mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3310
mod_vvisit_counterHôm Qua6932
mod_vvisit_counterTuần Này26842
mod_vvisit_counterTuần Trước49697
mod_vvisit_counterTháng Này199659
mod_vvisit_counterTháng Trước257503
mod_vvisit_counterTất cả15802070

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
GAP GO DUC KITO TRONG TT # 40 =MUNG LE GIANG SINH PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] ý NGHĨA NGÀY lỄ GIÁNG SING
Anthony Quang Dinh

NGÀY LỄ GIÁNG SINH CÓ NHÌÊU HÌNH THỨC MỪNG LỄ THEO THẾ TỤC HƠN
ĐỨC THÁNH CHA PHẢN ÁNH
By Elise Harris
Vatican City, ngày 02 tháng 12 năm 2013 /01:45pm (EWTN News/CN A)

Trong bài giảng ngày thứ hai đầu tiên trong Mùa Vọng của Đức Thánh Cha, Người đã suy nịêm về mùa Giáng sinh, sự giải thích đó là thời gian để gặp gỡ Đức Chúa bằng đức tin, và ưng thụân để Chúa canh tân đời sống của chúng ta.

Ngày lễ Giáng sinh, Đức Thánh Cha đã dĩên tả trong bài giảng ngày 2 tháng 12, "không phải chỉ mừng lễ theo trần thế hay một kỷ nịêm ( bíên có) tốt đẹp ; Ngày lễ Giáng sinh là hơn thế... Ngày Lễ Giáng sinh là một sự gặp gỡ!"

Những lời của Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhắm vào những người hịên dịên tham dự Thánh lễ trong nhà khách Thánh Martha ở Vatican.

Khi chúng ta tíên hành súôt mùa Vọng, "chúng ta đi bằng con đường này để gặp gỡ Đức Chúa." Đức Thánh Cha đã xác định: "chúng ta đi đến với Người," để "gặp bằng cả tấm long, cà củôc đời, gặp Người đang sống, như Người hịên dịên; gặp Người bằng đức tin."

Trở lại bài đọc sách Phúc Âm hôm nay, trong ấy một viên đại đội trưởng đến gặp Chúa Giêsu xin Người chũa bệnh cho một đầy tớ chỉ bằng "nói một lời" Đức Thánh Cha Phanxicô nhận thấy rằng :"để sống bằng đức tin không phải dễ dàng," làm cho người ta chú ý rằng trong Phúc Âm của Chúa "Đã lấy làm lạ về người đại dội trưởng này :Chúa ngạc nhiên về đức tin mà ông ta đã có."

"Ông ta đã đến để gặp Chúa, mà ông đã làm như vậy bằng đức tin. Vì lý do này ông không chỉ gặp Chúa, nhưng ông đã cảm thấy vui mừng được gần Chúa."

"Và đìêu này" Đức Giáo hòang đã nêu ta, " gặp gỡ cách chính xác mà chúng ta múôn là:sự gặp gỡ của Đức tin."

Khi đìêu ấy chỉ cho chúng ta là người tìm kíêm cụôc gặp Chúa, Đức giáo hòang tíêp tục, "Chúng ta trở nên – trong đọan trích dẫn, chúng ta hãy nói – những người đứng đầu bủôi họp mặt này," nhưng trái lại, khi chúng ta đồng ý để Người gặp chúng ta "và đìêu ấy chính là Chúa đấng tự đi vào (xâm nhập) ta, chính Người là Đấng tái tạo tất cả chúng ta lại một lần nưã,"

Cụôc tái sinh này là thành quả của sự để cho Đức Kitô gặp gỡ chúng ta, Đức Thánh Cha giảng giải, "bởi vì đây là sự đi tới, đây là đìêu có nghĩa là khi Đức Kitô đến, để làm cho mọi sự trở nên mới.

Người nói :Đức Giêsu tái tạo (làm lại) "trái tim, linh hồn, dời sống,hy vọng," và "con đường của ta," người nói thêm : chúng ta đang trên hành trình đức tin, bằng đức tin của ông đại đội trưởng ấy, để làm quen với Chúa và phần lớn là hãy để cho Người gặp chúng ta.!"

Tíêp theo, Đức Thánh Cha nhấn mạnh sự quan trọng là rộng mở tâm hồn để cho sự gặp gỡ chíêm địa vi. Giải thích rằng đìêu ấy cũng có tính cách quýêt định để mở ra cho đìêu mà Chúa múôn bảo chúng ta, nhận thấy rằng "đìêu Người múôn bảo chúng ta,"thường không phải là "đìêu tôi múôn Người bảo tôi."

Tuy nhiên. Đức Thánh Cha đã để ý, "Người là Đức Chúa," và đìêu Người bảo chúng ta có nghĩa là cho mỗi cá nhân mỗi người, bởi vì "Đức Chúa không chú ý mọi người tập trung lại, như một khối, Không! Không phải vậy!"

"Người chú ý đến mọi người thẳng khuôn mặt, thẳng vào con mắt, bỡi vì tình yêu không phải là trừu tượng, mà tình yêu là cụ thể!"

Sự kết lụân những suy nịêm của Người, Đức Thánh Cha Phanxicô làm cho người ta để ý rằng yêu thương là "từ con người đến con người: Đức Chúa, một con người, chú ý tới tôi, một con người.

"Sự để cho chính minh' chúng ta được gặp Thiên Chúa có y nghĩa chính xác là đây :Hãy tự để cho chính chúng ta được CHÚA YêU THƯƠng."

QQ. gõ xong 12022013/ 09:20pm

__._,_.___

 
GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN # 51= GAP GO CHUA KITO PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] GẶP GỠ CHÚA GIÊSU
Anthony Quang Dinh

ĐỜI SỐNG KITÔ GIÁO LÀ MỘT CON ĐƯỜNG GẶP GỠ CHÚA GIÊSU
ĐỨC THÁNH CHA GIẢNG

By Kerri Lenartowick
Vatican City, ngày 01 tháng 12 năm 2013/ 05:29pm (EWTN News/CN A)

Đúc Thánh Cha Phanxicô đã du hành đến một giáo xứ ở xa trung tâm Giáo phận Roma trong ngày hôm nay, cử hành Thánh Lễ Chúa nhật thứ nhất mùa Vọng cũng như ban bí tích thêm sức cùng với giáo dân trong giáo xứ ở đấy.

Bài giảng của Đức Thánh Cha tập trung vào quan nịêm của đời sống như một hành trình gặp gỡ Chúa Kitô.

Chúng ta có thể tự hỏi chính bản thân minh' câu hỏi này: Khi nào chúng ta sẽ gặp Đức Giêsu – chỉ đến lúc lìa trần, có phải không? Không, không, không. Chúng ta gặp gỡ Người hằng ngày. Nhưng gặp thế nào? Gặp khi cầu nguỵên. Khi anh chị em cầu nguỵên, anh chị em gặp gỡ Đức Giêsu. Khi anh chị em rước lễ (chịu lễ), anh chị em gặp Đức Giêsu trong phép bí tích. Khi anh chị em đưa con của anh chị em đến với Đức Giêsu để chịu phép Rửa tội, anh chị em đưa nó đến với Chúa Giêsu, và anh chị em nghịêm thấy Chúa Giêsu. Và ngày hôm nay, anh chị em là người lãnh nhận bí tích thêm sức, anh chị em cũng gặp Chúa Giêsu." Những lời của Người nói với những người đã tập trung trong Thánh đường Thánh Cyril thành Alexandria ở Roma hôm 01 tháng 12.

Người hỏi những người ở trong Giáo xứ giả như họ đã coi như phép thêm sức sẽ là lần cúôi cùng họ đến nhà thờ. Có một vài người trong cộng đồng đã coi như gật đầu cách mĩên cưỡng.

"Vậy, nó cũng tạm tạm," Đức Thánh Cha nói, sự công nhận hành động cách chung chung.

Song le người đã khuýên khích rằng nó không cần xẩy ra như vậy, người nói, nhưng sau khi lãnh bí tích thêm sức rồi thì cả cụôc đời cũng đang gặp gỡ vời Đức Giêsu!"

Sự gặp gỡ này xẩy đến "khi cầu nguỵên, khi đi tham dự Thánh Lễ, va khi chúng ta làm đìêu lành, khi chúng ta thăm víêng bệnh nhân, khi chúng ta giúp đỡ người túng thíêu, khi chúng ta nghĩ đến người lân cận, tha nhân..." Đức Thánh Cha giải thích.

"Và ngày hôm nay về phần Cha cũng vui mừng được đến đây với anh chị em, bởi vì tất cả chúng ta ở đây, hôm ngay, cùng tập họp nhau trong Thánh Lễ, gặp gỡ đức Giêsu. Và chúng ta làm một chút vịêc cùng nhau đi đường." Người nói.

Thế rồi Đức Thánh Cha tíêp tục để ý đến một vài giáo dân nói với người "Nhưng thưa Cha, cha hỉêu cho con, hành trình này, nó là một hành trình có tính cách hung dữ, thô bạo. Con là một người tội lỗi nặng nề. Con đã phạm nhìêu tội. Làm sao con có thể gặp gỡ Chúa Giêsu?"

Để giải đáp, Đức giáo hòang quay trở lại cụôc đời Đức Kitô "Anh có bíêt rằng những người mà Chúa Giêsu tìm kíêm ra thì phần nhìêu là những người tội lỗi gớm ghê nhất."

Mặc dù có nhìêu người sẽ đến gần Đức Giêsu vì đìêu này, Đức Kitô sẽ nói "Cha đã đến đây vì những người tội lỗi họ cần được chữa lành."

"Đức Giêsu tìm kíêm tội lỗi của chúng ta," Đức Thánh Cha đã ghi nhận, "Và trong cụôc hành trình của chúng ta – tội lỗi của chúng minh', chúng ta tất cả là những kẻ có tội, tất cả chúng ta - khi chúng ta làm đìêu lầm lỗi, khi chúng ta phạm tội, Đức Giêsu đến ngay lúc ấy, và người xá tội cho chúng ta."

"Và sự tha thứ này mà chúng ta nhận trong khi xưng tội là một cụôc gặp gỡ Đức Giêsu," Người nói thêm.

Sự suy nịêm theo bài đọc trong sách Cựu Ước ngày Chúa nhật, Đức Thánh Cha Phanxicô tíêp tục, "Nào chúng ta đi, trong cụôc đời, leo lên núi mà vị tiên tri nói về....một ngày sẽ có sự gặp gỡ rõ ràng ở nơi mà chúng ta có thể trông thấy cái nhìn đăm đăm trìu mến của Đức Giêsu."

"Hãy để mặc cho chính anh em được Đức Chúa Giêsu nhìn bằng con mắt thịên cảm, bởi vì Đức Chúa Giêsu nhìn chúng ta bằng long ýên thương, Người thương yêu chúng ta quá đỗi. Và Người nhìn đến chúng ta luôn luôn."

Vào lúc ấy, người nói, "đây là đời sống Kitô giáo, Để du hành, để tíên lên phía trước, kết hịêp với anh em, mọi người yêu thương nhau."

Về những người vừ nhận Bí tích Thên sức, người thêm, "Và ngày hôm nay, với ấn tín của Đức Chúa Thánh Thần các con sẽ có thêm nghị lực dành cho con đường đến gặp gỡ Đức Giêsu."

"Hãy mạnh dạn. Đừng sợ. Dời sống là cụôc hành trình này," người động viên.

Sau đó Đức Thánh Cha đã cử hành ban phép bí tích Thêm sức cho những người còn trẻ trong giáo xứ trước khi tíêp tục Thánh Lẽ.

QQ gõ xong 12012013/ 09:00pm

 

 
DOI SONG TAM LIN # 17 = NIEM VUI MUA VONG PDF Print E-mail

Đời Sống Tâm Linh # 17
NIỀM VUI MÙA VỌNG

Mùa Vọng là Mùa Vui Mừng, Hy Vọng, Đợi Chờ Chúa : "Reo vui lên hỡi thiếu nữ Xi-on, hò vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem hãy nức lòng phấn khởi. (Xô-phô-ni-a 3, 14)
Vì thế, tôi cảm thấy Chúa đang hiện diện: "Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi. Người là vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ." (Xophonia 3, 17)
Trong thư gởi Phi-lip-phê, thánh Phaolô còn vui mừng phấn khởi kêu lên: "Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: "Vui lên anh em ! Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã đến gần. " (Philip 4, 4-5)
* Chuyện kể: Trong cuốn Pollyanna viết về một cô gái lạc quan, luôn thấy cô có chuyện để vui mừng, ngay cả lúc điều không tốt xảy như sau: Gần đây tôi nhớ một nhân vật văn chương này, khi cô bạn thật của tôi ngoài đời bị té gẫy tay trong lúc chạy xe đạp. Marianna kể với tôi rằng cô rất vui mừng cảm tạ Chúa, vì vẫn có thể chạy xe về nhà và thật biết ơn Chúa là cô không cần phải phẫu thuật. Cô nói: tay trái bị gẫy(cô thuận tay phải) nên vẫn có thể làm việc được. Và chẳng tuyệt sao, cô lấy làm lạ xương mình thật tốt, nên tay gẫy chóng lành! Và chẳng may mắn sao, vết thương không có gì tồi tệ.!
* Suy tư : Marianna đúng là mẫu người biết vui mừng trong hoạn nạn. Chị tin rằng Chúa sẽ chăm sóc mình—dù có chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng thì ai cũng được chịu khổ, và khi gặp khó khăn phản ứng đầu tiên của chúng ta là không vui mừng cảm tạ. Nhưng tôi nghĩ rằng Chúa sẽ vui khi thấy khi thấy bạn tìm ra lý do để biết ơn Ngài: "Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh...(x. 1Thê-sa-lo-ni-ca 5,16-18).
Hãy vui lên vì bạn đã bỏ lối sống cũ! Hãy mừng lên vì Chúa đang đến với bạn! Hãy reo vui vì mọi người thấy bạn hiền hoà, rộng rãi!
* Chính khi bạn tin cậy vào sự tốt đẹp của Chúa mà bạn tìm được niềm vui và bình an, vì lòng tin sẽ nhìn thấy Chúa trong mọi hoàn cảnh: "Bình an của Thiên Chúa là bình an vượt trên mọi hiểu biết sẽ giữ lòng trí anh em được hết hợp với Đức Kitô Giêsu. (Philip 4, 7)
* Lời hay ý đẹp: Niềm vui mừng là nhìn thấy Chúa đến trong mọi lúc.

Phó tế: GB. Định Nguyễn * Mời thăm : www.ChiaseLoiChua.com

 
HOC HOI DE SONG DAO # 92 = Y NGHĨA MÙA VONG PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] Ý nghĩa mùa vọng
Anthony Quang Dinh

MÙA VỌNG LÀ MỘT HÀNH TRÌNH ĐI ĐẾN sự HỈÊU BÍÊT VỀ HY VỌNG
LỜI CỦA ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ
By Kerri Lenartowick

Vatican City, ngày 1 tháng 12 năm 2013 /11:09am (EWTN News/CN A)

Thông địêp trong giờ đọc kinh Truỳên Tin ngày Chúa nhật của Đức Thánh Cha để bắt đầu Mùa Vọng đã tập trung vào sự quan trọng về Hy-vọng trong mùa phụng vụ dành để chủân bị cho Christmas. LỄ GIÁNG SINH

"Vì đại gia đình nhân lọai cần thíêt phải luôn luôn canh tân sự hỉêu bíêt chung hướng về nơi mà chúng ta đang di hành đến. Một sự hỉêu bíêt về hy vọng! Đây là sự hỉêu bíêt làm cho cụôc hành trình được mỹ mãn." Đức Thánh Cha Phanxicô trình bày cho những đám động hôm mùng 01 tháng 12 tại Quảng trường thánh Phêrô.

"Thời gian của Mùa Vọng mà chúng ta lại bắt đầu hôm nay xoay chúng ta về sự hỉêu bíêt về hy vọng, một sự hy vọng không làm cho ngã long bởi vì đìêu ấy được xây dựng dựa trên Lời của Thiên Chúa. Một sự hy vọng không làm cho ngã long dơn giản chỉ vì Đức Chúa không bao giờ thất hứa! Người trung tín!" DTC. làm cho người ta chú ý.

"Thời gian Mùa vọng mà Hội Thánh cử hành để chủân bị mừng Giáng Sinh, ĐGH giải thích là "một cụôc hành trình mới của Dân Chúa cùng với Đức Giêsu Kitô, Mục tử của chúng ta, Người dẫn dắt chúng ta trong lịch sử hướng đến sự hòan thành Vương Quốc Thiên Chúa."

"Chúng ta hãy cùng tái khám phá vẻ đẹp cùng với nhau đi dọc theo con đường này : Hội Thánh, với ơn thiên trịêu và sứ vụ, và tòan thể nhân lọai, dân chúng, những nền văn minh, văn hóa, tất cả cùng nhau trên con đường thời gian."

"Nhưng trên con đường đi tới đâu?" Đức Thánh Cha Phanxico đặt vấn đề.

Trong sách Cựu Ước, Dân Thiên Chúa đã di hành hướng về Giêrusalem nơi có đền thờ Chúa ở, " bởi vì từ đấy, từ Giêrusalem, đã xẩy đến sự mặc khải nhan thánh Chúa và Lụât lệ của Người."

Vào thời kỳ viên mãn, tuy nhiên, sự mặc khải đã tìm ra sự thực hịên của nó trong Đức Giêsu KItô, và "đền thờ Thiên Chúa" đã trở nên chính là Chúa, Ngôi Lời trở thành Xác phàm."

Chính Chúa tự hướng dẫn lộ trình của chúng ta, một"cụôc hành hương của tất cả dân Chúa, và bởi ánh sáng của Người ngay cả những người dân khác có thể hướng đến Vương quốc công bình, hướng về Vương quốc bình an.

"Và đìêu này có thể thi hành được! Chúng ta tiên đóan về hy vọng, vè hy vọng bình an, và đìêu ấy sẽ co thể thi hành được! Người nói to lên.

Cụôc hành trình không bao giờ kết thúc," Đức Thánh Cha Phanxicô đã khuyên bảo, "thật đúng như cụôc đời của riêng mỗi người chúng ta, luôn luôn có nhu cầu tái khỏi động, chỗi dậy lần nữa, để khám phá ra ý nghĩa của mục đích sự hịên hữu của riêng mỗi người."

Đức Maria giúp ích cho ta như một "kỉêu mẫu thái độ thịêng liêng này, về kỉêu mẫu này về con người và về sự hành trình trong cụôc đời."

Mặc dù Đức Maria chỉ là một "thanh nữ đơn giản," Đức Mẹ đã mang trong long sự hy vọng nơi Thiên Chúa," Đức Thánh Cha đã giảng giải.

"Trong lòng Đức Maria, sự hy vọng nơi Thiên Chúa đã nhận xác phàm, đã làm người, và đã làm lịch sử :Đức Giêsu Kitô."

Bài thánh ca của Đức Maria ca ngợi trong "Magnificat" (bài ca vĩ đại) là một bài Thánh ca ngắn của Dân Thiên Chúa trên đường di hành, và tất cả mọi người nam cũng như nữ là những người hy vọng nơi Thiên Chúa, nơi quỳên năng thương xót của Người."

"Chúng ta hãy để Người hướng dẫn, vì Người là thân mẫu, là "ma măng", Người hỉêu bíêt chỉ đường cho chúng ta. Chúng ta hãy được hướng dân bởi Người trong thời bủôi chờ đợi và tỉnh táo nhanh nhẹn này."

Sau đó Đức Thánh Cha đã hướng dẫn mọi người theo truỳên thống cầu nguỵên Kinh Truỳên tin và bế mạc bằng chào mừng các nhóm đã đến cùng cầu nguỵên trong Quảng trường.

Đức Thánh Cha dùng một it phút tưởng nhớ đến những người bị hậu quả của HIV và AIDS, cho đến nay ghi dấu "Ngày Thế giới chống bệnh HIV và AIDS,"

Chúng ta dĩên tả sự thân cận với những người bị hậu quả, đặc bịêt là những trẻ nhỏ, sự thân cận đó là rất cụ thể trong thinh lặng làm vịêc của những nhà truỳên giáo và những công nhân, thợ thuỳên. Chúng ta cầu xin cho mọi người, đồng thời cho cả những y sĩ cũng như những người nghiên cứu tìm tòi. Mà mọi bệnh nhân, không có lọai trừ ai, có thể tíêp cận nơi chăm sóc mà họ cần.

QQ gõ xong 12012013/01:45pm

"Cám ơn Đức Thánh Cha Phanxicô, nhờ Ngài con đã ngộ ra ý nghĩa Mùa Vọng. QQ"

__._,_.___

 
SONG VA CHIA SE LOI CHUA # CN1MV-A = TINH THUC DOI CHO PDF Print E-mail

Chúa nhật 1 MV năm A

Is 2, 1-5; Rm 13, 11-14a; Mt 24, 37-44

TỈNH ĐỂ CHỜ

Chắc ai trong chúng ta cũng đã hơn một lần chờ xe, chờ đò, chờ máy bay ...

Kỷ niệm lại về khi nhớ về ngày xưa ở vùng ven biển. Muốn đến nơi cần đến phải qua 2 chuyến phà. Chuyến phà thứ nhất ngày xưa như thế này, vì sợ hao xăng hao dầu nên chạy cầm chừng và rồi những chuyến đò ngang được cập bến phà để chở thêm người ngoài, vừa nhanh vừa tiện. Thế nhưng từ khi báo động đến mức nguy hiểm khi dùng đò ngang đi qua đoạn sông hơn một cây số thì tất cả đò ngang đều bị cấm, Thế là chỉ còn phương tiện duy nhất là phà. Nếu tạm gọi là may mắn vừa chuyến phà thì kịp lên, bằng không thì đành phải đợi. Hôm nào rơi vào ngày Tết ngày Lễ thì lượng người đi tăng gấp đôi ba lần. Như vậy thì chỉ đành chờ và chờ. Tâm trạng người chờ thì lúc nào cũng sốt ruột không biết khi nào đò sang để qua bờ bên kia.

Chờ đò là như thế, chờ xe cũng chẳng khác gì. Vài lần, anh em đi chung với nhau nhưng chẳng hiểu sao có vài anh ngủ quên cả dậy nên xe đã lăn bánh. Thế là lọ mọ dậy và chỉ còn cách duy nhất là ra bến để tìm phương tiện đến nơi cần đến.

Chỉ cần mất tỉnh thức một chút thì lỡ chuyến xe và lỡ chuyến đó. Chuyện này hết sức thực tiễn trong cuộc đời con người.

Mới đây thôi, từ Phát Diệm về Hà Nội để về lại Sài Gòn làm tôi phải sôi ruột. Cơm trễ, 1 giờ trưa khởi hành về Hà Nội, trong khi đó chuyến bay về lại Sài Gòn cất cánh lúc 5 giờ. Quán ăn từ Phát Diệm về Hà Nội khoảng hơn tám mươi cây số nhưng sợ cảnh kẹt xe. 3 giờ kém xe về đến quận Đống Đa. Chờ 10 phút, xe đưa tôi vào sân bay. Vừa ra đường Nguyễn Lương Bằng thì chuyện không mong nó vẫn đến là kẹt xe. Xe này nối xe kia một hàng dài. Thoát khỏi cảnh kẹt xe, tài xế biết gần đến giờ bay nên tăng tốc. Đến sân bay thì hỡi ôi một hàng dài đang chờ để Hải Quan kiểm tra. Đến lượt mình cũng là người cuối cùng bước chân vào máy bay. Một tí nữa coi như phải ở lại Hà Nội để chờ đến ngày mai mới được vào Sài Gòn. Một hành trình đầy kinh hãi !

Ngày hôm nay, bước vào Chúa nhật đầu tiên của mùa Vọng. Sống tâm tình mùa Vọng là chờ mong, đợi chờ Thiên Chúa đến trong cuộc đời chúng ta.

Chúa Giêsu ngày hôm nay mời gọi các môn đệ cũng chính là mời chúng ta sống tâm tình tỉnh thức để đợi Chúa đến.

Trong tâm tình nhắc nhở này, Chúa Giêsu nhắc lại hình ảnh của gia đình ông Nôê ở Cựu Ước. Được báo là sẽ có một trận lụt hồng thủy đến trên mặt đất này để rồi ông Nôê và gia đình ông chuẩn bị đóng một con tàu thật lớn để lên đó tránh lụt. Như lời tiên báo căn dặn, ông đã làm tất cả những gì cần thiết và sẵn sàng để "đối phó" với cơn đại hồng thủy sắp đến. Trong khi đó, những người khác cùng sống cùng thời với ông vẫn cứ vui vẻ để sống chứ không hề bận tâm chuyện gì cả.

Chuyện gì đến sẽ đến. Như trong lời báo, nước ngày mỗi ngày một dâng cao. Và, dĩ nhiên là những ai lên tàu, thậm chí súc vật mới được sống sót sau trận lụt hồng thủy kinh hoàng.

Chuyện hồng thủy trong đời ông Nôê cũng chỉ là cảnh lụt lội. Sau cơn mưa trời lại sáng, sau bão lũ thì mọi sự cũng sẽ trở lại bình thường và con người số gắng lao nhọc để kiếm sống từ hai bàn tay trắng. Dù phải làm lại từ đầu, dù phải xuất phát điểm từ hai bàn tây trắng nhưng con người còn có cơ hội sống để làm lại từ đầu. Những người thời ông Nôê bị cơn lụt cuốn trôi thì muốn làm lại từ đầu như gia đình ông Nôê cũng không làm được vì tất cả đã chết.

Sao bão tố, sau thiên tai con người còn có thể sống. Như những nạn nhân trong cơn bão dữ để đời ở Philippines là một bằng chứng hết sức cụ thể. Còn lại 5 người gia đình người Việt sống trong vùng tâm bão sống sót. Những người này rơi vào cảnh hai bàn tay trắng và phải làm lại từ đầu. Giờ này, họ cũng chẳng mong gì khác ngoài thực phẩm để cứu sống họ sau những ngày tang thương này chứ cũng chưa nghĩ rằng phải vực lại nền kinh tế như xưa. 5 người này may mắn hơn cả ngàn người khác vì họ đã qua đi ngay khi bão đến.

Cuộc đời mỗi người chúng ta cũng thế, chúng ta không chỉ là được báo trước như ông Nôê hay dự báo bão dữ như những cơn bão năm này qua năm khác ập đến. Không phải báo trước mà là thân phận con người đến một ngày nào cũng phải kết thúc.

Chúa Giêsu nói thẳng chứ không mấp mé, không hoa mỹ, không gợi hình gợi ý gì cả. Chúa Giêsu nói thẳng luôn là trong khi hai người đang xay bột thì có một người bị đem đi và một người ở lại, có người đang trồng lúa thì cũng sẽ một người được ở lại.

Chân lý này không ai có thể phủ nhận được vì lẽ ngày mỗi ngày đều diễn ra cái sự thật này, cái chân lý này.

Nếu đến Từ Dũ, chúng ta sẽ thấy nhiều và thật nhiều bà mẹ đang quằn quại trong cơn đau để sinh hạ đứa con yêu của mình. Và, nếu chúng ta đến Đa Phước hay Bình Hưng Hòa, chúng ta sẽ bắt gặp đoàn xe tang nối đuôi nhau đưa người quá cố lên đài hỏa táng. Nhìn như thế, gặp như thế và rồi một ngày nào đó ta cũng như thế chứ không sai.

Chúa Giêsu, trong tâm tình giờ người làm ruộng và người xay bột bị mang đi đó, mời gọi con người, mỗi người, nhất là những người có niềm tin phải tỉnh thức.

Chuyện quan trọng nhất của đời người đó là tỉnh thức. Lý do để chúng ta luôn canh thức là "vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến". Sự kiện Chúa sẽ đến trong cuộc quang lâm là một thực tại chắc chắn, nhưng đồng thời đó cũng là một thực tại sẽ xảy đến hoàn toàn bất ngờ, vượt ra bên ngoài những dự đoán hay hiểu biết chính xác của con người.

Ngày mỗi ngày, chúng ta vẫn "xay bột", vẫn "làm ruộng", tức là vẫn sống trong các thực tại bình thường hằng ngày của cuộc sống con người, nhưng bên trong phải là một sự canh thức đích thực, tức là một sự tham dự thật sự vào số phận và mầu nhiệm của Đức Giêsu. Đó mới là điều quan trọng.

Để minh họa cho tính chất bất ngờ đó của cuộc quang lâm, Chúa Giêsu kể dụ ngôn kẻ trộm đêm khuya: "Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã canh thức, không để nó khoét vách nhà mình" (24, 43). Tân Ước vẫn thường dùng hình ảnh kẻ trộm để nói về tính chất bất ngờ của ngày Chúa đến (1 Tx 5,2; 2Pr 3,10; Kh 3,3; 16,15). Vì tính chất bất ngờ này, các đồ đệ của Chúa được yêu cầu phải luôn luôn hiện diện trong tư thế sẵn sàng đối diện với biến cố đó (c.44), tức là luôn hiện diện một cách tròn đầy trong từng phút giây hiện tại trong sự liên kết mật thiết với cuộc vượt qua của chính Đức Kitô Giêsu. Cuộc quang lâm của Chúa là biến có cứu độ, vì Ngài ngự đến để tập hợp những người được tuyển chọn ( 24, 31), và khi ấy, "kẻ nào bền chí đến cùng kẻ ấy sẽ được cứu độ" (24, 13).

Chúa Giêsu kết luận: "Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã canh thức, không để nó khoét vách nhà mình.44 Cho nên anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì vào chính giờ phút anh em không ngờ, Con Người sẽ đến" (Mt 24.42-44).

Căn cốt của trang Tin Mừng hôm nay là động từ "canh thức" trong câu 42. "Canh thức" có nghĩa là không ngủ, là tỉnh thức. Động từ này xuất hiện trong trình thuật về Chúa Giêsu trong vườn Dầu (26, 38.40.41). Nó diễn tả sự liên đới và đồng nhất hóa với cái chết mà Chúa Giêsu trải qua trong chiều sâu kinh hoàng thật sự của cái chết cứu độ đó. Vậy đây không chỉ là sự không mê ngủ, mà còn là sự nên một với Chúa Giêsu trong mầu nhiệm vượt qua của Ngài. Đây chính là tâm tình lời mời gọi của Chúa Giêsu mời các môn sinh của Ngài cũng như mời gọi mỗi người chúng ta : "Anh em hãy canh thức".

"Canh thức" như Chúa Giêsu mời gọi có nghĩa là ngồi đó thức và chờ đợi chứ không làm gì cả. Thái độ, tâm tình như thế là tâm tình tiêu cực, tâm tình bi quan và chẳng có ý nghĩa gì với ta cả.

Tâm tình "canh thức" được Thánh Phaolô mời gọi rất rõ qua đoạn thư của Ngài : " ... vì anh em biết chúng ta đang sống trong thời nào. Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng.

Xin cho chúng ta sống tâm tình "canh thức" như Thánh Phaolô mời gọi để bất cứ khi nào Chúa đến với đời ta, ta sẵn sàng đón chờ Chúa và Chúa đưa ta vào hưởng hạnh phúc Quê Trời với Ngài.

Lm. Anmai, CSsR

Kính chuyển

Hồng

 

 
<< Start < Prev 1801 1802 1803 1804 1805 1806 1807 1808 1809 1810 Next > End >>

Page 1808 of 1961