mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4470
mod_vvisit_counterHôm Qua5412
mod_vvisit_counterTuần Này22061
mod_vvisit_counterTuần Trước42127
mod_vvisit_counterTháng Này76703
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9856462

We have: 85 guests online
Your IP: 54.227.127.109
 , 
Today: Dec 13, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SE TAI NHA QUAN # 56 = ONG CO BON VO PDF Print E-mail

Apr 9 at 3:15 PM

Bốn bà vợ

Bạn yêu ai trong 4 bà vợ của mình?

Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng

THANH NGUYỄN CHUYỂN

Nhiều người không biết mình có mấy vợ. Luật pháp Việt Nam cho phép mỗi người có 1 vợ. Đàn ông theo đạo hồi thì có thể lấy 4 vợ. Tôi thì khẳng định rất chắc chắn rằng các bạn đều có 4 vợ. Chỉ có điềubạncó biết hay không mà thôi.

Câu chuyện ông bốn vợ tôi đã kể rất nhiều lần và nay muốn các bạn nghe lại.

Một đại gia nọ có bốn bà vợ. Vị đại gia rất mực yêu thươngbà vợ thứ nhất. Đi đâu ông cũng đưa bà đi theo. Của ngon vật lạ ông dành cho bà. Quần áo đẹp, đồ trang sức tốt, dày dép, lụa là ông đều dành hết cho bà. Không ngày nào ông không quan tâm đến bà. Bà muốn gì ông cũng chiều. Ông hầu như không thể sống thiếu bà. Một ngày không có bà, chắc ông không chịu nổi. Ông yêu bà nhất!

Bà vợ thứ hai được vị đại gia này rất quý trọng và yêu mến. Tuy nhiên không thể bằng bà cả. Ông đã khổ công, vất vả, thậm chí mất ăn mất ngủ để có bà. Ông luôn nghĩ rằng có bà rồi ông sẽ sung sướng và hạnh phúc. Và rằng nếu thiếu bà ông có thể không chết nhưng rất buồn. Nhìn thể trạng sức khỏe của bà là biết ngay ông thế nào. Bà khỏe là ông vui. Bà mệt là ông lo lắng. Ông luôn lấy bà là thước đo thành công, thậm chí hạnh phúc. Vì là đại gia nên biết bao người nhìn bà vợ thứ 2 của ông mà ngưỡng mộ, thán phục. Trong đầu ông tuyệt đối không bao giơ nghĩ đến chuyện bà sẽ thuộc về tay ai đó!

Người vợ thứ ba ông cũng khá quý mến. Lúc cần ông mang bà ra để khoe. Bà cũng giúp ông nhiều trong cuộc sống, nhất là khâu oai và khi ông kiếm tiền. Bà giúp đỡ ông nhiều. Tuy nhiên nhiều lúc ông cũng quên người vợ này. Có khi ông rời xa bà cả một thời gian lâu. Nhưng muốn hay không bà bao lần làm đại gia phổng mũi!

Riêng bà vợ thứ 4 thì hầu như không được ông để ý. Ông hầu như không quan tâm đến sự có mặt của bà. Còn bà thì luôn bám theo ông, không rời ông nửa bước. Bà luôn theo ông nhưng ông không biết. Bà biết tất cả những gì ông làm, rõ những gì ông nói, hiểu cả nhưng gì ông nghĩ.

Ngày nọ, vị đại gia sắp qua đời. Ông lần lượt gọi 4 bà vợ đến để hỏi xem ai sẽ chết cùng với mình.

Bà vợ thứ nhấtnói rằng bà không thể theo ông. Và rằng khi ông chết ai đi đường nấy. Vị đại gia vô cùng buồn bã.

Đến lượt bà vợ thứ 2 thì nói rằng bà chỉ có thể tiễn đưa ông ra đến cổng. Bà không thể đưa ông ra nghĩa trang được. Không thể. Bà cũng tuyên bố luôn rằng bà sẽ đi lấy chồng khác, càng sớm càng tốt sau khi ông nhắm mắt lìa đời. Ông buồn đến não lòng.

Người vợ thứ 3 nói rằng bà rất thương yêu ông. Ông đối với bà rất quan trọng nhưng những gì bà có thể là đưa ông ra đến nghĩa địa. Sau khi chôn cất ông xong thì bà không thể làm gì hơn. Vị đại gia của chúng ta lại thêm 1 lần buồn bã.

Riêng bà vợ thứ 4, người mà ông suốt cả đời mình không chút quan tâm lại cam kết chết cùng ông. Bà nói bà sẽ theo ông xuống mồ, và rằng ông đi đâu bà cũng theo đó. Bà nói rằng ông không hề biết rằng bà đã và mãi một lòng chung thủy với ông.

Các bạn đã nhận ra sự phũ phàng của cuộc sống chưa. Người mà ta hết lòng yêu thương thì lại bỏ ta. Người mà ta không quan tâm thì lại sẵn sàng chết cùng ta. Vị đại gia trong câu chuyện này yêu bà vợ cả nhất, sau mới đến bà vợ 2 rồi tiếp theo là bà vợ 3. Vậy mà sự thật là người thì chia tay ngay, người thì tiễn ra đến cổng, bà thì đưa ma ra nghĩa địa.

Bạn có biết bốn bà vợ ấy là ai và tên gì không?

Bà thứ nhất chính là thân ta. Suốt ngày ta lo cho tấm thân này. Từ ăn mặc đến ngủ nghỉ, đi chơi. Từ tắm rửa, vui chơi, giải trí đến các nhu cầu đủ loại. Nhưng khi ta chết, thân ta tan rữa và tan vào đất nước lửa gió.

Bà thứ 2 chính là của cải và tài sản của ta. Cả đời ta lo kiếm tiền, càng nhiều càng tốt, càng giàu càng sướng. Nhiều người lấy thước đo vật chất để tính hạnh phúc cho mình. Nhưng khi bạn chết đi, của cải, tiền bạc cũng vẫn nằm ở nhà bạn, ở đất đai và trong khuôn viên nhà bạn. Những gì bạn dày công kiếm được thậm chí không ra nổi đến nấm mồ của bạn. Và sau khi bạn chết đi những của cải đó lần lượt đi tìm chủ mới. Cá biệt, có trường hợp, bạn chưa kịp chết "bà vợ 2" đã lấy chồng mới rồi!

Bà vợ thứ 3 là công danh sự nghiệp của bạn. Bạn có là ai đi chăng nữa thì những chức vụ, bằng cấp, không đi theo bạn được. Trước khi chôn có thể người ta nói lời tiễn biệt, nhắc đến các loại bằng cấp và chức vụ của bạn. Rồi người ta có thể gắn lên bia mộ những gì bạn vất vả cả cuộc đời.

Bà vợ thứ 4 là nghiệp của mỗi người chúng ta.Ta hành nghiệp thiện hay ác, ta làm việc tốt hay xấu, 1 năm và cả đời, tất cả sẽ theo ta. Mọi hành động, lời nói, việc làm theo ta khi ta lìa đời. Đó là nghiệp. Luật nhân quả đã rất rõ. Ta làm ta chịu. Ai ăn người ấy no. Ai uống người đó hết khát. Vậy mà ít ai chú ý đến nghiệp quả. Vậy mà có mấy ai nghĩ suy trước mỗi cử chỉ, lời nói và suy nghĩ của mình!

Mỗi lần nghe tôi kể câu chuyện "ông bốn vợ" này biết bao người giật mình. Nhiều người hoàn toàn thay đổi tư duy sau khi được nghe kể chuyện. Nhiều bạn muốn tôi kể lại nhiều lần. Còn tôi thì luôn giật mình mỗi khi kết thúc câu chuyện. Mỗi lần kể tôi có cơ hội nhắc mình sống tốt hơn, thiện hơn. Và rằng mình cần phải tu tập nghiêm túc mỗi ngày. Đời người ngắn ngủi lắm!

Còn bạn? Bạn sẽ làm gì?

Tôi biết rằng bạn đã biết phải làm gì rồi. Bởi bạn đã đọc xong câu chuyện.

Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng – Công ty sách Thái Hà

__._,_.___

 

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 55= THO RA DI TRANG TAY PDF Print E-mail

Tho Ra đi trắng tay
Gởi đến các bạn đôi điều chia sẽ ...(theo nhà Phật)
Chúc một Mùa Chay đầy Ân Sủng !
JB Nhan

Tôi đã thấy biết bao nhiêu người giàu có
Chưa bao giờ từ bỏ tính tham lam !
Vẫn mãi mê ham của cải bạc vàng
Vẫn khao khát chạy hoài theo khoái lạc
Như kẻ cướp chịu luật đời phân sử
Luật chúng sinh luật Nhân Qủa nghiêm minh
Để đời sau nghiệp cũ bước theo mình
Trổ qủa dữ khổ người gây ác nghiệp
Kẻ còn sống đang tranh dành thừa kế
Người chết rồi chỉ có nghiệp đem theo
Khi ra đi tay trắng chẳng mang gì
Bỏ con cái bạn đời cùng của cải
Đem theo gì trên mình mảnh vải lượm
Còn lại chi bia mộ khắc đôi hàng
Dù muốn về trở lại cõi trần gian
Nhưng phải chịu tái sinh theo Nghiệp định
Quanh người chết bao kẻ than người khóc
Hỡi người thân sao lỡ vội ra đi
Trong áo quan người nằm đó im lìm
Lửa thiêu đốt xác thân thành tro bụi !...
Ed: LTH

-----------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 54 = CAN TIM DAO THAT PDF Print E-mail

CÕI ĐỜI TẠM NÀY CẦN TÌM ĐẠO THẬT

 Hôm nay bạn còn ở cõi tạm này, là cơ hội để bạn tìm hiểu đâu là Đạo Thật? Xin bạn đừng thờ ơ, vì không ai hưởng hạnh phúc thiên đàng đời đời thay cho bạn, và cũng không ai chịu khổ đau mãi mãi trong hỏa ngục thay cho bạn. Thời gian qua nhanh hơn bạn nghĩ, cuộc đời ngắn ngủi hơn bạn ngờ; vào lúc bạn không nghĩ, không ngờ, bạn phải đối diện với cõi đời đời. Biết bao cái chết bất ngờ cho người nọ, người kia, không là bài học cho chúng ta hay sao?

Thánh Anphongsô: "Ai cũng biết rằng mình sẽ chết, nhưng khốn thay, nhiều người nghĩ rằng những người già cả, ốm yếu mà còn sống được ba bốn năm nữa, huống chi là mình. Nhưng con hãy biết, đã bao nhiêu người chết một cách bất ưng, khi họ đang ngồi, đang đi, đang ngủ... Có ai trong họ nghĩ rằng sẽ chết, trong giây phút kế tiếp đâu?"

Vua Salomon, vị vua cực giàu có và thông minh đã hưởng mọi thú vui trần thế, nhưng vào ngày cuối đời, ông đã phải thôt lên lời nhận xét về những lạc thú ở trần gian như sau: "Phù vân tiếp nối phù vân, mọi sự ở đời chỉ là phù vân"

 Theo sử liệu của thánh Francesco De Geronimo (1642-1716). Thánh Girolamo là một linh mục dòng Tên, sinh tại Taranto, nhưng hoạt động tông đồ và qua đời tại Napoli, miền Nam nước Ý. Mục vụ nổi bật nhất của ngài là giảng các tuần đại phúc. Vào thời kỳ ấy, các buổi giảng thuyết thường diễn ra nơi các đường phố, tại các công viên, giữa các quảng trường, hay trong các khu vực có những nhà điếm. Mục đích của thánh nhân là mời gọi mọi người hồi tâm thống hối, trở về cùng Thiên Chúa và sống ngay chính.
Một hôm, thánh Geronimo giảng trước đám đông, kéo đến nghe ngài nơi quảng trường thành phố Napoli. Gần đó, trong căn nhà có cửa sổ nhìn xuống quảng trường, có một phụ nữ trắc nết sinh sống. Với chủ đích quấy phá và lấn át tiếng nói của vị thánh, bà cất tiếng la hét ầm ĩ và múa máy lung tung. Mọi lời khuyến cáo bà im đi, đều vô hiệu. Thánh Geronimo đành bỏ dở buổi giảng thuyết hôm ấy.
Ngày hôm sau, thánh nhân trở lại chỗ cũ. Ngạc nhiên vì thấy cửa sổ phòng bà kia đóng kín mít, thánh nhân hỏi lý do tại sao. Người ta cho ngài biết, bà ta đã bất ngờ qua đời trong đêm. Thánh nhân liền nói: "Chúng ta hãy đi xem bà". Một số đông đi theo ngài và trông thấy xác bà còn nằm sóng soài dưới đất. Như được linh hứng, thánh nhân cất tiếng hỏi:
- "Hỡi Catarina, nhân danh Chúa, hãy nói cho mọi người đang có mặt đây biết, bà đang ở đâu". Tức khắc, đôi mắt người quá cố hé mở, đôi môi động đậy. Rồi bằng một giọng khàn khàn, khủng khiếp, bà trả lời:
- "Ở trong Hỏa Ngục .. Tôi bị trầm luân trong Hỏa Ngục đời đời kiếp kiếp!".
Mọi người hiện diện toát mồ hôi lạnh, dựng tóc gáy!. Lúc xuống cầu thang, thánh Geronimo lẩm nhẩm lập lại:
- "Trong Hỏa Ngục mãi mãi .. Ôi Thiên Chúa công minh, đáng sợ biết là chừng nào!".
Đa số những người chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đó, không muốn trở về nhà, trước khi xét mình kỹ lưỡng, thành tâm thống hối và sốt sắng lãnh nhận bí tích Giải Tội.
Linh mục Francesco De Geronimo được Đức Giáo Hoàng Pio 7 (1800-1823) tôn phong chân phước ngày 2-5-1806 và được Đức Giáo Hoàng Gregorio 16 (1831-1846) nâng lên hàng hiển thánh ngày 26-5-1839. Trong hồ sơ xin phong thánh cho ngài, ghi lại chứng từ của một người như sau:
-"Con có mặt trong biến cố kinh hoàng ấy. Nhưng con không biết trình bày ra sao, diễn tả như thế nào cho đúng tâm tình của con cũng như của mấy người khác. Con chỉ biết nói rằng, cứ mỗi lần có dịp đi ngang quảng trường và trông thấy cánh cửa sổ ấy, con như còn nghe rõ ràng tiếng nói khàn khàn khủng khiếp:
- "Trong Hỏa Ngục .. Tôi bị trầm luân đời đời trong Hỏa Ngục!".
( "Hỏa Ngục" của Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt)

----------------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 53 = DAU KHO - CAI CHET PDF Print E-mail

NỖI BẤT HẠNH

CỦA NHỮNG KẺ KHÔNG CÓ ĐỨC TIN

ĐAU KHỔ

Khốn cho những kẻ không có đức tin vì họ sẽ chẳng tìm thấy được niềm ủi an trong những giây phút đau khổ và nhất là khi phải đứng trước cái chết.

Đúng thế. Dù chúng ta có thành công trên đường đời, dù gia đình chúng ta có đầy đủ mọi tiện nghi vật chất, dù bản thân chúng ta luôn sống trong nhung lụa và được hưởng thụ mọi vui thú, thì cũng có những lúc tâm hồn chúng ta khao khát một niềm an ủi và kiếm tìm một niềm hạnh phúc. Đó là những lúc chúng ta phải đau khổ.

Có một nhà bác học người Anh đã kể lại một câu chuyện như sau :

Hôm đó, trong khi đi dạo tại khu vực "ổ chuột" dành cho dân ngèo tại

thành phố Dublin, ông đã gặp một người đàn bà đang nằm hấp hối bên vỉa hè. Người đàn bà ấy đã hỏi :

- Ông có phải là bác sĩ hay không ?

Ông trả lời :

- Không. Thế nhưng, bác sĩ cũng sắp tới.

Người đàn bà nói tiếp :

- Xin ông hãy cầu nguyện để tôi khỏi chết trong tội lỗi.

Nhà bác học quì xuống bên cạnh bệnh nhân và cầu nguyện cho tới khi bác sĩ và vị linh mục đến. Người đàn bà liền nói :

- Xin Chúa trả công cho ông và bây giờ tôi rất vui mừng và sung sướng.

Nhà bác học thầm nghĩ :

- Nếu tôi đem những kiến thức của tôi ra để nói với người đàn bà ấy, liệu có ích lợi gì...người đàn bà chỉ xin tôi cầu nguyện để được chết trong bình an.

Trong khi đó, kẻ không có đức tin, kẻ vô tín ngưỡng biết dựa vào đâu để tìm cho mình niềm an ủi ?

Dù không tin vào Thiên Chúa chăng nữa, thì vẫn còn tội lỗi. Phải. Tội lỗi đè nặng trên chúng ta như một tảng đá, làm cho chúng ta phải đau khổ và chẳng hề được nguôi ngoai.

Con người đi tìm hạnh phúc trong khoa học, nhưng khoa học không thể nào thỏa mãn các nhu cầu cần thiết và chính đáng của chúng ta. Nếu chúng ta nghi ngờ và chán nản, thì còn đâu là hạnh phúc. Nếu chúng ta ngao ngán và thất vọng, thì còn đâu là hạnh phúc.

Ai sẽ đem lại sức mạnh và can đảm khi chúng ta gặp phải gian nan và thử thách ? Ai sẽ đem lại an ủi và khích lệ khi chúng ta đau yếu và bệnh tật ? Ai sẽ đem lại câu trả lời cho chúng ta trong giây phút khổ đau và bất hạnh ?

Như vậy, khốn cho những kẻ không có đức tin vì họ không tìm thấy được sự bình an. Chúng ta hãy nghe Anatole France, một tiểu thuyết gia nổi tiếng và cũng là một kẻ vô thần, luôn phỉ báng tôn giáo, ông đã tâm sự về cuộc đời mình như sau :

- Phải chi bạn thấu hiểu được cõi lòng tôi, bạn sẽ kinh hãi thụt lùi. Tôi tưởng trên trần gian này không ai bất hạnh hơn tôi...người ta thấy tôi được may mắn thì phân bì và ghen tương, nhưng còn tôi, tôi chẳng bao giờ biết hạnh phúc là gì, dù chỉ một ngày, một giờ, một phút mà thôi cũng chẳng có.

CÁI CHẾT

Nhưng bất hạnh hơn cả cho kẻ không có đức tin, đó là khi họ phải đối diện với cái chết.

Dù những bản thánh ca Giáng sinh không làm cho tâm hồn họ bồi hồi xúc động, dù hồi chuông Phục sinh reo vang những tiếng mừng vui Alleluia không gợi lên cho họ điều gì, thì đứng trước ngôi mộ của một người thân yêu vừa mới qua đời, chắc hẳn một ý tưởng sẽ lóe lên trong đầu óc họ :

- Một ngày kia, tôi cũng sẽ phải trở về với hư vô và thân xác tôi chỉ còn lại một nắm cát bụi.

Hay như Nguyễn Du đã viết :

- Trăm năm nào có gì đâu,

Chẳng qua một nắm cỏ khâu xanh rì.

Nhưng đối với chúng ta, những người có đức tin thì khác. Chết không phải là hết, không phải là rơi vào khoảng hư vô. Thân xác của chúng ta có thể trở về cát bụi, nhưng tư tưởng, tình cảm và ước vọng...hay nói cách khác linh hồn của chúng ta không do thân xác, nên cũng không thể trở về cát bụi.

Nhờ cái chết, chúng ta mới được bước vào cõi sống. Và như thế, cái chết chính là khung cửa hẹp dẫn chúng ta vào miền hạnh phúc vĩnh hằng.

Bởi đó, chúng ta có thể bình thản và hân hoan đón nhận cái chết. Nó sẽ làm cho tâm hồn chúng ta trở nên xinh đẹp, còn xinh đẹp hơn cả những ngọn núi cao vút, những cánh hoa đồng nội, hay những bức tượng bằng cẩm thạch, bởi vì linh hồn chúng ta được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa và được sống đời đời.

Giây phút trọng đại nhất của cuộc sống sẽ đến, khi tôi trút hơi thở cuối cùng và nghỉ yên trong vòng tay của những người thân yêu. Lúc bấy giờ, tôi không còn thuộc về tôi nữa, linh hồn tôi rời bỏ thân xác tôi, nó sẽ đi đâu nhỉ ? Đức tin sẽ lặp lại lời Chúa đã phán :

- Hỡi những ai mệt mỏi và gồng gánh nặng nề, hãy đến với Ta. Ta sẽ nâng đỡ và bổ sức cho các ngươi.

Và nhất là : - Ai tin Ta, sẽ không phải chết bao giờ.

Đứng trước cái chết, chỉ những người có đức tin mới được hạnh phúc. Còn những kẻ không có đức tin sẽ phải khổ đau.

Chúng ta hãy nhìn lại cái chết của Mirabeau, một nhân vật nổi tiếng của cuộc Cách mạng Pháp năm 1789. Trên giường bệnh, ông đã bị day dứt cùng khốn. Ông đòi pha thuốc thơm để tắm rửa, lấy vòng hoa để đội trên đầu, mời các nhạc sĩ tới để gẩy đàn cho ông được chết cách êm đềm, nhưng vô ích, chính sự không tin đã dày vò ông và làm cho ông chết đi trong khổ đau tuyệt vọng.

Hay như Voltaire đã dành suốt cả một đời để công kích Giáo Hội và quyết tâm hạ bệ Thiên Chúa. Chính ông đã tuyên án :

- Hai mươi năm nữa Thiên Chúa sẽ phải về hưu vì không còn một ai phụng sự Ngài.

Và đúng hai mươi năm sau, ông đã chết bằng một cái chết thê thảm nhất. Ông đã nhìn thấy những hình ảnh hãi hùng và đã kêu lên :

- Một bàn tay kéo tôi lại với Thiên Chúa...nhưng ma quỉ đã đến bắt tôi...và hỏa ngục đang chờ đón tôi..

Rồi ông tru trếu và giãy dụa. Chứng kiến cảnh tượng ấy, bà già giúp việc đã nói :

- Tôi không muốn phải nhìn một kẻ vô đạo chết nữa. Nếu ma quỉ có chết, thì cũng không thể chết dữ hơn Voltaire!

Nếu một bông hoa bị ngắt khỏi cành, nó sẽ tàn héo. Nếu một giọt nước trong rơi xuống trên đống bùn, nó sẽ trở thành nhơ nhớp. Nếu một con cá bị bắt lên khỏi lòng biển cả, nó sẽ chết. Nếu một con chim nhỏ bị rơi khỏi tổ, nó sẽ khó mà sống được. Con người cũng thế, một khi xa lìa Thiên Chúa, chắc chắn sẽ lâm vào tình trạng tàn héo, nhơ nhớp và chết chóc như vậy.

Thật khốn cho kẻ không có đức tin vì họ không tìm thấy được niềm ủi an khi đứng trước những đau khổ và nhất là khi phải đối diện với cái chết.

Ái Chân, sưu tầm

Kính chuyển:

Hồng

---------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 52 = HOA NGHIA TRANG PDF Print E-mail

Bài Viết
11 Tháng 11 2015

Hoa Nghĩa Trang

Nguyễn Tầm Thường

Nghĩa trang có nhiều loại hoa. Chúng khác nhau ở tên gọi mà giống nhau ở một sự kiện: Hoa nghĩa trang la hoa ở lại với người sống chứ làm sao theo người chết ra đi được. Trong không gian lạnh, trong vùng tối không còn bầu trời của huyệt mộ làm sao người chết biết đến màu sắc của hoa? Vì thế, hoa ân tình hay hoa xã giao thì cũng chỉ người sống nhìn thấy hoa thôi.

Bi thương của con người trong kiếp sống nhân sinh là kẻ sống có thể lấy hoa thật tiễn đưa người chết bằng những tâm tình giả. Bi thương của người chết là có những tâm tình thật, nhưng kẻ đã miền miệt ra đi rồi thì chẳng bao giờ nhìn thấy hoa.

Hoa nghĩa trang vẫn là hoa chỉ kẻ sống nhìn thấy thôi. Chết là đi vào thế giới khác rồi. Hoa hãy ở lại, giã từ hoa.

Lời của một đóa hoa.

Tôi là đóa hoa hồng. Tôi ra đời trong một thửa đất miền quê. Chúng tôi vui với gió và nắng. Bình minh lên, chúng tôi thức dậy chào một ngày mới. Nắng trang điểm cho chúng tôi rực lên sắc đỏ, mướt lên màu xanh. Chiều về chúng tôi chờ sương đêm. Những giọt sương trong và mát như suối tiên xoa trên da chúng tôi nước tinh khiết của trời. Rồi ngày mai nắng lại làm những cánh hoa chúng tôi óng ả. Chúng tôi sống êm dịu với sương đêm và nắng ngày. Thế rồi, bỗng đến một bình minh khắc nghiệt.

Tôi đang sống tuổi thần tiên nhất trong đời thì có người đến bứng khỏi thửa vườn rất thân mến dấu yêu. Tôi không biết mình bị đem đi những đâu, bị đưa qua những chốn nào. Một sáng nọ, khi tôi thấy ánh mặt trời thì chung quanh tôi hoàn toàn khác lạ. Nơi tôi ở không phải là khu vườn miệt quê nữa. Tôi không còn thở hơi của đất, hương nồng của cỏ. Các loại hoa chung quanh tôi cũng bàng hoàng như thế. Tôi đang được bày bán ở một chợ hoa. Và từ đó, định mệnh chúng tôi bắt đầu.

- Nơi nào hạnh phúc nhất?

Tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm về định mệnh này. Chẳng thấy đóa hoa nào đã ra đi rồi trở lại kể cho chúng tôi hay. Tôi biết có những đóa hoa được tặng cho các danh nhân lỗi lạc. Ước mơ một đời làm hoa như tôi là một ngày nào đó, sau khi người nghệ sĩ trình tấu một tình ca tuyệt vời, tôi được trao tặng và người nghệ sĩ giơ tôi lên cao trước hàng ngàn bàn tay ngưỡng mộ. Ôi! hạnh phúc biết mấy!

Tôi cũng nghĩ, biết đâu tôi được cắm trong bình ngọc quý, êm ả ru đời trong phòng một cô thiếu nữ mới lớn. Tôi sẽ rình mò lén nghe cô nhỏ viết nhật ký. Bao nhiêu tưởng tượng thần thoại đi về trong giấc ngủ của tôi.
Tôi là loài hoa cũng lãng mạn, đôi khi tôi thích những chân trời màu tím, và có nước mắt. Nhất là nước mắt của tình yêu, nó dịu dàng làm sao! Một ngày nọ, tôi bồi hồi quá đỗi khi biết mình sặp về vùng trời có nước mắt và màu tím. Mầu tím hôm nay là tím ở trong lòng. Màu tím của một nghĩa trang. Tôi chưa bao giờ biết nghĩa trang. Tôi chỉ bâng khuâng hiểu rằng nơi đó có biệt ly và sầu nhớ. Tôi yêu những khung trời có nỗi đau ngọt ngào, vì tôi nghĩ rằng trong nước mắt sẽ có nhớ, có thương. Tôi hân hoan giã từ bè bạn đi theo định mệnh của tôi ra nghĩa trang.

Tôi được trân trọng đưa vào khung trời cô đơn này. Bây giờ tôi hiểu cô đơn cũng có nhiều thứ. Có cô đơn của một cánh lá chiều hoang. Nó biệt ly thầm lặng, lững thững một mình tìm nỗi sầu. Có cô đơn của một cánh chim lẻ bạn. Nó man mác trong hồn niềm thương. Có cô đơn của thập giá. Nó linh thiêng dũng cảm. Trong nghĩa trang, tôi hiểu thêm những cô đơn khác, và nhất là nỗi cô đơn trong tôi.

* * *

Tôi không là hoa giả. Tôi là đóa hồng với tất cả sự sống Thượng Ðế đã ban tặng. Tôi bị gọi là giả, bởi, tôi rơi trong tay người giả dối, họ đem tôi ra đây với những ý nghĩ giả dối mà thôi. Tôi đang ở trong nghĩa trang. Tôi đã nghe nhiều bài điếu văn tiễn người chết. Nhưng chết rồi làm sao nghe? Rất nhiều khi chỉ là lời của kẻ sống mượn người chết mà tìm vinh quang cho nhau. Tại sao thân phận tôi lại là đóa hoa của người sống muốn làm vui lòng người sống? Tôi thấy những bài điếu văn tiễn người chết nhưng lại cố ý là để lấy lòng người sống vô duyên thế nào thì thân phận làm hoa nghĩa trang của tôi cũng vô duyên như thế. Có những chuyện đời chỉ vì nghi lễ tiễn đưa người chết không làm cho người sống được tiếng khen mà tâm tình gia tộc bị đổ vỡ. Có người đến nghĩa trang vì xã giao, vì lý do chính trị, vì chuyện làm ăn. Ôi! ở ngoài nghĩa trang này có nhiều ý nghĩ tâm tình khác nhau lắm.

Tôi đang cô đơn vì tôi chỉ là cành hồng của người sống mượn người chết mà lợi dụng nhau. Nỗi cô đơn ấy xót xa, vì linh hồn người chết rất tủi, không muốn nhìn tôi, họ không nhận tôi vì tôi không thuộc về họ. Còn người sống sẽ bỏ tôi ngoài nghĩa trang rồi ra về, họ quên tôi.

Chết mà không được nhớ là chết lần thứ hai, thì sống mà không được nhớ là chết hai lần trong một lúc. Vì thế tôi đang sống, nhưng trong tôi là hai nỗi chết.

* * *

Chúa trang điểm trái đất bằng vẻ đẹp của hoa. Chung quanh con có biết bao nhiêu hoa. Hoa mọc ngoài đường. Hoa mọc ngoài đồng. Hoa trên bàn thờ. Hoa bên hàng rào. Chúng là ngôn ngữ thật nên thơ. Nếu con biết đứng nhìn cành thiên lý trong một chiều êm ả, con sẽ nghe được sự đơn sơ cần thiết trong cuộc sống. Nhìn đóa sen trong ao, con sẽ thấy sự thanh tao cần thiết trong cõi đời. Hương bưởi thoang thoảng bên ngõ nhà ai một tối trời nào đó, sẽ đưa con về ý nghĩ trong đêm đen vẫn có vẻ diễm kiều của đêm đen. Trong những hoàn cảnh khó khăn vẫn có vẻ đẹp của cuộc sống.

Hoa không chọn nơi nào đẹp mới tới, mà, bất cứ nơi nào tới hoa sẽ làm đẹp nơi đó. Hoa thành thật. Hoa bao dung. Ngôn ngữ loài hoa nghĩa trang thật xót xa. Con muốn cầu xin cho con nhìn hoa mà biết ý nghĩa cuộc sống trên đời.

Hãy cho nhau cánh hoa lúc còn sống, khi chết rồi thì cả rừng hoa đem ra nghĩa trang cũng chẳng ý nghĩa gì.

Nguồn: http://www.gxannagiusehien.net/D.SONGDAO/1.chuyencuocdoi/Text/39.%20HoaNghiaTrang.ht

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 4 of 12