mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3376
mod_vvisit_counterHôm Qua5687
mod_vvisit_counterTuần Này9063
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này185838
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8674881

We have: 60 guests online
Your IP: 54.166.158.73
 , 
Today: Jun 26, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



GAP GO DUC KITO TRONG THANH THAN- DUC THANH CHA PDF Print E-mail

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ - HUẤN TỪ TRUYỀN TIN LỄ HIỂN LINH 6/1/2017

"Đời sống Kitô hữu là một cuộc hành trình liên tục, được thực hiện bởi niềm hy vọng và bởi tìm kiếm; một cuộc hành trình, như của Ba Vua, cũng tiếp tục cả khi ngôi sao biến khuất mắt vào một lúc nào đó".

Xin chào Anh Chị Em thân mến! Hôm nay chúng ta cử hành Lễ Chúa Hiển Linh, tức là việc tỏ mình ra của Chúa Giêsu, Đấng như ánh sáng chiếu soi muôn dân. Biểu hiệu của ánh sáng này, một ánh sáng chiếu soi trên thế giới và muốn chiếu sáng đời sống của từng người, đó là ngôi sao dẫn đường Ba Vua tới Bêlem. Phúc Âm nói rằng họ đã thấy "ngôi sao của Người" (Mathêu 2:2) và họ đã theo ngôi sao ấy: họ đã muốn được ngôi sao của Chúa Giêsu dẫn đường.

Trong đời sống của chúng ta cũng có các ngôi sao khác nhau, có những thứ ánh sáng chiếu soi và hướng dẫn. Tùy chúng ta chọn theo thứ nào. Chẳng hạn, có những thứ ánh sáng gián đoạn, lúc có lúc không, như những thứ thỏa mãn nho nhỏ trong cuộc đời: cho dù là tốt nhưng vẫn chưa đủ vì chúng kéo dài tí chút thôi và không để lại những gì là bình an mà chúng ta muốn tìm kiếm. Thế rồi có những thứ ánh sáng rạng ngời của khấu trường, của tiền tài và thành công, hứa hẹn hết mọi sự ngay lập tức: chúng là những thứ ánh sáng hấp dẫn nhưng bằng mãnh lực của mình chúng làm cho con người trở nên mù quáng và biến họ trải qua từ những mơ mộng vinh quang đến tối tăm mù mịt nhất. Trái lại, Ba Vua mời gọi chúng ta hãy theo một thứ ánh sáng vững bền, một thứ ánh sáng dịu dàng, không tắt, vì nó không thuộc về thế giới này: nó đến từ Trời và chiếu soi... ở đâu? Trong cõi lòng.

Ánh sáng chân thật này là ánh sáng của Chúa, hay đúng hơn, là chính Chúa. Người là ánh sáng của chúng ta: một thứ ánh sáng không làm mù quáng, nhưng hỗ trợ và cống hiến một niềm vui đặc biệt. Ánh sáng này là để cho tất cả mọi người và kêu gọi từng người: vậy chúng ta có thể cảm thấy chúng ta được tiên tri Isaia ngỏ cùng ở lời mời gọi hôm nay: "Hãy chỗi dậy, hãy chiếu soi" (60:1). Tiên tri Isaia đã nói thế, khi nói tiên tri về niềm vui này của hôm nay cho Giêrusalem: "Hãy chỗi dậy, hãy chiếu soi" Chúng ta có thể chấp nhận lời mòi gọi này vào giây phút đầu tiên của mỗi ngày: hãy chỗi dẫy, hãy chiếu soi, hãy theo đuổi hôm nay đây - trong số nhiều ngôi sao rơi rụng trên thế giới này - ngôi sao rạng ngời của Chúa Giêsu! Bằng việc theo đuổi ngôi sao này, chúng ta sẽ có niềm vui, như đã xẩy ra cho Ba Vua, những con người "khi họ thấy ngôi sao họ hết mừng mừng rỡ hân hoan" (Mathêu 2:10); vì Chúa ở đâu thì niềm vui ở đó. Ai gặp gỡ Chúa Giêsu đều cảm nghiệm thấy phép lạ của thứ ánh sáng xua tan tối tăm và biết rằng ánh sáng này đang chiếu soi và sáng tỏ.

Tôi xin trân trọng mời gọi tất cả anh chị em đừng sợ ánh sáng này và hãy cởi mở cho Chúa. Tôi cũng muốn đặc biệt nói với những ai đã mất đi sức mạnh để tìm kiếm, những ai cảm thấy mệt mỏi và bị choáng ngợp bởi những u tối của cuộc đời, những ai có ước muốn tàn tạ: hãy chỗi dậy, hãy can đảm, ánh sáng của Chúa Giêsu có thể khống chế bóng tối đen nhất; hãy chỗi dậy, hãy can trường!

Mà làm thế nào để có thể tìm thấy ánh sáng thần linh này? Chúng ta hãy theo gương Ba Vua, những con người được Phúc Âm diễn ta như thể luôn di chuyển. Thật vậy, ai muốn ánh sáng xuất phát từ mình và tìm kiếm thì họ không khép kín, bất động, nhìn vào những gì đang xẩy ra chung quanh mình, mà là nhập cuộc; ra khỏi bản thân mình. Đời sống Kitô hữu là một cuộc hành trình liên tục, được thực hiện bởi niềm hy vọng và bởi tìm kiếm; một cuộc hành trình, như của Ba Vua, cũng tiếp tục cả khi ngôi sao biến khuất mắt vào một lúc nào đó. Trong cuộc hành trình này cũng có những cạm bẫy cần phải tránh né: lời đồn thổi nông nổi và trần tục làm cản bước chân; những thứ bất chợt liệt bại của cố chấp; những lỗ hổng bi quan yếm thế chộp bắt niềm hy vọng. Những cái cản trở này đã cản ngăn thành phần Luật sĩ được bài Phúc Âm hôm nay nói tới. Họ biết ánh sáng ở nơi đâu nhưng không nhúc nhích gì. Khi Hêrôđê hỏi họ: "Đấng Thiên Sai giáng sinh ở đâu?" - "Ở Bêlem". Họ đã biết ở chỗ nào nhưng họ vẫn không nhúc nhích. Kiến thức chỉ bắng thừa là ở chỗ đó: họ biết nhiều sự nhưng chẳng được gị; hết mọi sự chỉ là không. Biết Chúa giáng sinh thì chưa đủ nếu người ta không sinh Người ra trong lòng mình.Thiên Chúa giáng sinh, đúng thế, nhưng Người có được sinh ra trong lòng của anh chị em hay chăng? Người có được sinh ra trong lòng tôi hay chăng? Người có được sinh ra trong lòng chúng ta hay chăng? Bởi thế, như Ba Vua, theo ngôi sao chúng ta sẽ thấy Người với Mẹ Maria, Thánh Giuse.

Ba Vua đã thực hiện như thế: đã thấy Con Trẻ: "họ phục xuống thờ lạy Người" (câu 11). Họ không chỉ nhìn Người, họ không chỉ đọc một lời nguyện theo hoàn cảnh rồi đi, không, mà là thờ lạy: họ đã tiến vào một cuộc hiệp thông yêu thương riêng tư với Chúa Giêsu. Sau đó họ đã hiến dâng cho Người vàng, nhũ hương và mộc dược, hay là những sản vật quí báu nhất của họ. Chúng ta hãy học từ Ba Vua là đừng dâng hiến cho Chúa Giêsu chỉ có khoảnh thời giờ rảnh rỗi của chúng ta và một thoáng nghĩ lúc này lúc nọ, bằng không chúng ta sẽ không có ánh sáng của Người. Như Ba Vua, chúng ta hãy tiến hành, mặc lấy ánh sáng theo ngôi sao của Chúa Giêsu và chúng ta hãy thờ lạy Chúa với tất cả con người của chúng ta.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

---------------------