mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4399
mod_vvisit_counterHôm Qua6351
mod_vvisit_counterTuần Này4399
mod_vvisit_counterTuần Trước43828
mod_vvisit_counterTháng Này106757
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12139969

We have: 74 guests online
Your IP: 54.163.20.57
 , 
Today: Nov 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



THIEN CHUA LA CHA CUA TOI - CN13TN-B PDF Print E-mail

Cái đụng chạm kỳ diệu và tuyệt vời

"Con gái tôi sắp chết. Xin đến đặt tay trên con tôi...

nếu tôi chỉ đụng chạm tới áo Người, tôi sẽ được khỏi bệnh."

Qua hai câu chuyện của bài Phúc Âm MC 5, 21-43 nói về người đàn bà và em bé gái con của người trưởng hội đường, chúng ta học được một bài học quan trọng vệ sự tin tưởng vào lòng thương xót, ân sủng, và uy quyền của Thiên Chúa.

CÁC BẠN có thể đoán được là người đàn bà đã mang căn bịnh trong mình từ nhiều năm nay, có thể cũng bằng như số tuổi đời của em bé trong bài Phúc Âm. Cả bà ta và ông bố của cô bé gái đã nuôi hy vọng rằng sẽ có một ai đó nghe được và đáp trả lại lời kêu cứu khẩn thiết của họ. Một ai đó chính là Chúa GIêsu ở làng Na-da-rét. Qua bài Phúc Âm thánh sử Mát-Cô cho chúng ta thấy Chúa Giêsu điễn tả việc săn sóc của Thiên Chúa dành cho những người nghèo khổ qua việc chữa lành căn bệnh lâu năm của người đàn bà và nâng dậy từ cỏi chết đứa con gái bé nhỏ của người trưởng hội đường

Thiên Chúa qua con người của Đức Kitô nghe được những tiếng kêu khóc trong đớn đau và Ngài động lòng với nối thống khổ gian nan của con ngươi. Trong bài Phúc Âm hôm nay, Thánh Mát-Cô cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa mà tôi và bạn tin là một Thiên Chúa mà chúng ta có thể cảm nghiệm được Ngài ngay lúc này trong cuộc sống, bằng nhiều cách thức thí dụ như là sự chăm sóc cho đứa con nhỏ đang đau ốm hoặc lo lắng cho bố mẹ già yếu; trong sự kỳ diệu của ơn gọi làm cha mẹ, trong niềm hạnh phúc với việc đứa con trẻ mới được sính ra đời; trong sự ăn mừng của những năm dài sống đời sống ơn gọi hôn nhân, trong sự phục hồi của những sự nghiệm ngập về cờ bạc, hút sách, v.v... và còn vô số những cách khác để chúng ta có thể cảm nghiệm và nhận ra được sự đồng hành của Thiên Chúa trong cuộc sống.

Ân sủng của Thiên Chúa luôn hiện hữu ở mọi nơi. Thiên Chúa ở với chúng ta, cho chúng ta, ở giữa chúng ta và ở ngay bên cạnh chúng ta. Ngài thật sự là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Còn hơn thế nữa, Thiên Chúa hiện diện trong những hoàn cảnh khốn cùng nhất để Ngài có thể làm những phép lạ có ảnh hưởng đến đời sống của chúng ta như phép lạ của lòng can đảm, của niềm hy vọng, của đức tin, lòng ăn năn thống hổi và một sự khởi đầu, một cuộc sống mới.

Khi cuộc sống đang từ từ thoát ra khỏi thân thể của người đàn bà và của cô bé gái, thì chỉ có vững tìn vào Chúa Giêsu mới có thể phục hồi lại sự sống bằng sức mạnh của Ngài . Sức mạnh đó đến qua việc đụng chạm vào Thiên Chúa. Người đàn bà đã chạm vào áo Chúa Giêsu, trong khi đó Chúa Giêsu nắm tay cô bé nhỏ. Những nhà nghiên cứu về y khoa nhận ra rằng, sức mạnh của việc chữa lành cho những người đau ốm phụ thuộc rất nhiều vào lòng tin và ước muốn được hoàn toàn khỏi bệnh và khỏe trở lại của họ. Chúng ta có đức tin như người đàn bà hay người cha của cô bé trong bài Phúc Âm để chạm đến hoặc được bàn tay Chúa Giêsu chạm đến, ngõ hầu bất cứ điều gì đã chết trong con người của chúng ta sẽ được phục hồi lại, sống lại không?

QUÝ BẠN biết rằng người đàn bà trong bài Phúc Âm là một người mà bị xã hội và tôn giáo loại bỏ vì căn bệnh mà bà ta đang cưu mang. Theo quan niệm thời đó, thì ba ta bị liệt vào hạng người dơ bẩn. Bà ta không được đụng vào ai hay được bất cứ một ai đụng chạm đến. Tuy nhiên, ba ta đã đánh liều, vương tay ra để đụng vào áo của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã không từ chối bà, trái lại Ngài con chữa lành và gọi bà ta bằng hai chữ thân thương "con gái." Từ lúc đó, bà ta không còn là người bị xã hội loại bỏ nữa, bà bà ta đã được phục hồi vị trí là con trong nhà của Thiên Chúa như mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu Kitô đã đến và đang đến để xây dựng lại những gì đã hư mất, và kêu gọi những người cô đơn, đang ở bên lề cuộc sống trở lại với cộng đoàn.

Điều gì trong lối sống và suy nghĩ khiến mỗi người TÍN HỮU cảm thấy mình bị lạc loài với Giáo Hội, với cộng đoàn giáo xứ? Làm cách nào để mỗi người chúng ta có thể vương tay ra chạm đến Chúa Giêsu như ngươi đàn bà trong bài Phúc Âm, để Ngài cứu và chữa lành.
Phó tế Giuse Nguyễn Xuân Văn

-----------------------------------------