mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay566
mod_vvisit_counterHôm Qua6088
mod_vvisit_counterTuần Này11963
mod_vvisit_counterTuần Trước39479
mod_vvisit_counterTháng Này76710
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12109922

We have: 89 guests online
Your IP: 54.91.203.233
 , 
Today: Nov 14, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SONG VA CHIA SE LOI CHUA -CN23TN-C = THE NAO LA TU BO PDF Print E-mail

THẾ NÀO LÀ TỪ BỎ

Tuần qua, khi đọc bài chia sẻ tựa đề "Chiếc Áo Khiêm Nhường" của PT Sĩ Bạch nơi mạng lưới Phó Tế VN/USA tôi có thêm một ý tưởng cho Chúa Nhật tuần nầy (23th C, 2013). Vào đêm 14 tháng 3 năm 1912, con tàu Titanic đã đụng phải một tảng băng lớn (iceberg) phía Bắc Đại Tây Dương. Trong vòng 4 tiếng đồng hồ, con tàu được mệnh danh là "không thể chìm" (unsinkable) đã nằm sâu 12,600 feet (hơn 4 km) dưới đáy biển. Trong số 2228 người trên tàu chỉ có 705 người sống sót.

Lúc khởi đầu, kỷ sư chế tạo con tàu đã ước tính 48 thuyền cấp cứu, đủ cho hết mọi hành khách và thủy thủ đoàn nếu có biến. Nhưng sau đó, các chuyên viên chế tạo đã quá tự tin nên quyết định chỉ cần 20 thuyền cấp cứu, lấy lý do để có thêm chỗ trên boong tàu làm nơi giải trí. Như vậy, số thuyền cấp cứu lúc lâm nguy chỉ đủ cho một nửa số người trên tàu. Những chuyên viên chế tạo con tàu đã tính toán nhầm, đã quên mất đâu là việc quan trọng thứ yếu hàng đầu. Họ đặt vấn đề văn nghệ giải trí, đặt sự nguy nga hoành tráng của tàu hơn là sự an toàn tính mạng của những người trên tàu. Rồi khi con tàu từ từ chìm xuống lòng biển, hành khách vẫn coi thường, không chịu xuống thuyền ngay vì không tin vào những chiếc thuyền con. Vì thế, những thuyền cấp cứu đầu tiên được thả xuống biển với một số rất ít hành khách bên trong. Thêm một thí dụ điển hình về việc tin tưởng sai chỗ, nhầm lẫn đặt thứ tự quan trọng khi lựa chọn và từ bỏ của sự việc.

Bài Tin Mừng hôm nay (Lk 14:25-33) nói đến việc từ bỏ. Sống trên đời chẳng ai có thể đi một lúc hai con đường. Cuộc sống luôn đặt con người trước những lựa chọn, mà chọn lựa nào lại không phải từ bỏ? Đây là một điều khó khăn nhất cho đời mục vụ và chương trình Dự bị hôn nhân mà tôi có kinh nghiệm với giới trẻ trong gần hai thập niên vừa qua. Không phải tất cả nhưng đai đa số họ không nhất quyết dấn thân (commitments) vào một vấn đề gì. Họ không dám liều lĩnh (taking risks) mà cứ "tà tà" đến đâu hay đó. Một số khác đã chấp nhận đảm nhận một chức vụ hay công tác được giao phó rồi, sau một thời gian họ lại không muốn theo dõi và làm cho xong. Điều nầy chứng tỏ không thể có lựa chọn nếu không chấp nhận hậu quả. Mỗi lần chọn lựa cái nầy là một lần phải từ bỏ cái nọ. Sống là chấp nhận từ bỏ. Có những điều xấu phải từ bỏ như việc nghiện thuốc lá, ma tuý, rượu chè, trụy lạc... Cũng có điều tốt cần phải bỏ để chọn một điều tốt hơn: chọn nghề, chọn trường học, chọn chỗ làm, chọn bậc sống...

Từ bỏ vì yêu thương sẽ không bao giờ cảm thấy thiệt thòi, mất mát. Từ bỏ vì yêu thương sẽ làm ta nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn. Người mẹ hy sinh giấc ngủ, thức đêm để săn sóc con cái khi chúng yếu bệnh. Người cha hy sinh không làm giờ phụ trội cuối tuần để dành thì giờ cho con cái và gia đình, nhất là lúc con cái còn trong lứa tuổi teen-age.

Từ bỏ đã trở thành quy luật để sống và lớn lên. Thai nhi không thể ở mãi trong bụng mẹ, dù đó là chỗ an toàn, êm ấm. Đứa bé chẳng thể nào trưởng thành, nếu nó cứ sống mãi bằng sữa mẹ, hay mãi ngậm núm vú giả, mãi mang tã... Từ bỏ thường là những cắt đứt đau đớn, như mổ một khối u. Có nhiều người trong chúng ta suốt đời bị giằng co, ray rứt bởi không có can đảm từ bỏ.

Chúa Giêsu khuyến cáo mỗi tín hữu chúng ta đặt lại vấn đề, thẩm định lại nấc thang giá trị. Việc nào cần, việc nào ít cần, việc nào không cần trong đời sống hiện tại để dồn sức lực và thời giờ vào đời sống thiêng liêng đời nầy ngõ hầu được hưởng hạnh phúc với Thiên Chúa ở đời sau.

Phần mở đầu bài Tin Mừng, Chúa bảo các môn đệ, và chúng ta, phải ghét cha mẹ để đi theo Ngài. Nếu hiểu theo nghĩa đen, chúng ta sẽ bị lúng túng vì Điều răn Thứ Bốn Thiên Chúa dạy thảo kính cha mẹ. Thực ra, đây là một lối nói "nhấn mạnh" của người vùng Trung Đông, ý nói chúng ta phải yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Một nơi khác trong Phúc âm, Chúa cũng dùng lối nói nầy để dạy: "Nếu tay, chân hay mắt con làm cớ cho con phạm tội, hãy chặt đứt nó đi vì thà rằng con còn một mắt/tay/chân mà không phải vào lửa đời đời..." được hiểu rằng phải từ bỏ ngay tức khắc những cám dỗ hay phương tiện làm ta phạm tội. Nếu không hiểu theo cách nầy, ta sẽ hiểu ngầm rằng trên thiên đàng hầu hết các thánh đều bị đui, què, mẻ, sứt!

Chúa phải là trung-tâm-điểm của đời sống người Kitô hữu. Bài đọc I khuyên chúng ta dùng sự khôn ngoan để suy nghĩ, tính toán, và so sánh việc nào quan trọng hơn trước khi quyết định làm.

Mới đây có người đón tôi sau một Thánh lễ và hỏi nếu lỡ quên không tham dự Thánh lễ trong ngày lễ buộc thì có tội hoăc lỗi hay không? Dĩ nhiên nếu thực sự quên thì nào có tội lỗi gì. Tuy nhiên, chúng ta hãy xét lại nấc thang giá trị. Nếu thực tâm chúng ta coi Chúa trên hết mọi sự, và việc nào quan trọng hơn trong mối tương quan giữa ta và Chúa thì làm gì có chuyện quên. Có ai trong chúng ta quên ngày đi nghỉ hè hoặc ngày đi hành hương bao giờ? Bởi lẽ chúng ta đã chọn ngày định tháng, đã mua vé máy bay. Có ai trong chúng ta quên ngày lãnh tiền già hoặc trợ cấp hàng tháng chưa?

Phần cuối của bài Tin Mừng, Chúa nhắc lại việc dùng sự khôn ngoan một lần nữa với hai thí dụ "Người xây tháp" và "Ông vua xông mình ra chiến trận." Khi làm một việc gì có lợi và hợp ý thích, chúng ta thường để ý, sửa soạn, tính toán coi việc nào cần, việc nào ít cần, và việc nào không cần trước khi quyết định làm. Như thế kết quả chắc chắn sẽ khả quan, mỹ mãn.

Xử dụng sự khôn ngoan đích thực là hành động chấp nhận giới hạn của mình, từ bỏ danh vọng hay vinh quang nơi tiền tài của cải vật chất để chỉ tìm kiếm ý định của Thiên Chúa một cách vô điều kiện.

Hôm nay cũng là ngày Sinh Nhật của Đức Mẹ. Xin vì công nghiệp của Mẹ Thánh, xin Chúa ban cho chúng ta được ơn khôn ngoan của Chúa Thánh Thần để qua mọi hành động chúng ta biết từ bỏ các điều không cần thiết cho sáng danh Chúa. Amen

PT Đặng Phi Hùng

Copyright by PhoTeVNUSA.org

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 40 = PHAI DOAN CHINH THONG PDF Print E-mail

 

Đức Thánh Cha tiếp kiến phái đoàn Chính Thống Siro Malankara
Lm. Trần Đức Anh OP9/5/2013
VATICAN. Đức Thánh Cha Phanxicô kêu gọi vượt thắng những thành kiến và "thứ văn hóa đụng độ" trong hành trình đại kết, đồng thời gia tăng việc khẩn cầu ơn phù trợ của Thiên Chúa trong nỗ lực tìm về sự hiệp nhất các tín hữu Kitô.

Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong buổi tiếp kiến sáng 5-9-2013 dành cho phái đoàn của Đức Thượng Phụ Moran Baselios Marthomas Paulose II, Giáo Chủ Chính Thống Siro Malankara, một Giáo Hội có nguồn gốc từ Thánh Tôma Tông đồ và hiện có khoảng 2 triệu 500 ngàn tín hữu ở Ấn độ và nước ngoài.

Trong diễn văn chào mừng Đức Thượng Phụ, Đức Thánh Cha nhắc đến cuộc gặp gỡ cách đây 30 năm (6-1983) tại Vatican giữa Đức Chân phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 và Đức Thượng Phụ Marthoma Mathews I, và cuộc gặp gỡ 3 năm sau đó tại Nhà thờ Chính tòa Mar Elias ở Kottayam hồi tháng 2 năm 1986 trong cuộc viếng thăm của Đức Gioan Phaolô 2 tại Ấn độ. Hai vị Giáo Chủ đã quyết định thành lập Ủy ban quốc tế đối thoại thần học giữa Giáo Hội Công Giáo và Chính Thống Siro Malankara. Ủy ban đã đạt được nhiều thành quả như tuyên ngôn về niềm tin chung nơi Chúa Kitô, việc sử dụng chung các thánh đường và nghĩa trang, cung cấp cho nhau những tài nguyên linh đạo và cả phụng vụ trong những hoàn cảnh phụng vụ chuyên biệt.

Đức Thánh Cha cũng bày tỏ xác tín rằng "trên con đường đại kết, điều quan trọng là tín thác nhìn lại những bước đã đạt được, vượt lên trên những thành kiến và thái độ khép kín, vốn thuộc về nền văn hóa đụng độ, là nguồn mạch chia rẽ, để nhường chỗ cho nên văn hóa gặp gỡ, giáo dục chúng ta về sự cảm thông lẫn nhau và hoạt động cho sự hiệp nhất".

Đức Thánh Cha nhận xét rằng: "Tự sức riêng, công trình hiệp nhất này không thể thực hiện được, những yếu đuối và nghèo nàn của chúng ta làm cho hành trình đại kết chậm lại. Vì thế, điều quan trọng là gia tăng cầu nguyện, vì chỉ có Chúa Thánh Linh, với ân sủng, ánh sáng và sức nóng của Ngài mới có thể làm tan băng sự lạnh lẽo của chúng ta và dẫn chúng ta tiến đến một tình huynh đệ mạnh mẽ hơn" (SD 5-9-2013)
See Also
5/28/2007
ĐTC tiếp kiến đức TGM trưởng Công Giáo Syro Malankara
LM. Trần Đức Anh, OP
2/15/2005
Giáo Hội nghi lễ Đông Phương Malankara được nâng lên Tổng Giáo phận Trưởng
John Bosco Hoàng Thương

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA -CN23TN-C PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA
Chúa nhựt 23 thường niên năm C
Lời Chúa: Lc14,25-33
Các nhà lãnh đạo các dân cần có số đông ủng hộ họ, thực hiện các chương trình xã hội, kinh tế... giúp họ đạt đến mục tiêu họ đề ra. Họ kêu gọi mọi người và đưa ra những điều kiện cần thiết để thống nhất hoạt động. Những người theo một lãnh đạo nào đó, là những người phục vụ cho vị lãnh đạo để được hưởng một số quyền lợi nào đó.
Chúa Giêsu cũng kêu gọi mọi người theo Ngài, không phải để ủng hộ và phục vụ quyền lợi của Ngài, mà ngược lại, để nhờ Ngài được sống đời đời, đạt được hạnh phúc Ngài dành cho họ.
Theo Ngài vì Ngài chính là hạnh phúc và lẽ sống của chúng ta. Không có Ngài, cuộc sống trần gian nầy chỉ là nhưng ngày tháng vô vị, chẳng đưa đến một kết quả nào đáng kể, có chăng là những lợi lộc trần gian, và luôn là cực nhọc, đau khổ và bệnh tật và cái chết kết thúc tất cả.
Chúa Giêsu là " đường, là sự thật và là sự sống". Theo Ngài, chúng ta sẽ được sống và được sống dồi dào. Sự sống trần gian chỉ tạm bợ, ngắn ngủi, sự sống Ngài đem lại là sự sống thật, sự sống sung mãn trong tình yêu của Ngài.
Nếu ai hỏi chúng ta sống để làm gì? Chúng ta sẽ trả lời sao?
Nhiều người sẽ không thể trả lời được câu hỏi nầy vì chính họ không biết sống để làm gì.Đối với họ, sống là để tìm thỏa mãn những nhu cầu của bản thân, để hưởng thụ và sau cùng chết là hết.Cuộc đời của họ chỉ là để truy tìm vật chất, tiền bạc, để hưởng thụ càng nhiều càng tốt.
Có những người biết sống là để tìm hạnh phúc, nhưng hạnh phúc của họ chỉ là vật chất. Họ không tìm được hạnh phúc thật và họ háo hức đi tìm một thứ hạnh phúc có thể giúp họ thỏa mãn khát vọng của tâm hồn, nhưng họ vẫn thất vọng.Thi sĩ Pháp, ông Stéphane Mallarmé nói: "Con ngườii mãi mãi là thất vọng".
Chúng ta cũng tìm hạnh phúc như mọi người, nhưng hạnh phúc của chúng ta là Chúa Giêsu.
Mặc dù chúng ta phải đối mặt với tất cả gánh nặng của cuộc sống, nhưng chúng ta biết, chúng ta đang đi về đâu và biết mình tin vào ai.
Lời kêu gọi của Chúa, chúng ta đã chấp nhận. Chỉ có Ngài mới là lẽ sống cho chúng ta, nhưng những điều kiện của Ngài có quá khó không? Có vượt những khả năng yếu kém của chúng ta không: " Ai đến với Ta mà không dứt bỏ cha mẹ, anh em chị em... thì không thế làm môn đệ Ta".
Chắc là rất khó, vì chúng ta yếu đuối, chúng ta có quá nhiều nhu cầu vật chất, chúng ta cần cha mẹ anh em để sống, vì mạng sống chúng ta không thể tìm lại lần thứ hai. Làm sao có thể bỏ được những gì mà chúng ta cảm thấy cần thiết?
Thế nhưng Chúa vẫn khẳng định: "nếu không từ bỏ cha mẹ anh em..., những thứ cần thiết đó, sẽ không xứng đáng làm môn đệ Ngài".
Chúng ta có quyền chọn lựa: Ngài hay thế gian.
Từ bỏ mọi sự để thong dong theo Ngài, có lẽ còn có thể chấp nhận được, nhưng Ngài còn đòi buộc đến tối đa "vác thập giá", nghĩa là phải chịu án tử hình để theo Ngài thì mấy ai dám theo Ngài?
Từ bỏ ở đây có nghĩa là không quá quyến luyến, nhưng cũng là một điều vượt sức mọn của chúng ta.
Chúng ta dám không?
Nhiều người tưởng rằng, làm môn đệ của Ngài tức là giữa đạo thì cũng chỉ có bấy nhiêu việc phải làm thôi: cầu nguyện, dự lễ, xưng tội và giữ luật là đủ. Tôi không phạm tội gì nặng, không cướp của giết người là tốt lắm rồi, cần chi phải bỏ mọi sự? Chúng ta nhớ chàng thanh niên giàu có đến hỏi Chúa: "Con phải làm gì để được sống đời đời? Ngài trả lời: "Hãy giữ Luật Chúa" Thanh niên đáp: "Con đã giữ từ nhỏ". Ngài bảo: "Con chỉ còn thiếu một điều thôi là về bán hết tài sản, bố thí cho người nghèo rồi đến đây theo Ta". Chúng ta biết câu cuối...Chàng thanh niên thiện chí kia không xứng đáng...
Còn chúng ta thì sao?
Một số đông chúng ta giống như chàng thanh niên đó. Còn một bước cuối cùng, anh không can đảm, vì tài sản của anh quí hơn Chúa.Chúng ta có rất nhiều lý do để biện minh cho sự hèn nhát của chúng ta.
Tại sao Ngài đòi buộc gắt gao như thế? Tại sao Ngài tỏ ra quyết liệt như thế?
Vì chỉ có Ngài mới có thể giúp chúng ta hạnh phúc, điều mà ai cũng ước mơ mà không bao giờ được trọn vẹn.Trên mặt báo hay trên màn ảnh, người ta giới thiệu nhưng đôi vợ chồng thành công, hạnh phúc. Họ thành công về mọi mặt, cuộc sống của họ an nhàn, nhưng được bao lâu? Cái chết vẫn sờ sờ ra đó. Họ vẫn biết điều đó.Dù hạnh phúc được vài chục năm, họ cũng phải lìa nhau, chấm dứt tất cả, và nỗi buồn sẽ cắn vào da thịt của họ. Hanh phúc ơi! Mi ở đâu?Họ không biết sầu muộn ray rứt sao? Nhiều lắm, ở sau hậu trường, được che giấu cẩn thận.
Chỉ có Chúa mới bảo đảm một hạnh phúc mà cái chết không thể phá hủy được. Đó là cái gì đáng quí hơn hết mọi sự, và thứ hạnh phúc nầy có thể đạt được với điều kiện là từ bỏ mọi sự và theo Ngài, gắn bó với Ngài, với Ngài thôi.
Tại sao chúng ta không theo Ngài?
Vì chúng ta chưa biết Ngài là ai, vì thế chúng ta không dám dấn thân yêu Ngài, chúng ta xem thế gian quí báu hơn.
Ngài đòi buộc triệt để như thế, vì không ai khác có thể lấp đầy con tim của chúng ta. Con người mang con tim vật chất nhưng những ước mơ của nó vượt tới trời cao. Chỉ có Đấng từ trời xuống mới đưa chúng ta về trời cao, lúc đó chúng ta mới biết hạnh phúc là gì.
Chúng ta dám đánh đổi những giàu sang trần thế với với hạnh phúc đó không?
Đó là câu hỏi mà Chúa đặt ra cho chúng ta.
Các đấng thánh đã trả lời. Các Tông đồ, lúc mới theo Ngài, còn mơ mộng ngồi ghế nhất, làm lớn, nhưng khi đã biết Ngài là ai, họ đã liều mạng cho Ngài, buông bỏ tất cả không hối tiếc.
Thánh Phaolô có thể là một ông Pharisêu danh giá, nhưng khi biết Chúa, ông đã dứt khoát với những hứa hẹn tương lai, dấn thân phục vụ Đấng mà ông đã đả đảo, lùn bắt. Các đấng thánh mà chúng ta nghe kể tên trong kinh cầu các thánh và trong sách phụng vụ, là những người đã khám phá ra Chúa và đã bỏ mọi sự, vác thập giá theo Ngài đến cùng, Và các ngài đã không thất vọng.
Chúng ta còn tiếc gì ở trần gian?Trần gian đã tặng cho chúng ta những gì khiến chúng ta còn ham mê, không thể buông bỏ nó?
Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng ai cũng có thể sống cho Chúa. Chúng ta có thể làm được nhưng chưa làm hết mình.Nếu Chúa ra những điều kiện không thể thực hiện, thì Ngài ra điều kiện làm gì? Bằng chứng là vô số các thánh đã làm được trong số đó có những bà mẹ gia đình như thánh Maria Luigi, có các vua và hoàng hậu như vua Luy thứ IX, vua nước Pháp và bà hoàng hậu Êlisabet Hungari...
Các thánh tử đạo đã bỏ cả mạng sống. Chúng ta sẽ bỏ những gì và như thế nào để xứng đáng làm môn đệ Chúa?
Hãy tìm biết Chúa là ai, chúng ta mới có thể đủ can đảm theo Ngài và yêu Ngài. Yêu Ngài sâu đậm, chúng ta mới đủ can đảm liều mạng cho Ngài. Chỉ có tình yêu say đắm mới đủ sức bỏ của cải và những thú vui của nó.
Chúng ta có yêu Ngài không?
Chúng ta chưa yêu Ngài nhưng Ngài vẫn yêu chúng ta. Đây, Ngài đến nơi bàn thờ,đến dưới hình thức nhỏ bé nhất, để tỏ tình với chúng ta, nuôi dưỡng sự yếu hèn của chúng ta. Hãy ăn lấy Ngài để tiến lên trong tình yêu. Tình yêu sẽ triển nở trong ta, và một ngày nào đó, chúng ta sẽ biết Ngài là ai.
Lm Trầm Phúc.

 
DOI SONG TAM LINH # 49 = CÁCH LAM GIAU CHO CHUA PDF Print E-mail

Kính chuyển
Hồng

Nghệ thuật làm giàu

Một ngày nọ, vua Nghiêu đi tuần thú đất Hoa, viên quan địa phương đất ấy ra nghênh đón và chúc vua rằng: "Xin chúc nhà vua sống lâu." Vua Nghiêu nói: "Đừng chúc thế!" Viên quan lại chúc: "Chúc nhà vua giàu có." Vua Nghiêu lại nói: "Đừng chúc thế!" Viên quan chúc nữa: "Xin chúc nhà vua đông con trai." Vua Nghiêu lại nói: "Đừng chúc thế!" Quan lấy làm lạ mới hỏi nhà vua: "Sống lâu, giàu có, đông con trai, ai cũng thích cả, sao nhà vua chẳng muốn?" Vua Nghiêu đáp: "Đông con trai thì sợ nhiều. Giàu có thì việc nhiều. Sống lâu thì nhục nhiều. Ba điều ấy không mang lại nhân đức nên ta từ chối."

Viên quan tâu: "Nhà vua nói thế thực là bậc quân tử, nhưng trời sinh ra mỗi người phải có một việc. Nếu đông con trai, hãy cắt đặt mỗi người một nhiệm vụ thì có lợi chứ có gì mà sợ? Giàu có mà đem phân phát cho người nghèo thì còn công việc gì mà lo? Ăn uống có chừng mực, thức ngủ có điều độ, trong lòng thanh thản, thiên hạ tài giỏi thì vui cái vui của họ, trăm tuổi nhắm mắt về cõi trời. Một đời chẳng gây tai hoạ gì, hỏi có gì là nhục?"

***

Đứng trước tiền của, người ta có những thái độ rất khác nhau: Vua Nghiêu vì quá thận trọng chỉ nhìn thấy mặt trái của đồng tiền, nên của cải không sinh ích gì cho ông. Người phú hộ trong bài Tin Mừng hôm nay lại quá cậy dựa vào tiền của, nên khi thần chết bất ngờ đến thì tiền muôn bạc nén cũng không cứu được linh hồn ông. Duy chỉ có viên quan địa phương là có thái độ đúng mực về tiền bạc: Nếu giàu có thì đem chia sẻ cho người thiếu thốn. Đó chính là sứ điệp mà Chúa Giêsu muốn loan báo cho chúng ta hôm nay: Hãy dùng của cải đời này mà "làm giàu trước mặt Thiên Chúa." (Lc 12,21). Đó chính là "nghệ thuật làm giàu" đích thực.

Trước mặt Thiên Chúa, chúng ta chỉ là những con người nghèo khó. Cho dù có xây bao nhiêu kho lẫm, bao nhiêu két sắt, bao nhiêu tài khoản ngân hàng, cũng chỉ là con số không. Chúng ta chỉ thực sự giàu có trước mặt Thiên chúa khi chúng ta dốc cạn kho cho người nghèo khó, mở hầu bao giúp kẻ khốn cùng. Chúa phán: "Hãy bán của chi mình đi mà bố thí. Hãy sắm lấy túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá." (Lc 12,33).

Quả thật, một kho lẫm dù có được khoá chặt đến đâu cũng không ngăn cản được kẻ trộm, nhưng chỉ có những tài sản đích thực mà không ai có thể đánh cắp, chính là những tài sản thiêng liêng.

Thật ra, khi người giàu chia sẻ của cải cho kẻ nghèo, cũng chỉ là bổn phận của người quản lý mà thôi. Augier đã nói một câu chí lý: "Trong dự tính của Thiên Chúa, người giàu chỉ là viên thủ quỹ của người nghèo." Vì thế, những ai "ê hề của cải, dư xài nhiều năm" mà "cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã" (Lc 12,19) chính là những kẻ ăn cắp. Thánh Tôma Aquinô quả quyết: "Những người giàu đã đánh cắp của người nghèo khi họ tiêu xài phung phí những của cải dư thừa."

Có thể nói, chúng ta đánh cắp của người nghèo khi chúng ta thu lợi quá mức trên sức lao động của kẻ khác.

Chúng ta đánh cắp của người nghèo khi chúng ta giữ lại đồ đạc tiện nghi mà chẳng bao giờ dùng đến.

Chúng ta đánh cắp của người nghèo khi chúng ta ăn chơi, mua sắm như ném tiền qua cửa sổ.

Thánh Basilio không một chút ngần ngại nói với chúng ta: "Tấm bánh mà bạn giữ lại là của người đói khổ, chiếc áo mà bạn cất trong vali là của kẻ trần trụi."

***

Lạy Chúa, Chúa để 80% của cải trên thế gian này vào tay 20% những người giàu có là để họ biết chia sẻ cho những người thiếu thốn, là để họ "làm giàu trước mặt Thiên Chúa", chứ không phải để biến họ thành những kẻ đánh cắp.

Xin dạy chúng con chỉ nên giữ lại những gì cần thiết, và biết san sẻ hồng ân của Chúa cho mọi người, để thế giới này không còn cảnh bất công, nghèo đói, nhưng sẽ là một thế giới công bằng và yêu thương. Amen.

Thiên Phúc

--

 
SONG TINH THUC # 53 = DANG THANH GIA CUOC DOI PDF Print E-mail

Sống Tỉnh Thức # 53
ĐÀNG THÁNH GIÁ TRONG CUỘC SỐNG

Nếu tôi cùng chết với Chúa Kitô trong Đàng Thánh Giá cuộc đời, thì tôi cũng được sống lại với Người mỗi ngày. Nếu bạn kiên tâm chịu đau khổ vì Chúa, bạn sẽ cùng thống trị với Người.
1/ Bạn có ở đó khi thấy Philatô luận giết Chúa Giêsu không?
* Tôi sẵn sàng để người ta kết án khi tôi rao giảng Tin Mừng.
2/ Bạn có ở đó khi thấy Chúa Giêsu vác Thánh Giá nặng không?
* Tôi sẵn sàng chịu đau khổ khi phục vụ vì Chúa và tha nhân.
3/ Bạn có ở đó khi thấy Chúa ngã xuống đất lần thứ nhất không?
* Tôi quyết đứng dậy mỗi khi bị vấp ngã vì con người yếu đuối.
4/ Bạn có ở đó khi thấy Đức Mẹ gặp Chúa vác Thánh giá không?
* Tôi cùng Đức Mẹ chiụ đau khổ vì nghe và thực hành Lời Chúa.
5/ Bạn có ở đó khi ông Simon vác Thánh Giá đỡ Chúa không?
* Tôi luôn nâng đỡ những người thấp cổ bé miệng trong xã hội.
6/ Bạn có ở đó khi bà Veronica trao khăn cho Chúa lọt mặt ?
* Tôi an ủi những người vì sống Tin Mừng bị người ta ghét bỏ.
7/ Bạn có ở đó khi Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ hai không?
* Tôi đứng dậy ngay khi bị thử thách và cạm bẫy của đời sống.
8/ Bạn có ở đó khi Chúa đứng lại yên ủi con thành Giêrusalem?
* Tôi luôn dùng lời nói và việc làm để nâng đỡ người thất vọng.
9/ Bạn có ở đó khi Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ ba không?
* Tôi luôn nhớ Lời Chúa nói kẻ nào bền đỗ đến cùng sẽ được cứu.
10/ Bạn có ở đó khi quân dữ lột áo Chúa để đóng đanh không?
* Tôi sẵn sàng từ bỏ hết của cải, vật chất để theo Chúa đến cùng.
11/ Bạn có ở đó khi quân dữ đóng đanh Chúa vào Thánh Giá ?
* Tôi từ bỏ tội lỗi, con người cũ là đóng đinh mình vào Thập giá.
12/ Bạn có ở đó khi Chúa chịu chết trên cây Thánh Giá không?
* Tôi không phạm tội nữa là cùng chết với Chúa trên Thập giá..
13/ Bạn có ở đó khi họ tháo đanh đem xác Chúa xuống không ?
* Tôi đã đóng đinh con người cũ để không còn làm nô lệ tội nữa.
14/ Bạn có ở đó khi họ táng xác Chúa trong hang đá không?
* Tôi chết hằng ngày cho tội, để sống lại với Chúa mỗi ngày.
15/ Bạn có ở đó khi thấy Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết không ?
* Tôi sống là sống cho Chúa, vì nay tôi đã chết đối với tội lỗi.

Phó tế: GB. Maria Nguyễn Định Sưu Tầm

 
<< Start < Prev 1541 1542 1543 1544 1545 1546 1547 1548 1549 1550 Next > End >>

Page 1545 of 1675