mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4612
mod_vvisit_counterHôm Qua7758
mod_vvisit_counterTuần Này12370
mod_vvisit_counterTuần Trước54053
mod_vvisit_counterTháng Này214554
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11179147

We have: 134 guests online
Your IP: 54.80.198.173
 , 
Today: Jun 25, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
HOC HOI DE SONG DAO # 45 = NĂM ĐỨC TIN: Y NGHIA VA GIA TRỊ CỦA SU DAU KHO PDF Print E-mail

NĂM ĐỨC TIN : Ý NGHĨA và GIÁ TRỊ CỦA SỰ ĐAU KHỔ

Đau khổ là một thực tế hiển nhiên trong đời sống của con người, dù có niềm tin hay không .

Đây là một thực trạng mà không ai có thể phủ nhận hay tránh được trong cuộc sống trên trần gian này.Nào đau khổ vì bệnh tật, vì nghèo đói, vì bất công xã hội, vì thiên tai, động đất, bão lụt. Nào đau khổ vì bị tù đầy, tra tấn, bị kỳ thị, khinh chê và cô lập ( dân Untouchable bên Ấn Độ).Sau hết, đau khổ lớn lao nhất là chết chóc đau thương.

Vì đâu có đau khổ ?

Thực khó tìm được câu trả lời thỏa đáng theo suy nghĩ của con người cho câu hỏi này..

Tuy nhiên, có điều nghịch lý đáng nói ở đây là ở khắp nơi, và ở mọi thời đại, luôn có những kẻ gian ác, làm những sự dữ, sự tội, như giết người, trộm cắp, hiếp dâm, đặc biệt là cai trị độc ác và gây ra chiến tranh khiến hàng triệu người vô tội bị giết ... nhưng những kẻ đó vẫn sống phây phây với địa vị và tiền bạc dư thừa của chúng, trong khi biết bao người lành, lương thiện, đạo đức lại nghèo khó, bệnh tật nan y hay gặp tai nạn xe cộ, tầu bè. Cụ thể, năm 2008, một xe buýt chở giáo dân ở Houston, Texas đị dự Đại Hội Thánh Mẫu ở Carthage , Missouri đã gặp tai nạn khiến hàng chục người chết hoặc bị thương nặng.! trong khi những xe và phi cơ chở người đi đánh bạc ở Las Vegas, lake charles ( Louisiana).. hoặc du hí ở các nơi tội lỗi như Cancun ( Mexico) Thai lan, Kampuchia... thì chưa hề gặp tai nạn tương tự !! Lại nữa, những người nghiện rượu và thuốc lá thường dễ bị ung thư phổi, nhưng biết bao người không uống rượu và hút thuốc lá mà vẫn bị ung thư phổi , thi sao ?.Lại nữa, phụ nữ sinh con thì dễ bị ung thư ngực, nhưng có nữ tu không hề sinh đẻ mà vẫn bị ung thư ngực !

Vậy không lẽ Chúa phạt những người bị tai nạn hay bệnh tật kia???

Chắc chắn là không. Nhưng phải giải thích thế nào cho hợp lý và tìm ra ý nghĩa của sự đau khổ với con mắt đức tin của người tín hữu Chúa Kitô trong năm Đức Tin này.

Thật vậy, đau khổ là một thực trạng không thể tránh được trong trần gian này như Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ xưa :'

" Trong thế gian

Anh em sẽ phải gian nan khốn khó

Nhưng hãy can đảm lên

Thầy đã thắng thế gian. ( Ga 16: 33)

Nhưng trước khi Chúa đến trần gian để chia sẻ thân phận con người với nhân loại, sự đau khổ , sự dữ đã đầy rẫy trong trần gian như Kinh Thánh Cựu Ước đã ghi lại. Cụ thể ông Gióp (Job) là người " vẹn toàn, ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và tránh xa điều ác."( G 1: 1). Vậy mà ông đã gặp hoạn nạn, đau khổ lớn lao bất ngờ, không thể tưởng tượng được : nào con cái ( bảy con trai ba con gái) bỗng chốc lăn ra chết hết trong một trận cuồng phong từ sa mạc thổi đến. Nào đàn gia xúc của ông gồm bảy ngàn chiên dê, ba ngàn lạc đà, năm trăm đôi bò, năm trăm lừa cái và một số đông tôi tớ cũng bỗng chốc bị giết và cướp mất khỏi tay ông ! Nhưng..trước tai ương khủng khiếp này , ông Gióp chỉ biết quỳ xuống than thở với Chúa như sau :

" Thân trần truồng

Sinh ra từ lòng mẹ

Tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng

ĐỨC CHÚA đã ban cho

ĐỨC CHÚA lại lấy đi

Xin chức tụng danh ĐỨC CHÚA ! ( G 1 : 21)

Chính vì lòng trung kiên yêu mến, kính sợ Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, như khi được mọi điều sung sướng và nhất là khi phải đau khổ vì tai ương bất ngờ, ông Gióp đã được Thiên Chúa khen lao và ban lại cho ông gấp đôi những gì ông đã mất: ông lại sinh được bảy con trai và ba con gái xinh đẹp nhất trong xứ sở và sống thọ thêm một trăm bốn mươi năm nữa . (cf.G 42: 12-17)

Như thế , sự đau khổ, tai ương là phương tiện hữu hiệu Thiên Chúa đã dùng để thử thách các tôi tớ trung kiên của Người như các ông Mô- sê, Ap-bra-ham Gióp và Tô-bia.

Ngươc lai, đôi khi Thiên Chúa cũng dùng tai ương, đau khổ để trừng phạt con người vì tội lỗi và ngoan cố không muốn ăn năn sám hối để được tha thứ. Đó là hinh phạt Đại hồng thủy trong thời Cựu Ước, đã cuốn đi vào lòng đai dương tất cả mọi người, mọi sinh vật trên mặt đất, trừ gia đình ông Nô-e và các sinh vật được ông đem vào tàu trước khi mưa tuôn đổ xuống địa cầu. ( .St 6: & 7)

Lại nữa, Thiên Chúa đã dùng lửa và mưa sinh diêm từ trời xuống để hủy diệt thành Xô-đôm , vì ông Ap-bra-ham không tìm được người ngay lành nào trong thành tội lỗi đó, để xin Chúa tha chết cho thành ấy. ( Sđd : 19)

Nhưng khi dân thành Ni-ni-vê nghe theo lời kêu gọi của ngôn sứ Giô-na ăn chay , cầu nguyện và xám hối thì Thiên Chúa đã tha không đánh phạt họ như Người đã ngăm đe.(. Gn 3: 1-10)

Như vậy , trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã dùng đau khổ , gian nan khốn khó để thử thách các tôi tớ trung thành và cũng để đánh phạt những kẻ làm những sự dữ , tội lỗi mà không chiu xám hối và từ bỏ con đường gian ác.

Dân Do Thái, cho đến thời Chúa Giêsu xuống trần và đi rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, vẫn quen nghĩ rằng sự khó, sự đau khổ và tai ương xảy ra cho ai thì tại tội lỗi của người đó hay của cha mẹ nạn nhân. Cho nên khi thấy một người mù từ bé, các môn đệ của Chúa Giêsu đã hỏi Người như sau :

" Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?( Ga 9 : 2). Chúa Giêsu đã trả lời họ như sau : " không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng chuyện đó xảy ra là để các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh." ( Sđd 9; 3)

Việc của Thiên Chúa được tỏ hiện là Chúa Giêsu đã chữa cho anh mù được xem thấy để minh chứng Người là quả thực là Đấng Thiên Sai ( Mê-si-a ) đã đến trong trần gian để " cho người mù được thấy. kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết chỗi dậy, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng.." ( Lc 7 : 22 ) .

Nhưng cũng trong Tin Mừng Thánh Gioan, Chúa Giêsu cũng nói với một người đã đau ốm lâu năm và Chúa đã chữa lành cho anh ta.Nhưng khi gặp lại anh này trong Đền Thờ sau đó, Chúa đã nói với anh điều đáng chú ý như sau :

" Này, anh đã được khỏi bệnh . Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước." ( Ga 5: 14)

Như thế có nghĩa là tội lỗi cũng có thể là nguyên nhân gây ra đau khổ cho con người như Chúa đã nói trên đây. Kinh nghiệm thực tế ngày nay cũng chứng minh điều này. Kẻ trộm cắp cứ quen sống bất lương như vậy, sẽ có ngày gặp tai họa khi vào nhà ai để ăn trộm và có thể bị chủ nhà bắn chết. ( ở Mỹ rất nhiều người dân có súng trong nhà để tự vệ). Người ngoai tình cũng có thể bị tình địch giết chết vì đã gian díu với vợ hay chồng của người khác.Lái xe ẩu, vượt đèn đỏ có thể gây ra án mạng cho người khác và cho chính người lái xe ẩu.Đúng là tội đâu vạ đấy như người Việt Nam chúng ta thường nói.

Tuy nhiên, là người tín hữu, chúng ta được dạy dỗ để tin rằng sự đau khổ về thể lý hay tâm hồn cũng là phương tiện mà Thiên Chúa dùng để cho chúng ta được thông phần sự thương khó đau khổ với Chúa Kitô, Đấng đã vui lòng chịu mọi sự khốn khó cho đến chết đau thương trên thập giá để cho chúng ta được cứu độ và có hy vọng được hưởng hạnh phúc Nước Trời với Chúa sau hành trình đức tin trên trần thế này.

Thật vậy, Chúa Giê-su Kitô là Đấng Thiên Sai ( Messaih) đã đến trần gian làm Con Người, đã chiu khốn khó ngay từ khi sinh ra trong cảnh cực kỳ khó nghèo nơi hang lừa máng cỏ, bị đe dọa giết chết bởi Hêrôđê khiến Đức Mẹ và Thánh Giuse phải mang chậy trốn sang Ai Cập lúc đêm khuya.. Lớn lên, Người đi rao giảng Tin Mừng trong điều kiện rất khó nghèo, lang thang đó đây như kẻ vô gia cư đúng như Chúa đã nói với các môn đệ :" con chồn có hang, chim trời có tổ , nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu." ( Mt 8 : 20)

Là Đấng Thiên Sai, Chúa Kitô sẽ " phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục , các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại." ( Sđd 16: 21)

Phêrô, môn đệ được Chúa khen ngợi vì đã tuyên xưng đúng Người là " Đấng Kitô, con Thiên Chúa hằng sống.". Nhưng khi nghe Chúa nói đến những đau khổ mà Người sắp phải chịu trước khi chết, sống lại và lên trời vinh hiển, Phêrô đã tìm cách can ngăn Chúa như sau : " Xin Thiên Chúa thương đừng để cho Thầy gặp chuyên đó.".( Sđd 16: 22)

Để trả lời cho Phêrô và cũng để dạy cho chúng ta biết giá trị của đau khổ, Chúa đã quở trách ông như sau: " Xa tan , hãy lui lại đàng sau Thầy ! anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người." .( Sđd 16: 23)

Phêrô can ngăn Chúa vì đã hành động đúng với suy tư của mọi người trần thế là không ai muốn chiu sự gì khốn khó, đau khổ.Ai cũng muốn được luôn khỏe mạnh, sung sướng , an nhàn, có nhiều tiền của và danh vọng ở đời.Không ai muốn bệnh tật, nghèo đói và bị khinh chê, tù đầy hay bắt bớ . Ước vọng được khỏe mạnh cũng rất chính đáng và đẹp lòng Chúa, như tác giả Sách Huấn Ca đã viết:

" Người đã chết thì hết xưng tụng vì nó không còn nữa

Chỉ người đang sống và khỏe mạnh mới ca ngợi Đức Chúa." ( Hc 17 : 28)

Vì thế, người đau ốm cầu xin Chúa cho được lành bệnh tật của thân xác:

"Lậy Chúa, xin đoái thương, này con đang kiệt sức

Chữa lành cho vì gân cốt rã rời

Toàn thân con rã rời quá đỗi

Mà lậy Chúa, Chúa còn trì hoãn đến bao giờ ? ". ( Tv 6 : 3-4)

Cầu xin cho được khỏe mạnh và bình an trong cuộc sống là điều tốt phải xin Chúa và không có gì đáng chê trách. Nhưng bệnh tật và rủi ro thì không ai tránh được trong cuộc sống ở đời này.Người đạo đức ,lương thiện và kẻ bất lương gian ác đều không ít thì nhiều phải đau khổ như bệnh tật, tai nạn bất ngờ, tang chế trong gia đình vì người thân mất đi.... Tuy nhiên, cứ xem gương Chúa Giêsu , Đức Mẹ và các Thánh thì người có đức tin phải hiểu rằng đau khổ có giá trị cứu rỗi và là phương thế hiệu nghiệm mà Thiên Chúa dùng để thánh hóa và cải hóa con người. cũng như để thử thách lòng tin yêu của các tôi tớ trung kiên như trường hợp các ngôn sứ Mô-Sê, Abraham, Gióp và Tôbia đã nói ở trên.

Vì đau khổ có giá trị xin tha tội, nên ông Mô-sê đã xin hiến mạng sống mình làm của lễ để xin Thiên Chúa tha tội cho dân Do Thái xưa:

" Ông Mô-sê trở lại với ĐỨC CHÚA và thưa : "than ôi dân này đã phạm một tội

lớn.Họ đã làm cho mình một tượng thần bằng vàng.Nhưng giờ đây ước gì Ngài miễn chấp tội họ. Bằng không, thì xin Ngài xóa tên con khỏi cuốn Sách Ngài đã viết." ( Xh 32 : 31-32)

Chính vì giá trị cứu chuộc của đau khổ mà Chúa Kitô, Đấng Thiên Sai, Người Tôi tớ đau khổ của Thiên Chúa, đã vui lòng " uống chén đắng" là vác thập giá, chịu mọi cực hình cho đến khi chết đau thương trên thập giá để đền tội cho nhân loại và cho chúng ta hy vọng được sống hạnh phúc đời đời với Chúa trên Nước Trời mai sau.. Phải nói là có hy vọng thôi chứ không phải là bảo đảm chắc chắn ngay từ bây giờ, không phải vì sự đau khổ của Chúa Kitô chưa đủ cho con người được cứu rỗi, mà vì con người còn có tự do để cộng tác với ơn Chúa để được cứu chuộc hay bị loại vì đã tự ý khước từ ơn cứu rỗi đó để sống buông thả theo tính hư nết xấu của xác thịt và chậy theo những quyến rũ của thế gian đang tràn ngập với "văn hóa của sự chết" mà những kẻ không có niềm tin đang ngụp lặn trong đó.

Nếu con người không có thiện chí muốn cộng tác với ơn Chúa để sông theo đường lối của Chúa, thì Chúa không thể cứu ai được , mặc dù công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô là vô giá và đủ cho con người được cứu rỗi.

Tóm lại, không ai có thể tránh được đau khổ trong cuộc sống trên trần gian này.Tuy nhiên, như đã nói ở trên, với người có niềm tin nơi Chúa thì đau khổ là phương thế tốt nhất cho ta được trở nên giống Chúa Kitô , Người đã đi vào vinh quang phục sinh qua khổ hình thập giá để dẫn đưa chúng ta vào hưởng hạnh phúc Nước Trời, nếu chúng ta cũng vui lòng vác thập giá theo Người. Nghĩa là chúng ta phải vui lòng chấp nhận những sự khó, sự đau khổ mà chúng ta không kiêu căng đi tìm kiếm nhưng không hậm hực kêu trách Chúa khi gặp phải trong cuộc sống trên trần gian này. Đó là cách chấp nhận đau khổ đẹp lòng Chúa, đúng theo lời dạy của chính Chúa Kitô, là " ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo." ( Mt 16: 24).

Vác thập giá theo Chúa có nghĩa là vui lòng chịu mọi sự khó Chúa gửi đến trong cuộc đời của mỗi người chúng ta.

Vậy chúng ta hãy can đảm và bằng lòng chịu những sự khó, sự đau khổ mà chúng ta không ai muốn kiếm tìm nhưng không tránh được, vì Chúa đã tha phép cho xảy ra để cho ta được thông phần sự thương khó của Chúa Kitô để đền tội mình và tội của người khác, cũng như để cầu xin cho nhiều người chưa biết Chúa được nhân biết và tin yêu Chúa để cùng hưởng nhờ công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô.

. Đó là điều quan trọng chúng ta cần suy tư và sống trong Năm Đức Tin này.

LM Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 
HOC HOI DE SONG DAO # 44 = DUC TIN SONG DONG PDF Print E-mail

 

Wednesday, November 14, 2012 11:14 AM

ĐỨC TIN SỐNG ĐỘNG

Kinh thánh dẫn tới ĐỨC TIN và làm thăng tiến ĐỨC TIN. Nhưng ngày nay có nhiều học giả Kinh thánh chối bỏ ĐỨC TIN,nhiều thần học gia không tin Thiên Chúa. ĐỨC TIN chỉ có thể lãnh nhận qua Bí tích .Có bẩy Bí tích :Bí tích Thánh tẩy ban ĐỨC TIN,sáu Bí tích kia chỉ mang lại hiệu quả khi người lãnh nhận đã có ĐỨC TIN.Vậy Bí tích Thánh tẩy là "gốc" của các Bí tích

Người công giáo đạo gốc được lãnh Bí tích Thánh tẩy ngay từ lúc còn được ẵm trên tay,siêng năng đọc kinh,tham dự thánh lễ và lãnh nhận các Bí tích nhưng hầu hết không hiểu được bản chất của của Bí tích Thánh Tẩy là "chết cho tội và sống cho Chúa";là được " tái sinh vào đời sống Thần linh".Họ cho rằng "đời sống được Thánh Thần hướng dẫn" là đời sống của mấy "vị thánh",họ chỉ là phàm nhân,không có can đảm dấn thân thưc hiện những điều Chúa dậy như chia sẻ, phục vụ tha nhân.Họ đọc "lạy Cha chúng con ở trên trời"nhưng không nhìn nhận mọi người là anh em; nguyện "nước Cha trị đến",nước Cha là nước yêu thương ,nhưng chính họ lai không sống yêu thương với những người chung quanh.

Chúng ta còn nhớ khi Tin lành tách khỏi giáo hội mẹ,Martin Luther chỉ mang theo một Bí tích Thánh tẩy và Kinh thánh; nhưng nếu theo dõi phong trào Canh tân của các hệ phái Tin lành ,ta nhận thấy một sự phát triển vượt bực từ 1906 đến nay .Tôi cố gắng đi tìm nguyên nhân sâu xa của sự phát triển này.Thế rồi vì có nhu cầu học tiếng Anh,tôi có dịp theo dõi hàng ngàn bài giảng của hàng chục mục sư trên các đài TBN(Trinity broadcast network) và DAYSTAR phát hình trên toàn thế giới 24 giờ mỗi ngày ,7ngày 1 tuần,từ năm 2001 đến nay 2012,tôi nhận thấy "tất cả mọi bài giảng đều kết thúc bằng một lời cầu nguyện sám hối và tuyên xưng ĐỨC TIN vào CHÚA CỨU THẾ".Đặc biệt sau mỗi bài giảng suốt 50 năm của mục sư Billy Graham,thường tổ chức tại các sân vận động chứa hai ,ba chục ngàn người,có hàng trăm hoặc hơn ngàn người tiến lên trước khán đài công khai sám hối và đầu phục Chúa.Nhà giảng thuyết trứ danh này đã đem Lời Chúa tới cho khoảng 210 triệu khán thính giả trên toàn thế giới.Qua những nhận xét trên ,tôi thật sự tin rằng chính những lời cầu nguyện sám hối và tuyên xưng ĐỨC TIN này là nguyên nhân của sự phát triển vượt bực nói trên.

Trong năm ĐỨC TIN,kỷ niệm 50 năm ngày khai mạc công đồng Vaticano II,để có ĐỨC TIN SỐNG ĐỘNG ,chúng ta có một nhu cầu và một việc phải thực hiện :

*Được nghe trong thánh lễ Chúa nhật bài giảng có nội dung tổng quát tương tự như bài giảng ngày lễ HIỆN XUỐNG của thánh Phêrô (CVTĐ 2:14-41) làm người nghe nhận ra tội của mình và dẫn tới một lời cầu nguyện sám hối và tuyên xưng ĐỨC TIN của toàn cộng đoàn.

*Suy niệm và "nguyện" kinh lạy cha mỗi ngày theo lời dạy của Chúa Cứu Thế.Kinh lạy cha là chương trình hành động của Chúa Cứu Thế ở trần gian,mỗi chữ trong kinh lạy cha là mật mã (code) giúp ta nhớ toàn bộ lời Chúa Cứu Thế.Khi ta suy niệm kinh lạy cha là bắt chước Đức Maria "suy đi nghĩ lại"và giữ trong lòng lời Chúa.      Khi ta " nguyện"kinh lạy cha là cộng tác với Chúa thực hiện chương trình của Ngài.

Đa minh Đinh trung Nghĩa

Cách Cầu Nguyện Bằng Kinh Lạy Cha

Mua chay 2007

Trước khi khai mạc Đại Công Đồng Chung Vaticano II, Đức Giáo Hòang Gioan XXIII kêu mời tòan thể giáo hội khẩn thiết xin Chúa ban cho giáo hội và thế giới một lễ "HIỆN XUỐNG MỚI" để đưa giáo hội trở về nguồn.

Rồi trước khi bước vào thiên niên kỷ kitô thứ ba, trong bối cảnh bỏ đạo hang lọat, nhà thờ hoang vắng bên châu âu, đời sống luân lý suy đổi về mọi mặt, Đức Giáo Hòang Gioan Phalô II kêu gọi tòan thể giáo hội sám hối.

Hưởng ứng lời kêu gọi của Đức Cố Giáo Hòang Gioan Phaolô II, Chúng ta xin Chúa Thánh Thần soi sáng và nghiêm chỉnh xét duyệt lại cách sống đạo của người công giáo chúng ta.

Theo tôi, lý do làm giáo hội sa sút là vì "thiếu ơn Chúa" (Ga 15, 5), thiếu ơn Chúa vì không cầu nguyện (bỏ đạo) hay vì cầu nguyện sai không đúng lời Chúa dạy! Đại đa số tín hữu đồng hóa đọc kinh với cầu nguyện. Đặc biệt nói về kinh lạy cha, ngừơi ta đọc kinh như máy, như con vẹt, đọc trong gia đình, ở chỗ riêng tư hay ngay trong thánh lễ. Một số ít tiến bộ hơn cũng miệng đọc lòng suy nhưng chỉ suy được tới "xin Cha làm" "xin Cha ban" chứ không hề nghĩ tới những đòi hỏi khi cầu nguyện bằng kinh lạy Cha.

Sau khi đọc kinh, dâng lễ người ta còn cảm thấy lòng lâng lâng sung sướng vì cho là mình "đạo đức"* hơn những người không cầu nguyện như mình, đặc biệt là những người ngòai Kitô giáo, vì tin tưởng thế nào mình cũng được ơn cứu độ. Tâm trạng này giống hệt tâm trạng của người pharisiêu khi lên đền thờ cầu nguyện, đúng ra còn tệ hơn, vì họ đâu có biết nói lời tạ ơn và đâu có ăn chay và đóng thuế mười phần trăm như người pharisiêu (Lc 18, 9-14).

Chúng ta biết rằng thịên thần Lucifer đã trở thành quỷ Satan chỉ vì kiêu căng. Phát hiện ra tính kiêu căng này là việc vô cùng khó khăn vì cứ xét những tiêu chuẩn bên ngoài có thể nhận biết được, thì chính đương sự và tòan thể xã hội đều nhận họ là những người đạo đức, đáng kính. Và vì không nhận biết mình kiêu căng nên lấy gì để sám hối, chính ở điểm này mà giáo hội sa sút!

Đó là một thực tế không thể chối cãi. Đúng lý ra các tín hữu phải được dạy dỗ, giảng giải và nhắc nhở thường xuyên về lời cầu nguyện quan trọng mà chính Chuá Cứu Thế đã truyền. Họ không hiểu được rằng kinh lạy cha chính là chương trình họat động của Chúa Giêsu ở trần gian, mỗi chữ trong kinh lạy cha là mật mã (code) giúp ta nhớ được tòan bộ lời Chúa Cứu Thế. Thêm nữa Ngài dạy chúng ta "cầu nguyện" chứ không phải là "đọc" kinh lạy cha như hiện giờ đang thực hịện trong thánh lễ.

Đúng ra khi đọc "lạy Cha chúng con" họ phải hiểu rằng Chúa Cứu Thế muốn tín hữu phải xin Chúa Thánh Thần đến để làm sống động tình con thảo với Chúa Cha (Rm 8, 15) và tình huynh đệ với nhau.

Khi đọc "ở trên trời" là nghĩ ngay tới những đặc tính của Thiên Chúa: siêu việt, tòan năng, hằng hữu, nhân từ thương xót...

Rồi trong tình con thảo, các tín hữu cùng nhau theo gương Chúa Giêsu quyết tâm làm:

- "danh Cha cả sáng" đi đôi với đòi hỏi phải học hỏi kinh thánh (Cv 1, 7-8).

- "nước Cha trị đến" đi đôi với đòi hỏi phải sống công bằng bác ái (Ga 13, 34-35).

- "ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời" đi đôi với đòi hỏi tìm kiếm kế họach, ơn gọi của Chúa cho đời mình (Gr 1, 4-10), nhìn nhận mọi biến cố xẩy tới là do sự quan phòng của Chúa.

- "xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày" đi đôi với đòi hỏi phải chia sẻ của cải vật chất và tinh thần cho tha nhân, không phải chỉ là tiền dư bạc thừa dưới hình thức bố thí mà là "ai có hai áo thì chia cho người không có, ai có gì ăn thì cũng làm như vậy" (Lc 3, 11) hay chia sẻ nửa gia tài như Gia-Kệu đã thực hiện và được Chúa Cứu Thế tán thưởng (Lc 19, 8-10).

- Lương thực "HẰNG NGÀY"nuôi linh hồn là LỜI CHÚA là CẦU NGUYEN phải được thực hiện MỖI NGÀY.

- "và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con" (Mt 18, 23-35).

- "xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ" đi đôi với đòi hỏi lánh xa dịp tội (Lc 22, 39-40).

- "nhưng cứu chúng con cho khỏi mọi sự dữ" đi đôi với đòi hỏi xét mình nghiêm túc để phát hiện những tội sâu kín và những bệnh tật tâm linh như: câm điếc, đui mù, điên khờ, chai lỳ, lãnh đạm vì tội là nguỵên nhân của mọi sự dữ (Lc 5, 17-25).

Nếu tín hữu được Chúa Thánh Thần hướng dẫn vào tình liên hệ thâm sâu "con thảo với Cha trên trời" và quyết tâm chấp nhận những đòi hỏi của Chúa Cứu Thế trong kinh lạy cha thì lời cầu nguyện này chính là sự thờ phượng trong thần khí và sự thật. Đó là sự thờ phượng mà Thiên Chúa tìm kiếm (Ga 4, 23-24).

Khi cầu nguyện như thế, tín hữu sẽ nhận ra tội lỗi và những thiếu sót của mình trước những đòi hỏi cao độ của vương quốc tình yêu hòan thiện và do đó tâm tình sám hối sẽ phát sinh giống tâm tình của người thu thuế khi lên đền thờ cầu nguyện (Lc 18, 13-14).

Do đó, để cứu vãn tình hình, để thăng tiến giáo hội, tôi xin đề nghị một giải pháp thật đơn giản và hữu hiệu sau đây để biến "đọc" thành "nguyện" theo đúng lời Chúa dạy:

Mỗi ngày khi cầu nguyện bằng kinh lạy cha, ta bắt đầu câu "Lạy Cha chúng con ở trên trời" và sau đó yên lặng một phút để thầm thĩ cầu khẩn Chúa Thánh Thần đến trong tâm hồn, giúp ta ý thức một cách sống động mối liên hệ con thảo với Cha và tình huynh đệ với mọi người trong tâm tình TIN CẬY MẾN SÁM HỐI, TẠ ƠN, CA NGỢI....Đồng thời sẵn sàng đón nhận và thực hiện mọi đòi hỏi của Chúa Cứu Thế trong kinh lạy cha.

Tiếp đó ta đọc chậm rãi phần còn lại của kinh lạy cha. Tôi quả quyết nếu mọi tín hữu đều cầu nguyện bằng kinh lạy cha như thế mỗi ngày thì giáo hội và thế giới sẽ đổi mới vì tôi biết chắc đã có hai người được ơn " Đổi Mới " và đã đạt tới độ dám chia nửa thu nhập cho người nghèo sau 10 năm cầu nguyện bằng kinh lạy cha.

* Lưu ý: Đạo đức đích thực là "mến Chúa yêu người" mà gương mẫu là chính Chúa Giêsu Kitô. Đọc kinh cầu nguyện, tham dự thánh lễ chỉ là những phương tiện để giúp ta đạt tới đạo đức đích thực.

Đa minh Đinh trung Nghĩa

 
HOC HOI DE SONG DAO # 44 = HAY YEU KHI CON BEN NHAU PDF Print E-mail

 

 CHIA SẺ TIN BÀI TRONG YÊU THƯƠNG

 Tuesday, November 13, 2012 9:42 PM

Subject: Chia Sẻ Về Một Niềm Tin

HÃY YÊU KHI CÒN BÊN NHAU

(Bài Cảm nghiệm Sống này khá trung dung, cần cho mọi Tín hữu)

Phung Phung chuyển

===============================

Chia Sẻ Về Một Niềm Tin

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình công giáo. Tôi vẫn sống đạo và đi nhà thờ, cầu nguyện như đã được dạy, nhưng tôi không cảm thấy Chúa rõ ràng trong đời sống của mình. Khi còn nhỏ, mỗi khi đi tham dự các trại giáo lý hoặc lúc lớn lên đi các khoá tĩnh tâm do linh mục tuyên úy tổ chức. Khi mới đi tĩnh tâm về, thì lòng cảm thấy sốt sắng, vì niềm tin được hâm nóng lại, nhưng theo thời gian, niềm tin ấy lại tàn theo mây khói và tâm hồn nguội đi lúc nào không hay.

Trước đây, trong thời gian chưa cảm nghiệm được Chúa. Tôi vẫn đọc kinh, cầu nguyện, nhưng không biết Chúa có nghe và nhận lời mình không? Tôi không quả quyết được điều này, vì chỉ nghe, biết, thực hành, cầu xin với Chúa, nhưng không có kinh nghiệm về tương quan với Chúa, có nghĩa là như nói ở trên, là có cảm thấy lòng sốt sắng, nhưng lúc đó chưa xác định hay chưa cho đó là những cuộc gặp gỡ Chúa hoặc cảm nếm ngọt ngào Chúa ban cho tâm hồn.

Thời gian thấm thoát trôi qua. Tôi cảm thấy lòng mình thiếu điều gì đó, cần phải tìm kiếm, nhưng chẳng khẳng định được là thiếu điều gì mà tìm, và tìm như thế nào, ở đâu v.v... Vẫn thấy đời vô định, chưa có mục tiêu, chưa an tâm, vững chắc. Mặc dù đời sống xã hội và gia đình đã ổn định và đầy đủ.

Tôi có đọc được một ít sách về Linh Thao và của cha Nguyễn Tầm Thường (cha Tước). Được lôi kéo bởi những tư tưởng của cha, nên tôi có tham dự vài khoá linh thao do cha giảng. Từ đó tôi cảm thấy quan tâm đến đời sống nội tâm và từ từ thấy có bàn tay nhiệm mầu của Chúa trong đời sống mình.

Rồi tới một hôm, một người quen rủ đi nghe giảng Thánh Linh, vì họ nói cha giảng rất hay và cha nói, mọi người có thể về mời những người quen đi tham dự. Tôi là người đã được mời đi. Tôi đã nhận lời tới nghe giảng ngày hôm sau. Khi nghe cha tường thuật về sự hiện diện cụ thể của Chúa trong đời sống của cha và những kinh nghiệm sống tương quan của cha và sự đánh động trực tiếp của Chúa trong đời sống cha, đã đánh động tôi, nên tôi xin cha cầu nguyện cho tôi, vì tôi cũng muốn có cảm nghiệm sống với Chúa giống như cha.

Bắt đầu từ đó, khi có tĩnh tâm về thánh linh tôi đều đi tham dự. Bởi vì tôi đã được Chúa đánh động. Tình yêu Chúa đã đụng chạm con tim và Chúa đã bước vào cuộc sống của tôi. "Chúa ghi vào hồn con dấu ấn của Ngài. Chúa đi vào đời con êm ái tuyệt vời" (Dấu ấn tình yêu).

Tôi đã cố gắng đem ra thực hành những gì đã học được qua các buổi tĩnh tâm. Mỗi lần tôi học biết thêm về niềm tin và tình yêu Chúa. Chúa mạc khải cho tôi thêm về Chúa và tôi được lớn lên trong đời sống tâm linh, vì tôi được đi trong ánh sáng và sự hướng dẫn của Thần Khí Chúa. "Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn". (Ga 16.13).

Từ từ với thời gian, tôi đã khám phá ra sự hiện diện và tác động của Chúa trong chính đời sống của tôi. Sau hai lần tham dự tĩnh tâm, tôi rất vui và xác quyết rằng: Bây giờ tôi đã tìm được điều mà tôi tìm kiếm lâu nay. Đó chính là Chúa, Chúa là giải đáp cho khát vọng mà tôi đã không định nghĩa được. Tôi đã tìm được mục đích của cuộc đới. Tôi đã tìm được lẽ sống. Tôi chỉ còn cần làm sao để đạt được mục đích này thôi. Tôi tin với ơn Chúa, tôi sẽ đạt được, nên tôi cảm thấy vững tâm, an lòng, trông cậy vào Chúa, vì có Chúa dẫn dắt tôi đi. "Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi" (Tv. 119.105).

Từ đó trở đi, tôi cảm thấy tin tưởng và phó thác vào Chúa hơn. Đời sống và quan điểm của tôi đã được Chúa thay đổi. Tôi khả quan hơn. Có Chúa không phải sợ gì. "Tôi tin tưởng vào Thiên Chúa và không còn sợ hãi". (Tv. 56.5) Tôi tập sống thành thật và giữ lời Chúa, các giới răn Chúa và Giáo Hội. Khi sống phó thác, tôi đã thấy Chúa quan phòng lo cho tôi tất cả những gì tôi tín thác nơi Ngài. Chúa cho tôi say mến tình Ngài, nên tôi muốn sống vì Ngài và cho Ngài.

Trước đây, lúc còn yếu lòng tin, tôi đã đi coi chỉ tay v.v... để biết về tương lai. Tập thiền (transcendental meditation) vì chưa có gì tạo cho tôi cảm giác an toàn. Sau này thì biết đó là một lầm lỗi, tôi đã đi xưng tội, từ bỏ và được linh mục đọc lời giải thoát cho. Bây giờ thì tôi dám xác tín: "Thiên Chúa sống động và hiện hữu trong thế giới này và trong mỗi tâm hồn tin yêu Chúa". Chúa vẫn hoạt động và làm phép lạ như xưa Chúa sống nơi trần thế. Chúa vẫn đi bên tôi bao lâu nay, nhưng tôi chưa nhận ra Ngài. Cho tới lúc được Ngài mở mắt tâm linh và tôi đã cảm nhận được sự đồng hành của Ngài, nên tôi vững tâm. "Chúa là sức mạnh, là khiên mộc che chở tôi, lòng tôi đặt tin tưởng nơi Người. Tôi đã được Người thương trợ giúp, nên lòng tôi vui mừng hoan hỷ, cất tiếng hát tạ ơn Người". (Tv.28.7).

Tôi đã khám phá ra kho tàng quý báu mà Chúa đã đặt để, đã ban tặng cho tôi khi lãnh nhận Bí Tích Thanh Tẩy, làm con Chúa và ấn tín Chúa đã đóng trên trán khi lãnh nhận Bí Tích Thêm Sức. Tôi đã được lãnh nhận Chúa Thánh Thần, nhưng tôi thờ ơ, để Ngài nghỉ ngơi, ngồi chơi xơi nước, không tiếp chuyện hay hỏi han gì tới Ngài. Lúc đó chưa biết là mình có thầy để tâm sự, bàn hỏi mọi việc. Về sau mới ý thức được điều này. Bây giờ thì mọi chuyện tôi luôn bày trước mặt Chúa. Mọi quyết định đều coi đó có phải ý Chúa không, có đẹp lòng Chúa không. Và xin Chúa hướng dẫn, soi sáng cho những dự định, ước mong, để lựa chọn đúng theo ý Chúa. Chúa là trung tâm điểm của cuộc sống, nên tôi muốn sống kết hợp mật thiết với Chúa luôn. Bấy lâu nay là con Chúa, tôi rất giàu có, nhưng không biết khơi nguồn, khai thác. Một kho tàng vô giá tàng ẩn trong người, nhưng không biết tận dụng. Cho đến khi Chúa đến với tâm hồn tôi, Chúa đã chỉ cho tôi cách khởi động, vì có Chúa là có tất cả.

Tôi đã thấy Chúa làm nhiều phép lạ qua những buổi tĩnh tâm tôi tham dự. Chúa đã cho tôi gặp được những nhân chứng là những người Chúa ban cho những ơn đặc biệt, như: ơn nói tiên tri, ơn nói tiếng lạ v.v... để hướng dẫn tôi về cung lòng Chúa. "Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Người thì được ơn làm phép lạ, người thì được ơn nói tiên tri, kẻ thì được ơn phân biệt thần khí, kẻ khác thì được ơn nói các thứ tiếng lạ" (1 Cr.12.4+10). Tôi xin hết lòng tạ ơn Chúa. Tôi đã học được những điều quan trọng làm hành trang cho đời sống đức tin như: Thánh Linh, Thánh Kinh, Thánh Lễ, Thánh Thể, Thánh Mẫu Maria, Thánh Ca và Thánh Giá.

Một kinh nghiệm khi được Chúa đụng chạm, là một trong những khởi sự của tiến trình hoán cải: Có hai người trong thánh linh cầu nguyện cho tôi và bỗng nhiên nước mắt tôi cứ tuôn rơi, tôi không hiểu được, nhưng tôi cảm nhận được là Chúa đã đến trong tâm hồn tôi. Chúa đã đụng chạm lòng tôi, cho tôi cảm nếm tình yêu của Ngài - Nụ hôn của Chúa Thánh Thần – Chúa đã cải hoá, biến đổi, chữa lành và cho tôi có nhận thức: Tôi là con của Chúa, con của Vua Trời Đất, là tông đồ của Chúa và Chúa giúp tôi sống làm chứng nhân cho Chúa. Nhân chứng của tình yêu và an bình.

Xin Thánh Thần hãy đến, để ngọn lửa tình yêu Chúa đã đốt trong chúng con được cháy sáng hơn lên, lửa mà Chúa Giêsu đã đem đến cho nhân loại. "Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên" (Lc.12.49), để chúng con luôn quyết định và lựa chọn theo Chúa.

Xin Mẹ Maria gìn giữ và che dấu niềm tin của chúng con khỏi những lầm lạc và yếu đuối trong trái tim Vô Nhiễm Mẹ. Xin Thánh Cả Giuse, Thánh Bổn Mạng, các Thiên Thần, các Thánh cầu bầu cùng Chúa cho chúng con và nâng đỡ chúng con được lớn lên và vững mạnh trong đời sống đức tin và trung thành với Chúa.

Nguyễn Thị Hạnh.

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 74 = DUC TIN SONG DONG PDF Print E-mail

 

Wednesday, November 14, 2012 11:14 AM

ĐỨC TIN SỐNG ĐỘNG

Kinh thánh dẫn tới ĐỨC TIN và làm thăng tiến ĐỨC TIN. Nhưng ngày nay có nhiều học giả Kinh thánh chối bỏ ĐỨC TIN,nhiều thần học gia không tin Thiên Chúa. ĐỨC TIN chỉ có thể lãnh nhận qua Bí tích .Có bẩy Bí tích :Bí tích Thánh tẩy ban ĐỨC TIN,sáu Bí tích kia chỉ mang lại hiệu quả khi người lãnh nhận đã có ĐỨC TIN.Vậy Bí tích Thánh tẩy là "gốc" của các Bí tích

Người công giáo đạo gốc được lãnh Bí tích Thánh tẩy ngay từ lúc còn được ẵm trên tay,siêng năng đọc kinh,tham dự thánh lễ và lãnh nhận các Bí tích nhưng hầu hết không hiểu được bản chất của của Bí tích Thánh Tẩy là "chết cho tội và sống cho Chúa";là được " tái sinh vào đời sống Thần linh".Họ cho rằng "đời sống được Thánh Thần hướng dẫn" là đời sống của mấy "vị thánh",họ chỉ là phàm nhân,không có can đảm dấn thân thưc hiện những điều Chúa dậy như chia sẻ, phục vụ tha nhân.Họ đọc "lạy Cha chúng con ở trên trời"nhưng không nhìn nhận mọi người là anh em; nguyện "nước Cha trị đến",nước Cha là nước yêu thương ,nhưng chính họ lai không sống yêu thương với những người chung quanh.

Chúng ta còn nhớ khi Tin lành tách khỏi giáo hội mẹ,Martin Luther chỉ mang theo một Bí tích Thánh tẩy và Kinh thánh; nhưng nếu theo dõi phong trào Canh tân của các hệ phái Tin lành ,ta nhận thấy một sự phát triển vượt bực từ 1906 đến nay .Tôi cố gắng đi tìm nguyên nhân sâu xa của sự phát triển này.Thế rồi vì có nhu cầu học tiếng Anh,tôi có dịp theo dõi hàng ngàn bài giảng của hàng chục mục sư trên các đài TBN(Trinity broadcast network) và DAYSTAR phát hình trên toàn thế giới 24 giờ mỗi ngày ,7ngày 1 tuần,từ năm 2001 đến nay 2012,tôi nhận thấy "tất cả mọi bài giảng đều kết thúc bằng một lời cầu nguyện sám hối và tuyên xưng ĐỨC TIN vào CHÚA CỨU THẾ".Đặc biệt sau mỗi bài giảng suốt 50 năm của mục sư Billy Graham,thường tổ chức tại các sân vận động chứa hai ,ba chục ngàn người,có hàng trăm hoặc hơn ngàn người tiến lên trước khán đài công khai sám hối và đầu phục Chúa.Nhà giảng thuyết trứ danh này đã đem Lời Chúa tới cho khoảng 210 triệu khán thính giả trên toàn thế giới.Qua những nhận xét trên ,tôi thật sự tin rằng chính những lời cầu nguyện sám hối và tuyên xưng ĐỨC TIN này là nguyên nhân của sự phát triển vượt bực nói trên.

Trong năm ĐỨC TIN,kỷ niệm 50 năm ngày khai mạc công đồng Vaticano II,để có ĐỨC TIN SỐNG ĐỘNG ,chúng ta có một nhu cầu và một việc phải thực hiện :

*Được nghe trong thánh lễ Chúa nhật bài giảng có nội dung tổng quát tương tự như bài giảng ngày lễ HIỆN XUỐNG của thánh Phêrô (CVTĐ 2:14-41) làm người nghe nhận ra tội của mình và dẫn tới một lời cầu nguyện sám hối và tuyên xưng ĐỨC TIN của toàn cộng đoàn.

*Suy niệm và "nguyện" kinh lạy cha mỗi ngày theo lời dạy của Chúa Cứu Thế.Kinh lạy cha là chương trình hành động của Chúa Cứu Thế ở trần gian,mỗi chữ trong kinh lạy cha là mật mã (code) giúp ta nhớ toàn bộ lời Chúa Cứu Thế.Khi ta suy niệm kinh lạy cha là bắt chước Đức Maria "suy đi nghĩ lại"và giữ trong lòng lời Chúa.Khi ta " nguyện"kinh lạy cha là cộng tác với Chúa thực hiện chương trình của Ngài.

Đa minh Đinh trung Nghĩa

Cách Cầu Nguyện Bằng Kinh Lạy Cha

Mua chay 2007

Trước khi khai mạc Đại Công Đồng Chung Vaticano II, Đức Giáo Hòang Gioan XXIII kêu mời tòan thể giáo hội khẩn thiết xin Chúa ban cho giáo hội và thế giới một lễ "HIỆN XUỐNG MỚI" để đưa giáo hội trở về nguồn.

Rồi trước khi bước vào thiên niên kỷ kitô thứ ba, trong bối cảnh bỏ đạo hang lọat, nhà thờ hoang vắng bên châu âu, đời sống luân lý suy đổi về mọi mặt, Đức Giáo Hòang Gioan Phalô II kêu gọi tòan thể giáo hội sám hối.

Hưởng ứng lời kêu gọi của Đức Cố Giáo Hòang Gioan Phaolô II, Chúng ta xin Chúa Thánh Thần soi sáng và nghiêm chỉnh xét duyệt lại cách sống đạo của người công giáo chúng ta.

Theo tôi, lý do làm giáo hội sa sút là vì "thiếu ơn Chúa" (Ga 15, 5), thiếu ơn Chúa vì không cầu nguyện (bỏ đạo) hay vì cầu nguyện sai không đúng lời Chúa dạy! Đại đa số tín hữu đồng hóa đọc kinh với cầu nguyện. Đặc biệt nói về kinh lạy cha, ngừơi ta đọc kinh như máy, như con vẹt, đọc trong gia đình, ở chỗ riêng tư hay ngay trong thánh lễ. Một số ít tiến bộ hơn cũng miệng đọc lòng suy nhưng chỉ suy được tới "xin Cha làm" "xin Cha ban" chứ không hề nghĩ tới những đòi hỏi khi cầu nguyện bằng kinh lạy Cha.

Sau khi đọc kinh, dâng lễ người ta còn cảm thấy lòng lâng lâng sung sướng vì cho là mình "đạo đức"* hơn những người không cầu nguyện như mình, đặc biệt là những người ngòai Kitô giáo, vì tin tưởng thế nào mình cũng được ơn cứu độ. Tâm trạng này giống hệt tâm trạng của người pharisiêu khi lên đền thờ cầu nguyện, đúng ra còn tệ hơn, vì họ đâu có biết nói lời tạ ơn và đâu có ăn chay và đóng thuế mười phần trăm như người pharisiêu (Lc 18, 9-14).

Chúng ta biết rằng thịên thần Lucifer đã trở thành quỷ Satan chỉ vì kiêu căng. Phát hiện ra tính kiêu căng này là việc vô cùng khó khăn vì cứ xét những tiêu chuẩn bên ngoài có thể nhận biết được, thì chính đương sự và tòan thể xã hội đều nhận họ là những người đạo đức, đáng kính. Và vì không nhận biết mình kiêu căng nên lấy gì để sám hối, chính ở điểm này mà giáo hội sa sút!

Đó là một thực tế không thể chối cãi. Đúng lý ra các tín hữu phải được dạy dỗ, giảng giải và nhắc nhở thường xuyên về lời cầu nguyện quan trọng mà chính Chuá Cứu Thế đã truyền. Họ không hiểu được rằng kinh lạy cha chính là chương trình họat động của Chúa Giêsu ở trần gian, mỗi chữ trong kinh lạy cha là mật mã (code) giúp ta nhớ được tòan bộ lời Chúa Cứu Thế. Thêm nữa Ngài dạy chúng ta "cầu nguyện" chứ không phải là "đọc" kinh lạy cha như hiện giờ đang thực hịện trong thánh lễ.

Đúng ra khi đọc "lạy Cha chúng con" họ phải hiểu rằng Chúa Cứu Thế muốn tín hữu phải xin Chúa Thánh Thần đến để làm sống động tình con thảo với Chúa Cha (Rm 8, 15) và tình huynh đệ với nhau.

Khi đọc "ở trên trời" là nghĩ ngay tới những đặc tính của Thiên Chúa: siêu việt, tòan năng, hằng hữu, nhân từ thương xót...

Rồi trong tình con thảo, các tín hữu cùng nhau theo gương Chúa Giêsu quyết tâm làm:

- "danh Cha cả sáng" đi đôi với đòi hỏi phải học hỏi kinh thánh (Cv 1, 7-8).

- "nước Cha trị đến" đi đôi với đòi hỏi phải sống công bằng bác ái (Ga 13, 34-35).

- "ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời" đi đôi với đòi hỏi tìm kiếm kế họach, ơn gọi của Chúa cho đời mình (Gr 1, 4-10), nhìn nhận mọi biến cố xẩy tới là do sự quan phòng của Chúa.

- "xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày" đi đôi với đòi hỏi phải chia sẻ của cải vật chất và tinh thần cho tha nhân, không phải chỉ là tiền dư bạc thừa dưới hình thức bố thí mà là "ai có hai áo thì chia cho người không có, ai có gì ăn thì cũng làm như vậy" (Lc 3, 11) hay chia sẻ nửa gia tài như Gia-Kệu đã thực hiện và được Chúa Cứu Thế tán thưởng (Lc 19, 8-10).

- Lương thực "HẰNG NGÀY"nuôi linh hồn là LỜI CHÚA là CẦU NGUYEN phải được thực hiện MỖI NGÀY.

- "và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con" (Mt 18, 23-35).

- "xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ" đi đôi với đòi hỏi lánh xa dịp tội (Lc 22, 39-40).

- "nhưng cứu chúng con cho khỏi mọi sự dữ" đi đôi với đòi hỏi xét mình nghiêm túc để phát hiện những tội sâu kín và những bệnh tật tâm linh như: câm điếc, đui mù, điên khờ, chai lỳ, lãnh đạm vì tội là nguỵên nhân của mọi sự dữ (Lc 5, 17-25).

Nếu tín hữu được Chúa Thánh Thần hướng dẫn vào tình liên hệ thâm sâu "con thảo với Cha trên trời" và quyết tâm chấp nhận những đòi hỏi của Chúa Cứu Thế trong kinh lạy cha thì lời cầu nguyện này chính là sự thờ phượng trong thần khí và sự thật. Đó là sự thờ phượng mà Thiên Chúa tìm kiếm (Ga 4, 23-24).

Khi cầu nguyện như thế, tín hữu sẽ nhận ra tội lỗi và những thiếu sót của mình trước những đòi hỏi cao độ của vương quốc tình yêu hòan thiện và do đó tâm tình sám hối sẽ phát sinh giống tâm tình của người thu thuế khi lên đền thờ cầu nguyện (Lc 18, 13-14).

Do đó, để cứu vãn tình hình, để thăng tiến giáo hội, tôi xin đề nghị một giải pháp thật đơn giản và hữu hiệu sau đây để biến "đọc" thành "nguyện" theo đúng lời Chúa dạy:

Mỗi ngày khi cầu nguyện bằng kinh lạy cha, ta bắt đầu câu "Lạy Cha chúng con ở trên trời" và sau đó yên lặng một phút để thầm thĩ cầu khẩn Chúa Thánh Thần đến trong tâm hồn, giúp ta ý thức một cách sống động mối liên hệ con thảo với Cha và tình huynh đệ với mọi người trong tâm tình TIN CẬY MẾN SÁM HỐI, TẠ ƠN, CA NGỢI....Đồng thời sẵn sàng đón nhận và thực hiện mọi đòi hỏi của Chúa Cứu Thế trong kinh lạy cha.

Tiếp đó ta đọc chậm rãi phần còn lại của kinh lạy cha. Tôi quả quyết nếu mọi tín hữu đều cầu nguyện bằng kinh lạy cha như thế mỗi ngày thì giáo hội và thế giới sẽ đổi mới vì tôi biết chắc đã có hai người được ơn " Đổi Mới " và đã đạt tới độ dám chia nửa thu nhập cho người nghèo sau 10 năm cầu nguyện bằng kinh lạy cha.

* Lưu ý: Đạo đức đích thực là "mến Chúa yêu người" mà gương mẫu là chính Chúa Giêsu Kitô. Đọc kinh cầu nguyện, tham dự thánh lễ chỉ là những phương tiện để giúp ta đạt tới đạo đức đích thực.

Đa minh Đinh trung Nghĩa

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 37 = KHONG THAM-SAN-SI PDF Print E-mail

 

                                    Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 37

                        KHÔNG THAM – SÂN – SI THEO Á ĐÔNG

   Kinh Thánh: Anh em hãy giữ mình tránh mọi thứ tham lam...

                                                                        (Luca 12. 15)

   Tôi thường nghe nói về Tham-Sân-Si, nhưng chỉ nghe mà chưa để giờ tìm hiểu về ý nghĩ răn dạy cụm từ này. Từ sau biến cố 9/11 tôi mới dành thì giờ đọc và suy tư xem mình làm được gi ?

 

1- Không tham là không ham muốn : (Trong Mười điều răn)

Ở đời cò 5 món dục lạc thường ai cũng ham muốn nhất là:

      “Tiền của - Sắc dục – Danh vọng - Ăn uống - Ngủ nghỉ” .

   * Ngũ trần dục lạc này thật ra vui ít mà khổ thì rất nhiều !!

     Dục lạc chính là những nguyên nhân chính ràng buộc kiếp người vào vòng sinh tử và sa đoạ. Người ít ham muốn những thứ ấy là người biết tu thân: Thiểu dục= Muốn it, và Tri túc= Biết đủ. Ai có hai điều trên thì có một đời sống dản dị, hạnh phúc và bình an.

 

2- Không Sân là không giân hờn: (Trong Bẩy mối tội đầu).

   Không giận hờn là không nổi nóng, tức giận, ghen ghét. Cần bình tĩnh, nhu hoà, nhịn nhục trong những lúc nghịch ý, trái lòng…

   Giận hờn là một tật xấu rất tai hại, nó như một NGỌN LỬA DỮ đốt cháy cả mình lẫn người chung quanh. Phật giáo có câu:

Một niệm giận hờn nổi lên, thì trăm nghìn nghiệp chướng đều mở. Lửa tức giận phát ra, liền đốt cháy cả rừng công đức.

   Khổng giáo cũng dạy: “Dằn tâm giận xuống một lúc thì khỏi lo sợ(hối hận) cả ngàn ngày. Nên chỉ việc đáng nhịn thì nhịn, chuyện đáng răn thì răn. Nếu chẳng nhịn, chẳng răn thì việc nhỏ hoá ra to. Bao nhiêu điều phiền naõ xảy ra đều do chẳng nhịn mà ra.

 

3- Không Si là không Si-mê : (Trong Bảy ơn Chúa Thánh Thần)

   Không Si-mê là biết phán đoán rành rẽ, nhận định rõ ràng, đúng đắn, không cố chấp theo ý mình. Không tin những thuyết không hợp chân lý, nhất là không mê tín dị đoan. Họ có trí tuệ, không tạo tội, luôn làm việc lành phúc đức, diệt trừ vô minh (ngu muôi) để tiến tới đường nhân đức, thánh thiện.

 

Ptế GBM. Định Sưu Tầm

 

  

 
<< Start < Prev 1481 1482 1483 1484 1485 1486 1487 1488 1489 1490 Next > End >>

Page 1484 of 1526