mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5975
mod_vvisit_counterHôm Qua11557
mod_vvisit_counterTuần Này77233
mod_vvisit_counterTuần Trước78143
mod_vvisit_counterTháng Này38627
mod_vvisit_counterTháng Trước298957
mod_vvisit_counterTất cả16174982

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THÁNH CA TIN MỪNG CN3MV-A PDF Print E-mail

CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THÁNH CA TIN MỪNG - CN3MV-A
Dec 13 at 10:54 AM
Kinh Chuc Quy Cha, Quy Thay, Quy Soeurs, Quy AnhChi va GiaDinh cuoi tuan VuiVe - BinhAn. HXLy.

Nếu khởi đầu Mùa Vọng là một màu xanh của những tâm hồn biết rằng Thiên Chúa hằng hy vọng vào mình và hành trình Mùa Vọng là một màu tím của những cuộc đời sám hối, thì ở giữa lòng Mùa Vọng, đời người đã được đặt vào một vận hành mới với một năng lực mới cho một cuộc đời mới. Những cái mới ấy Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay diễn tả bằng một niềm vui và lễ phục minh họa bằng một tông màu bất ngờ tươi sáng để cùng với Giáo Hội, Chúa Nhật hôm nay xin được gọi tên Mùa Vọng là mùa màu hồng.


Vâng! Màu hồng.
Không phải vô cớ mà thánh Phaolô năm xưa đã kêu gọi các tín hữu của mình "Hãy vui lên!" cũng chẳng phải tình cờ khi Phụng Vụ gọi Chúa Nhật thứ ba Mùa Vọng là Chúa Nhật của niềm vui, mà tất cả đã là một hữu ý dàn dựng để làm nổi bật lên nỗi vui mừng và niềm hy vọng không phải như hai nỗi niềm đặt cận kề nhau, mà như hai yếu tố tương tại vào nhau của cùng một nỗi niềm duy nhất kết nên đời sống Kitô hữu. Có hy vọng là có niềm vui.

Giữa một thế giới náo nhiệt , ánh nến Mùa Vọng lặng lẽ nổi lên như một lời mời gọi dành cho mọi người, nhắc họ về cách hiện diện chân thực với chính mình. Mùa Vọng, gốc tiếng Latin là adventus, nghĩa là 'đến', tức chỉ về mùa của đợi trông, của hy vọng. Để diễn tả ý nghĩa đó, các nhà thờ thường đặt bốn ngọn nến, mỗi tuần thắp thêm một ngọn. Ánh nến biểu trưng cho một sự canh thức, đợi chờ; và ánh nến cũng mời gọi chúng ta đi vào một sự an tĩnh, thinh lặng.
Ánh sáng của ngọn nến sẽ vô nghĩa, nếu nó chỉ để tự soi sáng và tự khoe chính mình. Khi ngọn nến bắt đầu cháy, thì đó cũng là khởi đầu của sự tàn lụi nơi chính nó. Nhưng ánh nến Mùa Vọng mang đầy ý nghĩa, vì nó ám chỉ và báo hiệu sự ngự đến của Đấng là nguồn mọi ánh sáng, Đấng xoa tan đêm tối gian trần bằng ân sủng bình an và cứu độ. Con người cũng vậy: chúng ta chỉ thấy sự hiện hữu của mình có ý nghĩa nếu cuộc sống của ta biểu lộ một niềm hy vọng cho chính mình và cho tha nhân. Đó là niềm hy vọng về một cùng đích nào đó vượt trên hiện tại của chính mình. Chỉ khi ta cho thấy rằng đời người không chỉ bị đóng khung hay gói gém trong những nhu cầu vật chất, mà còn có điều gì đó sâu hơn nữa, cao hơn nữa, đáng theo đuổi hơn nữa, lúc đó đời ta mới thực sự có nghĩa.

Ngọn nến Mùa Vọng cũng là biểu tượng cho sự âm thầm, khiêm hạ và lặng lẽ. Ánh sáng từ ngọn nến không có cường độ lớn và chói chang như ánh đèn điện, mà dịu dàng và nền nã như ánh trăng. Nhưng chính nét khiêm hạ đó lại có sức lay động tâm hồn, gợi lên một sự ấm cúng và thâm sâu đến kỳ lạ. Con người chúng ta cần cảm nếm những khoảnh khắc và không gian lắng đọng, để cảm nghiệm chiều sâu của cuộc đời này, để thấy ta đang được hiện diện với chính mình. Vì thế, tựa như ánh nến, chúng ta cần một mức độ âm thầm và khiêm hạ nào đó, để không chỉ mang lại chiều sâu cho lòng mình, mà còn để sửi ấm cho tâm hồn tha nhân nữa.
Các ngọn nến Mùa Vọng không đứng một mình, mà kề cận và cháy sáng bên nhau. Nếu chỉ cháy sáng một mình, ngọn nến trở nên yếu ớt và thật mong manh. Nó tự cô lập và có thể bị thổi gió tắt bất cứ lúc nào. Nhưng khi chiếu sáng kề cận nhau, các ngọn nên trở thành biểu tượng của một tinh thần bất diệt. Chúng ta cũng vậy. Ơn gọi làm người không phải là để sống một mình, mà là sống chung với nhau. Chính trong tương quan với tha nhân mà ta thấy rõ hơn chính mình. Nói theo kiểu triết gia Levinas, chỉ khi chú ý vào tha nhân, đối thoại với tha nhân, và từ nơi tha nhân mà đời ta được xây dựng, và ta mới có thể biết mình là ai. Và cũng nhờ đời sống tương quan với tha nhân mà ta có cảm thức khao khát về một sự quy tụ và kết hợp vĩnh cửu vượt trên tình trạng hiện tại.

Mùa Vọng đã về và Thiên Chúa vẫn đang ngỏ lời với ta ngay giữa lòng của một cuộc sống đầy ồn ào, náo nhiệt và vội vã. Ngài mời gọi chúng ta đi vào hiện diện với chính mình, để trong sự hiện diện đó, ta thật sự kinh nghiệm được mầu nhiệm Nhập Thể, cảm nhận được sự hiện diện đầy sinh động của Con Thiên Chúa trong lòng ta, lấp đầy những trống vắng và bất định của ta ngay giữa cuộc sống này. Chính trong sự hiện diện cách tĩnh tại với chính mình đó mà ta mới thấy mình có những 'neo đậu', những bến bờ, để ta không còn quay quắt đi tìm chính mình một cách vô phương hướng, để cuộc sống này không bị trôi dạt một cách vô ích hay trở nên trống vắng. Và cũng chỉ trong sự tĩnh tại đó mà ta mới đủ sức để gánh vác những niềm riêng của mình và của tha nhân trong cuộc hiện hữu đầy mong manh này.
Ánh nến Mùa Vọng gợi nhắc cho chúng ta con đường để đi vào lối hiện diện như thế. Giữa một nhịp sống ồn ào, náo nhiệt và vội vã, như ánh nến, chúng ta cũng cần có những không gian và thời gian nhất định của tinh thần canh thức, đợi chờ. Tựa những cây nến Mùa Vọng, chúng ta cũng được gọi mời hướng về tha nhân và chiếu sáng cho họ bằng sức sống và cống hiến của mình.

Sự đơn sơ, khiêm hạ và lặng lẽ của ánh nến cũng là bài học cho chúng ta về những điều kiện cần thiết để tâm hồn mình có thể đón nhận được mầu nhiệm Nhập Thể của Ngôi Lời, Đấng vốn đã làm người cách hiền lành, khiêm nhường, được hạ sinh vào thế giới trong lặng lẽ. Chỉ khi hiện diện như vậy, tâm hồn ta mới đủ lặng và lắng để cảm nhận sự giao hoà của mầu nhiệm Giáng Sinh, rằng Thiên Chúa đến để ôm ấp con người, và để con người có thể ôm ấp Thiên Chúa.

" Hail, star of the sea,
Nurturing Mother of God,
And ever Virgin
Happy gate of Heaven."

---------------------------------