mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4621
mod_vvisit_counterHôm Qua5121
mod_vvisit_counterTuần Này15429
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này192204
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8681247

We have: 100 guests online
Your IP: 54.146.28.90
 , 
Today: Jun 27, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SE TAI NHA QUAN # 47 = SU CHET PDF Print E-mail

 Sự Chết

On Wednesday, March 18, 2015 9:02 PM, MINH TRAN <

xin chuyển bài suy niệm
(mùa Chay 2015)

CHẾT
Khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi bắt đầu đi về cõi chết. Làm gì có sự chết nếu không có sự sống. Làm gì có ngày người ta chôn tôi nếu không có ngày tôi chào đời. Như thế, cuộc sống của tôi là chuẩn bị cho ngày tôi chết.

Ngay từ trong bào thai của mẹ, bắt đầu có sự sống là tôi đã cưu mang sự chết rồi. Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau. Trong lớn lên đã có mầm tan rã. Khi vũ trụ chào đón tôi, thì cùng một lúc, tôi bắt đầu từ giã vũ trụ từng ngày, từng giờ.

Mỗi ngày là một bước tôi đi dần về sự chết. Bình minh mọc lên, nhắc nhở cho tôi một bước cận kề. Hoàng hôn buông xuống, thầm nói cho tôi sự vĩnh biệt đang đến.
Không muốn nghĩ về sự chết tôi cũng chẳng tránh đuợc sự chết.

Tôi có thể không muốn nghĩ về sự chết nhưng tôi có ghét sự chết được không? Tôi ghét sự chết là tôi ghét chính tôi. Chết ở trong tôi. Tôi đang đi về cõi chết nên ngay bây giờ sự chết đã thuộc về tôi rồi. Sự sống của tôi hàm chứa sự chết, nên tôi yêu sự sống thì tôi cũng phải yêu sự chết. Vì vậy, cuộc đời có ý nghĩa vẫn chỉ là cuộc đời chuẩn bị cho ngày chết.

Trong dòng đời, tôi không sống một mình. Cuộc sống của tôi là tấm thảm mà mỗi liên hệ yêu thương là một sợi tơ, mỗi gắn bó quen biết là một sợi chỉ, anh em, cha mẹ, người yêu. Sự chết xé rách tung tất cả để tôi ra đi một mình. Chẳng ai đi với tôi. Vì thế, chết mang mầu ly biệt.

Sống là hướng về tương lai. Tương lai là cái tôi không nắm chắc trong tay, vì vậy, tôi hay nhìn về tương lai bằng nỗi sợ bấp bênh. Càng bấp bênh thì tôi càng tìm kiếm vững chãi, càng tích lũy. Nhưng tích lũy xong, xây đắp xong, vất vả ngược xuôi để rồi ra đi trắng đôi tay thì đời tôi thành đáng thương hại. Nếu tôi không đem theo được những gì tôi tích lũy, thì những gì tôi ôm ấp hôm nay chỉ làm tôi thêm đau đớn, nuối tiếc. Nếu không muốn vậy thì chúng phải là phương tiện để chuẩn bị cho giờ ra đi của tôi.

Tích lũy cho tương lai có thể là dấu hiệu khôn ngoan đề phòng những bất trắc có thể xẩy ra. Mà cũng có thể là một thứ nô lệ. Nếu suốt đời tôi lo âu tìm kiếm danh vọng, quá tham lam tiền bạc, lúc nào cũng bị vây khốn, băn khoăn thì đâu là niềm vui, tận hưởng.
Mà tận hưởng là gì? Ðâu là ý nghĩa của sự tìm kiếm? Tích lũy?

Kinh Thánh kể:
Có người trong đám dân chúng nói với Ðức Kitô: "Thưa Thầy, Thầy bảo anh tôi chia gia tài với tôi".
Ngài đã nói cùng họ: "Hãy coi chừng! hãy lo giữ mình tránh mọi thứ gian tham, vì không phải ai được sung túc, là đời sống người ấy chắc chắn nhờ của cải".
Ngài nói cùng họ một ví dụ rằng: "Có người phú hộ, ruộng nương được mùa, nên suy tính với mình rằng: ta phải làm gì? Vì ta không còn chỗ nào mà tích trữ hoa mầu nữa. Ðoạn người ấy nói: Ta sẽ làm thế này: phá quách các lẫm đi, mà xây những lẫm lớn hơn, rồi chất cả lúa mạ, và của cải vào đó, rồi ta nhủ hồn ta: Hồn ơi! mày có dư thừa của cải, sẵn đó cho bao nhiêu năm; nghỉ đi! ăn uống đi! hưởng đi! Nhưng Thiên Chúa bảo nó: Ðồ ngốc! ngay đêm nay, người ta sẽ đòi ngươi trả lại hồn ngươi, mọi sự ngươi đã sắm sửa, tích góp kia sẽ về tay ai? (Lc 12,13-21).

Không ai sống hộ tôi. Không ai chết thay tôi. Không ai đi cùng tôi. Tôi sẽ ra đi lẻ loi. Họ sẽ quên tôi cũng như tôi đã quên bao người. Có thể đôi khi họ nhớ tôi. Cũng như đôi khi tôi nhớ người này, kẻ kia. Nhưng nỗi nhớ chỉ là của riêng tôi, còn kẻ đã ra đi vẫn ra đi miền miệt. Thì cũng thế, chẳng ai làm gì được cho tôi lúc tôi ra đi không trở lại.
Chết là mất tất cả. Nhưng thánh Phaolô lại tuyên tín rằng chết là chiến thắng (1Cor 15,54). Chết là đi về sự sống vĩnh cửu. Chết là gặp gỡ. Gặp Ðấng tạo nên mình. Như vậy, chết là cánh cửa im lìm được mở ra để tôi về với Ðấng thương tôi. Chết là điều kiện để sống.

Chúa ơi, chết là đi về với Chúa sao con vẫn lo âu?

Phải chăng nỗi lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con sợ con có thể không gặp Chúa. Vì sợ không gặp nên chết mới là bản án nặng nề. Mà tại sao con lại sợ không gặp Chúa? Chúa luôn mong mỏi, đợi chờ con cơ mà. Như thế, muốn gặp Chúa hay không là do ý của lòng con. Con có quyền quyết định cho hạnh phúc của mình.

Chúa ơi, vì biết mình sẽ chết nên con băn khoăn tự hỏi bao giờ thì chuyến tầu định mệnh đem con đi. Hôm nay hay ngày mai? Mùa thu này hay mùa xuân tới? Con âu lo. Nhưng vì sao phải lo âu?

Phải chăng lo âu là dấu hiệu nói cho con rằng con chưa chuẩn bị đủ, là hồn con còn ngổn ngang. Có xa Chúa thì mới sợ mất Chúa. Sợ mất Chúa thì mới xao xuyến băn khoăn.
Con biết thế, con biết rằng vì không sẵn sàng, vì không chuẩn bị nên mới hồi hộp, mất bình an. Con biết thế, con biết sau khi chết là hạnh phúc hay gian nan, là núi cao với mây ngàn cứu rỗi, hay vực sâu phiền muộn với đau thương. Nhưng chuẩn bị cho giờ ra đi không đơn giản Chúa ơi. Chúa biết đó, con đi tìm Chúa nhưng là đi trong lao đao. Bởi yêu một vật hữu hình thì dễ hơn lắng nghe tiếng gọi từ nơi xa thẳm. Giầu có và danh vọng cho con hạnh phúc mà con có thể sờ được. Còn hạnh phúc của đức tin thì sâu thắm quá.

Chung quanh có biết bao mời mọc. Kinh nghiệm cho con thấy rằng đã nhiều lần con bỏ Chúa. Như vậy biết đâu con lại chẳng bỏ Chúa trong tương lai. Nếu lúc đó mà giờ chết đến thì sao?

Chúa có nghĩ rằng khi con phải phấn đấu chối từ những rung cảm bất chính để sống theo niềm tin là thánh giá của con không. Chối từ tiếng gọi của tội lỗi đã là một thánh giá. Nhưng có khi lo âu vì không biết mình có từ chối được không còn là một thánh giá khác nữa. Chính đấng thánh của Chúa mà còn phải kêu lên: "Ôi! những điều tôi muốn làm thì tôi chẳng làm, những gì tôi muốn trốn tránh thì tôi lại làm" (Rom 7,15-16). Chúa thấy đó, vị tông đồ lớn của Chúa mà còn như thế, huống chi con, một kẻ mang nhiều đam mê, yếu đuối thì đường về với Chúa gian nan biết bao.

Ðể khỏi chết khi con chết, thì con phải chết trước khi con chết.
Cái chết đó là đóng đinh đời con vào thập giá. Con không biết con can đảm đến đâu. Con chỉ xin sao cho con tiếp tục đi mãi. Ði xiêu vẹo vì yếu đuối của con, nhưng vẫn tiếp tục đi.

Thập giá nào thì cũng có đau thương.

Con không muốn thập giá. Vì thập giá làm con mang thương tích. Chúa cũng đã ngã. Nhưng nếu sự sống của con mang mầm sự chết, thì trong cái chết của thập tử nẩy sinh sự sống. Chúa đã chết. Chúa hiểu nỗi sợ hãi của sự chết. Con vẫn nhớ lời Chúa cầu nguyện: "Lạy Cha, con xin phó hồn con trong tay Cha" (Lc 23,46). Hôm nay con cũng muốn nói như vậy đó, với Chúa. Cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa dạy con rằng chẳng có sự sống nào mà không phải qua sự chết. Chết thì sợ hãi, nhưng nếu con yêu sự sống thì con phải yêu sự chết.

Con muốn chết để được sống.

Con sẽ đóng đinh đời con vào thập tự. Chúa ơi, Chúa có cho những lo âu của con là dấu chỉ tình yêu của một tâm hồn yếu đuối, đang thao thức đi tìm Chúa vì sợ mất Chúa không.

Lạy Cha, trong tay Cha con xin phó thác đời con.

LM Nguyễn Tầm Thường, SJ -
Trích trong Nước Mắt và Hạnh Phúc

---------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHA NHA QUAN # - HANG TRANF CUOC DOI PDF Print E-mail

>HÀNH TRANG CUỘC ĐỜI : HƯ VÔ  - Diep Hua chuyển
>
> Một người hấp-hối chết, nhìn thấy Chúa ưu-ái trao cho chiếc va-li,
> Chúa nói : Đến giờ con ra đi rồi !
> Ngạc- nhiên người này hỏi : Bây giờ sao ? Sớm quá, con còn nhiều việc chưa làm !
> Chúa nói : Rất tiếc vì tới giờ con ra đi thôi !
> Người này hỏi : Có gì trong va-li hở Chúa ?
> Chúa đáp : Hành trang của con đó .
> Sở hữu của con, y phục, tiền-bạc ?
> Chúa đáp : Các vật đó không phải của con, chúng thuôc về trái đất !
> Vậy có phải ký ức của con ?
> Chúa đáp : Không phải của con, của thời gian !
> Phải chăng tài năng của con ?
> Chúa nói : Không phải của con, của hoàn cảnh
>
> Có phải bạn bè hay gia đình con ?
>
> Chúa nói : Rất tiếc cũng không phải của con, chỉ là tiến trình cuộc đời
> Phải chăng vợ con của con ?
> Chúa nói: Không phải của con, mà là tâm-tư con
> Có phải là thân xác của con ?
> Chúa nói : Cũng không phải của con, nó là cát bụi !
> Phải chăng tâm linh con ?
> Chúa nói : Không, của ta !
> Phập phồng người chết nhận chiếc va-li Chúa trao,
> Liền mở ra xem, bên trong không có gì cả, trống rổng !
> Bàng hoàng người chết nói không có cái gì là cúa tôi cả !
> Chúa nói : Đúng thế, tất cả thời gian con sống là của riêng con
>
> Đời sống là thời gian đó của riêng mình !
> Bởi thế, nên tận hưởng thời gian đó, khi mình có !
> Đừng để những gì mình có qua đi
> Sống đi, vui sống đời mình
> Đừng bỏ qua nguồn vui khi có, vì chính đó là sở hữu của mình !
> Tất cả mọi thứ mình có hiện tại là của riêng mình, và bạn không thể mang theo được gì cả khi ra đi !!!
>
> Nếu Biết Thế!
>
> Nếu biết thế xin đừng ham cố
> Bởi không ai mang được xuống mồ
> Một mai khi về cõi hư vô
> Của trần gian dù là vô số
>
> Nếu biết thế màng chi danh lợi
> Lợi danh như bọt biển phù vân
> Có gì tồn tại mãi cõi trần
> Mà mê muội dốc lòng đeo đuổi
>
> Nếu biết thế xin dừng nghiệp chướng
> Hãy biết đủ làm kẻ thiện lương
> Nếu dư hãy đầu tư thiên đường
> Để một mai còn được an hưởng
>
---------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 46 = MAI TÔI ĐI PDF Print E-mail

Jan 5 at 10:31 PM

Mai tôi đi..

>>
>> Mai tôi đi...chẳng có gì quan trọng,
>> Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
>> Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
>> Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...
>>
>> Trên giường bệnh,tử thần về thấp thoáng,
>> Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
>> Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
>> Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.
>>
>> Khoảnh khắc cuối... Đâu còn gì tha thiết...
>> Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
>> Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
>> Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi...
>>
>> Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
>> Để đi vào ranh giới của âm dương,
>> Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
>> Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ...
>>
>> Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
>> Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
>> Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
>> Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...
>>
>> Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,
>> Đừng vòng hoa,phúng điếu hoặc phân ưu,
>> Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
>> Gây phiền toái,nợ thêm người còn sống...
>>
>> Ngoảnh nhìn lại,đời người như giấc mộng,
>> Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
>> Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,
>> Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến bến...
>>
>> Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
>> Nên xem như giải thoát một kiếp người,
>> Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
>> Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp...
>>
>>
>> Mai-tôi đi .....
>>
>> Bài thơ hay quá,!!! Cuộc đời là thế !!!Còn chút thời gian, xin hãy đối xử với nhau cho thật tốt, đừng tranh dành chút danh lợi nhỏ nhoi, tất cả đều là phù vân, tạm bợ. Bạn còn nâng ly được xin cứ uống, còn gắp đuợc xin cứ ăn, còn vui được xin cứ vui, còn những người bạn tốt xin hãy gặp gỡ, liên-lạc tâm tình, kể chuyện xưa, nhắc cho nhau những kỷ niệm vui, buồn .... .
>>
>> Bạn còn người phối ngẩu, xin hãy nâng niu, âu yếm vì có quá nhiều người đến tuổi mình đã không được như bạn mà phải lủi thủi một mình, sáng, trưa, chiều, tối nhìn quanh một mình ! Chỉ vì đời mình " Đã tắt bình - minh " . . . .

Pt San Nguyễn chuyển
>>--------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 45 = TRO VE CAT BUI PDF Print E-mail

FW:KN - Trở về cát bụi (2)

Ta Cứ Tưởng Trần Gian Là Cõi Thật
Thế Cho Nên Tất Bật Ðến Bây Giờ !
Ta Cứ Ngỡ Xuống Trần Chỉ Một Chốc
Nào Ngờ Ðâu Ở Mãi Ðến Hôm Nay !

Bạn thân ơi! Có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc ðời này chỉ tạm bợ mà thôi
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay

Cuộc ðời ta phù du như cát bụi
Sống hôm nay và ðâu biết ngày mai ?
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về với cát bụi mà thôi

Thì người ơi! Xin ðừng ganh ðừng ghét
Ðừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày ta có
Giữ cho nhau những giây phút tươi vui

Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì ðời ta ðã sống trọn kiếp người
Với tất cả tấm lòng thành thương mến
Ðến mọi người xa lạ cũng như quen

Ta là cát ta sẽ về với bụi
Trả trần gian những cay ðắng muộn phiền
Hồn ta sẽ về nơi cao xanh ấy
Không còn buồn lo lắng chốn trần ai!

------------------------

Con người chỉ vĩ đại khi cầu nguyện

Federic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học.
Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris Đứng cuối Nhà Thờ, anh nhìn thấy một bóng đen đang quỳ cầu nguyện cách sốt sắng ở dãy ghế đầu. Đến gần, chàng sinh viên mới nhận ra người đang cầu nguyện ấy không ai khác hơn là nhà bác học Ampère.
Anh đứng lặng lẽ một lúc để theo dõi cử chỉ của nhà bác học. Và khi vừa đứng lên ra khỏi giáo đường, người sinh viên đã theo gót ông về cho đến phòng làm việc của ông.
Thấy chàng thanh niên đang đứng trước cửa phòng với dáng vẻ rụt rè, nhà bác học liền lên tiếng hỏi: "Anh bạn trẻ, anh cần gì đó? Tôi có thể giúp anh giải một bài toán vật lý nào không?"
Chàng thanh niên đáp một cách nhỏ nhẹ: "Thưa Thầy, con là một sinh viên khoa văn chương. Con dốt khoa học lắm, xin phép Thầy cho con hỏi một vấn đề liên quan đến Đức Tin!"
Nhà bác học mỉm cười cách khiêm tốn: "Anh lầm rồi, Đức Tin là môn yếu nhất của tôi. Nhưng nếu được giúp anh điều gì, tôi cũng cảm thấy hân hạnh lắm?"
Chàng sinh viên liền hỏi: "Thưa Thầy, có thể vừa là một bác học vĩ đại, vừa là một tín hữu cầu nguyện bình thường không?" Nhà bác học ngỡ ngàng trước câu hỏi của người sinh viên, và với đôi môi run rẩy đầy cảm xúc, ông trả lời:
"Con ơi, chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta cầu nguyện mà thôi!"

Louis Pasteur - Nhà bác học thiên tài - Một tâm hồn khiêm tốn và cầu nguyện
Trên tuyến xe lửa đi về Paris, có một thanh niên trẻ ngồi cạnh một cụ già. Chỉ ít phút sau khi đoàn tàu chuyển bánh, cụ rút trong túi áo ra một cỗ tràng hạt và chìm đắm trong cầu nguyện. Người sinh viên quan sát cử chỉ của cụ già với vẻ bực bội.
Sau một hồi lâu, xem chừng không thể chịu nổi, anh ta mạnh dạn lên tiếng: "Thưa Ông, Ông vẫn còn tin vào những chuyện nhảm nhí thế à?"
Cụ già thản nhiên trả lời: "Đúng vậy, tôi vẫn tin. Còn cậu, cậu không tin sao?" Người thanh niên xấc xược trả lời: "Lúc nhỏ tôi có tin, nhưng bây giờ làm sao tôi có thể tin vào những chuyện nhảm nhí ấy được, bởi vì khoa học đã mở mắt cho tôi. Ông cứ tin tôi đi và hãy học hỏi những khám phá mới của khoa học, rồi Ông sẽ thấy rằng những gì Ông tin từ trước đến nay đều là những chuyện nhảm nhí hết."
Cụ già nhỏ nhẹ hỏi người sinh viên: "Cậu vừa nói về những khám phá mới của khoa học, liệu cậu có thể giúp tôi hiểu được chúng không?" Người sinh viên nhanh nhẩu trả lời: "Ông cứ cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gởi sách vở đến cho ông, rồi ông sẽ say mê đi vào thế giới phong phú của khoa học cho mà xem."
Cụ già từ từ rút ra trong túi ra một tấm danh thiếp và trao cho người sinh viên. Đọc qua tấm danh thiếp, người sinh viên bỗng xấu hổ đến tái mặt và lặng lẽ rời sang toa khác. Bởi vì trên tấm danh thiếp ấy có ghi: Louis Pasteur, viện nghiên cứu khoa học Paris

-----o0o-----

Kính chuyển:
Hồng

 
CHIA SE TAI NHA QUAN @ 45 = SOI BONG CUOC DOI PDF Print E-mail

Nov 6
Mời các bạn đọc thơ gẫm :
để biết cuộc sống trần gian
khi chết mang theo được gì ?
nhớ mang tiền... hối lộ Chúa !

Cầu chúc những tốt đẹp nhất !
jb nhan

----------------------

SOI BÓNG CUỘC ĐỜI ...


Cuộc đời như cánh chim bay

Mới vừa xuân đó mà nay thu rồi

Lá rơi rụng khắp chân đồi

Ươm lên màu nhớ ta ngồi ngẫm ta

Cuộc đời nào có bao xa

Mới vừa chớp mắt đã qua ngũ tuần

Ai nào giữ mãi được xuân

Hạ qua thu tới bâng khuâng lá vàng

Hỏi tâm, tâm có nhẹ nhàng?

Khi mùa đông đến cần mang những gì?

Mang theo đầy những sân si?

Mang theo châu báu cu ky một đời?

Mang theo hận lúc sinh thời?

Mang theo một khối nặng lời với nhau?

Mang theo đầy dẫy thương đau?

Mang theo một thuở nát nhàu chia ly?

Mang theo một chút từ bi?

Mang theo ngọc qúy thực thi Lời Ngài?

Mang theo đức nhẫn khoan thai?

Mang theo đức ái, một vài đức nhân

Mang theo một chút tình thân

Mang theo lời nói ân cần khi nay

Mang theo cả một kiếp này

Khi về bên Chúa trưng bày trắng đen.

Trầm Hương Thơ, 07

------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 11