mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay503
mod_vvisit_counterHôm Qua3757
mod_vvisit_counterTuần Này5358
mod_vvisit_counterTuần Trước2
mod_vvisit_counterTháng Này117390
mod_vvisit_counterTháng Trước353437
mod_vvisit_counterTất cả16607182

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THU SAU CN34TNA PDF Print E-mail

CHIA SẺ LỜI CHÚA : Lc 21,29-33

TIẾNG CHÚA ĐANG NÓI

"Khi thấy những điều đó xảy ra, thì hãy biết là Nước Thiên Chúa đã đến gần." (Lc 21,31)

Suy niệm: Như dụ ngôn Chúa Giê-su kể cho các môn đệ nghe hôm nay, người ta có thể nhìn xem dấu hiệu của cây cối để biết thời tiết. Cũng vậy người ta có thể nhìn xem những việc xảy ra chung quanh mình để biết điều Thiên Chúa đang muốn nói với chúng ta hôm nay là gì. Thiên Chúa vẫn đang nói với con người không chỉ qua Lời Chúa trong Kinh Thánh, nhưng còn qua các dấu chỉ của cuộc sống xung quanh và trong chính cuộc đời của mỗi chúng ta: những biến cố chính trị, xã hội, những bất trắc hay thuận lợi của hoàn cảnh, và cả những đau khổ, bệnh tật... Bổn phận chúng ta là phải biết lắng nghe và nhận ra tiếng nói ấy để biết mình phải làm gì. Lắng nghe bằng sự thinh lặng suy niệm sâu xa, bằng thái độ khiêm tốn và yêu mến. Nhịp sống hiện đại càng ồn ào hối hả, càng đòi chúng ta phải biết thinh lặng và lắng nghe nhiều hơn.

Mời Bạn: Hôm nay tôi sẽ chọn một biến cố trong cuộc sống của mình, để lắng nghe xem Chúa muốn nói với tôi điều gì và Ngài muốn tôi làm điều gì?

Chia sẻ: Theo bạn, thái độ nào là cần thiết để có thể lắng nghe được tiếng Chúa đang nói với chúng ta qua những biến cố của cuộc sống.

Sống Lời Chúa: "Chiên Ta thì nghe tiếng Ta" (Ga 10,27), tôi sẽ đọc lại câu này luôn để xin ơn được nhận ra tiếng Chúa, là Chủ Chăn đích thực của tôi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, giữa cuộc sống ồn ào náo nhiệt này, xin cho con biết dành cho mình những giây phút thinh lặng, để con có thể lắng nghe được điều Chúa muốn nói và con có thể thi hành trong ngày hôm nay. Amen.

------------------

SỐNG Lời Chúa hôm nay : NẾU CHÚNG TA ĐẬT HY VỌNG VÀO ĐỨC KITO CHỈ VÀO ĐỜI NÀY MÀ THÔI, THÌ CHÚNG TA LÀ NHỮNG KẺ ĐÁNG THƯƠNG HƠN HẾT MỌI NGƯỜI. (1 COR 15, 19)

 
VAN HOA VA GIA DINH # 91= THU CUA CHA GIA PDF Print E-mail

> Lá Thư Thanksgiving Của Người Cha Già
> Cao Đắc Vinh
>
> Lời tác giả: Kính tặng tất cả những ai còn có nghĩa vụ chăm sóc Cha Mẹ già.
> Các con yêu quý,
>
> Thấm thoát trời đã vào Đông.
>
> Những ngày cuối năm thời tiết bắt đầu trở lạnh, năm nay chậm hơn mọi năm vì gần hết tháng 11 rồi còn gì! Nghe tin tức từ miền Đông, tuyết rơi liên tục chôn cả nhà cửa và đường sá, vậy mà ở Nam Cali, nhiệt độ ban đêm xuống thấp lại chóng tan vào lúc bình minh dưới nắng ấm
> ban mai... Ấy là một đặc ân trời ban cho miền Tây này phải thế không con? Tuy nhiên, sáng nay hơi lạnh đầu mùa cũng đủ làm Bố co ro trên giường không muốn dậy. Người già chịu đựng cái cảnh cô đơn và lạnh lẽo rất kém cỏi... Con vẫn biết?
>
> À... Bố vừa nhắc hai chữ "đặc ân" tất sẽ phải nhớ nói câu cảm ơn. Ân với nghĩa như âm dương luôn tương tác sánh đôi không thể có ân mà thiếu nghĩa, hơn nữa chúng ta đang bước vào mùa Thanksgiving - Lễ Tạ Ơn cổ truyền hàng năm trên đất Mỹ. Nhập gia tùy tục, sống theo phép ơn đền nghĩa trả; nhưng khả năng ngồi viết gãy gọn một lá thư hầu như đã mất nên Bố đành nắn nót tâm tư... qua hơi thở đứt đoạn và nhịp tim già nua chậm chạp! Sức khỏe người già vào mùa lạnh mong manh lắm, thôi thì nghĩ đến đâu tâm sự đến đó vậy... Con cảm phiền đọc lên bằng trực giác thì may ra mới hiểu cái đầu suy nhược này còn nghĩ vơ vẩn những gì? Hai bàn tay của Bố hiện nay sáng thì run rẩy, chiều lại đau nhức chẳng qua vì đang lận đận với cái tuổi thọ lọt ra ngoài giới hạn trăm năm đời người.
>
> "Tạ ơn!"... Bâng quơ nhoẻn miệng cười mà nói đôi lời cảm tạ thì có gì khó đâu, nhưng thổ lộ một lời tạ ơn bằng chánh niệm mới là điều đáng lưu ý để tâm! Tạ ơn Trời đã cho Bố tuổi đời trăm năm này ư? Bao đêm trằn trọc không ngủ vì tấm thân đau đớn hoảng loạn, đến khi tỉnh táo là lúc lại đối diện với bối rối chẳng biết mình có phúc hay có tội mà phải sống tuổi già điêu đứng từng ngày? Tạ ơn các con đã thương xót thân già này ư? Trải qua bao lần nhắn nhủ, dù biết rằng mỗi đứa một tính nhưng thực tế vẫn dạ xót lòng đau bởi đa số các con thương để bụng rồi phát chướng! Xót như xát muối vào lòng cũng khó tiêu hóa để chuyển tình thương ấy ra hành động. Thân già cô độc vẫn hoàn cô đơn với nỗi buồn từng phút, từng giờ, từng ngày, từng đêm tháng này qua năm nọ... Thương mà vắng mặt, ở xa đã đành nhưng ở gần cũng thế, tìm cơ hội xa lánh người mình thương thì thương làm gì cho khổ tâm thân? Chẳng ích gì cho nhau cả! Quả thực, nghịch cảnh vô minh ấy đã vô hiệu hóa tình thương nên có đau có xót cũng chỉ pha thêm phần bạc bẽo... Nhiều lần trước mặt các con, Bố đã tỏ ý vui mừng nếu kết liễu được kiếp đời lê thê nặng nợ, xem như ấy là thượng sách chấm dứt tuổi già vô dụng với nỗi buồn lây lan làm ray rứt lòng thương nhưng sáng dậy vẫn thấy mình còn sống ngoài ý muốn.
>
> Quay lại câu chuyện Tạ Ơn nhân ngày Thanksgiving 2014, dù hoàn cảnh nào thì gia đình mình cũng chân thành biết ơn nước Mỹ đã cưu mang chúng ta trong những năm đầu lưu lạc xa quê, rồi bây giờ các con thành công ngay trên miền đất hứa. Lẽ thường ở đời, con người và sự việc đều bị giới hạn bởi không gian và thời gian, may hay rủi sống ngoài đường biên đã vạch sẵn thì phải tâm niệm sẽ khoác vào thân những ưu phiền. Ấy chính là phận già đau khổ này... Thỉnh thoảng có kẻ hồ đồ bảo rằng: "Cụ ơi sướng mà chẳng biết! Tuổi già như Cụ lẽ ra vào "tu" ở viện dưỡng lão lâu rồi... Còn được ở nhà như vầy là phúc bẩy mươi đời, than vắn thở dài làm chi cho tổn thọ".
>
> Thôi thì mỗi người một ý... Tuổi già sống thọ mà đầu óc lú lẫn, ngồi cả ngày ngủ gà ngủ gật với tã ướt thì có khác gì phận tù chung thân? Ai đã từng qua cầu, mới mong hiểu nổi dòng sông nước chảy nông sâu khúc nào! "Trẻ cậy cha, già cậy con" là câu ơn nghĩa để đời nhưng phải chăng cái vế thứ hai vì sống vội mà con người văn minh ngày nay ít còn cơ hội khả thi? Tuổi già sáng dậy nhìn Trời cậy Phật chờ con nhưng họa hoằn mới có đứa một công đôi ba việc hững hờ đến thăm... Mỗi đêm nhắm mắt trên giường ngủ tưởng như đã nằm yên trong lòng đất, nhưng may mà phiêu diêu được thì tối lửa tắt đèn cũng chẳng có đứa con nào hay biết!
>
> Tâm lý người già sợ nhất cảnh cô đơn nên nếu các con đã hiểu thì hãy thương cho tròn. Tình thương ấy không đánh đổi bằng tấm ngân phiếu kếch xù hay quà bánh đắt tiền mà chính là... thời gian. Một lúc nào đó trong ngày mà các con thấy trống vắng thừa thãi thì hãy mang đến tặng Bố giờ phút vô nghĩa ấy! Bản chất nó vô giá nhưng lại vô cùng quý báu nếu chia sẻ đúng đối tượng... Con dư biết, sáng chiều Bố lủi thủi hết ngồi lại nằm, cô đơn bên cạnh một người trả công chỉ biết im lặng canh chừng. Nếu con đến thăm, nhớ bỏ hết công việc và lo toan ở ngoài xe trước khi vào nhà, tránh cảnh thân tâm mỗi chỗ mỗi nơi để cha con sống thật những kỷ niệm cuối đời bên nhau. Người già như Bố đương nhiên ăn nói sẽ không còn mạch lạc hấp dẫn, xin con đừng nhăn nhó... Hãy nhẫn nại ngồi nghe như thuở nuôi con còn bé, Bố đã từng chăm chú theo dõi tiếng con bi bô học nói... lập đi lập lại nhiều lần một chữ từ ngày này qua ngày nọ liên hồi.
>
> Xin lỗi... Con nhận đi để Bố khỏi bị mặc cảm sống già là có tội, mỗi ngày mỗi tồi tệ, và tương lai đang lùi dần về quá khứ bởi thân tâm này mang toàn cảnh vụng dại của một đứa trẻ tiềm ẩn vào thân xác một cụ già. Ấy chỉ là chuyện bình sinh chuyển hóa người già trở về con trẻ trước thời kỳ phải hóa thân đấy thôi... Nếu nghe Bố nói lăng nhăng đầu đuôi lẫn lộn thì hãy tha thứ vì đó là trạng thái bất ổn dẫn Bố từng bước tiến dần đến hồi chung cuộc và rồi chẳng bao lâu nữa, cha con mình sẽ phải vĩnh viễn xa nhau.
>
> Hãy kiên nhẫn với người già để mọi sân hận dễ từ bi buông xả, tỉ dụ hôm nọ Bố lỡ tay đổ ly cà phê, bắt con phải chùi rửa cực khổ thì cũng đừng nặng lời như con đã làm bởi vì người già nhiều tự ái nên hay tủi thân. Con còn nhớ hay quên? Buổi trưa hôm ấy, nhìn con giận mà Bố thấy sợ hãi... như một đứa trẻ có phản xạ tự nhiên, Bố chỉ còn biết chắp tay niệm Phật cầu xin. Hối tiếc! Cha con mình cùng hối tiếc thì đã muộn.
>
> Mặc dù Bố luôn tha thiết cần sự hiện diện của các con như người bạn đồng hành trong khoảnh khắc, nhưng đôi khi mơ màng ngồi gần nhau cả giờ im lặng... cũng đừng ngạc nhiên bởi khả năng tai với mắt của Bố đã suy yếu gần như mờ và điếc từ nhiều năm nay. Nếu Bố có lập đi lập lại câu hỏi không nghe rõ, dù khó chịu mong con vẫn nhẫn nại trả lời hay thảo xuống tờ giấy cho Bố đọc chứ lẳng lặng cắt đứt câu chuyện là điều khổ tâm vì nó khơi dậy cái tò mò bế tắc và tự ái bị khi dễ trong đầu kẻ đã đầy mặc cảm sa sút.
>
> Những lúc hiếm hoi ngồi gần nhau, con tránh bịt mũi rồi buông lời chê trách vì cái mùi dị biệt từ thân thể Bố toát ra. Người già có mùi của người già như trái chín trên cây thối ủng sắp rụng cành... Lẽ thường, đó là mùi tử biệt chẳng thể nào mãi mãi thơm tho như trái xanh trên cành. Cũng đừng lôi kéo bắt các Cụ phải tắm rửa thường xuyên vì tuổi già sợ lạnh và sợ nước. Thân thể họ gầy còm, yếu ớt, nhu nhược nên dễ bị đau ốm cảm lạnh, họ giống nhau ở điểm này nên con cần ghi nhớ mà thông cảm. Tuổi già sống nhiều với quá khứ, vì thế Bố nhớ thuở còn bé, con chạy quanh nhà mỗi khi Mẹ bắt tắm và Bố phải đuổi theo, đến khi tóm được thì con vùng vẫy than khóc thật lâu mới ngừng. Kỷ niệm ấy con còn nhớ... hay đã quên?
>
> Nhẫn nại... Có lẽ chỉ cần thế thôi đối với người già! Các con phải hiểu thì mới thương rồi ân tình giúp đỡ. Nhẫn nại thăm nom chia sẻ, nhẫn nại ngồi nghe tào lao, nhẫn nại dọn dẹp vung vãi, nhẫn nại dắt đi quanh phố, nhẫn nại ngửi mùi khai thối, nhẫn nại chùi rửa vệ sinh và nhất là nhẫn nại giúp họ nhắm mắt thanh thản mỗi đêm... cùng với nụ cười. Từng ấy nhẫn nại, các con có thương thì mỗi người chỉ cần làm một chuyện. Thân già sống lâu mỗi ngày mỗi tệ hại rồi sẽ đến lúc không thể ngồi dậy, nằm trên giường thở, ăn và tiêu hóa. Đáng thương hay đáng tội còn tùy vào sự nhẫn nại hiểu biết của mỗi người.
>
> Được như thế thì giây phút chia ly cuối cùng, Bố sẽ mãn nguyện ra đi và các con cũng khỏi phải nhỏ một giọt lệ than khóc vì chúng ta chẳng còn gì hối tiếc. Tất cả đã đầy đủ bổn phận, tình thương và hiểu biết khi nghĩ rằng mười giọt nước mắt ân tình rơi giữa đám tang thì bảy giọt đã phát xuất từ sự ân hận, xin lỗi... muộn màng!
>
> Ai cũng biết "cha mẹ có trong con" nên ghét con là ghét chính mình vì thế bức thư này chỉ là một thông điệp nhắc nhở thương yêu. Điều chắc chắn một mai khi Bố ra đi gặp Mẹ, ở thế giới bên kia sẵn phép nhiệm màu, Bố sẽ phù hộ cho cuộc sống các con nhiều may mắn nhưng sẽ từ chối chúc các con phải sống đời trăm tuổi vất vả như Bố hiện nay... không những thế lại còn lây lan bao lo âu khó nhọc sang cả gia đình.
>
> Cuối thư, Bố xin tạ ơn đời, tạ ơn người... Trong cái may có cái rủi và ở cái rủi đã có sẵn cái may, chuyện đời vô thường là thế! Cầu mong quê hương nước Việt thật sự độc lập, dân chủ, hạnh phúc và đất nước hùng cường này mãi mãi no ấm thịnh vượng như mùa gặt cuối thu 1621 của người Pilgrim khởi đầu truyền thống Thanksgiving: "Gia đình quây quần bên bếp lửa có gà Tây, ngô khoai, bí đỏ... với hương vị ân tình".
>
> Hôn các con thật nhiều,
>
------------------------

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - THU TU, SAU CN34TNA PDF Print E-mail

MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH

THƯ TƯ, SAU CN34TNA : "Vì danh Thầy anh em sẽ bị mọi Người thù ghét...Có kiên trì anh, em mới cứu được mang sống mình". (Lc 21, 17-19)

* Bạn và tôi đang sống thực hành Lời Chúa, có thể bị người khác ghen tuông, chống cự, chê ghét.., theo bản năng xác thịt. Vì tôi nổi hơn họ hay không giống họ. Nhưng Chúa dạy : kẻ nào bến đỗ đến cùng sẽ được cứu. Tôi cần khiêm tốn, cầu nguyện, tỉnh thức, lắng nghe và quyết làm theo sự thúc đẩy của Chúa Thánh Linh.

Đầy tớ Vô Duyên

---------------

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA - THU NAM CN34TNA PDF Print E-mail

Chia sẻ Lời Chúa Lc 21,20-28 - Thứ Năm tuần 34TNA

ĐỨNG THẲNG VÀ NGẨNG ĐẦU

"Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc." (Lc 21,28)

Suy niệm: Sử gia Flavius Josephus cho biết tướng Ti-tô, chỉ huy bốn quân đoàn Rô-ma, đã bao vây và tàn phá bình địa thành Giê-ru-sa-lem vào năm 70. Số người bị giết chết là một triệu một trăm ngàn người, chín mươi bảy ngàn người Do Thái bị đi lưu đày. Các Ki-tô hữu ghi nhớ lời Đức Giê-su tiên báo về việc thành Giê-ru-sa-lem bị tàn phá, nên đã tránh xa khỏi thành trong những ngày ấy. Tuy nhiên, những lời trên đây của Đức Giê-su cũng tiên báo về những hiện tượng ngoại thường trước ngày thế mạt. Ngày thế mạt ấy không biết khi nào sẽ xảy ra, chỉ chắc chắn một điều là ai cũng có một ngày cuối đời. Ta có ghi nhớ Lời Chúa để chuẩn bị cho ngày thế mạt riêng của mình tựa như các Ki-tô hữu sơ khai đã ghi nhớ Lời Ngài không?

Mời Bạn: Đứng thẳng và ngẩng đầu lên để đón Đức Giê-su, Đấng sẽ đến trên mây trời, ngày hôm nay vẫn đang đến với bạn trong cuộc sống mỗi ngày. Bạn hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên để không mãi mê cúi đầu lo kiếm sống, vui hưởng thụ, mà quên cùng đích đời mình, để không mãi còng lưng vì bao thói hư tật xấu kéo ghì bạn xuống.

Sống Lời Chúa: Tôi sẽ tập tư thế đứng thẳng và ngẩng đầu lên để sống đúng tư thế người môn đệ Chúa Kitô: có lý tưởng, mục tiêu tối hậu cho cuộc đời, cũng như nỗ lực tránh những gì bất xứng với tư thế ấy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, chúng con tin Chúa sẽ trở lại trong vinh quang để hoàn tất công trình cứu độ vũ trụ. Chúng con chờ đợi ngày quang lâm ấy không phải cách thụ động, nhưng bằng sự dấn thân tích cực của mình. Amen.

Lời Chúa hôm nay

----------------------

 
CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI # 123 =CON TA ON CHUA PDF Print E-mail

CON TẠ ƠN CHÚA

Bản dịch của cố Gs. TRẦN DUY NHIÊN

Con tạ ơn Chúa vì chồng của con cứ phàn nàn khi bữa cơm chưa dọn kịp,
bởi lẽ anh ấy đang ở ngay bên cạnh con, chứ không phải bên ai khác.

Con tạ ơn Chúa vì con của con cứ càu nhàu khi phải phụ rửa chén đĩa cho con,
bởi lẽ thằng bé đang ở nhà chứ không phải lêu lổng ngoài đường.

Con tạ ơn Chúa vì số thuế thu nhập mà con phải trả quá cao,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang có một công việc tốt để làm.

Con tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ,
bởi lẽ như thế nghĩa là con luôn được bạn bè quý mến kéo đến chơi.

Con tạ ơn Chúa vì quần áo con bỗng trở nên hơi chật,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang được đủ ăn.

Con tạ ơn Chúa vì cái bóng của con cứ ở sát bên con, nhìn con làm việc,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang được sống tự do ngoài nắng.

Con tạ ơn Chúa vì nền nhà cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa,
bởi lẽ như thế nghĩa là con còn đang có một mái nhà để cư ngụ.

Con tạ ơn Chúa vì hóa đơn đóng tiền điện nước của tháng này lại tăng cao,
bởi lẽ như thế nghĩa là Con đang được ấm áp.

Con tạ ơn Chúa vì cái bà ngồi phía sau con trong Nhà Thờ
hát sai tông lạc nhịp,
bởi lẽ như thế nghĩa tai con còn nghe được rất tinh tế.

Con tạ ơn Chúa vì một đống đồ rất lớn phải giặt và ủi,
bởi lẽ như thế nghĩa là con có đầy đủ quần áo để ăn mặc tử tế.

Con tạ ơn Chúa vì các cơ bắp trong người con
nó mệt rũ ra vào cuối ngày,
bởi lẽ như thế nghĩa là con có sức để làm việc nhiều.

Con tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm vào buổi sáng,
bởi lẽ như thế nghĩa là con còn đi lại, hít thở và cười nói,
bởi lẽ như thế nghĩa là con đang còn sống được thêm một ngày nữa.

Và cuối cùng...

Con tạ ơn Chúa vì đã nhận được quá nhiều E-mails gửi về,
bởi lẽ như thế nghĩa là con vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến con

Con gửi bài này để bạn bè con hiểu rằng:

"Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương,
cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào !"

Bản dịch của cố Gs. TRẦN DUY NHIÊN

-------------------

 
<< Start < Prev 1671 1672 1673 1674 1675 1676 1677 1678 1679 1680 Next > End >>

Page 1675 of 2015