mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5554
mod_vvisit_counterHôm Qua2804
mod_vvisit_counterTuần Này11205
mod_vvisit_counterTuần Trước36531
mod_vvisit_counterTháng Này106911
mod_vvisit_counterTháng Trước189436
mod_vvisit_counterTất cả9001991

We have: 99 guests online
Your IP: 54.146.59.51
 , 
Today: Aug 22, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SE TAI NHA QUAN = BEN KIA SU CHET PDF Print E-mail

CHÚA NHẬT NĂM C

Tất cả đều đang sống

Kính thưa quý vị rất thân mến !  Suy niệm Lời Chúa trong ba bài đọc hôm nay, chúng ta thấy, sự chết dường như là một sự “đe dọa” của kẻ “bất lương”, kẻ thống trị bằng cường lực, cường quyền, nói chung là kẻ thủ ác. Vậy, kẻ thủ ác đầu têu là ai, hay nói cách khác kẻ thủ ác số một là ai? Há, không phải là “THẦN CHẾT” hay sao ?! vậy , thần chết đồng nghĩa với sự bại trận, bởi vì ĐỨC KITÔ đã đánh bại tử thần, mở đường cho tất cả những ai đã an giấc ngàn thu.

Vâng , chúng ta thấy Thiên Chúa chính là Tình Yêu là điều hiển nhiên. Nếu , ai biết tháp nhập vào Đức Kitô thì không bao giờ chết, dẫu thân xác thấp hèn chúng ta tạm nghĩ ngơi, sau khi linh hồn chúng ta lìa khỏi xác, dù được mai táng cách nào, cũng trở về bụi tro. Nhưng, linh hồn bất diệt, bởi vì linh hồn là hình bóng bởi Thiên Chúa, hay nói cách khác là Sinh Khí Thần Linh không bao giờ chết được. Nhưng, vì như thánh Phaolo nói : “… bởi vì không phải ai cũng có đức tin .”(2Tx 3, 2b)

Vậy, đức tin của người Công giáo là : “Tin xác loài người ngày sau sống lại .. tin hằng sống vậy…”. Vâng, đức tin Công giáo hoàn toàn có cơ sở. bởi vì, Đức Kitô là “ĐẦU”, Đầu sống vĩnh hằng, thì Thân Mình không thể chết được. Đây là điều chắc chắn, mà các thánh đã đi qua , đã cảm nghiệm và đã minh chứng cách trung kiên. Tuyên xưng đức tin bằng máu đào, không phải có từ thời Đức Kitô rao giảng công khai và cứu chuộc, nhưng, đã có từ thời Cựu Ứơc, sách II Mcb đã cho thấy điều đó. Bảy anh hùng tử đạo cùng với mẫu thân kiên cường anh dũng mà Bài đọc I hôm nay nhắc đến (2 Mcb 7, 1-2 ; 9 -14 ), là một tấm gương anh dũng muôn đời cho đức tin và sự sống muôn đời nơi những linh hồn thánh thiện bất tử. Vâng, sự bất tử của các thánh, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, là một minh chứng xác tín về sự sống vĩnh hằng.

Vâng, chính vì điều ấy, Thiên Chúa đã tự xác tín cho loài người qua cuộc Khổ Hình sinh ơn Cứu Độ của Ngôi Hai Thiên Chúa là Đức Giêsu- Kitô.

Tin Mừng hôn nay ( Lc 20, 27 -38), qua thánh Luca, Chúa Giêsu xác tín sự sống lại của loài người có đức tin và trên hết Người xác tín rằng : “… tất cả đều đang sống .” ( Lc 20, 38b)

Vâng, Đấng Hằng Sống xác tín điều hằng sống, mà chúng ta không tin, thì chúng ta là những kẻ mù quáng đến cực độ. Một sự mù quáng tin theo thần chết thì chúng ta làm sao cùng sống với Đức Kitô.

Sự sống vĩnh hằng không thể diễn tả bằng con mắt thể lý, nhưng được bày tỏ theo nhãn quan đức tin. Vì, Thiên Chúa hằng sống vô biên, không thể theo sự hữu hình mau tan biến .

Chúng ta tin vào Đức Kitô, vì trong Thiên Chúa không có sự chết, kẻ chết, vì vậy, “TẤT CẢ ĐỀU ĐANG SỐNG “, đó là LỜI HẰNG SỐNG từ Đức Giêsu- Kitô, Đấng đã PHỤC SINH.

Lạy Chúa Giêsu , Ngôi Lời Hằng Sống, xin thương ban cho chúng con biết bước theo Người, để đáng nhận được sự sống muôn đời bởi Chúa mà ra./. Amen

06/11/2016

P.Trần Đình Phan Tiến

---------------------------------
 
CHIA SE TAI NHA QUAN = BEN KIA SU CHET PDF Print E-mail

BÊN KIA SỰ CHẾT

Ngày 02 tháng 11 năm 2016
Thứ Tư tuần 31 thường niên - CẦU CHO CÁC TÍN HỮU ĐÃ QUA ĐỜI.

"Hôm nay ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta".

* Cầu nguyện cho những người đã qua đời là một trong những truyền thống cổ kính nhất của Hội Thánh. Vì thế, sau ngày mừng các anh chị em đã được sống thân mật với Thiên Chúa trên thiên đàng, ta lại hướng về các anh chị em chúng ta đã qua đời trong niềm hy vọng phục sinh, và cùng hướng về "tất cả mọi người quá cố mà chỉ một mình Chúa biết lòng tin của họ".

LỜI CHÚA: Ga 6, 51-59
"Ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân Do-thái rằng: "Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống". Vậy người Do-thái tranh luận với nhau rằng: "Làm sao ông này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?"
Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Ðấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Ðây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời".

Suy niệm: Bên kia sự chết.

Trên giường hấp hối, thánh Monica đã nhắn nhủ con ngài là Augustino như sau: "Mẹ chỉ xin con một điều là hãy nhớ đến mẹ khi tới bàn tiệc thánh".
Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã được nghe nhiều lời van xin tương tự phát ra từ môi miệng của những người thân của chúng ta, trước khi từ giã cõi đời... Nhưng xa mặt cách lòng, nhiều người trong chúng ta lãng quên những lời van xin thống thiết ấy.

Cần được thương, cần được nhớ: đó là khát vọng tự nhiên của con người. Không ai muốn là một hoang đảo cô đơn. Dưới cái nhìn Đức Tin, lời van xin kẻ khác cầu nguyện cho, còn chứng tỏ một lòng khiêm tốn, một thái độ chấp nhận cái giới hạn mỏng manh bất lực của mình.

Để giúp chúng ta có dịp đáp lại thỉnh cầu của những người đã đi vào thế giới bên kia và để thể hiện mối tình thông hiệp "các thánh thông công", Giáo Hội ngay từ buổi đầu kỷ nguyên Kitô đã cổ động việc tưởng nhớ cầu nguyện cho những người quá cố. Những thế kỷ gần đây đã dành tháng 11 hằng năm cho việc đạo đức ấy. Hai ngày lễ mừng kính các thánh và cầu cho các linh hồn được ấn định vào hai ngày mùng một và mùng hai đầu tháng với những kinh nguyện rất ý nghĩa, nhắc chúng ta về sự hiệp thông trong Giáo Hội. Công đồng Vatican II trong hiến chế về Mầu Nhiệm Giáo Hội đã viết như sau: "Giáo Hội lữ hành hết lòng kính nhớ, dâng lời cầu cho những người đã chết, vì cầu nguyện cho họ được giải thoát khỏi tội lỗi là một việc lành thánh...".

Nói về sự bầu cử của các đẳng linh hồn, Công Đồng viết như sau: "Khi được về quê Trời và hiện diện trước nhan Chúa, nhờ Người, với Người và trong Người, các thánh lại không ngừng cầu bàu cho chúng ta bên Chúa Cha...". Sự trao đi nhận lại đó vừa là một việc bác ái vừa là một bổn phận thảo hiếu đáp đền, đã thực sự củng cố Giáo Hội thêm vững bền trong sự thánh thiện.

Quỳ cầu nguyện một mình trong nhà thờ, hay ngậm ngùi đốt lên một ngọn bạch lạp tại một nghĩa trang nào, có lẽ ai trong chúng ta cũng cảm thấy bùi ngùi xúc động khi nghĩ đến những người chết và chính cái chết. Chúng ta đang đứng giữa biên giới vô hình của sự sống và sự chết. Và một cách vô cùng huyền nhiệm và sống động, những người chết đang hiện diện với chúng ta bằng một sợi dây liên kết thâm sâu, thắm thiết... Cái chết không còn là một chấm hết cuối cùng đối với chúng ta nữa. Tình yêu mạnh hơn sự chết. Chính Tình Yêu đã làm cho những người đã chết được sống và cũng chính Tình Yêu liên kết chúng tư với những người chết. Vâng, chỉ có Tình Yêu mới làm cho con người được bất tử. Chỉ có Tình Yêu mới làm cho con người liên kết với những người đã chết. Chỉ có Tình Yêu mới mặc cho những nghĩa cử của con người sự bất diệt.

Mỗi lần chúng ta hy sinh cho một người nào đó, mỗi lần chúng ta săn sóc một người đau yếu, an ủi một người đau khổ, bênh vực một người cô thế, hay cùng với những người khác dấn thân để canh tân cuộc sống... Chúng ta đang tiến dần đến sự bất tử.

Yêu thương chính là tái sinh, là sự thông dự vào sự sung mãn của cuộc sống. Đó phải là niềm tin của chúng ta trong ngày hôm nay khi chúng ta tưởng nhớ và cầu nguyện cho người quá cố. Xin Chúa nâng đỡ Đức Tin yếu kém của chúng ta, xin Ngài ban thêm niềm hy vọng cho chúng ta. Amen.

VMS: Nguyễn Việt Nam

-------------------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN - SONG LAI PDF Print E-mail

SỐNG LẠI

Trong chương trình "Những điều bạn có thể chưa biết" của đài VTV3 có tường thuật một trường hợp lạ lùng: Một phụ nữ bị nhồi máu cơ tim. Chị tắt thở. Chị đã chết. Nhưng nhiều giờ sau, chị tỉnh lại. Các bác sĩ hỏi chị đã thấy gì trong thời gian ấy. Chị trả lời: chị thấy mình như bay bổng lên cao, và từ trên cao chị nhìn xuống thấy các bác sĩ, các y tá đang chăm sóc cho mình, nhìn thấy thân xác mình nằm bất động, nhìn thấy thuốc men, dụng cụ y tế. Chị cũng nhìn thấy một chiếc giày tennis cũ màu xanh da trời, đế giày bị mòn ở mép trong bàn chân, giây giày màu trắng, đầu một sợi dây thòng xuống dưới đáy giày.

Nghe lời tả rất chi tiết của chị, vị bác sĩ chuyên điều tra băn khoăn để ý tìm kiếm. Một hôm vị bác sĩ đi qua tòa nhà đối diện nhìn sang bệnh viện, bà giật mình kinh hãi vì thấy ở tầng ba của tòa nhà, trên một gờ xi măng rất cheo leo, có một chiếc giày tennis cũ ai đã đặt ở đó tự hồi nào. Vị bác sĩ quan sát kỹ lưỡng và thấy chiếc giày giống từng chi tiết với chiếc giày mà người chết kể lại: chiếc giày vải cũ màu xanh, đế giày mòn ở mép trong, dây giày màu trắng, đầu một dây thòng xuống nằm ở dưới đáy giày.

Đó là một trong 1370 trường hợp trở về từ cõi chết mà các bác sĩ Đức và Mỹ đã điều tra. Theo những người có kinh nghiệm về cái chết này thuật lại thì: Cuộc sống ở "cõi bên kia" hạnh phúc hơn cuộc sống ở đời này. Và sau khi "chết đi sống lại", không ai còn sợ chết nữa, không ai muốn kiếm tiền bạc, danh vọng, lạc thú gì nữa. Điều duy nhất mà họ quan tâm là sống yêu thương, quảng đại, phục vụ mọi người. Tất nhiên đây chưa phải là bằng chứng chắc chắn về việc người chết sống lại. Nhưng nó rất gần với mặc khải của Lời Chúa hôm nay. Và kinh nghiệm hiếm có của họ rất có thể hữu ích cho ta. Kinh nghiệm của họ nói với ta hai điều:

1) Có cuộc sống khác ở bên kia cái chết. Kinh nghiệm của họ phù hợp với niềm tin dân gian, nhất là của người Việt Nam vẫn tin rằng: thác là phế thách, còn là tinh anh. Vì tin có sự sống ở bên kia cái chết mà chúng ta mới thờ kính tổ tiên, cúng quảy, giỗ chạp.

Niềm tin ấy phù hợp với giáo lý của Chúa. Khi Môsê thấy Chúa hiện ra trong bụi gai cháy đỏ. Ông hỏi Chúa là ai. Chúa trả lời: "Ta là Thiên Chúa của Abraham, Isaác, Giacóp". Vào thời của Môsê, Abraham đã qua đời được 5, 6 trăm năm. Vậy mà Chúa vẫn tự giới thiệu là Thiên Chúa Abraham, tức là Abraham vẫn sống, đang sống bên Chúa. Vì Thiên Chúa là Thiên Chúa của người sống chứ không phải Thiên Chúa của kẻ chết.

Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu nhiều lần nhắc đến cuộc sống sau cái chết như dụ ngôn người giàu có và Lagiarô, trong dụ ngôn về ngày phán xét, dụ ngôn lúa đồng và cỏ dại.

Theo thánh Phaolô, cuộc sống đời sau mới là đích điểm mà mọi tạo vật nhắm tới. Trong thư Rôma, Ngài viết: "Muôn loài thọ tạo những ngong ngóng chờ ngày Thiên Chúa mạc khải vinh quang của con cái Người. Quả thế, muôn loài đã lâm vào cảnh hư ảo, không phải vì chúng muốn, nhưng là vì Thiên Chúa bắt phải chịu vậy. Thật vậy, chúng ta biết rằng: cho đến nay, muôn loài thọ tạo cùng rên siết và quằn quại như sắp sinh nở" (Rm 8,19-23).

Chúng ta rên siết vì cuộc sống hiện tại đầy khổ ải. Chúng ta mong chờ cuộc sống đích thực ở mai sau. Đời sống này là thời kỳ thai nghén. Ta phải chịu đau đớn để sinh vào đời sau.

2) Cuộc sống ở bên kia rất khác với cuộc sống hiện tại. Khi Chúa Giêsu trả lời người Sadducêô, Chúa Giêsu đã mặc khải ba chân lý.

Chân lý thứ nhất: Chỉ những ai được tuyển chọn mới được vào Nước Chúa. Sự sống đời sau có đó. Nhưng không phải ai cũng vào được. Chỉ có những người được xét là xứng đáng mới được vào. Trong Phúc Âm, nhiều lần Chúa đã nói tới việc tuyển chọn này. Chúa sẽ loại chiên ra khỏi dê, lúa tốt ra khỏi cỏ dại, cá tốt ra khỏi cá xấu. Tiêu chuẩn để chọn lựa là Tám mối phúc, nhất là giới răn bác ái yêu thương.

Chân lý thứ hai: Người ta sẽ giống như thiên thần. Đời sống trên trời sẽ không có gì giống với đời sống dưới đất. Sẽ không còn đói khát nên sẽ không cần ăn uống. Sẽ chẳng có lấy vợ lấy chồng, sẽ chẳng cần sinh con để nối dõi vì người ta không bao giờ chết nữa. Nếu vậy, trên trời ta có còn là ta nữa không hay ta trở thành một người khác, một kiếp khác? Thưa, tuy có khác nhưng ta vẫn là ta. Đứa bé bụ bẫm hôm nay chẳng có gì giống với cái bào thai ngọ nguậy trong bụng mẹ hôm qua. Nhưng cả hai chỉ là một. Bà cụ 90 tuổi hôm nay chẳng còn gì giống với cô thiếu nữ mà bà đã là cách nay 70 năm. Nhưng cả hai vẫn là một. Chú bướm xinh đẹp nhởn nhơ bay lượn trên khóm hoa hôm nay chẳng có gì giống với gã sâu xấu xí lê la trên đất hôm qua. Nhưng cả hai vẫn chỉ là một.

Trên trời, ta sống một cuộc sống khác, không ăn uống, không lấy vợ lấy chồng. Nhưng ta vẫn là ta. Có khác biệt nhưng vẫn có liên tục.

Chân lý thứ ba: Ta sẽ trở thành con Thiên Chúa. Sống lại rồi, ta như đứa con bấy lâu phiêu bạt xa quê nay được trở lại nhà cha mẹ. Tâm hồn luôn bị dằn vặt vì niềm khao khát vô biên, nay mới được no thỏa: Thiên Chúa chính là hạnh phúc lấp đầy được vực thẳm khao khát vô biên của ta. Thánh Augustinô đã nói: "Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa, nên lòng con mãi khắc khoải băn khoăn cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa". Là con Thiên Chúa, hạnh phúc lớn nhất của ta là được tham dự vào sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi là cội nguồn hạnh phúc, nên thánh Phaolô đã nói: "Những đau khổ ta chịu bây giờ không thấm gì so với hạnh phúc sau này ta sẽ được. Và mọi tạo vật mong tới ngày được giải thoát, không phải lệ thuộc vào cảnh hư nát, để được cùng con cái Thiên Chúa chung hưởng tự do và vinh quang" (Rm 8,22). Vì hạnh phúc ấy mà tám mẹ con trong bài đọc thứ nhất đã cam chịu mọi khổ hình.

Lời Chúa hôm nay đem lại cho ta bao niềm hy vọng. Chúa cho ta biết, đời ta sẽ không đi trong bất định, lạc vào hư vô, nhưng đời ta có một cùng đích, đó là trở về với Thiên Chúa là cội nguồn của ta. Đời ta sẽ không chìm đắm trong đau khổ, nhưng sẽ vươn lên hạnh phúc, hạnh phúc làm con Thiên Chúa, hạnh phúc chia sẻ sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Đời ta như vậy sẽ không đi vào mạt kiếp lụi tàn, nhưng sẽ triển nở trong vinh quang tự do. Đúng như lời thánh Phaolô nói: "Gieo xuống thì hư nát, mà chỗi dậy thì bất diệt; gieo xuống thì hèn hạ, mà chỗi dậy thì vinh quang; gieo xuống thì yếu đuối, mà chỗi dậy thì mạnh mẽ; gieo xuống là thân thể có sinh khí, mà chỗi dậy là thân thể có thần khí" (1 Corinto 15,43-44)

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa, xin cho con biết sống ở đời này theo đúng Lời Chúa dạy, để mai sau con xứng đáng được trở nên con của Chúa. Amen.

ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt

-------------------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN - MONG MANH VA NGAN NGUI PDF Print E-mail


>> Mong manh và ngắn ngủi
>>
>> Hãy thử tưởng tượng đi chỉ 5 phút thôi thân thể này sẽ biến thành tro ngay
>> lập tức trong lò thiêu, hoặc da thịt này sẽ sình thối, nứt nẽ chảy nước rồi rã
>> ra với mùi hôi thối nực nồng,
>>
>> Chỉ vài phút thôi khi hơi thở không còn trong thân xác này thì một dấu chấm
>> hết, không còn gì cả, mất tất cả , không còn 1 dấu vết gì của 1 con người này
>> trên thế gian cả ! biến mất như 1 cơn gió thổi qua ! chỉ còn là hư không .


>> Vậy mà ta đã tốn không biết bao nhiêu công sức nuôi dưỡng cái thân này,
>> bao nhiêu công sức xây dựng cơ ngơi, hoạch định tương lai lâu dài, dùng
>> hết cả sức lực của mình đấu tranh giành giựt, tính toán thâu đêm để rồi chỉ


>> 5 phút thôi tất cả thành tro bụi ngay lập tức, ta có giống con Dã Tràng không?
>> xây dựng lâu đài cát cho sóng biển cuốn đi .
>> Ngắn ngủi làm sao 1 kiếp người, mong manh làm sao 1 cuộc đời, ta bất lực
>> với sự chấm dứt của nó, không thể kéo dài, không thể van xin mà thật ra
>> keó dài để làm chi nếu sự tồn tại của con người chỉ là 1 chuổi những phiền
>> muộn, lo toan, tranh giành, tính toán, hồi hộp, giận hờn, đau đớn bệnh hoạn,
>> chứ có phải là cuộc sống thiên đàng đâu.
>>
>> Thế mà chúng ta không nhận ra giá trị của sự tồn tại cái thân này để tận
>> hưởng và sử dụng cho xứng đáng những tháng ngày nó còn tồn tại, để khi
>> nó hoại ta không thấy tiếc nuối mà sẽ hài lòng vì mình đã sử dụng, sống đầy
>> ý nghĩa 1 cuộc đời .
>>
>> Nhận thức sâu sắc về thực tế này là 1 sự chánh niệm, tỉnh thức đầy trí tuệ,
>> nó giúp ta sống đúng nghĩa, cư xử hợp lý, hành động không nông nổi bởi ta
>> biết được hạnh phúc trong thực tại mới có ý nghĩa, còn những gì mong đợi
>> cho tương lai, kiếp sau thật hư vọng.
>>
>> Tin sâu nhân quả, sống thuận theo nhân quả, tức biết những gì xấu nên
>> tránh, những gì thiện nên làm là ta đã tiên đoán được 1 cuộc đời tiếp theo
>> của thân này rồi vậy có cần thiết phải quá lo lắng " ta sẽ về đâu sau khi bỏ
>> thân này không ? "
>>
>> Hãy sống thật sự, hãy cảm nhận từng phút giây trong hiện tại, ta còn đây,
>> hiện hữu ngay giờ phút này, hãy hạnh phúc với những gì mình đang có,
>> trân trọng nó.
>>
>> Hãy tự nhủ mình sẽ là cơn gió mát cho những tâm hồn nóng nảy, là bóng
>> râm cho những người bạn lử hành, là ánh đèn cho người đi trong đêm đen.
>>
>> Lợi lạc thay 1 cuộc đời.
>>
>> Chỉ thế thôi, tôi không cần đến đâu cả thiên đàng hay tây phương, ngay đây,
>> ở chốn này đã đủ cho tôi rồi.
>>
>> Pháp Đăng
>>------------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN : DUONG ROI LINH HON# 42 PDF Print E-mail

Oct 27 at 11:21 PM
ĐƯỜNG RỖI LINH HỒN: Bài thứ bốn mươi hai- Ta Sẽ Phải Về Chốn Đời Đời
St. Anphongsô- Tiến sĩ Hội Thánh

I. "Người phàm đi đến ngôi nhà vĩnh cửu" (Gv 12,5).

Thế gian này không phải quê thật của ta đâu, chỉ là quãng đường đi qua để về nơi hằng có đời đời thôi.

Nước tôi đang sống, nhà tôi đang ở, không phải là nước thật, là nhà thật của tôi đâu, đó chỉ là nơi trú ngụ ít lâu sẽ phải bỏ trước khi tôi ngờ.

Một cái huyệt sâu, là nơi chứa xác tôi cho đến ngày phán xét chung. Nơi linh hồn ở là nhà vĩnh viễn bất diệt: Nhà đó là Thiên đàng, nếu tôi được rỗi linh hồn; hay là Hỏa ngục, nếu tôi phải mất linh hồn.

Vậy mà tôi cứ yêu chuộng, trìu mến những sự một ngày kia sẽ phải bỏ hết thì dại dột, điên cuồng chừng nào! Không, bây giờ tôi chỉ uốn tìm cho chắc được một chỗ ở tốt lành trong cõi đời đời, là nơi không bao giờ tôi rời bỏ.

II. "Người phàm đi đến ngôi nhà vĩnh cửu" (Gv 12,5).

Đấng khôn ngoan nói: "Người phàm đi đến" để ta hiểu rằng: Mọi người đều được tự ý chọn nơi nào mình ở đời đời sau này. Ta không phải đem nhà đến đó, nhà đã có sẵn; ta chỉ việc đến đó ở mà thôi.

Đức tin dạy cho ta biết: đời sau có hai nhà ở: một chỗ cung điện rực rỡ, lại được hưởng mọi sự vui sướng đời đời, đó là Thiên đàng; một nơi tối tăm, tù túng và phải chịu mọi thứ hình khổ muôn đời, đó là Hỏa ngục.

Hỡi linh hồn tôi, vậy mày muốn vào đâu? Mày hãy nhớ điều này là: nếu mày muốn lên Thiên đàng, thì phải theo đường đem lên trời: Còn nếu muốn ngày sau sẽ phải sa Hỏa ngục thì chỉ có việc đi theo con đường dẫn xuống vực sâu khốn nạn ấy.

Lạy Chúa Giêsu, xin hãy soi sáng, ban sức mạnh cho con. Xin đừng để con lìa bỏ Chúa.

III. "Người phàm đi đến ngôi nhà vĩnh cửu" (Gv 12,5).

Vậy nếu tôi được rỗi linh hồn, thì sẽ được vào nơi hạnh phúc và ở đây vui sướng đời đời. Còn nếu mất linh hồn thì sẽ phải vào nơi khổ hình và ở đó bị phạt khốn nạn vô cùng.

Muốn rỗi linh hồn, thì tôi phải luôn nghĩ đến những năm vô cùng vô tận kia; vì kẻ nào hằng nhớ đến cuộc sống đời đời; thì sẽ không thể nào trìu mến của cải, hạnh phúc đời này và bởi đó sẽ được rỗi linh hồn. Vậy tôi ước ao cho mỗi việc tôi làm là một bước đem lại gần chốn hạnh phúc đời đời.

Tôi cầu nguyện và Sống cầu nguyện: Lạy Chúa, con tin có sự sống đời đời. Từ nay con chỉ ước ao sống để kính mến Chúa. Than ôi! Trước kia con chỉ sống theo ý riêng, nên đã lìa bỏ Chúa là Đấng quý trọng vô cùng. Bây giờ con dốc lòng luôn kính mến Chúa hết lòng hết trí con bằng việc làm. Lạy Chúa Giêsu, xin đừng bỏ con, xin hãy cứu giúp con.

Lạy Đức Bà Maria là Mẹ hay bênh vực, phù hộ, xin hãy bảo hộ con.

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

-----------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 12