mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6538
mod_vvisit_counterHôm Qua8188
mod_vvisit_counterTuần Này21673
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này68446
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12264679

We have: 69 guests, 1 members online
Your IP: 52.91.185.49
 , 
Today: Dec 11, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA DAC BIÊT = GIOI THIEU TIN MUNG BANG DOI SONG PDF Print E-mail

 

GIỚI THIỆU TIN MỪNG bằng chính đời sống của mình

Viết bởi Gm. Gioan B BÙI TUẦN

Thứ tư, 26 Tháng 12 2012 00:00

GC chuyển

1. Nhìn vào Chúa Hài Đồng trong máng cỏ Belem, tôi thấy Ngôi Lời giáng sinh trong thân phận con người khó nghèo, khiêm tốn, bé nhỏ.

Sau này, khi rao giảng, Chúa Giêsu vẫn đề cao người khiêm tốn, nghèo khó, và những ai sống tinh thần thơ ấu như trẻ nhỏ. Đời sống như thế của Chúa Giêsu là một lựa chọn.

Lời giảng như thế của Chúa cũng là một lựa chọn. Thế thì người môn đệ tin theo Chúa sẽ an tâm, khi chọn lựa điều chính Chúa đã chọn lựa.

2. Nhân dịp Năm Đức Tin, chọn lựa đó kêu gọi tôi điều chỉnh lại cách tôi sống Tin Mừng và truyền bá Tin Mừng.

Tại Belem, Chúa Giêsu giới thiệu Tin Mừng bằng chính bản thân mình. Chính Người đã không nói gì, đã không làm gì. Người muốn mọi người nhìn thấy Tin Mừng, đọc được Tin Mừng và gặp được Tin Mừng nơi chính Người trong thân phận bé nhỏ, nghèo khó, khiêm nhường, chỉ vì yêu thương.

Giới thiệu Tin Mừng bằng chính bản thân mình như thế chính là một hy sinh cao cả. Với sự hy sinh đó, Chúa Giêsu đã là một của lễ đền tội dâng lên Chúa Cha ngay từ phút đầu của cuộc đời trần thế.

Cách giới thiệu Tin Mừng đó khởi sự từ hang đá Belem vẫn được tiếp tục suốt cuộc đời trần gian của Chúa Cứu Thế. Thực sự, Chúa Cứu Thế đã giảng dạy, và đã làm nhiều phép lạ. Nhưng tất cả những hoạt động đó chỉ để củng cố thêm cho cách giới thiệu Tin Mừng bằng chính đời sống. Cách sống mới là phương tiện chủ yếu để giới thiệu Tin Mừng.

3. Với lối sống khó nghèo, khiêm tốn, bé nhỏ, Chúa Giêsu đã rất gần gũi với dân chúng. Đặc biệt là, với lối sống ấy, Chúa Giêsu đã hoà mình vào lớp người đau khổ, tội lỗi, bần cùng. Gần gũi của Người, hoà mình của Người là để yêu thương họ và để cứu họ, đem lại cho họ niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp, nhất là tương lai đời đời.

4. Yêu thương của Chúa Cứu Thế trong lối sống gần gũi và hoà mình được thực hiện bằng những việc tốt nhỏ thường ngày, khuyến khích con người làm những việc tốt nhỏ thường ngày.

Việc tốt nhỏ mà thiết thực, cụ thể, đáp ứng đúng nhu cầu, làm đúng lúc, bằng đúng việc, với đúng cách. Nghĩa là yêu thương rất sát với thực tế cuộc sống.

Việc tốt nhỏ như thế, mà Chúa Cứu Thế khích lệ, xem ra thích hợp cho mọi người, kể cả những người dốt nát, túng nghèo.

5. Một thoáng nhìn trên đây về cách Chúa Giêsu đã giới thiệu Tin Mừng tại hang đá Belem và suốt cuộc đời của Người, khiến tôi giật mình, khi nhìn vào cách giới thiệu Tin Mừng của nhiều môn đệ Chúa, trong đó có tôi.

Thực vậy, nhiều người môn đệ Chúa đã rất nhiệt tình giới thiệu Tin Mừng bằng nhiều hoạt động, bằng nhiều lời nói, bằng nhiều chiến đấu. Nhưng chẳng may lại không để ý đến việc giới thiệu Tin Mừng bằng chính đời sống của mình.

Có thể là chúng tôi cũng đưa ra lối sống của mình để giới thiệu Tin Mừng. Nhưng lối sống đó có thể rất khác với lối sống của Chúa Giêsu. Khác về nội dung bên trong đã là điều đáng tiếc. Phương chi còn khác cả về hình thức bên ngoài, thì đó là điều tệ hại.

Thực sự tệ hại đó đang xuất hiện nơi những nhóm người công giáo tự xưng là hiện đại, với chủ trương sống hưởng thụ, buông thả, chế nhạo những ai còn trung thành với con đường hẹp của Chúa Giêsu.

6. Nhận mình sai là điều không dễ. Sửa mình sai càng không dễ chút nào.

Nhiều khi, vì yêu thương, Chúa để xảy ra những biến cố gây nên đau đớn, người ta không còn gì để bám, mới biết tỉnh ngộ.

Tôi mong những biến cố như thế đừng xảy ra cho chúng ta. Nhưng Năm Đức Tin vẫn là thời gian thuận lợi, để chúng ta sửa mình về lối sống phản ngược lại lối sống của Chúa Cứu Thế. Chúa kêu gọi mọi người chúng ta hãy giới thiệu Tin Mừng bằng chính đời sống khiêm nhường, tinh thần nghèo khó, bé nhỏ vì yêu thương phục vụ.

Tôi chắc chắn đồng bào Việt Nam chúng ta rất muốn được nhìn thấy dung mạo của Chúa Cứu Thế qua lối sống của các môn đệ Chúa. Trái lại họ dễ dị ứng với những lối sống đạo đề cao cái tôi tự cao tự đắc với quyền lực và của cải, đồng thời với thái độ khinh chê và loại trừ những ai không nhiệt tình như mình.

Thiết tưởng sẽ không dư thừa, nếu đề cập đến vấn đề này là: Khi phải giới thiệu Tin Mừng bằng lời nói, chúng ta nên dùng những cách nói đơn sơ, dễ hiểu theo gương Chúa Cứu Thế. Chứ đừng đưa ra những cách nói nặng về lý thuyết cao siêu, mà cả đến những người mộ đạo cũng tưởng đó chỉ là một cách trốn tránh trách nhiệm thực tế mà Tin Mừng đòi hỏi.

Rất mừng là tại Việt Nam hôm nay, vẫn có những người đang như Đức Mẹ Maria và thánh Giuse, giới thiệu Tin Mừng bằng lối sống theo gương Chúa Cứu Thế.

Càng rất mừng là tại Việt Nam hôm nay cũng không thiếu người đang như các mục đồng xưa, giới thiệu Tin Mừng bằng lối sống rất đơn sơ, hồn nhiên, tìm đến với Chúa Cứu Thế, và nhận Chúa qua dung mạo khó nghèo, khiêm nhường, bé nhỏ của Chúa.

Với tâm tình cảm tạ Chúa, tôi nhìn những người trên đây như những tia sáng của Ngôi Sao Sinh Nhật, báo hiệu Chúa Cứu Thế đang hiện diện trên Quê Hương Việt Nam yêu dấu này.

Với vài suy nghĩ trên đây, tôi xin thân ái cầu chúc anh chị em một Lễ Giáng Sinh vui tươi. Xin cũng thương cầu nguyện cho tôi với.

+ Gm. Gioan BÙI TUẦN

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 45 =CHON / COI / LUA DOI DOI PDF Print E-mail

 

                          Cảm nghiệm Sống Lời Chúa # 45

                     CHỐN /CÕI /LỬA ĐỜI ĐỜI  (Mt 25: 41-46)

 

   Cuộc đời trên trần gian chẳng qua chỉ là một cuộc tổng dượt trước cuộc diễn xuất thật. Bạn và tôi sẽ có thời gian dài hơn nhiều sau khi bước qua phía bên kia của sự chết : CÕI / CHỐN ĐỜI ĐỜI.

1- Đời sống này chỉ là chuẩn bị cho đời sau, nhiều nhất thì bạn sống được khỏang một trăm năm; nhưng trong cõi đời đời thì bạn và tôi sẽ sống mãi mãi. Vi thế ông Abraham Lincincoln nói: Thượng Đế tạo nên con người không chỉ sống có một ngày! Không, không, con người được tạo dựng để cho cõi bất diệt.

2- Một ngày kia tim bạn sẽ ngưng đập, đó là dấu chấm dứt cho thể xác cũng như thời gian trên trần gian; nhưng chưa phải là chấm hết cho bạn. Thân thể chỉ là nơi tạm trú của tâm linh bạn. Kinh Thánh gọi thân thể là: Nhà Tạm/ Cái Lều, còn thân thể tương lai bạn trên Thiên đàng là “Nhà Đời Đời.” Kinh Thánh nói: “Quả thật, chúng ta biết rằng: nếu ngôi nhà của chúng ta ở dưới đất này bị thiêu huỷ đi, thì chúng ta có một căn nhà vĩnh cửu trên trời do Thiên Chúa dựng nên, chứ không phải do tay người phàm làm ra.” (2 Cor 5, 1)

3- Cuộc đời trần gian cho tôi nhiều lựa chọn; nhưng chốn đời đời chỉ có hai lựa chọn: Thiên đàng hay Địa ngục. Mối tương giao giữa tôi với Chúa trên trần gian sẽ quyết định mối tương giao giữa tôi với Ngài trong cõi đời đời. Nếu tôi yêu thương tha nhân thì tôi sẽ được mời đến sống trong cõi đời đời bằng không sẽ vào lửa đời đời.

   4- Khi sống trong ánh sáng của cõi đời đời , bạn sẽ thay đổi cách sống như: dùng tiền bạc và thời gian một cách khôn ngoan hơn, ít ham mê các thú vui thời trang, xếp đặt lại công việc cho tốt hơn. Thánh Phaolô nói: “Nhưng, những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay, vì Đức Kitô, tôi cho là thiệt thòi.”   (Phil 3,7)

   5- Nhưng sự chết không phải là kết thúc của tôi, mà là chuyển tiếp sang chốn đời đời, nó sẽ phải trả lẽ về những việc lành dữ tôi đã làm, nó sẽ đánh vào một sợi dây đàn nào đó rung lên trong cõi đời đời. Ngày hôm nay chỉ là phần nổi của tảng băng trên biển, cõi đời đời là toàn bộ phận còn lại, tôi không thấy được dưới mặt tảng băng.

   6- Sống trong cõi đời đời như thế nào, bạn không thể nắm bắt hết sự kỳ diệu và vĩ đại của Thiên đàng. Ngôn ngữ con người cũng không thể nào truyền đạt hết về chốn đời đời. Kinh Thánh viết: Điều mắt chẳng thấy, tai chẳng nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai mến yêu Người.”(1Cor2,9

7- Tuy nhiên, Thiên Chúa đã cho bạn nhìn thoáng qua về chốn đời đời trong Lời của Ngài đang chuẩn bị một căn nhà đời đời cho bạn. Một ngày nào đó Chúa Giêsu sẽ phán: “Hỡi các người được Cha Ta ban phúc, hãy đến thừa hưởng Nước Thiên đàng đã dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lâp địa.”   (Mt 25,34)

8- Thời gian tốt nhất để mọi người suy niệm vể cõi đời đời, đó là trong các đám tang. Bạn không nên coi thường mà không chịu chuẩn bị gì cả, vì sự chết sẽ xảy đến bất ngờ, bạn chớ nên thờ ơ.!

   Cũng như chín tháng bạn ở trong bụng mẹ, tự nó không đầy đủ ý nghĩa, mà nó còn chuẩn bị cho đời sống lớn lên ở ngoài. Cũng vậy, cuộc đời này là sự chuẩn bị cho đời sau. Nếu bạn liên kết với Chúa hàng ngày thì không sợ chết, vì nó là cửa dẫn vào cõi đời đời.

   9- Giờ phút cuối cùng của bạn sẽ đến; nhưng nó không phải là kết thúc cuối cùng của bạn: nó là NGÀY SINH NHẬT CỦA BẠN để đi vào CÕI ĐỜI ĐỜI. Vì Hội Thánh gọi đời trần gian là THỜI THAI NGHÉN, là đoàn người vô số kẻ trước người sau được sinh ra trong, với và cùng Đức Kitô. Sách Khải Huyền viết: “Bây giờ tôi thấy trời mới đất mới, vì trời cũ, đất cũ đã biến đi…không còn sự chết, cũng chẳng còn tang tóc, kêu than và đau khổ nữa.” (Kh 21, 1- 4)

   Thánh Phaolô nói: “Trên đời này, chúng ta không có thành trì bền vững; nhưng đang tìm kiếm thành trì tương lai.” (Do thái 13,14) hay nói rõ hơn: Thế giới này không phải là quê hương của chúng ta. Chúng ta chờ đợi một quê hương vĩnh cửu ở trên Trời.

   10- Khi so với cõi đời đời, thời gian của tôi trên mặt đất này chỉ là một nháy mắt; nhưng hậu qủa của nó thì tồn tại đời đời. Những việc làm của tôi ở đời này là số phận của đời sau: “Vì tất cả chúng ta đều phải được đưa ra ánh sáng, trước tòa Đức Kitô, đễ mỗi người lãnh nhận những gì tương xứng với các việc tốt xấu đã làm khi còn ở trong thân xác. (2 Cor 5,10) ( xét xử trong giờ chết mỗi người.)

   Như vậy, bạn và tôi hãy sống tốt mỗi ngày như ngày cuối cùng của đời mình, như thế mới là người khôn ngoan. Hoặc nhiệm vụ của chúng ta phải CHUẨN BỊ mỗi ngày là NGÀY CUỐI CÙNG.

            Phó tế GB. Maria Nguyễn văn Định * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA = NIEM VUI GIANG SINH PDF Print E-mail

NIỀM VUI GIÁNG SINH

Lm. Giuse Trần Đình Long

Dòng Thánh Thể

Lễ Giáng Sinh ngày nay đã trở thành một lễ quốc tế. Từ bên kia bờ biển Thái Bình Dương nơi Châu Mỹ xa xôi đến miền Matcơva lạnh buốt, người ta đều đón mừng lễ Giáng Sinh.

Còn bên Âu Châu thì việc ăn mừng lễ Giáng sinh đã trở thành một truyền thống lâu đời. Và từ Âu Châu, Mỹ Châu, lễ Giáng Sinh đã lan sang đến Châu Á : Nhật Bản, Singapore, Thái Lan. Mấy năm nay ánh sáng cây thông Giáng Sinh còn lấp lánh ở thủ đô Bắc Kinh của Trung Quốc nữa.

Cả thế giới mừng lễ Giáng Sinh, nhưng cả thế giới có đón Đức Giêsu không ?

Ở bên Âu Châu, lễ Giáng Sinh là một lễ lớn nhất trong năm, vì ngay sau đó là Tết Dương Lịch. Đường phố, cửa tiệm cũng như tư gia đều có cây thông Noel gắn đèn hoa đủ màu. Tiệc Giáng Sinh phải có gà tây quay và bánh Pudding cổ truyền. Trẻ em thì rất quen thuộc với ông già Noel : một cụ già áo đỏ rộng thùng thình, râu tóc bạc trắng, lưng đeo một cái túi đầy ắp đồ chơi bánh kẹo.

Đêm Giáng Sinh, mỗi gia đình cùng nhau đi lễ nhà thờ. Lễ xong hội tụ quanh bàn tiệc tiệc vui, ca hát khiêu vũ. Phố xá thì áo quần xe cộ đủ màu đủ mốt. Thiệp Giáng sinh là một thứ không thể thiếu vắng được trong dịp Noel. Những nhà xuất bản lớn người ta thu hàng triệu Mỹ kim tiền in thiệp Giáng Sinh.

Cả thế giới mừng lễ Giáng Sinh, nhưng cả thế giới có đón Đức Giêsu không ? Niềm vui Giáng Sinh có đích thực không? Hay cũng mau qua như những lễ hội đình đám khác?

Câu hỏi thật kỳ cục, nhưng câu trả lời cũng thật là bi đát.

Cả Âu Châu và cả thế giới hôm nay, trong đó có Việt Nam, người ta vẫn đón mừng Noel một cách xa xỉ và cũng rất tưng bừng. Nhưng cả Âu Châu và Mỹ Châu nữa, người ta không còn thích đến nhà thờ nữa. Có rất nhiều chủng viện, dòng tu, nhà thờ phải bỏ trống vì không có người đi tu và người đi lễ. Người ta giàu rồi, người ta không cần Chúa nữa. Ấn một cái nút là có bánh mì, có gà quay, có nước ngọt. Không cần Chúa mà các nhu cầu của người ta vẫn có đầy đủ. Nhưng người ta lại rất cần những dịp lễ Giáng Sinh, hay bất cứ dịp lễ nào khác, vì đó là một ngày để nghỉ ngơi và giải trí, sau những ngày làm việc quá vất vả và cũng kiếm được rất nhiều tiền. Vì thế ngày Giáng Sinh không cần có Đức Giêsu, người ta vẫn vui chơi thỏa thích. Còn trẻ em phương Tây thì quen thuộc với ông già Noel hơn là yêu mến Hài Nhi Giêsu trong máng cỏ.

Khoa học kỹ thuật làm con người ta hết tôn thờ Thiên Chúa, vì người ta đã có Chúa khác để thờ, máy móc điện tử, tiền bạc và mọi tiện nghi vật chất.

Tôn giáo cũng chạy theo thế gian, cho nên nghi thức nhiều quá, đến nỗi hang đá máng cỏ đã trở thành một cái mốt trang trí cho gia đình. Nhưng rồi cái mốt ấy cũng sắp làm người ta chán, vì thế gian sẽ còn bày ra nhiều cái hấp dẫn mới mẻ hơn trong những ngày Giáng Sinh thế tục sắp tới.

Khi bước chân vào thế gian, Đức Giêsu đã thấy rõ tấm lòng của từng người mà Ngài sắp cứu nó, nên mỗi lần thế gian kỷ niệm lễ Giáng Sinh là mỗi lần trái tim Chúa Giêsu lại xót xa thổn thức. Ngài thổn thức không phải với những kẻ không tin Chúa, nhưng với chính những kẻ tin mà Ngài hằng ấp ủ nó trong trái tim yêu thương của Ngài.

Lời Chúa trong Tin Mừng thánh Gioan cho ta thấy sự thực phũ phàng đó : "Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận." (Ga 1,10-11).

Việt Nam cũng đang vào mùa Giáng Sinh. Chúng ta phải tạ ơn Thiên Chúa biết bao nhiêu, vì hãy còn nhiều người đến nhà thờ. Chúng ta cũng phải tạ ơn Thiên Chúa biết bao nhiêu vì của cải vật chất ở đây chưa đủ nhiều để làm cho người ta nghênh ngang kiêu hãnh với Đấng Tạo Hóa, hoặc làm cho người ta say mê thụ hưởng mà quên mất Đấng Thiên Chúa tạo thành ra mình.

Chúng ta cũng phải tạ ơn Thiên Chúa nhiều hơn nữa vì trong khi có biết bao Kitô hữu ở những nước giàu sang đã quay lưng lại với Đức Giêsu để ôm lấy tiền của và tiện nghi vật chất, thì ở xứ sở nghèo nàn này của chúng ta, biết bao nhiêu người đã được ơn quay về đón nhận Lòng Thương Xót của Chúa Giêsu, và nhận Ngài làm lẽ sống và lẽ chết cho đời mình.

Phải xác tín rằng : đây là một ơn vô cùng lớn lao, chứ không phải do công của chúng ta, hay ơn truyền thống tốt đẹp đạo đức của cha ông chúng ta. Những việc lạ lùng này là ơn do lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Đức Giêsu đã tự trời cao xuống đất thấp làm người, để trao ban sự sống của Ngài cho chúng ta bằng sự chết của Ngài.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta trong lễ Giáng sinh năm nay, gặp và đón nhận được Lòng Thương Xót của Chúa qua Hài Nhi Giêsu. Không phải đón nhận Giêsu như một bức tượng xinh đẹp dễ thương trưng bày trong hang đá máng cỏ, nhưng là gặp được Đấng Thiên Chúa vô hình quyền năng vô song, phải cậy nhờ một người mẹ trần thế để có được cuộc sống hữu hình thân xác, cho tôi có thể dễ dàng gặp được Ngài. Một khi đối diện với Ngài tôi mới nhận ra được rằng : dù tôi có nhiều tiền của, có nhiều chức tước, có nhiều tài năng, thì tôi cũng chỉ là một tạo vật tối tăm đang phải làm nô lệ cho tội lỗi, mà chỉ có Ngài mới cứu được tôi. Và hạnh phúc cho tôi là Ngài đã có mặt trong thế gian và đang ở bên cạnh cuộc đời tôi.

Lời Chúa quả quyết rằng, hôm nay Đức Giêsu Kitô sự sáng và sự sống của Thiên Chúa đã đến trong tối tăm u buồn mù mịt của nhân loại chúng ta. Ai tiếp nhận Ngài thì cuộc đời phải sáng ra. Không phải sáng ra là ăn nên làm ra, có tiền có của, mát mày mát mặt. Nhưng sáng ra là được kéo ra khỏi vòng tối tăm đầy những lo âu, bất trắc, bon chen tiền của, mê đắm xác thịt của thế gian mà đưa vào trong ánh sáng đích thực là sự sống của Thiên Chúa. Đó là sự sống no đủ, dư thừa hoan lạc và an bình của Thánh Thần ở ngay giữa trần gian này, hôm nay và ngày mai mãi mãi không bao giờ vơi cạn.

Khi có Đức Giêsu ở trong tôi thì tất cả những nghi thức hội hè đình đám bên ngoài chỉ hết sức tuỳ phụ, có cũng được mà không cũng chẳng sao. Tâm hồn tôi vẫn an bình tràn ngập niềm vui, vì lễ Giáng sinh thật sự đang ở trong tôi. Anh sáng Đức Kitô chiếm ngự lòng tôi. Chính Đức Giêsu, chứ không phải tôi, làm cho niềm hoan lạc của Ngài tràn sang gia đình tôi, lối xóm của tôi và tất cả mọi người xung quanh mà tôi gặp gỡ.

Lễ Giáng sinh đích thực là lễ mà Thiên Chúa muốn đến để cư ngụ với người ta, và con người trần thế mở lòng ra đón nhận Đấng yêu thương cứu độ mình. Ai đón nhận được Đức Giêsu Kitô thì người đó đã có một lễ Noel đầy đủ.

Ai không để Đức Giêsu chiếm ngự linh hồn và thân xác mình, thì dù có ăn mừng lễ Noel bằng cây thông sáng rực đèn màu, máng cỏ đầy đủ các Đấng, nhạc Giáng Sinh réo rắt đêm ngày, thì tất cả chỉ là phù vân, và sau cái phù vân ấy là sự chán nản vô vị.

Xin hài nhi Giêsu lúc nào cũng tươi cười, cho ta một nụ cười của Thiên Chúa. "Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân" (Lc 2,10). Từ khi Adam cúi đầu dắt vợ ra khỏi vườn địa đàng, thế giới u sầu này chưa hề có một quang cảnh nào rộn rã, tấp nập, cuống quýt của lớp lớp thiên sứ ngợp trời vì một niềm vui đang bao quanh lấy chính họ như vậy: "Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng :Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương" (Lc 2,13-14). Đức Maria thì bàng hoàng ngây ngất, giữ kỹ mọi niềm vui trong lòng mình, không để rơi rớt dù một mảnh nhỏ, và suy đi nghĩ lại trong lòng mình (Lc 2,19). Đức Mẹ đầy Đức Giêsu Kitô là như thế. Còn lũ xác xơ nghèo khổ mục đồng, suốt năm theo sau đàn cừu hôi hám, chẳng có gì vui hơn là nghĩ đến cơm bánh cho cái bụng, thì lúc này nhảy lên, hát lên trên đường về không phải Giêrusalem, mà vui ca trên đường về với lũ cừu hôi hám và với thân phận (y nguyên như cũ) nghèo khổ của mình "Rồi các người chăn cừu ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe, đúng như đã được nói với họ" (Lc 2,20).

Niềm vui Giáng Sinh đích thực phải là niềm vui có Giêsu, đón nhận Giêsu vào trong cuộc đời mình, để Giêsu làm chủ mọi suy nghĩ hành động của mình, nhất là để cho lòng thương xót Chúa biến đổi đời mình. Khi mừng Lễ Giáng Sinh với tâm trạng đó, ta sẽ cảm nghiệm được niềm vui sâu lắng an bình và như Chúa nói "Niềm vui của các con không ai cướp mất được"

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con được vào số những người Chúa thương, như lời chúc vinh của các Thiên Thần. Chỉ một mình Ngài là niềm vui Giáng Sinh cho con, là đủ cho lễ Giáng Sinh đời con. Amen.

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA # 43 = LOI CHUC PHUC LOC THO PDF Print E-mail

 

                                    Cảm nghiệm Sống # 44

                Lời Chúc : PHÚC - LỘC - THỌ NĂM MỚI

 

   Trong Ngày Tết, tôi chúc Phúc-Lộc-Thọ, đọc và hát Thánh vịnh cũng nhiều lần, nhưng tôi chỉ đọc và hát to, mà chưa Cảm nghiệm được những Lời Kinh Thánh thật tuyệt diệu và sâu sắc chừng nào !

* Thứ nhất: CHÚC PHÚC. (Tv 128: 1-5)

1/ Thánh vịnh nói rõ là PHÚC sẽ chạy theo tôi, chứ không phải tôi chạy theo Phúc như sau:

Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa,

Ăn ở theo đường lối của Người. (câu 1)

2/ Rõ ràng là: Có đức mặc sức mà ăn, mà hưởng, PHÚC sẽ chạy theo tôi. Vì bạn biết kính sợ Chúa và thực thi đường lối của Người.

   Hiền thê bạn trong cửa trong nhà,

   Khác nào cây nho đầy hoa trái ;

   Và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn,

   Xúm xít tại bàn ăn. (câu 3)

3/ Ra, vào bạn thấy vợ hiền săn sóc con cái, cửa nhà, cơm nước, rồi thấy đàn con đầy nhựa sống vui vẻ ngồi ăn trong bữa cơm chiều. Ôi thật Hạnh Phúc biết bao ! PHÚC nó tìm đến ở với bạn đấy.!

   Xin Chúa từ Xi-on xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc…   (câu 5)

4/ Khi bạn thực tâm tin kính Người, ơn Phúc trên Trời sẽ đổ tuôn xuống cho bạn chẳng thiếu gì.

   Phúc thay người chẳng theo lời bọn ác nhân,

   chẳng bước theo đường quân tội lỗi.   (Tv 1:1)

5/ Nếu tôi chẳng nghe theo, chẳng bước vào, chẳng nhập bọn là không làm cớ cho cho ai vấp phạm, thì PHÚC sẽ chạy theo tôi.

* Thứ hai: CHÚC LỘC. (Tv 128:2)

   Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng,

   Bạn quả là lắm phúc nhiều may.

1/ Khi bạn chịu khó làm thì được an hưởng LÔC, chẳng kiếm đâu xa. Của cải nhiều, chết mà chưa hưởng, gọi là thất LỘC, các phụ khỏan cho gọi là bổng LỘC. Vậy bạn đừng đuổi theo tiền bạc:

Đó chính là Phúc Lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Người. (Tv 128,4)

2/ Làm việc tốt lành, Chúa sẽ ban nhiều ơn, gọi là Thiên LỘC.

     Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù.

     Đầu con Chúa sức dầu thơm,

     Ly rượu con đầy tràn chan chứa.   (Tv 123:5)

3/ Khi bạn kính sợ Chúa, Ngài sẽ dọn bàn cho bạn. LỘC sẽ đến cho bạn dư thừa. Bạn hãy giao kẻ thù cho Chúa, Ngài sẽ bênh vực bạn, thương xót nó và bạn, để kẻ thù thấy mà ăn năn hối cải.

   * Thứ ba: CHÚC THỌ . (các Thánh vịnh sau)

1/ Khi tôi nhìn thấy con cháu mỗi ngày là tôi đang sống lâu rồi.

   Được sống lâu bên đàn con cháu.

   Nguyện chúa Ít-ra-en vui hưởng thái bình.   (Tv 128:6)

2/ Chúa có thể thêm tuổi THỌ cho bạn, nên đừng lo sống bao lâu.

   Ban cho đời ngươi chứa chan hạnh phúc,   (Tv103:5)

   Khiến tuổi xuân ngươi mạnh mẽ tựa chim bằng (Phượng hoàng)

3/ Chúa cho tôi được thưởng thức các vật ngon, cho tuổi xuân tôi lên cao như chim Phượng hoàng ở trên các núi và bay thật cao.

   Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u,

   Con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.

   Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.   (Tv 23:4)

4/ Như vậy, tôi không có sợ chết, nên cứ hưởng thọ trong Chúa, tôi rất an tâm và vui mừng. Vì có Chúa đứng bên cạnh, bảo trợ tôi.

 * Tv 138, 7: Cho dù con gặp bước ngặt nghèo,

                        Chúa vẫn bảo toàn mạng sống con.

                      Địch thù đang hằm hằm giận dữ,

            Ngài ra tay chặn đứng, lấy tay uy quyền giải thóat con.

5/ Lòng tin tưởng và mục đích Sống THỌ của bạn và tôi hôm nay:

   Tôi không phải chết, nhưng tôi sẽ sống,

   Để loan báo những công việc Chúa làm.   (Tv 118:17)

6/ Đúng như lời thánh Têrêsa nói: chị em đừng khóc tôi như những kẻ không có niềm tin cậy, tôi không chết, tôi vào cõi sống.”

   Nếu chiều mai, tuần này, tháng tới, Chúa gọi bạn và tôi, mình sẽ làm gì? PHÚC - LỘC - THỌ chính là những giờ phút quí báu này!

 

            Ptế: GB. Maria Nguyễn văn Định Sưu Tầm

 

 

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # 88= VO CAM PDF Print E-mail

 

Lay Chúa, xin chúc lành cho ong lái xe om và co gái gian hồ cũng những người cong tac giúp cứu em bé.

Những người này có trái tim như trái tim Giesu

Xin thứ tha vì con thường xét đoán người qua hình dáng bên ngoài.

CHÚA CHÍNH LÀ GIA NGHIỆP ĐỜI CON! MẸ MARIA LÀ NƠI CON ẨN NÁU.

(Gv 1, 2)

(Gv 3, 20)

CatBuiPhuVan chuyển

 

Chuyên có thật 100%

VÔ CẢM

MINH DIỆN

Trời bừng sáng sau cơn mưa đêm... Bầu không khí tươi mát ùa vào căn phòng trực cấp cứu của bệnh viện. Cô y tá trẻ mặc bộ blue trắng nhận ca trực, cô vừa lật cuốn sổ ghi chép của ca trước vừa sửa lại bình hoa tươi trên bàn. Hai má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh và làn môi xinh tươi như hoa hồng mới nở.

Cách đó không xa, ông bác sĩ tuổi trung niên ngồi trước bàn làm việc của mình, mỉm cười nhìn dòng chữ "Thầy thuốc như mẹ hiền" uốn bằng đèn huỳnh quang màu đỏ tươi rực rỡ vừa mới sắm.

Bỗng một chiếc xe gắn máy phóng thẳng tới cửa phòng cấp cứu. Gã lái xe mặt mày bậm trợn, ngồi sau là cô gái mặc mỗi chiếc áo nịt, phấn son nhòe nhoẹt. Cô ta đang ôm một thằng bé chừng mười tuổi được quấn trong cái áo khoác phụ nữ loang máu.

Gã lái xe giật thằng bé trên tay cô gái rồi bồng vào trong phòng, nói với cô y tá:

- Bác sĩ ơi cấp cứu!...

Cô y tá rời mắt khỏi cuốn sổ:

- Sao vậy?

- Thằng bé bị tai nạn giao thông!

- Anh là bố nó à?

- Không, tôi lái xe ôm...

- Thế còn cô kia

?

Cô y tá liếc mắt về phía cô gái ăn mặc hở hang đứng ngoài cửa rồi bĩu môi cau mặt! Nước mưa đã cuốn trôi lớp son phấn rẻ tiền trên mặt cô ta để lộ ra lớp da nhợt nhạt. "Trông chẳng khác gì gái điếm đứng đường mạt hạng. Vào nơi công cộng mà dám phô ra như thế à!?..." -Cô y tá nghĩ. Quả thật cô gái mặc áo ngực ấy là một gái điếm nghèo, sáng sớm nay cô đang đi xe ôm của gã kia về phòng trọ thì gặp thằng bé bị tai nạn nằm ngất bên đường. Chiếc xe nào đã quẹt phải nó rồi bỏ chạy luôn. Thương hại, cô cởi áo khoác quấn cho thằng bé rồi cùng anh xe ôm đưa nó đến đây.

Gã xe ôm bối rối liếc qua cô gái, ấp úng trả lời cô y tá:

- À! Cô này...

Cô y tá xinh đẹp không thèm nhìn hai người, cất giọng lạnh lùng:

- Sang bên kia làm thủ tục nhập viện.

Gã xe ôm đặt thằng bé xuống thềm, rồi chạy sang dãy nhà đối diện. Người bảo vệ chỉ cho gã cái lỗ hình vuông bằng hai bàn tay trên tấm kính dày, chung quanh bịt lưới sắt. Gã khom lưng nhìn vào trong ô vuông đó, thấy gương mặt hồng hào của người nữ nhân viên ngồi sau chiếc bàn chất đầy sổ sách. Gã nhũn nhặn:

- Chị ơi, cho tôi làm thủ tục nhập viện...

Người phụ nữ không ngẩng mặt lên, nói máy móc:

- Tên gì? Hộ khẩu? Chứng minh nhân dân?...

- Dạ... thằng nhỏ mà!...

- Thằng nhỏ à?... Anh là gì của nó?

- Tôi lái xe ôm... Thấy nó bị tai nạn nên chở tới đây.

- Rắc rối đây! Sao anh không gọi bố mẹ nó tới làm thủ tục nhập viện?

Gã xe ôm nói lắp bắp:

- Tôi đâu biết bố mẹ nó... Với lại gấp quá! Cấp cứu mà!

- Thôi được! Nộp tiền tạm ứng viện phí.

- ... Bao nhiêu chị?

- Hai triệu.

Gã xe ôm ngẩn ra, hắn biết trong túi mình có chưa tới hai trăm ngàn. Gã móc hết tiền ra rồi nói với chị nhân viên:

- Tôi chỉ có bi nhiêu... Chị làm ơn cho thằng bé nhập viện, rồi tôi sẽ tìm bố mẹ nó tới thanh toán.

- Không được! Anh không biết bố mẹ nó thì làm sao mà tìm?

- Chị làm ơn... Thằng bé sắp chết!...

- Đã bảo không được! - Chị nhân viên gắt, cộc cằn máy móc - Bệnh viện đã quy định.

Gã xe ôm đành chạy trở lại lại phòng cấp cứu, hỏi cô gái điếm:

- Cô có tiền không?...

Cô gái khẽ quay đi, moi trong chiếc áo nịt ra mấy tờ bạc được xếp cuốn chặt rồi đưa cho anh xe ôm. Anh ta mở ra: Chưa tới trăm ngàn!...

- Bi nhiêu nhằm nhò gì? - Anh xe ôm lắc đầu cau mặt.

Mặt anh xe ôm xám ngắt, mắt đỏ ngầu, hai hàm răng nghiến chặt của anh ta như muốn nhai nát cái gì đó... Cô gái điếm nhìn bộ mặt cau có của anh ta mà phát sợ, nói như phân trần:

- Đêm qua mưa... tôi không có khách...

Thằng bé nằm dưới thềm kêu khóc thảm thiết. Nhìn nó thật thê thảm: Chiếc quần đùi rách tướp để lộ ra cẳng chân dập nát, da thịt chỗ đó bầy nhầy. Máu vẫn chảy từ vết thương chưa được băng bó. Da thằng bé bợt nhớt như con cá ươn, ngực thoi thóp và đôi mắt long lanh đảo nhìn mọi người như cầu cứu. Trong túi áo ngực của nó còn thò ra xấp vé số ướt nhẹp.

Gã xe ôm nhìn thằng bé mà ứa nước mắt. Gã chợt quỳ mọp xuống trước mặt ông bác sĩ, hai tay cầm mấy tờ bạc cô gái điếm vừa đưa đội lên đầu:

- Tôi lạy bác sĩ! Bác sĩ làm ơn cứu thằng bé!...

Khuôn mặt đen sạm của gã xe ôm méo mó khổ sở. Ông bác sĩ ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhịp nhịp chân phải...

Gã xe ôm biết có quỳ xin cũng không được. Gã đứng dậy nói với cô gái điếm:

- Thôi được! Cô trông thằng bé, để tôi đi cầm đỡ chiếc xe vậy.

Cô gái điếm lau nước mắt:

- Hay anh... để em qua phòng bên kia... bán máu?

Gã xe ôm nhìn lướt qua thân hình gầy gò của cô gái, lắc đầu:

- Cô thì có bao nhiêu máu mà bán? Chưa chắc họ đã chịu mua...

Gã nói xong hấp tấp chạy ra cửa bệnh viện.

Lúc ấy phòng cấp cứu tiếp nhận thêm mấy bệnh nhân: Một cô gái tự tử vì thất tình, một anh chàng say rượu bị trúng gió và một người đàn ông bị nhồi máu cơ tim - ông này được đưa tới bằng xe hơi Mercedes kèm hai Honda @ hộ tống. Người thân của ông nhà giàu đứng chật phòng cấp cứu. Bà vợ mập mạp của ông ta nhanh nhẹn dúi vào tay bác sĩ và cô y tá mỗi người một phong bao:

- Tốn kém bao nhiêu cũng được, bác sĩ mau mau cứu sống chồng tôi.

Ông bác sĩ vội vã rời cái bàn như bị bắt vít từ sáng, cô y tá cuống quýt đẩy băng ca... Ông bệnh nhân "đại gia" được đưa thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt không cần qua thủ tục nào.

Trong khi đó, thằng bé bị bỏ quên ngoài thềm cùng cô gái điếm.

... Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống sân bệnh viện. Ba lá cờ phấp phới tung bay trên đỉnh cột thép không rỉ, trên cùng là cờ đảng,giữa là cờ tổ quốc và dưới cùng là cờ bệnh viện với hình con rắn mổ cái cốc thủy tinh. Cuộc chào cờ buổi sáng thứ hai của cán bộ nhân viên bệnh viện vừa kết thúc. Người thân của những bệnh nhân nghèo kéo nhau tụ tập dưới chân cột cờ để nhận cơm, nhận cháo từ thiện của một sư bà mang tới.

Đang múc cơm cháo cho mọi người, sư bà bỗng nghe tiếng kêu rên của thằng bé từ phòng cấp cứu vọng ra. Bà ngừng tay lắng nghe... tiếng kêu rên càng lúc càng rõ hơn... Bằng tâm thức của một người tu hành, sư bà thấu hiểu tiếng kêu tuyệt vọng của một sinh linh. Bà vội trao công việc phát cơm cháo cho người khác rồi chạy tới.

Thằng bé đã kiệt sức, mắt nhắm nghiền... Cô gái điếm bất lực ngồi bên cạnh. Sư bà cúi sát xuống khuôn mặt trẻ thơ trắng bệt:

- Nam mô A Di Đà Phật!...

Thằng bé mở mắt nhìn bà sư, nước mắt nó ứa ra. Sư bà nhìn chiếc áo phụ nữ vấy máu, rồi liếc qua cô gái ốm yếu ăn mặc hở hang phong phanh... Bà hiểu ngay sự tình, liền quay lại chỗ phát cơm cháo từ thiện, nói với mọi người:

- Thưa quý vị! Trong kia có một đứa trẻ đang hấp hối vì không có tiền nhập viện. Tôi biết quý vị ở đây cũng không giàu có gì...

Sư bà chỉ nói được như vậy. Những người nghèo khó lại có trái tim nhạy cảm - họ hiểu ngay điều sư bà muốn nói và việc cần làm. Thế là chiếc vung nồi cháo từ thiện biến thành thùng công đức...

Vừa lúc đó gã xe ôm trở về, mặt mướt mồ hôi. Gã đã cầm được chiếc xe gắn máy là cần câu cơm của gia đình, phải năn nỉ mãi mới được triệu rưỡi, cộng với số tiền của gã, của cô gái và lòng hảo tâm của nhiều người nghèo, may quá được hơn hai triệu! - Đủ ứng tiền nhập viện cho thằng bé.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, ngồi quây quần bên nhau ở góc sân chia nhau húp những bát cháo từ thiện.

Bỗng cô y tá xăm xăm đi tới nói với gã xe ôm:

- Thằng bé cần phải tiếp máu. Nhóm máu O...

- Trời! - Gã xe ôm thốt lên! Thẩn thờ đặt bát cháo đang húp dở xuống nền gạch...

Bầu không khí như chết lặng trước tình huống bất ngờ. Cô gái điếm bỗng lên tiếng:

- Máu O à!?... Tôi nhóm máu O!...

Nói xong, cô nhanh chóng theo y tá vào phòng hiến máu. Gã xe ôm cũng vội vã bước theo...

Nửa giờ sau gã xe ôm dìu cô gái điếm ra. Trên gương mặt nhợt nhạt của cô hé nở nụ cười.

 

__._,_.___

 
<< Start < Prev 1641 1642 1643 1644 1645 1646 1647 1648 1649 1650 Next > End >>

Page 1642 of 1697