mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay510
mod_vvisit_counterHôm Qua6088
mod_vvisit_counterTuần Này11907
mod_vvisit_counterTuần Trước39479
mod_vvisit_counterTháng Này76654
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12109866

We have: 85 guests online
Your IP: 54.91.203.233
 , 
Today: Nov 14, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
TAM SU VOI CHUA NHU NGUOI BAN # 15 = HIEN MANG SONG VI NGUOI MINH YEU PDF Print E-mail

 

''Hien Mang Song Vi Nguoi Minh Yeu''

TÂM SỰ VỚI CHÚA NHƯ NGƯỜI BẠN #15 = "Hiến mạng sống  vì người mình yêu."

Lời Chúa dạy: "Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình". (Ga 15, 9-17)

Thưa Thầy Giesu, tuần qua xảy ra một biến cố đánh động lòng con rất nhiều, con xin bày tỏ cùng Chúa nhé.

Lời Chúa lại văng vẳng trong trí con, khi sự việc này xãy ra. Dĩ nhiên là Chúa biêt con muốn nói đến việc gì rồi, nhưng Chúa rất thích nghe con trò chuyện cùng Chúa, lòng gần lòng với Chúa.

Khi ở bên Chúa như vậy, con lại cảm thấy Chúa là một người bạn của con, và con tin rằng điều này không xúc phạm đến Chúa đâu, vì Chúa đã nói "các con là bạn hữu của Thầy" kia mà.

Người con Chúa vừa gọi về vào ngày Lễ Tạ Ơn đó, chắc hẳn bây giờ đã ở bên lòng Chúa rồi. Chị ta có một trái tim yêu mến như Giêsu, yêu đến thí mạng vì người mình yêu. Khi nghe kể lại chuyện chị ấy, con khâm phục vô cùng và cảm tạ Chúa đã ban cho linh hồn đó tình yêu mến tha nhân như chính mình.

Chị ấy đã hiến tặng một cái thận của mình cho một người xa lạ, chưa hề biết mặt, chỉ vì nghe trên đài radio loan tin có người cần một cái thận để cứu sống. Chị liền liên lạc với đài và hiến thận mình, chị đã từ chối nhận tiền của gia đình người thọ ơn này; tuy rằng gia đình chị thật thiếu thốn.

Thời gian sau bác sĩ phát hiện chị bị bệnh ung thư và vài tháng sau Chúa gọi chị về. Thận chị hiến rất tốt vì lúc đó chị còn khỏe mạnh.

Lạy Chúa! Con thật xấu hổ và lấy làm buồn bả, vì con biết rằng mình không bao giờ có tâm hồn đầy yêu thương, rộng lượng như thế. Con nói con yêu mến Chúa đó, nhưng sống Lời Chúa thật khó khăn biết bao.

Chị này đã "thí mạng sống vì tha nhân," chị đã yêu như Chúa yêu.

Hiến thận chẳng phải là một việc dễ dàng, có thể mất mạng hoặc sức khỏe suy nhược đi hoặc có thể bị infection .... Chắc hẳn chị ta biết rõ những nguy hiểm đang chờ mình. Nhưng chị vẫn hy sinh. Quả thật là một tâm hồn tốt lành, chắc hẳn đẹp lòng Chúa vô cùng.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, ngồi trước Thánh Nhan Chúa, con cảm thấy lòng buồn man mác, vì con đã sống ích kỹ, chỉ nghĩ đến mình. Chúa tha thứ cho con nhé Chúa! Và xin ban ơn cho con được có một trái tim như trái tim Chúa. Biết quên mình vì tha nhân, biết chia sẻ những gì con có, và "trao ban cho đến khi cảm thấy đau khổ," đó là lời Mẹ Teresa Calcutta nhắn nhủ.

Nếu không có đức tin, người ta có thể đánh dấu hỏi: "Tại sao người tốt như vậy lại bị mang chứng bệnh ung thư bất trị và qua đời, để lại chồng con? Chẳng phải là bất công không kia chứ? Chúa ở đâu sao lại để việc này xãy ra?"...

Khi nghe tin chị qua đời, con chợt nghĩ ngay rằng vì quá yêu thương linh hồn này, nên Chúa đã gọi về Nhà Cha để Chúa ban thưởng hạnh phúc Thiên Đàng, chị ấy có lẽ đang hưởng hoan lạc ở nơi chỉ có Tình Yêu.

Nỗi đau đớn của chị vì cơn bệnh và sự phó thác theo Thánh Ý Chúa lại cứu được bao nhiêu linh hồn tội lỗi phải không Chúa.

Dưới cái nhìn thế tục của chúng con, chúng con chẳng hiểu Thánh ý Chúa, mà chỉ như thánh Pherô, còn xúi giục Chúa đừng đi lên Jerusalem, và ngài còn bị Chúa rày cho một trận.

Xin Chúa ban cho con cặp mắt đức tin để con nhìn và hiểu mọi sự theo tinh thần của Chúa Kitô, chứ không theo thần khí thế gian. Được như thế con mới sống trong bình an và cảm nhận Tình Yêu Chúa trong mọi tình huống của cuộc đời con.

Xin Chúa ban cho con tình yêu của chính trái tim Chúa để con có thể yêu như Giêsu, ban phát như Giêsu, quên mình như Giêsu; và có thể nói như Thánh Phao Lô tông đồ rằng: "Tôi sống nhưng không phải tôi sống, mà là Chúa Giesu sống trong tôi." Amen

 

MenYeuGiesu

TSVCNNB 5

--

 
DOI SONG TAM LINH # 17 = NIEM VUI MUA VONG PDF Print E-mail

 

                        Đời Sống Tâm Linh # 17

                                   NIỀM VUI MÙA VỌNG

 

Mùa Vọng là Mùa Vui Mừng, Hy Vọng, Đợi Chờ Chúa : “Reo vui lên hỡi thiếu nữ Xi-on, hò vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem hãy nức lòng phấn khởi. (Xô-phô-ni-a 3, 14)

Vì thế, tôi cảm thấy Chúa đang hiện diện: “Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi. Người là vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ.” (Xp 3, 17)

Trong thư gởi Phi-lip-phê, thánh Phaolô còn vui mừng phấn khởi kêu lên: “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: “Vui lên anh em ! Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã đến gần. “ (Pl 4, 4-5)

   * Chuyện kể: Trong cuốn Pollyanna viết về một cô gái lạc quan, luôn thấy cô có chuyện để vui mừng, ngay cả lúc điều không tốt xảy như sau: Gần đây tôi nhớ một nhân vật văn chương này, khi cô bạn thật của tôi ngoài đời bị té gẫy tay trong lúc chạy xe đạp. Marianna kể với tôi rằng cô rất vui mừng cảm tạ Chúa, vì vẫn có thể chạy xe về nhà và thật biết ơn Chúa là cô không cần phải phẫu thuật. Cô nói: tay trái bị gẫy(cô thuận tay phải) nên vẫn có thể làm việc được. Và chẳng tuyệt sao, cô lấy làm lạ xương mình thật tốt, nên tay gẫy chóng lành! Và chẳng may mắn sao, vết thương không có gì tồi tệ.!

* Suy tư : Marianna đúng là mẫu người biết vui mừng trong hoạn nạn. Chị tin rằng Chúa sẽ chăm sóc mình—dù có chuyện gì xảy ra.

   Cuối cùng thì ai cũng được chịu khổ, và khi gặp khó khăn phản ứng đầu tiên của chúng ta là không vui mừng cảm tạ. Nhưng tôi nghĩ rằng Chúa sẽ vui khi thấy khi thấy bạn tìm ra lý do để biết ơn Ngài: “Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh…(x. 1Thê-sa-lo-ni-ca 5,16-18).

Hãy vui lên vì bạn đã bỏ lối sống cũ! Hãy mừng lên vì Chúa đang đến với bạn! Hãy reo vui vì mọi người thấy bạn hiền hoà, rộng rãi!

* Chính khi bạn tin cậy vào sự tốt đẹp của Chúa mà bạn tìm được niềm vui và bình an, vì lòng tin sẽ nhìn thấy Chúa trong mọi hoàn cảnh: Bình an của Thiên Chúa là bình an vượt trên mọi hiểu biết sẽ giữ lòng trí anh em được hết hợp với Đức Kitô Giêsu. (Pl 4, 7)

* Lời hay ý đẹp: Niềm vui mừng là nhìn thấy Chúa đến trong mọi lúc.

 

Phó tế: Gioan B. Maria Định Nguyễn * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 83 = AI MONG- AI DOI -AI CHO PDF Print E-mail

AI MONG - AI ĐỢI - AI CHỜ

Lm. Giuse Trần Đình Long

Dòng Thánh Thể

Gioan tẩy giả là vị tiên tri cuối cùng của Cựu ước, nhưng ông lại là vị tiên tri lớn hơn tất cả vì ông đã được lãnh nhận niềm vui cứu độ ngay từ lúc còn là bào thai trong lòng mẹ (Lc 7, 26). Khi ra rao giảng ông lại được thấy Đấng mà các tiên tri Isaia, Giêrêmia, Ezêkiel cho đến khi nằm xuống vẫn còn khao khát ngóng chờ. Gioan tẩy giả đã được đụng đến NGÔI LờI ĐÃ THÀNH XÁC PHÀM. Chính ông đã giới thiệu Đức Giêsu cho chúng ta : "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian." (Ga 1, 29).

Trong những ngày Mùa Vọng, trước lễ Giáng Sinh, chúng ta sẽ còn được nghe nói nhiều về nhân vật Gioan tẩy giả. Nhưng tất cả sứ mệnh và cuộc đời của ông chỉ gồm tóm một cách chính xác và rõ ràng trong mấy câu ở phần mở đầu Tin Mừng theo thánh Gioan như sau : "Có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là Gioan. Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng." (Ga 1, 6)

Cũng như Gioan tẩy giả, tất cả những ai mang danh là Kitô hữu đều phải làm chứng cho sự sáng. Nghĩa là trong cách sống của mình hằng ngày, phải làm cho mọi người nhận biết có sự sáng của Đức Giêsu Kitô lóe rạng ở trong đó. Đọc kinh, xưng tội rước lễ nhiều là tốt, nhưng chưa hẳn chỉ như vậy là làm chứng cho sự sáng.

Khi rao giảng hay chia sẻ Lời Chúa trước cộng đoàn hoặc trong các lớp giáo lý cũng vậy, nếu Lời Chúa được nói ra mà không cho người nghe, người tham dự gặp được dung mạo Đức Kitô để yêu mến và chịu lấy Người, mà chỉ gặp thấy những điều răn dạy về luân lý, hoặc những sự uyên bác của thế gian mà thôi, thì cũng chưa phải là làm chứng cho sự sáng.

Chính Gioan đã nép mình đi, để một mình Đức Giêsu, để ánh sáng cứu độ của Người chói lòa vào trong thế gian. Ông nói : "Phần tôi, tôi làm phép rửa cho anh em bằng nước, nhưng có Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần và lửa." (Lc 3, 16)

Chúng ta đang ở trong Mùa Vọng, mùa mà Hội Thánh muốn mọi người nôn nao khao khát hướng về một con người : Đức Giêsu Kitô.

Nếu tất cả vũ trụ, tất cả nhân loại trên thế giới này không có con người Giêsu đó tới và cứu độ, thì coi như bị phế thải, bị tiêu mất rồi !

Khi con người Giêsu đến, mọi sự phải biến đổi như Isaia 11, 1-10 khẳng định : "Trên Người, Thần khí Giavê sẽ đậu xuống. Thần khí khôn ngoan, trí tuệ. Thần khí mưu lược và anh dũng. Thần khí hiểu biết và kính sợ Giavê. Bấy giờ sói ở với chiên. Sư tử và bê con chung một chuồng. Trẻ nhỏ còn bú, chơi giỡn bên hang rắn hổ lửa. Trẻ em còn hôi sữa, thọc tay vào trong hang mãng xà."

Beo sói, sư tử là thú dữ cắn xé, phanh thây xẻ thịt người ta. Rắn hổ lửa mang phun nọc độc giết người. Những thứ này thuộc vương quốc của Satan, một vương quốc tràn đầy tội ác, bất nhân, bất nghĩa, nói hành, nói xấu, cáo gian bỏ vạ, kiêu căng khoác lác, ngu muội, bất hiếu, sát nhân, mê dâm, hung bạo, chè chén, như thư Roma đã mô tả (Rm 1, 28-31). Một vương quốc như vậy là một vương quốc dưới án thịnh nộ của Thiên Chúa. Một con người lòng đầy nọc độc, sống ác tính như beo sói, là con người khuyết hẳn vinh quang của Thiên Chúa. Một thế giới tối tăm như thế, dù có giàu sang phú quý đến đâu, văn minh khoa học kỹ thuật tiến bộ đến đâu cũng là một thế giới cần được cứu sống, bởi vì nó đang nằm trong sự chết.

Khi Đức Giêsu đến thì chính bản thân Người là sự sống và sự sống lại cho mọi người. Chỉ có máu và sự chết thập giá của Đức Kitô mới có quyền năng tẩy rửa và xóa sạch tội lỗi do con người gây nên, và đem những kẻ tin vào Người ra khỏi nước của tối tăm, đưa vào vương quốc ánh sáng của Thiên Chúa. Sói sẽ nằm bên cạnh chiên, vì lòng dạ độc ác của nó đã được thay đổi rồi. Sư tử sẽ gặm cỏ chung với bê con, và trẻ con măng sữa tha hồ thọc tay chơi giỡn trong hang rắn lửa. Tất cả phải biến đổi, không phải do sức cố gắng của những con rắn độc, những con sói, mà do phép mầu lòng thương xót của Thiên Chúa quy tụ nơi trái tim vô cùng yêu thương của Đức Giêsu Kitô. Ai nhận lấy trái tim ấy vào trái tim của mình, thì con người ấy được trở thành người theo đúng nghĩa của nó, trước Thiên Chúa và trước những người khác. Đó là chân lý mà những kẻ tin phải tìm ra khi lặng lẽ một mình nơi máng cỏ trong ngày lễ Giáng Sinh sắp tới. Còn đèn hoa nhấp nháy, sao lớn sao nhỏ, kể cả những hoạt cảnh, những buổi trình diễn thánh ca với những bài hát du dương đi nữa, tất cả chỉ là phụ, hết sức phụ thuộc, nếu những cái ấy không giúp cho người ta gặp được Đấng Cứu Chúa nhân hậu của mình là Đức Giêsu Kitô. Không phải chỉ gặp Đấng ấy ở trong nhà thờ, trong hang đá, mà còn phải gặp được ngay trong cõi lòng đầy u uẩn, đầy xao xuyến, đầy lo âu của chính mỗi người, chính bản thân mình.

Vào thế kỷ thứ V, Clovis, một ông vua của nước Pháp nổi tiếng là ác độc hung dữ, và say máu. Cái búa nơi tay ông đã bửa đôi sọ não của biết bao bạn hữu và những kẻ thuộc quyền ông. Vàng bạc châu báu chất đầy két sắt của ông là những thứ bê bết máu người khác. Nhưng vào ngày 25-12-496 con trẻ Giêsu đã biến đổi con sói Clovis thành một ông vua đạo đức, thánh thiện và nhân từ. Clovis đã quỳ xuống lãnh nhận bí tích rửa tội qua bàn tay của Đức giám mục Rémi. Con sói Clovis đã trở nên con chiên hiền lành nhờ chịu lấy Đức Giêsu Kitô vào đời mình. Qua Clovis, cả nước Pháp được hưởng nhờ ơn cứu độ từ đó.

Mỗi năm, trong những ngày Mùa Vọng, người ta thường lấy những lời sau làm câu sửa mình :

"Hãy dọn sẵn con đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.

Mọi thung lũng phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp,

khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng.

Rồi hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa."

(Lc 3, 4 -6)

Hãy bỏ thói kiêu căng như núi cao mà hạ mình khiêm tốn như đất thấp. Hãy san bằng ganh ghét hận thù như hố sâu ngăn cách rồi lấy yêu thương mà lấp đầy, chuẩn bị lòng dạ trong sạch để xứng đáng đón Chúa Giáng Sinh. Những lời khuyên này nghe cũng hợp lý và tốt là đàng khác. Nhưng nếu tôi làm được như vậy thì như Phaolô nói với dân Galat rằng : "Nếu con người tự công chính mình được thì quả Đức Kitô đã chết một cách vô lối !"

Cái thời Isaia, cái thời Gioan tẩy giả chưa có nhà thờ, chưa có tòa giải tội thì người ta sẽ dọn mình cho sạch để đi xưng tội ở đâu ?

Ngày Con Thiên Chúa đến trong thế gian, Kinh Thánh đã mạc khải bi đát thế này : "Ngài đến nơi nhà của Ngài, mà người nhà đã không tiếp nhận Ngài". Ơn cứu độ là một ơn cho không biếu không và lớn lắm. Vì chúng ta không cục cựa được, chúng ta chỉ còn bó tay chìm sâu trong khốn đốn của mãnh lực tội lỗi, nên Thiên Chúa chạnh lòng xót thương. Kinh Thánh nói : "Thiên Chúa đã yêu thương thế gian như thế đó, đến nỗi đã ban cho Con Một Ngài, để chết thay cho thế gian, để ai tin vào Ngài thì khỏi hư đi".

Vì yêu thương mà Thiên Chúa đã bắt Con Ngài phải chết thay tội lỗi thế gian, thì việc Thiên Chúa sai Con của Ngài đến để dọn đường, bạt lối, xẻ núi lấp sông, để đến gặp người ta, cũng là điều hợp lý thôi.

Đức Giêsu, Đấng Thiên Chúa cao sang vời vợi không núi nào sánh kịp, đã tự hạ mình xuống tận đất thấp bằng con người. Con Thiên Chúa cao quý tinh tuyền mà tự hạ xuống tận đất thấp bùn đen để mang lấy tội lỗi của tất cả chúng ta trên mình, rồi chết tử hình như một tên tội phạm giữa hai tên cướp ác ôn.

Trong sách tiên tri Isaia 45, 2 : "Chính Ta, Ta đi trước mặt các ngươi, mọi gồ ghề ta sẽ san phẳng". Còn Lời Chúa trong sách tiên tri Baruc nói : "Bởi Thiên Chúa đã quyết định phải hạ xuống mọi núi cao, và lấp đầy các thung lũng để làm bằng mặt đất, ngõ hầu Israel bước đi vững chắc trong vinh quang Thiên Chúa" (Br 5,7).

Loài người trở thành xấu xa vì đã bỏ Thiên Chúa. Giữa tội lỗi và Thiên Chúa có một hố ngăn cách không ai có thể lấp đầy. Chỉ có Đức Giêsu Kitô, khổ nạn thập giá và phục sinh của Người mới có thể lấp đầy hố sâu đó. Chính Đức Giêsu đã kéo chúng ta từ hố thẳm của thung lũng tối đen lên ngang bằng với Con Thiên Chúa, loài người chúng ta có phải cúi xuống chút nào đâu mà gọi là khiêm tốn với sửa mình. Tất cả đều là ơn huệ nhưng không của Thiên Chúa.

Trong Mùa Vọng này, chúng ta vọng là vọng cái tình thương này, mong là mong cái con người Giêsu này. Ông già Simêon, Gioan Tẩy Giả và Đức Maria suốt đời các ngài cũng chỉ có sự khát vọng đó thôi. Đó là gặp được con người Giêsu Kitô, dù chỉ một lần trong đời mình là đủ rồi. Vì Thiên Chúa đã làm xong tất cả, làm đầy đủ tất cả ơn cứu độ nơi Đức Giêsu. Phần mỗi người, chúng ta phải cộng tác với Thiên Chúa. Cộng tác không phải chỉ bằng cố gắng luyện tập nhân đức, ăn ngay ở lành, mà cộng tác với Thiên Chúa căn bản là mở rộng lòng mình ra, mở đời mình ra đón nhận Đức Giêsu Kitô. Lúc ấy tôi sẽ thấy sự giàu có vô phương dò thấu của Thiên Chúa nơi Con của Ngài, và tôi mới sống trọn cuộc đời mình với hết lòng yêu mến, hết lòng tạ ơn Thiên Chúa trong vui mừng và bình an. Như thế là tôi đã có một mùa Giáng Sinh hoàn hảo, và sau đó tôi hãy nghĩ đến chuyện đi xưng tội rước lễ, hãy nghĩ đến chuyện hang đá máng cỏ, thánh ca giáng sinh... Vì tất cả những việc sau muốn có ý nghĩa và giá trị thực sự thì phải xuất phát từ điểm căn bản là gặp được Đức Giêsu Kitô Con Thiên Chúa làm người trước đã.

Lạy Chúa Giêsu, chính Chúa vẫn ngày ngày mong đợi trông chờ con, đặc biệt là nơi bí tích Thánh Thể, thế mà con có đến gặp Chúa đâu. Con mong gặp bạn bè, gặp người yêu hơn mong gặp Chúa. Con đợi người đến giúp đỡ, đợi một thùng quà, đợi một cơ hội làm ăn hơn là đợi Chúa. Con chờ được lên lương, được thăng quan tiến chức hơn là chờ Chúa. Con có thật lòng mong đợi trông chờ Chúa đâu, nhưng chính Chúa mong đợi trông chờ con đến với Chúa từng phút từng giây. Chúa khát khao mòn mỏi đợi chờ con, xin cho con biết đáp lại lời mời gọi khẩn thiết này Chúa nhé!

 
HOC HOI DE SONG DAO # 55= MUA VONG- MUA CUA LONG THUONG XOT PDF Print E-mail

MÙA VỌNG – MÙA CỦA LÒNG XÓT THƯƠNG

Lm. Giuse Trần Đình Long

Dòng Thánh Thể

Mùa Vọng là mùa chờ đợi. Nhưng chúng ta chờ đợi cái gì ?

Mùa Vọng năm nay dường như đến hơi sớm. Cơn gió lạnh se sắt kéo về thành phố mấy ngày nay chưa phải là báo hiệu của "trời lập đông chưa em.." hay chuẩn bị cho "Một Mùa Sao Sáng, đêm Noel Chúa sinh ra đời..." Đó là tín hiệu không vui cuối năm. Nhiều nơi đang chìm trong biển nước. Nhà cửa ruộng vườn tài sản chắt chiu cả đời người trong chốc lát bị lũ cuốn trôi sạch. Hàng trăm ngàn con người đang sống trong cảnh "màn trời chiếu nước". Họ đang mòn mỏi ngóng chờ những bàn tay đưa ra cứu vớt phận đời "bèo dạt mây trôi" của họ.

Có phải đợi đến mùa vọng, người ta mới mong chờ không? Có phải đến mùa vọng, ta mới cứu giúp không? Thật ra, cả đời người phải là một mùa vọng, vì lúc nào ta cũng khao khát Lòng Thương Xót của Chúa và chờ mong lòng xót thương của con người, nhất là khi gặp thiên tai, hoạn nạn...

Mùa Vọng Năm Đức Tin rồi cũng qua đi. Tôi có được tâm tình chờ đợi ấy không ? Mắt tôi có mỏi mòn, lòng tôi có rộn lên niềm khát vọng như những nạn nhân lũ lụt mong cứu trợ, khi tôi hát lại lời ngôn sứ Isaia :

"Trời cao hãy đổ sương xuống, và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tôi" (Is 45,8)

Nếu mắt tôi vẫn thờ ơ trước những cảnh thương tâm. Nếu lòng tôi vẫn lạnh lùng trước những đau khổ của tha nhân. Nếu tôi không biết xót thương những người đang cần được thương xót. Nếu tôi chỉ chờ một người mà tôi không biết như bài hát "Không cần biết em là ai. Không cần biết em từ đâu..." Nếu tôi chỉ đợi một người tôi không thương, không nhớ. Nếu vậy thì thật là vô vị và nhạt nhẽo cho tâm hồn tôi. Lúc đó tôi vẫn phải mượn những bản thánh ca giáng sinh, những hoạt cảnh, những đèn sao, hang đá, máng cỏ để tìm thấy ở đó một hương vị Noel như những năm nào. Để rồi mùa vọng qua đi, lòng vẫn lạnh lùng vô cảm, rồi chìm hẳn vào những lo âu mới, những rộn ràng mới của ba ngày Tết Nguyên Đán sắp tới đây.

Mùa Vọng là mùa Hội Thánh muốn chuẩn bị tâm hồn con cái mình chờ đợi để đón nhận một con người, chứ không phải đón nhận quà cáp tiệc tùng của cải danh vọng chức tước địa vị. Con người ấy thực sự đã đến rồi, đã có mặt trong lịch sử loài người, đã "cắm lều ở giữa loài người" (Ga 1,14). Nhưng Đấng ấy có khi vẫn còn phải đứng chờ ở ngoài cửa nhà tôi, chưa được tôi mời vào nhà, đón vào lòng tôi. Đấng ấy là : Đức Giêsu, Đấng Giầu Lòng Thương Xót.

Có người sẽ nghĩ : Ồ tưởng ai, con người Giêsu ấy thì tôi đã nghe quá quen rồi. Tôi quen quá đến độ không có nhiều cảm hứng khi nhắc đến tên Ngài bằng khi nghe nhắc đến tên một chiếc xe hơi đời mới, một cái điện thoại di động 4G, hay một giấy phép xuất cảnh, giấy báo lãnh tiền, giấy phép làm nhà thờ và cho chịu chức linh mục... Đó là một sự chua chát, mà sự chua chát có thật. Sang thiên niên kỷ mới này, người ta nói chung, không còn tha thiết với con người Giêsu nữa sao ? Thế mà văn hào Đôxtôepxki, tác giả "Anh em nhà Karamazôp" bị trù dập vì niềm tin đã khẳng khái nói "Tôi không thể không nói về Giêsu Kitô, vì tất cả các vĩ nhân trong lịch sử rồi cũng qua đi, nhưng Giêsu Kitô thì còn mãi mãi..."

Dù gì đi nữa, Hội Thánh cũng vẫn cứ mời gọi chúng ta khát vọng con người ấy, chờ đợi con người ấy. Vì nếu con người Giêsu thực sự chưa đến tận trong lòng dạ chúng ta, tận trong tim óc chúng ta thì hàng năm Giêsu vẫn còn nằm bất động trong hang đá máng cỏ huy hoàng ánh điện. Lúc đó tiền của, chức tước, địa vị vẫn còn là những khát vọng vô cùng lớn lao chất chứa trĩu nặng trong lòng con người, kéo chúng ta xuống, xuống nữa, cho đến lúc nhận chìm cả hồn xác chúng ta trong cái tối tăm đời đời của nó.

Vì thế trong mùa vọng, Lời Chúa qua miệng ngôn sứ Isaia lại được đọc lên như tiếng kêu mời tha thiết của Thiên Chúa, Đấng giầu lòng thương xót :

"Mọi xác phàm sẽ được Thiên Chúa đến cứu thoát. Tiếng của người hô trong sa mạc. Hãy dọn đường cho Chúa. Hãy bạt lối Người đi. Mọi thác gềnh sẽ được lấp đầy. Mọi núi đồi sẽ hạ thấp. Nơi cong queo nên thẳng tắp. Chỗ gồ ghề thành đường đi phẳng lì..."(Is 40,3)

Đây là niềm vui cho toàn nhân loại. Chúa chúng ta đang đến, và bàn tay Người sẽ làm những điều lạ lùng.

Nhưng thường thì những lời vui mừng này lại được hiểu một cách hết sức chủ quan. Hôm nay gần lễ Giáng Sinh rồi, tôi phải dọn mình tôi cho sạch để mừng một ngày lễ lớn. Những gì ngăn cách giữa tôi và anh em như lũng sâu, như vực thẳm, tôi phải lấp đầy bằng bác ái, bằng tình thương. Những kiêu ngạo, ý riêng mình, tự ái ngất cao như núi, tôi phải hạ xuống, khiêm cung, vâng phục. Những gì lươn lẹo như đường cong queo, tôi phải chỉnh đốn lại cho ngay thẳng...

Khách quan mà nói, làm được như vậy là việc tốt. Tốt cho tôi và đỡ khổ cho cộng đoàn.

Nhưng nếu chỉ có thế thì có lẽ tôi chẳng cần Đức Giêsu đến làm gì. Các sách học làm người, các tôn giáo khác cũng dạy tôi ăn ngay ở lành, làm việc lành phúc đức...

Hơn như thế, phải xác tín rằng : Hôm nay, nếu tôi có làm nên việc đạo đức tốt lành nào chính là nhờ Đức Giêsu Kitô, Ngài đã đến rồi, đã chết và đã Phục Sinh. Và hôm nay, Thần Khí Đức Kitô đang tràn ngập trên tôi, và trên thế gian tội lỗi, nhờ đó mà tôi có được sức hồi sinh.

Những ngày của ngôn sứ Isaia cũng như ngày của Gioan con Zacharia, khi hai vị tiên tri ấy nói lớn lên lời vui mừng này, thì tất cả nhân loại còn ngồi trong tối tăm của bóng chết (Lc 1,79) quyền lực của tội lỗi còn ngự trị trên mọi con người. Không ai có khả năng ngóc đầu lên được, mà vinh quang Thiên Chúa thì lại không thể chung đụng được với hàng phàm nhân tội lỗi. Tội trước mặt Thiên Chúa là phải loại trừ, nhưng lòng thương xót của Thiên Chúa lại không thể tiêu diệt những kẻ tội lỗi, nên Ngài bắt Con của Ngài phải thành tội nhân, phải gánh hết mọi tội lỗi của nhân loại. Thiên Chúa yêu chúng ta đến nỗi Ngài bắt Con Ngài phải chết treo thập giá thay thế cho chúng ta tất cả.

Sigrid Undset, một nữ văn sĩ Na Uy đã viết trong cuốn "Bụi Cây Cháy Rực" những dòng tuyệt diệu như sau :

"Thiên Chúa có thể bắt con người đi theo con đường Ngài đã vạch ra, vâng phục Ngài như những vì sao. Nhưng Thiên Chúa đã làm người, và để quyền năng vô biên tuyệt đối của Người ngoài ngưỡng cửa của thế giới nhân loại. Quyền năng vô biên tuyệt đối vẫn hằng điều khiển vũ trụ này đi ra, và Ngài đi vào giữa đám đông các tâm hồn nhân loại, để ăn xin : xin người ta cho phép Người cho, cho phép Người chia sẻ nguồn phong phú huyền diệu trong chính hữu thể Người. Trong đêm nay Thiên Chúa đã bỏ Thiên Chúa, nhưng Người đã không bỏ loài người"

Các lý do chờ đợi của Mùa Vọng là thế. Chúng ta chờ, chúng ta vọng, một con người đang đến để chết thay cho chúng ta. Nên lời loan báo của Gioan phải là một tin vui cho tất cả nhân loại hôm nay : Đức Giêsu đến dọn mọi nẻo đường để Thiên Chúa đến gặp được nhân loại tội lỗi bằng chính mạng sống của Ngài.

Đức Giêsu, con người Thiên Chúa đã lấp bằng hố sâu ngăn cách giữa nhân loại và Thiên Chúa. Ngài kéo tôi từ lũng sâu tối tăm tội lỗi lên bằng với Ngài, đồng hình đồng dạng với Ngài. Và nơi lòng dạ cong queo tà vạy của tôi, nơi chứa đầy những tham sân si... con đường gồ ghề lởm chởm ấy chỉ có Đức Giêsu mới uốn nắn sửa chữa cho ngay thẳng được bằng máu của Ngài.

Tôi muốn mình trở nên thánh thiện, thì tôi phải chờ, phải đợi, phải mong, và đón nhận con người Giêsu vào lòng tôi, vào đời tôi. Lúc ấy chính Đức Giêsu Phục Sinh và Thần Khí của Ngài sẽ canh tân đổi mới con người cũ kỹ của tôi, làm cho tôi có lòng xót thương anh em như Ngài đã xót thương tôi.

Tiên tri Baruk đã kêu mời chúng ta chờ đợi Đức Giêsu thế này :

"Giêrusalem hỡi, hãy cởi bỏ chiếc áo choàng tang tóc và khốn cùng của ngươi. Hãy mặc lấy sự huy hoàng của vinh quang Thiên Chúa mãi mãi. Bởi vì Thiên Chúa đã quyết định phải hạ xuống mọi núi cao, và mọi đồi non cổ xưa, và lấp đầy các thung lũng để làm bằng mặt đất, ngõ hầu Israel bước đi vững chắc trong vinh quang Thiên Chúa" (Bar 5,1-3).

Hôm nay những ai đã được diễm phúc làm con cái ơn cứu độ, và vẫn còn giữ lòng trung tín với Đức Giêsu Kitô, thì những người ấy vì theo Đức Kitô sẽ luôn luôn gặp những ngày tận thế, ngày cánh chung trong đời mình, và trong tâm hồn mình : đó là những ưu phiền đến cay đắng, những cô đơn đến kinh hoàng trước thế gian và tội lỗi. Có lúc tưởng chừng như Thiên Chúa bỏ rơi mình để mặc cho cả thế gian đè sập trên đời mình. Chính lúc tối tăm ấy, Đức Giêsu sẽ hiện đến trong đời họ, trong lòng họ, để an ủi, nâng đỡ, bổ sức, quàng họ trên vai và đồng hành với họ từng ngày cho đến cuối đời. Và ngày quang lâm, các tầng trời rung chuyển, Đức Kitô lại đến, để Ngài thế nào thì thân xác kẻ gắn bó với Ngài trong đau khổ cũng sẽ thấy như vậy.

Những ai không gặp được Đức Kitô trong những đau khổ đời mình hôm nay, mà chỉ đặt khó khăn cơ cực đời mình vào tiền của, và quyền lực thế gian, vào đam mê xác thịt thì ngày Đức Kitô đến trong quyền năng và vinh quang, làm sao họ có thể rướn mình, ngẩng đầu lên mừng rỡ đón Ngài, Đấng vô cùng yêu thương họ ? Vì từ lâu họ đã không còn là con cái của ơn cứu độ, vì họ đã chọn sự an nghỉ trong tối tăm của thế gian và của Satan rồi.

"Lạy Chúa Giêsu, Đấng giầu lòng xót thương, xin hãy đến!

Xin Ngài hãy đến trong thung lũng tối tăm của tâm hồn con để con cảm nghiệm được Mùa Vọng là Mùa của Lòng Xót Thương. Amen"

 
HOC HOI DE SONG DAO # 54 = CACH SONG DAO CUA NGUOI HIEN DAI PDF Print E-mail

 

Tác giả:

Nguyễn Xuân Đại

PHÚT HỒI TÂM,

Cách Sống Đức Tin Của Người Hiện Đại

"Hãy tìm thời giờ trong ngày để thinh lặng, lắng nghe tiếng Chúa, nói chuyện với Chúa và nhận ra tiếng Ngài kêu mời" (Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI).

Lời mời gọi trên đây đã thôi thúc hơn 200 bạn trẻ đến với buổi chia sẻ và giao lưu với Cha Gioan Baotixita Giang Trung Kiên, Dòng Tên, và Thầy Tôma Vũ Ngọc Tín qua đề tài "Phút hồi tâm, cách sống đức tin của người hiện đại".

Chương trình diễn ra vào lúc 14g30 thứ Bảy ngày 01.12.2012, tại Trung tâm Mục vụ TGP TPHCM nhằm giúp mọi người trở về đối diện với chính mình, gặp gỡ Thiên Chúa, tìm lại những giây phút thinh lặng trong ngày để ý thức lại tình thương của Chúa, ý thức lại căn tính của mình là con cái được Chúa yêu thương, nhờ đó chúng ta sẽ sống vui vẻ và hạnh phúc hơn, vì như Chúa đã nói: "Hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng. Ta sẽ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhường trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ được bình an" (Mt 11, 30).

Phút hồi tâm cánh cửa đức tin

Phút hồi tâm là một cách cầu nguyện, một phương thế nuôi dưỡng tình bạn với Chúa, vì"Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết" (Ga 15,14-15).

Phút hồi tâm giúp ta mở lòng ra, để gặp gỡ Chúa, để nghe tiếng của mình và nghe tiếng của Chúa. Bạn Maria Têrêsa Trần Đình Thẩm Tú, giáo xứ Hòa Bình chia sẻ: "Khi nghe cha nói cánh cửa Đức tin thì con nghĩ tới cửa thì phải mở ra. Cửa mở ra thì phải bước vào và đi đến những hành trình sau đó. Cánh cửa Đức tin gợi lên cho con suy nghĩ là mình phải mở cánh cửa ra, khi mở được rồi thì mình phải can đảm bước vào, từ đó dẫn ta đến với Chúa, khám phá được nhiều điều thú vị hơn."

Cùng chung suy nghĩ với bạn Thẩm Tú, anh Nguyễn Chương giải bày thêm: "Khi con đọc "Phút hồi tâm cánh cửa Đức tin", trong rất nhiều năm dài trong hành trình đi tìm đức tin, con thường đi ra ngoài, đi tìm tri thức, đọc đủ thứ sách và con hiểu rằng đức tin không phải đi ra ngoài mà đi vào trong. Do đó, phút hồi tâm là đi vào trong tâm hồn mình, từ đó thì sẽ mở được cánh cửa lòng mình ra để gặp gỡ Chúa."

Làm thế nào ta mở cửa lòng ta

"Giữa những xao động của nhân thế nổi trôi. Giữa những sục sôi tranh chấp trong kiếp người. Giữa những đẹp tươi hay ê chề thất bại. Con xin dành một cõi rất riêng tư. Cho Giêsu Đấng tình yêu sâu thẳm" (Một cõi riêng tư dành cho Chúa – Linh mục nhạc sỹ Thái Nguyên).

Điều quan trọng của phút hồi tâm là làm sao ta có được những giây phút tĩnh lặng, tạm quên đi những bộn bề lo toan trong cuộc sống, dành cho mình một cõi riêng tư, mở lòng ra để gặp gỡ Chúa, nếu không thì như thánh Augustinô đã có lần thốt lên: "Bấy giờ Chúa ở trong con, mà con thì ở ngoài, con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài... Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con mà con lại không ở với Chúa". Trong tâm tình đó, Cha Gioan Baotixita đã chia sẻ: "Chúng ta cần có những giây phút lắng đọng, thinh lặng, cần một cõi riêng tư để gặp gỡ Chúa, để ở với Chúa và để Chúa ở với mình và để mình đi vào trong tương quan thân tình với Chúa". Đó chính là tâm tình, là ước mơ, và là lời dạy của Đức Thánh Cha Bênêdictô 16 trong Năm Đức Tin này.

Cha Gioan Baotixita quảng diễn thêm: "Mỗi người chúng ta là đền thờ của Ba Ngôi Thiên Chúa. Đền thờ là nơi chúng ta gặp gỡ Chúa để thờ phượng Chúa, trò chuyện với Chúa, lắng nghe Chúa. Phút hồi tâm là cách giúp ta lắng đọng, giúp ta mở lòng ra, gặp gỡ Chúa qua những biến cố buồn vui của cuộc đời, qua những lo toan đời thường". Chúa luôn yêu thương ta, Chúa luôn chờ ta, hẹn gặp ta, vì: "Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta" (Kh 3,21).

Phút hồi tâm và thánh I-nhaxiô

Thánh I-nhaxiô, Đấng sáng lập Dòng Tên, đã được Chúa soi sáng và đã để lại cho Giáo hội phút hồi tâm. Ngài đã đón nhận phút hồi tâm từ truyền thống của Giáo hội. Ngài đã có công hệ thống hóa và phổ biến nó qua sách Linh Thao.

Phút hồi tâm giữ một vị trí quan trọng trong linh đạo thánh I-nhaxiô. Đây là cách sống chiêm niệm trong hoạt động, là cách nhận định ý Chúa trong đời sống hằng ngày. Thiên Chúa của thánh I-nhaxiô là Thiên Chúa của mọi ơn lành. Thái độ của ngài là lòng biết ơn với Thiên Chúa.

Vượt qua đời thường chạm đến Thiên Chúa

Thầy Tôma Vũ Ngọc Tín đã chia sẻ cùng các tham dự viên về phút hồi tâm trong cuộc sống đời thường. Thầy quảng diễn: Trong cuộc sống, mỗi người chúng ta bắt gặp vô vàn dấu chỉ hay sự kiện. Những dữ kiện, những dấu chỉ rời rạc chúng ta đọc như thế nào là do cách chúng ta kết nối nó lại với nhau, và nhờ cách kết nối mà chúng ta đọc ra được ý nghĩa. Qua cửa ngõ giác quan, chúng ta có thể nhận biết những dấu chỉ hay sự kiện ấy là gì, và với lý trí, chúng ta có thể kết nối các dấu chỉ, sự kiện để đọc ra ý nghĩa. Nhưng thực tại không chỉ là những dấu chỉ, sự kiện hay vấn đề cần nắm bắt và giải quyết, thực tại còn là "Mầu nhiệm".

Mầu nhiệm khác vấn đề. Trong khi vấn đề ở ngoài ta, là điều ta chưa biết, thách đố ta nắm bắt và giải quyết, thì mầu nhiệm lại gắn chặt với ta, ở trong ta, là điều ta đã biết nhưng càng biết lại càng bí nhiệm càng được lôi cuốn kiếm tìm.

Mầu nhiệm tỏ lộ giữa đời thường, qua muôn vàn khoảnh khắc cuộc sống, đụng chạm ta và lôi cuốn ta đi vào chân trời của nó. Mầu nhiềm là đối tượng kiếm tìm của người tín hữu, là chính Thiên Chúa. Thiên Chúa là mầu nhiệm tuyệt đối mà con người chỉ có thể tiếp cận bằng đức tin.

Nếu cuộc sống mỗi ngày là một "mật thư" gửi đến mỗi người, thì đức tin có thể ví tựa"chìa khóa" và phút hồi tâm là cách dùng "chìa khóa" để giải mật thư, để đọc ra ý nghĩa của từng ngày sống. Như thế, với đức tin và phút hồi tâm, ta có thể "thấy" và "đụng chạm" mầu nhiệm, tựa như có thể "đụng chạm" ánh sáng, có thể "nhìn thấy" âm nhạc. Nghịch lý huyền nhiệm này có thể hiểu được khi ta dấn thân kiếm tìm sự thánh thiêng ngay nơi trần tục, mầu nhiệm ngay giữa đời thường.

Năm bước với phút hồi tâm

Trong dịp này, Cha Gioan Baotixita cũng giới thiệu với các tham dự viên về các bước thực hiện phút hồi tâm: Thứ nhất: Tạ ơn. Thứ hai: Xin ơn soi sáng. Thứ ba: Nhìn lại ngày qua. Thứ tư: Xin ơn tha thứ và chữa lành. Cuối cùng là quyết tâm đổi mới. Theo Cha Gioan Baotixita, trong các bước trên thì bước Tạ ơn là bước rất quan trọng. Ngài nhắn nhủ: "Khi không có thời gian hoặc mệt mỏi lắm thì chỉ cần dành đủ thời gian cho bước Tạ ơn". Với bước Tạ ơn, giúp chúng ta suy nghĩ xem đâu là những ơn mà Chúa đã ban cho mình trong ngày, ngay cả khi là những ơn bình thường như: "Tôi nói được, ăn được, ngủ được...".

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,

Những ơn con thấy được,

Và những ơn con không nhận là ơn

Con biết rằng

Con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,

Biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên...

Kết thúc

Buổi giao lưu kết thúc lúc 17g30. Một vị đại diện các tham dự viên đã có lời cảm ơn và tặng quà cho Cha Gioan Baotixita Giang Trung Kiên và Thầy Tôma Vũ Ngọc Tín. Món quà tuy nhỏ nhưng nói lên lòng thành tri ân đối với cha và thầy đã dành rất nhiều tâm huyết cho chương trình Chuyên đề Giáo dục trong Năm Đức Tin này, nhằm giúp các tham dự viên hiểu và thực hành "Phút hồi tâm" mỗi ngày. Ước gì các tham dự viên, sau khi tham dự buổi chia sẻ, biết dành thời gian cho Chúa, để: "Chỉ có Chúa và ta trong giây phút ấy". Từ đó, ta cảm nhận tình Chúa yêu thương ta như thế nào trong mọi biến cố cuộc đời và ta đã đáp lại tình yêu ấy ra sao?

CBPV chuyển

 
<< Start < Prev 1621 1622 1623 1624 1625 1626 1627 1628 1629 1630 Next > End >>

Page 1626 of 1675