mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6805
mod_vvisit_counterHôm Qua6110
mod_vvisit_counterTuần Này6805
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này53578
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12249811

We have: 92 guests online
Your IP: 54.84.236.168
 , 
Today: Dec 09, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THU HAI, SAU CN14TN-A PDF Print E-mail

THỨ HAI TUẦN 14 TN-A

TIN MỪNG MT 9, 18-26 = "ĐỤNG CHẠM" ĐẾN CHÚA

"Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu!" (Mt 9,21)

Suy niệm: Một trình thuật phép lạ "hai trong một": hai phép lạ, hai tình huống cùng bộc lộ một niềm tin, hai con người (một già, một trẻ) cùng hướng về Đức Giê-su. Với ý nghĩ đơn sơ: "Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu," người phụ nữ bị băng huyết không những sờ được áo mà còn chạm đến lòng thương xót của Ngài. Lời kêu xin đầy xác tín của người cha: "Con gái tôi vừa mới chết. Nhưng xin ngài đến đặt tay lên cháu, là nó sẽ sống" cũng đủ để "hối thúc" Đức Giê-su đứng dậy - đi vào - cầm tay nâng cô bé chỗi dậy. Đức Giê-su là Đấng mang lại sự sống, Ngài loan báo rằng trong Nước Thiên Chúa, sự chết phải nhường chỗ cho sự sống. Để lãnh nhận sự sống ấy, điều kiện tiên quyết là tin vào Ngài.

Mời Bạn đến với các bí tích, vì đó chính là nơi Thiên Chúa gặp gỡ và ban sự sống thần linh cho con người; nơi đó Chúa yêu thương con người qua những dấu chỉ cụ thể, và con người đáp lại bằng đức tin của mình, một đức tin biết nhìn nhận những giới hạn, yếu kém của mình để cậy trông vào quyền năng và lòng nhân hậu của Thiên Chúa.

Chia Sẻ: Trước những khó khăn, nghịch cảnh... tôi đã thể hiện đức tin của tôi ở qua thái độ nào? Tôi đã làm gì để được Chúa "đụng chạm" đến, để được Ngài biến đổi?

Sống Lời Chúa: Tập tín thác vào Chúa với lời nguyện tắt: "Lạy Chúa, xin ban thêm lòng tin cho con!"

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con "dám" chạm đến lòng thương xót Chúa với tấm lòng chân thành, khiêm tốn và cậy trông, để quyền năng và lòng nhân hậu của Chúa chữa lành và cải biến cuộc sống con. Amen.

-------------------

* Lời Chúa hôm nay : "AI KHÔNG  CÓ THẦN KHÍ CỦA ĐỨC KI-TÔ, THÌ KHÔNG THUỘC VỀ ĐỨC KIT-TÔ". (Rom 8, 9-10)

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - THUA HAI, SAU CN14TN-A PDF Print E-mail

 MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH

THU HAI, SAU CN14TN-A : "Một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo của Người". (Mt 9, 20)

* Bà bị băng huyết có lòng tin thật mạnh mẽ, bà nghĩ mình chỉ sờ vào tua cáo của Chúa là được khỏi bệnh. Tôi đang bị băng huyết về tâm linh vì có nhiếu tham-sân si đã lâu, hôm nay nghe Lời Chúa, tôi quyết tâm bỏ con người cũ trở vế với Chúa trong Thần Khí của Người. Vì nhờ Thần Khí của Chúa, tôi diệt trừ con người tham lam, thì tôi sẽ được sống.

Đầy tớ Vô dụng

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - NGAY CN14TN-A PDF Print E-mail

MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH

 NGÀY CHÚA NHẬT 14TN-A : "Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường". (Mt 11, 29)

* Sỡ dĩ gia đình hay xào xáo và đi đến đỏ vỡ là vì tôi thiếu hiền lành và khiêm nhường, nguyên nhân chính là thiếu tôn trọng  và bình đẳng với nhau. Tại sao ? Vì tôi thiếu Sống Chúa nên hay to tiếng, giận dữ... nói năng thiếu nhã nhặn, ôn tồn. Tôi cần cầu nguyện như hơi thở, để Chúa Thánh Linh dẫn dắt mọi lúc.

Huyền Đồng

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH # 94 = PHUC VU THA NHAN PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] Phục vụ tha nhân giải thoát ta khỏi nghịch cảnh
'Dinh Xuan Quang' This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it [HocHoiKinhThanh]
Jul 6 at 12:34 PM

Phục vụ tha nhân giải thoát ta khỏi nghịch cảnh

by Elise Harris

Vatican City, Jul 5, 2014 / 08:20 am (EWTN News/CNA)

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh Lễ nhân dịp chuyến đi du ngoạn một ngày đến Molise, Đức Thánh Cha giải thích rằng Hội Thánh là một một con người vừa phục vụ Thiên Chúa và vừa sống trong sự tự do nó giúp cho ta thoát khỏi sự áp bức.

"Đây là sự tự do, bởi ạn huệ của Thiên Chúa, chúng ta trải qua ở trong cộng doàn Ki-tô hữu khi ta tự đạt chính bản thân vào sự phục vụ lẫn nhau, không có ghen tương, không có điệu bộ ta đây, không có chyện trò huyên thuyên... Sự phục vụ lẫn nhau. Phục vụ! Ngài giảng hôm 05-07-2014.

""Sự phục vụ lẫn nhau giải thoát ta khỏi sự sợ hãi, nội tâm trống rỗng, sự cách ly, sự hối hận và những sự than phiền....Chúa Ki-tô giải thóat ta khỏi nghịch cảnh này."
Thánh lễ cử hành tại sân vận động Romagnoli ở Campobasso, Đây là biến cố thứ hai của Đức Giáo hoàng cử hành Thánh lễ trong buổi du ngoạn một ngày miền Molise phía nam nước Italy.

Vị Quản trị tổng giáo phận Campobasso-Boiano là Đức Tổng giám mục Giancarlo Maria Bregantini,Người đã được Đức giáo hoàng chỉ định viết những bài suy niệm trong đàng Thánh Gia theo truyền thống của Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh trong năm 2014 ngày 18 tháng Tư. Người cũng nổi tiếng trong công việc chiến đấu chống lại tổ chức tội phạm.

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha Phan-xi-cô đã suy niệm theo bài đọc thứ nhất trong ngày ( (Sách A-mốt 9:11-15) minh họa những đặc đỉểm của sự khôn ngoan trời ban, kể rằng nó "giải thoát ta khỏi sự bất hạnh (sự độc ác) và áp bức cho những người tự đạt chính bản thân họ vào sự phục vụ Thiên Chúa."
Đức Thánh Cha dẫn giải rằng Không bao giờ Thiên Chúa lãnh đạm, làm ngơ mà đúng hơn Chúa luôn luôn "gần gũi những ai giàn mỏng, bị phân biệt và bị áp bức, những người tự từ bỏ chính bản thân bằng sự phó thác nơi Chúa," Người nói thêm như kinh nghiệm của Ông Gia-cop và ông Giu-se trong sách Cựu Ước "bộc lộ hai khía cạnh chủ yếu của đời sống Hội Thánh."

"Hội Thánh là một người phục vụ Thiên Chúa; Hội Thánh là một người sống trong sự tự do mà Chúa ban cho."

Nhận xét trước hết Hội Thánh là tất cả mọi người phục vụ Thiên Chúa, Đức thánh cha ghi nhận rằng mặc dù điều này đã hoàn thành bằng nhiều cách khác nhau, quan trọng nhất là cầu nguyện, theo đó Đức Maria là một gương mẫu điển hình khi Đức Maria vội vã để giúp đỡ bà Ê-li-sa-beth trong lúc cần thiết.

Chú ý rằng "một chứng nhân bác ái là con đường chính của sự rao giảng Phúc âm," Đức Giám mục Roma đã động viên những linh lục, nam nữ tu sĩ và giáo dân Molise "hoạt động trên con đường này, sự Phục vụ Thiên Chúa bằng sự phục vụ tha nhân và trải rộng khắp mọi nơi một văn hóa đoàn kết."

"Có nhiều nhu cầu cho sự ủy thác này trong sự đối diện với những tình huống về sự nguy hiểm vật chất và tinh thần, cách đạc biệt đối diện với sự thất nghiệp, một tai họa đòi hỏi mọi cố gắng va nhiều can d8a3m về phần vụ mọi người," người nói.

Để đưa ra nỗ lực này Đức thánh cha Phanxico nói nhu cầu thiết yếu đầu tiên là "đặt phẩm giá con người vào trung tâm của mỗi cảnh trí và mỗi hành động.."
"Những lợi ích khác, ngay cà nếu hợp pháp, là thứ yếu. Ở trung tâm là là phẩm giá con người. Tại sao vậy? Bởi vì cá nhân con người là hình ảnh Thiên Chúa, người đã tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa và chúng ta tất cả là hình ảnh Thiên Chúa!"

Tiếp tục, Đức Thánh cha dẫn giải rằng bởi vì Hội Thánh phục vụ Chúa cũng chính là mọi người "những trải nghiệm tự do của người ấy và sống trong sự tự do mà người ban cho," hơn nữa "Chúa luôn luôn ban cho sự tự do chân thật."

"Trước hết mọi sự là sự tự do khỏi tội lỗi, khỏi sự ích kỷ dưới mọi hình thức, sự tự do ban cho ta và thực hành như vậy với sự hoan hỷ" cũng như "thờ lậy Thiên Chúa, phục vụ Thiên Chúa và phục vụ Người ngay cả trong anh chị em của ta," người tiếp tục.

"Tiếp đến Chúa giải thoát ta khỏi tham vọng và tranh giành, nó làm suy úy tình đoàn kết và tình hiệp thông. Chúa giải thoát ta khỏi mối nghi ngờ, sự sầu não – hãy xem, sự sầu buồn này là một sự nguy hiểm bởi vì nó ném ta xuống. nó quăng ta xuống, Nó nguy hiểm lắm. Hãy cẩn thận!"

Sư quan sát thường thấy "không thiếu thốn những thái độ tiêu cực nó làm cho người ta tự ty mặc cảm, quan tâm đấn sự tự bảo vệ chinh bản thân hơn là cống hiến chính bản thân" ở trong những cộng đồng riêng của ta, Đức Thánh Cha bảo đảm rằng Chúa Ki-tô giải thoát ta khỏi tất cả những thứ ấy.

"Vì nguyên nhân này, chúng ta những môn đệ của Chúa, mặc dù luôn luôn vẫn còn yếu đuối và là những người tội lỗi – chúng ta tất cả là như vậy – vẫn còn yếu đuối và những tội nhân, chúng ta được gọi đười mời gọi để hoan hỉ và can đảm sống đức tin."

Chúng ta cũng được mời gọi để sống đức tin trong "sự hiệp thông với Chúa và với anh chị em của ta, tôn thờ Thiên Chúa," người tiếp tục, " và đối diện với sự chịu đựng vất vả khó nhọc và thử thách của cuộc đới."

Kết luận những suy niệm của người, Đức Thánh Cha đã cầu xin "Đức Bà tự do" của miền này bầu cử cho mọi người có thể đạt được "sự vui mừng phục vụ Chúa và đi trong sụ tự do Người đã ban cho ta, sự tự do thờ phượng."

"Cầu xin Đức Maria giúp cho các con được nện Một Hội thánh thuộc về Mẹ, tiếp đón và mang đến cho mọi người. Xin Đức Mẹ luôn luôn ở kề bên các con, các con đau yếu, các con già cả, những người là sự khôn ngoan của dân, và của tuổi xuân của anh em," người đã cầu nguyện

"Vì tất cả dân chủng , xin Mẹ trở nên dấu chỉ sự an ủi và niềm hy vọng chắc chắn. Xin Mẹ sự tự do tháp tùng chúng con, giúp chúng con, yêu ủi chúng con và ban cho chúng con sự bình an hoan lạc."

__._,_.___
Posted by: "Dinh Xuan Quang" < This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH # 93 = NHA THO PDF Print E-mail

> From: Ngọc Nga
> Date: July 4, 2014 10:23:16 PM PDT
> To: " This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it "
> St_Andrew's_Church_in_VirginiaChurch
>
> NHÀ THỜ
>
> Phúc Âm Thánh Matthêu thuật lại Chúa vào đền thờ như sau: "Ðức kitô vào đền thờ, Ngài xua đuổi kẻ buôn bán, và những kẻ mua. Ngài lật nhào bàn ghế của người đổi bạc, và của kẻ bán bồ câu. Ngài nói với họ: Nhà của Ta là nhà cầu nguyện, còn các ngươi làm thành hang trộm cướp" (Mt 21,12-13). Phúc Âm thánh Yoan thêm chi tiết nữa là Chúa "lấy giây thừng làm roi mà xua đuổi họ." Và nói với họ là đừng biến nhà Cha Ta "thành cái chợ" (Gn 2, 13-17).
>
> Phúc Âm muốn nói gì về hành động của Chúa ở đây? Lời văn mô tả rất ngắn nhưng mỗi chữ mang một ý nghĩa thật sâu. Những gì đã thực sự xẩy ra ở Jerusalem vào ngày hôm ấy? Theo lời mô tả của Phúc Âm, điều làm tôi chú ý là trong suốt cuộc đời của Chúa, không khi nào Chúa đối lập rắn rỏi với dân chúng như lúc này. Chúa lật nhào bàn ghế. Chúa lấy giây thừng làm roi, xua đuổi các tín hữu. Chúa đã dùng những danh từ rất nặng. Ðây là bảng so sánh:
>
> Ðền thờ - - - - - - - - - Hang trộm cướp.
>
> Nhà cầu nguyện - - - - - cái chợ.
>
> Người trong đền thờ - - - kẻ buôn bán.
>
> Của lễ - - - - - - - - - - - - tiền bạc và súc vật.
>
> Hành động của Chúa - - lật nhào bàn ghế, lấy giây thừng quấn roi, xua đuổi dân chúng.
>
> Kết luận của Chúa - - - Nhà Ta là nhà cầu nguyện.
>
> Có buôn bán thì khó mà tránh được gian dối. Có tiền bạc thì làm sao tránh được rình mò. Ở đâu có súc vật, ở đó có mùi ô uế. Ðã là chợ thì có người trả giá, có người đôi co, có ồn ào. Có trộm thì có mất cắp. Gian dối sinh cãi nhau. Nhà Cha Ta là nhà cầu nguyện! Chúa thất vọng biết bao trong tiếng than thở ấy.
>
> Hôm nay, nếu Chúa vào nhà thờ, Chúa có còn phải lập lại lời nói 2,000 năm xưa: Nhà Ta là nhà cầu nguyện?
>
>
> Hôm nay, có nhà thờ đã bỏ hoang. Có nhà thờ đã được bán lại để làm khách sạn, làm tiệm buôn. Thánh giá ngày nào trên tháp cao đã bị hạ xuống. Những cửa sổ kính mầu rực rỡ mầu nhiệm cứu rỗi không còn nữa. Bây giờ là hình vẽ quảng cáo. Chúa mất nhà thờ.
>
> Bù lại, nhiều nơi lại xây nhà thờ. Muốn xây nhà thờ thì phải có tiền. Không có tiền thì tìm cách kiếm tiền. Tiền có thể làm mất sự trong sáng của tâm hồn, làm của lễ vương khói trần gian. Lịch sử Giáo Hội đã trải qua những đoạn đường tăm tối vì nhà thờ. Không thời kỳ nào Giáo Hội xây nhiều nhà thờ, xây huy hoàng như thời trung cổ. Cần tiền xây nhà thờ, nhiều nơi trong Giáo Hội đã bán ân xá lấy tiền. Ai càng mua nhiều thì càng được bảo đảm phần rỗi linh hồn. Luther nhận thấy đường lối sai lầm ấy, đã chống lại, đã tranh luận, đã chia rẽ. Có nhiều lý do để Luther ly khai khỏi Giáo Hội, nhưng một trong những lý do lớn đó cũng chỉ vì cần tiền để xây nhà thờ.
>
>
>
> *******************************************
>
> Có rất nhiều loại nhà thờ. Nhà thờ của những nước giàu thì nguy nga. Nhà thờ của những dân tộc nghèo thì lợp lá, vách đất, mưa dột. Có nhà thờ Công Giáo, có nhà thờ Tin Lành. Thế giới hôm nay vẫn ngưỡng mộ Ganhdhi vì tinh thần bất bạo động của ông. Tinh thần hòa bình này chẳng xa gì tinh thần của Chúa Kitô. Gandhi đã suy tư rất nhiều về Kitô giáo. Tiểu sử viết về đời ông kể lại là có một lần kia Gandhi đến nhà thờ. Khi ông đến cửa thì người đứng chào ở cuối nhà thờ lịch sự chào ông, rồi nói với ông rằng, ông đến nhà thờ là điều chúng tôi rất mừng, nhưng xin ông đến nhà thờ dành cho người da đen. Gandhi âm thầm, cúi đầu đi và không bao giờ trở lại nhà thờ nữa. Hôm nay, biết đâu cũng có những người đang mất niềm tin vào Chúa cũng chỉ vì nhà thờ.
>
>
>
> *******************************************
>
> Nếu nhà thờ là nơi đông người tụ họp nhất thì cũng là nơi nhiều ma qủy nhất. Ở chợ búa thì ma qủy thường chỉ cám dỗ người ta gian dối thôi. Nhưng nhà thờ là nơi ma qủy có thể cám dỗ đủ mọi thứ. Có thể đến nhà thờ để làm đẹp lòng người khác. Có thể đến nhà thờ vì sợ bị chê là thiếu đạo đức. Nhà thờ là nhà cầu nguyện. Nhưng cũng có thể xây nhà thờ để nổi danh. Có thể xây nhà thờ vì tự ái, giáo xứ bên cạnh xây được thì mình cũng phải xây cho xong. Nhà thờ là nơi nghe Lời Chúa: "Các ngươi đừng xét đoán nhau" (Gc 4,11-12). Nhưng chính nhà thờ lại trở nên tiêu chuẩn xét đoán. Nhìn kẻ này, trông kẻ kia có đi nhà thờ không để đánh giá lòng đạo đức của họ. Có người đến nhà thờ để chú ý đến mình, có thể là nhan sắc, tài năng, chức vụ trong xã hội. Ngày lễ là lúc nhà thờ nhộn nhịp đàn ca, quần áo. Nhưng có mấy ai nghe thấy nỗi vắng, nhìn thấy cái nghèo của Chúa trên thập giá.
>
> Cái nghèo của Chúa có khi vẫn dễ thấy. Nghe nỗi vắng, thấy cái nghèo nơi con người mới khó. Không ai mặc áo rách đến nhà thờ. Vì thế, để thấy cái nỗi khổ, cái nghèo nơi con người, phải ra khỏi nhà thờ, đi vào nhà thờ trong cuộc sống lầm than của họ. Lúc đó, phải xây nhà thờ là cuộc đời.
>
>
>
> **********
>
> Nhà Cha Ta là nhà cầu nguyện. Nhưng nhà thờ cũng là những vết thương đau đớn nơi thân thể Chúa Kitô. Nhà thờ là nơi mọi người chung một bữa tiệc, ăn cùng một bánh, chia sẻ cùng một chén thánh. Nhà thờ là nơi nối kết mọi phần tử trong một thân thể. Nhưng nhà thờ đã trở thành chia rẽ.
>
> Bên bờ giếng, người đàn bà Samari hỏi Chúa: "Lạy Ngài, tôi thấy Ngài là tiên tri... cha ông chúng tôi thờ phượng trên núi này, còn các ông thì lại bảo Jerusalem mới là nơi thờ phượng" (Gn 4, 19). Ðức Kitô nói với bà ấy: "Này bà, hãy tin Ta, sẽ đến giờ không phải trên núi này hay tại Jerusalem mà các ngươi thờ phượng Cha" (Gn 4, 21). Người đàn bà băn khoăn không biết phải thờ Chúa ở đâu. Chúa nói với bà: "Giờ sẽ đến, và là ngay bây giờ, những kẻ thờ phượng đích thực sẽ thờ Cha trong Thần Khí và Sự Thật, vì Cha chỉ muốn gặp những kẻ thờ phượng Ngài như thế" (Gn 4, 23). Người Do Thái có đền thờ trên đồi Jerusalem. Người Samari có đền thờ ở núi Gerizim. Họ không được phép vào nhà thờ của nhau. Hai bên đã thành thù địch cũng vì nhà thờ.
>
> Chúa không cần nhà thờ. Chỉ có con người cần nhà thờ. Con người cũng không cần nhà thờ nếu sống riêng lẻ. Ðiều ấy hàm ý, nhà thờ chỉ là nhà thờ khi nhà thờ là trung tâm điểm để dân Chúa hiệp thông. Ðánh mất sự hiệp thông, nhà thờ không còn ý nghĩa. Lịch sử hôm qua là thế, hôm nay cũng vậy, nhiều nhà thờ đã làm mất bình an trong gia đình. Nhà thờ gây đổ vỡ trong Giáo Hội. Nhà thờ đem đến phân ly. Chúa Kitô vẫn giang tay trên thập giá. Mỗi phe cầm một tay để kéo Chúa về phe mình thì Chúa sẽ bị rách đôi. Ðau đớn, nhưng Chúa biết làm sao, Chúa phải thương cả hai, vì tất cả đều là con của mình.
>
>
>
> *******************************************
>
> Lạy Chúa, không có nhà thờ nào đẹp bằng đền thờ của tổ phụ chúng con xây cho Chúa ở Jerusalem. Ôi Jerusalem đền thánh thành vàng. Công trình ròng rã xây cất trong bốn mươi sáu năm (Gn 2,20). Chúa đi qua, các môn đệ tự hào chỉ cho Chúa thấy sự huy hoàng của đền thờ, sao Chúa lại nói: "Nhìn ngắm công trình ấy ư? Ở đó, sẽ không còn hòn đá nào trên đá nào, tất cả sẽ bị phá tan tành" (Mt 24,1-2).
>
> Chúa bị các đạo sĩ kết án vì Chúa bảo phá đền thờ ấy đi, Chúa sẽ dựng lại trong ba ngày. Sợ chúng con không hiểu, nên thánh Gioan đã phải viết rõ: "Còn Ngài, Ngài nói về đền thờ Thân Mình Ngài" (Gn 2, 21). Lạy Chúa, nếu vậy thì con phải hết sức cẩn thận. Vì chỉ lo xây nhà thờ cho Chúa mà quên đi rằng Chúa là nhà thờ của con. Khi xây nhà thờ thì ma quỷ cũng có thể vào trú ngụ và gây nên biết bao gương xấu. Nhưng nếu lấy Thân Thể Chúa làm nhà thờ thì không ma quỷ nào vào được. Và, trong nhà thờ ấy con sẽ sống bình an.
>
> Nếu hôm nay Chúa hỏi: "Shopping center ở đâu?" Con có thể chỉ lối cho Chúa. Nếu Chúa hỏi: "Làm sao đến hý viện?" Con cũng có thể biết đường. Nếu Chúa hỏi: "Ðường nào đến nhà thờ?" Thì con bắt đầu phân vân, vì có quá nhiều nhà thờ, nhà thờ Tin Lành, nhà thờ Công Giáo, nhà thờ da đen, nhà thờ da trắng, nhà thờ Do Thái, nhà thờ của nhóm này, nhóm kia, con không biết Chúa chọn nhà thờ nào. Tuy nhiên, con vẫn có thể chỉ liều cho Chúa một ngôi. Nhưng nếu Chúa hỏi: "Nơi nào Cha có thể ngủ trọ đêm nay?" Thì con thực sự phân vân. Chính trong trái tim mình, con cũng không biết chắc đã sẵn sàng cho Chúa ở chưa. Trái tim mình là nơi gần mình nhất mà còn không biết thì làm sao biết những gì ở xa mình.
>
> Nơi nào Cha có thể ngủ trọ đêm nay?
>
> Câu hỏi của Chúa ngắn ngủi, mà câu trả lời thì nghe xa xôi, hiu hắt quá.
>
>
>
> LM Nguyễn Tầm Thường, S.J trích trong "Nước Mắt và Hạnh Phúc"

 
<< Start < Prev 1441 1442 1443 1444 1445 1446 1447 1448 1449 1450 Next > End >>

Page 1443 of 1695