CHIA SE TAI NHA QUAN - CHUYEN LU HANH
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3661
mod_vvisit_counterHôm Qua6776
mod_vvisit_counterTuần Này10437
mod_vvisit_counterTuần Trước54749
mod_vvisit_counterTháng Này142668
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11594754

We have: 131 guests, 1 members online
Your IP: 54.196.42.8
 , 
Today: Aug 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



CHIA SE TAI NHA QUAN - CHUYEN LU HANH PDF Print E-mail

CHUYẾN LỮ HÀNH

Kiếp người là một chuyến lữ hành, tất nhiên có khởi hành và kết thúc. Chuyến lữ hành có thể dài hoặc ngắn, nhưng ai cũng có hai điểm: Sinh và Tử – khởi hành từ lúc sinh ra và kết thúc vào lúc trút hơi thở cuối cùng. Sinh ra thì không mấy lo, nhưng chết là mối quan ngại lớn!

Chết là "chuyến định mệnh" của mọi người, không ai tránh khỏi, như Thánh Phaolô đã xác định: "Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét" (Dt 9:27). Tiền bạc, danh vọng, sự nghiệp,... mọi thứ đều không thể đem theo. Của thế gian trả lại thế gian, chỉ có một thứ duy nhất có thể đem theo: Nhân Đức.

Lúc nào cũng thấy có người chết, nhắc nhở chúng ta lúc nào cũng phải nghĩ đến cái chết của chính mình, không chỉ nghĩ đến Tử Thần mỗi dịp Mùa Chay và Tháng Cầu Hồn, hoặc một dịp đặc biệt nào đó. Thật vậy, cái chết có thể xảy đến với chúng ta bất cứ giây phút nào, đừng tưởng mình còn trẻ hoặc còn "ngon lành" mà khinh suất. Mỗi người chỉ có một "chuyến lữ hành" mà thôi. Và đừng quên điều quan trọng này: KHÔNG CÓ KIẾP LUÂN HỒI. Đừng ảo tưởng!

Cuộc đời có rất nhiều chuyến xe: Xe khách, xe tải, xe buýt, xe xích lô, xe ôm, xe chở hàng, xe buôn lậu, xe tăng, xe hủ lô, xe cứu thương, xe cứu hỏa, xe hành hương, xe cứu trợ, xe cảnh sát, xe dân sự, xe hoa, xe tang,... Trong đó có loại xe tốt, có loại xe không tốt, có chuyến xe an toàn, có chuyến xe không an toàn – tốt hay xấu, an toàn hay không an toàn được hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Cuộc đời có nhiều chuyến xe, nhưng mỗi người chỉ có một "chuyến đời", một chuyến duy nhất để mà sống, không thể "rút kinh nghiệm" cho chuyến nào khác. Tuy nhiên, với "chuyến đời" ấy, vấn đề không phải là dài hay ngắn, đi trên đường đất bụi mù hay đường nhựa trơn láng, đường hẹp và đầy ổ gà hay đường rộng thênh thang và đẹp đẽ, mà vấn đề là "chuyên chở" những thứ gì........

Ai cũng một thời trẻ, rồi già: "Khi tuổi đời nặng gieo". Và đó là lúc "vòng tay cũng xuôi theo", nghĩa là Tử thần bắt đầu "dòm ngó" hoặc đứng chờ ngoài cửa. Công danh, sự nghiệp, tiền tài, địa vị, tình yêu,... cũng chẳng còn nghĩa lý gì, vì tất cả "cũng như chiếc lá gầy", cuối cùng chỉ còn là "chuyến xe đơn lạnh" mà thôi. Chuyến xe đó chính là chuyến xe tang!

Trăm năm tưởng dài mà ngắn. Đời người qua nhanh tựa "bóng câu qua cửa sổ" (Trang Tử – Nam Hoa Kinh). Tương tự, Nguyễn Gia Thiều (1741–1798) cũng đã diễn tả trong "Cung Oán Ngâm Khúc": "Đời người như bóng câu thoáng bên mành mấy nỗi". Đó là sự thật minh nhiên, không thể chối cãi. Tác giả Thánh Vịnh nhận định:

Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi

Tươi thắm như cỏ nội hoa đồng

Một cơn gió thoảng là xong

Chốn xưa mình ở cũng không biết mình

(Tv 103:15-16)

Nghe buồn quá. Nhưng đó là sự-thật-của-sự-thật. Không ai có thể làm gì. Không còn cách nào khác. Con người xem chừng đành thúc thủ, nhưng người ta vẫn có thể "quản lý" những "vật dụng" trong "chuyến đời" của mình. Bằng cách nào?

Chắc hẳn chẳng còn cách nào khác hơn là "sống tốt". Có nhiều cách sống tốt, nhưng có thể tạm tóm lược qua mấy điểm chính: Đứng đắn, tử tế, nhân bản, yêu thương, và hòa nhã. Đó là cách sống tích cực trong mọi hoàn cảnh. Một danh nhân đã nói: "Chỉ có người biết yêu thương mới xứng đáng nhận danh hiệu con người". Quả đúng là như vậy!

Thánh Faustina tâm sự về "chuyến đời" của Chị: "Tôi luôn hiện diện trước mặt Thiên Chúa trong linh hồn tôi, và tôi kết hiệp mật thiết với Ngài. Tôi làm việc với Ngài, tôi giải trí với Ngài, tôi chịu đau khổ với Ngài, tôi vui mừng với Ngài; tôi sống trong Ngài và Ngài sống trong tôi. Tôi không bao giờ cô đơn, vì Ngài luôn đồng hành với tôi" (Nhật Ký, số 318).

Ước gì chúng ta cũng được như vậy! Theo lời khuyên (và cũng là mệnh lệnh) của Chúa Giêsu, chúng ta cần phải thực hành điều Ngài đã mặc khải qua Kinh Thánh: "Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời" (Ga 3:16), hoặc "ai tin vào người Con thì được sự sống đời đời; còn kẻ nào không chịu tin vào người Con thì không được sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên kẻ ấy" (Ga 3:36), và qua mặc khải với Thánh Faustina: "Lạy Chúa Giêsu, con TÍN THÁC vào Ngài!".

Có một truyện ngụ ngôn "Hành Trang Cuộc Đời" như thế này...

Một người hấp hối thấy Chúa vừa ưu ái trao cho chiếc va-li vừa nói:

– Đến giờ con ra đi rồi!

Người này ngạc nhiên:

– Bây giờ sao Chúa? Sớm quá, con còn nhiều việc chưa làm!

– Rất tiếc vì tới giờ con phải ra đi thôi!

– Có gì trong va-li vậy, thưa Chúa?

– Hành trang của con đó.

– Sở hữu của con, y phục, tiền bạc?

– Các vật đó không phải của con, chúng thuôc về trái đất!

– Vậy có phải ký ức của con?

– Không phải của con, của thời gian!

– Phải chăng tài năng của con?

– Không phải của con, của hoàn cảnh!

– Có phải bạn bè hay gia đình con?

– Rất tiếc cũng không phải của con, chỉ là tiến trình cuộc đời.

– Phải chăng vợ và con của con?

– Không phải của con, mà là tâm tư con!

– Có phải là thân xác của con?

– Cũng không phải của con, nó là cát bụi!

– Phải chăng tâm linh con?

– Không, đó là của Ta!

Phập phồng người chết nhận chiếc va-li Chúa trao và liền mở ra xem. Bên trong không có gì cả. Trống rỗng!

Bàng hoàng, người này nói: "Không có cái gì là của con cả!". Chúa nói: "Đúng thế, tất cả THỜI GIAN CON SỐNG là của riêng con".

*TÔI CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA : Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng? Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ để chúng con biết kính sợ Ngài (Tv 130:3-4). Xin cho chuyến đời của chúng con được đến Bến An Bình. Amen.

TRẦM THIÊN THU

--------------------------