mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4926
mod_vvisit_counterHôm Qua8045
mod_vvisit_counterTuần Này20679
mod_vvisit_counterTuần Trước52624
mod_vvisit_counterTháng Này123486
mod_vvisit_counterTháng Trước239272
mod_vvisit_counterTất cả11338175

We have: 106 guests online
Your IP: 54.224.17.157
 , 
Today: Jul 17, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



CAM NGHIEM TINH CHUA YEU TOI -GM BUI VAN DOC PDF Print E-mail

Ý NGHĨA CỨU CHUỘC
CỦA CÁI CHẾT CỦA ĐỨC GIÊSU

ĐGM Phaolô Bùi Văn Đọc

 ĐỨC KITÔ CHẾT VÌ TỘI LỖI CHÚNG TA
(1 Cr 15,3).

Cái chết trên thập giá của Đức Kitô là cớ vấp phạm cho người Dothái, và là sự điên rồ đối với dân ngoại (1 Cr 1,23), Nhưng đối với những kẻ được tuyển chọn, đó là quyền năng và sự khôn ngoan của Thiên Chúa (1 Cr 1,24).

Cái chết đã xảy ra theo như lời Kinh Thánh và để cho lời các tiên tri được nên trọn (Lc 24,26...). Tân Ước nhắc lại nhiều nhất lời tiên tri về "Đầy Tớ Giavê", gương mặt gắn liền với Đấng Messia, dù trong truyền thống Dothái-giáo chính tông về Đấng Messia, gương mặt Đầy tớ Giavê, cái chết đền tội hầu như không có một vai trò nào.

Có rất nhiều bản văn Tân Ước đồng hóa Đức Kitô với Đầy tớ Giavê :

"Con Người sẽ bị nộp trong tay người đời, và họ sẽ giết Ngài, và bị giết rồi, sau ba ngày Ngài sẽ sống lại" (Mc 9,31).

"Con người không đến để được hầu hạ, nhưng là để hầu hạ, và thí mạng sống mình làm giá chuộc thay cho nhiều người" (Mc 10,45).

"Này là Chiên Thiên Chúa, Đấng khử trừ tội của thế gian" (Ga 1,29. 36).

Đầy tớ Giavê tự nguyện gánh tội trên mình, Ngài không phản ứng gì, như "con chiên được đưa tới lò sát" (Is 53,7).

"Người công chính, tôi tớ Ta sẽ giải án tuyên công nhiều người, và chính Ngài sẽ vác lấy tội vạ của chúng" (Is 53,11).

Những ý tưởng trên được lập đi lập lại trong bữa Tiệc Ly (Mc 14,4 ; Mt 26,8 ; Lc 22,20 ; 1 Cr 11,24) : "Máu sẽ đổ ra để cho nhiều người được tha tội".

Theo Phaolô, cũng như theo Phúc Âm nhất lãm, chính Đức Giêsu đã gán cho mình vai trò của Đầy tớ Giavê.

Từ ngữ : "Đầy tớ Giavê" còn trở thành trở thành một tên riêng gán cho Đức Giêsu :

"Thiên Chúa của cha ông chúng ta đã vinh thăng đầy tớ Ngài là Giêsu" (Cv 3,13). Cullmann cho rằng có một Kitô-học rất cổ xưa gọi Đức Giêsu là Ebed Jahvé.

Phaolô cũng nhắc lại Isaia trong Pl 2,6-11 : Đức Kitô trở thành đầy tớ và đã hạ mình vâng phục để thi hành sứ mạng. Cái chết của Đức Giêsu có giá trị là vì "vâng phục", chứ không phải là vì "đau khổ".

Rm 5,12t cũng nhắc lại giá trị của sự vâng phục của Đức Kitô, đối ngược lại với sự bất tuân của Adam.

Theo Gioan, cái chết của Đức Kitô là cái chết tự nguyện, và vì lẽ đó mà Chúa Cha yêu mến Ngài (x. Ga 10,17-18). Chính sự vâng phục tự nguyện đem lại giá trị cho sự đau khổ và cái chết của Đức Kitô.

Hơn nữa, tình yêu đến cùng của Ngài đối với Cha, mạc khải tình yêu đến cùng của Thiên Chúa đối với nhân loại, bất chấp mọi giới hạn, trở lực do hận thù của loài người. Khi tình yêu đối với Chúa Cha bắt phải đương đầu với sự chết, Ngài vẫn tiếp tục vâng phục ; Ngài đã yêu đến cùng, nghĩa là đã bày tỏ đến cực điểm tình yêu của Ngài. Tình yêu của Ngài đã chiến thắng hận thù ; Ngài đã chiến thắng tội lỗi và sự chết bằng cái chết ; trong chính cái chết, tình yêu đã thắng vượt để rồi sống lại, ân sủng phát xuất từ tình thương được biểu lộ liên lỉ, ngay cả trong cái chết.

------------------------------