mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2149
mod_vvisit_counterHôm Qua7975
mod_vvisit_counterTuần Này25319
mod_vvisit_counterTuần Trước41075
mod_vvisit_counterTháng Này91755
mod_vvisit_counterTháng Trước182520
mod_vvisit_counterTất cả11954396

We have: 78 guests online
Your IP: 54.161.100.24
 , 
Today: Oct 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



HOC HOI DE SONG DAO # 43 = DUC TIN - LONG UOC MUON CUA CHUA PDF Print E-mail

BÀI GIÁO LÝ NGÀY THỨ TƯ ( 8A 37)

Công trường Thánh Phêrô, buổi yết kiến ngày thứ tư, 07.11.2012.

NĂM ĐỨC TIN. LÒNG ƯỚC MUỐN THIÊN CHÚA.

ĐỨC THÁNH CHA BENEDICTUS XVI

Anh Chị Em thân mến,

cuộc hành trình suy tư mà chúng ta đang cùng nhau thực hiện Năm Đức Tin nầy, ngày hôm nay hướng dẫn chúng ta suy tư đến một khiá cạnh hấp dẫn của kinh nghiệm con người và Kitô giáo: con người mang trong mình một khát khao bí ẩn đối với Thiên Chúa .

Một cách rất có ý nghĩa, Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo mở đầu bằng chính lời tuyên bô như sau:

- " Lòng ao ước Thiên Chúa được khắc ghi vào tâm khảm của con người, bởi vì con người được Thiên Chúa dựng nên và dựng nên cho Thiên Chúa; Thiên Chúa không ngừng lôi kéo con người về với Người và chỉ có nơi Thiên Chúa, con người mới tìm ra được chân lý và hạnh phúc mà mình không ngừng tìm kiếm " ( n. 27).

Một lời tuyên bố như vậy, ngay cả ngày hôm nay trong nhiều bối cảnh văn hoá tỏ ra có thể chấp nhận được, gần như dĩ nhiên, trái lại có vẻ như là một thách thức trong nền văn hoá tây phương thế bị tục hoá.

Thật vậy, nhiều người đương thời với chúng ta có thể đặt vấn đề là họ không cảm nhận được gì lòng ao ước đó đối với Thiên Chúa.

Ở nhiều lãnh vực rộng lớn trong xã hội, Thiên Chúa không còn phải là Đấng mà thiên hạ mong đợi nữa, ao ước nữa, đúng hơn là một thực tại không còn ai chú ý đến nữa, trước thực thể đó, con người cũng không còn cần phải cố gắng để nói đến.

Trên thực tế, những gì chúng ta đã định nghĩa như là " lòng ao ước Thiên Chúa " không phải hoàn toàn biến mất đi và hiện diện ngay cả ngày nay bằng nhiều cách, trong tâm hồn con người.

Lòng ước muốn con người luôn luôn hướng về một số của cải cụ thể, thường khi không có gì là thiêng liêng.

Tuy nhiên con người phải đứng trước câu hỏi về vật gì thực sự là " của cải " tuyệt đỉnh, và như vậy phải lượng ước mình với thực thể mà chính mình không thể tạo nên được, nhưng được mời gọi hãy nhận biết.

Thực thể nào có thể làm thoả mãn được con người ?

1 - Trong Thông Điệp đầu tiên của tôi, Deus caritas est, tôi đã tìm cách phân tích thế nào tính năng động nầy thực hiện được trong kinh nghiệm tình yêu con người, kinh nghiệm mà trong thời đại chúng ta được cảm nhận dễ dàng như là lúc ngất trí, ra khỏi chính mình, như là nơi mà con người cảm thấy mình có một ao ước vượt quá khả năng của mình đang đi xuyên qua.

Qua tình yêu, người nam và người nữ cảm nhận được, người nầy nhờ người kia, sự cao cả và vẻ đẹp của đời sống và thực tế.

Nếu điều mà tôi có được kinh nghiệm không phải chỉ là một ảo tưởng, nếu thực sự tôi muốn điều tốt đẹp cho người khác như là phương thức điều tốt đẹp cho cả chính tôi, thì tôi phải sẵn sàng vượt qua khỏi chính tôi, để phục vụ người đó, đến độ khước từ cả chính bản thân mình.

Như vậy, lời giải đáp cho câu hỏi về ý nghĩa kinh nghiệm tình yêu đi ngang qua động tác thanh tẩy và làm bình phục lại ý muốn, được đòi buộc bởi chính lợi ích mà chúng ta muốn cho người khác.

Chúng ta cần phải thực hành, luyện tập, cả sửa đổi, để cho điều tốt đẹp đó là điều thực sự được ao ước.

2 - Cuộc ngất trí khởi đầu, như vậy, được thể hiện thành cuộc hành trình,

- " cuộc ra đi vĩnh viễn khỏi cái tôi đóng kín nơi mình, hướng về cuộc giải thoát chính mình trong thái độ hiến tặng mình, và chính như vậy hướng về việc tìm lại được chính mình, đúng hơn hướng về việc khám phá ra Thiên Chúa " ( Enc. Deus caritas est, 6).

Qua cuộc hành trình nầy, con người sẽ tìm hiểu sâu đậm hơn về tình yêu mà mình có được kinh nghiệm ban đầu. Và sẽ đi sâu hơn nữa vào mầu nhiệm mà tình yêu đó thể hiện lên: thật vậy ngay cả người mình yêu có thể thoả mãn được lòng ước muốn đang có trong tâm hồn con người. Đúng hơn, tình yêu đối với người khác càng chính đáng bao nhiêu, tình yêu đó càng mở ngỏ rộng rãi hơn cho câu hỏi về căn nguyên và cùng đích của tình yêu, về tính cách có thể để cho tình yêu đó được kéo dài vô tận.

Như vậy, kinh nghiệm con người về tình yêu mang nơi mình động năng vượt quá chính mình: Đó là kinh nghiệm của một gia tài, khiến cho con người vượt qua khỏi chính mình và làm cho mình đứng trước mầu nhiệm liên hệ đến cả cuộc sống mình.

Nhưng suy tư tương tợ cũng có thể liên quan đến những kinh nghiệm khác của con người, như tình bạn hữu, kinh nghiệm về vẻ đẹp, lòng qúy chuộng đối với kiến thức: mỗi kinh nghiệm mà con người có được đưa con người đến mầu nhiệm đang bao gồm chính con người, mỗi mối ao ước hiện diện nơi trái tim con người, trở thành tiếng dội của lòng ao ước căn bản, mà không bao giờ có thể được thoả mãn bởi lòng ao ước sâu thẩm đó, đang ẩn giấu một điều gì bí ẩn, mà con người với đức tin không thể trực tiếp đạt đến được.

Nói cho cùng, con người biết điều không thể làm cho mình thoả mãn được, nhưng không thê tưởng tượng hay định nghĩa được điều có thể làm cho mình kinh nghiệm được niềm hạnh phúc mà mình đang nhớ nhung trong lòng.

Không thể biết được Thiên Chúa chỉ bằng lòng ao ước của con người.

Từ nhãn quang đó, mầu nhiệm vẫn cón bí ẩn: con người là người đi tìm Đấng Tuyệt Đối, đi tìm bằng những bước đi nhỏ bé và không có gì chắc chắn.

Tuy nhiên bằng kinh nghiệm của lòng ao ước, của " trái tim áy náy ", như Thánh Augustino đã nói đến, kinh nghiệm đó khá có ý nghĩa. Kinh nghiệm đó chứng tỏ cho chúng ta thấy rằng con người, trong nội tâm sâu thẩm của mình, là một thực thể tôn giáo ( cfr Cattechismo della Chiesa Cattolica, 28), " một người hành khất van xin Chúa " .

Chúng ta có thể dùng chính ngôn từ của Pascal:

- " Con người vô tận vượt quá con người " ( Pensieri, de. Chevalier 438; ed. Brunschvicg 434).

Đôi mắt chúng ta nhận ra được các vật thể, khi nào chúng được chiếu rọi bởi ánh sáng. Từ đó lòng ước muốn hiểu biết được chính ánh sáng làm sáng chiếu các vật thể trên thế giới và bằng những vật thể đó làm sáng tỏ lên ý nghĩa của vẻ đẹp.

Bởi đó chúng ta phải cho rằng cả trong thời đại chúng ta, bên ngoài có vẻ như chiều kích thiêng liêng bị giảm thiểu đi, cũng có thể mở ra một lộ trình hướng về ý nghĩa tôn giáo đích thực của cuộc sống, chứng tỏ cho thấy rằng ơn ban đức tin không phải là điều xuẩn động, phi lý.

Có lẽ phải là một hữu ích lớn lao, cho mục đích đó,

- phát động một loại phương pháp sư phạm của lòng ước muốn,

- hay một cuộc hành trình cho những người chưa tin, cũng như cho cả những ai đã được ơn đức tin.

Một phương pháp sư phạm gồm cả hai phương diện. Trước tiên tìm hiểu hoặc học lại hương vị đích thực của những niềm vui cuộc sống. Không phải tất cả mọi sự thoả mãn đều tạo ra nơi chúng ta cùng một tác dụng:

- một vài thoả mãn để lại một dấu vét tích cực, có khả năng làm cho tâm hồn được yên ổn, làm cho chúng ta năng động hơn và rộng lượng hơn;

- những thoả mãn khác trái lại, sau ánh sáng lúc ban đầu, có vẻ làm cho thất vọng các sự mong đợi đã được đánh thức và để lại sau mình sự cay đắng, không thoả mãn hay cảm tưởng rổng không.

Giáo dục từ thời thơ ấu để biết thưởng thức các niềm vui đích thực, trong tất cả mọi bối cảnh sống - gia đình, tình bạn hữu, tình liên đới hỗ tương đối với những ai đau khổ, khước từ chính cái tôi của mình để phục vụ người khác, lòng yêu chuộng đối với sự hiểu biết, nghệ thuật, các vẻ đẹp, thiên nhiên - tất cả những điều đó có nghĩa là làm nảy sinh ra hương vị nội tâm và nảy sinh ra kháng thể hữu hiệu chống lại thái độ tầm thường hoá và phẳng lặng hoá hiện đang phổ biến ngày nay.

Cả người lớn cũng cần khám phá lại các niềm vui nầy, ao ước có được thực tế thực sự, tinh chế mình khỏi trạng thái tầm thường mà mình cảm thấy mình bị vướng mắc. Như vậy sẽ trở nên dễ dàng hơn để bỏ rơi hoặc khước từ tất cả những gì , mặc dầu bên ngoài có vẻ hấp dẫn, nhưng thực sự tỏ ra nhạt nhẽo, nguồn gốc của nghiện ngập và không tự do.

,Và điều đó làm trổi vượt lên lòng ao ước Thiên Chúa, mà chúng ta đang đề cập đến.

3 - Một phương diện khác cùng song bước với khiá cạnh trước, đó là không bao giờ hài lòng về những gì đã đạt được.

Chính các niềm vui đích thực là những gì có khả năng giải thoát trong nội tâm chúng ta niềm áy náy lành mạnh , làm cho chúng ta trở nên kỳ vọng hơn - ao ước một điều tốt đẹp cao cả hơn, sâu đậm hơn - và đồng thời nhận thức được luôn luôn rõ ràng hơn rằng không có gì hữu hạn có thể lấp đầy con tim chúng ta.

Như vậy chúng ta, không được trang bị, sẽ học biết được hướng đến điều tốt lành mà chúng ta không thể xây dựng được hay bằng sức mạnh của mình tạo nên được, học biết được không để mình bị thất vọng bởi mệt nhọc hay trở ngại đến từ tội lỗi của chúng ta-

Nhưng về vấn đề nầy, chúng ta đừng quên rằng sự năng động của lòng ao ước luôn luôn được mở rộng cho sự cứu độ.

Ngay cả khi lòng ao ước đó bị lái đi trên những con đường sai trái, khi đuổi theo các thiên đàng nhân tạo và dường như mất đi khả năng hội nhập vào sự tốt đẹp đích thực.

Ngay cả bên bờ vực thẳm của tội lỗi, không tắt đi nơi con người tia lửa trong nội tâm mình,

- cho phép con người nhận ra được sự tốt đẹp đích thực, thưởng thức được,

- và như vậy bắt đầu một cuộc hành trình đi lên , mà Thiên Chúa với ơn sủng của Người, không bao giờ làm thiếu đi sự giúp đỡ của Người.

Hơn nữa, tất cả chúng ta đều cần bước đi trên con đường thanh tẩy và chữa trị lòng ao ước.

Chúng ta là những khách hành hương hướng về quê hương thiên quốc, về sự tốt lành đích thực, vĩnh viễn, mà không gì có thể cướp đi được.

Như vậy, không phải là trấn áp lòng ao ước trong trái tim con người, mà là giải thoát nó, để cho nó có thể đạt đến cao độ đích thực của mình.

Khi trong ao ước cửa sổ hướng về Thiên Chúa được mở ra, điều đó đã là dấu chỉ sự hiện diện của đức tin trong tâm hồn, đức tin là một ân sủng của Chúa.

Vẫn Thánh Augustino xác nhận rằng:

- " Với sự chờ đợi, Thiên Chúa mở rộng lòng ao ước của chúng ta; với lòng ao ước, Thiên Chúa mở rông tâm hồn và bằng cách mở rộng tâm hồn, Chúa làm cho tâm hồn trở nên có khả năng " ( Commento alla Prima Lettera di Giovanni, 4,6:PL 35,2009).

Trong cuộc hành hương nầy, chúng ta cảm thấy mình là

- anh em của tất cả mọi người,

- bạn đồng hành cả đối với những ai không tin, của những ai đang tìm kiếm, của những ai với lòng thành thật đang để cho sức năng đọng của lòng ao ước sự thật và điều tốt lành hỏi mình.

Chúng ta hãy cầu nguyện trong Năm Đức Tin nầy, xin Chúa tỏ ra diện mạo của Người cho tất cả những ai đang tìm kiếm Người với lòng thành thật.

Cam ơn Anh Chị Em.

Phỏng dịch từ nguyên bản Ý Ngữ: Nguyễn Học Tập.

( Thông tấn www.vatican.va, 07.11.2012).