mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay9562
mod_vvisit_counterHôm Qua9633
mod_vvisit_counterTuần Này39822
mod_vvisit_counterTuần Trước84745
mod_vvisit_counterTháng Này19195
mod_vvisit_counterTháng Trước298957
mod_vvisit_counterTất cả16155550

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH - THANG 01 PDF Print E-mail

 

                        MỖI NGÀY MỘT CÂU KINH THÁNH

                                   Bánh Sự Sống tháng 01

 

Ngày 01-01: Họ liền hối hả ra đi, đến nơi họ gặp bà Maria, ông Giuse cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.   (Lc 2, 16)    

Mẹ Maria đã nhận lãnh một tước hiệu thật cao cả là Mẹ Thiên Chúa. Xin Mẹ dạy con sống luôn khiêm nhườing và tin Lời Chúa như Mẹ.

Ngày 02-01: Tôi là tiếng người hô trong hoang địa : Hãy sửa đường cho thẳng để Đức Chúa đi.   (Ga 1, 23)

Gioan đã thẳng thắn trả lời các tư tế và các thầy Lêvi về sứ vụ mình. Xin giúp con noi gương các thánh làm chứng cho Chúa bằng lời nói.

Ngày 03-01: Ông Gioan còn làm chứng : Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người. (Ga 1,32)

Danh Thánh Chúa Giêsu được chứng minh bằng Thánh Thần trên Người. Con hết lòng tôn thờ Đức Kitô là Thiên Chúa hiện diện.

Ngày 04-01: Thấy Đức Giêsu đi ngang qua, ông Gioan nói: Đây là Chiên Thiên Chúa.   (Ga 1, 36)

Thánh Gioan đã làm chứng về Đức Giêsu chính là con Thiên Chúa. Con luôn giới thiệu Chúa bằng đời sống mình cho người lương dân.

Ngày 05-01: Đức Giêsu quyết định đi tới miền Galilê. Người gặp ông Philiphê và nói: Anh hãy theo tôi.   (Ga 1, 43)

Hằng ngày Chúa vẫn gọi bạn và tôi qua nhiều hình thức khác nhau. Xin Thánh Thần dạy con biết nhận ra để đáp lại tiếng Chúa mời gọi.

Ngày 06-01: Họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.   (Mt 2, 12)

Ba vua đã vượt mọi khó khăn gian nan để tìm gặp được Chúa. Con quyết tâm làm lại cuộc đời để đáp lại lòng thương xót Chúa.

Ngày 07-01: Khi Đức Giêsu nghe tin ông Gioan đã bị nộp, Người lánh qua miền Galilê. (Mt 4, 12)

Đức Giêsu về miền dân ngoại để khởi sự sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Xin giúp con mạnh dạn đưa Lời Chúa đến với những người chưa tin.

Ngày 08-01: Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy cùng với cá còn dư.   (Mc 6, 43)

Chúa đã dùng năm chiếc bánh và hai con cá của các tông đồ để làm phép lạ. Xin cho con biết chia sẻ vật chất và tinh thần cho tha nhân.

Ngày 09-01: Sau khi từ biệt các ông, Người lên núi cầu nguyện.

(Mc 6, 46)

Chúa Giêsu dạy tôi cầu nguyện luôn trong nơi yên tĩnh để gặp Ngài. Con cầu nguyện trong mọi nơi mọi lúc để nghe tiếng Chúa dạy bảo.

Ngày 10-01: Đức Giêsu giảng dạy trong các hội đường của họ, và được mọi người tôn vinh.   (Lc 4, 15)

Nhờ Thánh Thần dẫn dắt, tiếng tăm của Chúa Giêsu vang dậy mọi nơi. Xin giúp con luôn cầu xin Chúa chỉ dạy trước mọi hành động.

Ngày 11-01: Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện.   (Lc 5, 16)

Chúa muốn tôi phải dành thì giờ yên tĩnh nghỉ ngơi cho tâm hồn. Xin giúp con bở bớt công việc bận rộn để có giờ nghe tiếng Chúa.

Ngày 12-01: Người phải được lớn lên, còn Thầy phải lu mờ đi.   (Lc 3, 30)

Ông Gioan khiêm tôn hướng tất cả việc mình làm để vinh danh Chúa.

Xin giúp con khi làm mọi việc thì cho mình chỉ là đầy tớ vô dụng.

Ngày 13-01: Đức Giêsu từ miền Galilê đến sông Giođan, gặp ông Gioan , để xin ông làm phép rửa cho mình. (Mt 3, 13)

Đức Giêsu đã khiêm tốn đến xin ông Gioan làm phép rửa . Xin dạy con luôn biết tôn trọng Luật Chúa và tuân giữ giáo huấn Giáo hội.

Ngày 14-01: Thời kỳ đã mãn, và triều đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.   (Mc 1, 15)

Đức Giêsu đang mời gọi bạn và tôi hôm nay hãy đổi mới bằng việc làm. Xin Chúa Thánh Thần dạy con biết khao khát sống Lời Chúa.

Ngày 15-01: Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư.   (Mc 1, 22)

Đức Giêsu là Ngôi Lời, chính là Thiên Chúa, là Đấng Mê-si-a. Con tin Lời Chúa là Thần Khí, là sự sống và là ánh sáng cho con đi.

Ngày 16-01: Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho người.   (Mc 1, 32)

Đức Giêsu chiến thắng các quyền lực sự dữ, bệnh thể xác và tâm hồn. Xin Chúa xua đuổi ma quỷ và ban sức mạnh cho chúng con.

Ngày 17-01: Ngươi không được giết người, không được ngoại tình, không được trộm cắp, không được làm chứng gian.. (Mt 19,18)

Chúa Giêsu muốn tôi giữ điều răn là chỉ là bước đầu để theo Chúa. Ngài còn muốn tôi bỏ dần tất cả những gì mình có để vào Nước Trời.

Ngày 18-01: Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bảo người bại liệt: Này con, con đã được tha tội rồi.   (Mc 2, 5)

Dân chúng tin Chúa đến nỗi rỡ mái nhà để thả người bại liệt xuống, Xin cho con co một lòng tin như người bại liệt hôm nay.: Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần.Tôi không đến để kên gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.   (Mc 2, 17)

Người Pharisêu và các kinh sư tự cho mình là công chính, khỏe mạnh. Xin Chúa là thầy thuốc đến cứu con khỏi tật kiêu ngạo này.

Ngày 19-01: Đức Giêsu nói: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ ?” (Mc 2, 19)

Những người khách, bạn hữu của chủ rể phải góp phần tạo niềm vui chung của đôi tân hôn. Ở đây hôn lễ là hình ảnh chỉ ngày cứu độ.

Ngày 20-01: Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng: Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi. (Ga 1,30)

Gioan đã khiêm tốn tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng xoá tội trần gian. Xin dạy con luôn làm mọi việc vì và cho danh Chúa được lớn lên.

Ngày 21-01: Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì như vậy miếng vải mới đã vá sẽ kéo vải cũ, khiến chỗ rách lại càng rách thêm. (Mc 2, 21)

Vải cũ, bầu rượu cũ chỉ những cũ kỹ của đạo Do thái. Chúa muốn Tin Mừng đem vào hoàn toàn được đổi mới, không theo cái cũ.

Ngày 22-01: Ngày sa-bat được làm ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày sa-bat.   (Mc 2, 27)

Chúa muốn dạy ngày sa-bat phải phục vụ cho con người tốt đẹp hơn. Không phải giữ ngày sa-bat, nếu nó gây thiệt hại cho con người.

Ngày 23-01: Chúa Giêsu nói: Ngày sa-bat được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi. ?   (Mc 3, 4)

Chúa muốn nói với người Pharisêu và tôi đừng có giữ luật hình thức. Con quyết giữ luật là luôn cứu giúp cho con người bất cứ ngày nào.

Ngày 24-01: Đức Giêsu cùng với các môn đệ lánh về phía biển hồ. Từ miền Galilê, người ta lũ lượt theo Người.   (Mc 3, 7)

Người Do Thái, lẫn dân ngoại và các miền lân cận đều theo Người. Xin giúp con luôn sống va rao giảng Lời Chúa cho lương dân nữa.

Ngày 25-01: Còn các tông đồ thì đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.   (Mc16, 20)

Các tông đồ đã dấn thân, can đảm đi rao truyền Tin Mừng khắp nơi. Xin cho các Tín hữu hôm nay truyền giáo ra ngoài giáo xứ của mình.

Ngày 26-01: Người trở về nhà và đám đông lại kéo đến, thành thử Người và các môn đệ không sao ăn uống được.   (Mc 3, 20)

Lòng nhiệt thành của tôi có thể làm cho kẻ khác nghi kỵ, hiểu lầm. Xin Thánh Thần giúp con khôn ngoan trong việc giữ luật Chúa.

Ngày 27-01: Hỡi con đường ven biển, và vùng tả ngạn sông Gio-đan, hởi Ga-li-lê, miền đất của dân ngoại. !   (Mt 4, 15)

Đức Giêsu về miền đất của dân ngoại để khởi sự sứ mạng rao giảng. Xin cho mọi Tín hữu noi gương Chúa đem Tin Mừng khắp nơi.

Ngày 28-01: Nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì chẳng đời nào được tha, mà còn mắc tội muôn đời.   (Mc 3, 29)

Nói phạm đến Thánh Thần là gán cho quỷ những việc Đức Giêsu đã làm nhờ quyền năng của Thiên Chúa vô cùng thánh thiện. Xin giúp con ăn năn sám hối trở lại để được lãnh nhận ơn tha thứ.

Ngày 29-01: Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh chị em, là mẹ tôi. (Mc 3, 34-35)

Đức Giêsu đã nói rõ và nâng tôi lên khi tôi thực hành Lời Chúa. Xin cho mọi Tín hữu nhận ra và chu toàn trách nhiệm cao quý cùa mình.

Ngày 30-01: Mầu nhiệm Nước Thiên Chúa đã được ban cho anh em, còn những người kia là những kẻ ở ngoài, thì cái gì cũng phải dùng dụ ngôn.   (Mc 4, 11)

Những người không tin sẽ không thấy, không hiểu, nên phải dùng dụ ngôn. Xin dạy con biết hiểu mầu nhiệm Nước Chúa đang hiện diện.

Ngày 31-01: Anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong cho anh em bằng đấu ấy, và còn cho anh hơn nữa. (Mc 4, 24)

Cái đấu là mức mở tâm hồn của bạn và tôi ra đón nhận hồng ân Chúa. Xin cho con luôn mở lòng ra đón nhận thêm ơn Chúa.

 

Phó tế :GB Maria Nguyễn văn Định * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 

 
SONG TINH THUC # 36 = VUA CHAT NO HAY GIAI THUONG NOBEL PDF Print E-mail

 

                                    Sống Tỉnh Thức # 36 :

                  VUA CHẤT NỔ HAY GIẢI THƯỞNG NOBEL

 

   * Chuyện kể: Một buổi sáng năm 1988, nhà phát minh ra chất nổ Alfred Nobel thức giấc, đọc trên tờ báo thấy có lời cáo phó của chính ông! Thật ra anh trai của ông qua đời, thế nhưng người phóng viên đã viết lộn cáo phó cho ông Alfred Nobel.

   Lần đầu tiên trong đời, Alfred Nobel nhìn về ông như những người khác đã nhìn: “Vua chất nổ”, chỉ có thế thôi! Không ai nhắc nhở gì đến nỗ lực khác của ông. Ông là một nhà buôn bán sự chết, và ai cũng sẽ chỉ nhớ đến ông như vậy. Alfred Nobel sửng sốt, ông quyết tâm làm cho thế giới biết về mục đích sống thật sự của đời ông.

   Trong những ngày còn lại của mình, ông đã nỗ lực đấu tranh cho nền hoà bình thế giới, để tìm hướng giải quyết những mâu thuẫn giữa con người, giữa các quốc gia. Trước lúc chết, ông viết di chúc để lại toàn bộ tài sản của mình để thiết lập nên một giải thưởng, mà thời nay mọi người cho là cao qúy nhất thế giới: “Giải thưởng Nobel”.

   Ngày nay, khi nói đến giải thưởng Nobel, ít người biết đến lịch sử “thuốc nổ” của ông, họ chỉ biết đến giải thưởng Nobel mà thôi !

* Một phút hồi tâm: Nhiều người ngày nay sống một cuộc sống vô định, họ không tìm thấy mục đích của cuộc sống. Từng ngày của họ qua đi một cách vô ích, không lợi gì cho mình và cho người khác.

   Cụm từ “giết thì giờ” thật xa lạ đối với những ai đang tận dụng thì giờ của mình để cống hiến cho tha nhân. Có bao giờ bạn nghĩ và định hướng cho mục đích của cuộc đời mình? Mục đích sống hôm của bạn là gì?. Bạn muốn mọi người nhớ gì về bạn khi bạn qua đời?

   Alfred Nobel đã quyết tâm theo đuổi mục đích làm cho sự hoà hợp giữa các quốc gia, ông đã cống hiến tất cả tài sản đồ sộ của mình, để thiết lập lên Giải thưởng Nobel Hoà Bình, còn tồn tại đến nay.

   Vì thế, trong bài giảng trên núi hay Hiến Chương Nước Trời, Chúa Giêsu đã chúc phúc như sau:

Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.

Phúc cho ai khao khát nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng. Phúc cho ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. (x. Mt 5, 1-12)

 

Phó tế: JB Nguyễn Định Sưu Tầm * This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # DUC TIN PDF Print E-mail

TÔI TIN

(Linh Mục Anphong Trần Đức Phương)

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà khoa học đã tiến được những bước dài. Người ta đã có thể lên thăm "Mặt Trăng" và nhờ ống viễn kính, người ta có thể dò thám các hành tinh khác và quan sát vũ trụ bao la. Phi thuyền không gian đã đưa được nhiều phi hành gia lên làm việc trên vũ trụ, sinh sống ở trên đó cả nhiều tháng trời, có khi cả năm, rồi lại trở về trái đất.

Nhờ tiến bộ kỹ thuật 'Tin Học' mà ngày nay chúng ta có thể thông tin cho nhau thật nhanh chóng qua hệ thống điện thư (Email) và vừa nói chuyện vừa thấy mặt nhau. Nhờ đó, thế giới thu nhỏ lại như một ngôi làng.

Tuy nhiên, do những tiến bộ vượt bậc này, con người dễ trở nên kiêu căng, tự phụ, coi mình là "Ông Trời" và chối bỏ đức tin vào Thiên Chúa. Giới trẻ bước vào đại học cũng dễ bị nhiễm những lý thuyết và tư tưởng vô thần. Từ vô thần con người cũng dễ đi đến vô luân (theo một nghĩa nào đó).

Thí dụ, ngày nay có những chính quyền chối bỏ luật tự nhiên, chủ trương "nam lấy nam nữ lấy nữ" cũng là hôn phối (same sex marriage). Ở bên Hoa kỳ, chẳng hạn, đã có những vị chánh án phát biểu: "Thật là bất công, nếu 'hôn phối' (marriage) chỉ là giữa một người nam và một người nữ." Họ quên rằng hôn phối tự nhiên "giữa một người nam và một người nữ" là để sinh con cái, và phát triển nhân loại; cũng như mọi vật trên trái đất đều phát triển qua các thế hệ nhờ sự kết hợp giữa "nam" và "nữ" hay "đực" và "cái". Đã có những tiểu bang ở Hoa Kỳ cấp giấy phép để nam lấy nam, nữ lấy nữ thành 'vợ chồng' (same sex marriage) một cách phợp pháp và hưởng các quyền lợi như những đôi cưới nhau theo hôn phối tự nhiên. Lại có những nhà lãnh đạo các giáo phái chấp nhận như vậy và "làm phép hôn phối' cho các đôi 'nam lấy nam, nữ lấy nữ'. Ngoài ra chúng ta còn phải kể đến những phong trào luyến ái tự do, tự do ly dị, tự do phá thai (cha mẹ tự giết con của mình!)

Đứng trước những trào lưu 'vô thần' và 'vô luân' như vậy trong thế giới chúng ta ngày nay, Giáo Hội Công Giáo cố gắng củng cố Đức Tin cho các tín hữu các nơi và Đức Giáo Hoàng đã lập 'NĂM ĐỨC TIN' để chúng ta cầu nguyện, học hỏi, xây dựng một nền tảng Đức Tin vững chắc cho chúng ta, cho con cháu chúng ta và phát triển Đức Tin chân thật cho mọi người chung quanh chúng ta, nơi sở làm, trường học, khu xóm (Xin xem Thơ Philípphê 2:15).

Chúng ta phải cầu nguyện, vì Đức Tin là một ơn huệ Chúa thương ban và cần ơn Chúa giúp để tồn tại và phát triển, nhất là giữa thế giới đầy những phong trào vô thần và vô luân ngày nay. Ngay cả các môn đệ theo Chúa Giêsu ngày xưa cũng thấy yếu Đức Tin và cần cầu xin Chúa thêm Đức Tin: "Lạy Thầy, xin Thầy thêm Đức Tin cho chúng con." (Luca 17:5).

Trong Phúc Âm chúng ta thấy, sau khi Chúa Giêsu làm phép lạ chữa lành các bịnh nhân, Chúa Giêsu thường nói "Đức Tin của con đã chữa con!" để nhấn mạnh đến vai trò quan trọng của Đức Tin trong đời sống của những người theo Chúa. Vì Đức Tin là nền tảng: Có tin Chúa, chúng ta mới trông cậy nơi quyền năng của Chúa và mới cầu xin Chúa. Chẳng hạn như câu chuyện hai người mù khi biết Chúa Giêsu đi ngang qua, đã khẩn thiết xin Chúa cho các anh được nhìn thấy, và dù mù loà các anh vẫn kiên nhẫn lần mò đi theo Chúa. Để thử thách niềm tin của các anh, Chúa Giêsu cứ đi như không để ý đến các anh, cho đến khi về tới nhà mà các anh vẫn theo tới. Bây giờ Chúa Giêsu mới hỏi: "Các anh có tin rằng tôi có thể chữa lành các anh được không?" Các anh liền thưa: "Chúng tôi tin!" Bấy giờ Chúa Giêsu sờ vào mặt các anh và nói: "Các anh tin thế nào thì được như vậy!" Mắt các anh liền mở ra và các anh đã thấy. (Xin xem Phúc Âm Matthêu 9:27-30; có thể xem thêm câu chuyện Chúa Giêsu chữa người đầy tớ của viên Đại Đội Trưởng (Mathêu 8:5-13).

Chúng ta nhớ lại, khi chúng ta chịu phép Rửa Tội, vị chủ sự hỏi chúng ta "Anh chị em xin gì với Hội Thánh Chúa?" Chúng ta thưa "Thưa xin Đức Tin." "Đức Tin đem lại điều gì cho anh chị em?" Chúng ta thưa " Thưa Sự Sống Đời Đời." Tin Thiên Chúa hằng hữu và tin ở cuộc đời sau; đó là niềm tin của chúng ta, và điều quan trọng nhất là "Sự Sống Đời Đời." Vì đó là cùng đích của cuộc hành trình Đức Tin của chúng ta.

Chúng ta tin những gì? Thưa chúng ta tin tất cả những điều Chúa dạy chúng ta ở trong Kinh Thánh, mà đã được Giáo Hội tóm lại trong sách Giáo Lý (ngày xưa gọi là Sách Bổn), và ngắn gọn hơn trong "Kinh Tin Kính" mà chúng ta cùng nhau đọc trong mỗi Thánh Lễ Chúa Nhật, Lễ Trọng, và khi chúng ta đọc kinh trong gia đình hàng ngày.

Chúng ta cũng phải luôn luôn cảnh giác trước những cám dỗ của các trào lưu vô thần, và vô luân, những cám dỗ (mà chúng tôi đã trình bày ở phần trên) làm xa lạc Đức Tin chân chính, như Thánh Phêrô nói: " Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức; vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé. Anh em hãy đứng vững trong Đức Tin mà chống cự lại; vì biết rằng toàn thể anh em trên thế giới đều trải qua những thử thách như thế. Thiên Chúa, nguồn mọi ân sủng, là Đấng đã kêu gọi anh em vào vinh quang đời đời của người trong Đức Kitô, sẽ cho anh em là những kẻ phải chịu khổ ít lâu, được nên hoàn thiện, vững vàng, mạnh mẽ và kiên cường" (1 Phêrô 5:8-10). Ở một đoạn khác, thánh Phêrô nói: " Anh em sẽ được hân hoan vui mừng, mặc dầu ngày nay anh em còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách. Những thử thách do nhằm tinh luyện Đức Tin của anh em là thứ quý hơn vàng gấp bội (mà vàng là của phù vân, cũng vẫn phải chịu thử lửa!) Nhờ thế mà khi Đức Giêsu Kitô tỏ hiện, Đức Tin đã được thanh luyện đó sẽ trở thành lời ngợi khen, và đem lại vinh quang, danh dự... Tuy không thấy Người, anh em vẫn yêu mến; tuy chưa được giáp mặt mà lòng vẫn kính tin. Vì vậy, anh em được chan chứa một niềm vui khôn tả, rực rỡ vinh quang; bởi đã nhận được thành quả của Đức Tin là ơn cứu độ con người." (1Phêrô 1:6-9) (Chúng ta có thể xem thêm Mathêu 17:20; Mathêu 21:21; Mátcô 11:23; Luca 7:4-10).

Vậy chúng ta hãy cầu nguyện chung cho nhau (nhất là trong Năm Đức Tin này), xin Chúa cho chúng ta quý trọng Đức Tin Chúa ban cho chúng ta, bảo vệ và phát triển Đức Tin nơi chúng ta, nơi con cháu chúng ta, và loan truyền Đức Tin chân thật cho mọi người chung quanh chúng ta.

Xin Chúa nhân từ, nhờ lời Đức Mẹ Maria, Thánh Giuse, và các Thánh Tử Đạo Việt Nam, và các Thánh chuyển cầu, ban muôn ân sủng và bình an cho chúng ta trong Năm Đức Tin này.

__._,_.___

 
CAC BAI DOC GIA GOI TOI # GIA DINH VA TUONG LAI NHAN LOAI PDF Print E-mail

 

GIA ĐÌNH VÀ TƯƠNG LAI NHÂN LOẠI

Lễ Thánh Gia

________________

Nguyễn Tiến Cảnh, MD

Sau những huy hoàng chói lọi của Lễ Giáng Sinh, chúng ta lại cùng Giáo Hội ăn mừng Lễ Thánh Gia. Lễ Thánh Gia mời gọi người tín hữu suy niệm về mầu nhiệm đời sống, đặc biệt là ân sủng gia đình, một tặng phẩm mà Thiên Chúa đã ban cho nhân loại.

Bài phúc âm hôm nay (Lc 2: 41-52) kể lại câu chuyện chúa Giêsu lúc còn niên thiếu. Đây là mẩu chuyện duy nhất và đặc thù của Tân Ước. Tuy nhiên thánh Luca cũng làm cho độc giả hồi hộp lo sợ mà ngạc nhiên về những lời Đức Giêsu nói ở giai đoạn sơ khởi của cuộc đời chúa Giêsu. Chuyện kể rằng "cha mẹ Người hàng năm vẫn đi về Jerusalem vào ngày Lễ Vượt Qua" (Lc 2:41) theo truyền thống đạo đức, tinh thần luật của Israel .

Lúc ấy chúa Giêsu đã lên 12 tuổi, theo phong tuc thì Người cũng theo cha mẹ đi Jerusalem (2:42). "Khi trở về thì cậu bé Giêsu ở lại Jerusalem mà cha mẹ không biết"(2:43).Mệt mỏi tìm kiếm suốt 3 ngày trời không thấy, cuối cùng thì " kiếm ra được Chúa ở trong đền thờ, đang ngồi giữa những thầy dạy, lắng nghe họ và đặt những câu hỏi với họ" (2:46).

Những lời lạ lùng của chúa Giêsu nói với cha mẹ lúc kiếm được Người xem ra đã làm khựng lại nỗi vui mừng của mẹ Maria và ông Giuse. "Bố mẹ đi tìm con làm chi vậy? Bố mẹ không biết rằng con phải ở nhà của Cha con hay sao?" (2:49). Câu này cũng có thể diễn nghĩa thế này: "Con còn có nhiều việc phải làm của Cha con ." Cả hai cách diễn nghĩa, chúng ta đều hiểu rằng Chúa Giêsu ám chỉ Thiên Chúa là Cha Người. Tình Cha Con Thiên Chúa và sự vâng lời ý nguyện của người Cha trên trời phải ưu tiên hơn những ràng buộc của gia đình nơi trần thế.

Bỏ qua biến cố này, toàn thể thời kỳ thơ ấu và thiếu niên của chúa Giêsu theo như Tin Mừng, đều qua đi trong âm thầm lặng lẽ. Đó là thời kỳ"ẩn dật", được thánh Luca tóm tắt bằng hai mẩu văn như sau: "Đức Giêsu đi xuống với bố mẹ và trở về Nazareth , và vâng phục các ngài (Lc 2:51); và Người lớn lên từ từ cùng với sự khôn ngoan và ân phúc trước mặt Thiên Chúa và người đời"(Lc 2:52). Trong thời gian này, câu chuyện thời thơ ấu lúc kết thúc cũng như lúc khởi đầu, đều nằm trong khung cảnh đền thờ Jerusalem .

Qua Tin Mừng, chúng ta biết được là Chúa Giêsu đã sống trong chính gia đình của Ngưòi, trong nhà ông Giuse là cha và mẹ là bà Maria, những người có bổn phận giúp đỡ và che chở Người, huấn luyện từ từ cho Người theo nghề thợ mộc. Dân chúng trong thành Nazareth thì vẫn coi Người là "con ông thợ mộc"(Mt 13:55).

Khi Chúa Giêsu bắt đầu giảng dạy, dân chúng theo Người đã rất ngạc nhiên:"Ông này há không phải là con ông thợ mộc và bà Maria hay sao?"(Mc 6:3). Ngoài mẹ Người ra thì thiên hạ nói những người sống ở Nazaretth chunh quanh đó là anh chị em bà con Người. Thánh sử Mac cô đã nói: Có những người bà con tìm cách ngăn cản Đức Giêsu hoạt động giảng thuyết (Mc 3:21) vì hiển nhiên họ không thấy nơi Người có gì khả dĩ có thể chứng minh bước khởi đầu cuộc đời hoạt động mới của Người. Họ nghĩ rằng Đức Giêsu cũng giống như bất cứ một người Do Thái nào khác và do đó phải sống cuộc sống bình thường thôi.

TRƯỜNG HỌC NAZARETH

Những lời Đức Thánh Cha Phaolo VI tuyên bố ở Nazareth ngày 5-1-1964 về ý nghĩa mầu nhiệm Nazareth và Thánh Gia rất đáng cho chúng ta suy niệm. Những giá trị tuyệt vời của gia đình Nazareth như sự yên lặng, cuộc sống và việc làm trong gia đình là những yếu tố đặc biệt chúng ta phải để ý và noi theo. Ngài nói:

" Nazareth là một trường học, ở đó chúng ta có thể khám phá ra được vẻ tươi đẹp của cuộc sống của Chúa và hiểu được Tin Mừng của Người. Ở đây, chúng ta có thể quan sát và suy niệm về cách thức Con Thiên Chúa xuống thế làm người nó sâu xa và ý nghĩa biết mấy, cho dù vẫn đầy dẫy những ẩn ý ở bên trong.

" Và từ từ chúng ta có thể học hỏi để bắt chước Người. Ở đây chúng ta có thể học cách thể hiện xem Chúa Kito thực sự là ai. Và ở đây, chúng ta có thể cảm nghiệm và để ý đến những điều kiện và hoàn cảnh xung quanh đã ảnh hưởng đến cuộc sống của Người ở trần thế này như: không gian, thời gian, văn hóa, ngôn ngữ, tôn giáo, ......Tóm lại, tất cả những gì mà chúa Giêsu đã dùng để cho cả thế giới biết đến Người. (....)

" Trước tiên, chúng ta học hỏi về sự yên tĩnh của gia đình Nazareth . Chúng ta phải ở trong một khung cảnh nhiều người đang cãi lộn nhau rất ồn ào náo nhiệt thì mới cảm nghiệm được sự yên tĩnh nó êm đềm lắng đọng như thế nào! Sự yên tĩnh của Nazareth sẽ chỉ cho chúng ta cách thức chiêm nghiệm trong thinh lặng và an bình, suy tư trong tình trạng thần trí lắng đọng, và mở rộng tâm hồn lắng nghe tiếng nói khôn ngoan của Chúa và lời khuyên của những thầy dạy đích thực. Nazareth có thể dạy cho chúng ta biết giá trị của sự học hỏi và sửa soạn, của chiêm nghiệm, của đời sống tinh thần có tổ chức, của sự yên lặng cầu nguyện mà chỉ có Thiên Chúa biết mà thôi.

"Thứ hai, chúng ta học hỏi về đời sống gia đình. Nazareth là mẫu mực phải có của mọi gia đình. Nazareth thể hiện cho chúng ta rõ ràng tính thánh đức và vững bền của gia đình, đồng thời nêu gương sáng về những nhiệm vụ căn bản của gia đình trong xã hội như là một cộng đồng tình yêu và chia sẻ, nó tuyệt mỹ ở chỗ có những vấn đề đặt ra và được giải quyết thỏa đáng. Tóm lại nó là một cấu trúc toàn hảo để nuôi dưỡng con trẻ- và như vậy, nó là bất khả thay thế.

"Sau cùng, ở Nazareth , nơi nhà con ông thợ mộc, chúng ta có thể học hỏi đuợc nhiều điều ở công việc làm và những kỷ luật cần có của nó. Cha muốn đặc biệt nói đến những chân giá trị của những việc làm đó –có đòi hỏi thì cũng có phần thưởng- để trân trọng nó một cách thích đáng. Cha muốn nhắc nhở mọi người là chuyện đi làm nó cũng có cái giá trị phẩm giá của riêng nó. Ngoài ra, không đi làm không có nghĩa là đuờng cùng rồi. Tuy nhiên vì cái giá trị và tính tự do của việc làm, đi làm không phải chỉ vì vị trí của việc làm trong hệ thống kinh tế, như người ta nói, mà đúng ra còn vì cái mục đích phục vụ của công việc làm."

NHỮNG THÁCH ĐỐ CỦA NGÀY NAY

Ngày nay, chúng ta ai cũng thấy là thiếu môi trường giáo dục, không phải chỉ ở ngoài Giáo Hội mà cả ngay trong Giáo Hội. Gia đình Kito giáo không còn khả năng tự mình truyền đạt niềm tin của mình cho những thế hệ kế tiếp, và ngay cả chính xứ đạo cũng vậy, mặc dù nó vẫn còn là một cấu trúc cần thiết cho sứ mệnh truyền giáo của Giáo Hội ở bất cứ một địa hạt nào

Là một cộng đồng Kito giáo nói riêng, xã hội nói chung, chúng tôi cần phải hoạt động tích cực hơn nữa để khuyến khích mọi người giữ cho tình liên đới giữa người nam và người nữ thật bền chặt làm căn bản cho tất cả mọi nền văn minh, cũng như yểm trợ tối đa cho quyền lợi và nhu cầu của con trẻ. Chúng tôi cũng cần suy xét cẩn thận về những hậu quả xã hội liên hệ đến định nghĩa cũa hôn nhân, của vợ chồng; xem xét cẩn thận tất cả những điều mà người ta thêm vào một khi xã hội không còn cho chúng tôi một vị thế đặc quyền và giá trị làm nền tảng cho cuộc nối kết lâu dài giữa hai người nam và nữ trong hôn nhân.

Là cột trụ của xã hội, gia đình chính là môi trường thuận lợi nhất để đón chào con trẻ. Đồng thời tự do lương tâm và tự do tôn giáo cần phải được bảo đảm, cũng như phải kính trọng nhân phẩm của tất cả mọi người bất kể khuynh hướng sắc dục của họ thế nào.

Chúng tôi đã có nhhiều dịp tham dự những cuộc hội thảo về hôn nhân ở xứ đạo và giáo phận chúng tôi, xin được chia sẻ với quí vị. Hai thách đố đặc biệt thường được nêu ra trong những cuộc tranh luận khá sôi nổi về hôn nhân và đời sống gia đình trong thời đại của chúng ta. Hôm nay Lễ Thánh Gia, một vấn đề khá khẩn cấp đối với chúng ta, nhất là những giáo dân, phải làm sao duy trì giá trị của những định chế quan trọng và bí tích hôn nhân. Hãy yểm trợ những chương trình chuẩn bị hôn nhân trong các cộng đồng xứ đạo của mình. Cũng cần đề ý, trong các xứ đạo và giáo phận thường có những chương trình ơn gọi đặc biệt cho thanh niên và giới trẻ nên cũng nên cổ động và tham gia. Những xứ đạo và giáo phận và những phong trào giáo dân không có những kế hoạch mục vụ có tính sáng tạo và chương trình ơn gọi hôn nhân cho giới trẻ vẫn đầy dẫy những nghi hoặc rất đáng sợ về luân lý, những hiểu lầm, trống rỗng và thiếu thông tin chính xác và đầy đủ.

Chúng ta cũng đừng quên rằng trong xã hội cũng có những ràng buộc khác giữa tình yêu và tình liên đới, giữa sự cam kết và tương quan trách nhiệm. Những điều đó có thể tốt, và có thể được pháp luật công nhận. Trong hôn nhân cũng có những tương tự như vậy. Nhưng không thể thay đổi định nghĩa hôn nhân theo luật pháp qui định mà có thể thay đổi được thực tế đã có trước mắt từ ngàn xưa là chỉ có sự cam kết phối hơp giữa hai người nam và nữ mới có giá trị hôn nhân. Không phải chỉ cần có những ràng buộc về tương quang giữa hai người lớn với nhau thôi, mà còn phải dựa vào khả năng sản xuất tự nhiên để sinh con đẻ cái.

Trong dịp lễ Thánh Gia này, chúng tôi hãy cam kết tạo dựng mái ấm gia đình nhân loại, tôn vinh hôn nhân, làm cho nó trở nên vững mạnh, chúc phúc và dưỡng dục con cái, biến mái ấm gia đình chúng tôi, xứ đạo chúng tôi trở nên thánh đức, hân hoan đón chào những cuộc hôn nhân giữa người nam và người nữ giữa mọi quốc gia, mọi sắc dân, ngôn ngữ, khuynh hướng phong tục cũng như cách sống.

ĐÔI LỜI KẾT:

NỀN MÓNG CỦA XÃ HỘI

Chân phước Giáo Hoàng Gioan Phaolo II vẫn thường nói: "Tương lai nhân loại tùy thuộc vào gia đình". Bài đọc ngày lễ hôm nay nhắc nhở chúng ta là gia đình có một liên đới sống động với xã hội.

Nền móng xã hội chính là gia đình. Nền móng gia đình chính là hôn nhân. Ơn gọi lập gia đình / hôn nhân đã được ghi khắc trong chính bản tính của người Nam và người Nữ. Như là cột trụ của xã hội, gia đình là môi trường thích hợp nhất để đón chào con trẻ.

Chúng ta cần những thanh niên trẻ, vui vẻ, mạnh dạn xác tín, hy vọng với tất cả niềm tin sắt đá khi nói: "I Do / Tôi Đồng Ý". Họ là Tương Lai và Hy Vọng của chúng ta. Không có những cặp vợ chồng kết hôn với nhau, chúng ta không thể xây đắp được tương lai cho xã hội và Giáo Hội. Không có những cặp vợ chồng kết hôn với nhau và cam kết thề hứa trung thành, thương yêu nhau, chúng ta không thể có những gia đình thánh đức như ngày nay được.

Fleming Island, Florida

Dec. 28, 2012

NTC

 
THAN TAM MANH KHOE # CAI GIA CUA SU TUC GIAN PDF Print E-mail

 

MỜI ĐỌC VÀ SUY TƯ

Cái giá của sự tức giận

Một bà cụ có tính tình cau có, thường xuyên nổi giận vì những sự việc nhỏ nhặt, hơn nữa, mỗi khi tức giận hay dùng lời lẽ ác độc, vô tình đã làm tổn thương nhiều người, vì thế bà ta giao tiếp với hàng xóm bạn bè đều không được hài hòa.

Bà ta cũng biết khuyết điểm của mình, mong muốn sửa lại lỗi lầm thành tật này. Nhưng mỗi khi tức lên thì chính bà ta cũng không thể khống chế được tâm mình.

Một hôm, một người đã nói với bà : "Chùa gần đây có một vị thiền sư, cũng là vị cao tăng, tại sao bà không đến xin lời chỉ dạy, biết đâu thiền sư có thể giúp được cho bà."

Bà ta cũng cảm thấy có lý, đã đến tham vấn với thiền sư.

Khi bà ta thổ lộ tâm trạng của mình, bà ta có thái độ rất thành khẩn, rất mong muốn có được một vài lời khai thị từ vị thiền sư đó. Vị thiền sư im lặng nghe bà kể lể, chờ cho bà ấy nói hết, mới dẫn bà ta vào một thiền phòng, sau đó khóa cửa thiền phòng và rời khỏi đó.

Bà ta một lòng muốn có được lời chỉ dạy của thiền sư, nhưng không ngờ thiền sư đã nhốt bà ta vào trong một thiền phòng vừa lạnh vừa u tối. Bà ta tức tối hét lên, cũng như ngày thường, bà ta buông những lời nhục mạ quái ác. Nhưng cho dù bà ta có la hét cách nào, nhưng ở ngoài vẫn im lặng, thiền sư hình như không nghe thấy lời nào.

Khi không còn chịu đựng được nữa, thì bà ta thay đổi thái độ cầu xin thiền sư thả mình ra, nhưng thiền sư vẫn không động lòng thay đổi cách hành xử của mình, vẫn mặc kệ bà ta tiếp tục nói gì thì nói.

Qua một hồi rất lâu, cuối cùng trong thiền phòng cũng không còn tiếng la hét hay nói năng của bà ta nữa, thì lúc này, phía ngoài thiền phòng mới có tiếng nói của thiền sư hỏi : "Bà còn giận không ?"

Thế là bà ta giận dữ trả lời : "Tôi chỉ giận tôi, tôi hối hận sao phải nghe lời người khác, tìm đến cái nơi quỷ quái này để xin ý kiến của ngươi."

Thiền sư ôn tồn nói : "Kể cả chính mình bà cũng không chịu buông tha, thì bà làm sao có thể tha lỗi cho người khác chứ ?" Nói xong thiền sư lại im lặng.

Sau một thời gian im lặng, thiền sư lại hỏi : "Bà còn giận không ?"

Bà ta trả lời : "Hết giận rồi !"

"Tại sao hết giận !"

"Tôi giận thì có ích gì ? không phải vẫn bị ông nhốt tôi trong cái phòng vừa u tối vừa lạnh lẽo này hay sao ?"

Thiền sư nói với vẻ lo lắng : "Bà xử sự kiểu này càng đáng sợ hơn đấy, bà đã đè nén cơn tức giận của mình vào một chỗ, một khi nó bộc phát ra thì càng mãnh liệt hơn." Nói xong, thiền sư lại quay đi.

Lần thứ 3 thiền sư quay lại hỏi bà ta, bà ta trả lời : "Tôi không giận nữa, ông không xứng đáng để tôi giận !"

Thiền sư nói : "Cái gốc tức giận của bà vẫn còn, bà cần phải thoáng ra khỏi vòng xoáy của tức giận trước đã."

Sau một hồi lâu, bà ta đã chủ động hỏi thiền sư : "Bạch thiền sư, ngài có thể nói cho con biết tức giận là cái gì không ?"

Thiền sư bước vào, vẫn không nói chuyện, chỉ có động tác như vô tình đổ đi ly nước trong cái ly trên tay.

Lúc này thì bà ta hình như đã hiểu.

Thì ra mình không bực tức, thì làm gì có tức tối giận hờn ? Tâm địa trống không, không có một vật gì, thì làm gì có tức tối ?

a miệng, buông lời quái ác, một số lời lẽ trong đó có thể làm đau lòng người nghe, thậm chí có cả những người yêu thương quan tâm mình.

" Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai ", chỉ một niệm khởi sân mà kết quả là muôn ngàn chướng ngại nẩy sanh.

Cho nên đừng nên vì sự việc nhỏ nhặt mà gây ra chuyện hại người hại mình, tức tối la hét là hành vi của kẻ ngu muội.

Tuy chúng ta chưa thể là một người thông minh, nhưng tối thiểu chúng ta cũng đủ trí tuệ ngăn cản mình làm một con người ngu dại. Xem nhẹ hơn mọi sự việc không như ý, đồng thời tìm thấy ich lợi trong im lặng, giác ngộ ý thiền trong cuộc sống. Từ đó chúng ta sẽ cảm nhận cuộc sống không cần phải mệt mỏi như ta tưởng, cũng không phài khốn khó như ta đã gặp.

Những sự việc nhỏ nhặt cũng giống như những hạt cát trong đôi giày đã làm cho bạn khó chịu.

Thế thì bạn lựa chọn cách giũ bỏ hạt cát hay vứt bỏ đôi giày ? Chúng ta không thể không mang giày, vì còn con đường dài phía trước, thế thì tại sao chúng ta không chịu giũ bỏ hạt cát !

 

Nguyễn Thanh chuyễn

--

 
<< Start < Prev 1931 1932 1933 1934 1935 1936 1937 1938 1939 1940 Next > End >>

Page 1931 of 1988