mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1304
mod_vvisit_counterHôm Qua4743
mod_vvisit_counterTuần Này17352
mod_vvisit_counterTuần Trước42988
mod_vvisit_counterTháng Này78280
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9858039

We have: 125 guests online
Your IP: 54.82.79.109
 , 
Today: Dec 14, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



CAM NGHIEM SONG LOI CHUA- CN18TN-A PDF Print E-mail

CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 18 Thường Niên

(06-8-2017)

«Chạnh lòng thương» và hành động trước nhu cầu cấp thiết của tha nhân phải là đặc tính của người theo Chúa

ĐỌC LỜI CHÚA

• Is 55,1-3: (1) Đến cả đi, hỡi những người đang khát, nước đã sẵn đây! Dầu không có tiền bạc, cứ đến mua mà dùng; đến mua rượu mua sữa, không phải trả đồng nào.

• Rm 8,35.37-39: (38) Tôi tin chắc rằng, cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, (39) trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta.

• CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG: Mt 14,13-21

Đức Giêsu hoá bánh ra nhiều lần thứ nhất

(13) Nghe tin ấy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người. (14) Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

(15) Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: «Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn». (16) Đức Giêsu bảo: «Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn». (17) Các ông đáp: «Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!» (18) Người bảo: «Đem lại đây cho Thầy!» (19) Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng. (20) Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. (21) Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:

1. Nếu bạn ở trong trường hợp Đức Giêsu, đứng trước một đám dân chúng đông đảo từ các thành thị đến nghe mình, bạn có «chạnh lòng thương» không? Sự cảm thương ấy có thúc đẩy bạn làm một điều gì cụ thể cho họ không?

2. Những cảm xúc, bức xúc, bất mãn, than phiền, chỉ trích của bạn trước đau khổ, bất công, sự ác... có khiến bạn suy nghĩ, tìm cách giải quyết hay cải thiện tình trạng ấy bằng một hành động cụ thể không? Bạn có thấy mình có trách nhiệm chút nào trước tình trạng xấu ấy không?

Suy tư gợi ý:

1. Tình thương của Đức Giêsu đối với dân chúng, đồng bào

Đọc bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy Đức Giêsu – Thầy của chúng ta – là một người thật hấp dẫn. Ngài không hề tìm cách quyến rũ dân chúng, nhưng dân chúng tự nguyện đến với Ngài. Bài Tin Mừng cho thấy chính lúc Ngài muốn tìm một nơi hoang vắng để nghỉ ngơi hay cầu nguyện, thì rất đông dân chúng từ các thành thị đi bộ đến tìm kiếm Ngài. Dân chúng đông đến mức nào thì cuối bài Tin Mừng cho biết: chỉ riêng đàn ông đã có tới 5.000 người, còn phụ nữ và trẻ em, theo tâm lý thường tình, hẳn phải đông bằng hoặc đông hơn. Ở nơi Đức Giêsu có điều gì khiến Ngài hấp dẫn dân chúng đến như vậy? Ngài ăn nói rất có duyên chăng? Lời giảng dạy của Ngài đầy minh triết và rất thiết thực chăng? Hay vì họ tò mò muốn được xem Ngài làm phép lạ? Tất cả những lý do đó chắc chắn đều đúng, và có thể lý do sau cùng là sự tò mò muốn xem phép lạ là mạnh hơn cả.

2. Xét lại bản thân, xã hội và Giáo Hội

Nói tới đây, thiết tưởng chúng ta – những người lấy Đức Giêsu làm gương mẫu cho cuộc đời mình, đặc biệt những người lãnh đạo dân chúng – thử xét lại xem tình thương của ta thế nào đối với tha nhân, đối với vợ/chồng và con cái mình, đối với những người mình có bổn phận chăn dắt, bảo vệ, giáo dục... Trước những nhu cầu không được thỏa mãn, những đau khổ hay bệnh tật của họ, trước những bất công trong xã hội và Giáo Hội đang đè nặng trên họ, ta có cảm thấy xót xa, bức xúc, «chạnh lòng thương» như Đức Giêsu không?

Xã hội hiện nay −nhất là tại Việt Nam− đầy đau khổ, nghèo khó, bất công, chính vì quá thiếu những con người biết «chạnh lòng thương», biết xả thân, biết ra tay hành động! Vì rất nhiều vị lãnh đạo −ngoài đời cũng như trong đạo− chỉ biết an vị với cái «ghế» của mình để an hưởng lợi lộc, chứ không còn nhạy cảm hay bức xúc trước nỗi khổ đau của người khác! Vì động lực của rất nhiều người khi vào hội này đảng kia, khi phấn đấu để có được chức này chức nọ, hay khi đi tu, khi vào chủng viện, chỉ là ước muốn có một đời sống dễ dãi, có nhiều điều kiện để thăng tiến trong xã hội hay Giáo Hội, hầu sống nhàn nhã trên đầu trên cổ người khác, chứ không phải là tinh thần yêu thương, muốn phục vụ như Đức Giêsu.

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ THỰC HÀNH LỜI TÔI CẦU XIN

Lạy Cha, nhiều khi con thắc mắc: tại sao Đức Giêsu lại làm được phép lạ hóa bánh ra nhiều như thế? Con nghĩ một phần là do quyền năng của Ngài, vì Ngài là Con Thiên Chúa, nhưng một phần khác vì Ngài có tình thương đích thực và bao la đối với dân chúng. Tình thương có thể làm nên những phép lạ! Con còn nghèo tình thương lắm, CON QUYẾT NOI GƯƠNG Cha LUÔN CHIA SẺ VỚI ANH EM NGHÉO TÚNG CON GẶP HÀNG NGÀY!

Nguyễn Chính Kết

-----------------------------