mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay13157
mod_vvisit_counterHôm Qua3718
mod_vvisit_counterTuần Này28769
mod_vvisit_counterTuần Trước40030
mod_vvisit_counterTháng Này139687
mod_vvisit_counterTháng Trước228546
mod_vvisit_counterTất cả28003749

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM NGÔ PHÚC HẬU - CN24TN-C PDF Print E-mail

Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật 24 Thường niên C
Lc 15, 1 – 3.11b – 32
Chúa Giê-su có một tông đồ, lý lịch đen như mõm chó. Đó là ông Mát-thêu, nhân
viên thuế vụ của nhà nước La-mã xâm lược. Đồng bào Do Thái coi ông như một
tên ngoại quốc và ngoại đạo. Đạo Do Thái ra vạ tuyệt thông tiền kết và cách ly
cho ông.

Chúa tuyển chọn Mát-thêu làm môn đệ khiến các ông Pha-ri-sêu ngứa
mắt chịu không nổi. Mát-thêu bị vạ tuyệt thông cách ly, thế mà Chúa phớt lờ
giáo luật, Ngài đến dùng bữa tại nhà ông ấy. Lại bị ngứa mắt nữa, các ông
Pha-ri-sêu bèn thắc mắc với các Tông đồ: "Tại sao thầy trò các anh lại dùng bữa
với phường tội lỗi?"
Chưa hết đâu, sau này trên đường truyền giáo có một đoàn phụ nữ tháp tùng.
Trong đó có một người mà lý lịch còn đen hơn lý lịch của Mát-thêu nữa. Đó là cô
điếm Mác-đa-la, vì được nghe lời Chúa mà hoàn lương. Chắc chắn các ông
Pha-ri-sêu còn bị ngứa mắt nhiều hơn nữa. Kệ, Chúa vẫn cứ yêu thương người
tội lỗi và coi đó như một liều thuốc nhiệm mầu để làm người tội lỗi hoàn lương.
Đây là một mạc khải của Chúa Cha: yêu thương và cứu độ người tội lỗi. Để trình
bày mạc khải đó, Đức Giê-su đã sáng tác một dụ ngôn mang tên "Người cha
nhân từ". Nội dung của dụ ngôn được trình bày như sau:
Một người cha có hai đứa con. Đứa con cả ngoan như thiên thần. Thằng em thì
chỉ biết ăn chơi. Nó xin cha chia gia tài để nó có vốn làm ăn. Theo luật Do Thái,
thì gia tài này được chia làm ba phần: một phần cho anh cả; một phần cho chú
em; một phần nữa trao cho anh cả quản lý để có cái phụng dưỡng cha mẹ và lo
hậu sự cho các ngài.
Chú em ôm tiền đi phương xa không phải để kinh doanh, mà để ăn chơi xả láng.
Ăn chơi xả láng, được văn hóa Việt Nam gọi là "Tứ Đổ Tường", tức là: cờ bạc;
rượu chè; xì ke và đĩ điếm. Rượu chè, xì ke, đĩ điếm thì cả năm mới xài hết số tiền
ấy. Nhưng cờ bạc thì chỉ một đêm cũng sạch túi.
Hết tiền thì phải đi làm mướn. Được người ta mướn nuôi heo. Nuôi heo thì chủ
cho ăn cơm. Nhưng vẫn thấy nhục vì heo được xếp vào loại gây uế. Hắn tự cảm
thấy mình thua con heo, con vật gây tội lỗi. Hắn bèn trốn về nhà xin lỗi cha và
xin làm đầy tớ cho cha thôi.

Hắn không thể ngờ được rằng cha hắn vẫn hằng ngày ngóng chờ ngày trở về của
hắn. Về tới nhà, cha hắn ôm đứa con hư vào lòng. Hắn xin lỗi cha, cha như điếc
không nghe. Hắn xin làm đầy tớ, cha hắn cũng như điếc không nghe. Tay ôm
hôn con, miệng thì gọi đầy tớ đem quần áo mới ra mặc cho nó, lấy dép xỏ vào
chân, lấy nhẫn xỏ vào tay, rồi mổ bê béo ăn mừng. Văn nghệ um sùm...
Thằng con ngu dại làm khổ người cha. Người cha thì yêu con như một người cha
khùng. Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận gọi người cha ấy là người khùng yêu
như một người khùng. Nhưng sau đó Đức Hồng Y Thuận lại nói rằng: "Chỉ có
tình yêu khùng như thế mới diễn tả được tình yêu của Chúa Cha, một tình yêu
mà loài người không thể diễn tả hết được bằng bất cứ hình ảnh nào, bằng bất cứ
ngôn ngữ nào.
Chúa yêu chúng ta như thế đó. Chúa yêu người tội lỗi như thế đó. Chúng ta chỉ
còn biết cúi đầu, đấm ngực rồi ôm Chúa vào lòng. Ôm thật chặt. Ôm mãi và
đừng buông tay thôi ôm.
Linh mục Piô Ngô Phúc Hậu