mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2729
mod_vvisit_counterHôm Qua1098
mod_vvisit_counterTuần Này3827
mod_vvisit_counterTuần Trước2
mod_vvisit_counterTháng Này115859
mod_vvisit_counterTháng Trước353437
mod_vvisit_counterTất cả16605651

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



NHUNG BAI VE DUC ME # 14 = TEN ME MARIA PDF Print E-mail

NGƯỜI CON GÁI TÊN MARIA.

Tháng Mẹ về.

Tôi muốn gom tất cả mọi giai điệu, mọi vần thơ trần thế dâng về Mẹ.

Tôi muốn dâng về Mẹ con tim nhỏ bé của tôi và con tim của mọi người đang đập cho một nhịp sống khổ đau, trĩu nặng.

Lý lịch.

Maria, con ông Gioakim và bà Anna,

Cư ngụ tại làng Nadaret, Xứ Galilê.

Bông hoa nhỏ

Trong Tin Mừng Gioan, khi Philipphê gặp Nathanaen và nói: "Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia, là Giêsu thành Nadaret..."

Nathanaen nói: "Nadaret nào có gì hay đâu!"

Ông lầm to!

Ở Nadaret, một thôn làng nhỏ bé, vô danh, nhưng có một kho tàng quí báu tuyệt vời, một bông hoa nhỏ tên Maria, một bông hoa kín đáo, âm thầm mọc, không ai thấy, không ai để ý, nhưng ánh mắt của Thiên Chúa đã say mê ngắm nhìn, ngay từ buổi rạng đông của một kiếp người.

Maria, vầng hồng diễm lệ!

Bông hoa nhỏ ấy là mẹ tôi, sinh ra tôi trong trời chiều ảm đạm Canvê.

Hạnh phúc của tôi là đây, là được làm con của một bà mẹ trinh vẹn tuyệt vời!Mẹ Vô Nhiễm nguyên tội.

Tôi nhìn về bông hoa nhỏ ấy và tâm hồn tôi vang ca khúc hát tạ ơn...

Tôi say sưa nhìn ngắm thật lâu...thật lâu... chiếc hoa âm thầm ở Nadaret:

"Chúa đã làm cho tôi những điều trọng đại,Danh Ngài chí thánh chí tôn..."

Bông hoa nhỏ ấy tươi nở trong ánh vàng ân sủng: " Thánh Thần Chúa sẽ đến với Bà..." Chỉ cần một bông hoa nhỏ đó thôi, Chúa thay đổi thế giới.

Tại sao chúng ta không là những bông hoa nhỏ của Chúa? Vì thế mà thế gian đã ra tồi tệ và con người trở thành hiểm họa cho con người.

Như một đứa trẻ lần giở lại quyển album cũ của gia đình, tìm lại những khuôn mặt yêu dấu, tôi lần tìm dấu vết của Mẹ, gợi lại trong tâm hồn khuôn mặt mà tôi vẫn yêu mến.

Những tấm hình bất động trong quyển album cũ, đột nhiên mang lấy sự sống và một thế giới ngủ yên trong dĩ vãng đã trở thành hiện tại.

Đây, hình ảnh của Mẹ lúc mười hai tuổi.

Cái tuổi hồn nhiên tươi sáng ấy. Mẹ như thế nào?

Không gì khác lạ, một cô gái quê bình dị. Một bông hoa nhỏ thôi. Maria vẫn vui tươi cười đùa với bạn bè hàng xóm, vui tươi giúp đỡ mọi người, nhưng... có lúc trầm tư suy nghĩ...

Những lời Kinh Thánh được chăm chú lắng nghe ở Hội đường mỗi ngày sabbát, nàng khắc ghi trong lòng từng câu, từng đoạn và suy nghĩ.Chờ đợi Đấng Cứu Thế được loan báo.

Maria như bao nhiêu thiếu nữ khác, hằng ngày vẫn đi kín nước ở giếng đầu làng, vẫn ngồi quay tơ, làm việc nhà, giặt giũ...

Cuộc sống hằng ngày cũng bao nhiêu đó thôi, nhưng là cả một kho tàng quí giá mà không ai khám phá.

Nhìn Mẹ trong ánh sáng trinh trong vô nhiễm nguyên tội, tôi nhìn thấy tình yêu Chúa tràn ngập trên khắp thế giới khốn khổ tội lụy của chúng ta.

Nhìn Mẹ, tôi cảm thấy hừng đông của ơn cứu độ tỏa sáng trong tăm tối của trần gian.

Vô Nhiễm nguyên tội.

Năm 1854, Đức Giáo Hoàng Piô IX tuyên tín : Mẹ Maria đã được Thiên Chúa giữ gìn vẹn toàn ngay từ khi mới tượng thai trong lòng mẹ. Mẹ được gọi là Đấng Vô Nhiễm nguyên tội.

Giáo Hội lại thêm một tín điều. Trước khi Giáo Hội tuyên tín, ngay từ xa xưa, Mẹ Maria đã được giáo dân khắp thế giới công nhận và tôn kính như Đấng vô nhiễm nguyên tội. Và đến thế kỷ XIX mới được chính thức tuyên tín..

Maria, người con gái quê, đơn sơ trong sáng đã được tuyển chọn.

Vô tỳ tích, tuyền vẹn hồn xác, Mẹ mới đem lại cho Con Thiên Chúa nhập thể một thân thể toàn vẹn.

Vô nhiễm nguyên tội !

Một hồng ân có một không hai. Hãy nhìn Mẹ thật lâu... thật lâu, bạn sẽ thấy tâm hồn bạn ngời sáng.

Chiêm niệm là đó, là nhìn ngắm lâu giờ, say mê...

Nhìn Mẹ trong hồng ân vô nhiễm, chúng ta sẽ cảm thấy dâng tràn trong ta một ước vọng vô biên, ước vọng được biến đổi, được tinh tuyền. Chúng ta sẽ bay cao trong vùng trời yêu thương của Chúa, và trần gian sẽ lui bước nhường chỗ cho tình yêu ngự trị. Những xa hoa trần gian sẽ sẽ không còn hấp dẫn.

Vô Nhiễm nguyên tội!

Tôi muốn thành cô bé Bênađêta, đứng sững sờ trước hang đá Lộ-Đức, trước vẻ đẹp của một nàng trinh nữ đang mỉm cười.

Bênađêta, một thiếu nữ quê mùa, dốt nát, bệnh hoạn (suyển) nhưng trong sáng đã được nhìn thấy Mẹ... và suốt đời không thể quên được khuôn mặt rực rỡ trinh trong và đáng yêu, và sau cùng đã nghe được lời ru ngọt ngào vinh hiển: "Ta là Đấng Vô Nhiễm nguyên tội".

Vô Nhiễm nguyên tội, Mẹ là "đền vàng" để Chúa có thể đến với chúng con, đến với thế gian tội lụy nầy.

Đính hôn.

Đến tuổi phải lấy chồng. Giuse được chọn để làm bạn đời của Maria và thánh Matthêu gọi ngài là "người công chính". Thật là thích hợp. Qua những biến cố sau nầy, Giuse chứng tỏ sự công chính của mình.

Trước mắt hai họ và mọi người, Maria đã được đính hôn chờ ngày rước về nhà chồng.

Được đính hôn, Mẹ có vui không?

Thiếu nữ Do thái, được đính hôn là một vinh dự, vinh dự được chọn , vinh dự sẽ được làm mẹ. Một cô gái không chồng là một nỗi nhục, là một khốn khổ ê chề.

Son giá cũng là một sự khốn nạn vì đó là dấu bị Chúa ruồng bỏ.

Mẹ có vui không?

Theo thông thường, cô gái được đính hôn sẽ rộn vui, sẽ ngợp thở vì hạnh phúc, nhưng Maria bình thản, chấp nhận nhưng chắc không vui gì, vì tâm hồn nàng đang ước mong một cái gì đó đẹp hơn. Nàng chỉ muốn trọn vẹn cho Thiên Chúa của nàng.

Chắc nàng cũng không xa lạ gì với những vần thơ yêu thương của Diễm Ca, nghe đọc trong Hội đường.

Nàng chỉ mong một người yêu duy nhất, thuộc trọn về người yêu duy nhất, đó là Thiên Chúa của nàng.

" Hãy kéo em theo anh, đôi ta cùng mau bước.

Quân vương đã mời thiếp vào cung nội.

Ngài là nguồn hoan lạc vui sướng của chúng em.

Ân ái của Ngài chúng em quí hơn rượu.

Thương yêu Ngài phải lẽ biết bao!"

Người yêu của tôi lên tiếng bảo: "Dậy đi em, bạn tình của anh,

Người đẹp của anh, bạn tình của anh,

Người đẹp của anh , hãy ra đây nào!" (Diễm ca).

Nàng đã nghe tiếng gọi của trên cao. Tình yêu trần gian mờ nhạt.

Đính hôn ở trần gian mà hồn như bay đâu...xa vời.

Mối tình đầu đã bám vào con tim, mối tình nào sẽ tách ra được?Nàng đã thuộc về Thiên Chúa của nàng thì chàng trai trần gian nào có thể chinh phục nàng?

Nàng sẽ mãi mãi trọn tình với Đấng đã yêu nàng từ thuở khai nguyên: "Người yêu của tôi thuộc trọn về tôi, và tôi thuộc trọn về chàng". (Diễm ca").

Truyền tin.

Nhưng mọi sự không như con người đặt định.Thiên Thần Chúa được sai đến với Maria, nghiên mình kính cẩn chào: "Mừng vui lên hỡi Đấng đầy ơn phước. Thiên Chúa ở cùng Bà..."

Một cô gái quê được sứ thần kính cẩn nghiên mình bái chào!

Một lời chào rất lạ khiến cô gái ngạc nhiên và bối rối. Sứ Thần Chúa không gọi tên cô bé là Maria mà gọi nàng là "Đầy ơn phước".

Lời chào là một thông báo: "Hãy vui lên!"

Hãy vui lên!Không phải chỉ có Maria rộn vui mà hôm nay chúng ta cũng rộn vui, vì qua tiếng nói của Sứ Thần, Thiên Chúa đã ngỏ lời với con người.Từ nay không còn khoản cách, không còn sợ sệt. Cửa địa đàng đã khép kín từ xa xưa, hôm nay rộng mở.Thiên Chúa đã đến cầu hôn với con người. Thiên Chúa đã đi bước trước. Tình yêu của Ngài đã tỏ hiện. Ngài đã tìm được "người yêu lý tưởng" để trao phó Con Một của Ngài.

Nàng chỉ là một cô gái quê, vô danh, nhưng Ngài đã chọn và gìn giữ đến hôm nay.

Chúng ta làm sao hiểu được giây phút đó trong sáng, tuyệt diệu như thế nào!

Trời đất đã thông hiệp. Niềm vui thiên quốc đã đến thắp sáng trần gian u tối của chúng ta. Chỉ cần một lời chào! Chỉ cần một tiếng nói! Thiên Chúa đã nói lên ý định của Ngài khi chọn Maria mà Ngài đã cho "đầy ơn phước". Một người con của trần gian đã được Thiên Chúa để ý đến. Sau nầy, chúng ta mới nghe Mẹ Maria nói: "Ngài đã nhìn đến phận hèn tớ nữ". Nàng "đầy ơn phước nghĩa là được Thiên Chúa tràn ngập: "Thiên Chúa ở cùng Bà".

Lời chào nầy, chúng ta thường lặp đi lặp lại trên môi miệng nhơ bẩn của chúng ta...Hãy vui mừng lặp lại lời chào linh thiêng ấy với tất cả niềm vui và biết ơn. Hạnh phúc của chúng ta sẽ tràn trề, vì từ nơi Mẹ, hồng ân của Chúa sẽ tràn ngập trên chúng ta. "Kính mừng Maria đầy ơn phước. Đức Chúa Trời ở cùng Bà".

Tiên tri Gioen đã báo trước niềm vui nầy: "Hỡi con cái Xion, hãy vui mừng hoan hỉ...Các ngươi sẽ biểt rằng giữa Itraen, có Ta hiện diện. Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa các ngươi"...

Ngài hứa khôi phục lại tất cả, nhờ một thiếu nữ Xion.

Sứ Thần vừa chào, Maria chưa vui mà băn khoăn tự hỏi: "Thế là sao?"

Sứ Thần trấn an: "Maria đừng sợ, vì Bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và nầy đây, Bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, đặt tên là Giêsu... Ngài là Con Đấng Tối Cao"...

Thụ thai? Con Đấng Tối Cao? Tất cả dồn dập trong tâm trí của Maria. Nàng vẫn chưa hết thắc mắc.: "Làm thế nào được, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?" Maria đã đính hôn. Vài tháng nữa sẽ được rước về nhà chồng, sao lại "không biết đến việc vợ chồng?"

Làm sao có thể như thế?

Trong xã hội Do thái, người nữ hoàn toàn lệ thuộc vào người nam. Người nam có thể từ chối không nhận người con gái được đính hôn với mình và có thể "trả tự do cho nàng". Người nữ chỉ có quyền ưng thuận mà thôi. Sao Maria có thể nói là sẽ không có chồng?

Thánh Luca đã nói rõ: "được đính hôn với một thanh niên tên là Giuse".Quyền của phái nữ chỉ là "năn nỉ". Maria, dù đã được đính hôn vẫn nuôi trong lòng ước vọng là sống độc thân và chắc sẽ phải năn nỉ Giuse trả tự do cho nàng.Nàng biết Giuse là một người tốt, có thể chấp nhận yêu cầu của nàng.

Thiên Thần Chúa giải thích: Không, vấn đề vợ chồng là một chuyện, đây là một chuyện khác, đây là ý định của Thiên Chúa, Ngài sẽ trực tiếp can thiệp: "Thánh Thần Chúa sẽ ngự xuống trên Bà và quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên Bà, vì thế Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa".

Maria có hiểu những lời đó không? Không gì rõ rệt hơn. Maria, tuy còn trẻ nhưng chắc chắn không là một thiếu nữ kém thông minh, vã lại nàng đã được nuôi dưỡng bằng Thánh Kinh từ nhỏ, không lẽ không hiểu?

Những từ "Thánh Thần Chúa, Đấng Tối Cao, Con Thiên Chúa" đập mạnh vào tâm trí của nàng, không lẽ nàng không hiểu?

Nhưng Sứ Thần nói rõ hơn:" Kìa, bà Êlisabet, chị họ của Bà, tuy già rồi mà cũng được cưu mang một đứa con trai... nay đã có thai được sáu tháng". Một tin vui cho Maria đồng thời là một bằng chứng. Và sau cùng là một câu xác quyết mạnh mẽ: " Đối với Thiên Chúa, không có gì mà không thể làm được".Sau nầy, Maria nói với bà Êlisabet: "Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi những điều trọng đại, Danh Người thật chí thánh chí tôn."

Trong giây phút ấy, những gì Maria đã học biết trong Kinh Thánh, những kỳ công của Thiên Chúa trong lịch sử vụt xuất hiện dồn dập trong tâm trí nàng. Nàng cúi đầu vâng phục: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói".

Maria đã trở thành nữ tỳ của Chúa, hoàn toàn là của Chúa, hoàn toàn phó thác trong tay Đấng Toàn Năng mà nàng đã tin tưởng.Nàng được bảo đảm về mọi mặt. Nàng không cần phải suy nghĩ gì cả, nàng chỉ vâng phục, một sự vâng phục tự do, đầy tin tưởng.

Mẹ Maria,

Con nhìn Mẹ. Mẹ trong sáng làm sao! Mẹ xuất hiện trước mắt con như một ánh sáng dịu êm, tỏa mát. Thái độ, những lời thân thưa khôn ngoan, rõ rệt của Mẹ, khiến con rộn vui.

Những hồng ân Chúa ban cho Mẹ làm con sung sướng.

Con muốn nhảy mừng khi nhìn Mẹ tuyệt vời trong sáng. Con muốn nép mình bên Mẹ để thì thầm một lời nói yêu thương: con yêu Mẹ.

Cùng với Sứ Thần, cùng với bao nhiêu tâm hồn yêu Mẹ, con muốn nói:

Kính mừng Maria đầy ơn phước,

Đức Chúa Trời ở cùng Bà".

Con muốn hòa tiếng với thi hào trứ danh Paul Claudel để nói lên với Mẹ những lời ân tình chan chứa:

Mười hai giờ trưa.

Con thấy nhà thờ mở cửa,

Phải bước vào thôi.

Lạy Mẹ Chúa Giêsu –Kitô,

Con đến không phải để cầu xin.

Con không có gì để dâng, và không có gì để xin.

Con chỉ đến, thưa Mẹ, Chỉ để nhìn Mẹ thôi.

Nhìn Mẹ, khóc lên vì sung sướng,

Biết rằng con là con của Mẹ, và Mẹ đang ở đây.

Chỉ cần một khoảnh khắc thôi khi mọi sự đều dừng lại.

Mười hai giờ trưa!

Ở với Mẹ trong nơi Mẹ đang có mặt,

Không nói gì, nhìn khuôn mặt Mẹ thôi,

Để cho con tim hát lên những khúc hát của riêng nó.

Không nói gì, nhưng chỉ hát thôi, vì trái tim con quá đầy.

Như con chim sáo cứ hát những giai điệu bất chợt theo ngôn ngữ của nó.

Vì Mẹ đep,

Vì Mẹ Vô Nhiễm nguyên tội.

Người nữ rồi cũng được phục hồi trong Ân Thánh,

Tạo vật, trong vinh dự đầu tiên và trong sự tươi nở cuối cùng của nó,

Như thuở ban đầu xuất hiện từ bàn tay Thiên Chúa,

Trong ánh ban mai của sự rực rỡ khai nguyên.

Vẹn toàn khôn tả,

Vì Mẹ là Mẹ Chúa Giêsu,

Trong tay Mẹ, Ngài là chân lý và là nguồn hy vọng duy nhất, và cũng là quả phúc độc nhất(...).

Lạy Mẹ Chúa Giêsu,

Con cám ơn Mẹ.

Paul Claudel ( La Vierge à midi ).

Lm Trầm Phúc.