mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4620
mod_vvisit_counterHôm Qua7758
mod_vvisit_counterTuần Này12378
mod_vvisit_counterTuần Trước54053
mod_vvisit_counterTháng Này214562
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11179155

We have: 134 guests online
Your IP: 54.80.198.173
 , 
Today: Jun 25, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 36 = SUA LOI LAM THEO A DONG PDF Print E-mail

 

                               Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 36

                     SỬA LỖI LẦM THEO TINH THẦN Á ĐÔNG

 

   Người ta sinh ra không phải là đã là Thánh Hiền, nên làm sao tránh được lỗi lầm. Khổng Tử nói: Có lỗi lầm can đảm sửa đổi là làm việc lành rất lớn.” Nên tìm mọi cách đưa người có lỗi trở về. Đức Giêsu dạy: “Nếu người anh em của anh trót phạm tội, thì anh sẽ đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi…(Mt 18, 15)

Liễu Phàm tiên sinh dạy con mình là Viên Thiên Khải: Lỗi lầm nhỏ cũng phải sửa ngay, chứ đừng nói đến tội ác, quyết không phạm.

Người sống nhân hậu thường được phước, kẻ bạc bẽo nhất định sẽ gặp họa. Người ta muốn tránh hoạ đưọc phước, phải tự mình cải đổi lỗi lầm trước khi làm thiện. Có 3 phương pháp sửa đổi sau đây:

* Phương pháp 1: Phát tâm khởi nhục= Thánh Hiền nói: Việc lớn nhất, quan trọng nhất của một người không gì hơn chữ NHỤC.

Khi hiểu chữ NHỤC, ta có thể sửa được lỗi, trở nên Hiền Thánh, nếu không, ta sẽ phóng túng làm càn, đánh mất nhân cách.

* Phương pháp 2: Khởi tâm lo sợ (sợ tội)= Nếu hành vi xấu của ta bị người khác biết, mình sẽ bị phỉ nhổ, mất hết nhân cách…

Cho nên, gây tội nặng sẽ rước lấy tai hoạ, gây tội nhẹ sẽ tổn phước, giảm đức. Bạn sẽ không dấu được Long Thiên Hộ Pháp= Trời.

Ở thế gian Bất tịnh này, mọi vật đều chuyển hoá vô thường, nay còn mai mất. Chẳng phải một hơi thở ra mà không hít vào là đã qua đời khác rồi sao?! Đến lúc đó muốn sửa lỗi lầm cũng không kịp, khi cái chết đến, mọi thứ đều bỏ lại, chỉ có nghiệp tội đi theo chúng ta mà thôi. Quả báo đời sau là trầm luân trong hỏa ngục đời đời.

   * Phương pháp 3: Khởi tâm cương quyết = Lập chí kiên quyết, lập tức cải đổi, quyết không chần chừ do dự = Chết đi (bỏ ngay)

Lỗi lầm nhỏ hãy xem như cái gai đâm vào xương thịt, để lâu sẽ nhức nhối, nên phải gấp rút lấy ra. Còn lỗi lầm lớn coi như rắn độc cắn phải, để chậm một ngày là nguy hiểm đến tính mạng.

 

Tóm lại, muốn tự sửa lỗi, hãy nhớ ba điều (ba góc độ khác nhau):

1-    Biết xâu hổ: Biết chấm dứt để sửa lỗi lầm ngay !

2-    Biết sợ tội:   Căn cứ trên Lời Chúa(đạo lý) để sửa lỗi ngay !

3-    Biết quyết tâm: Quyết tâm, can đảm để sửa lỗi ngay !

 

Ptế JBM. Định Nguyễn Sưu Tầm

 

 

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA = CN 32 TN - B PDF Print E-mail

 

                                         

                       SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA – CN32TN - B          

                         CHO ĐI VỚI TẤT CẢ TẤM LÒNG

Mời các Gia đình,Qúy chức,Nhóm, Hội đoàn,Phong trào cùng ngồi lại chia sẻ kinh nghiệm Sống trước hay sau Thánh lễ, những câu hỏi gợi ý sau đây của chính mình đã và đang làm :

 

Bài đọc 1: 1 Vua (17:10-16). “Bà ấy đi và làm như ông Ê-li-a nói; thế là bà ấy cùng với ông Ê-li-a và… có đủ ăn lâu ngày. (c. 15)

1/ Tiên tri Ê-li-a chạy trốn, đã gọi bà goá nghèo sắp chết này làm gì ?

2/ Nếu nhà bạn không có đủ cơm ăn, bạn giúp người đói ăn thế nào?

Bài đọc 2: Thư Do thái: (9:24-28). “Người đã xuất hiện một lần, để tiêu diệt tội lỗi bằng việc hiến tế chính mình.”   (câu 26)

1/ Chúa Kitô là của lễ thế nào? Chúa làm gì để hiến tế chính mình ?

2/ Lần thứ hai Chúa sẽ đến làm gì? Bạn hy sẽ vọng gì thời gian này?

Tin Mừng: Mác-cô (12:41-44). “còn bà này đã túng thiếu, lại còn bỏ tất cả những gì bà có, tất cả những gì để nuôi thân.” (câu 44)

1/ Giá trị của việc tôi dâng cúng có phải là số lượng không? Tại sao ?

2/ Đức Giêsu nói: Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó, để bạn làm gì?

3/ Người ta đã nhận ra Chúa hiện diện qua tôi, trong những lúc nào?

b- Chúa muốn dạy tôi điều gì? Tôi lắng nghe và nói với Chúa:

1- Đừng sợ đói, cứ cho đi: Tiên tri Ê-li-a vâng Lời Chúa đi đến cổng thành Xa-rép-ta, thấy bà goá đang nhặt củi, đã xin bà nước uống, bà sẵn sàng đi lấy ngay. Nhưng ông lại xin bánh nữa, nên bà từ chối vì bà chỉ còn chút bột và chút dầu trong vò làm đủ bánh cho con và bà ăn rồi cùng chết thôi! Tiên tri Ê-li-a nói: “ bà đừng sợ”.

   Bà goá đã làm như lời tiên tri nói, nên đã có đủ lương thực cho ba người ăn lâu ngày, mà hũ bột không vơi, dầu cũng không cạn.

Nếu tôi tin vào Lời Chúa, sẵn sàng cho tha nhân với cả tấm lòng, không chút do dự, tôi sẽ được bù đắp lại như Lời Chúa nói: “Hũ bột sẽ không vơi, vò dầu sẽ chẳng cạn cho tới ngày Chúa đổ mưa…”

2- Chúa Kitô hiến tế chính mình: Lễ tế của Đức Kitô chỉ có một không hai, không cần phải tái diễn mà hậu qua vô cùng lớn lao, vì Người lấy chính máu mình làm của tế lễ, chứ không phải vật gì khác.

Lần thứ nhất Ngài đến để cứu chuộc loài người khỏi tội. lần thứ hai Ngài đến để cứu độ những ai trung thành với người.

   Máu Chúa Kitô đã đổ máu ra là Giao Ước Mới, Ngài đã xé bức màn ngăn cách đi vào Nơi Chí Thánh, để bạn và tôi có can đảm bước theo Ngài vào Thiên Đàng, không phải là một chỗ trong không gian với những ranh giới, nhưng là nơi có sự sống vinh quang của Thiên Chúa, và ta được hưởng trọn vẹn tình thương của Ngài.

3- Cho đi không cần số lượng: Chúa muốn dạy hãy coi chừng các kinh sư ngày nay, họ cũng quần áo bảnh bao, lịch sự, lượt là, đi ra đi vào ở những nơi công cộng vào các ngày lễ lạy. Họ còn tỏ ra đọc kinh nhiều, cầu nguyện lâu giờ; nhưng lòng đầy những tham lam, bất công, bóc lột người nghèo. Họ có dâng cúng nhưng chỉ là số tiền dư thừa, còn bà goá nghèo đã dâng cúng tất cả những gì bà có.

Bạn và tôi đừng nhìn theo đaọ đức bề ngoài của những người này, chẳng có thánh thiện chút nào, vì lòng họ đầy nham hiểm, dễ hờn giận và tham lam. Họ hành động theo xác thịt, chứ không theo Lời Chúa dạy; nhưng tôi đừng chán nản, bỏ cuộc, cứ làm việc như bà goá này với cả một tấm lòng., chứ đừng vì số lượng hình thức, dư thừa.

C-Câu Kinh Thánh đánh động tôi chọn làm châm ngôn Sống:

BÀ GOÁ NGHÈO NÀY ĐÃ BỎ VÀO THÙNG NHIỀU HƠN AI HẾT./ This poor widow put in more than the other…(Mc 12,43)

*Ngay bây giờ tôi phải làm gì ?(So what am I doing/For Action)

1/ Tôi thực tâm chia sẻ vật chất và tinh thần cho tha nhân đang cần.

2/ Bạn bỏ dần kiểu đạo đức bề ngoài; nhưng sống với cả tấm lòng .

 

D- Bạn và tôi cùng thực hành lời cầu nguyện:

   Lạy Cha, Đức Kitô đã dạy: anh phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, họ nuốt hết gia tài các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Con quyết không giống giống họ; nhưng sống thực với con người, là cho đi những gì mình đang cần dùng..

 

Hoa thơm cỏ lạ: ANH PHẢI GIỮ MÌNH KHỎI MỌI THỨ THAM LAM

                           Be on your guard and avoid every kind of greed. (Lc 12,15)  

           CHÚA PHẢI ĐƯỢC LỚN LÊN, CÒN TÔI NHỎ ĐI (Ga 3, 30)

                   Phó tế GB Nguyễn Văn Định * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it                                      

 
HON NHAN VA GIA DINH # 14 = LY THAN - LY DI PDF Print E-mail

                        HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH # 14

                               LY THÂN – LY DỊ

 

A-Nguyên nhân :

1/ Vợ chồng lấy nhau vội vàng; không chịu tìm hiểu kỹ.

2/ Không hòa hợp về thể xác lẫn tâm hồn và tôn giáo.

3/ Vợ chồng không còn tôn trọng nhau như trước.

4/ Hay tỏ ra tham lam về tiền bạc, sắc dục, làm ăn lỗ lã.

5/ Hay nóng nẩy, kiêu căng, khinh khi,lấn áp, bạo hành.

6/ Gia đình bố mẹ, bên vợ, bên chồng không hòa hợp.

7/Thất nghiệp, thời thế, thay đổi, làm ăn phải xa nhà.

8/ Tứ đổ tường: Cờ bạc, rượu chè, trai gái, nghiện hút.

 

B-Đề phòng :

1/ Vợ chồng hết sức tránh những điều đã nêu trên.

2/ Luôn duy trì nếp sống văn hóa, đạo đức thật tốt.

3/ Tu dưỡng đời sống tâm linh, sinh hoạt nhóm nhỏ trong Giáo xứ, Cộng đồng, làm việc thiện nguyện.

4/ Cần cầu nguyện chung nhiều, kiên nhẫn, không chán nản, khiêm tốn, tin tưởng, tránh những dịp nguy hiểm.

5/ Bàn hỏi với người khôn ngoan, kinh nghiệm, đạo đức.

6/ Luôn tin tưởng, bình tĩnh, sáng suốt nhớ lại lời đã thề hứa, chớ vội quyết định, nhận lỗi và xin Chúa giúp đỡ.

 

C-Ca dao Việt nam :

Yêu anh tâm trí hao mòn,

Yêu anh đến chết vẫn còn yêu anh

 

Yêu nhau chẳng quản chiếu giường,

Dẫu rằng tầu lá che sương cũng tình.

 

 

Ptế Nguyễn Định

 
HOC HOI DE SONG DAO # 43 = DUC TIN - LONG UOC MUON CUA CHUA PDF Print E-mail

BÀI GIÁO LÝ NGÀY THỨ TƯ ( 8A 37)

Công trường Thánh Phêrô, buổi yết kiến ngày thứ tư, 07.11.2012.

NĂM ĐỨC TIN. LÒNG ƯỚC MUỐN THIÊN CHÚA.

ĐỨC THÁNH CHA BENEDICTUS XVI

Anh Chị Em thân mến,

cuộc hành trình suy tư mà chúng ta đang cùng nhau thực hiện Năm Đức Tin nầy, ngày hôm nay hướng dẫn chúng ta suy tư đến một khiá cạnh hấp dẫn của kinh nghiệm con người và Kitô giáo: con người mang trong mình một khát khao bí ẩn đối với Thiên Chúa .

Một cách rất có ý nghĩa, Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo mở đầu bằng chính lời tuyên bô như sau:

- " Lòng ao ước Thiên Chúa được khắc ghi vào tâm khảm của con người, bởi vì con người được Thiên Chúa dựng nên và dựng nên cho Thiên Chúa; Thiên Chúa không ngừng lôi kéo con người về với Người và chỉ có nơi Thiên Chúa, con người mới tìm ra được chân lý và hạnh phúc mà mình không ngừng tìm kiếm " ( n. 27).

Một lời tuyên bố như vậy, ngay cả ngày hôm nay trong nhiều bối cảnh văn hoá tỏ ra có thể chấp nhận được, gần như dĩ nhiên, trái lại có vẻ như là một thách thức trong nền văn hoá tây phương thế bị tục hoá.

Thật vậy, nhiều người đương thời với chúng ta có thể đặt vấn đề là họ không cảm nhận được gì lòng ao ước đó đối với Thiên Chúa.

Ở nhiều lãnh vực rộng lớn trong xã hội, Thiên Chúa không còn phải là Đấng mà thiên hạ mong đợi nữa, ao ước nữa, đúng hơn là một thực tại không còn ai chú ý đến nữa, trước thực thể đó, con người cũng không còn cần phải cố gắng để nói đến.

Trên thực tế, những gì chúng ta đã định nghĩa như là " lòng ao ước Thiên Chúa " không phải hoàn toàn biến mất đi và hiện diện ngay cả ngày nay bằng nhiều cách, trong tâm hồn con người.

Lòng ước muốn con người luôn luôn hướng về một số của cải cụ thể, thường khi không có gì là thiêng liêng.

Tuy nhiên con người phải đứng trước câu hỏi về vật gì thực sự là " của cải " tuyệt đỉnh, và như vậy phải lượng ước mình với thực thể mà chính mình không thể tạo nên được, nhưng được mời gọi hãy nhận biết.

Thực thể nào có thể làm thoả mãn được con người ?

1 - Trong Thông Điệp đầu tiên của tôi, Deus caritas est, tôi đã tìm cách phân tích thế nào tính năng động nầy thực hiện được trong kinh nghiệm tình yêu con người, kinh nghiệm mà trong thời đại chúng ta được cảm nhận dễ dàng như là lúc ngất trí, ra khỏi chính mình, như là nơi mà con người cảm thấy mình có một ao ước vượt quá khả năng của mình đang đi xuyên qua.

Qua tình yêu, người nam và người nữ cảm nhận được, người nầy nhờ người kia, sự cao cả và vẻ đẹp của đời sống và thực tế.

Nếu điều mà tôi có được kinh nghiệm không phải chỉ là một ảo tưởng, nếu thực sự tôi muốn điều tốt đẹp cho người khác như là phương thức điều tốt đẹp cho cả chính tôi, thì tôi phải sẵn sàng vượt qua khỏi chính tôi, để phục vụ người đó, đến độ khước từ cả chính bản thân mình.

Như vậy, lời giải đáp cho câu hỏi về ý nghĩa kinh nghiệm tình yêu đi ngang qua động tác thanh tẩy và làm bình phục lại ý muốn, được đòi buộc bởi chính lợi ích mà chúng ta muốn cho người khác.

Chúng ta cần phải thực hành, luyện tập, cả sửa đổi, để cho điều tốt đẹp đó là điều thực sự được ao ước.

2 - Cuộc ngất trí khởi đầu, như vậy, được thể hiện thành cuộc hành trình,

- " cuộc ra đi vĩnh viễn khỏi cái tôi đóng kín nơi mình, hướng về cuộc giải thoát chính mình trong thái độ hiến tặng mình, và chính như vậy hướng về việc tìm lại được chính mình, đúng hơn hướng về việc khám phá ra Thiên Chúa " ( Enc. Deus caritas est, 6).

Qua cuộc hành trình nầy, con người sẽ tìm hiểu sâu đậm hơn về tình yêu mà mình có được kinh nghiệm ban đầu. Và sẽ đi sâu hơn nữa vào mầu nhiệm mà tình yêu đó thể hiện lên: thật vậy ngay cả người mình yêu có thể thoả mãn được lòng ước muốn đang có trong tâm hồn con người. Đúng hơn, tình yêu đối với người khác càng chính đáng bao nhiêu, tình yêu đó càng mở ngỏ rộng rãi hơn cho câu hỏi về căn nguyên và cùng đích của tình yêu, về tính cách có thể để cho tình yêu đó được kéo dài vô tận.

Như vậy, kinh nghiệm con người về tình yêu mang nơi mình động năng vượt quá chính mình: Đó là kinh nghiệm của một gia tài, khiến cho con người vượt qua khỏi chính mình và làm cho mình đứng trước mầu nhiệm liên hệ đến cả cuộc sống mình.

Nhưng suy tư tương tợ cũng có thể liên quan đến những kinh nghiệm khác của con người, như tình bạn hữu, kinh nghiệm về vẻ đẹp, lòng qúy chuộng đối với kiến thức: mỗi kinh nghiệm mà con người có được đưa con người đến mầu nhiệm đang bao gồm chính con người, mỗi mối ao ước hiện diện nơi trái tim con người, trở thành tiếng dội của lòng ao ước căn bản, mà không bao giờ có thể được thoả mãn bởi lòng ao ước sâu thẩm đó, đang ẩn giấu một điều gì bí ẩn, mà con người với đức tin không thể trực tiếp đạt đến được.

Nói cho cùng, con người biết điều không thể làm cho mình thoả mãn được, nhưng không thê tưởng tượng hay định nghĩa được điều có thể làm cho mình kinh nghiệm được niềm hạnh phúc mà mình đang nhớ nhung trong lòng.

Không thể biết được Thiên Chúa chỉ bằng lòng ao ước của con người.

Từ nhãn quang đó, mầu nhiệm vẫn cón bí ẩn: con người là người đi tìm Đấng Tuyệt Đối, đi tìm bằng những bước đi nhỏ bé và không có gì chắc chắn.

Tuy nhiên bằng kinh nghiệm của lòng ao ước, của " trái tim áy náy ", như Thánh Augustino đã nói đến, kinh nghiệm đó khá có ý nghĩa. Kinh nghiệm đó chứng tỏ cho chúng ta thấy rằng con người, trong nội tâm sâu thẩm của mình, là một thực thể tôn giáo ( cfr Cattechismo della Chiesa Cattolica, 28), " một người hành khất van xin Chúa " .

Chúng ta có thể dùng chính ngôn từ của Pascal:

- " Con người vô tận vượt quá con người " ( Pensieri, de. Chevalier 438; ed. Brunschvicg 434).

Đôi mắt chúng ta nhận ra được các vật thể, khi nào chúng được chiếu rọi bởi ánh sáng. Từ đó lòng ước muốn hiểu biết được chính ánh sáng làm sáng chiếu các vật thể trên thế giới và bằng những vật thể đó làm sáng tỏ lên ý nghĩa của vẻ đẹp.

Bởi đó chúng ta phải cho rằng cả trong thời đại chúng ta, bên ngoài có vẻ như chiều kích thiêng liêng bị giảm thiểu đi, cũng có thể mở ra một lộ trình hướng về ý nghĩa tôn giáo đích thực của cuộc sống, chứng tỏ cho thấy rằng ơn ban đức tin không phải là điều xuẩn động, phi lý.

Có lẽ phải là một hữu ích lớn lao, cho mục đích đó,

- phát động một loại phương pháp sư phạm của lòng ước muốn,

- hay một cuộc hành trình cho những người chưa tin, cũng như cho cả những ai đã được ơn đức tin.

Một phương pháp sư phạm gồm cả hai phương diện. Trước tiên tìm hiểu hoặc học lại hương vị đích thực của những niềm vui cuộc sống. Không phải tất cả mọi sự thoả mãn đều tạo ra nơi chúng ta cùng một tác dụng:

- một vài thoả mãn để lại một dấu vét tích cực, có khả năng làm cho tâm hồn được yên ổn, làm cho chúng ta năng động hơn và rộng lượng hơn;

- những thoả mãn khác trái lại, sau ánh sáng lúc ban đầu, có vẻ làm cho thất vọng các sự mong đợi đã được đánh thức và để lại sau mình sự cay đắng, không thoả mãn hay cảm tưởng rổng không.

Giáo dục từ thời thơ ấu để biết thưởng thức các niềm vui đích thực, trong tất cả mọi bối cảnh sống - gia đình, tình bạn hữu, tình liên đới hỗ tương đối với những ai đau khổ, khước từ chính cái tôi của mình để phục vụ người khác, lòng yêu chuộng đối với sự hiểu biết, nghệ thuật, các vẻ đẹp, thiên nhiên - tất cả những điều đó có nghĩa là làm nảy sinh ra hương vị nội tâm và nảy sinh ra kháng thể hữu hiệu chống lại thái độ tầm thường hoá và phẳng lặng hoá hiện đang phổ biến ngày nay.

Cả người lớn cũng cần khám phá lại các niềm vui nầy, ao ước có được thực tế thực sự, tinh chế mình khỏi trạng thái tầm thường mà mình cảm thấy mình bị vướng mắc. Như vậy sẽ trở nên dễ dàng hơn để bỏ rơi hoặc khước từ tất cả những gì , mặc dầu bên ngoài có vẻ hấp dẫn, nhưng thực sự tỏ ra nhạt nhẽo, nguồn gốc của nghiện ngập và không tự do.

,Và điều đó làm trổi vượt lên lòng ao ước Thiên Chúa, mà chúng ta đang đề cập đến.

3 - Một phương diện khác cùng song bước với khiá cạnh trước, đó là không bao giờ hài lòng về những gì đã đạt được.

Chính các niềm vui đích thực là những gì có khả năng giải thoát trong nội tâm chúng ta niềm áy náy lành mạnh , làm cho chúng ta trở nên kỳ vọng hơn - ao ước một điều tốt đẹp cao cả hơn, sâu đậm hơn - và đồng thời nhận thức được luôn luôn rõ ràng hơn rằng không có gì hữu hạn có thể lấp đầy con tim chúng ta.

Như vậy chúng ta, không được trang bị, sẽ học biết được hướng đến điều tốt lành mà chúng ta không thể xây dựng được hay bằng sức mạnh của mình tạo nên được, học biết được không để mình bị thất vọng bởi mệt nhọc hay trở ngại đến từ tội lỗi của chúng ta-

Nhưng về vấn đề nầy, chúng ta đừng quên rằng sự năng động của lòng ao ước luôn luôn được mở rộng cho sự cứu độ.

Ngay cả khi lòng ao ước đó bị lái đi trên những con đường sai trái, khi đuổi theo các thiên đàng nhân tạo và dường như mất đi khả năng hội nhập vào sự tốt đẹp đích thực.

Ngay cả bên bờ vực thẳm của tội lỗi, không tắt đi nơi con người tia lửa trong nội tâm mình,

- cho phép con người nhận ra được sự tốt đẹp đích thực, thưởng thức được,

- và như vậy bắt đầu một cuộc hành trình đi lên , mà Thiên Chúa với ơn sủng của Người, không bao giờ làm thiếu đi sự giúp đỡ của Người.

Hơn nữa, tất cả chúng ta đều cần bước đi trên con đường thanh tẩy và chữa trị lòng ao ước.

Chúng ta là những khách hành hương hướng về quê hương thiên quốc, về sự tốt lành đích thực, vĩnh viễn, mà không gì có thể cướp đi được.

Như vậy, không phải là trấn áp lòng ao ước trong trái tim con người, mà là giải thoát nó, để cho nó có thể đạt đến cao độ đích thực của mình.

Khi trong ao ước cửa sổ hướng về Thiên Chúa được mở ra, điều đó đã là dấu chỉ sự hiện diện của đức tin trong tâm hồn, đức tin là một ân sủng của Chúa.

Vẫn Thánh Augustino xác nhận rằng:

- " Với sự chờ đợi, Thiên Chúa mở rộng lòng ao ước của chúng ta; với lòng ao ước, Thiên Chúa mở rông tâm hồn và bằng cách mở rộng tâm hồn, Chúa làm cho tâm hồn trở nên có khả năng " ( Commento alla Prima Lettera di Giovanni, 4,6:PL 35,2009).

Trong cuộc hành hương nầy, chúng ta cảm thấy mình là

- anh em của tất cả mọi người,

- bạn đồng hành cả đối với những ai không tin, của những ai đang tìm kiếm, của những ai với lòng thành thật đang để cho sức năng đọng của lòng ao ước sự thật và điều tốt lành hỏi mình.

Chúng ta hãy cầu nguyện trong Năm Đức Tin nầy, xin Chúa tỏ ra diện mạo của Người cho tất cả những ai đang tìm kiếm Người với lòng thành thật.

Cam ơn Anh Chị Em.

Phỏng dịch từ nguyên bản Ý Ngữ: Nguyễn Học Tập.

( Thông tấn www.vatican.va, 07.11.2012).

 
HOC HOI DE SONG DAO # 42 = SU THUONG PHAT DOI DOI PDF Print E-mail

SỰ THƯỞNG PHẠT ĐỜI ĐỜI

Hỏi: Nhân tháng cầu cách riêng cho các linh hồn (tháng 11), xin Cha giải thích hai câu hỏi sau :

1- tạo sao Thiên Chúa là tình thương và tha thứ lại có thể phạt con người trong nơi gọi là hoả ngục được? Và thực sự có nơi gọi là "hoả ngục" hay không ?

2- Luyện tội là nơi nào và dành cho ai ?

Trả lời:

1- Đúng, Thiên Chúa là tình yêu như Thánh Gioan đã quả quyết. (x.1Ga :4:8)

Chính vì yêu thương nên Thiên Chúa đã tạo dựng và cứu chuộc con người nhờ Chúa Giêsu-Kitô, Đấng cũng vì yêu thương con người mà đã tự hiến chiu khổ hình thập giá để "hiến dâng mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn người." ( Mt 20: 28) Thiên Chúa tuyệt đối không được lợi lộc gì và cũng không hề muốn tìm lợi lãi gì cho riêng mình mà phải làm việc này. Đây là điều chắc chắn chúng ta phải tin và cảm tạ Chúa về tình thương vô biên của Người là Cha nhân lành.

Khi tạo dựng, Thiên Chúa đã ban cho con người sự khác biệt độc đáo so với mọi loài thụ tạo khác: đó là có trí hiểu biết và ý muốn tự do (intelligence and free will). Nghĩa là Ngài không tạo dựng loài người như những người máy "robots" chỉ biết thi hành theo mệnh lệnh của người điều khiển, mà là những tạo vật có lý trí và tự do để nhận biết và chọn lựa. Thiên Chúa hoàn toàn tôn trọng ý chí tự do này của con người. Do đó, con người phải chịu trách nhiệm trước Chúa về mọi chọn lựa của mình khi sống trên trần gian này.

Và cũng chính vì con người có lý trí và tự do nên mới có vấn đề thưởng phạt được đặt ra. cho riêng con người trước Thiên Chúa giầu tình thương nhưng cũng rất công minh khi phán xét con người

Nhưng truớc khi đi sâu vào sự thưởng phạt của Thiên Chúa, chúng ta cần biết xem Kinh Thánh và Giáo lý của Giáo Hội nói gì về nơi gọi là "hoả ngục = hell"

A- Kinh Thánh

Trước hết, Ngôn sứ Isaia đã dùng hình ảnh sau đây để nói về nơi trừng phạt đời đời của những ai chối bỏ Thiên Chúa và tình thương của Người để làm những sự dữ trái nghịch hoàn toàn với tình thương và bản chất cực tốt cực lành của Chúa:

"Khi ra về, mọi người sẽ thấy xác những kẻ phản loạn chống lại Ta vì giòi bọ rúc tiả, chúng sẽ không chết, lửa thiêu đốt chúng sẽ không tàn lụi. Chúng sẽ là đồ ghê tởm cho mọi người phàm". (Is 60:24)

Sau này, khi đến trong trần gian để rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, Chúa Giêsu cũng đã nhiều lần nói đến hoả ngục và hình phạt ở nơi này như sau:

"Nếu mắt ngươi làm cớ cho ngươi sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, nơi giòi bọ không hề chết, lửa không hề tắt." ( Mc 9: 47- 48)

Nơi khác, Chúa còn nói rõ thêm: "Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục." (Mt 10:28)

Thánh Gioan Tông Đồ cũng quả quyết như sau về sự hư mất đời đời dành cho những ai không yêu mến người khác như Chúa dạy:

" Phàm ai ghét anh em mình, thì là kẻ sát nhân

Và anh em biết : không kẻ sát nhân nào có sự sống đời đời ở lại trong nó. (1 Ga 3 : 15)


B - Giáo Lý của Giáo Hội

Từ ngữ hoả ngục (hell) được dịch từ chữ "Sheol" của Do Thái, hay "Hades" của Hy lạp để chỉ nơi ở của những người không được nhìn thấy Thiên Chúa, là nguồn vui và hạnh phúc bất diệt.. Đây chính là nơi mà Chúa Giêsu đã nhiều lần nói đến trong khi rao giảng Tin Mừng Cứu Độ. Nơi này "dành cho những ai, cho đến lúc chết, vẫn từ chối tin và trở lại. Đó là nơi cả hồn lẫn xác sẽ bị hư mất. Và danh từ "hoả ngục" được dùng để chỉ tình trạng ly khai chung cuộc khỏi mọi hiệp thông với Thiên Chúa và các thánh trên trời." (x.SGLGHCG, số 633, 1033).

Vì thế Giáo Hội, theo gương Chúa Giêsu, cũng tha thiết và nghiêm trọng "cảnh cáo các tín hữu về thực tế đáng buồn và thảm khốc của sự chết đời đời, còn được gọi là hoả ngục" (x. Sđd, số 1056-58)

Giáo lý của Giáo Hội cũng nói thêm là " Linh hồn của những người chết trong tình trạng mang tội trọng sẽ lập tức xuống hoả ngục, lửa vĩnh viễn." (x. Sđd số 1035)

Nói rõ hơn, những ai biết mình đang có tội trọng như giết người, ngoại tình, âm mưu giết vợ hay chồng của người khác để cướp vợ hay chồng của họ, trôm cướp, tống tiền, làm chứng gian để hại người khác...thì phải nhanh chóng chạy đến với bí tích hòa giải để xưng và đền bù thiệt hại gây ra cho người khác ( trộm cắp) để được tha tội và nối lại tình thương với Chúa, là Đấng gớm ghét mọi tội lỗi nhưng lại yêu thương kẻ có tội biết sám hối xin tha.

Như vậy, qua những bằng chứng trên đây, chúng ta không có lý do gì để nghi ngờ hay phủ nhận sự tồn tại của một nơi đáng sợ hãi gọi là "hoả ngục", tức là nơi hoàn toàn đối nghịch với "Thiên đàng" (paradise), là chỗ "vinh phúc cho ta được thông phần vào bản tính Thiên Chúa và được sống đời đời" sau khi đã hoàn tất hành trình đức tin trong trần thế này theo lời dạy của Thánh Phêrô. (x. 2 Pet 1:4)

C-- Chúa có phạt ai xuống hoả ngục hay không?

Như đã nói ở trên, Thiên Chúa là tình yêu và giầu lòng tha thứ, là " Đấng cứu độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý." ( x.1 Tm 2:4). Nghĩa là, Thiên Chúa không tiền định hay muốn cho ai phải hư mất đời đời, tức là phải phạt trong nơi gọi là hoả ngục. Lý do là vì " Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời". (Ga 3: 16)

Tuy nhiên, như đã nói ở trên, Thiên Chúa tạo dựng con người với hai đặc tính độc đáo là có lý trí và ý chí tự do. Lý trí để nhận biết và ý muốn tự do để lựa chọn. Như vậy, nếu Chúa bắt buộc con người phải yêu mến Ngài thì tình yêu này sẽ không có giá trị vì như thế con người sẽ mất hết tự do lựa chọn và sống như mọi loài thụ tạo khác mà thôi. Chính vì Thiên Chúa ban cho và hoàn toàn tôn trọng cho con người sử dụng ý chí tự do ( free will) nên sự chọn lựa của cá nhân mới có giá trị thưởng phạt.

Nói khác đi, Thiên Chúa không ép buộc ai phải yêu mến và sống theo đường lối của Ngài. Ngược lại, Ngài chỉ mời gọi và tuỳ con người tự do đáp trả như tác giả Đệ Nhị Luật đã viết:

"Hôm nay tôi lấy trời đất làm chứng để cáo tội anh (em): tôi đã đưa ra cho anh (em) chọn được sống hay phải chết, được chúc phúc hay bị nguyền rủa. Anh (em) hãy chọn để anh (em) và dòng dõi anh (em) được sống." (Đnl 30:19)

Do đó, nếu con người sử dụng ý muốn hay ý chí tự do (free will) mà khước từ Thiên Chúa để sống theo ý riêng của mình thì Thiên Chúa sẽ tôn trọng và người ta phải hoàn toàn chịu mọi hâu quả về sự chọn lựa của mình trong cuộc sống trên trần gian này cho đến chết.

Thực tế khắp nơi và ở mọi thời đại đã cho ta thấy rõ là : có biết bao triệu người đã và đang chọn nếp sống phóng túng, gian ác, lưu manh, trộm cướp, bóc lột, gian dâm, khủng bố, giết người, dâm ô, và tôn thờ tiền bạc, vật chất với mọi thú vui vô luân, vô đạo. v.v... Đây là những lối sống hoàn toàn đi ngược với mọi Thánh chỉ của Thiên Chúa và Tin Mừng Cứu Độ mà Chúa Giêsu đã rao giảng và trả giá bằng chính cái chết của Người trên thập giá năm xưa..

Nếu người ta cương quyết chọn con đường sai trái và từ chối hoán cải để được tha thứ và cứu độ thì họ đã tự ý chọn lựa cho mình nơi ở dành cho những kẻ đã khước từ Thiên Chúa là tình thương, an vui, công bình và thánh thiện. Nghĩa là, nếu cuộc sống trên đời này có dẫn đưa ai cuối cùng phải dừng chân ở nơi gọi là "hoả ngục" thì đó hoàn toàn là hậu quả tất nhiên của sư tự do cá nhân muốn chọn lựa, chứ không phải vì Chúa muốn trừng phạt ai, hay tiền định cho ai phải chịu hình phạt đáng sợ này. Như vậy, phải hiểu án phạt hoả ngục theo nghĩa con người có lý trí và tự do đã chọn lựa cho mình một nếp sống hoàn toàn trái ngược với cuộc sống dẫn đưa đến hạnh phúc thiên đàng như Chúa hứa ban cho những ai thành tâm ước muốn khi còn sống trên đời này.Cho nên, không có gì là tàn nhẫn hay trái ngược với tình thương vô biên của Thiên Chúa là Đấng "muốn cho mọi người được cứu độ" và sống đời đời.

Mặt khác, sở dĩ phải đặt vấn đề "thưởng phạt đời đời" là vì sự có mặt của tội lỗi và sự dữ trong trần gian này như một thực tế không ai có thể phủ nhận được

Đó là chiến tranh, vì quyền lợi kinh tế hay chính trị, đang giết hại hàng trăm ngàn người vô tội ở Iraq, Afghanistan, Libya, Syria...Đó là những kẻ đang khai thác kỹ nghệ mãi dâm, sản xuất phim ảnh đồi trụy, buôn bán ma túy, phụ nữ và trẻ em cho những kẻ tìm thú vui dâm ô vô cùng khốn nạn này ở khắp nơi trên thế giới. Đó là các tập đoàn tư bản xanh và đỏ đang gia sức bóc lột dân nghèo, lấy của công làm của tư, độc quyền cai trị, kinh doanh và thao túng thị trường để vơ vết của cải cách bất công, vô nhân đạo.

Nghĩa là, bao lâu còn sống trên trần gian này và trong bản chất yếu đuối do hậu quả của tội Nguyên tổ, con người sẽ luôn luôn bị giằng co giữa sự dữ và sự thiện, giữa cái tốt và cái xấu đối chọi nhau như ánh sáng và bóng tối.

Nếu nhờ đức tin và lý trí, chúng ta nhận biết và tin có Thiên Chúa là Cha nhân lành, là Đấng tạo dựng mọi loài mọi vật, là Chân Thiên Mỹ tuyết đối, thì lời mời gọi sẽ là: hoặc chọn Chúa để yêu mến và sống theo đường lối của Người hay chối bỏ Chúa để buông mình sống theo những đòi hỏi, quyến rũ của trần gian về danh vọng, tiền tài, vui thú vô luân vô đạo và bịt tai nhắm mắt không nghe tiếng lương tâm và không còn nhìn rõ lằn ranh giữa sự thiện và sự dữ, sự tội đầy rẫy trong trấn thế này.

Do đó, nếu ai phải bị hư mất đời đời trong nơi gọi là "hỏa ngục" thì đó chính là hậu quả chọn lựa của người ấy khi sống trên trần thế này, chứ không phải vì Thiên Chúa đã tiền định hay muốn phạt ai xuống hỏa ngục. Trong tinh thần đó, ân thưởng mà Thiên Chúa hứa ban được ví như bàn tiệc với những thực phẩm tối hảo, trường sinh bất tử mà Người đã dọn sẵn và mời mọi khách đến thưởng thức.

Nếu ai từ khước tham dự Bàn tiệc Nước Trời, thì dĩ nhiên họ không được hưởng những thực phẩm tối cần cho sự sống đời đời, khiến phải chết đói, chết khát là hậu quả tất yếu họ phải gánh chịu vì đã tự do chọn lựa như thế.

2-Luyện Tội ( Purgatory) là gì ?

Theo giáo lý của Giáo Hội thì Luyên Tội hay Luyện ngục là nơi dành cho " những ai chết trong ân sủng và ân nghĩa của Thiên Chúa, nhưng chưa được thanh tẩy cách trọn vẹn thì, tuy được bảo đảm về ơn cứu độ muôn đời của mình, vẫn phải chịu một sự thanh luyện sau khi chết hầu đạt được sự thánh thiện cần thiết để bước vào niềm vui thiên đàng." ( x . SGLGHCG, số 1030)

Nói rõ hơn, một người sau khi chết sẽ tức khắc bị phán xét riêng để nếu đã thánh thiện đủ thì được vào ngay nơi gọi là "Thiên đàng" để sống hạnh phúc muôn đời với Thiên Chúa. Ngược lại, nếu đã phạm mọi tội nghịch cùng Thiên Chúa và hoàn toàn từ khước Người cho đến hơi thở cuối cùng thì sẽ vào nơi gọi là "hỏa ngục" như đã giải thích ở trên.Nhưng điều này chỉ có Chúa biết mà thôi và không ai trong Giáo Hội có thể biết được. Vì thế, Giáo Hội vẫn dạy phải cầu cho mọi người đã qua đời kể cả những người đã tự tử chết, vì không biết số phận đời đời của họ ra sao, sau khi chết.

Giữa Thiên Đàng và hỏa ngục, còn nơi thứ ba gọi là Luyện ngục hay Luyện tội là nơi dành cho những linh hồn đã lìa đời trong on nghĩa của Chúa, nhưng chưa thánh thiện đủ để vào ngay Thiên Đàng mà cần được thanh luyện thêm ở nơi này một thời gian trước khi được vào chốn an nghỉ muôn đời với Chúa trên Thiên Đàng.

Cũng theo giáo lý của Giáo Hội, thì các Thánh ở trên trời, các linh hồn thánh trong Luyện Tội và các tín hữu còn sống đều hiệp thông với nhau trong lời cầu nguyện, ca ngượi và cảm tạ dâng lên Thiên Chúa là Cha toàn năng, Đấng " chậm giận và giầu tình thương ." ( Tv 103: 8).

Đây là tín điều các Thánh thông công mà Giáo Hội dạy con cái mình tin và sống trong cuộc lữ hành tiến về Quê Trời. Nghĩa là các Thánh trên Thiên Đàng có thể cầu bầu đắc lực cho các linh hồn trong Luyện ngục và cho các giáo hữu còn sống trên trần gian. Các linh hồn trong Luyện ngục cũng có thể cầu xin hữu hiệu cho các tín hữu còn sống, nhưng không thể tự giúp mình được vì thời giờ làm việc lành phúc đức đã hết.Vì thế, các linh hồn mong đợi các tín hữu còn sống làm việc lành để cầu cho các linh hồn sớm được đón nhận vào Thiên đàng. Vì thế, chúng ta được khuyên khích cầu nguyện cách riêng cho các linh hồn trong tháng 11 là tháng dành để cầu xin cho các linh hồn đang còn được thanh luyện trong nơi Luyện tội. Giáo Hội ban ân xá ( Indulgences) để tha các hình phạt hữu hạn ( temporal punishment) cho người còn sống và cho các linh hồn trong Luyện tôi. Hình phạt hữu hạn hay việc đền tội là việc xin tẩy xóa những hậu quả của các tội nặng nhẹ đã được tha qua bí tích hòa giải. Tội được tha nhưng hậu quả của tội còn để lại trong tâm hồn hối nhân. Do đó, mọi hối nhân, sau khi xưng tội cách thành thật, đều phải làm việc gọi là "đền tội" do cha giải tội ấn định.

Nhằm mục đích tha hay tẩy xóa các hình phạt hữu hạn, Giáo Hội ban một đặc ân gọi là ân xá ( Indulgence) lấy trong kho tàng ơn cứu chuộc của Chúa Kitô và công nghiệp của Đức Mẹ và các Thánh để ban cho các tính hữu còn sống hay các linh hồn trong Luyện tội. Ân xá được ban trong những dịp đặc biệt như trong tháng cầu cho các linh hồn ( tháng 11) trong Năm Thánh ( Year of Jubilee) Năm Đức Tin ( năm nay cho đến 24 tháng 11 năm 2013). Ân xá có thể là từng phần ( partial indulgence) hay toàn phần tức ân toàn xá ( full indulgences) để tha các hình phạt hữu hạn nói trên. Do đó, mọi tín hữu đang hiệp thông với Giáo Hội có thể lãnh ân xá để xin tha hình phạt hữu hạn cho mình hay nhường lại cho các linh hồn nơi Luyện Tội, nhưng không thể nhường cho các tín hữu còn sống.

Muốn hưởng ân toàn xá thì các tín hữu phải thi hành một số việc lành ấn định như xưng tội, rước Mình Thánh Chúa, viếng nhà thờ và cầu nguyện theo ý Đức Thánh Cha.Về việc viếng nhà thờ thì trong tháng 11 có thể viếng bất cứ nhà thờ nào cũng được. Riêng cho Năm thánh hay Năm Đức Tin thì phải viếng nhà thờ nào được Giáo quyền địa phương ( Đức giám mục) chỉ định để được ân xá. Vậy chúng ta hay sốt sắng làm những việc lành thường lệ để lãnh ân xá cầu cho các linh hồn trong tháng 11 này, và trong suốt Năm Đức Tin đang mở ra trong toàn Giáo Hội.

Tóm lại, có Thiên Đàng là nơi dành cho những ai yếu mến và tôn thờ Thiên Chúa trên hết mọi sự và xa lánh mọi tội lỗi bao lâu còn sống trên trần gian này. Cũng có hỏa ngục là nơi dành cho những người đã tự do chọn chỗ này cho mình khi tự ý khước từ Thiên Chúa để sống theo ma quỉ, xác thịt và trần gian cho đến hơi thở cuối cùng.Ở giữa hai nơi trên là chốn thanh luyện các linh hồn chưa được tẩy sạch mọi hậu quả của tội lỗi trước khi được gia nhập hàng ngũ các Thánh và các Thiên Thần trên Thiên Đàng.

Ước mong giải đáp này thỏa mãn các câu hỏi được đặt ra.

LM Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 
<< Start < Prev 1481 1482 1483 1484 1485 1486 1487 1488 1489 1490 Next > End >>

Page 1485 of 1526