mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay546
mod_vvisit_counterHôm Qua7734
mod_vvisit_counterTuần Này38722
mod_vvisit_counterTuần Trước43672
mod_vvisit_counterTháng Này92442
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12288675

We have: 90 guests, 1 members online
Your IP: 34.228.30.69
 , 
Today: Dec 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
TIM GAP CHUA THAT NHANH # 74 = MON AN TAM HON PDF Print E-mail

· Số 55: Món Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Quảng, C.Ss.R., on Monday, March 09, 2015.

KHI NÀO NÓNG GIẬN LÀ MỘT NHÂN ĐỨC?

(When does anger become a virtue?)

"Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà Tôi đây sẽ phải thiệt thân" (Ga 2: 17b)

Chúa Giêsu luôn dạy chúng ta noi gương bắt chước Ngài, vì "Ngài hiền lành và khiêm nhường trong lòng". Nhưng, nếu nhìn bề ngoài, trên bình diện sự kiện thì Tin Mừng của Gioan 2, 13-25 lại cho chúng ta thấy một hình ảnh khác, nếu không muốn nói là trái ngược với những lời khẳng định luôn thấy nơi Chúa Giêsu: "Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả chiên cũng như bò, ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ" (Ga 2,15).

Lẽ thông thường, chúng ta phải khẳng định với nhau rằng: nóng giận (anger) chắc chắn là điều không tốt. Nhưng Aristotle, một triết gia vĩ đại, và có thể nói nhờ ông mà dòng lịch sử tư tưởng của nhận loại chuyển sang một khúc quanh mới, đã viết trong kiệt tác Đạo Đức Học (Nicomanchean Ethics) như sau: nóng giận đúng nơi, đúng thời điểm, đúng đối tượng là tốt. Nhưng thử hỏi với thân phận người phàm, có khi nào nóng giận mà ta không mất bình tĩnh, mất kiểm soát tiếng nói và hành động không? (thưa: KHÔNG, điều này chỉ duy Thiên Chúa mới có thể). Người phàm hiếm khi nóng giận mà không sai lầm.

Nếu ai đó vừa động đến "cái tôi" (I-ness) của ta thì một biển trời giận dữ đùng đùng nổi lên. Ta giận giữ là vì cái tôi của ta quá lớn, che kín bầu trời sự thật.

Còn Đức Giêsu nóng giận trong hoàn cảnh này là vì sửa dạy, vì các tư tế đang "biến nhà Cha Ngài thành nơi buôn bán, trộm cướp". Khi sửa dạy họ, chính Ngài phải bị thiệt thân, nhưng Ngài đã mở ra một chân trời mới về sự thật. Sự thật Ngài mở ra cho những người Do thái đương thời của Ngài và cho mọi thế hệ là: Đứng biến mục đích THỜ PHƯỢNG Thiên Chúa của người khác, của dân nghèo THÀNH PHƯƠNG TIỆN KIẾM TIỀN, THÀNH THƯƠNG MẠI (thờ NGẪU TƯỢNG).

Đã bao giờ ta nóng giận mà mở ra SỰ THẬT, mở ra YÊU THƯƠNG, và đưa đến SỰ LỚN LÊN chưa? Hay LUÔN LUÔN nóng giận vì CÁI TÔI của ta quá lớn:

Câu chuyện nổi tiếng ở Rôma về Thánh Philip Nêri. Thánh nhân biết có một nữ tu rất đạo đức ở một nhà dòng nọ. Bà nổi tiếng khắp thành phố về sự thánh thiện của bà. Thánh Philip Neri quyết định tìm đến để xem bà thánh thiện ra sao. Chọn một ngày trời mưa tầm tã, Ngài đến nhà dòng vào đúng lúc vị nữ tu kia vừa lau xong sàn nhà. Ngài bước vào và dẫm đôi giầy đầy bùn của mình lên sàn nhà để đến ghế ngồi...

Không cần phải nói, vị nữ tu nổi giận và trách móc nhiều vì thái độ thiếu tế nhị ấy của thành Philip Neri. Ngài ra về và nói rằng: "Bà ta không phải là Thánh!"

Cùng suy nghĩ và hành động: THÁNH THIỆN và ĐẠO ĐỨC khác nhau ở chỗ nào? (Đạo đức giả thiết là những gì ta nhìn bên ngoài của một ai đó, còn thánh thiện là những gì sâu thẳm từ bên trong tâm hồn được bộc lộ ra bên ngoài). Đã bao giờ trong cuộc đời của ta mà nóng giận là tốt, là đúng chưa? Hay toàn là nóng giận đem lại những tiêu cực? Nếu thế, đâu là quết tâm và phương pháp của ta để làm hạn chế các cơn nóng giận?

--
Francis Quảng Trần C.Ss.R
Mission Church

Emal: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
----------------

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI # 68 = TAT CA LA CUA CON PDF Print E-mail

Mar 7 at 5:02 AM
THƠ THEO VẦN
http://tailieuthanhmau.w.pw/TL-04-Tho%20Van/2015/Van-T.htm

TẤT CẢ LÀ CỦA CON [TOP̀]

THỨ BẢY – 07/3/2015 SAU CN II MC Lc 15:1-3,11-32.

Ghi nhớ: "Tất cả những gì của Cha

đều là của con" (Lc 15, 31)

Tình phụ tử thật đậm đà
Yêu con như nước mái nhà đổ tuôn
Ngổ nghịch mấy cũng thứ luôn
Miễn sao còn nhớ về nguồn là vui

Chuyện xưa nhắc lại bùi ngùi
Răng con trai út ham vui bỏ nhà
Ăn chơi trác táng đọa sa
Để người Cha khổ thật là thảm thương

Đến khi tiêu sạch ngủ đường
Đói khát mới thấy vô thường thế gian
Khi xưa cậu ấm đàng hoàng
Nay cám cho lợn thừa tràn cũng ăn

Buồn tình suy nghĩ trở trăn
Cuối cùng quyết định áo khăn trở về
Cha cậu mừng, thịt con bê
Vì thấy cậu vẫn mạnh về nhà Cha

Đúng lúc con cả về nhà
Gia nhân cho biết "đàn ca vang vầy"
"Gọi là mừng cậu út đây"
"Ông chủ làm thịt bê ngay ăn mừng"

Nghe xong con cả phừng phừng
Nổi giận không chịu chân dừng chào em
Người Cha vội đi ra xem
Năn nỉ con cả thương em đi nào
.
Cậu cả được nước tuôn trào
Hỏi rằng "con có khi nào làm sai ?"
"Phục vụ Cha nhiều năm dài"
"Nhưng Cha đâu có thưởng vài bê con?"

Em con số đỏ như son
Sau khi tiêu hết lại còn được thương ?
Đãi đằng làm tiệc phô trương
Sao Cha không nghĩ con buồn thế nao ?

Người Cha thương cảm dạt dào
Phân trần con cả chớ nao núng lòng
"tất cả điền sản của ông"
Đều cho con cả Cha mong AN BÌNH

Ta phải ăn mừng linh đình
Em con đã chết nay sinh lại rồi !
Bễ dâu sâu thẳm đầy vơi
Hết cơn bỉ cực đến hồi thái lai

Đứa con sau bước trượt dài
Mừng vì nó biết nhận sai, lỗi lầm
Về với phụ tử tình thâm
Cũng không ganh tị lầm bầm với ai

Huỳnh Điệp

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THU HAI- CN3MC-B PDF Print E-mail

THỨ HAI TUẦN 3 MC

Th. Phan-xi-ca Rô-ma-na, nữ tu

SỐNG VÀ CHIA SẺ TIN MỪNG : Lc 4,24-30

BỤT NHÀ CHẲNG CÓ THIÊNG!

"Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình." (Lc 4,24)

Suy niệm: Lời ông Si-mê-on năm nào "cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng" (Lc 2,34) nay bắt đầu ứng nghiệm. Oái ăm thay người đời trước tiên lại là người đồng hương! Con người có thể giải phóng cả trái đất này nhưng giải tỏa những thành kiến ra khỏi đầu óc hẹp hòi, thiển cận của mình thì chẳng dễ chút nào. Người đồng hương Chúa Giê-su tưởng rằng biết Ngài quá rõ, nhưng lại không hiểu Ngài chút nào. Cho nên, Chúa vẫn bị họ đóng khung mãi là "con bác thợ mộc" nghèo mỗi khi trở về làng cũ. Không có phép lạ nào được thực hiện tại quê hương là minh chứng thái độ không hài lòng của Chúa Giê-su đối với người làng. Đối với họ, "bụt nhà chẳng thiêng," Chúa có làm phép lạ cũng vô ích thôi!

Mời Bạn: Khi yêu mến một người, bạn dễ tha thứ, "chín bỏ làm mười;" nhưng nếu không thích thì mọi việc sẽ trở nên cớ cho bạn giải thích tiêu cực về hành vi, lời nói của người ấy. Xem ra đó là một thứ bất công chỉ mình bạn mới giải gỡ được mà thôi.

Chia sẻ: Hiện tại bạn có thành kiến với người anh chị em nào thuộc cộng đoàn bạn? Vì sao? Vì bạn hay vì người đó luôn biết làm điều tốt lành?

Sống Lời Chúa: Tôi tập có cái nhìn khách quan về một người mình không ưa thích. Tôi cũng tập không ghen tức khi thấy có những người tốt hơn, trổi trang hơn mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa không hài lòng với thái độ thành kiến hẹp hòi của người làng Na-da-rét. Xin dạy con biết sống quảng đại, vui với người vui, không bao giờ ghen tị trước những việc lành của bà con lối xóm quanh con. Amen.

------------------

Lời Chúa hôm nay

-----------------

 
THAN TAM MANH KHOE # 152 = CHIA KHOA CUA NIEM VUI PDF Print E-mail

>>> Chìa khóa của niềm vui.
>>
>>> Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình. thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui.
>>
>>> Haley.
>>
>>> (Dịch từ Life-goal).
>>
>>> Phóng viên nổi tiếng Sydney Harries, và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo, người bạn mua xong rất lịch sự nói lời "Cám ơn!" nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền, một tiếng cũng không thèm mở miệng nữa .
>>>
>>> Hai người rời quầy báo tiếp tục đi về phía trước, Sydney Harries hỏi:
>>>
>>> - Ông chủ đó thái độ kỳ quái quá phải không?
>>>
>>> - Cứ mỗi buổi tối là anh ta đều như vậy cả - Người bạn đáp lại.
>>>
>>> - Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta chứ? - Sydney Harries lại hỏi tiếp:
>>>
>>> - Tại sao tôi để ông ta quyết định hành vi của tôi chứ? - Người bạn trả lời.
>>>
>>> Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui, mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. Trong tâm của mỗi người đều có "Chiếc chìa khóa của niềm vui", nhưng chúng ta lại không biết nắm giữ, mà đem giao cho người khác cầm giữ.
>>>
>>> - Một người phụ nữ thường than phiền trách móc: "Tôi sống rất buồn khổ, vì chồng tôi thường vắng nhà!" Cô ta đã đem chìa khóa niềm vui của mình đặt vào tay chồng.
>>>
>>> - Một người mẹ khác thì nói: "Con trai tôi không biết nghe lời, làm cho tôi thường xuyên nổi giận!" Bà đã trao chìa khóa niềm vui của mình vào tay con trai.
>>>
>>> - Một vị trung niên của một công ty thở dài nói: "Công ty không thăng chức cho tôi, làm tinh thần tôi giảm sút...!" Anh ta lại đem chìa khóa niềm vui của cuộc đời mình nhét vào tay ông chủ.
>>>
>>> - Bà cụ kia than thở: "Con dâu tôi không hiếu thuận, cuộc đời tôi sao mà khổ!"
>>>
>>> - Một thanh niên trẻ từ tiệm sách bước ra la lên: "Thái độ phục vụ của ông chủ đó thật đáng ghét..."
>>>
>>> Những người này đều có một quyết định giống nhau, đó là để người khác chế ngự tình cảm của mình. Lúc chúng ta cho phép người khác điều khiển, và chế ngự tinh thần chúng ta, chúng ta có cảm giác như mình là người bị hại, đối với tình huống hiện tại không có phương pháp nào khác nên trách móc và căm giận, việc này trở thành sự lựa chọn duy nhất của chúng ta.
>>>
>>> Chúng ta bắt đầu trách móc người khác đồng thời chúng ta cũng truyền tải một yêu cầu là: "Tôi khổ như vậy là do người khác, và họ phải chịu trách nhiệm về nỗi khổ này!". Lúc đó chúng ta đem trách nhiệm trọng đại phó thác cho những người xung quanh, và yêu cầu họ làm cho chúng ta vui.
>>>
>>> Chúng ta dường như thừa nhận mình không có khả năng tự chủ lấy mình, mà chỉ có thể nhờ người nào đó xếp đặt và chi phối mình. Những người như vậy khiến nhiều người không muốn tiếp xúc, gần gũi, lý do đơn giản là bởi khi nhìn thấy họ, ta chỉ thấy toàn sự trách móc, giận hờn.
>>>
>>> Nhưng, một người biết nắm chắc chiếc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui, mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. Tinh thần người đó ổn định, biết chịu trách nhiệm về chính mình, không đổ lỗi cho người khác; biết làm chủ xúc cảm, và biết tạo, cũng như giữ được niềm vui cho chính mình. Như thế thì trong cuộc sống và công việc hằng ngày, người đó sẽ luôn thảnh thơi, vui vẻ, và không bị áp lực từ người khác.
>>>
>>> Chiếc chìa khóa niềm vui của bạn ở đâu rồi? Đang nằm trong tay người khác phải không? Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!
>>>
>>> Chúc mọi người đều giữ được chiếc chìa khóa niềm vui của mình!
>>> -----o0o-----
>>>

 
DOI SONG TAM LINH # 197 = THANH TAY DEN THO PDF Print E-mail

Mar 8 at 10:22 PM

THANH TẨY ĐỀN THỜ - VẬT CHẤT VÀ TÂM HỒN

Một trong những vấn đề lớn của thế giới hiện nay là nạn ô nhiễm môi sinh. Các giòng sông đang bị ô nhiễm vì biết bao chất thải dơ bẩn, độc hại. Không khí ta hít thở đang bị đe dọa vì bụi bặm, vì khói xe, khói nhà máy. Nước biển bị ô nhiễm vì nạn dầu nhớt rò rỉ, vì chất thải của những lò phản ứng nguyên tử. Tầng khí quyển bị những chất khí độc chọc thủng đang làm thay đổi khí hậu và gây ra những căn bệnh nguy hiểm. Để con người có thể sống và phát triển được, thế giới cần phải được thanh tẩy khỏi các nguồn ô nhiễm.

Sự ô nhiễm không chỉ trong môi trường vật lý. Nhiều môi trường khác như môi trường văn hóa, môi trường đạo đức cũng đang bị ô nhiễm trầm trọng. Tôn giáo không tránh khỏi nạn ô nhiễm. Muốn cho bầu khí đạo đức được trong sạch, muốn cho đời sống tâm linh tồn tại và phát triển, tôn giáo cũng cần được thanh tẩy. Hôm nay Đức Giêsu vào Đền Thờ và đã thanh tẩy Đền Thờ.

Người đã làm 3 cuộc thanh tẩy:

1. Đức Giêsu đã thanh tẩy Đền Thờ khỏi ô nhiễm vì súc vật.

Trong nghi lễ của đạo Do Thái, cần có súc vật để dâng cho Thiên Chúa. Khi dâng lễ hy sinh, người ta mổ một con thú, đặt trên bàn thờ rồi đốt lửa thiêu con vật. Mùi mỡ cháy quyện khói xông lên nghi ngút. Người giầu thì dâng một con bò hay một con chiên. Người nghèo có thể dâng một cặp chim bồ câu hoặc một đôi chim gáy. Để đáp ứng nhu cầu của tín đồ,dịch vụ cung cấp lễ vật mau chóng thành hình ngay trong khuôn viên Đền Thờ. Ta hãy tưởng tượng một chợ trâu bò ngay trong Đền Thờ. Thật là dơ bẩn, ồn ào và chướng tai gai mắt. Nhưng nhu cầu đã biện minh cho sự ô nhiễm. Và dân Do Thái mặc nhiên chấp nhận để cho súc vật nghễu nghện ngự trị ngay trong khuôn viên Đền Thờ rất nguy nga, rất lộng lẫy, rất cao sang mà họ từng ca tụng là "đền vàng", là "nơi thánh". Thấy nhà Chúa bị xúc phạm, Đức Giêsu không kiềm chế được cơn giận, đã lấy roi xua đuổi hết súc vật và cả đám con buôn ra khỏi Đền Thờ.

2. Khi xua đuổi các con buôn khỏi Đền Thờ, Đức Giêsu đã thanh tẩy thói tôn thờ ngẫu tượng

Theo Đức Giêsu, ngẫu tượng nguy hiểm nhất là tiền bạc, tức là thần "Mammon". Đã có lần Người lên tiếng cảnh báo: "Các con không thể làm tôi Thiên Chúa lẫn tiền của", và "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu có vào nước Thiên đàng". Những con buôn đưa súc vật vào Đền Thờ không do lòng yêu mến Thiên Chúa, nhưng vì lợi nhuận. Đưa súc vật vào nơi tôn nghiêm, họ đã coi trọng tiền bạc hơn Chúa. Để cho súc vật làm ô uế Đền Thờ cao trọng, họ đã dùng Đền Thờ làm phương tiện phục vụ túi tiền của họ. Các tư tế coi sóc Đền Thờ có lẽ cũng được chia phần nên đã cho phép con buôn được tự do họp chợ trong Đền Thờ. Họ cũng như con buôn, coi tiền bạc trọng hơn Thiên Chúa. Họ đã rơi vào thói tôn thờ ngẫu tượng: thờ tiền bạc, dùng Chúa và Đền Thờ để phục vụ tư lợi.

3. Khi đuổi súc vật khỏi Đền Thờ, Đức Giêsu muốn thanh tẩy cung cách thờ phượng của ta

Trước kia người ta dâng súc vật làm của lễ. Lòng đạo đức được đo lường bằng sức nặng của con vật. Dâng con vật to sẽ được nhiều ơn phúc. Nay, Đức Giêsu cho thấy Chúa đã chán thịt bò, mỡ dê. Chúa đã ghê sợ mùi khói mùi khét lẹt, mùi máu tanh tưởi ( cf. Is 1, 11 ). Thánh vương Đavít đã hiểu: "Chúa chẳng ưa thích gì tế phẩm, con có thượng tiến lễ toàn thiêu, Ngài cũng không chấp nhận" ( Tv 50, 16 ). Chúa muốn ta đến với Người bằng chính bản thân ta. Lễ dâng đẹp lòng Chúa là thái độ khiêm nhường thống hối như lời Thánh Vịnh: "Lễ dâng Chúa là tâm hồn thống hối. Một tấm lòng tan nát dày vò, Chúa sẽ chẳng khinh chê" ( Tv 50 ).

Lễ dâng đẹp lòng Chúa là phó thác trót cả tâm hồn thân xác trong tay Chúa như Đức Giêsu đã làm trên Thánh Giá: "Lạy Cha, con dâng phó hồn con trong tay Cha". Lễ dâng được Chúa vui lòng chấp nhận là sát tế chính bản thân mình để làm theo ý Chúa: "Máu chiên bò Chúa không ưng. Của lễ toàn thiêu Chúa không nhận. Thì này con đến để làm theo ý Chúa ( Tv ). Ta sát tế chính bản thân mỗi khi ta từ bỏ ý riêng, chiến đấu chống lại những cơn cám dỗ của dục vọng, tiền bạc, thói gian tham, tính tự ái kiêu căng, sự chia rẽ bất hòa.

Đức Giêsu đã thanh tẩy Đền Thờ. Người muốn ta hãy tiếp tục công việc của Người. Giữ gìn cho nhà thờ luôn sạch đẹp, có bầu khí tôn nghiêm là điều cần thiết. Nhưng cần hơn vẫn là giữ gìn ngôi Đền Thờ thiêng liêng là chính bản thân ta. Tâm hồn chính là cung thánh nơi Chúa ngự. Ta phải luôn luôn thanh tẩy tâm hồn để xứng đáng với Chúa. Hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi thói tôn thờ tiền bạc, coi trọng tiền bạc hơn Chúa. hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi những dục vọng đam mê làm ô uế cung thánh của Chúa. Hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi thói gian tham, bất công. Hãy thanh tẩy tâm hồn ta khỏi những kiêu căng đố kỵ. Thân xác ta là Đền Thờ của Chúa. Hãy kính trọng thân xác của mình và của người khác. Hãy tu bổ những Đền Thờ thân xác đã xuống cấp, suy tàn, bị xúc phạm, bị bán rẻ. Hãy sửa chữa những Đền Thờ thân xác đang bị bào mòn vì bệnh tật, vì đói khát, vì thương tích. Hãy kính trọng thân xác của người khác vì đó là Đền Thờ của Chúa.

Trong mùa Chay này, ta hãy cố gắng thanh tẩy bản thân, để tâm hồn và thân xác ta trở thành một Đền Thờ xứng đáng cho Chúa ngự.

Tgm. Giuse NGÔ QUANG KIỆT

Kính chuyển:

Hồng
-----------------

 
<< Start < Prev 1281 1282 1283 1284 1285 1286 1287 1288 1289 1290 Next > End >>

Page 1287 of 1700