mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5526
mod_vvisit_counterHôm Qua2804
mod_vvisit_counterTuần Này11177
mod_vvisit_counterTuần Trước36531
mod_vvisit_counterTháng Này106883
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả9001963

We have: 81 guests online
Your IP: 54.146.59.51
 , 
Today: Aug 22, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SE TAI NHA QUAN # 37 = TÔI KHONG CO GIO PDF Print E-mail

No time - Msgr Lawrence Luciana.

TÔI KHÔNG CÓ GIỜ
Hong Nguyen
To Me
Jan 17 at 6:31 PM
No time

I knelt to pray but not for long
I had too much to do.
I must hurry off and get to work
For bills would soon be due.

And so I said a hurried prayer,
Jumped, up from off my knees
My Christian duty now was done
My soul could be at ease.

All through the day I had no time
To speak a word of Christ to friends
They'd laugh at me I feared.

No time, no time, too much to do.
That was my constant cry
No time to give to those in need
At last 'twas time to die.

And when before the Lord I came
I stood with downcast eyes.
Within His hand He held a book
It was the "Book Of Life"

God looked into his book and said
Your name I can not find.
I once was going to write it down
But I never found the time.

Kính chuyển
Hồng

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 36 = LOẠI BO CAI KHONG CAN PDF Print E-mail

BỚT NHỮNG GÌ KHÔNG CẦN THIẾT

> Câu chuyện thứ nhất :
>
> Bỏ bớt những gì không cần thiết!
>
> Có người nọ nghe nói về một đạo sư nổi tiếng nên tìm đến hỏi đạo. Đến nơi, anh thấy trong nhà của vị đạo sư trống trơn, chỉ có một cái giường, một cái bàn, một cái ghế và một cuốn sách.
>
> Anh ngạc nhiên hỏi: "Sao nhà đạo sư trống trơn, không có đồ đạc gì cả?"
>
> Đạo sư hỏi lại: "Thế anh có hành lý gì không?"
>
> Anh đáp: "Dạ có một va li".
>
> Đạo sư hỏi: "Sao anh có ít đồ vậy?"
>
> Anh đáp: "Vì đi du lịch nên đem ít đồ".
>
> Đạo sư nói: "Tôi cũng là một người du lịch qua cuộc đời này nên không tích chứa đồ đạc gì nhiều".
>
> Chúng ta thường quên mất mình chỉ là khách du lịch qua cuộc đời này, lầm tưởng mình sẽ ở mãi nơi đây, nên tham lam, ôm đồm, tích trữ quá nhiều đồ vật, tài sản.
> ( Ánh Dương )
>
> Câu chuyện thứ hai:
>
> Cơn bão Hải Yến đã cướp đi hàng ngàn sinh mạng của người dân Philippine và đưa những người còn sống sót lâm vào hoàn cảnh khốn khổ.
> Qua báo đài chúng ta vẫn chưa thấy và cảm nhận hết được những sự mất mát to lớn đó bằng chính người đã đi đến đó, chứng kiến và kể lại.
>
> http://youtu.be/zezP_BdH0f0
>
> Tacloban là thành phố cảng cách Manila khoảng 560 km về phía đông nam. Đây là thủ phủ và là thành phố lớn nhất theo số dân của của tỉnh Leyte, Philippine. Là "thành phố đô thị hóa cao độ" đầu tiên và cũng là thành phố đông dân nhất của vùng Đông Visayas. Cơn bão Hải Yến đêm ngày 8 rạng ngày mùng 9 tháng 11 năm 2013 đã biến thành phố này trở thành một đống hoang tàn, đổ nát, chết chóc và chia li. Mọi tòa nhà đều bị hủy hoại theo cách này hay cách khác. Dân số của Tacloban năm 2010 là 221.174 người. Thống kê sau khi cơn bão đổ bộ vào Tacloban: Đã cướp đi sinh mạng của hơn 6.000 người, làm 26,233 người bị thương và 1,779 người mất tích. Tính đến ngày hôm nay 7.12.2013 (theo một tờ báo địa phương The Philippine STAR ) có tổng cộng 2.379.887 gia đình và hơn 11 triệu người đang bị ảnh hưởng của cơn bão Hải Yến. Ngày 8.12.2013 chúng tôi Hội Bác Ái Phanxico đã từ Cebu tới Tacloban để cùng chung sức cứu trợ nạn nhân của cơn bão. Từ trên máy bay nhìn xuống hình ảnh vùng đảo Tacloban chỉ toàn những cây côi đổ ngả nghiêng và những đồi cây trơ trọi không còn một cọng lá. Sau khi máy bay đáp xuống phi trường Tacloban, hình ảnh đầu tiên tôi được chứng kiến là hình ảnh cứu trợ, một chiêc máy bay quân sự lớn của Nhật Bản, cùng với nhiều may bay trực thăng liên tục chở hàng đi viện trợ các vùng bị nạn và chở những người dân ở bảo Tacloban di chuyển đến các vùng đảo khác định cư. Nhà ga sân bay hầu như giữ nguyên tình trạng đổ nát như một nhà ga bỏ hoang, mái lợp của nhà ga bị tốc hết sau cơn bão, một số ngôi nhà trong sân bay cũng bị cơn bão quật đổ, tất cả mọi thứ hầu như trưa được khôi phục. Ngay như thủ tục sân bay cũng phải làm thủ công bằng tay, vì tất cả điện và internet ở đây đã tê liệt từ khi trận bão Hải Yến đổ bộ vào đêm ngày 8 rạng ngày 9 tháng 11 năm 2013. Chúng tôi được các Sr Dòng Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn người Phi đón tiếp. Con đường từ phi trường đi về trung tâm thành phố Tacloban hai bên đường nhà cửa đã đổ sập hoàn toàn, tất cả chỉ còn là những đống đổ nát cùng rác rưởi. Tính từ sân bay đi được 5 phút chúng tôi bắt đầu dừng lại hỏi thăm, chia sẻ với những gia đinh bị nạn, chỉ còn lác đác vài người nhấp nhô trong đống bê tông cốt thép ngổn ngang. Khi chúng tôi tiến lại hướng đó, có 2 em bé đang ở đây, các em đang kiếm một thứ gì đó. Tôi không biết tiếng Anh cũng như tiếng Phi, nhưng tôi nở một nụ cười thân thiện với hai em và hai em cũng đáp lại tôi bằng những nụ cười rất tươi mang đậm nét thơ ngây có lẽ các em chưa cảm nhận hết được nỗi đau đằng sau mà các em đang phải gánh chịu. Chúng tôi hỏi một người thông dịch viên: "Các em tìm gì vây? Cô nói mấy câu tiếng phi và chúng tôi được trả lời "Các em đang tìm một nguồn nước để uống". Chúng tôi lại chào nhau bằng một nụ cười chia sẻ. Chúng tôi tiếp tục đi trong đống đổ nát, mùi hôi thối nồng nặc của những xác chết ngày một nặng hơn, nhưng chúng tôi vẫn cố bước tiếp để quan sát, tôi cố tình tìm một thứ gì làm "kỷ niệm" như anh chàng "Lam Bùi"nói với chúng tôi. "đi tới Phi phải tìm thấy một cái gì làm kỷ niệm" vừa nghĩ lại lời nói của em "Lam Bùi" thì ngay trước mặt chúng tôi là 3 xác chết đã được bọc trong những chiếc túi vải đen, có in hàng chứ "Philippine Redcross" vẫn còn để trơ trọc chưa được chôn cất thình lình ngay trước mặt, tôi bắt đầu cảm thấy sợ. Nhưng rồi tôi và mọi người trong đoàn trấn tĩnh lại và bắt đầu thầm cầu nguyện trong lòng cho những người xấu số. Khi chúng tôi bắt đầu cầu nguyện thì trước mặt tôi xuất hiện một vật "kỷ niệm" đó là hình một Đức Mẹ Sầu Bi, đã bị mất đầu và mất tay, tôi cầm lấy và tôi nghĩ: "Mẹ ơi! Mẹ là Mẹ Tacloban. Con sẽ đem Mẹ về Việt Nam, con sẽ cầu nguyện cùng Mẹ". Tôi mang Đức Mẹ trên tay và chúng tôi quay ra trục chính của con đường. Hai bên đường vẫn là những cây đổ ngổn ngang, những mảng vỡ bê tông cốt thép, những miếng tôn bị gió bão cuấn đầy trên những thân cây... Mùi hôi của tử khí bốc lên một ngày một nặng, ruồi muỗi bu lại từng đám đen ngòm ở trong những đống rác và đống bê tông sắt thép. Một Sr Người Phi đón chúng tôi nói "đó là chỗ có xác chết còn mắc kẹt ở bên trong chưa thể lấy được ra!". Mọi người trở lại xe để tiếp tục về Tacloban. Chiếc xe trở chúng tôi, là loại xe dùng để chở hàng hoá, có hai băng ghế ở hai bên, ngồi quay mặt vào nhau, con đường cứ vòng vèo qua các eo biển. Nhìn xa xa mặt nước biển trong xanh và hiền hoà hiện tại, tôi hỏi người dẫn đoàn: "Cô Hiền ơi! Thành phố này có phải thành phố du lịch không?" cô trả lời: "Thành phố này trước khi gặp bão đẹp lắm con à! thành phố du lịch đó con, khi chưa bị bão cả thành phố này toàn là những cây dừa thôi, đẹp lắm, giờ bão tới quật ngã và bẻ gẫy không còn một ngọn dừa nào". Xe cứ chạy từ từ qua thành phố Tacloban, hai bên đường vẫn là những đống đổ nát! Rồi xe đưa chúng tôi về tới chỗ nghỉ chân là khu vực thị trấn Palo. Chúng tôi được sắp xếp ở một ngôi nhà đối diện với Toà Giám Mục Palo, là ngôi nhà của người giáo dân ở đây, cơn bão Hải Yến cũng đã đem tất cả tôn lợp và cánh cửa của ngôi nhà đi ra ngoài biển. Khi vào ở, chủ nhà đã nhường hoàn toàn ngôi nhà cho chúng tôi, "Tất cả mọi thứ trong nhà cứ việc dùng" đó là lời của Cô Hiền người Việt Nam đã sống ở đây 40 năm rồi. Ngôi nhà không cửa sổ không điện đóm, nhưng vì quen với những chuyến công tác như vậy nên chúng tôi ai cũng đều có một chiếc đèn pin trong hành lý để dùng trong những lúc như thế này. Màn đêm buông xuống thì cả thị trấn tối như mực, ngay đêm đầu tiên ngủ chúng tôi không chuẩn bị mùng cho nên phải chụi cho muỗi đốt. Mới có 2h30 sáng mà tất cả mọi người đều thức dậy hết, không ai có thể ngủ được với bầy muỗi. Đối diện căn nhà chúng tôi đang ở là nhà thờ Chính toà Palo. Ngôi nhà cũng bị cơn bão làm hư hại nặng, các cửa và các mái tôn cũng bị cơn bão quấn lại như những tầu lá chuối. Trong khuôn viên của nhà thờ có các đoàn thiện nguyện của Nam Hàn, Đức Đan, Mạnh và Bỉ họ tới đây để lo về y tế cho người dân sống. Thị Trấn Palo, Thị trấn có khoảng 23 ngàn gia đình, họ sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá, riêng khu trung tâm thị trấn có khoảng 3 ngàn gia đình. Trong đêm ngày 8 rạng ngày mùng 9 cơn bảo Hải yến đã cướp đi sinh mạng của hơn 1000 người. Có những gia đình tại Tacloban, Phi Luật Tân đã thiệt hại gần như hoàn toàn, có gia đình thiệt hại 4-6 người, có gia đình cả 9 người thiệt hại. Theo thống kê của chính quyền Thị trấn Palo: Sau khi bão Hải Yến càn quét, chỉ riêng Thị trấn đã có hơn 1000 người thiệt mạng, theo ghi nhận từ địa phương cứ 5 xác chết thì 3 xác là trẻ em. Một người dân ở đây cho biết: "cơn bão đã đi được một tháng rồi, nhưng khu vực các anh đang đứng đây, hiện giờ vẫn còn rất nhiều xác người vẫn mắc kẹt trong đống đổ nát, hôm thì phát hiện ra cái đầu, hôm thì phát hiện ra cái thân, có lúc thì chỉ thấy có một cái chân hay một cánh tay, giờ này thì không còn xác nguyên vẹn rồi" anh nói thêm: "gia đình tôi có 10 đứa con đứa lớn nhất năm nay 14 - 15 rồi đứa nhỏ năm nay 4-5 tuổi hai vợ chông tôi nữa là 12 hôm cơ bão đổ vào nước lên cao 5-6m một mình tôi ôm 3 đứa nhỏ, những đứa còn lại tất cả bám vào dây điện nên may mắn bảo toàn được mạng sống. Nước và sóng lớn tạo thành 3 cơn sóng thần to lắm, gió thổi mà như là có người khoan vào tai của chúng tôi. Cứ như vậy trong vòng 2 giờ đồng hồ, đã lấy đi của khu vực này hơn 1000 người, gia đình tôi thì không có ai bị chết nhưng bạn bè và hàng xóm thì chết nhiều lắm". Khi được hỏi về cuộc sống của họ từ sau bão tới nay thì được nghe câu trả lời của một chị tới nhận gạo cứu trợ: "Chúng tôi đã mất hết tất cả, nhà cửa, lương thực, những ai còn sống như chúng tôi giờ này chỉ còn duy nhất 1 bộ đồ mặc trên người, còn mọi thứ đã ra biến hết cả rồi". Đã có nhiều nước trên thế giới tập trung nhân lực để giúp khôi phục Tacloban, nhưng sau một tháng gần như mọi sự chỉ thay đổi được đôi chút. Người dân chủ yếu chờ lương thực của chính phủ và các nước, các tổ chức cứu trợ. Hiện giờ chính phủ các nước như Nhật Bản, Mỹ, Đức, Anh, Bỉ và Úc, Hàn Quốc... vẫn còn đang có mặt tại Tacloban để giúp khôi phục thành thành phố và di chuyển người dân tới các hòn đảo khác. Một người dân tại thành phố Tacloban cho biết vẫn còn rất nhiều xác người bị vùi lấp trong những đống rác và đống đổ nát của các tòa nhà lớn. Những xác chết vẫn còn bên vệ đường, chính quyền thành phố gần như đã bất lực trước thảm họa quá sức này."Người dân ở đây chủ yếu làm du lịch và đánh bắt thủy sản, sau cơn bão thành phố bị phá hủy, tầu bè thì mất hết, nhà cửa không còn gì, lương thực đã hết". Đó là lời của anh lái xe chở chúng tôi đi. Ngay tại thời điểm này thành phố Tacloban của Philippine vẫn là một đống đổ nát, khả năng để khôi phục lại là rất khó. Cả thành phố Tacloban là một bãi rác khổng lồ, từ xe cộ, nhà cửa, tầu thuyền tất cả đều bị phá hủy hết. Mong muốn của họ lúc này là cần gạo và đồ ăn hơn bao giờ hết, vì họ chỉ còn biết trông chờ vào chính phủ, sự trợ giúp của các nước cũng như các tổ chức tới cứu trợ. Lời của một người ở Thị Trấn Palo của thành phố Tacloban:"Một tháng nay tôi nhận được 6 lần cứu trợ của chính phủ và của các tổ chức nhân đạo, chúng tôi chỉ còn biết mong vào họ thôi, giờ này chúng tôi không còn biết làm gì để mà sống nữa, tất cả mọi thứ để lao động của chúng tôi đã mất hết, chúng tôi phải cố gắng vượt lên số phận thôi".
>

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 35 = MONG MANH QUA ! PDF Print E-mail

MONG MANH QUÁ ! - Lm. Anmai, C.Ss.R

Trong cuộc sống, có những thứ vững chắc như kim cương, sắt, thép, đá ... Để mài, để dũa, để luyện những thứ ấy thật cực công. Trong cuộc sống có những thứ lại quá mong manh như hoa kia sớm nở chiều tàn. Và, cũng trong cuộc sống rất gần gụi với chúng ta có một cái cũng quá mong manh đó là phận người.

Khi suy nghĩ về phận người, linh mục nhạc sĩ Kim Long nghĩ rất thật và viết cũng rất thật :

Hỡi người hãy nhớ mình là bụi tro

một mai người sẽ trở về bụi tro

ôi thân phận của con người

tựa bông hoa nở tươi

một làn gió nhẹ lung lay

cũng biến tan sắc màu.

Đúng như vậy, thân phận của con người chỉ cần một cơn gió thoảng thôi cũng sẽ qua đi và trở về với cội nguồn của mình.

Đã từng chứng kiến, đã từng gặp người này người kia đau ốm bệnh tật hay già nua tuổi tác qua đi nhưng lần chứng kiến này lòng nhoi nhói đau.

Con đường quen thuộc ở phía trước, bệnh viện cũng quen thuộc ở phía trước. Tất cả đều rất gần khi chiếc xe taxi đổ xịch trước cửa phòng cấp cứu. Lần này không như những lần trước để đưa người này người kia vào viện nhưng là đi thăm bệnh.

Chiếc thang máy cõng gần chục người lên tầng 4 của bệnh viện. Lần theo bước của người đã vào thăm Anh từ mấy hôm trước. Nhìn Anh nằm trên giường mà sao lòng nhoi nhói làm sao ấy.

Mới hôm nao chưa được một tuần lễ, Anh đau thắt và đưa Anh vào viện. Nhập cấp cứu và làm những thủ tục xét nghiệm y khoa. Đau đớn nên Anh nài nỉ bác sĩ mổ sớm cho Anh vì theo chẩn đoán Anh bị tắt ruột. Mãi hai ngày sau bác sĩ mới tiến hành phẫu thuật. Bác sĩ phát hiện bệnh của Anh nặng chứ không ở mức bình thường.

Sốc, nhói vì đây là người thân cận, vì là anh em chung một mái nhà. Tôi không chọn Anh, Anh không chọn tôi nhưng cả hai cùng một "dòng máu". Sốc thêm sốc bởi lẽ trong thời gian khá dài Anh ăn uống kiêng khem cũng như tập thể dục rất đều đặn nhưng giờ lại đau phần ruột. Cơ địa của Anh có cái hết sức đặc biệt là Anh chỉ ăn con trên bờ chứ không nạp được con dưới nước. Về phần thể dục thì khó có thể ai qua được Anh trong cái khoản gọi là bài bản và chuyên cần. Tôi, phần lười và phần tham công tiếc việc nên cũng bữa tập bữa bỏ chứ không được như Anh. Ăn uống cũng kiêng đấy nhưng không kỹ lưỡng như Anh.

Chắc có lẽ không chỉ một mình tôi sống nhưng những ai đã hơn một lần gặp Anh đều phải chạnh lòng.

Mới ngày nào Anh còn tươi tỉnh và vui vẻ với những người Anh gặp gỡ. Không thể ngờ được là đến hôm nay anh xuống đến như vậy. Nắm tay Anh và nghe Anh chia sẻ về cơn đau mà Anh đang gánh chịu. Anh cũng chia sẻ rằng Anh đón nhận tất cả thánh ý của Chúa gửi đến với Anh. Anh không ngại để chia sẻ rằng trước khi mổ Anh định hát bài hát an bình cho các bác sĩ nghe nhưng khi chuẩn bị hát thì thuốc mê đã ngấm. Anh vẫn cố gắng để chia sẻ những nỗi đau mà Anh đang gánh chịu. Tôi chỉ biết nắm tay Anh và nghe Anh nói chứ không dám dùng những lời an ủi với Anh. Giờ này, những lời an ủi với Anh phải chăng là những lời sáo ngữ bởi lẽ những cơn đau nhói mà Anh đang chịu chỉ mình Anh hiểu chứ người ngoài không thể nào hiểu.

Tôi chỉ gửi đến Anh chút tâm tình : "Các bác sĩ cố gắng lo cho Anh, Nhà Dòng ai cũng thương Anh và cầu nguyện cho Anh. Xin Anh dâng những cơn đau này để cầu nguyện cho Nhà Dòng, cho anh em và cho con người tội lỗi của em đây nữa". Nhìn Anh đau và không dám nói lời nào bởi mình không đau như Anh để cảm, để thấu mà an ủi.

Anh chia sẻ một hồi và thấy Anh cũng mệt. Anh muốn nói nhiều và chúng tôi cũng muốn nghe Anh nói nhiều nhưng giới hạn của sức khỏe, của bệnh tật làm cho cuộc thăm viếng nên dừng lại để Anh nghỉ ngơi.

Trên con đường về Tu Viện, hình Ảnh thân thương của Anh còn đọng lại.

Mới đó thôi chứ không lâu, Anh còn khỏe, còn năng động để giúp cho Nhà Dòng, cho anh em, cho những người nghèo, cho những người khuyết tật, cho nhóm ve chai và cho những người Anh gặp gỡ. Mới đo thôi chứ chẳng lâu, nay nhìn Anh sao mà lòng nó nặng quá ! Sức khỏe của Anh đã xuống hẳn và những cơn đau quằn quại đang hành hạ Anh.

Quả thật là phận người nó mong manh quá ! Như hoa kia sớm nở chiều tàn vậy thôi chứ chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao.

Năm nay Anh được ngoài sáu chục, còn tôi chỉ mới bốn chục nhưng đâu biết được làm gì có thể được hưởng cái thọ lục tuần như Anh. Đặc biệt với hoàn cảnh hiện tại khi dung nạp bất cứ thứ gì vào trong cơ thể cũng chỉ là dung nạp thuốc sâu và chất độc. Không ăn thì không sống được và rồi cũng phải nạp để nuôi cơ thể qua ngày. Với những chất độc và thuốc sâu trong thực phẩm chắc có lẽ tuổi thọ ngày càng giảm và phận người lại quá mong manh.

Nhìn Anh và nghĩ lại phận người để thấy rằng cuộc đời nó là thế đó ! Không sớm thì muộn, không vắn thì dài, chẳng ai có thể giữ được cái mạng sống quá mong manh của mình lại cho dù cố gắng đủ cách đủ điều.

Nhìn Anh, nhìn những bệnh nhân xung quanh Anh và nhìn qua khung cửa kính thấy những bệnh nhân nằm trong phòng săn sóc đặc biệt lại nghĩ đến mình. Một ngày nào đó mình cũng phải vào đó để gọi là giành giật lại sự sống nhưng rồi cũng không thể nào qua khỏi bởi lẽ sự sống con người có ngần có hạn. Trên Anh một tầng, trong phòng săn sóc đặc biệt cũng đang lưu giữ một cha già đang chống chọi với những chứng bệnh của tuổi già và các y bác sĩ cũng đang cố gắng giành lại sự sống cho cha.

Và, lần lượt, người trước kẻ sau lại phải ra đi dù muốn dù không bởi cái phận người quá mong manh.

Kính chuyển
Hồng

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 34 = CAU CHO NGUOI KHUAT NUI PDF Print E-mail

Cầu Cho Người Khuất Núi - Nghĩa Cử Yêu Thương (Những Bài Suy Niệm Hằn
Cầu Cho Người Khuất Núi

Trên một ngôi mộ nọ, người ta đọc được những dòng như sau:

"Ðừng đứng bên ngôi mộ của tôi mà khóc nữa,

tôi không còn ở đây nữa,

tôi cũng chẳng đang ngủ đâu.

Tôi là hàng ngàn ngọn gió đang thổi đến.

Tôi là ánh kim cương lấp lánh giữa núi tuyết.

Tôi là ánh mặt trời chiếu rọi trên hạt lúa vàng.

Tôi là giọt mưa thu,

tôi là tiếng chim hót trong bình minh tĩnh lặng khi bạn vừa thức giấc.

Tôi là ngôi sao trong đêm thanh vắng.

Ðừng đứng bên ngôi một của tôi mà khóc nữa,

tôi không còn ở đây nữa,

tôi cũng chẳng ở đâu".

Giáo hội dành tháng mười một để mời gọi chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cách đặc biệt cho người chết. Ngôn ngữ nào cũng gọi người chết là người đã khuất núi hay đã ra đi, khuất núi hay đã ra đi chứ không chết. Bài thơ trên đây hẳn gợi lên cho chúng ta lý tưởng ấy. Những người đã ra đi vẫn tiếp tục hiện diện bên chúng ta và với chúng ta một cách rất thực và rất sống động.

Một trong những hiện tượng nổi bật nhất của thời đại chúng ta là hệ thống thông tin hoàn cầu. Ngày nay thế giới chúng ta đang biến thành một ngôi làng nhỏ, chỉ trong khoảnh khắc chúng ta được nối mạng với tận cùng trái đất, chúng ta cũng có thể thông tin với mọi hang cùng ngõ hẻm trái đất. Trong thể lý lẫn tinh thần, chúng ta được liên kết với anh em trên khắp thế giới. Chúng ta không thể nhắm mắt bịt tai trước tiếng khóc than của những người cùng khổ, và sống trong vỏ ốc ích kỷ mà không cảm thấy bị đè nặng trong lương tâm.

Kỹ thuật quả thật đã làm cho con người xích lại gần nhau hơn, nhưng còn mãnh liệt và hiệu năng hơn kỹ thuật nữa, đó là tình yêu. Chỉ có tình yêu mới có thể giúp cho con người được hiệp thông và nên một với nhau một cách sâu xa mà thôi. Chỉ có tình yêu mới có thể liên kết kẻ sống với người chết, thế giới hữu hình với thế giới vô hình. Ðây chính là niềm tin mà từ hai ngàn năm qua các tín hữu Kitô trên khắp thế giới đã tuyên xưng và thực hành.

Khi cầu nguyện cho người quá cố, chúng ta có dịp nhớ đến người thân để cảm nhớ và cầu nguyện cho họ. Trong lời ca tiếng hát hay trong âm thầm của lời cầu, chúng ta cảm thấy được kết hiệp mật thiết với những người đã ra đi, tuy khuất bóng nhưng họ hiện diện sống động bên cạnh chúng ta, chúng ta nói với họ và chúng ta cũng nghe được tiếng nói của họ.

Quả thực chỉ có tình yêu mới có thể xóa bỏ khoảng cách hữu hình và vô hình để nối kết chúng ta với những người khuất bóng, nhưng tình yêu ấy đối với các Kitô hữu chúng ta không phải là một tình yêu lãng mạn, tình yêu ấy là hoa trái của niềm tin. Chính niềm tin ấy nói với chúng ta rằng, những người quá cố không chết nhưng họ đang sống và sống bên cạnh chúng ta, họ tiếp tục đồng hành với chúng ta, thông hiệp với chúng ta, họ cần có sự cầu nguyện của chúng ta và cũng cầu nguyện cho chúng ta.

Ðó phải là tâm tình mà chúng ta cần phải nuôi dưỡng để tưởng nhớ và cầu nguyện cho các linh hồn. Tình yêu mạnh hơn sự chết, tình yêu vượt qua mọi biên giới cách biệt, tình yêu liên kết chúng ta với những người đã ra đi, tình yêu củng cố niềm hy vọng của chúng ta, sự hiện diện của những người ra đi như vậy mang lại ý nghĩa cho cuộc đời chúng ta. Trong tin yêu và phó thác, chúng ta hãy cầu nguyện cho những người quá cố.

Lạy Mẹ Maria, con biết Mẹ đang đồng hành với chúng con, xin Mẹ lau khô nước mắt của những ai đang đau khổ vì sự ra đi của những người thân. Xin Mẹ cầu thay nguyện giúp cho thân nhân bà con bạn hữu của chúng con được mau chóng về hưởng nhan Chúa. Xin Mẹ nâng đỡ chúng con khi này và trong giờ lâm tử. Amen.

Kính chuyển
Hồng

 
CHIA SE TAI NHA QUAN # 33 = CHET KHONG DOI TUOI PDF Print E-mail

Về nơi tĩnh lặng +CHẾT KHÔNG ĐỢI TUỔI [2 Attachments] (2)
thanhly
To cursillovietnam@ This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Về nơi tĩnh lặng

Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

Bên cạnh cuộc sống ồn ào, vội vã, có người về nơi tĩnh lặng, những vành khăn tang, những tiếng kèn đồng đưa tiễn, những lời kinh chen lẫn tiếng ồn ào của xe cộ, những chiếc máy phát âm thanh, những tiếng rao, cười nói. Người yên lặng ra đi như gợi lại một lời Chúa bảo các Tông đồ: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." (Mc 6,31).

Tĩnh tâm: Để tâm hồn thanh thản yên tĩnh không trĩu nặng buồn hay vui, không mê ảo, không xáo động. Tâm tĩnh là một trạng thái tựa mặt hồ tĩnh lặng soi bóng hàng cây, bầu trời, rõ nét, không lẫn lộn. Hiệu quả tâm tình luôn là sáng suốt sáng tạo, trong sáng trong suy nghĩ. Như lời thầm thì, kinh nghiệm của Thánh Phanxicô Assisi trong bài ca mặt trời, nói về tĩnh lặng của tâm hồn để kể về anh mặt trời, chị mặt trăng, anh gió và chị nước, trong đó lời của thiên nhiên tỏ bày những tâm tư sâu kín của cõi lòng con người. Tĩnh lặng để nói với đóa hoa chưa nở về buổi khai nguyên, về những gì sắp hoàn tất và ngay cả những gì chưa thể hoàn tất. Trong nội tâm sâu kín của con người cũng mang đầy ước vọng, khi dồi dào, phong phú; khi khô hạn, héo hon; khi vui tươi hoặc cả khi buồn chán. Yên tĩnh để tiếng nói của Tình Yêu vô tận ngỏ lời, vì trong tiếng nói Tình Yêu ấy sẽ như làn gió mát đuổi cơn nồng, có thể như ngày mới của bình minh chiếu toả. Sức mạnh không vận dụng từ bên ngoài mà vận dụng tự nội tâm thanh vắng. Chúa Giêsu nói với các Tông đồ sau khi vui mừng gặt hái kết quả của chuyến loan báo Tin Mừng: "tìm nơi thanh vắng".

Nơi an nghỉ: Trong tiếng nói yên tĩnh nhất của "chị chết", mọi người đều không thoát nổi, nhưng "chị chết" cũng cần tập chết đi cho mỗi ngày. "Hãy coi mình như đã chết đối với tội lỗi, nhưng nay lại sống cho Thiên Chúa, trong Đức Kitô Giêsu." (Rm 6,11). Chết, một sự an nghỉ hoàn toàn, không tội lỗi trọng nào, ấy là cái chết đối với tội lỗi. Vậy "chị chết", như hạt lúa gieo vào lòng đất, trong mình nó ươm mầm một sự sống, như bình minh sẽ mọc sau đêm tối. Tĩnh lặng của sự chết không phải là kết thúc mà là một thời gian cần thiết nghỉ ngơi, lấy lại sức lực, đổ rỗng những nặng nề mang lấy gánh nhẹ nhàng. Kinh nghiệm của tĩnh lặng từ nơi "chị chết" giống như thời gian lặng yên nhìn lại mình trong sám hối, chuẩn bị cho việc đối diện với chính mình bằng việc xưng tội. Bình minh sẽ lên, chính vì thế, trong bài ca mặt trời của Thánh Phanxicô vẫn liên kết chị chết với anh mặt trời, để không chết trong lần thứ hai là chết trong tội trọng đáng thương, thiếu mất một bình minh.

An tĩnh để kể về tình yêu

Tình yêu như Thánh Phanxicô tường thuật, đó là lời kể của Thiên Chúa thì thầm trong các thụ tạo. Kể cho đất nghe, chính bàn tay Thiên Chúa đã làm nên, kể cho nắng nghe, Chúa đã làm ra mặt trời, kể cho người nghe, tất cả thụ tạo được trao cho họ... Ân nghĩa dồi dào từ mẹ thiên nhiên, nếu con người biết yên tĩnh để lắng nghe, sẽ nhận ra vì yêu thương "con người được tạo dựng giống hình ảnh và họa ảnh của Thiên Chúa" (St 1,27). Con người được yêu thương để sống yêu thương, con người sẽ không tàn phá thiên nhiên, con người sẽ sống hài hoà với nhau, tôn trọng sự sống của nhau. Con người an tĩnh sẽ tường thuật tình yêu trong cuộc đời mình, "không thù hận, không oán ghét, không mừng vui vì những bất công, không ích kỷ tìm tư lợi" (x. 1 Cr 13,4). Tĩnh lặng để nhận ra lẽ sống của, "Kinh Hoà bình" "chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân". Rất nhiều sứ điệp để kể về về tình yêu để con người sống trong thế giới hoà bình. Tắt đi những chiến tranh, những vũ khí hạng nặng, những thứ giết người hàng loạt, những sự kiện khủng bố, những lời dao búa, những tính chất côn đồ...

Yên tĩnh để suy nghĩ về những điều tuyệt diệu của cuộc sống bằng lời mời gọi "vào nơi tĩnh lặng", sống tâm tư của tháng mười một, nơi các linh hồn đang an nghỉ và kể về bình an của sự chết trong ánh sáng bình minh.

CHẾT KHÔNG ĐỢI TUỔI

Anmai, CSsR

Đời người ! Nghĩ cũng lạ ! Có ngày bước vào trần đời ắt có ngày phải ra đi hay gọi là ngày chết. Ngài sinh ra, ngày bước vào đời có đó nhưng ngày chấm hết cuộc đời này không ai biết trước được. Chuyện sống chuyện chết là chuyện của Đấng tạo hóa, thụ tạo chỉ việc vui vẻ sống ngày nào hưởng ngày đó tùy vào đấng nhào nắn ra mình thôi.

Đứa trẻ con của hai vợ chồng thân quen được sinh ra, sống và lớn lên được 5 tuổi. Bỗng một ngày kia cháu sốt, nhập viện được vài tuần và cháu ra đi mãi mãi. Gia đình ngậm ngùi chào từ biệt em ...

Người cha kể lại cho tôi hoàn cảnh bi đát của gia đình anh gặp phải đó là chuyện cô con gái 15 tuổi của gia đình. Bé đang đi học bình thường, bỗng dưng đến ngày kia bé sốt và đưa bé nhập viện. 2 tuần lễ chống chọi với cơn sốt và bé ra đi mãi mãi. Gia đình anh sốc đến cực độ nhưng rồi đúng 1 năm sau đó, Chúa lại ban cho anh chị một cháu nữa tạm gọi là thay vào nỗi đau cũng như trống vắng của gia đình.

Bé cháu ở nhà năm nay mới vừa bước vào cái tuổi thần tiên. Vì hoàn cảnh cha mẹ là nhà giáo, cháu cắm đầu cắm cổ học để cho mọi người khỏi cười chê. Ham học như thế, có những hôm chẳng nhớ là mình đã ăn chưa và mình đã đến giờ ngủ chưa ... Và rồi những cơn đau đầu ập đến. Bé kể lại là cứ nghĩ là vì học nhiều nên đau đầu chứ cũng chẳng là gì đáng ngại để không cần phải đi kiểm tra sức khỏe. Cứ lướt qua, lướt qua và rồi một ngày kia đi bác sĩ kiểm tra thì kết quả thật đau lòng : bé bị ung thư não.

Với kết quả như vậy, bác sĩ bảo bây giờ không mổ cũng không được và mổ cũng không có khả năng lắm bởi lẽ chứng bệnh này hết sức đặc biệt. Cách đây vài tuần, bé đã mê man 3 ngày không biết gì nữa. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, cháu bảo mạng sống của cháu giờ chỉ tính tháng tính ngày thôi chứ không còn tính năm nữa ...

Buồn và đau khi nghe tin dữ ấy nhưng đành chịu bởi lẽ ngoài tầm tay với của cả gia đình, của đội ngũ bác sĩ giỏi trong một đất nước tiến bộ ... Thế là cứ chờ và cứ đợi đến ngày cuối đời của cháu trong đau buồn của phận ngườ.

Mới đây thôi, một vị bác sĩ chuyên môn khá giỏi của một bệnh viện cũng lớn cũng đã qua đi vì chứng ung thư não. Khi phát hiện ra bệnh tình của mình, vị bác sĩ này nghiên cứu tỉ mỉ và thu thập tất cả các thông tin về bệnh của mình và gửi sang Pháp để nhờ các bác sĩ quen biết hỗ trợ nhưng vẫn không tìm ra giải pháp nào cho căn bệnh mà vị bác sĩ khá trẻ này đang mang. Sau một thời gian vắn, vị bác sĩ 41 tuổi đời này đã ra đi để lại niềm thương nỗi nhớ của gia đình, của bạn bè, của đồng nghiệp và cả những bệnh nhân mà bác sĩ đã tận tình chăm sóc khi còn sinh thời. Đặc biệt, cả bệnh viện gần như mọi người cảm thấy tiếc nuối cho một vị bác sĩ vừa giỏi vừa có tấm lòng đặc biệt với những bệnh nhân nghèo ...

Có lẽ đây cũng là vài ba trường hợp mà tôi có dịp tiếp xúc, có dịp gặp gỡ, có dịp quen biết mà nay đã qua đi hay đang đón chờ cái chết đến mỗi ngày trong họ.

Thật ra chẳng có gì là lạ cả bởi lẽ sinh tử là chuyện của Đấng tạo hóa. Điều này chẳng có gì lạ và cũng chẳng có gì mới nơi thân phận con người.

Tính tuổi thọ trong ngoài bảy chục,

Mạnh giỏi chăng là được tám mươi,

Mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ,

Cuộc đời thấm thoát chúng con đã khuất rồi.

(Tv 89, 10)

Ở Thánh Vịnh 144, câu 4 nhắc ta :

Ấy con người khác chi hơi thở,
vùn vụt tuổi đời tựa bóng câu.

Không chỉ vài đoạn Thánh Vịnh như thế này nhắc ta về sự sống, về cái chết của con người nhưng phản phất và trải dài trong Thánh Kinh và ngay trong những biến cố đời thường ta vẫn thấy hạn chế của con người trước sự sống. Cái chết đến vào lúc con người không ngờ và vào giờ con người cũng chẳng biết.

Nhìn những biến cố như thế để không phải là ta bi quan chán nản buông xuôi cuộc đời của ta nhưng nhìn đó để thấy cái phận người hạn hẹp và mong manh của ta. "Hôm nay người người vui cười rồi mai đây lệ rơi, đời là giấc điệp qua mau nuối tiếc chi bóng sầu ..." Tâm tình bài hát tiễn đưa nhắc nhớ phận của con người là như vậy.

Khi nhìn về phận người, về sự sống, về sự chết như vậy để ta nhìn lại cái phận người nhỏ bé và mong manh để rồi kịp nhận ra rằng cuộc đời ta hết sức vắn vỏi và hãy sống đẹp với những ngày tháng mà mình đang có. Và, trong cái đẹp nhất của đời người vẫn là tình yêu thương, vẫn là lòng mến mà Thiên Chúa đã trao ban và mời gọi. Hãy yêu nhau đi khi còn có cơ hội để lỡ may cơ hội vụt mất mà ta không kịp yêu thương cũng là điều dáng tiếc.

Ta đâu biết được ta sẽ sống được bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng, báo nhiêu ngày trên đời để rồi ta phải bận lòng và tính toán thiệt hơn. Biết đâu được ngày hôm nay là ngày cuối cùng của ta sống trên cõi tạm này thì sao ?

__._,_.___

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 12