mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay783
mod_vvisit_counterHôm Qua5693
mod_vvisit_counterTuần Này21504
mod_vvisit_counterTuần Trước36123
mod_vvisit_counterTháng Này85619
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả8980699

We have: 111 guests online
Your IP: 54.225.16.58
 , 
Today: Aug 18, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Thân tâm mạnh khỏe
THAN TAM MANH KHOE # 224 = TINH TINH KET THAN PDF Print E-mail

 TÂM LÝ TÍNH TÌNH KẾT THÂN

LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHÔNG KẾT THÂN NHẦM NGƯỜI?!

Khuyết Danh

Tăng Quốc Phiên là một trong "tứ đại danh thần" của triều đại nhà Thanh, ông cũng là một nhà tư tưởng rất nổi tiếng thời cận đại, đã đúc kết ra những nguyên tắc vô cùng hữu ích trong việc kết giao bạn bè. Đạo xử sự giao hữu của Ông đáng được coi là "đại trí tuệ," để chúng ta học theo. Nó cũng không khác gì với những phân tích về tính tình học và tâm lý học của con người thời nay.

Trong quan niệm xử thế, chọn bạn bè giao hữu, Tăng Quốc Phiên cho rằng gặp được người bạn tốt, độ lượng rộng rãi, thì phải dùng "thành thật, chính trực, không vòng quanh uốn lượn, ngờ vực vô căn cứ" mà đối đãi. Đồng thời ông cũng đúc kết ra nguyên tắc trong kết giao bạn bè "Bát giao cửu bất - 8 người nên kết giao và 9 người không nên giao du".

8 LOẠI NGƯỜI NÊN KẾT THÂN

1. Người hơn mình

Người thắng mình, chính là giỏi hơn mình về một số phương diện. Học lấy ưu điểm của họ, tỷ thí với họ, nâng cao bản thân mình, kết giao được với người như vậy, thì quả là vô cùng hữu ích.

2. Người đức hạnh

Người đức hạnh có tâm ôn hòa, thân thiện đối với người, rất ít khi mất lòng ai. Kết giao với họ cảnh giới nhân sinh của bạn nhất định sẽ thăng lên.

3. Người lạc quan

Một người lý thú, cuộc sống sẽ luôn muôn màu muôn vẻ, tích cực hướng về phía trước, kết giao với họ sẽ giúp hiểu biết và kinh nghiệm sống của chúng ta thêm phong phú, khiến cuộc sống của ta sẽ vui vẻ thú vị hơn.

4. Người nhận phần thiệt về mình

Là người mà chuyện gì cũng tình nguyện nhận phần thiệt về phía mình, hy sinh lợi ích của mình, chính là quân tử. Người biết chịu thiệt, tất nhiên sẽ hiểu biết sâu sắc về cuộc sống, lợi lộc sẽ không lay chuyển được họ. Làm bạn với người này, bạn sẽ học được rất nhiều đạo lý đối nhân xử thế.

5. Người ngay thẳng

Người trực ngôn không e dè, thường rất thiết thực, mỗi khi hoạn nạn họ sẽ bên cạnh ra tay giúp đỡ bạn, chính họ sẽ là người kéo bạn lại nếu bạn đi sai đường, có người bạn như vậy thì quả thực là may mắn.

6. Người chí hướng rộng lớn

Tam quân có thể đoạt soái, thất phu thì không thể thay đổi chí hướng. Một người không chí hướng, không có định hướng cho cuộc đời mình thì chắc chắn sẽ là một đời tầm thường. Kết bạn với người có chí hướng rộng lớn, có thể làm cho chúng ta định ra phương hướng của mình và nỗ lực thực hiện nó.

7. Người hay giúp đỡ người khác

Một người hay ra tay giúp đỡ khi người khác gặp khốn khó, là rất đáng trân quý, là những người đáng để ta kết bạn nhất.

8. Người biết thông cảm lượng thứ

Người có thể lý giải, thông cảm với người khác, săn sóc quan tâm người khác, chính là người bạn tốt. Giao tiếp với họ, sẽ ít có hiểu lầm, tranh cãi, tranh đấu, cũng không cần giải thích nhiều, rất nhiều điều có thể tâm đầu ý hợp, ở bên họ ta sẽ luôn cảm thấy thoải mái dễ chịu.

9 LOẠI NGƯỜI KHÔNG NÊN GIAO DU

1. Người không đồng chí hướng

Người mà chí bất đồng không nên hợp tác, miễn cưỡng cộng sự thì chắc chắn sẽ không lâu dài.

2. Người a dua xu nịnh

Người a dua xu nịnh, hùa theo người khác, khẳng định sẽ không cho ai biết mục đích thực của mình. Người như thế thường chỉ là bằng mặt không bằng lòng.

3. Người đảo ngược ân oán

Hạng người đổi trắng thay đen, vong ân phụ nghĩa, không nói lý lẽ, là người hôm này thù địch, ngày mai tri kỷ, phản phúc vô thường, tuyệt đối không thể kết bạn.

4. Người bất hiếu

Trăm thiện hiếu làm đầu. Một người bất hiếu với cha mẹ, thì sao vậy có thể thật lòng đối đãi với người khác? Người như thế là không thể tin tưởng !

5. Người bảo thủ

Người bảo thủ ngoan cố mà không khai hóa, cố thủ hẹp hòi, tầm nhìn của họ rất hạn hẹp. Giao du với họ, bạn cũng sẽ trở nên hạn hẹp, tiêu cực.

6. Người giậu đổ bìm leo

Cổ nhân nói: "Người làm điều phi pháp, chưa hẳn là tiểu nhân, nhưng thấy người gặp nguy nan, thừa cơ hãm hại, thì nhất định phải tránh xa." Giao du với hạng người này thì chỉ có trăm hại vô lợi.

7. Người đoạt lợi của người khác

Người chiếm tiện nghi của người khác, nhất định có hai nhược điểm: tham lam và thiển cận. Đây cũng là 2 loại đại độc hại của cuộc sống. Giao du với loại người này, không chỉ khiến cho mình bị tổn thất, mà cũng sẽ vô tình làm cho mình trở nên tham lam và thiển cận.

8. Người ngạo mạn khinh người

Người đức mỏng tâm kiêu ngạo, khó ưa, xem thường người khác. Người không có đức hạnh chính là tiểu nhân, phản phúc vô thường. Làm bạn với loại người này, phải dùng lợi ích để duy trì. Đến khi bạn không còn giá trị, họ nhất định sẽ lập tức trở mặt.

9. Người không có tư cách

Ở đây là nói đến phong cách hay là quan điểm riêng mình, nói sao nghe vậy, bắt chước y chang. Giao du với họ, sẽ khiến ý chí của mình cũng biến thành bạc nhược, nước chảy bèo trôi.

Nguồn: Từ Email của Phương Trinh

Trần Mỹ Duyệt forward

---------------------------------

 
THAN TAM MANH KHOE # 223 = CU BA 97 TUOI TAI GIOI PDF Print E-mail


> Cụ bà 97 tuổi người Việt khiến cộng đồng quốc tế ngả mũ vì trình độ IT cao thủ
>
> Thoạt nhìn, cụ bà Lê Thi trông giống như những phụ nữ lớn tuổi nói chung. Ở tuổi 97, bà gần như đã rụng hết răng và cái lưng gù nặng khiến bà di chuyển khó khăn. Bà dành phần lớn thời gian nằm nghiêng trên giường, bỏm bẻm nhai trầu.
> Nhưng cụ già gần trăm tuổi này nhanh chóng hoạt bát khi được hỏi về niềm đam mề của bà với viết lách, vẽ tranh, và trên tất cả: học hỏi những điều mới.

PT SAN CHUYỂN

> Bà ngồi bật dậy, mắt lấp lánh và miệng cười rộng khi nói về cuộc sống thời Pháp thuộc hơn nửa thế kỷ trước, khi skype với cháu nội đang sống ở Moscow và khi viết sách ở tuổi 87.
> "Nếu có 10 điều tôi không biết, tôi muốn được học càng nhiều càng tốt", bà nói. "Tôi từng là một đứa trẻ mù chữ đấy". Sự tò mò cháy bỏng và khát khao hiểu biết này đã đưa bà Lê Thi trở thành cụ bà thông tuệ internet nhất Việt Nam.
> Bà đón nhận tin tức hàng ngày từ Google và Yahoo. Bà tích cực cập nhật trang Facebook cá nhân, và giữ liên lạc với gia đình cũng như bạn bè qua Skype. Bà cũng thường vào các diễn đàn văn chương và bày tỏ ý kiến.

> Bà Lê Thi lần đầu học dùng máy tính vào năm 2007 vì bà muốn viết một cuốn sách về đời mình nhưng cảm thấy thật khó nếu dùng bút và giấy. "Tay tôi run rẩy và tôi không còn nhìn rõ mọi thứ", bà nói.
> Chứng kiến cảnh bà vật lộn với trang giấy, cháu bà đã đưa bà một chiếc máy tính xách tay và dạy bà cách gõ. Ba năm sau, vào năm 2010, bà phát hành cuốn tự truyện mang tên Ngược dòng.
> Rất nhiều người trẻ đã bày tỏ sự ngưỡng mộ trước trình độ tin học của bà, đặt cho bà những biệt danh như "cụ còng xì tin" hay "trẻ mãi không già".
> "Tuổi thực của tôi là gần 100 nhưng tuổi tâm hồn có 20 thôi", bà Lê Thi mỉm cười chia sẻ.

> Bà Lê Thi sinh năm 1920, trong một thế giới khác xa bây giờ. Thời đó, ở Việt Nam, đàn ông có địa vị cao hơn hẳn phụ nữ. Anh trai bà Lê Thi thậm chí không cho phép bà đứng cạnh ông.
> "Ông anh bấy giờ rất ghê gớm. Đứng gần ông đuổi đi, 'Đàn bà, bẩn, đi ra chỗ khác'. Ông ấy còn không cho phép tôi ngồi ghế", bà Lê Thị, người con thứ tám trong gia đình, nhớ lại. "Với ông ấy, đàn bà là bẩn. Tôi cực kỳ chán nản chỉ vì mình sinh ra là đàn bà, ai cũng có thể coi thường mình".
> Là phụ nữ cũng có nghĩa là bà Lê Thi không được phép đi học, thậm chí khi cha bà là một nhà giáo. Dù vậy, bà vẫn yêu con chữ và tranh vẽ. Bà nói: "Khi bố đọc được, khi anh đọc được, người khác đọc được mà mình nhìn vào giấy không đọc được thì tức quá. Tôi tức với cái thân phận của tôi. Con trai mà biết cái gì, tôi mong rằng tôi sẽ làm được cái ấy".
> Và rồi, bà Lê Thi tìm ra cách tự học và vẽ – trong bí mật.

> "Bố tôi có rất nhiều sách. Tôi lấy chăn che lại và đọc vào buổi tối", bà nhớ lại. "Tôi đốt cành cây để vẽ trên nền nhà. Tôi viết và vẽ mọi thứ".
> Tinh thần phản kháng đưa gia nhập Việt Minh, chiến đấu chống lại Nhật Bản trong Thế chiến II, sau đó là là đấu tranh chống Mỹ.
> Đó là lúc bà kết hôn với chồng, một giáo viên. Nhưng cuộc hôn nhân chỉ kéo dài 17 tháng vì chồng bà qua đời do trúng bom. Họ chỉ có duy nhất một con trai với nhau. Dù vậy, giờ đây, bà nói: "Tôi không có thù hằn với bất cứ cá nhân hay quốc gia nào. Tôi ghét chiến tranh. Mục tiêu duy nhất của tôi là làm cho Việt Nam trở thành một nơi tốt đẹp hơn cho mọi người để họ có thể sống cuộc đời của mình".
> Trong đường đời dài dặc, bà đã làm vô số công việc – từ chăn thả gia súc tới xây dựng, thêu thùa – nhưng bà Lê Thi không bao giờ từ bỏ đam mê học tập của mình.

> Bà hiện sống trong một căn phòng sáng sủa và thoáng mát, nơi bà có thể đọc, lướt mạng và vẽ lên những điều trái tim bà nói. Bà tự hào rằng cậu con trai duy nhất và ba cháu đều đã hoặc đang theo học sau đại học.
> Bà Lê Thi hiện đã hoàn thành hơn 2.000 bức tranh (mà bà thích giữ lại hơn là bán) và viết khoảng 50 cuốn sách cũng như hồi ký. Nhưng bà vẫn không có ý định dừng lại. Dự án lớn tiếp theo của bà là phần tiếp theo của cuốn sách Vòng xoáy cuộc đời.

> "Tôi viết về những suy nghĩ của tôi về cuộc sống hiện nay", bà tiết lộ. "Thế giới như một vòng xoáy vật chất. Mọi người nghĩ tiền có thể mang cho họ hạnh phúc. Nhưng với tôi, hạnh phúc là tự do, hạnh phúc là hiểu biết, và hạnh phúc là khoa học. Tôi thấy tiếc cho những ai phí phạm thời gian của họ".
> Bà cũng thừa nhận tuổi tác cuối cùng cũng bắt kịp mình, và viết lách không còn dễ dàng như trước. bà từng có thể thức cả đêm để viết, nhưng giờ chỉ sau vài giờ, bà đã thấy mệt. Dù vậy, bà không bỏ cuộc – dẫu có phải mất 10 năm nữa để viết xpng sách.
> "Tôi muốn truyền hiểu biết của mình cho các cháu tôi", bà nói.
> "Cụ còng xì tin", người luôn coi "kẻ thù lớn nhất của đời người là sự ngu ngốc", cũng vẫn chưa hết ham học. "Có hàng triệu thứ tôi muốn biết. Có mất thêm cả thế kỷ nữa để học, tôi cũng sẵn sàng".
> Cụ Lê Thi khiến giới trẻ kính nể vì lòng ham học của mình
> Giả Bình (Theo CNA)
>------------------------------

 
THAN TAM MANH KHOE # 222= 3 THOI DIEM UONG NUOC PDF Print E-mail

>> 3 thời điểm uống nước giúp ngăn ngừa bệnh tim
>> Uống nước lúc vừa thức dậy sau một đêm ngon giấc, 30 phút trước khi đi ngủ hay vào nửa đêm, giúp bạn ngăn ngừa bệnh tim mạch.
>>
>> Trái tim sợ nhất điều gì / Cười là liều thuốc bổ tốt nhất cho tim
>>
>> 3-thoi-diem-uong-nuoc-giup-ngan-ngua-benh-tim

>> Theo Health Sina, hầu như mọi người đều sợ bị bệnh tim nhưng chưa biết cách phòng ngừa và kiểm soát nguy cơ dẫn đến bệnh này. Các chuyên gia chỉ ra có nhiều cách để tăng cường sức khỏe tim mạch, đơn cử là tập thói quen uống nước vào 3 thời điểm trong ngày.
>> Sáng sớm sau khi thức dậy
>> Buổi sáng huyết áp trong cơ thể tăng cao, hoạt động của tiểu cầu gia tăng dễ hình thành huyết khối (cục máu đông). Các khối mỡ bám trên thành mạch máu bong ra, cộng thêm sau một đêm ngủ nước tiểu bài tiết nhiều, hơi nước thoát ra từ da, mũi và miệng khi thở làm cho cơ thể mất rất nhiều nước, tăng độ nhớt của máu, dễ hình thành máu đông. Do vậy bổ sung nước vào thời điểm này vô cùng quan trọng.
>> 30 phút trước khi đi ngủ
>> Khi ngủ, máu có xu hướng chảy chậm lại, nếu độ nhớt máu tăng sẽ gây ra huyết khối. Lúc này uống một lượng nước lạnh vừa đủ có thể làm loãng máu và ngăn ngừa huyết khối.
>> Lúc tỉnh dậy vào nửa đêm
>> Chứng nhồi máu cơ tim và vỡ mạch máu não thường xảy ra vào khoảng 2h đêm, đặc biệt vào mùa hè cơ thể đổ nhiều mồ hôi hoặc khi bị tiêu chảy, nôn mửa. Nếu bạn tỉnh dậy vào lúc này đừng quên uống một ly nước sẽ giảm đáng kể nguy cơ bệnh tim và mạch máu não.
>>
>> Trần Ngoan
>>-------------------------

 
THAN TAM MANH KHOE # 221= "QUY TUC (DEEP RELAXATION) PDF Print E-mail

> Bài viết rất có giá trị cho đời sống hàng ngày của chúng ta.
> Gần đây tôi bị stress.depress .Bs cho dùng Paxil,tôi dùng vài ngày và sau đó quay sang
> Cầu nguyện và hít thở cũng giống như bài này chỉ dẫn.Lúc ấy tôi chưa có dịp đọc bài này.Cách thở của tôi giống như bài này chỉ chúng ta.Chúng ta chẳng cần phải đếm như nhiều bài viết trước đây.Chỉ cần để ý đến hơi thở.
> Thế rồi tự nhiên không còn phải dùng đến thuốc bs cho.
> Như bài viết nói phương pháp này rất hay cho những ai sắp phải đối diện với bịnh hoạn và sắp ra đi.
>
> Chia Xẻ Kinh Nghiệm – "QUY TỨC" (Deep Relaxation)
> Nhìn thấy thảm cảnh trên TV nhiều nạn nhân bị vây khốn trong những tòa nhà bị sập khiến đau lòng quá. Vấn đề của họ là làm sao để giữ gìn mạng sống và chờ đến lúc có người đến cứu. Trưa nay, trong lúc đi bộ với cô nàng hàng xóm, tôi bổng dưng chợt nhớ là trong một lúc tình cờ, tôi tìm ra một phương pháp THỞ rất chậm và rất ít. Nhưng kết quả của nó mang lại thật tuyệt vời. Phải nói là không ngờ được, vì số vốn bỏ ra quá ít, chẳng mất công bao nhiêu để học và thực hành. Quảng cáo cũng hơi nhiều rồi, bây giờ tôi xin kể lại đầu đuôi câu chuyện cho các bạn cùng đọc và rút kinh nghiệm.
> Vào năm đầu tị nạn sau 1975, tôi làm nghề cạo giấy cho công trường xây cất vận động trường thế vận ở Montreal . Mùa đông ở Montreal , dù chẳng thấm vào đâu so với Alaska , hoặc các vùng miền cực Bắc, nhưng phe ta đều te tua vì không quen. Mỗi sáng đi làm, tôi đều trùm ba bốn lớp, lội tuyết cao đến đâu gối, và cái lạnh như thấu đến tận xương. Cảm giác còn hơn là ở Dalat mà tắm nước lạnh ban đêm.
> Tôi nhớ mãi mùa đông đầu năm 1976, nhiệt độ bên ngoài đã xuống dần từ mùa thu. Mỗi khi thấy dự báo thời tiết, chúng tôi đều mừng hết lớn khi thấy nhiệt độ nằm trong khoảng từ -10 đến +10 độ C. Tuần lễ ấy Montreal bị mấy trận bảo tuyết liên tiếp, và nhiệt độ dự báo vào cuối tuần sẽ là từ -10 đến -20 độ C. Cái lạnh này, ngoài trời thì lạnh thật, nhưng trong nhà chúng ta vặn sưởi thì chúng ta vẫn tà tà ăn nhậu và binh xập xám mua vui. Nào ngờ hệ thống sưởi và nước nóng của khu chung cư (apartment) bị hư từ mấy ngày và vẫn chưa tìm được thợ đến sửa, vì trong thành phố thiên hạ cũng bị hư nhiều quá nên thợ làm không xuể. Hệ thống sưởi của khu chung cư này dùng nước nóng, chứ không chạy bằng điện hay khí đốt như bên Mỹ.
> Hôm ấy tối Thứ Sáu, đi làm về nghe chủ nhà nhăn nhó báo cáo là sẽ không có sưởi cho đến tuần sau. Thế là rồi đời! Bạn bè ở cùng khu chung cư rủ tôi cùng họ đi di tản qua chung cư của bạn bè, cùng hứa hẹn những buổi ăn uống hào hứng cuối tuần. Tôi hơi mệt, nên kiếu hẹn sẽ đi sau nếu chịu không thấu.
> Nghĩ đến chuyện phải thu xếp quần áo và làm phiền bạn bè trong mấy ngày. Đang lúc làm biếng nên tôi quyết định ở lại "tử thủ". Sau khi học gồng làm một màn tắm bằng nước lạnh, tôi vừa run vừa chống lạnh với hai gói mì và mấy thứ rau còn sót lại trong tủ lạnh. Để sửa sọan cho giấc ngủ, tôi xếp tới ba lớp trên sàn thảm - 1 tấm khăn và 2 cái mền mỏng. Vì không quen mang nhiều đồ khi ngủ, nên tôi cũng chỉ mặc cái áo thung dài tay và cái áo khỉ, cùng cái quần nhà binh mang theo từ VN. Tôi đã chun vào cái ổ kén này và làm một giấc sau khi xem TV.
>
> Đâu khoảng 2, 3 giờ sáng tôi thức giấc vì lạnh quá. Xoay tới xoay lui, co chân, đặt tay lên ngực cũng không tìm lại được giấc ngủ. Mà chun ra ngoài thì còn lạnh hơn nữa. Tôi nằm đó chịu trận và tiếc cho cái quyết định làm "anh hùng rơm" của mình, khi không chịu di tản với bạn bè hồi tối. Tôi cứ loay hoay xoa tay xoa chân cho đở lạnh. Mà càng ngọ ngoạy lại càng lạnh mới chết chứ!
> Bỗng tôi sực nhớ đến những câu chuyện về các vị Lạt Ma Tây Tạng vùng Hi Mã Lạp Sơn. Các vị này vẫn chịu được cái lạnh và ngồi Thiền trong những hang động bằng đá. Họ cũng đâu có sưởi, đâu có nhiều quần áo, mà vẫn sống hùng sống mạnh, với thiên nhiên. Chúng ta sống trong thành phố, thức ăn đây đủ, và được bao bọc an toàn của bốn bức vách thì khó mà chết vì lạnh được.
> Suy nghĩ đến đây, tôi quyết định áp dụng phương pháp THỞ CHẬM và nằm bất động xem thử có chết không cho biết. Tôi hít vào chầm chậm cho đến lúc cảm thấy đầy trong người thì bắt đầu thở ra. Hơi thở ra lại càng chậm hơn nữa, so với lúc hít vào. Mới đầu thì thấy cái lạnh thấm vào bàn tay và chân. Nhưng chỉ một lúc là thấy không thể lạnh hơn được nữa. Tôi vẫn cứ tiếp tục thở càng lúc càng chậm dần. Tự nhiên nghe như tiếng pháo nổ cái đùng trong đầu và trong người, tôi có cảm giác như thấy một luồng ánh sáng chan hòa khắp người. Một luồng hơi ấm tràn lan khắp châu thân, không còn cảm thấy cái lạnh của Trời Đất chung quanh mình. Từ lúc bắt đầu thở chậm cho đến lúc cảm nhận làn hơi ấm và ánh sáng này, tôi nghĩ chưa đến 30 phút. Tôi vẫn tiếp tục thở chậm, vừa vui, vừa khoan khoái với sự ấm áp, nên làm luôn một giấc tới sáng. Khi thức dậy, người tỉnh táo và sướng vô cùng.
> Từ ngày ấy đến nay, đã hơn 30 năm, những lúc cần có giấc ngủ ngon, hoặc chống lại cái lạnh, tôi đều áp dụng phương pháp thở chậm này. Nhất là những khi đi làm về, tôi nhảy lên giường, chỉ cần nhắm mắt và thở chậm độ 5, 10 phút là tôi có cảm giác như năng lực trong người trở lại đầy đủ. Mặc dù chỉ có vài phút nghỉ ngơi, nhưng lại thấy khỏe thật khỏe. Những lúc cần dậy sớm sửa soạn đi xa, tôi áp dụng phương pháp thở chậm này, và nghĩ trong đầu giờ mình muốn thức. Và lần nào cũng vậy, tôi đều thức giấc trước khi đồng hồ báo thức reo độ 5 hay 10 phút trong trạng thái hoàn toàn tươi tỉnh, an lạc.
> Tôi đã chỉ cho bạn bè phương pháp này để có thể nghỉ ngơi và lấy lại sức khỏe trong thời gian ngắn (như chuyện xạt bình điện xe hơi). Một số làm được, một số không thực hành được. Hỏi kỹ ra, họ làm trong lúc đầu óc còn quá bận rộn suy nghĩ cho việc làm, chuyện gia đình, con cái, cơm nước, chẳng tập trung cho việc nghỉ ngơi thì làm sao mà có được giấc ngủ, giấc nghỉ bình yên. Nhiều lúc cơ thể quá thư thả, quá sung sướng, tôi thầm nghĩ con người ta mà tiến đến cái chết trong trạng thái này thì không có chi mà lo sợ.
> Vài hàng chia xẻ kinh nghiệm rất tình cờ, trong cái nguy, cái thiếu thốn mà tìm được, nhưng sự hữu dụng lại kéo dài mãi cho đến cuối đời. Hy vọng các bạn sẽ tìm được những giấc ngủ, giấc nghỉ ngơi thật khỏe, thật bình yên.
> Đề nghị cách tập
> - tìm một chổ ấm áp trên giường hay dưới sàn cũng được;
> - không nên để quá lạnh, đấp một cái mền nhẹ hay đặt một chiếc áo trên ngực để giữ hơi ấm;
> - duỗi thẳng hai chân, hai tay dọc theo thân mình, có thể gối đầu cho thỏai mái nhưng không nên cao quá;
> - miệng lúc nào cũng ngậm, mắt nhắm, tập trung mọi thứ vào hơi thở qua mũi;
> - cứ giữ thân hình bất động và chú ý đến hơi thở ra vào, càng lúc càng chậm;
> - chỉ một lúc sau là bạn sẽ chìm vào giấc ngủ, có thể ngắn có thể dài, nhưng chắc chắn là cảm giác rất nhẹ nhàng, khoan khoái.
> Nguyễn Đức Trọng
> Virginia 2005
> ​----------------------------------

 
THAN TAM MANH KHOE # 220 = MOT NGAY KHONG VOI VA PDF Print E-mail

> Một ngày không vội vã .

Thanh Nguyễn chuyển
Kính chuyển đến chư Vị đọc : ''Một ngày không vội vã´´ và chúng ta, phải cố gắng thực hiện điều này cho tinh thần được an lạc, để có cuộc sống tại Niết Bàn hoặc Thiên Đàng, tùy mình lựa chọn!

" Nếu chỉ còn một ngày để sống
Chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp
Phải chăng ta sống quá vội vàng
Nên ra đi chưa được bình an ... "

Mỗi năm một lần , tôi về thăm Mẹ và các em hiện đang sống ở Montréal , Canada. Năm nay cũng như thuờng lệ, tôi về thăm nhà 2 tuần cuối tháng 6. Nói sao cho hết niềm vui gặp lại gia đình. Montréal vào mùa hè thật nóng bức, có ngày lên đến hơn 100 độ F, nên cả nhà thường rủ nhau đi ra ngoài chơi cho mát mẻ.

Tôi còn nhớ sáng hôm đó, cả nhà định dẫn mấy đứa cháu ra công viên cho tụi nhỏ hưởng chút khí trời . Tôi thì đã thay quần áo từ lâu, cứ chờ mãi mà mọi người cứ " xàng qua xàng lại ", gần 9 giờ vẫn chưa xong, nhất là mấy đứa nhóc thì cứ lăng xăng chơi game, không ai chịu thay quần áo.

Thế là tôi bắt đầu nổi quạu " Nhà mình sao làm gì cũng như rùa bò vậy ? Có đi hay không thì bảo ... ?

Cô em tôi nhỏ nhẹ " Thì từ từ, vacation mà lị , chị sống ở Mỹ riết rồi quen thói " stress out " hà ... ".

Cậu em trai thì nói " Chị làm gì mà dữ vậy, chị có biết hôm nay là " ngày không vội vã " hôn ?

Tôi ngạc nhiên, tưởng tai mình nghe lầm, nên hỏi lại " Ngày gì ? Không vội vã là sao ? " .

Thế là Má tôi bật tivi lên. Trên màn ảnh, đài nào cũng đang nói về cái ngày đặc biệt này. Ồ, thì ra là từ vài năm nay, mỗi năm chính phủ Canada chọn ra một ngày, thường là vào mùa hè, một ngày cuối tuần, và năm nay rơi vào ngày 26 tháng 6, gọi là " một ngày không vội vã ".

Khoảng chừng vài tuần truớc đó, là báo chí, các cơ quan truyền thông đều loan báo và nhắc nhở để mọi người chuẩn bị. " Ngày không vội vã " bắt đầu từ 8 giờ sáng cho đến 9 giờ tối. Mọi người được khuyên là " Bạn hãy ngủ cho thẳng giấc, thức dậy khi nào mình muốn. Hãy nhâm nhi tách cà phê , và ngồi ngắm khu vườn của bạn, nghe tiếng chim hót líu lo . Hãy đi ra ngoài nếu bạn thích, vào ăn trưa ở một restaurant nào mà bỗng dưng bạn muốn. Còn nếu không, bạn có thể mời bè bạn đến nhà làm BBQ. Bạn cũng có thể chạy xe đạp một vòng thành phố, hay nằm dài trên bãi cỏ của một công viên gần nhà, vân vân và .. vân vân " .

Tóm lại, chính phủ khuyến khích người dân : " Hãy enjoy từng phút giây hạnh phúc, bình an của ... một ngày không vội vã. Hãy biết sống và tận hưởng Hạnh phúc ở quanh ta ", như lời của một người phóng viên trên đài tivi đang nói.

Rồi còn có các màn phỏng vấn vài người dân , hỏi xem họ dự định sẽ làm gì trong cái ngày đặc biệt này trong năm, thì đa số câu trả lời đều là " spend time với gia đình, người thân ".

Có một cảnh trên màn hình làm tôi nhớ mãi. Hình ảnh một cụ già tóc bạc phơ, lụm cụm trả lời phỏng vấn với nụ cười móm mém " Tôi luôn mong đợi và yêu nhất cái ngày này trong năm, vì đó là ngày duy nhất mà tất cả con cháu tôi không ... bận rộn, chúng nó tề tựu đông đủ để họp mặt với tôi. Cám ơn chính phủ, cám ơn ân nhân nào đã " đặt ra " cái ngày ý nghĩa này ... " .

Thế là bỗng dưng tôi đổi ý . Tôi bảo gia đình " Hôm nay là ngày đặc biệt, vậy thôi mình làm chương trình gì special đi nhe .. " .

Thế là cả nhà nhao nhao hưởng ứng, người thì bảo " khỏi nấu cơm, đi ăn tiệm cho khỏe ", kẻ thì nói " nhà hàng đông lắm, đi xuống downtown chơi ".

Em trai tôi thì muốn đi xe đạp ( ở Montréal có rất nhiều bãi cho mướn xe đạp, bạn chỉ cần " quẹt " cái credit card vô là có thểlấy xe đạp đi ngay ) .

Mấy cháu nhỏ lại muốn đi tàu BateauMouche. Rồi lại có ý kiến đi câu cá, hay đi xe ngựa một vòng thành phố. Và thế là giơ tay biểu quyết. Cuối cùng thì đa số thắng thiểu số : đi xuống Vieux-port ( khu phố cổ ) chơi và sẽ đi tàu BateauMouche. Thế là chúng tôi lên đường , thảnh thơi, không vội vã ...

Đường xuống phố đông nghẹt, và kẹt xe, thế mà không một xe nào bóp kèn. Thiên hạ ngồi trong xe, an nhiên chờ đợi, còn mở cửa kiếng xuống nhìn nhau cười, và vẫy tay " No hurry ! Be happy ! ". Tôi thật sự " thấm " được thế nào là ý nghĩa của 3 chữ " không vội vã ! ".

Đúng thật , cả một đời tôi luôn sống quá vội vàng , thì làm sao có thể ra đi bình an ? Một lần nữa, xin cám ơn cái ngày đặc biệt này, đã giúp tôi có một cái nhìn mới , khác hơn về cuộc sống ...

Tự dưng tôi nhớ đến hai cô bạn thân. Cô bạn đạo Chúa thì chủ nhật nào cũng đi nhà thờ, hễ rảnh là đọc cuốn Thánh kinh nhỏ lúc nào cũng kè kè trong bóp. Cô hay nói với tôi " Chúng ta nên làm theo lời dạy của Ngài, thì lúc ra đi, mình sẽ được lên Thiên đàng với Chúa .. ".

Nhỏ bạn đạo Phật thì hễ rảnh là đến Chùa, niệm Phật, nó nói tôi " Ở lành, giữ ngũ giới, làm từ thiện, thì chắc chắn sẽ được về với Phật .. ". Còn giờ phút này, tôi hiểu ra một điều " Nếu như chúng ta biết tự làm cho mỗi ngày của mình thành " MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ " , thì chúng ta sẽ có được 365 ngày một năm đang sống ở Thiên đàng, hay Niết bàn ... rồi đó ...

Chúc mỗi người trong cuộc đời, luôn có được những ngày ... không vội vã ...

--------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 49