm, lâu quá không gặp, mới tiến tới có mấy bước, thấy vị có trách nhiệm mặt mũi đanh lại, nhíu mày, bộ mặt căng thẳng vì chờ đợi nên chiên già tôi phải tụt lùi lại, sợ quá !

Ô, cả một bầu khí chờ đợi, hồi hộp đăm chiêu, căng thẳng...

Mục tử có đến sớm thật nhưng lại sì tốp ở gần đó, chờ đúng giờ mới tới và tới vù một cái trong tích tắc vào phòng mặc áo... thế là chiên già chiên non hoàn thành nhiệm vụ.

Không hiểu ai đã đặt ra truyền thống nghi thức đón tiếp 'long trọng đại' này nhỉ ?

Ai bắt chúng ta phải hành hạ nhau như thế nhỉ ?

Tại sao chúng ta phải làm khổ mình nhỉ ?

Mục tử đúng lý ra, khi đi đến đâu là chăm sóc đoàn chiên đến đó, từng con một, con nào đau yếu thì cho thuốc thang, con nào bị thương thì băng bó lại, con nào đói khát thì cho của ăn thức uống, con nào hay đánh nhau thì dẫn về chuồng, con nào còn đang nhậu nhoẹt say xỉn thì dìu về ràn chiên, con nào lạc lối thì tìm về cho bằng đđược, chiên con thì ôm ấp vào lòng và chiên mẹ thì tận tình săn sóc.

Nhưng mọi sự đều ngược lại, chiên to chiên bé đều phải sắp hàng ngăn nắp, chỉnh tề khăn áo, đèn đuốc cờ quạt... căng mặt trợn mắt tim hồi hộp để đón rước mục tử.

Thật buồn... cười !

Câu chuyện giáo xứ này cũng chỉ muốn phụ họa thêm cái tâm tình đã trình bày ở trên với những bài chia sẻ theo kiểu mì ăn liền. Dập khuôn, sáo mòn trong những Mùa Vọng năm này tới năm khác.

Điều ông Gioan Tẩy giả nói thế mà không phải thế,

tôi dọn con đường tức là tôi mở cửa đời tôi ra để cho Người vào,

đón nhận Người, cho phép Người vào nhà tôi, tôi gặp gỡ Người.

Tôi dọn con đường là lòng khát vọng, kiếm tìm, khám phá ra Người đang cận kề ngay bên trong cuộc sống của tôi như ông Gioan đã gặp gỡ và cảm nhận ngay còn trong bụng mẹ, để rồi ông đã được sai đi.

Lời ông kêu gọi con người chuẩn bị gặp gỡ Đấng là Tinh Yêu đến để cứu độ, đến để cho chiên sống và sống dồi dào...

Hiểu tốt cho ông nhé ! Vì ông là vị ngôn sứ Cựu Ước cuối cùng nên ông vẫn còn đưa những hình ảnh làm cho thính giả hoang mang sợ hãi như rìu đã kề gốc cây, thóc lúa đã nằm trên nia sàng...

Lý lẽ của những bài chia sẻ soạn sẵn là đưa hình ảnh những con đường ở trần gian, việc quan trọng và cần thiết của một con đường đối với một quốc gia, một châu lục... để rồi áp dụng vào đời sống tâm linh nhưng hẳn nhiên ta sẽ thấy nó rất là khập khiễng bởi nó đi ngược lại tình yêu thương âu yếm của Chúa.

Yêu nhưng-không, yêu đi bước trước, yêu xóa bỏ tội lỗi...

Đọc hai câu Tin Mừng dưới đây để kết luận :

- Các ông Pharisêu, kinh sư, luật sĩ, tư tế tự phong cho mình là những người công chính, đường lối thẳng băng :

"Toàn dân đang nghe, thì Người nói với các môn đệ :

"Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. Họ nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn." (Lc 20,45-47)

- Các người thu thế, đĩ điếm và quân bị xếp vào hạng tội lỗi thì quanh co, thung lũng hố sâu, gò nổng núi đồi gồ ghề :

"Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha ?"

Họ trả lời : "Người thứ nhất."

Đức Giê-su nói với họ : "Tôi bảo thật các ông : những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông" (Mt 21,31)

Tôi tin. Tôi tin Chúa thương tôi vì Người thương tôi nên tôi buông lỏng toàn thân cuộc sống để Người thực hiện những điều tốt đẹp cho tôi theo ý muốn của Người và vì đó cũng là bình an hạnh phúc của tôi.

---------------------

 
SONG VA CHIA LOI CHUA # CN2MV-B = DỌN LÒNG DON CHUA PDF Print E-mail

CN 2 MÙA VỌNG - DECEMBER 7, 20142nd Sunday of Advent                            Reading I: Isaiah 40:1-5,9-11 II: 2Peter 3:8-14; Mark 1:1-8                                                                                                                                                                                                    1 The beginning of the gospel of Jesus Christ, the Son of God.

2 As it is written in Isaiah the prophet, "Behold, I send my messenger before thy face, who shall prepare thy way;3 the voice of one crying in the wilderness: Prepare the way of the Lord, make his paths straight--"4 John the baptizer appeared in the wilderness, preaching a baptism of repentance for the forgiveness of sins.5 And there went out to him all the country of Judea, and all the people of Jerusalem; and they were baptized by him in the river Jordan, confessing their sins.6 Now John was clothed with camel's hair, and had a leather girdle around his waist, and ate locusts and wild honey.7 And he preached, saying, "After me comes he who is mightier than I, the thong of whose sandals I am not worthy to stoop down and untie.8 I have baptized you with water; but he will baptize you with the Holy Spirit." Chúa Nhật 2 Mùa VọngBài Đọc I: Isaia 40:1-5,9-11 II: 2 Phêrô 3:8-14; Máccô 1:1-8. 

   1- Khởi đầu Tin Mừng Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa:2 Chiếu theo lời đã chép trong sách ngôn sứ I-sai-a: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con.3 Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.4 Ông Gioan Tẩy giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội.5 Mọi người từ khắp miền Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-dan.6 Ông Gioan mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng.7 Ông rao giảng rằng: "Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người.8 Tôi đã làm phép rửa cho anh em nhờ nước; còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần.      

      Interesting Details· (v.1)   

  In only one other place of Mark's Gospel does a human being proclaim that Jesus is Son of God: the centurion who put Jesus to death in 15:39. According to Mark, no one else would recognize Jesus' true identity while living with him and witnessing his powerful teaching and healing.· (v.3) It was through the terrible wilderness that God led Israel out of the slavery in Egypt in the original Exodus; and it was also through the dreaded wilderness that God brought Israel out of Babylonian exile in the second Exodus. John's appearance as the voice in the wilderness is the sign that in the wilderness God is about to renew his covenant with Israel.· (v.5) "... ALL the country of Judea, and ALL the people of Jerusalem ..." conveys an excitement that must have been experienced by those who heard John preach. Their conversion is described in a threefold manner: First, they "went out to him", to return to the "wilderness". Second, they undergo the ritual of baptism as the sign demonstrating their inner repentance. And third, they confess their sins.· (v.6) The arrival of John himself had been announced: he is the messenger (Malachi 3:1) and the wilderness prophet (Is 40:3). Like the prophet Elijah, John is clothed with a leather belt and the hairy garment of a prophet. This continues the allusion to John as the God-sent messenger-Elijah who will prepare the way of Jesus and thus enhances Mark's portrayal of John as the expected Elijah figure.

   Chi Tiết Hay· (c.1) Trong Phúc Âm Máccô, chỉ có một đoạn khác nữa có một người đã tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa: đó là viên sĩ quan đại đội trưởng chứng kiến cảnh Đức Giêsu tắt thở trên thập giá. Theo Máccô, không một ai khác nhận ra chân tính của Đức Giêsu ngay cả khi chung sống với Ngài, chứng kiến những phép lạ phi thường và những lời dạy bảo của Ngài.· (c.3) Qua hoang địa, Thiên Chúa đã giải thoát dân Do Thái khỏi ách nô lệ Ai Cập và đưa họ về miền đất hứa. Cũng qua hoang địa Thiên Chúa lại cứu vớt họ một lần thứ hai khỏi kiếp lưu đầy ở Babylon. Sự xuất hiện của Gioan Tẩy giả như tiếng kêu trong hoang địa là đấu chỉ rằng lại trong hoang địa Thiên Chúa sẽ lập lại giao ước của Ngài với dân Do Thái.· (c.5) "Mọi người" và "khắp miền" Giudêa và Giêrusalem ... chứng tỏ thái độ háo hức và nồng nhiệt của những người đến nghe Gioan rao giảng. Sự hối cải của họ được diễn tả qua ba thái độ rõ ràng. Trước hết họ "kéo đến với ông", trở về với hoang đia. Kế đến, họ chịu phép rửa để chứng tỏ sự ăn năn. Và sau cùng họ thú tội lỗi của mình.· (c.6) Chính sự xuất hiện của Gioan Tẩy giả cũng đã được loan báo trước trong Cựu Ước: ông là người đem tin (Malachi 3:1) và là vị ngôn sứ trong hoang địa (Isaia 40:3). Giống như Elia, Gioan mặc y phục của một vị ngôn sứ: áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da. Điều này ám chỉ Gioan là một Elia mới đến dọn đường cho Đức Giêsu.                                                      One Main Point  John calls the people of his time - and calls us, as well - to repentance for the forgiveness of sins. The main emphasis, however, is on the proclamation of Jesus as the one to come who surpasses John and whose baptism surpasses John's. Một Điểm ChínhĐức Giêsu kêu gọi mọi người khi đó - cũng như chúng ta hôm nay - hãy ăn năn để được tha tội. Tuy nhiên, điểm được nhấn mạnh ở đây là sự việc Đức Giêsu là Đấng cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả và phép rửa của Ngài vượt trên phép rửa của Gioan.                                                                                      Reflections1. Have you ever had to wait to receive "word" about something? What emotions did you experience as you waited?2. Were John to appear with this message today, what one place would you choose for him to declare it?             Suy Niệm1. Đã có bao giờ bạn chờ đợi để được nghe một tin gì thật quan trọng? Bạn cảm thấy điều gì trong lòng?2. Giả thử như Gioan Tẩy giả lại xuất hiện hôm nay để loan báo sứ điệp này thì bạn sẽ đề nghị chỗ nào thích hợp nhất?                                  

12 ĐIỀU NGƯỜI CÔNG GIÁO PHẢI TRÀ LỜI ĐƯỢC (tt)4. "Tôi không cần đến Nhà Thờ. Bao lâu tôi là một người tốt, chỉ có điều đó mới đáng kể." Luận điệu này dược dùng thường xuyên, và rất gian xảo. Khi một người nhận mình là "người tốt," người đó thật sự ám chỉ rằng họ "không phải là một người xấu." -- người xấu là người sát nhân, hiếp dâm, và trộm cắp. Phần đông người ta không cần cố gắng mấy để tránh các tội này, và đó là tư tưởng: Chúng ta muốn làm một số việc tối thiểu để được thông qua. Ðiều đó không giống Ðức Kitô lắm, phải không? Nhưng bỏ qua trạng thái tâm lý đó, có một lý do quan trọng để người Công Giáo đền Nhà Thờ hơn là chỉ để thực hành việc đi thêm một dặm nữa. Thánh Lễ là viên đá góc của đời sống đức tin của chúng ta vì một điều nằm ở trọng tâm của nó: Bí Tích Thánh Thể. Ðó là nguồn mạch của tất cả đời sống cho người Công Giáo, là những người tin rằng bánh và rượu trở nên Mình và Máu thật của Ðức Kitô. Chứ không phải chỉ là biểu tượng của Thiên Chúa, nhưng là Thiên Chúa hiện diện cách thể lý với chúng ta bằng một phương thế mà chúng ta chỉ có thể cảm nghiệm được bằng cầu nguyện. Chúa Giêsu phán, "Thật, Thật, Ta bảo các người, trừ khi các người ăn thịt Con Người và uống máu Người, các người không có sự sống trong các người; ai ăn thịt và uống máu Ta có sự sống đời đời, và Ta sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết" (Ga 6:53-54). Chúng ta tôn trọng lệnh của Chuá Giêsu và tin tường vào lời hứa của Người mỗi lần chúng ta đi dự Thánh Lễ. Hơn nữa, bí tích Thánh Thể, cùng với tất cả các bí tích khác, chỉ dành cho những người ở trong Hội Thánh. Là phần tử của Hội Thánh, nhiệm thể hữu hình của Ðức Kitô trên thế gian, đời sống chúng ta liên hệ mật thiết với đời sống của người khác trong Hội Thánh. Liên hệ cá nhân của chúng ta đối với Thiên Chúa thật quan trọng, nhưng chúng ta cũng có nhiệm vụ sống như những phần tử trung thành của nhiệm thể Ðức Kitô. Là "người tốt" mà thôi chưa đủ.                                                                                                                                                              4. "I don't need to go to Church. As long as I'm a good person, that's all that really matters." This argument is used often, and is pretty disingenuous. When someone says he's a "good person," what he really means is that he's "not a bad person" - bad people being those who murder, rape, and steal. Most people don't have to extend a lot of effort to avoid these sins, and that's the idea: We want to do the least amount of work necessary just to get us by. Not very Christ-like, is it? But that mentality aside, there's a much more important reason why Catholics go to Church other than just as an exercise in going the extra mile. Mass is the cornerstone of our faith life because of what lies at its heart: the Eucharist. It's the source of all life for Catholics, who believe that bread and wine become the real body and blood of Christ. It's not just a symbol of God, but God made physically present to us in a way we don't experience through prayer alone. Jesus said, "Truly, truly, I say to you, unless you eat the flesh of the Son of man and drink his blood, you have no life in you; he who eats my flesh and drinks my blood has eternal life, and I will raise him up at the last day" (John 6:53-54). We're honoring Jesus' command and trusting in that promise every time we go to Mass.What's more, the Eucharist - along with all the other Sacraments - is only available to those in the Church. As members of the Church, Christ's visible body here on earth, our lives are intimately tied up with the lives of others in that Church. Our personal relationship with God is vital, but we also have a responsibility to live as faithful members of Christ's body. Just being a "good person" isn't enough. 9-12 Tháng Mười Hai, 1531 -                                                         

---------------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - CN2MV-B= DON DUONG CHO CHUA PDF Print E-mail

CN.II.MV.B
Dọn đường...LÀ DỌN LÒNG
(Mc 1, 1-8)

Nói tới con đường có lẽ nhiều người thở nhẹ chút ngao ngán và thốt lên biết rồi, khổ lắm, nói mãi... bởi vì hình ảnh kẹt đường đầy khói và bụi, bởi vì giải tỏa mở rộng với bao ngôi nhà đập bỏ cùng giá đền bù không tương xứng. Rồi cũng có những ngôi nhà thấp hơn mặt đường với hình ảnh cụ già muốn ra ngoài phải leo trèo từng bậc thang tạm, trời mưa tạnh tát nước ngập lụt ; và cả những con đường chờ lún... Nhưng, cũng có những con đường, những cây cầu nối liền các vùng miền thuận tiện cho việc di chuyển, lưu thông, trao đổi, đến với nhau thuận lợi hơn. Để có được những con đường có lợi đều phải trả một cái giá nào đó.


Con đường tâm hồn cũng thế, cũng cần phải giải tỏa và làm đường đón Thiên Chúa và đón anh em : « mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống, nơi lồi lõm sẽ hóa thành đồng bằng, chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu » (Is 40, 4). Hình như lời mời gọi dọn đường đặt mỗi người vào bầu khí hân hoan, nhộn nhịp chuẩn bị Giáng Sinh với những trang trí lộng lẫy hiên nhà, hang đá lấp lánh ánh điện, lắng nghe những bài hát du dương... nên đã quên đi chuẩn bị con đường lòng. Và như thế, thay vì dọn đường tâm hồn đón Ngôi Lời đến với mỗi người, mỗi trái tim lại trở thành con đường vỏ bọc bên ngoài.


Lời kêu gọi của tiên tri Isaia vang vọng trong khung cảnh dân Israel sống trong thân phận nô lệ khi con đường lòng càng ngày càng xa dần Thiên Chúa vì không giữ giao ước với Ngài (Is 40, 1-5.9-11). Càng xa dần hơn khi chạy theo lối sống dân ngoại nên con đường trở về dường như xa thẳm và mịt mù, rơi vào tuyệt vọng trong suy nghĩ bị Thiên Chúa bỏ rơi. Không, Thiên Chúa không bỏ rơi, Ngài đang đến, nhưng từng người cần chuẩn bị con đường, mở con đường để Ngài bước đến. Xây dựng một con đường từ trong hoang địa tâm hồn bản thân : thung lũng bóng tối ích kỉ cần được lấp đầy ; núi đồi kiêu ngạo cần bạt xuống ; nơi lồi lõm lối sống giả hình thành đồng bằng ; và, chốn gồ ghề làm ăn gian dối hay âm mưu hại người trở nên vùng đất phẳng phiu.


Lời mời gọi càng khẩn thiết, cấp bách hơn khi Gioan Tẩy Giả xuất hiện (Mc 1, 1-8) : Giữa lúc mọi người tìm cuộc sống hưởng thụ, ông chọn đời sống thanh bần ; trong khi mọi người chạy theo xa hoa giàu sang, ông lại tìm về hoang địa để gỡ bỏ mọi ràng buộc ; mọi người lao vào vòng xoáy chiếm hữu tình-tiền, ông quay trở về cùng đích đời người trong thinh lặng và cầu nguyện nơi hoang địa, lắng nghe tiếng vang vọng : « Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi ». Trong tiếng vang đó, ông mời gọi mọi người cùng giải tỏa vướng mắc cuộc đời, cùng kiến tạo con đường tâm hồn tiếp đón Đấng đang đến.


Mở đường trên đất nhà hành xóm thì dễ, còn bị giải tỏa trên thửa đất thuộc về mình thì khó, và kiến tạo con đường tâm hồn lại càng khó hơn. Nói cách khác, quan sát và góp ý những thung lũng, núi đồi, nơi lồi lõm và chốn gồ ghề từ thửa đất tâm hồn-cuộc đời người khác thì dễ, còn của chính bản thân lại nhắm mắt, tránh đụng chạm dọn đường. Gioan Tẩy Giả đã tự chuẩn bị con đường tâm hồn bản thân đón Đấng đang đến trước khi cất vang tiếng mời gọi thức tỉnh lương tâm, thay đổi lối sống. Chính vì thế mọi người từ khắp các miền đón nhận và bước vào hành trình này.
« Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi... », cùng thắp lên ngọn nến thứ hai soi chiếu mảnh đất tâm hồn bản thân và bắt tay dọn đường...
Jos.PHAM, SCJ

 
BANH SU SONG # 197 = WORKING ON CHRISMAS PDF Print E-mail

SATURDAY DEC 6, 2014 - THỢ GẶT THÌ ÍT

* Promise : "The harvest is good but laborers are scarce " (Mt 9, 37)

* Prayer : Father, give me the evangelistic of a missionary. Pray for workers. Be a worker. Be a miracle worker. Work to prepare yourself and the world for Christmas.

One Bread, One Body

--------------

 

 
THONG BAO TIN MUNG # 87= PDF Print E-mail

Bánh Sự Sống # 54 :
--------
THÔNG BÁO TIN MỪNG # 87-Website ChiaseLoiChua.com
* SỰ KHÁC NHAU CỦA HAI BIỂN HỒ*
* Tôi nhai và nuốt Lời Chúa: Anh em đã được lãnh không thì hãy cho không như vậy. (Mat-thêu 10, 8)

Ở Palestine có hai biển hồ - biển hồ Galilê và biển Chết. Gọi là biển hồ vì nó như là một hồ nước rộng mênh mông, không nhìn thấy bến bờ. Cả hai đều được nước sông Gio-đan chảy vào; nhưng biển Galilê thì tràn đầy sức sống với rất nhiều cá. Còn biển Chết thì đúng cái tên gọi của nó là "Chết", ở đó không một sinh vật nào tồn tại.
Các nhà nghiên cứu đã từng đem những loài cá có khả năng sống trong các mội trường cực kỳ khó khăn thả xuống đó; nhưng chỉ sau một thời gian ngắn chúng phải chết. Hàm lượng muối của biển chết quá cao, người ta còn gọi là biển Mặn hay biển Muối. Tuy cả hai đều được nước sông Gio-đan chảy vào, thế nhưng biển Galilê còn có các sông nhánh khác chảy vào, còn biển Chết thì không có sông nhánh nào chảy vào cho nước lưu thông. Nó như một ao tù rộng lớn, biển chết không thể là nơi cư ngụ cho những sinh vật sống.
* Một phút suy tư: Một bài học thật rõ cho cách sống đạo cuả các các Tín hữu có thể tăng trưởng đức tin và niềm hạnh phúc khi người ấy biết nhận và chia sẻ cho anh em quanh mình. Hãy là ống dẫn, chứ đừng là hô chứa !
Một tâm hồn chỉ giới hạn ở sự lãnh nhận mà không bao giờ cống hiến, sẽ chẳng bao giờ nếm được hương vị của sự sống thật. Tâm hồn họ sẽ quanh quẩn trong cái vòng tư kỷ hẹp hòi của mình, nó sẽ trở thành một biển hồ rộng; nhưng không hề có chút sự sống. Chẳng ai có thể tìm được chút gì nơi một con người ích kỷ cả ! Nếu ở trong gia đình và cộng đoàn ai cũng chỉ biết lo cho mình, thì thế nào gia đình và cộng đoàn đó cũng sẽ xào xáo và mất hạnh phúc.
Sự biến đổi cụ thể nhất nơi Tín hữu là theo gương Chúa Kitô để hy sinh và chia sớt cho người khác như Ngài đã làm: "Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy (Luca 22, 19))
* Bánh Sự Sống tôi nhớ : "Ai gieo ít thì gặt ít, ai gieo nhiều thì gặt nhiều...(2 Corinto 9, 6)

Đầy tớ Định Nguyễn – Mời thăm: Website ChiaseLoiChua.com

 
<< Start < Prev 1281 1282 1283 1284 1285 1286 1287 1288 1289 1290 Next > End >>

Page 1287 of 1636