mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3481
mod_vvisit_counterHôm Qua7734
mod_vvisit_counterTuần Này48604
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này95377
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12291610

We have: 70 guests online
Your IP: 54.226.36.60
 , 
Today: Dec 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



HOC HOI DE SONG DAO - TAI SAO CHUA CHET VA SONG LAI PDF Print E-mail

Tại sao Chúa Giêsu chết và sống lại?

Cái chết của Chúa Giêsu hoàn tất điều gì? Tại sao Thiên Chúa tha tội lại cần Đức Giêsu phải đổ máu? Thiên Chúa có phản ứng thái quá khi đưa ra cách xử lý quyết liệt như vậy? Tại sao Chúa Giêsu phải chết để hoàn toàn xá tội cho chúng ta? Sự phục sinh của Chúa Giêsu bảo đảm ơn tha tội như thế nào?

Hãy nhìn sâu vào sự thật: Chúa Giêsu chết trên Thập Giá.

Đọc chuyện kể về cái chết của Chúa Giêsu sẽ cho thấy rằng Ngài bị đóng đinh trên Thập Giá lúc 9 giờ sáng và chết lúc 3 giờ chiều. Ngài đã chịu thử thách khủng khiếp trong sáu giờ.

Cái chết của Chúa Giêsu trên Thập Giá có nhiều cái thâm sâu hơn nỗi đau đớn hữu hình, nỗi đau khổ khủng khiếp, và nỗi nhục nhã ê chề của Đấng Vô Tội là Con Thiên Chúa.

Vấn đề lớn nhất chúng ta phải đối mặt là đã không chấp nhận sự phục sinh của Đức Kitô, và sự thật là "Ngài vẫn sống" ngày nay. Vấn đề lớn nhất mà các tội nhân chúng ta phải đối mặt là chấp nhận chúng ta phải chết vì phạm tội, và bị mất phần trong Cái Chết của Ngài, Sự Mai Táng và Sự Phục Sinh của Ngài. Đó là tình trạng vô vọng của chúng ta vì tội lỗi. Do đó sự phục sinh của Đức Kitô trở thành sự thật rất cần thiết.

Nhiều người nói rằng họ cố gắng sống theo Mười Điều Răn hoặc theo các quy luật sống khác. Nếu chúng ta chân thật, mỗi chúng ta sẽ khám phá ra rằng chúng ta đã vi phạm các tiêu chuẩn đó vào một lúc nào đó. Đó là điều Thánh Phaolô có ý nói tới: "Mọi người đã phạm tội và bị tước mất vinh quang Thiên Chúa" (Rm 3:23).

Sự an toàn thực sự là sự tự do, không sợ hãi và không nghi ngờ. Sự tự do như thế chỉ hiện hữu nếu chúng ta an toàn trong mối quan hệ với Thiên Chúa. Được kết hợp với Ngài trong sự sống và sự sống lại là sự an toàn tuyệt đối. Bị tách khỏi Ngài trong sự sống và sự sống lại là mối nguy hiểm tuyệt đối.

Mọi người sinh ra trong tình trạng khác nhau, nhưng mọi người có thể được kết hợp. Thiên Chúa cung cấp cho cách giải quyết. Chấp nhận cách giải quyết này, người ta phải chấp nhận sự thật này: Thiên Chúa là Đấng Thánh, còn loài người thì không thánh.

Sự hoàn hảo của Thiên Chúa đối nghịch với sự ác. Luân lý của chúng ta bị tổn thương khi chúng ta thấy sự ác. Bị xúc phạm là phản ứng đúng đắn, thậm chí chúng ta gọi các phản ứng như vậy là "sự căm phẫn chính đáng". Chúng ta bị xúc phạm về luân lý bởi những gì chúng ta thấy.

Điều chúng ta không hiểu đó là sự thật vô hạn về Thiên Chúa vì Ngài hoàn hảo về luân lý. Ngài bị xúc phạm bởi các phản ứng xấu, dù là sự căm phẫn chính đáng. Ngài không thể làm ngơ. Ngài phải bảo vệ công lý chứ không thỏa hiệp và không thiên vị. Tội lỗi phải bị trừng phạt. Vấn đề bây giờ: Tôi có là người phạm tội?

Tôi phạm tội vì tôi không hoàn hảo. Thiên Chúa trao cho loài người Mười Điều Răn để chúng ta cố gắng sống tốt hơn, vì Ngài biết chúng ta không thể tốt đúng mức. Chỉ có Ngài hoàn hảo tuyệt đối: "Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa" (Mc 10:18).

Đây là cách Ngài đo lường mức độ hoàn hảo: "Ai tuân giữ tất cả Lề Luật, mà chỉ sa ngã về một điểm thôi, thì cũng thành người có tội về hết mọi điểm. Thật vậy, Đấng đã phán: Ngươi không được ngoại tình, cũng đã phán: Ngươi không được giết người. Vậy nếu bạn không ngoại tình, nhưng lại giết người, thì bạn cũng thành kẻ vi phạm Lề Luật" (Gc 2:10-11). Chuyện là thế đấy! Tôi giữ tất cả hoặc tôi không giữ gì cả. Không có chuyện "nước đôi". Vấn đề thế này: Tôi có làm điều xấu? Nếu vậy, tôi là người phá luật và tôi phạm tội "không tuân giữ điều răn".

Một sự thật khác là sự vô vọng trong tình trạng của tôi. Các điều răn phải được giữ trọn vẹn. Ham muốn là phạm tội từ trong lòng. Ghen ghét là giết người từ trong lòng.

Trình thuật Mt 5:21-28 cho biết rõ: "Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng. Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi". mặc dù tôi có thể kiềm chế hành động bên ngoài (giết người, ngoại tình), cũng chẳng dễ kiềm chế ý nghĩ (ghen ghét, ham muốn).

Hãy đến gặp Thần Y Giêsu để được xét nghiệm linh hồn bằng "tia X tâm linh" ngay! Hãy cắt bỏ mọi "khối u tội lỗi" rồi đặt trước mặt Ngài để xin Ngài chữa lành bằng Linh Dược Lòng Thương Xót.

Kinh Thánh dạy rằng chết là tách rời chứ không là chấm dứt. Đây là "cú phạt đền" đối với tội lỗi của nhân loại. Có sự tách rời khỏi Thiên Chúa trong cuộc đời này và kiếp sau. Hiểu được sự đền bù của Thiên Chúa về luân lý thì chúng ta sẽ hiểu vấn đề tách rời này.

LAMBERT DOLPHIN

TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ GodResources.org)

Virus-free. www.avast.com

--------------------------