HANH PHUC HON NHAN # 48 = THA THU
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3433
mod_vvisit_counterHôm Qua8254
mod_vvisit_counterTuần Này26589
mod_vvisit_counterTuần Trước50260
mod_vvisit_counterTháng Này104071
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11556157

We have: 72 guests online
Your IP: 54.196.73.22
 , 
Today: Aug 15, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



HANH PHUC HON NHAN # 48 = THA THU PDF Print E-mail

THA THỨ: YẾU TỐ ÐEM LẠI HẠNH PHÚC
Một ứng dụng của tâm lý đạo đức
"Như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con" (Mt 6:12). Bạn đã đọc và suy niệm những lời này bao giờ chưa? Và nhất là bạn đã thực hành theo lời dậy này của Chúa chưa? Kinh nghiệm tha cho người khác là một kinh nghiệm không chỉ mang tính chất tâm linh, đạo đức, mà còn ảnh hưởng đến cả tâm lý của con người nữa.

Ðể phần nào cảm nghiệm được tại sao Chúa Cứu Thế đã dậy phải cầu xin ơn tha thứ này, ta cần đi sâu vào kinh nghiệm của cá nhân mỗi người khi được tha thứ. Khi ta được tha thứ về một lỗi lầm nào đó, thì ngoài sự bình an của tâm linh (lương tâm), nó còn mang đến sự nhẹ nhàng và thoải mái về mặt tâm lý nữa.

Chúa Giêsu khi dậy tha thứ cho nhau, Ngài không dừng lại ở khía cạnh tâm linh hay tâm lý nhưng còn đi xa hơn nữa khi dẫn ta đến cốt lõi của ý nghĩa hành động tha thứ, đó là tình yêu. Một hình thức tâm lý đạo đức ứng dụng. Ý nghĩa này được Thánh Luca ghi lại qua trường hợp của người thiếu nữ trong Tin Mừng với một kết luận rất rõ ràng, "được tha nhiều vì yêu mến nhiều" (Luca 7:47). Yêu nhiều thì được tha nhiều. Ðược tha nhiều vì yêu nhiều. Tình yêu và tha thứ là một liên hệ nhân quả.

Tâm lý khi được tha:
Khi làm một điều lầm lỗi mà lại cố tình che đậy, giấu giếm, thì hậu quả trực tiếp là sự bất an của tâm hồn (lương tâm). Nó được diễn tả qua thái độ phập phồng sợ hãi, và ngờ vực. Ảnh hưởng này trực tiếp tác động đến tâm lý sống. Sợ hãi và ngờ cực chính mình. Mình có thể che đậy lỗi lầm ấy được đến bao giờ? Liệu có một lúc nào đó, sơ ý mình tiết lộ lỗi ấy cho ai không? Hoặc có ai nhận ra hay phát giác ra được lỗi của mình không? Nếu lỗi mình bị phát hiện thì hậu quả sẽ ra sao? Và từ sự sợ hãi dẫn đến ngờ vực.

Ngờ vực khả năng che đậy của mình, và ngờ vực những người chung quanh mình. Càng cố tình lẫn tránh, che đậy, thì sự bất an càng theo sát ta như bóng với hình. Theo khảo cứu của các trường hợp tội phạm cho biết, đa số các thủ phạm giết người sau một thời gian lẩn trốn đã tự mình ra đầu thú. Ðiều này có thể giải thích được bằng sự cắn rứt của lương tâm. Trong lãnh vực siêu hình, nó cũng có thể được giải thích như do oan hồn người chết ám ảnh và thúc đẩy. Nhưng khi có lỗi mà được tha thì cảm giác ấy mới thật tuyệt vời. Kinh nghiệm này là một kinh nghiệm mà mỗi người, qua cảm nghiệm cá nhân đều đã trải qua, kể cả bản thân người viết.

Tôi nhớ hôm đó, vô tình đã làm vỡ một chiếc bát cổ trong bộ sưu tập đồ cổ của thầy tôi. Với truyền thống giáo dục và sửa phạt thời ấy, tôi tin chắc mình sẽ bị một trận đòn có cái tội - dù rất vô tình - này. Sợ hãi, tôi đã nhặt mấy mảnh vỡ ghép lại thành nguyên hình chiếc bát, và để nó vào trong tủ như không hề cho chuyện gì xảy ra. Không may cho tôi, ít hôm sau đó có người khách quí đến chơi nên phải dùng đến bộ bát cổ. Thay vì bảo tôi đi lấy bát, đích thân thầy tôi mở tủ lấy bát. Khi vừa đưa tay cầm chiếc bát lên, thầy tôi như khựng lại, vì thấy chiếc bát tự nhiên rơi ra từng mảnh. Tôi nghĩ rằng thầy tôi biết rõ ai là thủ phạm, nhưng ông không nói gì. Ðợi cho đến khi khách về, ông mới gọi tôi lại và hỏi:

- Ai làm vỡ chiếc bát vậy?
Biết mình không thể che giấu được tội lỗi, và sợ rằng mình rất có thể bị phạt nặng hơn nếu nói dối, tôi đã mếu máo trả lời:
-- Con! Con vô ý làm vỡ nó mấy hôm trước.
- Lần sau cẩn thận. Mà nếu đã làm lỗi thì phải cho thầy mẹ biết không được giấu đút như vậy nghe chưa. Lần này tha cho tội vô ý làm vỡ bát, nhưng tội che giấu thì phải phạt. Ra quì ở góc tường kia đến khi nào cho đứng lên mới được.

Trong suốt thời gian quì ở góc tường, tuy đầu gối có bị mỏi nhưng lòng tôi nhẹ nhàng như trút được một tâm sự nặng nề. Loại bỏ được mặc cảm tội lỗi đã theo tôi trong suốt mấy ngày trước. Nào là không biết bao giờ thì tội tôi sẽ bị phát giác? Phải bào chữa như thế nào khi bị hỏi tới? Và hình phạt nào sẽ xẩy ra? Sức ép tâm lý còn kinh khủng hơn khi tôi biết rằng thầy tôi đã phát giác ra cái bát đã bị vỡ, vậy mà ông vẫn giữ im lặng. Từng giây, từng phút yên lặng ấy là một cực hình đối với tôi. Kinh nghiệm nhẹ nhàng, thoải mái khi được tha thứ này hơn 50 năm sau bây giờ nhớ lại, nó vẫn là một kinh nghiệm quí giá giúp tôi hiểu thế nào là có lỗi và được tha lỗi.

"Yêu nhiều thì được tha nhiều". Thánh sử Luca tuy không ghi lại bất cứ một câu nói nào của người thiếu nữ với Chúa Giêsu, ngay cả một lời xin lỗi ngắn gọn, thí dụ: "Lạy Thầy, con là người tội lỗi!" Hoặc: "Lạy Thầy, con yêu mến Thầy"... Nhưng ai cũng hiểu được tình yêu mà thiếu nữ này dành cho Chúa Giêsu, qua hành động thống hối của nàng. Ðó là một bình dầu thơm quí giá đã khiến Giuđa phải tiếc rẻ. Là những giọt nước mắt ăn năn. Là mái tóc gợi tình gợi cảm nàng đã từng làm mê hoặc nhiều người nay được dùng để lau chân cho Ngài.

Tiến sĩ tâm lý Trần Mỹ Duyệt

---------------------