mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5430
mod_vvisit_counterHôm Qua9238
mod_vvisit_counterTuần Này19933
mod_vvisit_counterTuần Trước64872
mod_vvisit_counterTháng Này209577
mod_vvisit_counterTháng Trước278668
mod_vvisit_counterTất cả13313408

We have: 139 guests online
Your IP: 3.95.23.35
 , 
Today: Apr 23, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn


CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - LỜI CHÚA AN TÁNG - CẦU HỒN PDF Print E-mail

Những đề tài diễn giảng lời Chúa trong lễ an táng / cầu hồn – Phần 1

Chuyên mục: Bài Viết của Nhóm Tác Giả Chủ trương
Được đăng: Thứ hai, 08 Tháng 4 2019 18:25
Lm Trần Bình Trọng
Lượt xem: 322

Lời nói đầu: Trong lễ an táng, ngoài tang quyến và bạn hữu, còn có những giáo dân theo thói quen đạo đức, thường đi dự lễ để cầu nguyện cho người quá cố và để yên ủi tang gia. Rồi cùng một ca đoàn có thể thường xuyên được mời hát lễ an táng.

Như vậy cũng như lễ cưới, nếu linh mục chủ tế cứ nhai đi nhai lại một vài ý tưởng trong bài giảng, thì người nghe có thể nhàm. Vì thế linh mục cần sửa soạn tư tưởng để nói gì khác biệt cho hợp với từng trường hợp và hoàn cảnh của người quá cố và nhu cầu mục vụ của người dự lễ.

Trong nghi thức lễ an táng, có 7 bài Thánh Kinh Cưu Ước; 10 bài Đáp Ca; 19 bài Thánh Kinh Tân Ước; 11 câu tung hô Tin Mừng; 19 bài Phúc Âm để lựa chọn. Linh mục nên chọn hoặc hướng dẫn cho người nhà lựa những bài Thánh Kinh thích hợp với hoàn cảnh của người qúa cố và nhu cầu mục vụ của tang gia để có thể đánh động tâm hồn người nghe. Theo ý hướng đó, thì trong lễ an táng cho cụ bà cao tuổi chẳng hạn, mà chọn bài Phúc Âm về cái chết của người thanh niên thành Na-in, là không thích hợp khi xét về phương diện mục vụ áp dụng Lời Chúa. Trái lại trong lễ an táng của một người gặp nhiều đau khổ thử thách về đời sống vật chất, tinh thần và thiêng liêng, mà vẫn giữ vững đức tin vào Chúa và sống đạo, mà chọn bài Phúc Âm về Tám Mối Phúc, hoặc bài Phúc Âm khi Chúa mời gọi những ai phải vất vả và mang gánh nặng của cuộc sống đến cùng Chúa thì lại rất thích hợp.

Dựa theo những bài Thánh Kinh, nhất là bài Phúc Âm, linh mục có thể diễn nghĩa theo bài Thánh Kinh. Rồi kể những gương nhân đức, những mẩu chuyện sống đạo và sống đức tin của người quá cố để làm gương cho con cháu và người tín hữu noi theo. Đó là cơ hội thuận tiện để phúc âm hoá, nghĩa là để rao giảng sứ điệp phúc âm cho những người đến dự lễ an táng, gồm cả những người ngoài Công giáo.Đó còn là cách thế để giúp giáo dân sống và thực hành Lời Chúa.

Sau cùng kết bài giảng giống như kết trong bài Số 1 với những thêm bớt cho thích hợp với tùng trường hợp và cầu nguyện cho người quá cố, cho các linh hồn nơi luyện ngục, cho người tín hữu tại thế và cho cộng đoàn tín hữu hiện diện.

Việc đọc điếu văn hoặc làm lễ truy điệu để ca tụng những thành quả của người quá cố là không thích hợp và không được phép trong thánh lễ an táng. Điếu văn hay truy điệu có thể làm nơi khác như tại nhà quàn hay nghĩa trang.

Phần 1 gồm 5 bài diễn giảng Lời Chúa..

1'. “Ta là sự sống và là sự sống lại. Ai tin ta sẽ được sống muôn đời”

Đối với những người tin tưởng vào cuộc sống vĩnh cửu, thì người khuất bóng không phải là xa cách vĩnh viễn. Người khuất bóng vẫn hiện diện trong tâm trí những phần tử trong gia đình, gia tộc, bạn hữu, bằng hình ảnh, bằng công việc người khuất bóng để lại và nhất là bằng lời cầu nguyện.

Giáo lí Công giáo về sự sống lại không phải chỉ dạy rằng loài người có hồn thiêng bất tử. Sự sống lại trong giáo lí Công giáo cũng không phải là thuyết luân hồi của nhà Phật. Sự sống lại cũng không phải là điều chúng ta nhìn về quá khứ, vì chúng ta chưa có kinh nghiệm về sự sống lại, nhưng là điều chúng ta nhìn về tương lai với hi vọng.

Theo Thánh Phaolô thì: “Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng” ( 1Cr 15:14). Như vậy, nếu không có chết, thì không có phục sinh. Không có phục sinh, sẽ không có sự sống vĩnh cửu. Nếu không có sự sống lại, thì người Công giáo không cần cầu nguyện cho người quá cố, không cần cầu nguyện cho linh hồn nọ, linh hồn kia được giải thoát khỏi tội lỗi. Nếu không có sự sống lại, hay không tin vào sự sống lại, thì việc xin lễ cầu nguyện cho linh hồn đã qua đời là việc làm vô ích.

Theo Tín điều Các Thánh Cùng Thông Công, điều mà Công Đồng Vaticanô II gọi là Hiệp Thông Sống Động, thì Mẹ Maria và các thánh trên trời có thể bầu cử cho người tín hữu tại thế và người tín hữu tại thế có thể cầu xin với Mẹ Maria và các thánh trên trời, xin các vị bàu cử. Người tín hữu tại thế cũng có thể giúp các linh hồn đã qua đời bằng việc cầu nguyện, bằng công hiệu của lễ dâng và những việc hi sinh, bác ái chỉ cho các linh hồn đã qua đời.

Hôm nay vì lòng hiếu thảo và tình bác ái Kitô giáo, chúng ta đến nhà thờ dâng thánh lễ cầu nguyện cho linh hồn (Rồi kể ra những liên hệ của người quá cố với những người đang hiện diện trong lễ an táng như người bố, ông nội, ông ngoại, người chú, người anh, người họ hàng, người tín hữu, bạn hữu..).

Chúng ta cũng tiễn biệt người thân yêu ra nghĩa trang đến nơi an nghỉ cuối cùng. Theo lời Thánh Kinh thì người tín hữu thảo kính ông bà cha mẹ khi còn sống, thì cũng thảo kính ông bà cha mẹ khi khuất bóng bằng lời cầu nguyện. Xin Chúa vì lòng nhân hậu, khoan dung và hay tha thứ, xét xử nhân hậu với linh hồn người thân yêu, đưa dẫn LH (..) về hưởng ơn nghĩa trong nước Chúa.

Chúng ta cũng không quên cầu nguyện cho chính chúng ta nữa, xin Chúa củng cố đức tin của chúng ta để trong đời sống hằng ngày mặc dầu chúng ta có gặp thử thách, bệnh tật, đau khổ về tinh thần cũng như thể xác, chúng ta vẫn giữ vững niềm tin cậy mến vào Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời: “khi vui .. cũng như khi buồn, khi thành công cũng như khi thất bãi, khi yếu đau cũng như lúc mạnh khoẻ”

Chúng ta cùng cầu nguyện:

- Lạy Chúa xin đừng để chúng con ngã lòng trông cậy Chúa.

- Xin đừng để chúng con phàn nàn kêu trách Chúa.

- Xin đừng đế chúng con bao giờ xa cách Chúa.

- Xin Chúa là lẽ sống của chúng.

- Xin Chúa là niềm vui, niềm hi vọng và là sự cậy trông của chúng con.

- Xin Chúa là gia nghiệp đời chúng con ở đời này cũng như đời sau.

- Và xin Chúa là sự cứu rỗi của chúng con.

(còn tiếp)

-----------------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - BA NGƯỜI BẠN PDF Print E-mail

Truyện Nhà Đạo

Ba người bạn

Ông kia có ba người bạn. Người bạn thứ nhất và thứ hai thì rất thân, còn người bạn thứ ba thì không thân lắm.
Ngày kia, bị toà xử án, ông liền xin ba người bạn đi theo để biện hộ cho ông.


Người bạn thân thứ nhất từ chối, viện cớ mắc việc không đi được.


Người bạn thân thứ hai bằng lòng đi đến cửa quan nhưng lại sợ, nên rút lui, không dám vào toà án để biện hộ cho ông.


Chỉ có người bạn thứ ba, tuy không được ông ta yêu thích gì, nhưng lại tỏ ra hết sức trung thành, vào tận toà án biện hộ cho ông, làm cho ông không những được trắng án, mà còn được thưởng nữa.


Người bạn thân thứ nhất trong đời sống của ta, là TIỀN BẠC. Khi ta chết, tiền bạc bỏ rơi ta ngay để vào tay người khác, hoạ may nó chỉ để lại cho ta một cái áo và một chiếc hòm.


Người bạn thân thứ hai trong đời sống của ta, là CHA MẸ, VỢ CHỒNG, CON CÁI, BẠN BÈ, ... Khi ta chết, họ khóc lóc, nhưng cũng chỉ đưa ta đến cửa huyệt rồi về.


Người bạn thứ ba mà trong đời sống, ta thường ít ưa thích, là CÁC CÔNG VIỆC LÀNH. Các công việc lành nầy theo ta đến tận Toà Chúa phán xét, biện hộ cho ta, làm cho ta được Chúa thưởng vào nước thiên đàng

gpvinhlong

------------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN - SUY GAM CAI CHET PDF Print E-mail

On Nov 11, 2018, at 12:11 AM, Henry Tran wrote:

> CHẾT !!!
>
> Chết! Chuyện xui xẻo, dường như ai cũng tránh né và không muốn đề cập đến nó. Thế nhưng, dù muốn hay không, dù có niềm tin tôn giáo hay vô thần đi chăng nữa, thì cuộc hành trình của mỗi người chúng ta dù ngắn hay dài, tất cả đều được kết thúc bằng cái chết. Có thể nói, đứng trước cái chết không ai nói hay và cũng không ai có khả năng để từ chối nó. Đó là sự thật không tránh khỏi. Vì thế, chẳng phải vô lý mà cố nhạc sĩ họ Trịnh đã đặt suy tư của mình trên dòng nhạc.
>
> “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi,
> Để một mai tôi về làm cát bui.” (Trịnh Công Sơn – Cát Bụi)
>
> Sở dĩ người ta không muốn nói hay không muốn bàn đến cái chết, vì chết là sự ly biệt, là giọt nước mắt chảy dài của kiếp người. Hay nói một cách khác, chết là một hình thức của đau khổ. Tuy nhiên, với cuộc sống bình thường, chúng ta có thể làm một điều gì đó để chuẩn bị cho cái chết, hay nói đúng hơn là mỗi người có thể tìm một phương thế để làm cho cái chết trở nên “bình thường” và “dễ thương” hơn.


> Một trong những cách giúp chúng ta được bình an khi phải đối diện với cái chết, theo Thánh Augustinô: “Hãy để cho cái chết làm thầy dạy cho chúng ta”. Theo ngài, nếu ngày nào chúng ta cũng sống như thể đó là ngày tận thế của mình, đến một lúc nào đó chúng ta sẽ thấy mình đúng. Về điều này, Cha ông chúng ta cũng thường nói: “Sống sao chết vậy”. Vậy nếu chúng ta nỗ lực làm nên cuộc sống này với tất cả ý nghĩa của nó. Hay nói cách khác, nếu cuộc sống thường ngày của chúng ta là một chuỗi ngày đầy ý nghĩa và hoàn toàn tích cực, chúng ta sẽ chấp nhận cái chết cách an bình.

Điều này tôi cảm nghiệm rõ nơi quý Cha, quý Thầy trong Nhà Dòng mỗi khi được Chúa gọi các ngài về với Chúa. Trái lại, khi sống trên dương thế, cuộc sống của mỗi người chúng ta không đem lại bình an cho con người, xã hội mà chỉ là những đau khổ, hận thù, bất công và thậm chí là bất nhân nữa thì khi phải đối diện với cái chết thì thường ta không có được sự bình an, thậm chí còn rất đau khổ. Vì lúc đó ta mới nghiệm ra rằng tất cả những gì mình đã làm đều không mang đi được, còn những cái mình cần để chuẩn bị cho đời sau thì dường như chẳng có gì.

Thánh Augustinô nói: “Để tạo dựng nên bạn, Thiên Chúa không cần hỏi ý kiến bạn. Nhưng để cứu chuộc bạn, Thiên Chúa cần sự cộng tác của bạn”. Steve Jobs, nhà tỷ phú thế giới, người sáng lập ra tập đoàn Apple. Trong những ngày cuối đời, khi nằm trên giường bệnh ông mới nghiệm ra rằng: Sự giàu có mà tôi mất rất nhiều năm tháng để có được, nó đã dần và trở nên vô nghĩa khi đối mặt với cái chết. Sự giàu có của tôi, tôi không thể mang theo khi xuống mồ. Những gì tôi có thể mang theo khi Chúa gọi tôi về với Ngài đó là tình yêu, bác ái... và tấm lòng vị tha.


> Ngẫm suy về sự chết sẽ giúp BẠN VÀ TÔI ý thức rõ hơn về giá trị của cuộc sống, có cái nhìn tích cực và hành động đúng đắn hơn. Do đó, ta phải biết chuẩn bị hành trang, để hơn bất cứ lúc nào, được Thiên Chúa kêu mời, ta sẵn sàng gác lại mọi chuyện để hân hoan và tin tưởng ra đi trong sự an bình của Thiên Chúa.

----------------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN -NGUOI QUAN LY TRUNG TIN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Aug 30 at 12:57 AM

HÃY LÀ NGƯỜI QUẢN LÝ TRUNG TÍN.

1. Sống ở trên đời, mỗi người chúng ta chỉ là người quản lý của Thiên Chúa. Thật vậy, sự sống, tài năng, trí thông minh, sức khoẻ, sắc đẹp, tất cả đều thoi gianlà ơn Chúa ban.
Nói tóm lại, tất cả những gì ta có, tất cả những gì của ta đều là của Chúa. Chắc chẳng có ai dám tự hỏi: Tại sao tôi không cao hơn, không mập hơn? Tại sao tóc tôi không vàng hoe, mắt tôi không xanh biếc? Tại sao tôi không có tài hội hoạ, có giọng ca hay? Ta không thể hỏi như vậy, vì ta không có quyền gì trên đó. Tất cả đều là của Chúa. Chúng ta chỉ là quản lý. Chúa trao sự sống, tài năng, trí thông minh cho ta gìn giữ trong một thời gian. Nói theo ngôn ngữ Trịnh công Sơn tất cả những thứ đó chỉ "ở trọ" nơi ta.
Con chim ở trọ cành tre,
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn...
Môi xinh ở trọ người xinh,
Duyên dáng ở trọ đôi chân Thúy Kiều...
Tôi nay ở trọ trần gian,
Mai sau về chốn xa xăm với Người.
Một Thiền sư nổi tiếng nọ đến trước cửa lâu đài của ông vua giàu có. Không người lính gác nào dám chặn ông lại. Ông chậm rãi bước vào và tiến thẳng đến ngai vàng chỗ nhà vua đang ngự.
Vua nhận ra vị khách quí ngay lập tức và nhà vua hỏi:
- Ngài cần gì chăng?
- Tôi cần một chỗ ngủ trong quán trọ này – vị Thiền sư trả lời:
- Nhưng đây đâu phải là quán trọ – nhà vua nói. Đây là lâu đài của ta.
- Vậy tôi có thể xin ngài cho tôi biết ai là chủ của tòa lâu đài này trước Ngài không?
- Cha ta. Ông ấy đã chết rồi.
- Và ai là chủ trước cha ngài?
- ông nội ta. Ông ấy cũng đã chết.
- Như vậy là nơi đây đã có những người đã sống trong một thời gian ngắn và sau đó đã ra đi. Có phải Ngài đã nói với tôi là nó không phải là một quán trọ không?
Sau đó vị Thiền sư thong thả giải thích cho nhà vua... nói rồi ông điềm tĩnh ra đi.
2. Như vậy thực chất cuộc đời cuả mỗi người chúng ta trên trần gian là gì? Thưa chỉ là một người quản lý.
Là người quản lý ta phải có những đức tính nào? Thưa, Chúa muốn ta là người quản lý trung tín và khôn ngoan.
* Là quản lý trung tín, ta phải biết sinh lợi những tài sản Chúa trao. Phải biết phát triển sao cho thân xác ngày càng khoẻ mạnh, trí thông minh ngày càng sáng suốt, những tài năng ngày càng đạt đến mức tinh vi hoàn hảo.
Là quản lý trung tín, ta phải biết chia sẻ. Chúa ban sức lực, tài năng không phải để ta ích kỷ vun quén cho bản thân, nhưng để ta dùng mà phục vụ. Người có của mắc nợ người nghèo. Người có tài mắc nợ xã hội. Nghệ sĩ mắc nợ khán giả. Giám đốc mắc nợ công nhân. Bác sĩ mắc nợ bệnh nhân. Linh mục mắc nợ giáo dân. Cha mẹ mắc nợ con cái.
Là quản lý trung tín, ta không được phản bội. Không được dùng những ơn Chúa ban để chống lại Chúa. Không được dùng sức mạnh mà áp bức người khác. Không được dùng tài năng để phục vụ lợi nhuận riêng mình. Không được dùng trí thông minh để gieo rắc nọc độc tư tưởng. Không được biến thân xác thành món hàng mua bán. Nhưng phải dùng tất cả để phục vụ Chúa. Dùng tất cả để làm cho Chúa được yêu mến, được vinh danh hơn.
* Là quản lý khôn ngoan, ta phải biết nhìn xa.
Chuyện kể:
Tại chùa Tô Châu, có một nhà sư tên Viên Thủ Trung, tu hành đắc đạo, nhà sư thường bày trên án thư, trước chỗ ngồi, một cái quan tài nhỏ bằng gỗ bạch đàn, dài độ 5 tấc, có một cái nắp mở ra - đóng vào được.
Khách đến chơi trông thấy cười nhạo nói rằng:
- Ngài chế ra cái này dùng để làm gì?
Nhà sư trả lời:
- Người ta sống tất có chết, mà chết thì vào ngay cái này. Tôi thực lấy làm lạ, người đời ai cũng chỉ biết phú quí, công danh, tài sắc, thị hiếu, lo buồn, vất vả suốt đời chẳng biết đến cái chết là gì... Mỗi khi có việc không vừa ý, tôi cầm lấy cái quan tài mà ngắm, tức khắc tôi cảm thấy được yên tâm trong tâm hồn ngay.


Thật là hiếm, những con người luôn ngẫm suy về cái chết của chính mình, và còn hiếm hơn nữa, những con người xem cái chết như người bạn đồng hành, giúp họ vượt qua những nỗi chán chường trong cuộc sống như nhà sư Viên Thủ Trung trong câu chuyện trên đây.

Phần nhiều, người ta bôn ba để kiếm sống, họ lo thu tích cho có nhiều của cải, vội vã thụ hưởng những thú vui trần tục, họ sống như thể sẽ không bao giờ phải chết.
Lạy Chúa, xin nhắc cho con luôn luôn nhớ rằng con là người quản lý của Chúa, để dù ở đâu, dù làm gì, con cũng luôn làm cho Chúa, luôn tỉnh thức sống dưới ánh mắt của Chúa. Amen.

 
CHIA SE TAI NHA QUAN - NHUNG DIEU DANG TIEC PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Jun 4 at 4:36 AM

Những điều đáng tiếc nhất trước khi chết

Nếu bây giờ bạn nhắm mắt lại và tưởng tượng đang ở trong chính đám tang của mình, điều gì sẽ khiến bạn cảm thấy hối tiếc nhất?
Nghe có vẻ rất đáng sợ nhưng thực chất lại rất có ý nghĩa? Bạn thử suy nghĩ kỹ mà xem, bạn hy vọng cuối cùng sẽ có cuộc sống như thế nảo? Giá trị của cuộc sống đã thực hiện được chưa?

Có điều con người thường mang theo những nuối tiếc mà chết đi. Dưới đây là 10 điều đáng tiếc nhất trước khi chết, hi vọng mọi người có thể nắm rõ và thực hiện để trong cuộc đời không phải nuối tiếc bất cứ điều gì .
Chet lanh
1. Giá mà tôi không dành quá nhiều thời gian cho công việc như thế

Mặc dù chúng ta hi vọng có cuộc sống thoải mải một chút, và cũng có thể ý thức được rằng sự nghiệp hay kinh tế ổn định chưa chắc đã mang lại một cuộc sống viên mãn nhưng chúng ta lại vẫn cứ luôn theo đuổi cái được gọi là thành công để rồi cuối cùng phát hiện ra rằng mất nhiều hơn là được.

2. Nuối tiếc vì đã không dành nhiều thời gian hơn cho gia đình

Một số người quá tập trung cho công việc và lãng quên tất cả nhưng phần còn lại của cuộc sống đến lúc nhận ra họ đã đặt ưu tiên sai chỗ thì đã quá muộn.

3. Giá mà lần nói chuyện cuối cùng tôi có thể nói những lời yêu thương với anh ấy/cô ấy

Cuộc sống ngắn ngủi, bạn sẽ không thể nhớ đã nói những lời yêu thương với cô ấy/ anh ấy vào khi nào, nhưng khi sắp phải đối mặt với cái chết hình ảnh đó lại hiện rõ mồn một khiến bạn dày vò, tiếc nuối.

4. Giá mà biết cảm kích người khác nhiều hơn

Luôn cho rằng những công sức do người khác bỏ ra là điều đương nhiên, cách nghĩ này thường tạo thành những kết quả rất khó giải quyết, khiến ta quên mất lời cảm ơn và sự báo đáp đối với người khác.

5. Giá mà tôi có thể sống tốt hơn trong lúc đó

Nhìn những đứa trẻ lớn lên từng ngày mới cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Khi chúng ta ngày càng già đi theo thời gian thì lại sợ rằng không thể làm được tốt hơn như lúc đó.

6. Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn

Thực tế khi có "tâm trạng" mỗi chúng ta đều có thể tự khống chế nó được, thậm chí " tâm trạng" đó còn gây ảnh hưởng đến môi trường xung quanh . Nhìn thoáng ra một chút đối với mọi sự vật sự việc không nên quá xét nét và cố chấp, như vậy sẽ khiến cuộc sống trở lên hạnh phúc hơn. Thế nhưng khi chúng ta nhận ra điều này thì đã muộn.
Nhìn nhận sự việc một cách khôn khéo, không quá xét nét hay cố chấp để sống hạnh phúc hơn, không mệt mỏi

7. Giá như tôi không quá để tâm đến cách người khác nhìn tôi như thế nào

Khi chúng ta nhận ra được việc mọi người nhìn nhận thế nào về bản thân mình đều không quan trọng, thì đó cũng là lúc chúng ta biết được rằng quá để tâm đến cách người khác nhìn mình như thế nào quả thực là lãng phí thời gian.

8. Giá như tôi không quá yêu bản thân mình

Tự cho mình là trung tâm, không để ý tới mọi người xung quanh là nguyên nhân bạn không nhận được sự hoan nghênh của mọi người. Thực ra khi bạn nhìn thấy những ưu điểm của người khác mà không đố kỵ vẫn cùng họ chúc tụng chia sẻ niềm vui bạn sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn nhiều.

9. Giá như có thể vì mọi người làm được nhiều việc hơn nữa

Luôn vì mọi người, giúp đỡ mọi người sẽ khiến cuộc sống của chúng ta thú vị hơn nhiều.

10. Giá như có thể hoàn thành được nhiều việc hơn

Bạn không nhất thiết phải giành được một huy chương vàng Olympic, hay có được một công ty cho riêng mình... nhưng có thể tự đạt được những thành tựu mang giá trị cá nhân mới là việc quan trọng. Có lẽ là vì để giúp đỡ người khác hoặc làm một số việc khiến chúng ta cảm thấy có ý nghĩa hơn.

Nguồn: NTDTV

--------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 13