mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4467
mod_vvisit_counterHôm Qua5412
mod_vvisit_counterTuần Này22058
mod_vvisit_counterTuần Trước42127
mod_vvisit_counterTháng Này76700
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9856459

We have: 84 guests online
Your IP: 54.227.127.109
 , 
Today: Dec 13, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SE TAI NHA QUAN # 51 = DOI NGUOI CHIEC LA PDF Print E-mail

ĐỜI NGƯỜI CHIẾC LÁ

Những ngày cuối tháng 10, Đất Thánh các Giáo xứ đông người đi tảo mộ. Bên người thân yêu đang an nghỉ, con cháu, thân nhân thành kính đốt nến thắp nhang, hiệp thông cầu nguyện.Description: beautiful-gothic-autumn-grave Mỗi chiều, tôi ra Đất Thánh của Giáo xứ cùng mọi người dọn dẹp cỏ rác, phát quang bụi rậm, sữa sang lễ đài, chuẩn bị cho ngày lễ các đẳng linh hồn.
Nhìn những chiếc lá vàng rơi rụng khắp Nghĩa Trang, tôi nghĩ về mùa thu, nghĩ về đời người và chiếc lá.
Nhớ bài thơ của thi sĩ Lưu Trọng Lư:
Em nghe không mùa thu.
Lá thu rơi xào xạc.
Con nai vàng ngơ ngác.
Đạp trên lá vàng khô.
(Tiếng thu)

Màu vàng của lá, màu úa của cỏ, nắng nhạt gió chiều là hình ảnh đặc trưng của mùa thu. Mùa "chịu tang" của những chiếc lá vàng. Ngồi nhìn lá rơi, mỗi chiếc lá chọn cho mình một cách "chia tay." Có những chiếc lá ra đi trong sự quằn quại khổ đau, dùng dằng bịn rịn như thể không muốn lìa cành; có những chiếc lá "hấp hối" loạng choạng buông mình cách nặng nề nghiêng ngả trên mặt đất. Lại có những chiếc lá ra đi cách nhẹ nhàng trong dáng điệu thướt tha buông mình theo gió. Những chiếc lá khác không bàng hoàng hối hả mà chậm rãi, thanh thản, an nhiên rơi mình trên thảm cỏ xanh như thể một bông hoa say trong giấc ngủ yên lành. Một đời lá mong manh, chóng tàn phai rụng xuống. Mới đó, lá còn xanh tươi, mà nay đã úa vàng lìa cành.

Đời người có khác chi một chiếc lá cuối thu. Có những người ra đi trong bấn loạn, hối tiếc, khổ đau, nặng nhọc. Lại có người ra đi về với cội nguồn một cách thanh thản nhẹ nhàng thanh thản. "Lá rụng về cội." Lá rơi bên gốc cây. Lá chờ đợi một quá trình sinh học để trở thành dinh dưỡng nuôi cây. Lá góp thân xác tàn úa để trả ơn cho cây. Đời lá ngắn ngủi mà đầy ý nghĩa nhân sinh.

Nhìn lá vàng rơi, ta nhớ lời Thánh Kinh: "Có thời sinh ra, có thời chết đi" (Gv 3,2). Mỗi loài thụ tạo đều có thời hạn của nó. Đời người như chiếc lá mỏng manh, ngắn ngủi. Chỗ dựa trần gian chẳng an toàn vững chắc. Tiền bạc vật chất, bằng cấp, kiến thức, chức quyền đều chóng tàn phai. Sức khoẻ, sắc đẹp hao mòn rồi rệu rã theo tuổi đời năm tháng.

Nhìn lá vàng rơi, ta nhận ra sự thật cay đắng nhất của đời người là sự chết. Nó chẳng từ ai, chẳng thương tiếc ai. Nó đến bất ngờ làm ta bang hoàng. Phải bỏ lại tất cả mọi thứ ta gắn bó và gom góp suốt đời để ra đi với hai bàn tay trắng. Cái chết của mỗi người là một chuyến đi cuối cùng. Một chuyến đi quyết định và quan trọng. Một chuyến đi vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Một chuyến đi một vài tuần về thăm quê nhà, một chuyến đi nghỉ hè đôi ba ngày... tôi đã phải sắp xếp chuẩn bị nhiều ngày, có khi nhiều tuần .... Nhưng tôi đã chuẩn bị được những gì cho chuyến đi cuối cùng và thật quan trọng của cuộc đời tôi? Tôi có nỗ lực để xắp xếp chuẩn bị cho chuyến đi vĩnh viễn và không bao giờ trở lại này không?

Nhìn lá vàng rơi, ta nhớ lời Thánh Vịnh: "Đời sống con người giống như cây cỏ, như bông hoa nở trên cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc không còn mang vết tích" (Tv 102,15-16). Dù văn minh đến dâu, con người vẫn không thắng nổi cái chết bằng sức mạnh của khoa học kỹ thuật. Giàu nghèo sang hèn, trí thức hay bình dân, văn minh hay lạc hậu... ai ai rồi cũng phải chết. Đứng trước cái chết, mọi người đều bình đẳng. Sống là chuẩn bị cho con người đi về với cái chết. Suy tư về cái chết là suy tư về sự sống. Chết là một phần của sự sống bởi lẽ trong sự sống đã có sự chết. Nó là cánh cửa nối liền hai thế giới như cửa sông đưa giòng nước vào nguồn biển rộng. Cứ theo định luật tự nhiên, con người được sinh ra, lớn lên, già đi và chết. Đó là định luật chung của con người. Không ai có thể sống mãi mà không chết. Các vua chúa ngày xưa đã cố công đi tìm thuốc trường sinh bất tử nhưng họ cũng chết. Để sống cách trọn vẹn, phải can đảm chấp nhận sự sống lẫn sự chết. Đời người ngắn ngủi như chiếc lá như lời Thánh Vịnh:

Đời con là một kiếp phù du,
Loài người Chúa dựng nên thật mỏng manh quá đỗi.
Sống làm người ai không phải chết,
Ai cứu nổi mình thoát quyền lực âm ty?
(Tv 88,48-49)

Con người không có quyền gì trên sự chết và sự sống. Sống và chết là kỳ công và đều bởi Thiên Chúa. Sự sống là mong manh, thế mà Thiên Chúa lại phải đánh đổi bằng máu của các tiên tri, bằng mạng sống của Con yêu dấu là Chúa Giêsu.

Nhìn lá vàng rơi ta nghĩ về cuộc đời lữ thứ. Xin đừng mưu mô tính toán mà làm gì. Xin đừng chia rẽ và thù ghét làm chi. Cuộc đời này thật ngắn, tiền bạc trên thế gian này nhiều lắm, bàn tay ta có tham mấy cũng chẳng vơ vét hết được. Rồi đến lúc bàn tay xuôi xuống, lạnh cóng, cô đơn, chẳng nắm giữ được gì.

Để có được sự ra đi trong thảnh thơi nhẹ nhàng và đong đầy niềm tin hy vọng ngày mai tươi sáng, ta hãy định nghĩa cuộc đời mình bằng sự "hiện hữu", đừng bao giờ là sự "sở hữu". Ta hãy chọn phương châm "sống với" chứ đừng "sống vì". Thấu cảm được ý nghĩa về cuộc đời thì ta mới nhẹ nhàng, thanh thản ra đi mà không vướng bận, không ưu phiền. Như ai đó đã từng nói: "Ngày ta sinh ra đời, mọi người cười ta khóc. Hãy sống như thế nào để khi ra đi mọi người khóc ta cười".

LM Giuse Nguyễn Hữu An

Chi Trân chuyển

-----------------------------

 

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 50= BANG CHUNG LUA THANH LUYEN PDF Print E-mail

Bằng chứng về Lửa Thanh Luyện Linh Hồn

Thứ Hai ngày 2 tháng 11 năm 2015 - Chi Tran chuyển
http://baoconggiao.com/uploads/news/2015_11/nhung-bang-chung-ve-lua-thanh-luyen-linh-hon.jpg

Lm Victor Jouet, được Thánh GH Piô X động viên, đã thành lập bảo tàng viện này nhằm giúp người ta tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu, và nhờ lòng sùng kính này mà giúp đỡ các linh hồn nơi Luyện Hình.

Ngày 1-11-1731, cố Tu viện trưởng Panzini (Dòng Biển Đức Olivetan ở Mantua, Ý) hiện về với Mẹ Isabella Fomari (Dòng Thánh Clara ở Todi) khi Mẹ đang ngồi ở bàn làm việc. Tu viện trưởng Panzini nói rằng ngài đang chịu đau khổ nơi Luyện Hình. Lúc đó ngài đặt bàn tay đang cháy lên bàn làm việc của Mẹ Isabella và đã in hình bàn tay lên chiếc bàn đó. Sau đó, ngàidùng ngón tay đang cháy vẽ hình Thánh Giá lên bàn. Ngài cũng chạm tay vào tay áo của Mẹ Isabella và khiến tay của Mẹ Isabella bị phỏng và chảy máu. Áo và máu của Mẹ Isabella Fomari không có ở bảo tàng viện này, nhưng còn một miếng gỗ của chiếc bàn kia.

Mẹ Isabella đã kể lại cho Lm Isidoro Gazata nghe chi tiết. Lm Isidoro đã cho điều tra để xác định vết cháy kia là vết cháy do lửa siêu nhiên.
Ngày 5-6-1894, cố Nữ tu Maria Thánh Louis Gonzaga đã hiện về với Nữ tu Margherita và cho biết Chị đang chịu đau khổ nơi Luyện Hình.
Nữ tu Maria là người đạo đức nhưng khi bị bệnh lao phổi, Chị buồn và cầu xin cho được mau chết để bớt đau đớn. Vài ngày sau, Chị qua đời trong vẻ thánh thiện.

Khi hiện về, Nữ tu Maria mặc áo dòng, xung quanh có bóng mờ. Chị nói với Nữ tu Margherita rằng Chị đang ở trong Luyện Hình để đền tội vì thiếu kiên nhẫn khi bị bệnh nên đã cầu xin được chết sớm hơn ý Chúa định, và Chị xin Nữ tu Margherita cầu nguyện cho Chị.

Để chứng tỏ mình đang chịu đau khổ trong Luyện Hình, Chị đã chạm tay vào chiếc gối đầu của Nữ tu Margherita và làm lủng một lỗ. Sau đó, Chị đã hiện về hai lần để cảm ơn Nữ tu Margherita đã cầu nguyện cho mình, và cho biết rằng Chị sẽ sớm được cứu thoát khỏi Luyện Hình. Chị cũng đưa ra vài lời khuyên cho các nữ tu trong cộng đoàn Dòng Thánh Clara.

Ngày 5-3-1871, chị Palmira Rastelli hiện về với cô bạn Maria Zaganti để xin người anh của chị là Lm Sante Rastelli dâng lễ cầu hồn cho chị. Chị mới qua đời hơn ba tháng, và đang ở trong Luyện Hình. Chị Palmira đã đặt mấy ngón tay lên sách kinh của Maria và để lại vết cháy của ba ngón tay trên đó.

Thánh Catherine Genoa nói về Luyện Hình rằng có sự đau khổ trong lửa, nhưng đồng thời cũng có tình yêu sâu thẳm của Thiên Chúa và sự an ủi là cuối cùng thì các linh hồn trong đó cũng sẽ được lên Thiên Đàng. Chúng ta hãy tha thiết cầu nguyện cho các linh hồn. Họ sẽ không bao giờ quên chúng ta đã cầu nguyện cho họ. Chúng ta thật hạnh phúc được là người Công giáo, biết về sự hiệu quả của ân xá và lời cầu nguyện cho các linh hồn nơi Luyện Hình. Nếu chúng ta giúp đỡ họ, sẽ có người khác giúp đỡ chúng ta sau khi chúng ta qua đời.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ TraditionalCatholicPriest.com)
Lễ Cầu Hồn – 2015

----------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 49= CHIEU NGHIA TRANG PDF Print E-mail

CHIỀU NGHĨA TRANG

Bước chân vào chốn nghĩa trang

Hàng hàng lớp lớp dọc ngang rất nhiều

Người xa lạ, kẻ thân yêu

Sang – hèn, cao – thấp, giàu – nghèo,... nằm im

Giống nhau nấm mộ, bia tên

Bên trong giòi bọ rỉa dần thịt xương

Liêu xiêu bóng đổ tà dương

Ráng chiều chầm chậm như vào thiên thu

Bên đường lặng đứng cây khô

Lom khom bóng dáng ai kia một mình

Khói nhang tỏa, nến lung linh

Không gian trống trải, lặng thinh tư bề

Những cây Thánh Giá gần, xa

Dẫn lối về Nhà Thiên Chúa từ nhân

Tử quy, sinh quý – đồng lần

Nghĩa trang nhắc nhở xác phàm bụi tro

Nguyện xin Thiên Chúa thứ tha

Cho muôn hồn hưởng Tình Cha muôn đời

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng
-----------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 48 = MAU SAC CAU HON THANG 11 PDF Print E-mail

Oct 30 at 1:15 PM

Màu Sắc Cầu Hồn (R.I.P.)

Cầu vồng mới có màu, chứ cầu hồn mà cũng có màu sắc ư? Có "lộn chuồng" không đấy? Xin thưa ngay: KHÔNG.

Cầu vồng có bảy sắc, vậy cầu hồn mấy màu hoặc màu gì? Đa sắc màu. Người thì thấy màu trắng như khăn tang và áo sô, người thì thấy màu đen thui hoặc tím rịm như cờ tang. Ảm đạm. U buồn. Cô đơn. Đau khổ. Nghẹn ngào. Lạc lõng. Trống vắng. Tủi thân. Tất cả bỗng dưng... xám xịt!

Trong Tháng Mười Một và tại các đám tang, chúng ta thường thấy chữ viết tắt R.I.P. Có thể một số người không biết chữ đó có ý nghĩa gì. Chữ này có nguồn gốc từ tiếng Latin.

Tiếng Latin: Requiescat in pace (R.I.P.).

Tiếng Anh: Rest in peace (R.I.P.).

Tiếng Ý: Riposi in pace (R.I.P.).

Tiếng Pháp: Repose en paix (R.E.P.).

Tiếng Đức: Ruhe in Frieden.

Tiếng Hy Lạp: Αναπαύσου εν ειρήνη ([anaˈpafsu en iˈrini]).

Tiếng Nhật: 安 ら か に 眠 れ (Yasuraka ni nemure).

Tiếng Hàn: 고인의 명복을 빕니다 (Goinui myeongbogeul bimnida).

Tiếng Bồ Đào Nha: Descanse em Paz.

Tiếng Tây Ban Nha: Descanse en paz / Que en paz descanse (D.E.P./Q.E.P.D.).

Tiếng Esperanto: Ripozu pace (R.P.).

Tiếng Việt: Xin cho các linh hồn được nghỉ yên.

TỪ MÀU XÁM XỊT, ĐEN SẪM...

Cái chết là thất bại lớn nhất của loài người, nguyên nhân do đã phạm tội. Thế thì tiêu! Chó chết thì hết chuyện. Người chết vẫn còn chuyện. Tục ngữ Việt Nam có câu rất quen thuộc:

Trăm năm bia đá thì mòn

Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ

Biết mình sắp chết, người ta thường có di chúc hoặc lời trăn trối. Và người sắp chết luôn thật lòng. Cái "bia miệng" đó vẫn còn, dù người chết là người tốt hay xấu. Cọp chết để da, người ta chết để tiếng.

Trong ca khúc "Hận Tình", nhạc sĩ Mạc Phong Linh (cũng là tên nhóm Lê Minh Bằng – gồm các nhạc sĩ Lê Dinh, Minh Kỳ, và Anh Bằng), hai người yêu nhau hỏi nhau: "Nếu mai anh (em) chết em (anh) có buồn không? Sao em (anh) không đến khi anh (em) còn sống?... Lỡ mai anh (em) chết em khóc nhiều không? Sao không âu yếm khi anh (em) còn sống?...". Đặc biệt là câu hỏi này: "Lỡ mai anh (em) chết em (anh) hứa gì không? Anh (em) xin bia đá thêm tên người sống, anh (em) xin ngôi mộ đẫm lệ tình nồng, những khi gió lùa đêm đông, hồn anh (em) không quá lạnh lùng...!". Ca khúc có tựa đề "Hận Tình" nghe sao mà "chua chát" quá, nhưng lời lẽ thì chẳng có chi là hận tình.

Người ta sắp chết mà vẫn nuối tiếc, nhất là không biết còn ai nhớ tới mình nữa hay không. Nhưng rồi tất cả sẽ qua. Và mọi thứ lại trở nên bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Cũng phải vậy thôi, vì như thế người ở lại mới đủ sức bước đi tiếp, chứ cứ ủ rũ và đau khổ vì sự mất mát quá lớn thì làm sao sống nổi!

Trong ca khúc "Cỏ Úa", NS Lam Phương bày tỏ: "Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng, còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm... Từ lúc em đi trong rượu cay men nồng, màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn... Một chiều trên đồi em làm thơ, cỏ biếc tương tư vàng úa...".

Yêu thương nhau càng nhiều thì càng thương tiếc và thương nhớ nhiều. Cỏ biếc mà bỗng dưng vàng úa vì thương nhớ. Nhưng vấn đề là "sao không đến, sao không âu yếm khi còn sống" mà lại để lúc người ta chết rồi mới "ra vẻ thương tiếc", thậm chí còn muốn "thêm tên người sống" vào bia mộ của người chết cho có vẻ "chung thủy". Biết thương thì xương chẳng còn. Đời là thế!....

Đó là sự-thật-phũ-phàng của trần gian. Vì thế Giáo hội kêu gọi mọi người còn sống đặc biệt nhớ cầu nguyện cho những người đã khuất hằng ngày, nhất là ngày Lễ Cầu Hồn và Tháng Cầu Hồn. Để "hồn anh (em) không quá lạnh lùng" vì thiếu nước-hồng-ân của Thiên Chúa được trao tặng nhờ những lời cầu nguyện của những người còn sống!

...CHUYỂN SANG XANH BIẾC VÀ HỒNG TƯƠI

Thật hạnh phúc vì chúng ta tôn thờ một Thiên Chúa Giàu Lòng Thương Xót, chậm giận mà mau tha thứ, biết mọi thứ mà lại dễ quên. Vì thế, cầu hồn không còn xám xịt nỗi buồn mà chợt biếc xanh màu hy vọng, hồng tươi màu mừng vui: "Người không cứ tội ta mà xét xử, không trả báo ta xứng với lỗi lầm" (Tv 103:10).

Phàm nhân chẳng đáng gì với Ngài, tất cả đều là Hồng Ân Thiên Chúa mà thôi! Nếu như Ngài chấp tội, chẳng có ai đứng vững. Nhưng "Chúa vẫn rộng lòng tha thứ để chúng con biết kính sợ Ngài" (Tv 130:3-4).

Tác giả Thánh Vịnh nói rõ: "Ai được vào ngụ trong nhà Chúa, được ở trên núi thánh của Ngài? Là kẻ sống vẹn toàn, luôn làm điều ngay thẳng, bụng nghĩ sao nói vậy" (Tv 15:1-2). Thật vậy, ngoài Chúa ra, chẳng có gì là hạnh phúc (Tv 16:2), và chỉ có chính Chúa mới là phần gia nghiệp vĩnh hằng (Tv 16:5-6), như Thánh Phaolô đã xác định: "Đối với tôi, sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi" (Pl 1:21).

Lễ Cầu Hồn khói nhang nghi ngút, nến đèn lung linh, lời kinh râm ran,... tất cả hòa quyện thành bức tranh đa sắc màu, như bản tổng phổ đa âm thanh trầm hùng và lắng đọng nhưng không buồn bã, vì khói bay tỏa những lời kinh lấp lánh yêu thương lên Thiên Tòa, và chắc chắn Ngài sẽ vui lòng giảm án hoặc xóa án cho các linh hồn đang phải chịu thanh tẩy nơi luyện hình. Lạ thật, "nhặt một cây đinh vì yêu mến Chúa thì cũng có thể cứu được một linh hồn" (Thánh Teresa Hài Đồng).

Lời cầu nguyện là "sức mạnh" của con người, và là "sự yếu đuối" của Thiên Chúa, vì chính Chúa Giêsu đã cho phép điều đó xảy ra: "Thầy bảo thật anh em: anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy" (Ga 16:23).

Hãy cầu nguyện và hy sinh để "bảo lãnh" cho các linh hồn, các linh hồn sẽ nguyện giúp cầu thay cho chúng ta, để cùng được nghe Chúa dịu dàng nói: "Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa" (Mt 25:34)..

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

----------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 47 = SU CHET PDF Print E-mail

 Sự Chết

On Wednesday, March 18, 2015 9:02 PM, MINH TRAN <

xin chuyển bài suy niệm
(mùa Chay 2015)

CHẾT
Khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi bắt đầu đi về cõi chết. Làm gì có sự chết nếu không có sự sống. Làm gì có ngày người ta chôn tôi nếu không có ngày tôi chào đời. Như thế, cuộc sống của tôi là chuẩn bị cho ngày tôi chết.

Ngay từ trong bào thai của mẹ, bắt đầu có sự sống là tôi đã cưu mang sự chết rồi. Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau. Trong lớn lên đã có mầm tan rã. Khi vũ trụ chào đón tôi, thì cùng một lúc, tôi bắt đầu từ giã vũ trụ từng ngày, từng giờ.

Mỗi ngày là một bước tôi đi dần về sự chết. Bình minh mọc lên, nhắc nhở cho tôi một bước cận kề. Hoàng hôn buông xuống, thầm nói cho tôi sự vĩnh biệt đang đến.
Không muốn nghĩ về sự chết tôi cũng chẳng tránh đuợc sự chết.

Tôi có thể không muốn nghĩ về sự chết nhưng tôi có ghét sự chết được không? Tôi ghét sự chết là tôi ghét chính tôi. Chết ở trong tôi. Tôi đang đi về cõi chết nên ngay bây giờ sự chết đã thuộc về tôi rồi. Sự sống của tôi hàm chứa sự chết, nên tôi yêu sự sống thì tôi cũng phải yêu sự chết. Vì vậy, cuộc đời có ý nghĩa vẫn chỉ là cuộc đời chuẩn bị cho ngày chết.

Trong dòng đời, tôi không sống một mình. Cuộc sống của tôi là tấm thảm mà mỗi liên hệ yêu thương là một sợi tơ, mỗi gắn bó quen biết là một sợi chỉ, anh em, cha mẹ, người yêu. Sự chết xé rách tung tất cả để tôi ra đi một mình. Chẳng ai đi với tôi. Vì thế, chết mang mầu ly biệt.

Sống là hướng về tương lai. Tương lai là cái tôi không nắm chắc trong tay, vì vậy, tôi hay nhìn về tương lai bằng nỗi sợ bấp bênh. Càng bấp bênh thì tôi càng tìm kiếm vững chãi, càng tích lũy. Nhưng tích lũy xong, xây đắp xong, vất vả ngược xuôi để rồi ra đi trắng đôi tay thì đời tôi thành đáng thương hại. Nếu tôi không đem theo được những gì tôi tích lũy, thì những gì tôi ôm ấp hôm nay chỉ làm tôi thêm đau đớn, nuối tiếc. Nếu không muốn vậy thì chúng phải là phương tiện để chuẩn bị cho giờ ra đi của tôi.

Tích lũy cho tương lai có thể là dấu hiệu khôn ngoan đề phòng những bất trắc có thể xẩy ra. Mà cũng có thể là một thứ nô lệ. Nếu suốt đời tôi lo âu tìm kiếm danh vọng, quá tham lam tiền bạc, lúc nào cũng bị vây khốn, băn khoăn thì đâu là niềm vui, tận hưởng.
Mà tận hưởng là gì? Ðâu là ý nghĩa của sự tìm kiếm? Tích lũy?

Kinh Thánh kể:
Có người trong đám dân chúng nói với Ðức Kitô: "Thưa Thầy, Thầy bảo anh tôi chia gia tài với tôi".
Ngài đã nói cùng họ: "Hãy coi chừng! hãy lo giữ mình tránh mọi thứ gian tham, vì không phải ai được sung túc, là đời sống người ấy chắc chắn nhờ của cải".
Ngài nói cùng họ một ví dụ rằng: "Có người phú hộ, ruộng nương được mùa, nên suy tính với mình rằng: ta phải làm gì? Vì ta không còn chỗ nào mà tích trữ hoa mầu nữa. Ðoạn người ấy nói: Ta sẽ làm thế này: phá quách các lẫm đi, mà xây những lẫm lớn hơn, rồi chất cả lúa mạ, và của cải vào đó, rồi ta nhủ hồn ta: Hồn ơi! mày có dư thừa của cải, sẵn đó cho bao nhiêu năm; nghỉ đi! ăn uống đi! hưởng đi! Nhưng Thiên Chúa bảo nó: Ðồ ngốc! ngay đêm nay, người ta sẽ đòi ngươi trả lại hồn ngươi, mọi sự ngươi đã sắm sửa, tích góp kia sẽ về tay ai? (Lc 12,13-21).

Không ai sống hộ tôi. Không ai chết thay tôi. Không ai đi cùng tôi. Tôi sẽ ra đi lẻ loi. Họ sẽ quên tôi cũng như tôi đã quên bao người. Có thể đôi khi họ nhớ tôi. Cũng như đôi khi tôi nhớ người này, kẻ kia. Nhưng nỗi nhớ chỉ là của riêng tôi, còn kẻ đã ra đi vẫn ra đi miền miệt. Thì cũng thế, chẳng ai làm gì được cho tôi lúc tôi ra đi không trở lại.
Chết là mất tất cả. Nhưng thánh Phaolô lại tuyên tín rằng chết là chiến thắng (1Cor 15,54). Chết là đi về sự sống vĩnh cửu. Chết là gặp gỡ. Gặp Ðấng tạo nên mình. Như vậy, chết là cánh cửa im lìm được mở ra để tôi về với Ðấng thương tôi. Chết là điều kiện để sống.

Chúa ơi, chết là đi về với Chúa sao con vẫn lo âu?

Phải chăng nỗi lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con sợ con có thể không gặp Chúa. Vì sợ không gặp nên chết mới là bản án nặng nề. Mà tại sao con lại sợ không gặp Chúa? Chúa luôn mong mỏi, đợi chờ con cơ mà. Như thế, muốn gặp Chúa hay không là do ý của lòng con. Con có quyền quyết định cho hạnh phúc của mình.

Chúa ơi, vì biết mình sẽ chết nên con băn khoăn tự hỏi bao giờ thì chuyến tầu định mệnh đem con đi. Hôm nay hay ngày mai? Mùa thu này hay mùa xuân tới? Con âu lo. Nhưng vì sao phải lo âu?

Phải chăng lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con chưa chuẩn bị đủ, là hồn con còn ngổn ngang. Có xa Chúa thì mới sợ mất Chúa. Sợ mất Chúa thì mới xao xuyến băn khoăn.
Con biết thế, con biết rằng vì không sẵn sàng, vì không chuẩn bị nên mới hồi hộp, mất bình an. Con biết thế, con biết sau khi chết là hạnh phúc hay gian nan, là núi cao với mây ngàn cứu rỗi, hay vực sâu phiền muộn với đau thương. Nhưng chuẩn bị cho giờ ra đi không đơn giản Chúa ơi. Chúa biết đó, con đi tìm Chúa nhưng là đi trong lao đao. Bởi yêu một vật hữu hình thì dễ hơn lắng nghe tiếng gọi từ nơi xa thẳm. Giầu có và danh vọng cho con hạnh phúc mà con có thể sờ được. Còn hạnh phúc của đức tin thì sâu thắm quá.

Chung quanh có biết bao mời mọc. Kinh nghiệm cho con thấy rằng đã nhiều lần con bỏ Chúa. Như vậy biết đâu con lại chẳng bỏ Chúa trong tương lai. Nếu lúc đó mà giờ chết đến thì sao?

Chúa có nghĩ rằng khi con phải phấn đấu chối từ những rung cảm bất chính để sống theo niềm tin là thánh giá của con không. Chối từ tiếng gọi của tội lỗi đã là một thánh giá. Nhưng có khi lo âu vì không biết mình có từ chối được không còn là một thánh giá khác nữa. Chính đấng thánh của Chúa mà còn phải kêu lên: "Ôi! những điều tôi muốn làm thì tôi chẳng làm, những gì tôi muốn trốn tránh thì tôi lại làm" (Rom 7,15-16). Chúa thấy đó, vị tông đồ lớn của Chúa mà còn như thế, huống chi con, một kẻ mang nhiều đam mê, yếu đuối thì đường về với Chúa gian nan biết bao.

Ðể khỏi chết khi con chết, thì con phải chết trước khi con chết.
Cái chết đó là đóng đinh đời con vào thập giá. Con không biết con can đảm đến đâu. Con chỉ xin sao cho con tiếp tục đi mãi. Ði xiêu vẹo vì yếu đuối của con, nhưng vẫn tiếp tục đi.

Thập giá nào thì cũng có đau thương.

Con không muốn thập giá. Vì thập giá làm con mang thương tích. Chúa cũng đã ngã. Nhưng nếu sự sống của con mang mầm sự chết, thì trong cái chết của thập tử nẩy sinh sự sống. Chúa đã chết. Chúa hiểu nỗi sợ hãi của sự chết. Con vẫn nhớ lời Chúa cầu nguyện: "Lạy Cha, con xin phó hồn con trong tay Cha" (Lc 23,46). Hôm nay con cũng muốn nói như vậy đó, với Chúa. Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa dạy con rằng chẳng có sự sống nào mà không phải qua sự chết. Chết thì sợ hãi, nhưng nếu con yêu sự sống thì con phải yêu sự chết.

Con muốn chết để được sống.

Con sẽ đóng đinh đời con vào thập tự. Chúa ơi, Chúa có cho những lo âu của con là dấu chỉ tình yêu của một tâm hồn yếu đuối, đang thao thức đi tìm Chúa vì sợ mất Chúa không.

Lạy Cha, trong tay Cha con xin phó thác đời con.

LM Nguyễn Tầm Thường, SJ -
Trích trong Nước Mắt và Hạnh Phúc

---------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 12