mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1770
mod_vvisit_counterHôm Qua7440
mod_vvisit_counterTuần Này17934
mod_vvisit_counterTuần Trước54108
mod_vvisit_counterTháng Này173257
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11137850

We have: 114 guests online
Your IP: 54.166.141.12
 , 
Today: Jun 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO -AN CHO DU TONG VÀ TRE EM PDF Print E-mail

VỀ VIỆC AN TÁNG CHO NGƯỜI DỰ TÒNG ...
VÀ TRẺ EM CHẾT TRƯỚC KHI ĐƯỢC RỬA TỘI


Nhân việc có nơi giáo quyền địa phương đã không cho cử hành lễ an táng và không cho chôn xác người tự tử trong nghĩa trang họ Đạo, tôi xin nói lại một lần nữa về vấn đề này như sau:
Xin nói rõ là không có giáo lý, giáo luật nào của Giáo Hội cấm việc chôn xác người tự tử trong nghĩa trang Công giáo.
Lý do là, mặc dù Giáo Hội lên án hành vi tự tử, nhưng không đưa ra phán quyết là người tự tử đã xuống hỏa ngục nên không cần cầu nguyện cho họ nữa.Chỉ một mình Chúa biết và phán quyết phần rỗi của người tự tử mà thôi.
Như vậy, không có lý do gì để cấm việc cử hành tang lễ và mai táng người tự tử trong nghĩa trang Công Giáo. Trước Công Đồng Vaticanô II, Giáo Hội cấm việc này vì lý do lên án hành vi tự tử, chứ không vì cho rằng người tự tử đã mất linh hồn trong hỏa ngục.
Tiện đây, Cũng xin được nói thêm về trường hợp người dự tòng đang học giáo lý để được rửa tội , nhưng chẳng may đã chết trước khi được rửa tội- kể cả các em bé chết không được rủa tội- thì phải đối xử ra sao ?
I-Trước hết về những người dự tòng (catechumens) : họ là những người đang tìm hiểu đức tin và đang được học giáo lý để chuẩn bị nhận lãnh 3 bí tích quan trọng là rửa tội, thêm sức và Thánh Thể sau khi hoàn tất chương trình khai tâm nhập Đạo (RICA).
Như thế, qua tiến trình này người dự tòng đang khao khát được gia nhập Giáo Hội qua ơn tái sinh của phép rửa. Nghĩa là họ đã sẵn sàng để nhận lãnh bí tích khai tâm này để trở nên con cái của Thiên Chúa như giáo lý Giáo Hội dạy.
Nhưng chẳng may có ai trong số dự tòng này đã chết mà không kịp được rửa tội thì giáo lý của Giáo Hội dạy như sau:
"Đối với người dự tòng chết khi chưa được rửa tội, thì lòng ao ước tỏ tường được rửa tội và sự sám hối tội lỗi cùng với đức ái của họ sẽ bảo đảm ơn cứu độ cho họ, ơn cứu độ mà họ không thể nhận lãnh nhờ bí tích Rửa tội" ( x. SGLGHCG số 1259)
Giáo lý trên cũng áp dụng cho những người chết vì đức tin nhưng chưa được rửa tội thì cũng " được coi là đã được rửa tội do sự chết của họ vì Chúa Kitô và với Chúa Kitô. Phép rửa tội bằng máu này , cũng như phép rửa tội bằng ao ước, tuy không là bí tích, nhưng cũng mang lại tất cả hoa trái của phép Rửa tội." (Sđd số 1258)
Do đó, theo giáo luật số 1183, triệt 1 thì những người nói trên được đồng hóa với người Ki tô Hữu trong việc an táng. Có nghĩa là phải cử hành nghi thức an táng cho họ như mọi tín hữu đã được rửa tội và qua đời.
Sở dĩ phải đối xử với họ như vậy, là vì dù họ không được rửa tội đúng theo nghi thức nhưng vì họ có lòng ao ước lãnh nhận bí tích này, nhất là được chết vì đức tin thì dù chưa được rửa tội họ cũng được coi như mọi tín hữu đã được rửa tội, và do đó Giáo Hội vẫn dành nghi thức an táng cho họ như giáo luật nêu trên đã qui định.
II- Về các trể em chết mà không được rửa tội:
Giáo lý Giáo Hội cũng dạy như sau:
" Giáo Hội chỉ còn biết phó thác các em cho lượng từ bi của Thiên Chúa như Giáo Hội làm khi cử hành lễ an táng cho các em.Thiên Chúa nhân từ vô cùng muốn tất cả mọi người được cứu độ.( 1Tm 2:4) và lòng âu yếm mà Chúa Giêsu đã dành cho các trẻ nhỏ khiến Người đã nói : " Hãy để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng vì Nước Thiên Chúa thuộc về những ai giống như chúng." ( Mc 10 :14). Điều này cho phép chúng ta hy vọng có một con đường ơn cứu độ cho các trẻ em chết khi chưa được rửa tội.Nhân đây, Giáo Hội cũng khẩn thiết kêu gọi đừng cản trở cho các em đến với Chúa Kitô qua hồng ân của Phép Rửa. ( x.SGLGHCG số 1261)
Dựa vào giáo lý trên đây, giáo luật số 1183, triệt 2 cũng khuyến cáo như sau:
"Bản quyền sở tại ( Giáo quyền địa phương) có thể ban phép cử hành an táng theo nghi thức Giáo hội cho các trẻ em mà cha mẹ có ý rửa tội nhưng đã chết trước khi được rửa tội."
Nghĩa là không ngăn cấm cử hành an táng cho các trẻ em chết mà chưa được rửa tội.
Cũng vì lợi ích thiêng liêng lớn lao của Phép Rửa mà giáo lý nêu trên đã ân cần nhắc nhở cha mẹ phải mau mắn lo cho các con cái mình được lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy ( rửa tôi) càng sớm càng tốt. Đặc biệt trong trường họp nguy tử, không tìm được linh mục hay phó tế thì cha mẹ có bổn phận rửa tội cho con mình trong cơn nguy tử đó với công thức Chúa Ba Ngôi và dùng nước đổ trên đầu hay trán của trẻ em.
Tóm lại, dù người Dự tòng hay trẻ em chết trước khi được rủa tội thì Giáo Hội vẫn dạy phải dành cho họ nghi thức an táng như mọi giáo hữu khác.Nghĩa là không ai có biết hay thể phán đoán gì về số phận đời đời của họ, nên chỉ biết phó thác họ cho lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa là Cha cực tốt cực lành mà thôi.
Lai nữa, riêng các thai nhi bị giết vì phá thai ( abortion), cũng không có luật nào buộc phải xin lễ cầu cho các thai nhi này. Chúng chưa được sinh ra, và bị giết vì những người không tôn trọng sự sống, nên những người trục tiếp hay gián tiệp giúp cho việc phá thai được thành tựu mới là kẻ có tội và bị Giáo Hội phạt vạ tuyệt thông tiền kết, dành riêng cho Đức Thánh Cha quyền tháo gỡ.( x.giáo luật số 1398). Nhưng Đức Thánh Cha Phan xicô đã cho phép các linh mục trong toàn Giáo Hội từ nay được phép tha tội này vì lòng thương xót của Chúa.
Các trẻ em vô tội này bị giết vì phá thai, tức là chết từ trong lòng mẹ, nên không được rửa tội như các trẻ đã sinh ra và được cha mẹ lo cho lãnh nhận phép rửa. Nhưng không cần phải xin lễ cầu cho chúng, vì Chúa nhân từ chắc chắn sẽ không bắt lỗi chúng vì đã không được rửa tội.Lỗi này hoàn toàn của người phá thai, chứ không phải của thai nhi.Vậy, không cần cầu nguyện hay xin lễ cầu cho các thai nhi này, vì chắc chắn Chúa đã đoái thương đón nhạn chúng vào Nước Trời rồi.
Có chăng là cầu nguyện cho các phụ nữ phải tôn trọng sự sống và không được đi phá thai vì bất cứ lý do nào mà thôi.
Các linh mục cần giải thích rõ việc này cho giáo dân để đừng nhận tiền xin lễ , xin cầu cho các thai nhi., như người ta đang làm ở các giáo xứ Viêt Nam.Đây là việc không cần thiết phải làm.Chắc chắn như vậy.

Tác giả: Lm. PX. Ngô Tôn Huấn

-------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - CHA NGO TON HUAN PDF Print E-mail

BÍ TÍCH HÒA GIẢI QUAN TRỌNG VÀ CẦN THIẾT RA SAO CHO PHẦN RỖI CỦA CON NGƯỜI ?
Hỏi:
Xin cha vui lòng giải thích hai câu hỏi sau đây :
1-Tại sao cần phải xưng tội với một linh mục ?
2- Vì Chúa nhân từ hay tha thứ , nên có thể xưng mãi một tội đuợc không ?
Trả lời :
Thực tế ngày nay là có rất nhiều người Công giáo không đi xưng tội, hoặc để lâu thời gian ( 3,4, 5..10...năm) rồi mới đi xưng tội. Đặc biệt hơn nữa là có nhiều người cho rằng Chúa Giêsu đã chết để đền tội cho con người rồi nên không cần phải xưng tội nữa.! Lại nữa, cũng có nhiều người tin theo các nhóm Tin Lành là những người quan niệm rằng có tội thì thú nhận tội trực tiếp vời Chúa để xin tha thứ chứ không phải qua trung gian của linh mục !!!
Chúng ta phải nghĩ thế nào về những quan niệm và thực tế trên đây.?
Trước hết, phải nói ngay rằng :dù Chúa Kitô đã chết cho tội lỗi của con người qua khổ hình thập giá, nhưng Chúa không tiêu diệt hết mọi tội lỗi trong trần gian, và cũng không biến đổi bản tính đã băng hoại của con người (damaged human nature) trở lại tình trạng nguyên thủy, như bản tình của Adam và Eve trước ngày hai người phạm tội vì bất phục tùng. Hậu quả khốc hại của sự sa ngã này là " tội lỗi và sự chết đã xâm nhập trần gian" như thánh Phaolô đã dạy(( Rm 5: 12)..
Sau khi hai ông bà Nguyên Tổ phạm tội, họ cũng đánh mất luôn bẩn tính "ngây thơ ban đầu= original innocence", một tình trạng ơn phúc đặc biệt đã giúp họ đứng vững trước mọi nguy cơ của tội lỗi. Nhưng họ phạm tội vì đã sử dụng ý muôn tự do (Free will) mà Thiên Chúa đã ban và tôn trọng cho con người sử dụng từ thời Adam cho đến chúng ta ngày nay, và cho đến ngày mãn thờ gian, tức là ngày tận thế, khi không còn có sự sống trên trần gian này nữa. Chính vì con người có ý muốn tự do nên vấn đề thưởng phạt chỉ được đặt ra cho con người trước Thiên Chúa là Đấng giầu tình thuơng nhưng cũng rất công thẳng khi Người phán xét con người.
Nói rõ hơn, do hậu quả của tội nguyên tổ, bản tính thiện hảo ban đầu của con người đã bị băng họai nặng nề khiến con người ngày nay trở nên hòan tòan yếu đuối, dễ sa ngã dù cho đã được tẩy sạch mọi tội một lần qua phép rửa.( x.SGLGHCG, số 1264).
Mặt khác, vì Thiên Chúa vẫn luôn tôn trọng ý muốn tự do của con người nên người ta được hòan tòan tự do để chọn lựa giữa sự lành và sự dữ bao lâu còn sống trên trần thế và trong thân xác có ngày phải chết này. Con người ngày nay vẫn dễ phạm tội vì bản tính yếu đuối, vì ma quỷ cám dỗ và vì được tự do chọn lựa sống theo đường lối của Chúa hay theo ý riêng mình.
Đây là thực tế của con người liên quan đến vấn đề tội lỗi. Thực té là không ai có thể dám nói là mình vô tội căn cứ vào lời Thánh Gioan Tông Đồ đã dạy như sau:
" Nếu chúng ta nói là chúng ta không có tội
Chúng ta tự dối mình
Và sự thật không ở trong chúng ta." ( 1 Ga 1:8).
Chúa Kitô đã biết rõ sự yếu đuối trong bản tính con người với khuynh hướng dễ nghiêng chiều về tội lỗi cộng thêm sự cám dỗ tinh quái và mãnh liệt của ma quỷ , nên sau khi từ cỗi chết sống lại và hiện ra với các Tông Đồ, Chúa Giê su đã truyền cho họ mệnh lệnh sau đây:
" Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha
Anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm giữ." ( Ga 20 :23)
Trên đây là nền tảng Kinh Thánh của Bí tích hòa giải mà Chúa đã ban cho các Tông Đồ thi hành trước tiên và cho Giáo Hội ngày nay tiếp tục thi hành với tư cách là người kế tục sứ mạng của các Thánh Tông Đồ...Lời Chúa trên đây cũng rõ ràng cho thấy là Giáo Hội – qua tác vụ của các tư tế có chức Thánh là linh mục và giám mục, được quyền nghe và tha tội cho mọi hối nhân chạy đến với bí tích hòa giải, tức là đi xưng tội khi biết mình có tội nặng hay nhẹ.
Chúa ban Bi tích này để giúp chúng ta được giao hòa lại với Chúa sau khi đã lỡ phạm tội vì yếu đuối con người, vì ma quỷ cám dỗ và vì gương xấu,dịp tội đầy rẫy trong môi trường sống.. Cho nên, nhận biết mình có tội nhiều hay ít, và siêng năng đi cáo mình ( xưng tội) là việc rất quan trọng không thể thiếu đuợc trong đời sống đức tin của mỗi Kitô hữu.
Nhưng tiếc thay, một thực trạng đáng buồn ở khắp nơi trong Giáo Hội ngày nay là có rất, nhiều người không muốn đi xưng tội vỉ nhiều lý do.
Trước hết, vì nhiều người đã mất ý thức về tội khiến không phân biệt rõ thế nào là tội cần phải tránh.
Thí dụ, về điều răn thứ nhất, nhiều người cứ cho là nếu không đi lễ ngày Chúa Nhật ,không đoc kinh tối sáng mới có tội. Còn đi xem bói toán xin sâm, xin quẻ, tin thầy bùa ,thầy tướng số ....tin số 9 kiêng số 10 hay 13 v.v thì không sao.!
Thực ra, trên đây là những hình thức vi phạm điều răn thứ nhất dạy ta phải thờ lậy một mình Thiên Chúa và tin tưởng nơi một mịnh Người mà thôi.
Mặt khác, có nhiều người cứ nghĩ là nếu có đâm chém., bắn chết ai thì mới phạm điều răn thứ năm cấm giết người. Nhưng phá thai, hoặc giúp cho người khác phá thai, uống nhiều rượu mạnh, dùng ma túy, ăn uống quá độ, lái xe quá tốc độ khiến dễ gây tử vong cho mình và cho người khác thì ít ai biết đó cũng là những điều phạm giới răn thứ năm, và có tội nặng. (x. SGLGHCG, số 2290).
Cũng lỗi giới răn này là thái độ làm ngơ hay dửng dưng trước sự nghèo đói của người khác trong khi mình có khả năng cứu giúp họ phần nào để xoa dịu nỗi thống khổ của họ.(x.Mt 25: 21-46 dụ ngôn ngày phán xét chung)
Lại nữa, nhiều người cũng cho là không có tội khi cố ý khai gian để hưởng trợ cấp xả hội (welfare, foodstamps) hay thông đồng với những người khai gian, chứng gian để lấy nhiều tiền bồi thường tai nạn xe cộ của bảo hiểm,( khai đúng thiệt hại để đòi bồi thường xứng đáng thì không có lỗi gì) hoặc ly dị giả để huởng trợ cấp single parent, và Medicaid...
Trên đây là những hình thức gian lận, lỗi phép công bằng , nghịch điều răn thứ bảy cấm lấy của người khác.như Chúa đã nghiêm cấm.
Cũng phạm điều răn này là mọi hình thức cờ bạc, cá độ, nhất là tham gia tổ chức các sòng bài bạc để kiếm tiền.
Sau hết, tội phạm điều răn thứ sáu không đơn thuần ở giới hạn cấm thỏa mãn tình dục ( sexuality) ngoài phạm vi vợ chồng kết hôn hợp pháp trong Giáo Hội ( những ai không kết hôn hợp pháp theo giáo lụật thì ăn ở với nhau như vợ chồng sẽ cản trở việc lãnh nhận các bí tích hòa giải và Thánh Thể).Lỗi điều răn thứ sáu còn phải kể cả những hành vi kích động tình dục như đọc sách báo, hay xem phim ảnh khiêu dâm trên Internet Video, DVD v.v hoặc làm nghề sản suất sách báo, phim ảnh đồi trụy, nhất là buôn bán phụ nữ và trẻ nữ cho kỹ nghệ mãi dâm hay ấu dâm ( child prostitution) rất khốn nạn và tội lỗi..hoặc tổ chức các'"ổ mãi dâm".để đưa nhiều người vào vòng tội lỗi vì mục đích kiếm tiền.
Ngòai lý do không phân biệt ranh giới của tội mà điển hình nêu trên , nhiều người ngày nay không đi xưng tội cũng vì không tin rằng linh mục , -dù bất xứng đến đâu theo nhãn quan người đời- , vẫn là công cụ và đại diện của Chúa Kitô khi ngồi tòa giải tội, vì linh mục chỉ nhân danh Chúa Kitô ( in persona Christi) khi cử hành mọi bí tích, đặc biệt là bí tich hòa giải, chứ không nhân danh chính mình để tha tội cho ai cả. Xin hiểu rõ điều này mỗi khi đi xưng tội.
Anh em Tin Lành không chia sẻ niềm tin này, nên chủ trương chỉ xưng tội trực tiếp hay thẳng với Chúa mà thôi. Họ quên rằng Chúa Kitô đã trao quyền tha tội trước hết cho các Tông Đồ và sau này cho Giáo Hội qua các thừa tác viên có chức thánh là linh mục và giám mục, căn cứ vào lời Chúa trích dẫn trên đây. ( x.Ga 20:23). Vì thế , người tin hữu công giáo phải tin và thực hành điều Chúa truyền dạy là phải xưng tội với người thay mặt Chúa để tha tội cho chúng ta.
Sau hết , nhiều người không xưng tội cũng vì khôngi.ý thức được đầy đủ những lợi ích thiêng liêng to lớn của bí tích hòa giải.
Thật vậy, giáo lý của Giáo Hội nói rõ về bí tích hòa giải như sau:
Bí tích hòa giải " giúp ta lấy lại ơn sủng của Thiên Chúa và nối lại tình thân thắm thiết với Ngườit. Hiệu quả và mục đích của bí tích là hòa giải ta với Thiên Chúa.Ai lãnh bí tích này với lòng thống hối ăn năn và chuẩn bị xứng hợp thì được bình an và thanh thản trong tâm hồn cùng vói sự an ùi lớn lao về mặt thiêng liêng. Quả thực, được hòa giải vói Chúa qua bí tích này mang lại một sự phục sinh thực sự về tinh thần, lấy lại phẩm giá và phúc lành dành cho con cái Thiên Chúa, mà điều quí giá nhất là được sống thân tình với Chúa." ( x. SGLGHCG, số 1468 ).
Như thế , mỗi khi ta biết mình có tội dù nhẹ , và nhất là tội năng (tội trọng) ta phải mau kíp đi xưng tội , xin hòa giải vời Chúa và với Giáo Hội để được những lợi ích thiêng liêng lớn lao của bí tích này như lời dạy trên đây của Giáo Hội. Cần năng xưng tội dù chỉ có lỗi nhẹ.Nghĩa là không nhất thiết phải có tội trọng mới cần xưng tội,vì qua bí tich hòa giải chúng ta nhận được ơn bình an và sức mạnh thiêng liêng để đứng vững trong tình thương và ơn sủng của Chúa.
Chúa là tình thương, chậm bất bình và hay tha thứ. Chúa ban bí tích hòa giải để giúp ta có cơ may nối lại thân tình với Người, sau khi đã lỡ sa phạm tội vì yếu đuối con người và vì dịp tội đầy rẫy ở khắp nơi, và nhất là vì những cám dỗ tinh quái của ma quỉ mà Thánh Phêrô đã ví như " sư tử đói gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé."( 1 Pr 5:8 ).
Do đó, thật khó mà tránh được các nguy cơ của tội lỗi. Tuy nhiên, nếu ta nương nhờ vào ơn thánh của Chúa,và cố gắng hết sức về phần minh, thì chúng ta vẫn có thể vượt thắng mọi nguy cơ của tội lỗi.
.Nhưng cũng cần nói ngay là, Chúa không ban bí tích cho ta lợi dụng lòng thương xót tha thứ của Người để cứ phạm tội rồi lại đi xưng tội.
Về điểm này, chúng ta hãy nghe lại lời Chúa Giêsu nói với người phụ nữ suýt bị mấy người Pha rixêu xưa kia ném đá vì tội ngoại tình như sau: :
"Tôi cũng vậy, Tôi không lên án chị đâu. Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa." (Ga 8:11)
Rõ ràng chúng ta thấy Chúa nhân từ ,tha thứ cho người phụ nữ kia, nhưng Chúa không bảo chị :an tâm ra về đi, rồi lần sau có phạm tội nữa thì trở lại đây Ta tha thứ cho.. Ngược lại, Chúa nói rỏ : " chị về đi và từ nay đừng phạm tội nữa!"
Đây cũng là lời Chúa nói với mỗi người chúng ta liên quan đến bí tích hòa giải. Chúa biết rõ chúng ta rất yếu đuối trong bản tính nhân loại đã bị băng họai vì tội Nguyên tổ. Thêm vào đó, là gương xấu và dịp rội đầy rẫy quanh ta. Đăc biệt là những cám dỗ mãnh liệt của ma quỷ, kẻ thù của chúng ta không muốn cho ai được cứu rỗi, như Thánh Phểrô đã cảnh cáo .( 1Pr 5:8).
Vì thế, trước hết chúng ta cần ơn Chúa để đứng vững.Nhưng Chúa cũng mong muốn chúng ta tỏ thiện chí chê ghét tội lỗi và quyết tâm hoán cải nội tâm ( internal conversion). Sở dĩ thế, vì chúng ta có ý chí tự do ( free will), một đặc ân Chúa ban và luôn tôn trọng cho ta sử dụng.Do đó, chúng ta phải dùng ý chí tự do này để nói lên ý muốn cải thiện đời sống thiêng liêng ngày một hòan hảo hơn qua nỗ lực xa tránh tội lỗi, một cản trở duy nhất cho ta sống tình thân với Chúa và hy vọng được cứu rỗi để vào Nước Trời hưởng Nhan Thánh Người sau khi hoàn tất hành trình con người trên trần thế này..
Nếu ta có thiện chí muốn thăng tiến trong đời sống thiêng liêng, nghĩa là muốn sống tình thân với Chúa, thì Chúa sẽ ban ơn nâng đỡ để giúp ta đạt mục đích đó. Ngược lại, nếu ta không nỗ lực muốn đi đường ngay lành, chê ghét tội lỗi, mà cứ sống theo những đòi hỏi bất chính của xác thịt, buông theo những quyến rũ của văn hóa sự chết,chối bỏ mọi niềm tin có Chúa và hạnh phúc Nước Trời, thì Chúa cũng chịu thua vì Người không thể bắt buộc ta phải sống theo thánh ý Người. Nói rõ hơn, nếu ta không nỗ lực để chống trả mọi chước cám dỗ và nuơng nhờ vào ơn thánh Chúa để đứng vững, mà cứ lấy cớ Chúa nhân từ tha thứ để phạm đi phạm lại một hay nhiều tội thì chúng ta cần đọc lại lời Chúa Giêsu nghiêm khắc cảnh cáo sau đây trong Sách Khải Huyền:
"Ta biết các việc ngưoi làm: ngưoi chăng lạnh mà cũng chẳng nóng.Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi.. Nhưng ví ngươi hâm hâm ,chẳng nóng chẳng lạnh , nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta." ( Kh 3:15-16)
Nói khác đi,, chúng ta không được ỷ lại –hay lợi dụng- lòng thương xót vô biên của Chúa mà không cố gắng về phần mình để xa tránh tội lỗi. Bí tích hòa giải chỉ có giá trị và hữu ích cho những ai đã cố ý muốn chừa tội, muốn cố gắng thăng tiến trong đời sống thiêng lêng, nhưng đôi khi còn vấp ngã vì yếu đuối không cố ý.
Mặt khác. Chúa cũng không đòi hỏi ta phải hòan hảo tức khắc . Nguời chỉ mong chờ chúng ta tỏ thiện chí muốn đi đường lành, xa lánh tội lỗi và Chúa sẽ ban ơn giúp sức cho ta được ngày môt trở nên hoàn hảo hơn mà thôi.
Tiến trình hoàn hảo này kéo dài suốt cả cuộc đời người. Chúa ghét tội lỗi nhưng lại yêu thương, khoan dung kẻ có tội biết ăn nân sám hối. Sám hối vì tội đã phạm nhưng cũng phải đi kèm với quyết tâm chừa bỏ tội lỗi. . Nếu không cố gắng chừa bỏ để cứ phạm tội rồi lại đi xưng tội thì sẽ không ích gì cho sự thăng tiến của đời sống thiêng liêng và không đẹp lòng Chúa. Cha giải tội có thể từ chối ban bí tích hòa giải nếu biết rỏ một người cứ xưng mãi một tội vì không cố gắng chừa bỏ.
Tóm lại, Chúa ban Bí tích hòa giải để giúp ta nên thánh, nối lại tình thân với Chúa sau khi lỡ sa phạm tội vì yếu đuối con người. Nhưng không ai đuợc lợi dụng bí tích này để cứ sống trong tình trạng "hâm hâm ,không nóng mà cũng chẳng lạnh hẳn" như Chúa đã cảnh cáo.trên đây.Amen.
Ước mong những giải đáp trên thỏa mãn các cậu hỏi đặt ra.
Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn..

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU BAY CN5PS-B PDF Print E-mail

Thứ Bảy CN5PS-B

HOC HOI- CAM NGHIỆM SỐNG: Phúc Âm (Gioan 15:18-21)

Chiều kích "Liên Hệ Thần Linh" của chủ đề "Thày là sự sống" cho Tuần Lễ Thứ V Mùa Phục Sinh là ở nơi việc hiệp nhất nên một với Chúa Kitô, nhờ đó các môn đệ của Người mới có thể sinh hoa kết trái yêu thương như Người yêu thương họ, như các bài Phúc Âm trong tuần đã cho thấy, cũng là mối Liên Hệ Thần Linh nhờ đó làm cho các vị nên giống Người nơi thân phận bị thế gian ghét bỏ và sát hại, chỉ vì danh của Người, như lời Người khẳng định và tiên báo cho các tông đồ trong bài phúc âm hôm nay:

"Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước. Giả như anh em thuộc về thế gian, thì thế gian đã yêu thích cái gì là của nó. Nhưng vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em. Hãy nhớ lời Thầy đã nói với anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà. Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em. Nếu họ đã tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em. Nhưng họ sẽ làm tất cả những điều ấy chống lại anh em, vì anh em mang danh Thầy, bởi họ không biết Đấng đã sai Thầy".

Bài Phúc Âm cho Thứ Bảy Tuần V theo Thánh Gioan hôm nay là bài Phúc Âm chất chứa những lời Chúa Giêsu tiên báo cho các môn đệ của Người về thân phận chịu khổ của các vị trong thế gian nay, bị thế gian thù ghét, chỉ vì các vị đã được Người "chọn" và "tách ra khỏi thế gian". Nghĩa là những ai thuộc về Người và theo Người thì phải chịu chung số phận với Người và như Người: "Nếu họ đã bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em".

Chính thân phận bị thế gian ghét bỏ và bách hại như Thày và vì Thày của thành phần môn đệ Chúa Kitô là những gì chứng tỏ họ thực sự thuộc về Chúa Kitô, hoàn toàn ở trong Chúa Kitô và Chúa Kitô hằng ở trong họ hơn ai hết và hơn bao giờ hết. Đúng thế, chính những gian nan khốn khó gặp phải trong cuộc hành trình đức tin trần thế nói chung và nhất là trong sứ vụ làm chứng cho Chúa Kitô đã chứng thực ai là môn đệ đích thực của Chúa Kitô và ai không/chưa.

Mà thành phần môn đệ của Chúa Kitô nói chung, sau thời các thánh tông đồ, được Người tuyển chọn khi nào và ra sao? Nếu không phải khi Người gọi họ trở thành môn đệ Kitô hữu của Người qua các chứng nhân của Người (xem Mathêu 28:20), hay hơn thế nữa, khi Người gọi một số môn đệ Kitô hữu của Người theo sát Người hơn nữa theo 3 lời khuyên của Phúc Âm, nhất là khi Người gọi họ trở thành linh mục thừa tác của Người; và chính họ cũng đã đáp lại bằng việc lãnh nhận phép rửa, lãnh nhận Bí Tích Truyền Chức Thánh, cũng như bằng việc tuyên khấn các lời khấn sống đời thánh hiến trọn lành hơn theo tinh thần và gương sống của Người.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy, những môn đệ Kitô hữu nào được "Thày đã chọn, đã tách ra khỏi thế gian", và cũng đã theo Người như thế, mà chỉ tìm kiếm và theo đuổi một Chúa Kitô Phục Sinh chẳng có các dấu thánh trên thân xác sống lại từ trong kẻ chết của Người, thì thực tế cho thấy họ vẫn tiếp tục "thuộc về thế gian", và vì thế họ được "thế gian yêu thích cái gì là của nó". Chẳng hạn như những người môn đệ thuộc về một thứ Giáo Hội Nhà Nước trong thế giới cộng sản, hay những môn đệ có biệt tài nào đó trở thành nổi tiếng, được dân chúng mộ mến đến bất chấp Giáo Quyền, hoặc những môn đệ mị dân không dám khuyên bảo hay giảng dạy dân chúng "vào qua cửa hẹp" (Mathêu 7:13), bởi sợ bị dân ghét bỏ, hay những môn đệ chỉ vì danh tiếng, vì nghề nghiệp, mà về chính trị đã bỏ phiếu chấp thuận hay ủng hộ các đạo luật phản tín lý và luân lý Công giáo của mình v.v.

Trái lại, những môn đệ bị bách hại vì lẽ công lý (xem Mathêu 5:11) chính là các cành nho tốt lành đã sinh hoa kết trái trong đời sống thiêng liêng, ở chỗ họ càng ngày càng được kết hiệp mật thiết với Chúa Kitô, qua việc thương xuyên tham dự các Bí Tích Thánh và thiết tha lắng nghe cùng đáp ứng Lời Chúa, và vì thế, họ còn được cắt tỉa thêm cho càng sai trái (xem Gioan 15:2), cho càng được nên giống Chúa Kitô là Thày của mình hơn ai hết và hơn bao giờ hết. Đến độ sự sống đã chiến thắng tội lỗi và sự chết của Chúa Kitô Phục Sinh nơi họ đã trở thành như một ngọn lửa thần linh bừng lên thiêu đốt bụi gai bản thân thấp hèn yếu đuối của họ, nhưng bụi gai là bản thân của họ đầy thương tích đớn đau ấy chẳng những vẫn không bị thiêu rụi (xem Xuất Hành 3:2), trái lại, chính bụi gai ấy lại còn thần hiển "rạng ngời chân lý - veritatis splendor" (Thông Điệp của ĐTC GP II ngày 6/8/1993) như một Chúa Kitô Tử Giá!

Bài Đọc 1 (Tông Vụ 16:1-10)

Mối Liên Hệ Thần Linh tràn đầy sự sống còn có thể được thấy nơi trường hợp của phái đoàn môn đệ Chúa Kitô, trong đó chính yếu là Tông Đồ Phaolô, những vị luôn kết hiệp mật thiết với Chúa Kitô, Đấng ở với họ, sống trong họ và hướng dẫn họ bằng Thánh Thần của Người trong công cuộc truyền giáo chứng nhân của họ, thậm chí hướng dẫn họ đến những nơi Người muốn họ tới, như bài đọc 1 hôm nay cho thấy:

"Các ông đi qua miền Phy-ghi-a và Ga-lát, vì Thánh Thần ngăn cản không cho các ông rao giảng lời Chúa ở A-xi-a. Khi tới sát ranh giới My-xi-a, các ông thử vào miền Bi-thy-ni-a, nhưng Thần Khí Đức Giê-su không cho phép. Các ông bèn đi qua miền My-xi-a mà xuống Trô-a. Ban đêm, ông Phao-lô thấy một thị kiến: một người miền Ma-kê-đô-ni-a đứng đó, mời ông rằng: 'Xin ông sang Ma-kê-đô-ni-a giúp chúng tôi!' Sau khi ông thấy thị kiến đó, lập tức chúng tôi tìm cách đi Ma-kê-đô-ni-a, vì hiểu ra rằng Thiên Chúa kêu gọi chúng tôi loan báo Tin Mừng cho họ".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

-----------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO -CA NHA DUOC CUU-CV PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 4 at 2:10 AM
THAM KHẢO

CẢ NHÀ ĐƯỢC CỨU

"Hãy tin Chúa Giê-su thì ngươi và cả nhà ngươi sẽ được cứu rỗi." Công vụ 16:31
Có ba điều mỗi người chúng ta cần biết:
1. Chúa là ai?
2. Chúa đã làm gì cho chúng ta?
3. Chúa muốn chúng ta làm gì?
Có ba điều Chúa muốn tín hữu làm?
1. Ngồi xuống để thờ phượng Chúa.
2. Đứng lên để phục vụ người khác.
3. Đi ra để truyền giáo cứu người hư mất.
Tôi tin Chúa muốn chúng ta thờ phượng Chúa, học lời Chúa, phục vụ lẫn nhau và quan tâm đến linh hồn người khác. Chúng ta đã làm tốt khi ngồi thờ phượng Chúa, chúng ta cũng đã làm tốt khi đứng lên phục vụ người khác trong Hội Thánh, nhưng có lẽ không ai trong chúng ta đã làm tốt đủ trong việc ra đi cứu người hư mất. Hiện nay 90% người Việt vẫn còn lạc mất ngoài Chúa. Kinh Thánh phán: "Vì ai kêu cầu danh Chúa thì được cứu." Chúng ta phải giúp những người thân biết Chúa, tin Chúa và kêu cầu Chúa để được cứu. Người Việt thường nói, "Một giọt máu đảo hơn ao nước lã." Chúng ta cũng thường noí, "Anh em như thể tay chân." Không ai trong chúng ta muốn tay chân mình đứt lìa thân thể.
Có lẽ thờ phượng dễ, phục vụ dễ nhưng cứu người không dễ. Chúng ta đã thử, chúng ta thấy không thành công và chúng ta bỏ cuộc. Khó quá. Khó vì con người khác con vật, con người có quyền tự do quyết định. Con người dễ làm theo thói quen, con người cũng hay nghi ngờ. Chắc chắn cứu người không dễ, nhưng nên nhớ Chúa không để chúng ta làm một mình. Chúa truyền chúng ta hãy ra đi cứu người. Chúa sẽ đồng công với chúng ta. Chúng ta phải làm xong việc của mình, Chúa sẽ làm xong việc của Ngài.
Tôi quan tâm đến việc truyền giáo. Tôi muốn nhiều người Việt biết Chúa và kêu cầu Chúa để được cứu. Tôi tin rằng đây là việc Chúa muốn mỗi người tín hữu chúng ta phải làm. Không thể giao việc khó nầy cho người khác. Không ai có thể làm một mình. Mọi người hãy cùng làm. Chúng ta có thể làm thành công khi chúng ta học hỏi, thực tập, rút kinh nghiệm và làm tiếp. Năm lần bảy lượt, chú ý làm, chúng ta sẽ thành công. Hãy nghĩ đến con số những người mới tin Chúa sau năm 1975. Hoặc sau năm 1980. Sau năm 2000. Sau năm 2014... Nhiều người ngày nay tin Chúa là nhờ các tín hữu và Hội Thánh không ngừng công tác truyền giáo. Chúa Giê-su đã phán với nhà truyền giáo Phao-lô trong lúc khó khăn: "Đừng sợ chi; song hãy nói và chớ làm thinh; 10 ta ở cùng ngươi, chẳng ai tra tay trên ngươi đặng làm hại đâu; vì ta có nhiều người trong thành nầy. 11 Phao-lô ở lại đó một năm sáu tháng, dạy đạo Đức Chúa Trời trong đám họ." (Công vụ 18:9).
Năm nay tôi 65 tuổi, có vợ, có ba con và bảy cháu nội ngoại. Cả nhà tôi tin Chúa, các con tôi hầu việc Chúa, con dâu con rễ của tôi cũng hầu việc Chúa, các cháu tôi cũng tập tành thờ Chúa và hầu việc Chúa. Tôi cảm ơn Chúa vì ông bà nội tôi và cả ông bà ngoại tôi tin nhận Chúa từ rất lâu ở Đà Nẵng, ở Quảng Nam, từ khi Tin Lành mới truyền đến Việt Nam. Tôi cảm ơn Chúa vì ba mẹ tôi tin Chúa và truyền thụ đức tin lại cho tôi. Tôi cảm ơn Chúa đã kêu gọi tôi hầu việc Chúa. Thời gian đến nay đã 46 năm. Càng ngày tôi càng tạ ơn Chúa về sự kêu gọi của Ngài. Tôi cảm thấy có món nợ lớn đối với Chúa, với gia đình, dòng họ. Trong dòng họ nội ngoại của tôi hiện có 12 vị làm Mục Sư Tin Lành đang hầu việc Chúa khắp các nơi, trong nước và ngoài nước.
Tôi tin chắc CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU. Còn gia đình bạn thì sao? Bạn có dám nói chắc CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU không? Bạn có quan tâm đến sự cứu rỗi linh hồn của những người bà con nội ngoại của bạn không? Bạn có nghe tiếng Chúa hỏi: "Em ngươi ở đâu? (như Chúa hỏi Ca-in ngày xưa không?). Đây phải là mối quan tâm của mọi người con cái Chúa trong các Hội Thánh của chúng ta.
Trong thời gian vừa qua, Chúa mở mắt để tôi thấy muốn truyền giáo kết quả, chúng ta phải học gương và nghe lời dạy của Chúa cùng các môn đồ của Chúa. Tôi đã trình bày ý kiến môn đồ hóa theo gương Chúa Giê-su và gương Phao-lô, (đây là cả học trình của Viện Đào Tạo Môn Đồ Việt Nam), tôi biết có một số người đang nghiên cứu áp dụng. Tôi hy vọng Hội Thánh chung sẽ hiểu rằng nếu theo phương pháp cũ chúng ta sẽ được kết quả cũ, nhưng nếu theo phương pháp mới chúng ta sẽ hy vọng có kết quả mới. Phương pháp mới nầy không gì khác hơn là trở lại với phương pháp của Chúa Giê-su.
Hôm nay tôi muốn đề nghị cụ thể về một phương pháp truyền giáo chúng ta cần làm ngay. Chúng ta làm từ gần tới xa, bắt đầu từ thành Giê-ru-sa-lem của mỗi người chúng ta.
Tôi gọi đây là chương trình CÙNG NHAU CỨU CẢ GIA ĐÌNH với chủ đề mục tiêu CẢ NHÀ ĐƯỢC CỨU.
Hãy bắt đầu từ mỗi gia đình của chúng ta. Hãy suy nghĩ nếu mỗi người thành viên trong mỗi gia đình của mỗi Hội Thánh đều tin Chúa thì các nhà thờ sẽ đầy người và Chúa sẽ vui.
Tôi tin chắc Chúa Giê-su quan tâm đến gia đình và các trẻ em. Chúa muốn ban phước cho cả gia đình và các trẻ em trong gia đình. Chúa muốn cả nhà chúng ta được cứu, được phước, được thưởng. Chúa muốn làm phép lạ cho mỗi gia đình như Ngài đã làm phép lạ đầu tiên hóa nước thành rượu cho một gia đình mới tại làng Ca-na.
Trong Kinh Thánh tôi thấy khi Chúa ban phước, Ngài ban phước cho cả nhà. Bắt đầu từ Áp-ra-ham, Chúa hứa: "Vả, Đức Giê-hô-va có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. 2 Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. 3 Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước."(Sáng 12:1-3). Lời hứa nầy vẫn ứng nghiệm cho đến ngày nay.
Nhưng khi Chúa giáng hoạ, Ngài cũng giáng họa cả nhà. Hãy suy nghĩ khi Chúa phạt nhà A-can (Giô-suê 7:24-26), nhà Hê-li (1 Sa-mu-ên 2:28-36), khi Chúa phạt vợ chồng A-na-nia và Sa-phê-ra (Công vụ 5:1-11)...
Chúa quan tâm đến cả nhà, cả gia đình, cả dòng họ chúng ta. Chúa muốn cả nhà chúng ta được cứu. Chúa muốn cả nhà chúng ta được phước.
Ga-la-ti 6: 10
Vậy, đương lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhứt là cho anh em chúng ta trong đức tin.
Chúa cứu cả nhà Nô-ê
Sáng 6:14, 18
Ngươi hãy đóng một chiếc tàu bằng cây gô-phe, đóng có từng phòng, rồi trét chai bề trong cùng bề ngoài... Còn ta đây, ta sẽ dẫn nước lụt khắp trên mặt đất, đặng tuyệt diệt các xác thịt có sanh khí ở dưới trời; hết thảy vật chi ở trên mặt đất đều sẽ chết hết. 18 Nhưng ta sẽ lập giao ước cùng ngươi, rồi ngươi và vợ, các con và các dâu của ngươi, đều hãy vào tàu.
Sáng thế 7:1, 13
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Nô-ê rằng: Ngươi và cả nhà ngươi hãy vào tàu, vì về đời nầy ta thấy ngươi là công bình ở trước mặt ta.
13 Lại cũng trong một ngày đó, Nô-ê với vợ, ba con trai: Sem, Cham và Gia-phết, cùng ba dâu mình đồng vào tàu.
Hê-bơ-rơ 11:7
Bởi đức tin, Nô-ê được Chúa mách bảo cho về những việc chưa thấy, và người thành tâm kính sợ, đóng một chiếc tàu để cứu nhà mình;bởi đó người định tội thế gian, và trở nên kẻ kế tự của sự công bình đến từ đức tin vậy.
2 Phi-e-rơ 2:5
Ngài chẳng tiếc thế gian xưa, trong khi sai nước lụt phạt đời gian ác nầy, chỉ gìn giữ Nô-ê là thầy giảng đạo công bình, với bảy người khác mà thôi;
Lót được cứu nhờ bác Áp-ra-ham
Sáng 19:29
29 Vả, khi Đức Chúa Trời hủy diệt các thành nơi đồng bằng, tức là thành Lót ở, thì nhớ đến Áp-ra-ham, cứu Lót ra khỏi chốn phá tan đó.
Giô-sép cứu được cả nhà
Sáng thế 45:17-20
Pha-ra-ôn bèn phán cùng Giô-sép rằng: Hãy dặn các anh em ngươi rằng: Hãy chở đồ lên lừa, đi trở về xứ Ca-na-an, 18 rước cha và người nhà của các ngươi xuống ở cùng ta. Ta sẽ nhượng cho vật tốt nhứt trong xứ Ê-díp-tô, và các ngươi sẽ hưởng màu mỡ của đất. 19 Còn ta dặn ngươi hãy nói lại cùng họ như vầy: Hãy đem xe cộ từ xứ Ê-díp-tô về cho con nhỏ và vợ mình, cùng dời cha các ngươi xuống đây. 20 Đừng tiếc tài vật mình, vì vật tốt nhứt của xứ Ê-díp-tô sẽ về phần các ngươi.
Môi-se ra chỉ thị Chúa cứu các gia đình
Xuất 12:3
Hãy nói cho toàn hội chúng Y-sơ-ra-ên rằng: Đến ngày mồng mười tháng nầy, mỗi gia trưởng tùy theo nhà mình phải bắt một con chiên con. 4 Nếu nhà ít người quá ăn không hết một chiên con, hãy chung cùng người rất lân cận mình, tùy theo số người; và hãy tính cho mỗi chiên con tùy sức người ăn hết. (Đây là ngày chuẩn bị cho Lễ Vượt Qua).
Ra-háp nhờ đức tin cứu được cả nhà
Giô-suê 2:12-13,18
Vậy bây giờ, vì tôi đã làm nhân cho hai ông, thì hai ông cũng phải làm nhân lại cho nhà cha tôi; hãy chỉ Đức Giê-hô-va mà thề cùng tôi, và cho một dấu quả quyết 13 rằng các ông sẽ để cha mẹ, anh em, chị em tôi, và hết thảy người bà con của họ đều còn sống, cùng cứu chúng tôi khỏi chết. 14 Hai người đáp rằng: Mạng chúng ta sẽ đền cho mạng nàng! Nếu nàng không cho lậu việc chúng ta ra, thì chúng ta sẽ đãi nàng cách nhân từ và thành tín khi Đức Giê-hô-va ban xứ cho chúng ta.
Khi nào chúng ta vào xứ, nàng phải cột sợi chỉ điều nầy nơi cửa sổ mà nàng dòng chúng ta xuống, rồi nhóm hiệp cha mẹ, anh em, và hết thảy bà con của nàng lại trong nhà mình.
Giô-suê 6:25
Vậy, Giô-suê bảo tồn sự sống của Ra-háp là kỵ nữ, luôn nội nhà của cha nàng, và mọi vật chi thuộc về nàng; nàng ở giữa Y-sơ-ra-ên cho đến ngày nay, vì nàng có giấu sứ giả mà Giô-suê đã sai do thám Giê-ri-cô.
Giô-suê và cả nhà hầu việc Chúa
Giô-suê 24:15
Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va.
Cả nhà Ô-bết Ê-đôm được phước
2 Sa-mu-ên 6:11
Vậy Đa-vít không muốn để hòm của Đức Giê-hô-va đến nhà mình tại trong thành Đa-vít; bèn biểu dẫn vào trong nhà Ô-bết-Ê-đôm, là người Gát. 11 Như vậy, hòm của Đức Giê-hô-va ở ba tháng trong nhà Ô-bết-Ê-đôm, người Gát; Đức Giê-hô-va ban phước cho Ô-bết-Ê-đôm và cả nhà người.
Cả nhà Xa-chê được cứu
Lu-ca 19: 9
Song Xa-chê đứng trước mặt Chúa, thưa rằng: Lạy Chúa, nầy, tôi lấy nửa gia tài mình mà cho kẻ nghèo, và nếu có làm thiệt hại ai, bất kỳ việc gì, tôi sẽ đền gấp tư. 9 Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Hôm nay sự cứu đã vào nhà nầy, vì người nầy cũng là con cháu Áp-ra-ham. 10 Bởi Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.
Cả nhà quan thị vệ tin Chúa
Giăng 4:46, 53
Vậy, Ngài lại đến thành Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, là nơi Ngài đã hóa nước thành rượu. Nguyên ở tại thành Ca-bê-na-um, có một quan thị vệ kia, con trai người mắc bệnh. 47 Quan đó nghe Đức Chúa Jêsus đã từ xứ Giu-đê đến xứ Ga-li-lê, bèn tìm đến và xin Ngài xuống đặng chữa cho con mình gần chết. 48 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Nếu các ngươi không thấy phép lạ và điềm lạ, thì các ngươi chẳng tin! 49 Quan thị vệ trả lời rằng: Lạy Chúa, xin Chúa xuống trước khi con tôi chưa chết! 50 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đi, con của ngươi sống. Người đó tin lời Đức Chúa Jêsus đã phán cho mình, bèn đi. 51 Người đang đi dọc đàng, các đầy tớ người đến đón mà rằng. Con trai chủ sống. 52 Người bèn hỏi họ con trai mình đã thấy khá nhằm giờ nào. Họ trả lời rằng: Bữa qua, hồi giờ thứ bảy,
cơn rét lui khỏi. 53 Người cha nhận biết rằng ấy là chính giờ đó Đức Chúa Jêsus đã phán cùng mình rằng: Con của ngươi sống; thì người với cả nhà đều tin.
Cả nhà Cọt-nây được cứu rỗi
Công vụ 10:2; 11:14
Trong thành Sê-sa-rê, có một người tên là Cọt-nây, làm đội trưởng của đội binh gọi là Y-ta-li. 2 Người vẫn là đạo đức, cùng cả nhà mình đều kính sợ Đức Chúa Trời, người hay bố thí cho dân, và cầu nguyện Đức Chúa Trời luôn không thôi.
Người ấy sẽ nói cho ngươi những lời, mà nhờ đó, ngươi và cả nhà mình sẽ được cứu rỗi.
Cả nhà Ly-đi trung thành với Chúa
Công vụ 16:15
Khi người đã chịu phép báp têm với người nhà mình rồi, thì xin chúng ta rằng: Nếu các ông đã đoán tôi là trung thành với Chúa, thì hãy vào nhà tôi, mà ở lại đó; rồi người ép mời vào.
Cả nhà người cai ngục đều vui mừng vì tin Chúa
Công vụ 16:30
Đoạn, đưa hai người ra ngoài, mà hỏi rằng: Các chúa ơi, tôi phải làm chi cho được cứu rỗi? 31 Hai người trả lời rằng: Hãy tin Đức Chúa Jêsus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi. 32 Hai người truyền đạo Đức Chúa Trời cho người, và cho những kẻ ở nhà người nữa. 33 Trong ban đêm, chính giờ đó, người đề lao đem hai người ra rửa các thương tích cho; rồi tức thì người và mọi kẻ thuộc về mình đều chịu phép báp-têm. 34 Đoạn, người đề lao mời hai người lên nhà mình, đặt bàn, và người với cả nhà mình đều mừng rỡ vì đã tin Đức Chúa Trời.
Cả nhà Cơ-rít-bu đều tin Chúa
Công vụ 18:8
Phao-lô ra khỏi đó, vào nhà một người tên là Ti-ti-u Giút-tu, là kẻ kính sợ Đức Chúa Trời, nhà người giáp với nhà hội. 8 Bấy giờ Cơ-rít-bu, chủ nhà hội, với cả nhà mình đều tin Chúa; lại có nhiều người Cô-rinh-tô từng nghe Phao-lô giảng, cũng tin và chịu phép báp-têm.
Cả nhà được chúc bình an
Lu-ca 10: 5-6
Đừng đem túi, bao, giày, và đừng chào ai dọc đường. 5 Hễ các ngươi vào nhà nào, trước hết hãy nói rằng: Cầu sự bình an cho nhà nầy! 6 Nếu nhà đó có người nào đáng được bình an, sự bình an của các ngươi sẽ giáng cho họ; bằng không, sẽ trở về các ngươi. 7 Hãy ở nhà đó, ăn uống đồ người ta sẽ cho các ngươi, vì người làm công đáng được tiền lương mình. Đừng đi nhà nầy sang nhà khác.
Cả nhà ăn mừng
Lu-ca 15:31-32
Người cha nói rằng: Con ơi, con ở cùng cha luôn, hết thảy của cha là của con. 32 Nhưng thật nên dọn tiệc và vui mừng, vì em con đây đã chết mà lại sống, đã mất mà lại thấy được.
Thuật lại cho cả nhà
Mác 5: 18-20
Lúc Ngài đương bước vào thuyền, người trước đã bị quỉ ám xin ở lại với Ngài. 19 Nhưng Đức Chúa Jêsus không cho, phán rằng: Hãy về nhà ngươi, nơi bạn hữu ngươi, mà thuật lại cho họ điều lớn lao thể nào Chúa đã làm cho ngươi, và Ngài đã thương xót ngươi cách nào. 20 Vậy, người đi, đồn ra trong xứ Đê-ca-bô-lơ những điều lớn lao thể nào mà Đức Chúa Jêsus đã làm cho mình; ai nấy đều lấy làm lạ.
CẦU NGUYỆN CHO CẢ NHÀ ĐƯỢC CỨU
Lạy Cha thiên thượng, trước hết con xin tiếp nhận lời hứa cứu rỗi cho đời sống con. Con tin trong lòng rằng Cha đã khiến Chúa Giê-su từ kẻ chết sống lại và bây giờ con xưng nhận Giê-su là Chúa. Kinh Thánh nói rằng bất cứ ai kêu cầu danh Chúa sẽ được cứu. Con cầu xin Chúa Giê-su đến cứu con, tha thứ tội lỗi cho con, và làm Chúa đời sống con.
Bây giờ con cầu nguyện cho gia đình con và những người khác có thân nhân trong gia đình chưa biết Chúa. Con cầu xin Chúa sai phái người đến giảng Tin Lành cho họ để họ được cứu. Xin hãy làm mềm lòng họ, tạo điều kiện cho họ nghe và tiếp nhận Tin Lành. Xin Chúa giữ ma quỷ không ngăn trở đời sống họ và quyết định của họ đến cùng Chúa. Con nắm lấy lời hứa cả nhà được cứu, con tin lời Chúa hứa và tuyên bố rằng lời hứa nầy đang hành động trong đời sống thân nhân con ngay giờ phút nầy. A-men.
DÀNH THÌ GIỜ MỜI CẢ NHÀ HỌP MẶT
Ngoài việc cầu nguyện cho nhau và thăm hỏi nhau thường xuyên, mỗi người trong gia đình chúng ta không bao giờ quên mục đích CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU. Đây là mạng lịnh của Chúa và là nguyện vọng chính đáng của mỗi người chúng ta.
Giống như một người chăn kia có 100 con chiên nhưng có một con lạc mất. Ông đã để 99 con lại trong chuồng và đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất. Ông đã xem con chiên đó như con ruột của mình bị mất và đã cố gắng đi tìm. Nhờ cố gắng tìm, ông đã tìm được và vác chiên về nhà, mở tiệc ăn mừng.
1. Mời thân nhân đến chung vui tại địa điểm một nhà riêng, hoặc một nhà thờ.
2. Học hỏi chung với nhau về ý muốn của Chúa đối với mỗi gia đình.
3. Duy trì truyền thống họp mặt gia đình.
4. Mỗi ngày cầu nguyện cho mỗi người trong đại gia đình.
5. Sống làm gương tin kính tốt cho con cháu trong gia đình.
6. Sống với tin đức tin và nguyện vọng CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU.
MS NGUYỄN VĂN HUỆ

Virus-free. www.avast.com

---------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - NGÀY 03-5-2018 PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 2 at 11:45 PM
Ngày 03/05: Thánh Phi-lip-phê và Gia-cô-bê Tông đồ
Hiển thị thư gốc

Lễ kính
1. Ghi nhận lịch sử - Phụng Vụ
Theo truyền thống, việc cử hành lễ này bắt nguồn từ việc cung hiến đại thánh đường dâng kính Mười hai vị thánh Tông Đồ tại Rôma ngày 1 tháng 5 năm 565. Nhân dịp này, có lẽ người ta đã đặt dưới bàn thờ thánh tích của các Tông Đồ Philípphê và Giacôbê. Vì thế, ở Tây Phương, người ta mừng lễ chung cả hai thánh.


Thánh Philipphê (tiếng hy-lạp = Philippos = người thích ngựa), là một trong nhóm Mười hai, quê quán tại Betsaide, cùng thành phố với Anđrê và Phêrô (Ga 1,44). Trong danh sách các Tông Đồ, ngài luôn chiếm vị trí thứ năm, và trong sách Tin mừng của Gioan, ngài xuất hiện ba lần trong tư cách người bạn tâm giao của Đức Giêsu. Ngài đã nói với Nathanael: Đấng mà sách Luật Mô-sê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp: Đó là ông Giêsu... Cứ đến mà xem (Ga1,45 –46). Rồi cùng với Anđrê, ngài tham gia vào hai việc quan trọng: lúc đầu, lúc Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều và trước ngày Chúa chịu khổ nạn – đó là ngày Đức Giêsu vinh quang tiến vào Giêsusalem; lần sau, khi ngài làm môi giới cho các khách hành hương Hy Lạp muốn gặp Đức Giêsu (Ga12, 20 –21). Tin mừng của Gioan còn cho ta thấy ngài tại bàn Tiệc Ly, ngài nói: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha ..." (Ga 14, 8 tt).


Theo truyền thuyết, có lẽ Philípphê đã rao giảng Tin Mừng cho miền Tiểu Á và chịu đóng đinh tại Hiérapolis, vùng Phrygie. Nghệ thuật ảnh tượng thường minh họa ngài với cây thập giá trong cuộc tử đạo, hay đang lúc chịu đóng đinh.
Giacôbê – được gọi Hậu hay Tiểu huynh – cũng là một trong nhóm Mười hai. Người ta thường đồng hóa ngài với Giacôbê, người anh em của Chúa (Gl 1,19, Mc 6,3), là giám mục Giêrusalem và nhân vật hàng đầu của Hội thánh tiên khởi (Cv 15). Đức Giêsu hiện ra cho ngài sau khi Người đã phục sinh (Cv 15, 1- 8) và có lẽ ngài cũng là tác giả của thư Giacôbê.
Theo lưu truyền, Giacôbê Hậu chịu tử đạo tại Giêrusalem. Sau khi đẩy ngài từ trên cao Đền thờ xuống, người ta kết liễu đời ngài bằng cuộc ném đá. Nghệ thuật ảnh tượng minh họa ngài với một cái chùy cối xay, hay cuốn sách.
2. Thông điệp và tính thời sự
a. Lời cầu xin của Philípphê với Đức Giêsu: Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha; như thế là chúng con mãn nguyện (Phúc Âm ngày lễ: Ga 14,6-14) và lời đáp của Thầy: Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha, tất cả đều là trọng tâm của lời kinh Phụng Vụ.
Lời nguyện nhập lễ gợi lại mục đích đời sống Kitô hữu: là "được thông phần vào cuộc Khổ nạn và Phục Sinh" của Đức Kitô để "được chiêm ngưỡng vinh quang của Người". Quả vậy, chính Đức Kitô là đường dẫn đến Chúa Cha: Thầy là Đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến với Cha mà không qua Thầy... Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha Thầy (câu 6 và 9). Các câu này trở đi trở lại nhiều lần trong Thánh lễ và trong các giờ kinh Phụng Vụ.
b. Cả Philípphê lẫn Giacôbê đều được thấy Đấng Phục Sinh và đã làm chứng về Người. Giacôbê được thánh Phaolô nhắc đến (1 Cr 15,8) như là một nhân chứng về sự sống lại của Chúa: ... sau đó, Ngài cũng hiện ra cho Giacôbê (bài đọc một trong Thánh lễ).


Lời nguyện trên lễ vật gợi lại lòng đạo đức đích thật được các Tông Đồ Philípphê và Giacôbê giảng dạy và chúng ta được mời gọi "thực thi cách tinh truyền và không có gì đáng trách". Như thế, chúng ta cũng nhớ đến Thư của thánh Giacôbê – Theo lưu truyền được gán cho Giacôbê, người anh em của Chúa – qua đó chúng ta đọc: Lòng đạo đức tinh truyền và không tỳ ố trước mặt Thiên Chúa Cha, là thăm viếng cô nhi quả phụ lâm cảnh gian truân, và giữ mình cho khỏi mọi vết nhơ của thế gian (Gc 1,27).

Vậy sự tôn thờ đích thật, phù hợp với lời giảng dạy của các ngôn sứ, không thể tách rời khỏi lẽ công bình và lòng yêu mến các kẻ "Hèn mọn": ... Hãy tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ (Is 1,17)
Enzo Lodi

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 132