mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4045
mod_vvisit_counterHôm Qua6243
mod_vvisit_counterTuần Này21096
mod_vvisit_counterTuần Trước49260
mod_vvisit_counterTháng Này197871
mod_vvisit_counterTháng Trước245784
mod_vvisit_counterTất cả8686914

We have: 105 guests online
Your IP: 54.198.139.134
 , 
Today: Jun 28, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SE TAI NHA QUAN # 43 = NAM TRONG QUAN TAI PDF Print E-mail

NẰM (Nằm trong quan tài)

Đời dài, ngắn – khoảng trăm năm

Cuối cùng gom đủ một lần đưa tang!

Kiếp hèn hạ, kiếp cao sang

Hơn nhau là chiếc hòm vàng, hòm đen

Quan tài đẹp, mắc tiền hơn

Nằm vô có khác chiếc hòm rẻ kia?

Rộn kèn, trống – Tím nhiều cờ

Nằm im lặng lẽ, còn gì vẻ vang?

Giống nhau một chỗ Nghĩa Trang

Cách nhau một khoảng y chang, khác gì?

Hơn nhau hai chữ từ bi

Khác nhau là một chỗ nằm đời sau

Đời này rộng, hẹp – chẳng sao

Chỉ nằm mà ngủ cho qua đêm đời

Cốt sao mai ở cõi trời

Bình an nằm mãi, tuyệt vời biết bao!

Người ơi, xin hãy chia nhau

Dẫu là ánh mắt thương sầu cảm thông

Đừng kèn cựa, hãy chạnh lòng

Cho người một chỗ nằm trong tim mình

TRẦM THIÊN THU

Mùa Tưởng Niệm – 2014

Kính chuyển:

Hồng

------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 43 = HIEU THAO VOI CHA ME PDF Print E-mail

Bánh Trường Sinh # 26:
--------
THÔNG BÁO TIN MỪNG # 71 – Website ChiaseLoiChua.com
"HIẾU THẢO VỚI CHA MẸ GIÀ- NÓI VÀ LÀM BÂY GIỜ"

*Đôi khi con cháu thiếu hiếu thảo với cha mẹ, ông bà, nên đã quên câu : Cha mẹ nuôi con như trời như bể,
Con nuôi cha mẹ con kể từng ngày.
*Nhiều khi vì kế sinh nhai, con cháu đã quên cả cha mẹ :
Cha mẹ xiêu vẹo lều tranh,
Đói no không biết, rách lành chẳng hay.
*Có khi còn quên cả : Con người có bố có ông,
Như cây có cội như sông có có nguồn.

HÃY NÓI VÀ LÀM CHO NHAU NGAY BÂY GIỜ:
Một tác giả vô danh đã viết những lời vàng ngọc thật hay, tôi thiết tuởng mọi người nên thực hành như sau:
1- Bông hoa hồng nhỏ từ vườn: Tôi thà có một bông hoa nhỏ từ vuờn của bạn bè, còn hơn những cánh hoa tuyển chọn khi đời tôi kết thúc trên mặt đất này.
2- Được nghe một lời êm ái: Tôi thà được nghe một lời êm tai thân ái, còn hơn những lời tâng bốc khi tim ngừng đập...
3- Chứng kiến nụ cười yêu thương: Tôi thà được nhận những nụ cười yêu thương và chân thành từ bạn bè, còn hơn những giọt nước mắt rơi quanh quan tài, khi từ giã cõi đời.
4- Cho tôi cành hoa của bạn: Hãy mang đến cho tôi mọi cành hoa của bạn hôm nay, dù hồng, trắng, đỏ. Thà có một nụ hoa hôm nay, còn hơn một xe tải đầy hoa lúc lìa đời.
* Sách Huấn Ca khuyên : Đức Chúa làm cho người cha được vẻ vang vì con cái, cho người mẹ thêm uy quyền đối với các các con.
-Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm, ai kính mẹ thì tích trữ kho báu.
(Sách Huấn Ca 3,2-4)
Bạn có mắc nợ ai đó một lời cám ơn hoặc tỏ lòng quí mến chăng? Đừng trì hoãn. Hãy nói ngay hôm nay. Ngày mai có thể là quá trễ !
Một câu nói thật hay: "Nói lời thân ái không bao giờ là quá sớm, bởi lẽ bạn không bao giờ ngờ nó là quá trễ !"

*Đầy tớ: Định Nguyễn – Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 42 = GAP CHA NHAN TU PDF Print E-mail

Chuẩn bị Cuộc găp Cha nhân từ
Aug 8 at 4:21 PM

Tục ngữ Pháp có câu: "Một cái bình nước xài lâu ngày sẽ vỡ" (Tant va la cruche à l'eau, à la fin elle se casse). Thật vậy chỉ có Đức Chúa Trời là vĩnh cữu. Mọi tạo vật có bắt đầu và chung cuộc. Các khoa học gia đoán tuổi trái đất là cả tỉ năm. Nếu trái đất có thể tồn tại cả tỉ năm và có thể xoay quanh mặt trời với một tốc độ không thay đổi, chúng ta phải tin là có một Đấng Thiết Kế vô cùng khôn ngoan, và chỉ có Ngài mới làm được việc đó.

Một thi sỉ Việt Nam nói, "Hoa nở để mà tàn, trăng tròn để mà khuyết..." Trái đất cũng không thể xoay mãi không ngừng. Câu hỏi được đặt ra là "Khi nào trái đất hết xoay, hoặc hết tồn tại?"

Những nhà khoa học chỉ đoán những gì có thể sẽ xảy ra như "Quả Đất bị đổi trục" và hệ quả là:

-​Động đất, núi lửa

- Giông bão (Quả đất và bầu khí quyển không quay đồng bộ)

- Khí mê-tan trong lòng biển bị bung ra bầu khí quyển (vì hâm nóng)

- Nước biển bị hất tung thành sóng thần.

Có thể trái đất không đổi trục nhờ sức hút của mặt trời, mặt trăng và của những thiên thể khác. Tuy nhiên, sự hâm nóng toàn cầu vẫn tạo ra những tai nạn thiên nhiên khiến cho loài người không thể sống được trên trái đất.

Đức Chúa Trời của người Kito Huu là Đấng nhân từ. Ngài sẽ lo liệu cho con cái Ngài. Để phản ứng lại tiên đoán của những nhà khoa học và tiên tri của Chúa Giê-Su, con cái Chúa sẽ làm gì?

Để kết luận bài giảng về sự trở lại, Chúa nói, "Các con phải luôn luôn sẵn sàng vì Ta sẽ đến vào giờ các con không ngờ" (Mat. 24:44). Trong Mat. đoạn 25, Chúa dạy các môn đệ về sự sẵn sàng. Một Kito Huu mong đợi Chúa trở lại sẽ:

Làm tròn bổn phận "quản gia" của mình.

Chuẩn bị dầu, hay là sống đạo, làm theo thánh ý Chúa.

Đầu tư số ta lâng Ngài giao cho.

Nói về sự chết, sự sống lại và sự trở lại của Ngài (Công-vụ 1).

Vì thời tiết thay đổi, đời sống trên trái đất sẽ khó khăn hơn. Chúa Giê-Su sẽ trở lại. Con cái Chúa phải sẵn sàng như Ngài sẽ trở lại nay mai.

Quý Vân sưu tầm

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 42 = PDF Print E-mail

[VN-TD] Hãy cứ bình thản mà VUI SỐNG
Tran Ho This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it [VN-TD]
Today JULY 15 -14 at 9:48 PM

Hãy cứ bình thản mà VUI SỐNG

Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là mình có thể chết bất cứ lúc nào. Ta hối hả sống, vui, buồn, khỏe, yếu, ta cứ lướt qua rồi không ngoái đầu lại nhìn chuỗi ngày tháng ta đã tiêu hao của một đời người.

Cho đến khi có một người bạn vừa ngã bệnh, bệnh nặng, không biết sẽ mất đi lúc nào, lúc đó ta mới xa, gần, hốt hoảng gọi nhau. Tưởng như chưa từng có người bạn nào "Chết" bao giờ. Hay ta có một người thân trong gia đình, đang rất khỏe vừa báo tin bị bệnh hiểm nghèo. Gia đình, họ hàng cuống lên, sợ hãi như chưa nghe đến ai nói về cái chết bao giờ, chưa chứng kiến cảnh vào bệnh viện, cảnh tang ma bao giờ.

Cả hai người trên có thể đã ngoài 70 tuổi. Lạ thật! Cái tuổi nếu có chết thì cũng đã sống khá lâu trên đời rồi, sao những người chung quanh còn hoảng hốt thế. Hóa ra người ta, không ai muốn nghe đến chữ "Chết" dù chữ đó đến với mình hay với người thân của mình.

Hình như không ai để ý đến mỗi sáng chúng ta thức dậy, nhìn thấy mặt trời mọc (nếu còn để ý đến mặt trời mọc) là chúng ta đã tiêu dùng cái ngày hôm qua của đời sống mình. Có người vì công việc làm ăn, cả tuần mới có thời giờ ngửng mặt nhìn lên mặt trời. Buổi sáng còn tối đất đã hấp tấp ra đi, buổi chiều vội vã trở về lúc thành phố đã lên đèn, làm gì nhìn thấy mặt trời. Nhưng mặt trời vẫn nhìn thấy họ, vẫn đếm mỗi ngày trong đời họ. Họ tiêu mất cái vốn thời gian của mình lúc nào không biết. Tiêu dần dần vào cái vốn Trời cho mà đâu có hay. Rồi một hôm nào đó bỗng nhìn kỹ trong gương, thấy mình trắng tóc. Hốt hoảng, tiếc thời gian quá! Khi nghe tin những người bạn bằng tuổi mình, bệnh tật đến, từ từ theo nhau rơi xuống nhanh như mặt trời rơi xuống nước, họ vừa thương tiếc bạn vừa nghĩ đến phiên mình.

Thật ra, nếu chúng ta bình tâm nghĩ lại một chút, sẽ thấy "Cái chết" nó cũng đến tự nhiên như "Cái sống" . Đơn giản, mình phải hiểu giữa sống và chết là một sự liên hệ mật thiết, vì lúc nào cái chết cũng đi song song từng ngày với cái sống.

Dẫu biết rằng, đôi khi có những cái chết đến quá sớm, nhưng ta cũng đâu có quyền từ khước chết.

Tôi biết có người mẹ trẻ, con của bạn thân tôi. Chị bị ung thư, chị cầu xin Thượng Đế cho sống đến khi đứa con duy nhất của mình vào Đại Học. Chị không cưỡng lại cái chết, chị chỉ mặc cả với Thượng Đế về thời gian vì con chị lúc đó mới lên 3 tuổi. Thượng Đế đã nhận lời chị. Ngày con chị tốt nghiệp Trung Học, chị ngồi xe lăn đi dự lễ ra trường của con và tuần lễ sau chị qua đời. Trong suốt mười mấy năm trị bệnh, chị vẫn làm đủ mọi việc: chị đội tóc giả đi làm, đến sở đều đặn, lấy ngày nghỉ hè và ngày nghỉ bệnh đi trị liệu.

Những bạn làm chung không ai biết chị bị ung thư, ngay cả xếp của chị. Khi họ biết ra, thì là lúc chị không đứng được trên đôi chân mình nữa. Chị sửa soạn từng ngày cho cái chết với nụ cười trên môi. Vẫn vừa đi làm, vừa cơm nước cho chồng con, ân cần săn sóc cha mẹ, hiền hòa giúp đỡ anh em trong nhà, chị mang niềm tin đến cho tất cả những người thân yêu của mình. Sau ba năm chị mất, cậu con trai mỗi năm vẫn nhận được một tấm thiệp sinh nhật mẹ viết cho mình (Mẹ đã nhờ qua người dì gửi hộ). Hôm sinh nhật 21 tuổi của cậu cũng vào ngày giỗ năm thứ ba của Mẹ, cậu nhận được tấm thiệp mừng sinh nhật mình, với dòng chữ nguệch ngoạc, chị viết cho con: Mừng sinh nhật thứ 21 của con. Hãy bước vui trong đời sống và nhớ rằng mẹ luôn luôn bên cạnh con. Tôi đọc những dòng chữ mà ứa nước mắt.

Tôi nghĩ đến chị với tất cả lòng cảm phục. Chị là người biết sống trong nỗi chết. Khi không thắng được bệnh tật, chị biết hòa giải với nó để sống chậm lại với nó từng ngày cho con mình. Chắc "Cái chết" cũng nhân nhượng với chị, thông cảm với chị như một người bạn.

Một chị bạn kể cho nghe về một bà bạn khác. Bà này mới ngoài sáu mươi, nhanh nhẹn, khỏe mạnh và tính nết vui vẻ, yêu đời. Nhưng khi nào đi ra khỏi nhà bà cũng mang theo một bộ quần áo đặc biệt, đủ cả giầy vớ bỏ vào một cái túi nhỏ riêng trong va-li. Hỏi bà, sao lại để bộ này ra riêng một gói vậy, bà thản nhiên nói:"Nếu tôi chết bất thình lình ở đâu, tôi có sẵn quần áo liệm, không phiền đến ai phải lo cho mình." Bà mang theo như thế lâu lắm rồi, tôi không biết có khi nào bà ngắm nghía mãi, thấy chưa dùng tới, bà lại đổi một bộ mới khác cho ưng ý không? Giống như người phụ nữ sắp đi dự tiệc hay cầm lên, để xuống, thay đổi áo quần sao cho đẹp. Đi vào cái chết cũng có thể coi như đi dự một đám tiệc.

Tôi nghĩ đây là một người khôn ngoan, sẵn sàng cho cái chết mà bà biết nó sẽ đến bất cứ lúc nào. Bà đón nhận cái chết tự nhiên, giản dị như đi dự tiệc, hay một chuyến đi xa, đi gần, nào đó của mình.

Nhưng không phải ai cũng nghĩ về cái chết giản dị như vậy. Phần đông muốn được sống lâu, nên bao giờ gặp nhau cũng thích chúc cho nhau tuổi thọ. Thích hỏi nhau ăn gì, uống gì cho trẻ trung mãi. Loài người nói chung, càng ngày càng thích sống hơn chết. Họ tìm kiếm đủ mọi phương thuốc để kéo dài tuổi thọ. Người ta ức đoán, trong một tương lai rất gần, loài người có thể sống đến 120 tuổi dễ dàng với những môn thuốc ngăn ngừa bệnh tật và bồi dưỡng sức khỏe.

Rồi người ta sẽ còn tạo ra những bộ phận mới của nội tạng để thay thế cho những bộ phận gốc bị nhiễm bệnh. Gan, ruột, bao tử v.v, sẽ được thay như ta thay những phần máy móc của một cái xe cũ. Chúng ta, rồi sẽ sống chen chúc nhau trên mặt đất này.

Chỉ tiếc một điều là song song với việc khám phá ra thuốc trường thọ người ta cũng phải phát minh ra những người máy (robot) để chăm sóc những người già này, vì con cháu quá bận (chắc đang chúi đầu tìm thuốc trường sinh) không ai có thời giờ chăm sóc cha mẹ già. Theo tôi, ngắm nhìn hình ảnh một cụ ông hay một cụ bà lưng còng, tóc bạc, đang cô đơn ngồi trong một căn buồng trống vắng, được một người máy đút cơm vào miệng, thật khó mà cảm động, đôi khi còn cho ta cái cảm giác tủi thân nữa.

Nhưng sống như vậy mà có người vẫn thích sống. Một người đàn ông ngoài bẩy mươi, bị bệnh tim nặng, đang nằm trong phòng đặc biệt (ICU) lúc mơ màng tỉnh dậy, nhắn với các con cháu là khi nào vào thăm không ai được mặc áo mầu đen. Ông kiêng cữ mầu của thần chết. Ông quên rằng thần chết, đôi khi, có thể đến với chiếc áo mầu hồng.

Thật ra, chính nhờ "cái chết" cho ta nhận biết là "cái sống" đẹp hơn và có giá trị hơn, dù có người sống rất cơ cực vẫn thấy cuộc đời là đẹp.

Những bậc thiên tài, những nhà văn lớn đã tự tìm về cái chết khi họ bắt đầu nhìn thấy cái vô vị trong đời sống như nhà văn Ernest Hemingway, Yasunari Kawabata và họa sĩ Vincent van Gogh, v.v... Chắc họ không muốn sống vì thấy mình không còn khả năng hưởng hết vẻ đẹp của "cái sống" nữa. Họ là một vài người trong số nhỏ trên mặt đất này sau khi chết để lại tên tuổi trên những trang sử, lưu lại hậu thế, còn phần đông nhân loại, sau khi chết một thời gian, không để lại một di tích nào. Con cháu có thờ cúng được một hai thế hệ, sau đó tên tuổi mờ dần, mất hẳn theo ngày tháng, vì chính những kẻ thờ phụng đó lại tiếp theo nằm xuống cùng cát bụi.

Ðời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích.(Thánh Vịnh)

Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước.

Chúng ta cứ thong thả sống từng ngày, khi nào chết thì chết, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, bông hoa nở rồi bông hoa tàn, thế thôi.

Tại sao ta phải cay cú với cái chết? Hãy dùng trí tưởng tượng của mình, thử hình dung ra một thế giới không có cái chết(*)

Chắc lúc đó chúng ta sẽ không còn không khí mà thở chứ đừng nghĩ đến có một phiến đất cho bàn chân đứng.

Trần Mộng Tú

__._,_.___

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 41 = DUONG VAO NUOC TROI PDF Print E-mail

Đường nào vào Nước Trời? - TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ JesusOnline.c
May 6 at 9:01 PM

Đường nào vào Nước Trời?

Nếu đêm nay bạn chết thì sao? Bạn có chắc mình được sống đời đời? Câu hỏi này "căng" thật đấy!

Nhóm nghiên cứu Barna thấy rằng đa số người Mỹ tin rằng "ai cũng có một linh hồn bất tử, dù có hoặc không có Thiên Chúa". Đa số họ đều tin rằng họ sẽ vào Nước Trời. Tuy nhiên, Chúa Giêsu dạy rằng Nước Trời không là nơi đến tự động.

Chúa Giêsu nói: "Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy" (Mt 7:13-14).

Câu hỏi của Chúa Giêsu rất sâu sắc: "Được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta nào có lợi gì? Quả thật, người ta lấy gì mà đổi lại mạng sống mình?" (Mc 8:36-37).

Còn gì quan trọng hơn là biết mình sẽ sốn đời đời ở đâu? Kinh Thánh dạy rằng chỉ có hai nơi đến để sống đời đời: Một là lên Trời sống vĩnh viễn với Thiên Chúa, hai là vào Hỏa Ngục đời đời – nghĩa là xa cách Thiên Chúa vĩnh viễn. Một nụ-cười-đời-đời và một tiếng-khóc-đời-đời.

Thiên Chúa đã tạo nơi cách biệt đó cho ma quỷ và các ác thần của nó. Chúa Giêsu đề cập nơi đó khi Ngài nói: "Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó" (Mt 25:41). Thật đáng sợ vô cùng!

Thiên Chúa không muốn chúng ta ở đó (1 Tm 2:3-4; 2 Pr 3:9). Thiên Chúa nói: "Ta lấy mạng sống Ta mà thề, Ta chẳng vui gì khi kẻ gian ác phải chết, nhưng vui khi nó thay đổi đường lối để được sống. Hãy trở lại, hãy từ bỏ đường lối xấu xa của các ngươi mà trở lại. Sao các ngươi lại muốn chết, hỡi nhà Ít-ra-en?" (Ed 33:11). Nhưng chúng ta có quyền không tin hoặc làm ngơ, và tự do quyết định "khoảng đời đời" cho mình: Thiên Đàng hoặc Hỏa Ngục.

Thiên Chúa rất lưu ý cách chọn nơi đến đời đời của bạn. Thánh Gioan nói: "Tôi đã viết những điều đó cho anh em là những người tin vào danh Con Thiên Chúa, để anh em biết rằng anh em có sự sống đời đời" (1 Ga 5:13). Tin hoặc không tin, Thiên Chúa muốn biết bạn có thể sống đời đời với Ngài hay không. Bạn có muốn biết thêm về sự bảo đảm này?

Các tôn giáo khác không đưa ra cách bảo đảm về việc lên trời (Thiên Đàng, Thiên Thai, Niết Bàn,...). Hồi Giáo dạy rằng người ta phải làm điều tốt và sự cứu thoát chỉ có thể đạt được qua Thánh Allah. Ấn Giáo có Luật Luân Hồi và nói rằng người ta gặt cái mình gieo, nhưng người ta chỉ biết dạng tái sinh của mình sau khi chết. Phật Giáo thêm vào đó là Luật Vô Tận.

Các tôn giáo này dựa vào chữ "làm". Hãy làm điều này hoặc điều kia và có thể vào cõi Thiên thai. Không tôn giáo nào cung cấp sự bảo đảm để người ta có thể đạt tới Cõi Cực Lạc hoặc Niết Bàn. Chỉ có nơi Đức Kitô, nơi Kitô Giáo, người ta có thể chắc chắn mình có vào Nước Trời hay không. Như vậy Kinh Thánh trả lời thế nào về vấn đề này, làm sao biết mình sẽ sống đời đời ở đâu?

Tội lỗi tách chúng ta khỏi Thiên Chúa. Thánh Phaolô giải thích: "Lương bổng mà tội lỗi trả cho người ta, là cái chết; còn ân huệ Thiên Chúa ban không, là sự sống đời đời trong Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta" (Rm 6:23). Nhưng Thiên Chúa đã cung cấp một "liệu pháp" cho sự tách rời này do hậu quả của tội lỗi: "Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người" (2 Cr 5:21). Thật là đại phước cho các tội nhân chúng ta!

Vì yêu thương và thương xót chúng ta vô cùng, Chúa Giêsu đã chấp nhận hình phạt mà chính chúng ta đáng chịu, nghĩa là Ngài chấp nhận chết trên Thập Giá thay chúng ta. Thiên Chúa Cha đổ sự phẫn nộ lên đầu Con Một Yêu Dấu của Ngài. Chúa Giêsu trở nên lễ hy sinh hoàn hảo cứu chuộc chúng ta.

Trên Thập Giá, Chúa Giêsu nói: "Thế là đã hoàn tất!" (Ga 19:30). Đó là "giấy ký kết hết nợ nần", nghĩa là "đã thanh toán đầy đủ". Ba ngày sau khi chết, Chúa Giêsu phục sinh, đúng như Ngài đã nói trước. Ngài thắp sáng một con đường mới vào Nước Trời, mở rộng đường cho những ai tin tưởng vào bước theo Ngài.

Chúa Giêsu đã thanh toán món nợ tội lỗi một cách đầy đủ nhất, và nay Thiên Chúa không xét xử chúng ta như chúng ta đáng tội nữa. Là những người tin vào Đức Kitô, chúng ta được đón vào Nhà Chúa, tức là Nước Trời. Như vậy, chúng ta phải làm gì để được vào Nước Trời?

Chỉ có một đường lên trời. Chúa Giêsu tuyên bố: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy" (Ga 14:6). Thánh Phaolô xác định: "Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ. Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ" (Rm 10:9-10).

Chúng ta được cứu khỏi đường hướng tội lỗi, con đường xa Thiên Chúa và dẫn vào Hỏa Ngục, để theo một hướng mới là tin vào Đức Kitô, đến với Thiên Chúa nơi Nước Trời. Tin vào Đức Kitô nghĩa là bạn hoàn toàn tín thác vào Ngài để được cứu độ. Nhưng bạn cần chọn cách tiếp nhận Đức Kitô và bước theo Ngài: "Những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa" (Ga 1:12).

Phạm nhân có thể được chính phủ khoan hồng, nhưng nếu bị từ chối, lệnh ân xá khoan hồng đó hoàn toàn vô hiệu. Cũng vậy, Chúa Giêsu hoàn toàn tha thứ tội lỗi cho chúng ta và tặng ban phúc trường sinh cho chúng ta, nhưng điều đó chỉ có hiệu lực nếu được chấp nhận.

Bạn có sẵn sàng đón nhận tặng phẩm miễn phí đó ngay bây giờ? Sự sống đời đời là tặng phẩm vô giá của Thiên Chúa. Bạn không thể tự làm gì để được nhận tặng phẩm đó, nhưng bạn có thể tự do đón nhận hoặc từ chối.

Thánh Gioan cho biết: "Ai tin vào Con Thiên Chúa, người đó có lời chứng ấy nơi mình. Ai không tin Thiên Chúa, thì coi Thiên Chúa là kẻ nói dối, vì kẻ ấy không tin vào lời Thiên Chúa đã làm chứng về Con của Người. Lời chứng đó là thế này: Thiên Chúa đã ban cho chúng ta sự sống đời đời, và sự sống ấy ở trong Con của Người. Ai có Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Thiên Chúa thì không có sự sống" (1 Ga 5:10-12).

Thiên Chúa ban cho mọi người sự tự do khi chọn "đích đến đời đời" cho mình. Ngài không hề ép buộc chúng ta. Ngài có thể tạo nên chúng ta như những robot được lập trình sẵn là yêu mến và vâng lời Ngài. Nhưng tình yêu ép buộc như vậy thì chẳng có giá trị gì. Thiên Chúa muốn chúng ta yêu mến Ngài với quyền tự do của chúng ta.

Trong các mối quan hệ, chúng ta muốn người khác yêu thương chúng ta vì chúng ta là chính chúng ta, chứ không miễn cưỡng. Nhưng làm cho tình yêu có thể trao đổi, Thiên Chúa tạo nên chúng ta với khả năng duy nhất: Ý muốn hoàn toàn tự do.

Chúng ta chọn như thế nào? Chấp nhận ơn tha thứ và sự sống đời đời? Hay là từ chối hoặc làm ngơ? Chúng ta có quyền tự do chọn lựa. Nhưng hãy khôn ngoan mà chọn lựa và bạn đang quyết định tương lai đời đời cho chính mình đấy!

Là một Kitô hữu không chỉ liên quan lý trí và cảm xúc, mà còn liên quan ý muốn. Bạn phải sẵn sàng đón nhận Đức Kitô bằng cách sống Đức Tin.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ JesusOnline.com)

Kính chuyển

Hồng

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 11