mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6456
mod_vvisit_counterHôm Qua8188
mod_vvisit_counterTuần Này21591
mod_vvisit_counterTuần Trước43238
mod_vvisit_counterTháng Này68364
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12264597

We have: 86 guests online
Your IP: 52.91.185.49
 , 
Today: Dec 11, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



SONG TINH THUC - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Aug 30 at 11:53 PM

TỈNH THỨC

Khi còn trẻ, Kazantzakis viếng thăm một tu viện; ông rất mến mộ một tu sĩ khổ hạnh sống ở đó, là Cha Makarios. Kazantzakis đã ghi lại cuộc đàm đạo dưới đây:

- Cha ạ, Cha sống một đời thật nghiêm nhặt. Con cũng muốn mình được cứu rỗi. Nhưng liệu có cách sống nào khác không, thưa Cha?
- Dễ chịu hơn ư?
- Nhân bản hơn, thưa Cha.
- Một, chỉ có một.
- Là gì vậy?
- Chỗi dậy. Để trèo lên một loạt bước phải trèo. Từ cái bụng no đến cái bụng đói, từ cổ họng sảng khoái đến khát khô, từ vui mừng đến đau khổ. Thiên Chúa ở đó, nơi đỉnh chóp của cơn đói, cơn khát, và đau khổ. Ma quỷ ở đó, nơi đỉnh chóp của đời sống thoải mái dễ chịu. Con chọn đi.
- Con vẫn còn trẻ. Thế giới này lại thật kỳ diệu. Con còn có thời gian để chọn lựa mà.
Vươn tay ra, vị khổ tu già chạm vào đầu gối tôi và nói:
- Tỉnh dậy đi, con của ta. Tỉnh dậy trước khi cái chết đánh thức con dậy.
Tôi sầm mặt xuống và nói:
- Con vẫn còn trẻ mà!
Nhưng ngài bảo:
- Sự chết thích người trẻ. Địa ngục thích người trẻ. ĐỜI SỐNG GIỐNG NHƯ MỘT CÂY NẾN ĐƯỢC THẮP LÊN, DỄ DÀNG BỊ DẬP TẮT. Hãy cẩn thận, tỉnh dậy đi con!
Tỉnh dậy! TỈNH DẬY, TRƯỚC KHI CÁI CHẾT ĐÁNH THỨC CON DẬY!

===================

Chúa Giêsu luôn nhắc nhở tôi tỉnh dậy và tỉnh thức. Thế nghĩa là gì? Tôi ngủ vùi vào sự chết như thế nào? Tôi tỉnh dậy và tỉnh thức như thế nào?

Thật khó để ý thức trọn vẹn về giây phút hiện tại tôi đang sống. Tôi có thói quen cho rằng những gì quý báu nhất (sức khỏe, những kỳ diệu trong tư tưởng, tình yêu, tình bạn...) đều là chuyện đương nhiên. Tôi ngủ vùi, ngủ vùi rất sâu, xa khỏi Thiên Chúa và chính mình.

Làm sao để tỉnh dậy? Có một kho văn phẩm trình bày cách sống giây phút hiện tại và cách tỉnh thức đối với nội tâm, đó là: sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng. Tuy nhiên, tôi không thể làm như thế, vì đơn giản là tôi... không thể giữ chủ đích và nhận thức này trong suốt thời gian dài. Suy nghĩ về cái-chết-sẽ-đến, sẽ làm tôi thức tỉnh. Một cơn đột quỵ, đau tim, hoặc một căn bệnh ngặt nghèo cũng vậy; nhưng tôi chỉ có nhận thức này trong một thời gian ngắn chứ không thể kéo dài trong nhiều chục năm.

Không ai có thể duy trì nhận thức này mãi. Không ai có thể sống bảy tám mươi năm mà ngày nào cũng xem là ngày cuối cùng của đời mình.

Sự khôn ngoan thiêng liêng cho tôi một câu trả lời khác:

- Những xao nhãng, bận tâm, và áp lực hàng ngày sẽ luôn tác động trên tôi.
- Mọi truyền thống tâm linh đều có các nghi thức hằng ngày nhắc đi nhắc lại để giúp tôi tỉnh thức, giống như chiếc đồng hồ báo thức vào giờ tôi cần thức dậy.

Như vậy, TÔI CẦN BẮT ĐẦU MỘT NGÀY SỐNG BẰNG NHỮNG LỜI CẦU NGUYỆN. Nếu một sáng nào đó tôi không cầu nguyện thì không có nghĩa là tôi phải chịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, nhưng tôi có khuynh hướng đánh mất buổi sáng đó, và có thể mất nhiều giờ hơn cho đến tận trưa, khi tôi loay hoay và mắc cạn trong đống tạp nhạp nơi tâm hồn mình. Cầu nguyện trước bữa ăn cũng vậy. Khi tôi không tạ ơn Chúa trước khi ăn, tôi không làm Chúa buồn lòng, nhưng tôi lỡ mất cơ hội làm cho bữa ăn của mình được phong phú. Kinh Phụng Vụ và Phép Thánh Thể cũng có mục đích đó; chúng gọi tôi ra khỏi cơn ngủ mê.

Tôi không thể sống mọi ngày như ngày cuối cùng của mình. Những lao đao, xao nhãng, bận rộn của cuộc sống luôn đẩy tôi vào cơn ngủ vùi. Nhưng chắc chắn một điều: các nghi thức thiêng liêng - là các đồng hồ báo thức cho tâm hồn - sẽ giúp tôi tỉnh thức, để tôi đừng chỉ thức dậy khi đối diện với cơn đau tim, đột quỵ, ung thư, hoặc cái chết.

(theo Cha Ron Rolheiser, OMI)