mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay762
mod_vvisit_counterHôm Qua10757
mod_vvisit_counterTuần Này44962
mod_vvisit_counterTuần Trước45104
mod_vvisit_counterTháng Này136018
mod_vvisit_counterTháng Trước172895
mod_vvisit_counterTất cả10640274

We have: 191 guests online
Your IP: 54.162.173.119
 , 
Today: Apr 21, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SE TAI NHA QUAN - DAMINH YEN NGHI NGAN THU PDF Print E-mail

*Bài chia sẻ Tang Lễ Đa-Minh Đinh Minh Vương, Dec. 1, 2012
Tại Nhà thờ Thánh Elizabeth Ann Seton, Houston, Texas.

Yên Nghỉ Ngàn Thu

"Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu,
thì những người Cha đã ban cho con
cũng ở đó với con...".
(Gio-an 11:12)

Thật là cảm động biết bao, khi chúng ta nghe đọc lời cầu nguyện của Chúa Giê-su cùng Cha Ngài! Con Một Thượng Đế đã xuống thế làm người để chia sẻ thân phận yếu hèn tội lụy, khổ đau bệnh tật, và nhất là cái chết của chúng ta.
Ngài là Tình Yêu vô biên. Trước khi rời bỏ thế gian sau 33 năm ngắn ngủi, Đấng Cứu Thế bày tỏ ước muốn: những người Cha đã ban cho Ngài sẽ được ở với mình, "để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con, vì Cha đã yêu thương con trước khi thế gian được tạo thành."
Hôm nay, gia đình, thân quyến và bạn hữu sốt sắng dâng Thánh Lễ An Táng để cầu nguyện cho Đa-Minh Đinh Minh Vương, người chồng, người cha, người con, người cháu, người anh, người em, người bạn yêu thương, lìa bỏ cõi tạm phù vân vô thường, để về Nhà Cha.
Minh Vương đã vướng căn bệnh nan y ung thư phổi, và trong hai năm qua đã vừa cầu nguyện xin Chúa quyền năng chữa lành vừa tích cực trị liệu, nhưng Thánh Ý của Chúa là người con của Ngài đã trút hơi thở cuối cùng vào hồi 7:00 sáng thứ Hai ngày 26-11-2012. Minh Vương đã đi vào hôn mê (coma) từ thứ Tư ngày 21-11-2012, và trong suốt năm ngày, mọi người thân yêu trong gia đình và chúng tôi, luôn ở bên cạnh giường bệnh nhân, để chăm sóc và dâng lễ, đọc kinh cầu nguyện với tất cả yêu thương. Kết quả là Minh Vương đã "ra đi" trong an bình, ngay trước mắt vợ hiền, ba con, bà mẹ sầu bi, và chúng tôi.

Tuy Minh Vương đã phải chịu những âu lo trong tâm hồn, và đau đớn trong thể xác, vì chứng bệnh quái ác hoành hành, nhưng thời gian ấy lại là thời gian hồng ân, vì Minh Vương đã có những ngày tháng vô cùng quí báu, để chuẩn bị cho linh hồn mình, sám hối tội lỗi, giảng hòa những vướng mắc, trối trăn những chỉ bảo dạy dỗ, những ý nguyện tốt đẹp cho gia đình yêu dấu của mình, trước khi... "Chúa thương gọi tôi về!"
Hội Thánh xác tín rằng, "Đối với các tín hữu Chúa, sự sống thay đổi chứ không mất đi, và khi nơi nương náu ở trần gian bị hủy diệt tiêu tan, thì lại được một chỗ ở vĩnh viễn trên trời." Những ai đã sống Đức tin vững bền son sắt, can đảm trung thành tuân giữ các giới luật của Chúa, sẽ đi vào đời sống vĩnh hằng trong Nước Trời, để chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa Ba Ngôi, cùng Đức Mẹ Maria, Chư Thánh Nam Nữ và các thân nhân, bạn hữu của mình.
Hạnh phúc lớn lao cho Minh Vương khi được giải thoát khỏi bệnh tật đau đớn, khỏi "thế tạm là chốn lưu đày, bể khổ," để ngày nay đi vào Quê Hương đích thật, nơi chỉ có hạnh phúc, bình an tuyệt vời! Thánh Phanxicô Assisi đã vui mừng ca hát: "Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời!"
Khi còn sống, Minh Vương đã thâm tín và yêu mến lời cầu nguyện này. Mong ước tất cả chúng ta cũng hằng ngày suy gẫm về sự chết, để sẵn sàng cho "ngày tận thế" của chính mình. Kẻ khôn ngoan là người biết chuẩn bị cho sự chết!
Để tưởng niệm Minh Vương mà chúng tôi đã yêu mến trên bốn thập niên qua, từ Chí Hòa Ngã ba Ông Tạ cho tới đất khách quê người; đặc biệt trong hai năm qua, chúng tôi luôn ở với em từ lời cầu nguyện, thánh lễ và sự hiện diện hữu hình.
Anh em thương nhau, xúc động không nói nên lời, chỉ biết lặng lẽ nhìn nhau mà bồi hồi cảm thông và thành tâm chúc lành, chúng tôi đã cảm tác bài thơ "Yên Nghỉ Ngàn Thu", diễn đạt tâm tình, và niềm cậy trông sâu xa của mình cho Minh Vương:

Minh Vương yên nghỉ ngàn thu
Giã từ trần thế âm u phận người
Khổ đau bệnh tật cuộc đời
Bão bùng giông tố, tơi bời gian nan
Phù vân cõi tạm hợp tan
Nhân sinh ai khỏi thở than buồn sầu
Nay em vui hưởng thắm mầu
Trên nơi thiên quốc tôn hầu Thánh Nhan.......

Khấng xin Thiên Chúa Ba Ngôi Chí Thánh và Mẹ Maria chúc lành cho tất cả chúng ta hôm nay và tới cuối cuộc đời.
* Joseph Nguyễn Thanh Sơn, DCCT
----------------------------

 

 
CHIA SE TAI NHA QUAN - NIEM KHUC CUOC DOI PDF Print E-mail

NIỆM KHÚC CUỘC ĐỜI

Cuộc sống con người giống như trong cái vòng lẩn quẩn, tìm mãi không thấy lối ra, mà có ra được rồi thì lại muốn trở vô, chẳng khác so với cái "vòng danh lợi", kẻ muốn vô, người muốn ra, và như một lời "than thở", chí sĩ kiêm thi sĩ Nguyễn Công Trứ đã dẫn chứng:

Cái vòng danh lợi cong cong

Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào

Con người luôn tự mâu thuẫn. Chưa có danh thì cố tạo danh, chưa nổi tiếng thì muốn nổi tiếng, có danh và có tiếng rồi thì lại chán, mà cũng bị phiền phức nhiều thứ.

Khi được tạo thành hình hài trong lòng mẹ, con người không hề biết gì, kể cả cha mẹ cũng không biết con mình ra sao. Khi sinh ra, ai cũng phải tập tành từng chút, mỗi cơ phận được mở ra dần dần, học hỏi và nhận thức dần dần, từng chút một cho tới lúc phát triển đầy đủ.

Mắt sáng rồi có lúc mắt mờ, mắt mở rồi có lúc mắt nhắm; miệng nói rồi có lúc lặng im, miệng cười có lúc miệng khóc, có lúc miệng ú ớ hoặc câm; tai nghe rồi có lúc tai điếc; mũi thính rồi có lúc mũi điếc; chân di chuyển rồi có lúc khó di chuyển hoặc bất động; tay điều khiển rồi có lúc lóng ngóng hoặc tê dại; đầu óc tỉnh táo rồi có lúc mụ mẫm;... Cứ thế và cứ thế, trẻ và già có khác nhau mấy đâu!

Và rồi mọi thứ lại khép lại dần dần, từng chút một, cho tới khi mọi thứ khép lại hoàn toàn, để rồi con người lại trở về nơi mình phát xuất – vốn dĩ là tro bụi. Vòng đời một lần mở ra và một lần khép lại – mỗi cái chỉ một mà thôi, chẳng khác gì cái vòng lẩn quẩn, và trí tuệ con người không thể nào hiểu thấu.

Có lẽ vì không thể lý giải nên người ta gọi đó là "vòng luân hồi". Nhưng thực ra không hề có vòng luân hồi – vòng luân hồi là các vòng luân chuyển, cứ hết vòng này lại tiếp sang vòng khác. Thế là sai với Ý Chúa, là không đúng với giáo lý Công giáo. Chắc chắn rằng mỗi người chỉ có một "vòng đời" mà thôi – nghĩa là không hề có vòng luân hồi nào cả! Nếu có vòng luân hồi, người ta chẳng có gì phải sợ, thích thì sống tốt, không thích thì cứ xả láng, không làm người thì làm thú vật hoặc thực vật cũng chả sao cả. Thế nhưng, vì không có vòng luân hồi nên mới phải cẩn trọng kẻo phải đời đời chịu số phận theo cách mình đã sống kiếp này!

Các khoa học gia đã đem phân chất từ cơ thể của một người nặng 70kg (154 lbs), họ thấy kết quả này: Lượng MỠ chỉ đủ làm 7 cục xà bông, lượng NƯỚC chỉ có 40 lít, lượng LÂN TINH chỉ đủ chế tạo 2.100 que diêm, lượng THAN chỉ đủ làm 7 cây đinh 3 phân, lượng VÔI chỉ đủ quét trắng một căn phòng nhỏ, lượng LƯU HUỲNH chỉ đủ để giết chết bọ của một con chó, và lượng ÔXY chỉ đủ bơm một trái banh.

Cuối cùng, cuộc đời của mỗi con người chỉ còn lại nắm tro tàn với tấm bài vị, may ra thì được người ta "xót xa" trong khoảng thời gian đưa tang. Sau đó, mọi sự đều khép lại. Ai cũng như nhau – dù giàu hay nghèo, dù sang hay hèn, dù giỏi hay dốt, dù cao hay thấp, dù đẹp hay xấu, dù sướng hay khổ,... Sinh ra tay trắng, chết vẫn trắng tay. Vậy thì có gì mà dám kiêu căng, lên mặt? Có gì mà dám khinh người khác? Chắc chắn ai cũng có thể tự trả lời và có đáp án đúng nhất cho mình. Vấn đề quan trọng là chúng ta có thực sự sống tích cực, dám thẳng thắn với chính mình, và dám chân nhận cái khốn nạn của mình hay không............

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin dạy cho con biết: đời sống con chung cuộc thế nào, ngày tháng con đếm được mấy mươi, để hiểu rằng kiếp phù du là thế (Tv 39:5). Xin dạy chúng con đếm tháng ngày chúng con sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan (Tv 90:12). Xin thương tình cứu con, muôn lạy Chúa, xin mau phù trợ! (Tv 40:14), và xin thương xót con là tội nhân khốn nạn (Tv 51).

TRẦM THIÊN THU

Hạ Tuần của Tháng Cầu Hồn – 2016

--------------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN - CHUYEN LU HANH PDF Print E-mail

CHUYẾN LỮ HÀNH

Kiếp người là một chuyến lữ hành, tất nhiên có khởi hành và kết thúc. Chuyến lữ hành có thể dài hoặc ngắn, nhưng ai cũng có hai điểm: Sinh và Tử – khởi hành từ lúc sinh ra và kết thúc vào lúc trút hơi thở cuối cùng. Sinh ra thì không mấy lo, nhưng chết là mối quan ngại lớn!

Chết là "chuyến định mệnh" của mọi người, không ai tránh khỏi, như Thánh Phaolô đã xác định: "Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét" (Dt 9:27). Tiền bạc, danh vọng, sự nghiệp,... mọi thứ đều không thể đem theo. Của thế gian trả lại thế gian, chỉ có một thứ duy nhất có thể đem theo: Nhân Đức.

Lúc nào cũng thấy có người chết, nhắc nhở chúng ta lúc nào cũng phải nghĩ đến cái chết của chính mình, không chỉ nghĩ đến Tử Thần mỗi dịp Mùa Chay và Tháng Cầu Hồn, hoặc một dịp đặc biệt nào đó. Thật vậy, cái chết có thể xảy đến với chúng ta bất cứ giây phút nào, đừng tưởng mình còn trẻ hoặc còn "ngon lành" mà khinh suất. Mỗi người chỉ có một "chuyến lữ hành" mà thôi. Và đừng quên điều quan trọng này: KHÔNG CÓ KIẾP LUÂN HỒI. Đừng ảo tưởng!

Cuộc đời có rất nhiều chuyến xe: Xe khách, xe tải, xe buýt, xe xích lô, xe ôm, xe chở hàng, xe buôn lậu, xe tăng, xe hủ lô, xe cứu thương, xe cứu hỏa, xe hành hương, xe cứu trợ, xe cảnh sát, xe dân sự, xe hoa, xe tang,... Trong đó có loại xe tốt, có loại xe không tốt, có chuyến xe an toàn, có chuyến xe không an toàn – tốt hay xấu, an toàn hay không an toàn được hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Cuộc đời có nhiều chuyến xe, nhưng mỗi người chỉ có một "chuyến đời", một chuyến duy nhất để mà sống, không thể "rút kinh nghiệm" cho chuyến nào khác. Tuy nhiên, với "chuyến đời" ấy, vấn đề không phải là dài hay ngắn, đi trên đường đất bụi mù hay đường nhựa trơn láng, đường hẹp và đầy ổ gà hay đường rộng thênh thang và đẹp đẽ, mà vấn đề là "chuyên chở" những thứ gì........

Ai cũng một thời trẻ, rồi già: "Khi tuổi đời nặng gieo". Và đó là lúc "vòng tay cũng xuôi theo", nghĩa là Tử thần bắt đầu "dòm ngó" hoặc đứng chờ ngoài cửa. Công danh, sự nghiệp, tiền tài, địa vị, tình yêu,... cũng chẳng còn nghĩa lý gì, vì tất cả "cũng như chiếc lá gầy", cuối cùng chỉ còn là "chuyến xe đơn lạnh" mà thôi. Chuyến xe đó chính là chuyến xe tang!

Trăm năm tưởng dài mà ngắn. Đời người qua nhanh tựa "bóng câu qua cửa sổ" (Trang Tử – Nam Hoa Kinh). Tương tự, Nguyễn Gia Thiều (1741–1798) cũng đã diễn tả trong "Cung Oán Ngâm Khúc": "Đời người như bóng câu thoáng bên mành mấy nỗi". Đó là sự thật minh nhiên, không thể chối cãi. Tác giả Thánh Vịnh nhận định:

Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi

Tươi thắm như cỏ nội hoa đồng

Một cơn gió thoảng là xong

Chốn xưa mình ở cũng không biết mình

(Tv 103:15-16)

Nghe buồn quá. Nhưng đó là sự-thật-của-sự-thật. Không ai có thể làm gì. Không còn cách nào khác. Con người xem chừng đành thúc thủ, nhưng người ta vẫn có thể "quản lý" những "vật dụng" trong "chuyến đời" của mình. Bằng cách nào?

Chắc hẳn chẳng còn cách nào khác hơn là "sống tốt". Có nhiều cách sống tốt, nhưng có thể tạm tóm lược qua mấy điểm chính: Đứng đắn, tử tế, nhân bản, yêu thương, và hòa nhã. Đó là cách sống tích cực trong mọi hoàn cảnh. Một danh nhân đã nói: "Chỉ có người biết yêu thương mới xứng đáng nhận danh hiệu con người". Quả đúng là như vậy!

Thánh Faustina tâm sự về "chuyến đời" của Chị: "Tôi luôn hiện diện trước mặt Thiên Chúa trong linh hồn tôi, và tôi kết hiệp mật thiết với Ngài. Tôi làm việc với Ngài, tôi giải trí với Ngài, tôi chịu đau khổ với Ngài, tôi vui mừng với Ngài; tôi sống trong Ngài và Ngài sống trong tôi. Tôi không bao giờ cô đơn, vì Ngài luôn đồng hành với tôi" (Nhật Ký, số 318).

Ước gì chúng ta cũng được như vậy! Theo lời khuyên (và cũng là mệnh lệnh) của Chúa Giêsu, chúng ta cần phải thực hành điều Ngài đã mặc khải qua Kinh Thánh: "Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời" (Ga 3:16), hoặc "ai tin vào người Con thì được sự sống đời đời; còn kẻ nào không chịu tin vào người Con thì không được sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên kẻ ấy" (Ga 3:36), và qua mặc khải với Thánh Faustina: "Lạy Chúa Giêsu, con TÍN THÁC vào Ngài!".

Có một truyện ngụ ngôn "Hành Trang Cuộc Đời" như thế này...

Một người hấp hối thấy Chúa vừa ưu ái trao cho chiếc va-li vừa nói:

– Đến giờ con ra đi rồi!

Người này ngạc nhiên:

– Bây giờ sao Chúa? Sớm quá, con còn nhiều việc chưa làm!

– Rất tiếc vì tới giờ con phải ra đi thôi!

– Có gì trong va-li vậy, thưa Chúa?

– Hành trang của con đó.

– Sở hữu của con, y phục, tiền bạc?

– Các vật đó không phải của con, chúng thuôc về trái đất!

– Vậy có phải ký ức của con?

– Không phải của con, của thời gian!

– Phải chăng tài năng của con?

– Không phải của con, của hoàn cảnh!

– Có phải bạn bè hay gia đình con?

– Rất tiếc cũng không phải của con, chỉ là tiến trình cuộc đời.

– Phải chăng vợ và con của con?

– Không phải của con, mà là tâm tư con!

– Có phải là thân xác của con?

– Cũng không phải của con, nó là cát bụi!

– Phải chăng tâm linh con?

– Không, đó là của Ta!

Phập phồng người chết nhận chiếc va-li Chúa trao và liền mở ra xem. Bên trong không có gì cả. Trống rỗng!

Bàng hoàng, người này nói: "Không có cái gì là của con cả!". Chúa nói: "Đúng thế, tất cả THỜI GIAN CON SỐNG là của riêng con".

*TÔI CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA : Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng? Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ để chúng con biết kính sợ Ngài (Tv 130:3-4). Xin cho chuyến đời của chúng con được đến Bến An Bình. Amen.

TRẦM THIÊN THU

--------------------------

 
CHIA SE TAI NHA QUAN - CHIEC QUAN TAI NHO PDF Print E-mail

05/11/2016

 Tháng Mười Một

Chiếc Quan Tài Nhỏ  (Con)

Tại chùa Tô Châu bên Tàu có một nhà sư tên gọi là Viên Thủ Trung, nổi tiếng là tu hành đắc đạo.

Nhà sư thường bày trên án thư, trước chỗ ngồi, một cái quan tài con bằng gỗ bạch đàn, dài độ 3 tấc, có một cái nắp đậy, mở được. Khách đến chơi trông thấy thường tò mò tra hỏi, nhà sư trả lời: "Người ta sống tất có chết, mà chết thì vào ngay cái này. Tôi thực lấy làm lạ, người đời ai cũng chỉ biết có phú quý, công danh, tài sắc thị hiếu, lo buồn, vất vả suốt đời, chẳng biết đến cái chết là gì... Mỗi khi có việc không được như ý, tôi cầm lấy cái quan tài mà ngắm, tức khắc tôi cảm thấy được yên ổn trong tâm hồn ngay".

Con người sở dĩ chạy theo tiền tài danh vọng đến độ chà đạp trên người khác là bởi vì con người không nghĩ đến cái chết đang rình rập sau lưng. Khi tử thần xuất hiện, thì con người không kịp mang theo bất cứ một tài sản nào. Cái chết chỉ trở thành đáng sợ khi con người còn quá nhiều dính bén đối với trần thế này. Trái lại, được ôm ấp suy gẫm mỗi ngày, cái chết sẽ trở thành một người bạn đồng hành giúp con người vượt qua được mọi chán chường, bận tâm thái quá... Trong tất cả mọi sự, người không ngoan đích thực luôn nghĩ đến cùng đích.

Trích sách Lẽ Sống.

----------------------------

 

 
CHIA SE TAI NHA QUAN = BEN KIA SU CHET PDF Print E-mail

CHÚA NHẬT NĂM C

Tất cả đều đang sống

Kính thưa quý vị rất thân mến !  Suy niệm Lời Chúa trong ba bài đọc hôm nay, chúng ta thấy, sự chết dường như là một sự “đe dọa” của kẻ “bất lương”, kẻ thống trị bằng cường lực, cường quyền, nói chung là kẻ thủ ác. Vậy, kẻ thủ ác đầu têu là ai, hay nói cách khác kẻ thủ ác số một là ai? Há, không phải là “THẦN CHẾT” hay sao ?! vậy , thần chết đồng nghĩa với sự bại trận, bởi vì ĐỨC KITÔ đã đánh bại tử thần, mở đường cho tất cả những ai đã an giấc ngàn thu.

Vâng , chúng ta thấy Thiên Chúa chính là Tình Yêu là điều hiển nhiên. Nếu , ai biết tháp nhập vào Đức Kitô thì không bao giờ chết, dẫu thân xác thấp hèn chúng ta tạm nghĩ ngơi, sau khi linh hồn chúng ta lìa khỏi xác, dù được mai táng cách nào, cũng trở về bụi tro. Nhưng, linh hồn bất diệt, bởi vì linh hồn là hình bóng bởi Thiên Chúa, hay nói cách khác là Sinh Khí Thần Linh không bao giờ chết được. Nhưng, vì như thánh Phaolo nói : “… bởi vì không phải ai cũng có đức tin .”(2Tx 3, 2b)

Vậy, đức tin của người Công giáo là : “Tin xác loài người ngày sau sống lại .. tin hằng sống vậy…”. Vâng, đức tin Công giáo hoàn toàn có cơ sở. bởi vì, Đức Kitô là “ĐẦU”, Đầu sống vĩnh hằng, thì Thân Mình không thể chết được. Đây là điều chắc chắn, mà các thánh đã đi qua , đã cảm nghiệm và đã minh chứng cách trung kiên. Tuyên xưng đức tin bằng máu đào, không phải có từ thời Đức Kitô rao giảng công khai và cứu chuộc, nhưng, đã có từ thời Cựu Ứơc, sách II Mcb đã cho thấy điều đó. Bảy anh hùng tử đạo cùng với mẫu thân kiên cường anh dũng mà Bài đọc I hôm nay nhắc đến (2 Mcb 7, 1-2 ; 9 -14 ), là một tấm gương anh dũng muôn đời cho đức tin và sự sống muôn đời nơi những linh hồn thánh thiện bất tử. Vâng, sự bất tử của các thánh, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, là một minh chứng xác tín về sự sống vĩnh hằng.

Vâng, chính vì điều ấy, Thiên Chúa đã tự xác tín cho loài người qua cuộc Khổ Hình sinh ơn Cứu Độ của Ngôi Hai Thiên Chúa là Đức Giêsu- Kitô.

Tin Mừng hôn nay ( Lc 20, 27 -38), qua thánh Luca, Chúa Giêsu xác tín sự sống lại của loài người có đức tin và trên hết Người xác tín rằng : “… tất cả đều đang sống .” ( Lc 20, 38b)

Vâng, Đấng Hằng Sống xác tín điều hằng sống, mà chúng ta không tin, thì chúng ta là những kẻ mù quáng đến cực độ. Một sự mù quáng tin theo thần chết thì chúng ta làm sao cùng sống với Đức Kitô.

Sự sống vĩnh hằng không thể diễn tả bằng con mắt thể lý, nhưng được bày tỏ theo nhãn quan đức tin. Vì, Thiên Chúa hằng sống vô biên, không thể theo sự hữu hình mau tan biến .

Chúng ta tin vào Đức Kitô, vì trong Thiên Chúa không có sự chết, kẻ chết, vì vậy, “TẤT CẢ ĐỀU ĐANG SỐNG “, đó là LỜI HẰNG SỐNG từ Đức Giêsu- Kitô, Đấng đã PHỤC SINH.

Lạy Chúa Giêsu , Ngôi Lời Hằng Sống, xin thương ban cho chúng con biết bước theo Người, để đáng nhận được sự sống muôn đời bởi Chúa mà ra./. Amen

06/11/2016

P.Trần Đình Phan Tiến

---------------------------------
 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 12