mod_vvisit_counterHôm Nay5478
mod_vvisit_counterHôm Qua4887
mod_vvisit_counterTuần Này23361
mod_vvisit_counterTuần Trước58891
mod_vvisit_counterTháng Này168272
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10672528

We have: 153 guests online
Your IP:
Today: Apr 25, 2018


Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form

Bài Mới


A Prayer for Syria
byTony Homsy, SJ onSeptember 6, 2013
pieta - syria

A Syrian Pieta by Tony Homsy, SJ

Jesus, my friend, I don't ask you these things often, but,
what if you were a Syrian in your thirties?

I ask you this naïve question – but it's really not a question. I ask so I can tell you how the past two and a half years have brought Syria – my country! – to a new turning point, from which we can't go back. I know Syria is not strange for you, because you spent most of your life so close by. I know you know the color of our land, that you met Paul near our capital, Damascus.

I do not bring this up because I am afraid of the future, or the consequences of war – anything external. I say these things to you because I want to be a Christian inside, not a part of a group that must survive. I want to live a Christian life, as one baptized to be priest, prophet and king – like you. I ask you these questions because I am lost and I cannot find answers that give me peace. Usually I want to be like you, but today – just today – I want to reverse this.

How would you react if you were in my place? Today I want you to be like me, my Lord, while still being my Lord. I want it so you can guide me. So I will know how to live as a good Christian.

It's not that we are so dissimilar. What you experienced two thousands years ago, it was very similar to what I am living right now. I too was born under a dictatorship. Like so many Syrians, I too have dreamed about the day of freedom.

Do you still remember when you were born under Herod? And the terror? Let me see this current situation as you saw yours. Grant me the gift to see in it not only tyranny, but also a call – like yours, like the one you felt – that encourages me to change this world.

And your family, I am sure it faced problems when the blind bureaucracy demanded of Joseph and Mary a trip to Bethlehem to be registered. I know, too, what it is to face such a bureaucracy each day. All I want for my country is progress. Which is why today, as people around the world pray for peace in my land, I ask you to grant me – give us all – your gifts. So I will be patient and understand that everything takes time. But still, my Lord, can peace come sooner? And progress?

I know you do not need an Internet connection to see the atrocities the world sees, the massacre of children and women. Surely it must be similar to what you heard – the stories of massacres in Jerusalem, like the one committed just after you, an incapable infant, had been born. I wonder if you felt trapped as you lay swaddled in the manger while the killing of innocents happened. I too feel trapped, like a constrained child who cannot yet talk. Today, I ask you to grant me your gift of freedom, the freedom to not respond to such violence with more violence. So I will be meek and not act in violence.

Do you still remember the day, driven by the Holy Spirit, you left home for the wilderness? Didn't Mary wish that you would stay? It seems impossible a good mother could want her son to leave – but Syrian mothers do these days, they prefer missing their sons and husbands. Better to see them safe, away from home, than in coffins. Today, I ask you to grant consolation to every bereaved mother, and to every mother far from her children. Give solace to each widow and all lovers.

I am one of these far away sons, my Lord. I am far from home and so I feel the waiting in fear and the edgy panic of these days through my family and friends. Do the hiss and whine and the explosion of the missiles launched from one neighborhood to another sound like the thunder you knew? Do you know that the fear your disciples felt while you slept in the boat is only a shadow of the fear my friends and family feel at the sound of the bombs? Today, I ask you to grant us the gift of courage. So we will never feel insecure again – because we feel you beside us.

Do you know, Jesus, that I have never carried any kind of weapon? I don't even know how to use one. Which is why it is so strange that part of me wishes for someone, someone with powerful weapons, to intervene and deliver us from our misery. It was your Pope's call for peace that brought a sliver of the desire for peace into my heart. And then I remembered that you refused to carry a weapon as well, even a stone to throw at a supposed sinner. Today, I ask you to grant me your gift of a peaceful heart. So I will call for peace, compromise, instead of the use of power.

How quickly the chemical weapons killed so many children, innocents. The blink of an eye. My degree in chemistry won't help me to describe for you what the poison gas smells like, or what a human feels when they are dying of it. But you know what it is to suffer and choke as you die. Today, I ask you to grant us the gift of compassion. So we can share the suffering and passion of those innocents.

So many of my friends have left Syria, some before, some after this crisis. Why did you come back to Jerusalem? Hadn't you noticed the success you'd had in Galilee and the Decapolis? Hadn't you felt the happiness of sitting and eating with friends and strangers? Why did you leave that to go to Jerusalem when you knew what lay before you? Was it because you too learned to love Jerusalem only after you left? Today, I ask you to grant us your gift of fidelity. So that we too may wish to return home, to love Syria, again.

I will tell you a secret today, Jesus, that I have never told to anybody before. Usually, you know, it isn't proper for me to speak too much about the trespasses of your Church – but you never stayed mute about undesirable attitudes. And today the same cancer is still spreading. So with apologies I tell you that sometimes I am embarrassed by all the speeches about the suffering of Christians while the misery of our Muslim sisters and brothers is ignored. I am almost crazy with it sometimes. Today, I ask you to grant me your gift of merciful compassion. So I will love your Church in its trespasses – and remember that I too am a part of this Church and need forgiveness.

I have one more question, Jesus: how did you forgive them as they crucified you? It's what haunts me the most, the difficulty of forgiving those who have hurt me. I can't find it; I have no logical explanation for how you could forgive them as they did it. When I look for one all I can remember is your call to follow you, and buried within that call is the instruction: forgive those who hurt you. So today, my Lord, I ask you for forgiveness. Forgive me and let me forgive my enemies.

I am walking a thin line between hope and desperation, Jesus. I think it is the same feeling that was inside your disciples after your death. Like them I want my dream to come true, I want freedom, and for the blood of the 100,000 to not have been shed for nothing.

I believe in your resurrection. So when I – when we – feel tempted to give up, when we want to stay buried in the tomb of slavery, come and rise in us then. Come rise in us so that we can cross Golgotha to the glory of resurrection. And trusting in your Father we Syrians, and those who pray with us today, can say: God, into your hands we commend our country. Oh my Jesus, bring your resurrection to Syria today.
←You Can't Take It With You: Soul Edition
Tony Homsy, SJ

Tony is a Syrian Jesuit from the Middle East Province, he is 28 years old and is the webmaster for his Province's website. After he graduated from University of Aleppo in Bio-chemistry department, he joined the Society, spending two years Cairo, Egypt, after which he studied philosophy and Arab Civilization in Beirut, Lebanon. He is currently a student at Creighton University in Omaha where he studies Digital Journalism and Computer Science. Besides studying, Tony spends time on photography translating to and from Arabic.




Người "anh em" Phanxicô.
Pt Huỳnh Mai Trác dich9/4/2013
Người "anh em" Phanxicô.
Như mọi người đều biết, sau những năm khó khăn của Đức Bênêđictô XVI, bất thình lình xuất hiện Đức Phanxicô, sau một trăm ngày được bầu lên Giáo Hòang, với tính bình dân rất đại chúng làm cho nhiều người ngỡ ngàng . Tại La mã, từ tháng 3 trở đi, có những thánh lễ đơn sơ, những buổi đọc Kinh Truyền Tin, những buổi triều kiến . Đức Phanxicô trở thành hình ảnh được mến chuộng của người dân Ý. Hình của ngài được in trên các đĩa kỷ niệm, trên những tấm kiếng, trên những bánh ga-tô hoặc trên bình sửa của trẻ con . . Chỉ trong vài tháng cử chỉ bình dân của ngài còn lan rộng hơn cả Đức Gioan Phao Lồ II .

Làm thế nào để giải thích lòng hâm mộ này ? Quần chúng ngưỡng mộ vì cử chỉ thân tình, đơn sơ và nhất là bột phát . Các điều đó rất đúng . Nhưng tại sao các điều đó làm vừa lòng mọi người ? Khi chọn ở lại trong phòng 201 nơi khách sạn Thánh MarTa, một khách sạn khá tiện nghi, nhưng không phải là lộng lẫy, mỗi khi cần thì tự mình đi lấy cà phê dưới hành lang, và trò chuyện đơn sơ với giáo dân và dùng bữa cũng đơn sơ, Đức Giáo Hòang Phanxicô quá ư đơn giản: ngài từ chối mọi nghi lễ của uy quyền .

Đức Giáo Hòang mới đã bước xuống khỏi ngai vàng của mình .
Chúng ta cũng cần lắng nghe lời của các nhân vật trong giáo triều, khi họ nói đầy những lời đầy bí ẩn ,là nơi cư trú của giáo hòang khi họ nói tới dinh thự của các giáo hòang, ở giữa Vatican khi ngài từ chối hào quang bao phủ quyền uy của chức vụ .

Đức Giáo Hòang mới đã bước xuống khỏi ngai vàng của mình . Trong một thời đại mà bề ngòai cần được xem như là biểu tượng của uy quyền và giàu sang mà một tổ chức cần phải có dù đó là tôn giáo hay chính trị và biểu tượng đó là vinh dự của nhiều người .

Cũng như cách đối xử của Đức Phanxicô không chỉ là nồng nhiệt mà còn rất bình dân . Khi đối thọai, ngài thường bắt đầu bằng lời chào hỏi, ngài tự đặt mình ngang hàng với người đối thọai và kết thúc với lời chào "Hãy ăn ngon miệng" . . . ngài nói trực tiếp từ những kinh nghiệm của ngài . Ngài luôn tỏ ra yêu mến khán thính giả của ngài với những lời khuyên nhủ về cuộc sống khó khăn .Trong bài giảng ngài thường lặp lại lời của Đức Gioan Phao lồ II là "đừng sợ" nhưng thêm vào đó là lời của ngài là "hãy luôn tiến bước" , "luôn cố gắng tiếp tục"," luôn hy vọng". Cương quyết trong nguyên tắc, nhưng ngài tỏ ra lòng thương xót đối với từng cá nhân, và luôn nhạy cảm với những khó khăn hằng ngày .

Đức Gioan Phao lồ II là giáo hòang tầm vóc hòan vũ, hình ảnh của ngài ngự trị trên tòan thế giới và trên Giáo Hôi. Đức Phanxicô không ngự trị mà cùng sống vớ i . Ở Roma người ta nói ngài là "một cha xứ", nhưng hơn thế nữa là một tu sĩ: một tu sĩ sống giữa đời, dùng xe metro và máy bán cà phê . "Người "Anh Em" tận tình giúp đỡ những người nghèo nơi ổ chuột tìm một nơi trú ẩn, một người chỉ dẫn, hay một y tá băng bó cùng chia sẻ niềm vui và nổi buồn .Người "Anh Em" Phanxicô đã đem lại niềm tin cho một thế giới đang chao đảo .
Isabelle de Gaulmyn



Tuần qua, khi đọc bài chia sẻ tựa đề "Chiếc Áo Khiêm Nhường" của PT Sĩ Bạch nơi mạng lưới Phó Tế VN/USA tôi có thêm một ý tưởng cho Chúa Nhật tuần nầy (23th C, 2013). Vào đêm 14 tháng 3 năm 1912, con tàu Titanic đã đụng phải một tảng băng lớn (iceberg) phía Bắc Đại Tây Dương. Trong vòng 4 tiếng đồng hồ, con tàu được mệnh danh là "không thể chìm" (unsinkable) đã nằm sâu 12,600 feet (hơn 4 km) dưới đáy biển. Trong số 2228 người trên tàu chỉ có 705 người sống sót.

Lúc khởi đầu, kỷ sư chế tạo con tàu đã ước tính 48 thuyền cấp cứu, đủ cho hết mọi hành khách và thủy thủ đoàn nếu có biến. Nhưng sau đó, các chuyên viên chế tạo đã quá tự tin nên quyết định chỉ cần 20 thuyền cấp cứu, lấy lý do để có thêm chỗ trên boong tàu làm nơi giải trí. Như vậy, số thuyền cấp cứu lúc lâm nguy chỉ đủ cho một nửa số người trên tàu. Những chuyên viên chế tạo con tàu đã tính toán nhầm, đã quên mất đâu là việc quan trọng thứ yếu hàng đầu. Họ đặt vấn đề văn nghệ giải trí, đặt sự nguy nga hoành tráng của tàu hơn là sự an toàn tính mạng của những người trên tàu. Rồi khi con tàu từ từ chìm xuống lòng biển, hành khách vẫn coi thường, không chịu xuống thuyền ngay vì không tin vào những chiếc thuyền con. Vì thế, những thuyền cấp cứu đầu tiên được thả xuống biển với một số rất ít hành khách bên trong. Thêm một thí dụ điển hình về việc tin tưởng sai chỗ, nhầm lẫn đặt thứ tự quan trọng khi lựa chọn và từ bỏ của sự việc.

Bài Tin Mừng hôm nay (Lk 14:25-33) nói đến việc từ bỏ. Sống trên đời chẳng ai có thể đi một lúc hai con đường. Cuộc sống luôn đặt con người trước những lựa chọn, mà chọn lựa nào lại không phải từ bỏ? Đây là một điều khó khăn nhất cho đời mục vụ và chương trình Dự bị hôn nhân mà tôi có kinh nghiệm với giới trẻ trong gần hai thập niên vừa qua. Không phải tất cả nhưng đai đa số họ không nhất quyết dấn thân (commitments) vào một vấn đề gì. Họ không dám liều lĩnh (taking risks) mà cứ "tà tà" đến đâu hay đó. Một số khác đã chấp nhận đảm nhận một chức vụ hay công tác được giao phó rồi, sau một thời gian họ lại không muốn theo dõi và làm cho xong. Điều nầy chứng tỏ không thể có lựa chọn nếu không chấp nhận hậu quả. Mỗi lần chọn lựa cái nầy là một lần phải từ bỏ cái nọ. Sống là chấp nhận từ bỏ. Có những điều xấu phải từ bỏ như việc nghiện thuốc lá, ma tuý, rượu chè, trụy lạc... Cũng có điều tốt cần phải bỏ để chọn một điều tốt hơn: chọn nghề, chọn trường học, chọn chỗ làm, chọn bậc sống...

Từ bỏ vì yêu thương sẽ không bao giờ cảm thấy thiệt thòi, mất mát. Từ bỏ vì yêu thương sẽ làm ta nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn. Người mẹ hy sinh giấc ngủ, thức đêm để săn sóc con cái khi chúng yếu bệnh. Người cha hy sinh không làm giờ phụ trội cuối tuần để dành thì giờ cho con cái và gia đình, nhất là lúc con cái còn trong lứa tuổi teen-age.

Từ bỏ đã trở thành quy luật để sống và lớn lên. Thai nhi không thể ở mãi trong bụng mẹ, dù đó là chỗ an toàn, êm ấm. Đứa bé chẳng thể nào trưởng thành, nếu nó cứ sống mãi bằng sữa mẹ, hay mãi ngậm núm vú giả, mãi mang tã... Từ bỏ thường là những cắt đứt đau đớn, như mổ một khối u. Có nhiều người trong chúng ta suốt đời bị giằng co, ray rứt bởi không có can đảm từ bỏ.

Chúa Giêsu khuyến cáo mỗi tín hữu chúng ta đặt lại vấn đề, thẩm định lại nấc thang giá trị. Việc nào cần, việc nào ít cần, việc nào không cần trong đời sống hiện tại để dồn sức lực và thời giờ vào đời sống thiêng liêng đời nầy ngõ hầu được hưởng hạnh phúc với Thiên Chúa ở đời sau.

Phần mở đầu bài Tin Mừng, Chúa bảo các môn đệ, và chúng ta, phải ghét cha mẹ để đi theo Ngài. Nếu hiểu theo nghĩa đen, chúng ta sẽ bị lúng túng vì Điều răn Thứ Bốn Thiên Chúa dạy thảo kính cha mẹ. Thực ra, đây là một lối nói "nhấn mạnh" của người vùng Trung Đông, ý nói chúng ta phải yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Một nơi khác trong Phúc âm, Chúa cũng dùng lối nói nầy để dạy: "Nếu tay, chân hay mắt con làm cớ cho con phạm tội, hãy chặt đứt nó đi vì thà rằng con còn một mắt/tay/chân mà không phải vào lửa đời đời..." được hiểu rằng phải từ bỏ ngay tức khắc những cám dỗ hay phương tiện làm ta phạm tội. Nếu không hiểu theo cách nầy, ta sẽ hiểu ngầm rằng trên thiên đàng hầu hết các thánh đều bị đui, què, mẻ, sứt!

Chúa phải là trung-tâm-điểm của đời sống người Kitô hữu. Bài đọc I khuyên chúng ta dùng sự khôn ngoan để suy nghĩ, tính toán, và so sánh việc nào quan trọng hơn trước khi quyết định làm.

Mới đây có người đón tôi sau một Thánh lễ và hỏi nếu lỡ quên không tham dự Thánh lễ trong ngày lễ buộc thì có tội hoăc lỗi hay không? Dĩ nhiên nếu thực sự quên thì nào có tội lỗi gì. Tuy nhiên, chúng ta hãy xét lại nấc thang giá trị. Nếu thực tâm chúng ta coi Chúa trên hết mọi sự, và việc nào quan trọng hơn trong mối tương quan giữa ta và Chúa thì làm gì có chuyện quên. Có ai trong chúng ta quên ngày đi nghỉ hè hoặc ngày đi hành hương bao giờ? Bởi lẽ chúng ta đã chọn ngày định tháng, đã mua vé máy bay. Có ai trong chúng ta quên ngày lãnh tiền già hoặc trợ cấp hàng tháng chưa?

Phần cuối của bài Tin Mừng, Chúa nhắc lại việc dùng sự khôn ngoan một lần nữa với hai thí dụ "Người xây tháp" và "Ông vua xông mình ra chiến trận." Khi làm một việc gì có lợi và hợp ý thích, chúng ta thường để ý, sửa soạn, tính toán coi việc nào cần, việc nào ít cần, và việc nào không cần trước khi quyết định làm. Như thế kết quả chắc chắn sẽ khả quan, mỹ mãn.

Xử dụng sự khôn ngoan đích thực là hành động chấp nhận giới hạn của mình, từ bỏ danh vọng hay vinh quang nơi tiền tài của cải vật chất để chỉ tìm kiếm ý định của Thiên Chúa một cách vô điều kiện.

Hôm nay cũng là ngày Sinh Nhật của Đức Mẹ. Xin vì công nghiệp của Mẹ Thánh, xin Chúa ban cho chúng ta được ơn khôn ngoan của Chúa Thánh Thần để qua mọi hành động chúng ta biết từ bỏ các điều không cần thiết cho sáng danh Chúa. Amen

PT Đặng Phi Hùng

Copyright by


Cần cho Gia đình-Nhóm-Hội đoàn-Phong trào

A- Cảm nghiệm Sống và chia sẻ theo sự thúc đẩy của Thánh Thần:
Bài đọc 1: Sách Khôn ngoan (9:13-18). Quả vậy, thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng, cái vỏ bằng đất này làm tâm hồn triũ xuống vì lo nghĩ trăm bề. (câu 15)
1- Hàng ngày tôi thấy cái gì làm cản trở tiến lên gần Chúa? Tại sao?
2- Muốn thắng cái thân xác chứa đầy đam mê này, bạn cần làm gi?
Bài đọc 2: Philêmon (9b-10;12-17). Tôi van xin anh cho đứa con của tôi,.. đã sinh ra trong cảnh xiềng xích, đó là Ônêximô. (câu 10)
Dù bị tù ở Rôma, thánh Phaolô vẫn hoạt động loan báo Lời Chúa, để Ônêximô theo đạo, anh trở thành người con cộng sự đắc lực của Phaolô. Anh quyết đi Côlôxê để làm chứng cho Tin Mừng. Phaolô muốn ông Philêmôn đón nhận Ônêximô cũng như chính ông vậy.
1- Những đau khổ và thăng trầm trong cuộc sống đã giúp gì cho tôi?
2- Chia sẻ những ước vọng của bạn để trở thành người môn đệ tốt ?
Tin Mừng: Luca (14:25-33) Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được. (câu 33)
Làm môn đệ là các Tín hữu hôm nay phải sẵn sàng từ bỏ dần dần những gì mình có về bản thân gia đình và nhà cửa, xe cộ..., vì tình yêu này phải đặt sau tình yêu Thiên Chúa, bạn cũng sẽ phải từ bỏ, thánh Phaolô dạy ta hãy dùng: "tất cả chỉ là phương tiện, và dùng như không dùng, hưởng như không hưởng". Từ bỏ những gì mình có cũng chính là những tính mê, tật xấu của mình – và vác thập gía mình có thể hiểu theo nghĩa sẵn sàng tử vì đạo, hay theo nghĩa ẩn dụ "Chết đi" mọi ước muốn cá nhân, cái tôi ích kỷ của mình mỗi ngày. Bạn phải nói "Không" với bản thân mình., cái tôi đáng ghét này. Thật khó mà dễ, nếu bạn biết cầu nguyện với Lời Chúa liên lỉ.
1- Theo Chúa Giêsu là phải từ bỏ tất cả. Tôi phải từ bỏ những gì ?
2- Hai dụ ngôn trong bài Tin Mừng hôm nay là lời gọi bạn làm gì?
3- Bạn từ bỏ tất cả cái tôi để theo Chúa dễ hay khó? Cho biết lý do ?
B- Câu Kinh Thánh đánh động tôi chọn Sống tuần này:
(None of you can be my disciple if he does not renounce all this possessions)
* Các bạn và tôi, mỗi người hãy chọn làm một việc cụ thể để từ bỏ chính mình là CÁI TÔI nhiều tật xấu và đáng chê này:
* THỰC HÀNH: Ngay bây giờ tôi phải làm gì? - Những tật xấu sẽ tàn phá đời mình, mà ta cần phải quyết tâm sửa đổi:
1/ Về đạo đức nhân bản: Bạn hãy thực hành câu Danh ngôn: "làm chủ mình hay thắng mình là thắng ba vạn quâ" Đó là những tham lam về vật chất: địa vị - tiền tài - sắc đẹp - ăn uống - ngủ nghỉ.
2/ Về Đời sống Tâm Linh: Lời Chúa nhắc nhở và khuyện bạn: qua thư thánh Phaolô như sau:"Những việc do tính xác thị gây ra thì ai cũng rõ, đó là: DÂM BÔN, Ô UẾ, PHÓNG ĐÃNG, THỜ QUẤY, PHÙ PHÉP, HẬN THÙ, BẤT HOÀ, GHEN TƯƠNG, NÓNG GIẬN, TRANH CHẤP, CHIA RẼ, BÈ PHÁI, GANH TỴ, SAY SƯA, CHÈ CHÉN và những điều khác giống như vậy. Tôi bảo trước cho mà biết, như tôi đã từng nói: "những kẻ làm các điều đó sẽ không được thừa hưởng Nước Thiên Chúa. (Thư Galat 5, 19-21)
*Chuyện kể: Ike là một người hay gây gổ với người khác, lúc còn niên thiếu, cậu thường đấm đá ở trường học.; nhưng may mắn cho cậu có được người mẹ quan tâm dạy Lời Chúa cho câu, một hôm bà băng bó vết thương cho cậu sau một vụ nóng giận với bạn bè, bà nói: "Người chậm giận thì hơn trang hào kiệt, người tự chủ hơn kẻ chiếm được thành." (Cn 16, 32). Và ông Eisenhower Tổng tư lệnh Đồng minh nói: "Chắc chắn nhờ kiềm chế nóng giận, tôi có thể làm việc hiệu quả nhất với người khác, trong nhiều cuộc đối thoại."
C- Bạn và tôi cùng dựa vào Lời Chúa cầu nguyện: (Pray in Action)
Lạy Cha, Đức Giêsu đã dạy: Ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được. Lạy Chúa, Con thể bỏ cha mẹ, vợ con, anh em cùng của cải để theo Chúa; nhưng bỏ cái tính tự cao tự đại, tính tham lam, nóng giận...thì khó qúa!. Vì nó như máu tràn ngập trong thân thể yếu đuối của con, khó mà hình dung nổi. Xin Chúa ban Đức Khôn Ngoan là Thần Khí của Chúa đến sửa lại cho thẳng và canh tân đổi mới tâm hồn con. Con noi gương Mẹ Maria cùng chết với Chúa dưới chân Thập giá là từ bỏ mình.

"A gentle answer turns away wrath"
Phó tế: GBM Nguyễn Định * Mời thăm :



Đức Thánh Cha tiếp kiến phái đoàn Chính Thống Siro Malankara
Lm. Trần Đức Anh OP9/5/2013
VATICAN. Đức Thánh Cha Phanxicô kêu gọi vượt thắng những thành kiến và "thứ văn hóa đụng độ" trong hành trình đại kết, đồng thời gia tăng việc khẩn cầu ơn phù trợ của Thiên Chúa trong nỗ lực tìm về sự hiệp nhất các tín hữu Kitô.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 5-9-2013 dành cho phái đoàn của Đức Thượng Phụ Moran Baselios Marthomas Paulose II, Giáo Chủ Chính Thống Siro Malankara, một Giáo Hội có nguồn gốc từ Thánh Tôma Tông đồ và hiện có khoảng 2 triệu 500 ngàn tín hữu ở Ấn độ và nước ngoài.

Trong diễn văn chào mừng Đức Thượng Phụ, Đức Thánh Cha nhắc đến cuộc gặp gỡ cách đây 30 năm (6-1983) tại Vatican giữa Đức Chân phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 và Đức Thượng Phụ Marthoma Mathews I, và cuộc gặp gỡ 3 năm sau đó tại Nhà thờ Chính tòa Mar Elias ở Kottayam hồi tháng 2 năm 1986 trong cuộc viếng thăm của Đức Gioan Phaolô 2 tại Ấn độ. Hai vị Giáo Chủ đã quyết định thành lập Ủy ban quốc tế đối thoại thần học giữa Giáo Hội Công Giáo và Chính Thống Siro Malankara. Ủy ban đã đạt được nhiều thành quả như tuyên ngôn về niềm tin chung nơi Chúa Kitô, việc sử dụng chung các thánh đường và nghĩa trang, cung cấp cho nhau những tài nguyên linh đạo và cả phụng vụ trong những hoàn cảnh phụng vụ chuyên biệt.

Đức Thánh Cha cũng bày tỏ xác tín rằng "trên con đường đại kết, điều quan trọng là tín thác nhìn lại những bước đã đạt được, vượt lên trên những thành kiến và thái độ khép kín, vốn thuộc về nền văn hóa đụng độ, là nguồn mạch chia rẽ, để nhường chỗ cho nên văn hóa gặp gỡ, giáo dục chúng ta về sự cảm thông lẫn nhau và hoạt động cho sự hiệp nhất".

Đức Thánh Cha nhận xét rằng: "Tự sức riêng, công trình hiệp nhất này không thể thực hiện được, những yếu đuối và nghèo nàn của chúng ta làm cho hành trình đại kết chậm lại. Vì thế, điều quan trọng là gia tăng cầu nguyện, vì chỉ có Chúa Thánh Linh, với ân sủng, ánh sáng và sức nóng của Ngài mới có thể làm tan băng sự lạnh lẽo của chúng ta và dẫn chúng ta tiến đến một tình huynh đệ mạnh mẽ hơn" (SD 5-9-2013)
See Also
ĐTC tiếp kiến đức TGM trưởng Công Giáo Syro Malankara
LM. Trần Đức Anh, OP
Giáo Hội nghi lễ Đông Phương Malankara được nâng lên Tổng Giáo phận Trưởng
John Bosco Hoàng Thương

<< Start < Prev 1321 1322 1323 1324 1325 1326 1327 1328 1329 1330 Next > End >>

Page 1325 of 1455