mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6273
mod_vvisit_counterHôm Qua7975
mod_vvisit_counterTuần Này37928
mod_vvisit_counterTuần Trước32590
mod_vvisit_counterTháng Này95879
mod_vvisit_counterTháng Trước182520
mod_vvisit_counterTất cả11958520

We have: 72 guests online
Your IP: 54.161.116.225
 , 
Today: Oct 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO - TAI SAO YEU MÊN K. THANH PDF Print E-mail

Kristie Phan

BÍ QUYẾT YÊU MẾN KINH THÁNH

Cuối tháng Chín hàng năm, Giáo hội kính nhớ Thánh tiến sĩ Giêrônimô, bổn mạng các dịch giả. Ngài sinh ra không là thánh ngay, ngài có tính nóng này và gay gắt nên nhiều người không ưa, ngài còn bị cám dỗ dữ dội về đức khiết tịnh nên ngài chiến đấu bằng cách cầu nguyện và ăn chay nhiều.

Mặc dù khuyết điểm về tính khí và thường xuyên bị kẻ thù tấn công, ngài vẫn là người thông minh xuất chúng, đam mê nghiên cứu, nhất là say mê Lời Chúa.

Giáo Hội rất biết ơnThánh Giêrônimô, đặc biệt về lòng yêu mến Lời Chúa và tác phẩm nghiên cứu của ngài. Có điều quan trọng là ngài đã hoàn tất bản dịch Kinh Thánh từ tiếng Hy Lạp sang tiếng Latin – chúng ta gọi là "Vulgate" (bản phổ thông), và từ bản phổ thông này, Kinh Thánh đã tiếp tục được chuyển dịch sang nhiều ngôn ngữ khác – tiếng Anh, Đức, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Việt Nam,... Kinh Thánh là sách được dịch ra nhiều ngôn ngữ nhất, khoảng 2.500 ngôn ngữ. Tất cả đều nhờ công việc khó nhọc của Thánh Giêrônimô.

Đúng vậy! Nếu chúng ta không đọc Kinh Thánh, đặc biệt là các Phúc Âm, chúng ta không thể biết Chúa Giêsu là ai, không biết Ngài thì không thể yêu mến Ngài, do đó mà khó có thể đi theo Ngài và làm môn đệ của Ngài được. Vì thế, chúng ta phải dành cho Chúa tâm hồn mình, yêu mến và quý trọng Lời Chúa, bằng cách thực hiện ít nhất vài điều trong số các điều này:

1. SỞ HỮU KINH THÁNH – Kinh Thánh có nhiều cuốn và đa dạng, nhưng bạn nên có được cuốn Kinh Thánh của Giáo Hội Công giáo. Với điện thoại thông minh, bạn có thể sử dụng các Apps liên quan Kinh Thánh, nhưng phải cẩn trọng và chọn đúng Kinh Thánh Công giáo!

2. TRAO TẶNG KINH THÁNH – Các dịp đám cưới, sinh nhật, kỷ niệm ngày rửa tội, thêm sức, ngân khánh, kim khánh,... Thật là rất ý nghĩa nếu chúng ta tặng nhau một cuốn Kinh Thánh.

3. YÊU MẾN KINH THÁNH – Hãy đặt cuốn Kinh Thánh ở nơi trang trọng, đừng bao giờ bất kính. Điều đó có nghĩa là đừng bao giờ để sách Kinh Thánh ở nơi bất xứng – để trên nền nhà, ghế ngồi,... Kinh Thánh là Lời Chúa, chúng ta phải nâng niu, trân quý.

4. ĐỌC VÀ SUY NIỆM – Kinh Thánh không là phần trang trí hoặc bộ sưu tập của lễ Giáng Sinh, cũng chẳng là vật kỷ niệm. Kinh Thánh là để đọc và suy niệm không ngừng. Hãy khắc dạ ghi tâm lời Thánh Vịnh: "Phúc thay người chẳng nghe theo lời bọn ác nhân, chẳng bước vào đường quân tội lỗi, không nhập bọn với phường ngạo mạn kiêu căng, nhưng vui thú với lề luật Chúa, nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày" (Tv 1:1-2). Ước gì chúng ta cũng thích đọc Kinh Thánh và suy niệm Lời Chúa suốt ngày đêm!

5. GHI NHỚ NHỮNG CÂU QUAN TRỌNG – Chúa Giêsu là gương mẫu của chúng ta! Ngài ăn chay 40 đêm ngày, ma quỷ cám dỗ Ngài. Cơn cám dỗ thứ nhất nó xúi giục Chúa Giêsu biến đá thành bánh mà ăn. Ngài nói thẳng với nó: "Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra" (Mt 4:4).

6. BẢO VỆ ĐỨC TIN BẰNG LỜI CHÚA – Thánh Phaolô nói rằng Lời Chúa như gươm hai lưỡi tách xương và tủy. Ngài có ý nói rằng Lời Chúa mạnh mẽ, nên được dùng làm linh khí để chiến đấu với Satan và đồng bọn của nó – những kẻ dối trá. Hãy đọc Thánh Thomas Aquinô v��i Tổng Luận Thần Học (Summa Theologica) và cách ngài bảo vệ tín lý dựa vào Lời Chúa.

7. THÁNH LỄ VÀ LỜI CHÚA – Hãy tham dự Thánh Lễ hằng ngày – cách cầu nguyện tuyệt vời nhất trên thế gian này! Hiến chế Sacrosanctum Concilium giải thích về Thánh Lễ và Phụng Vụ, cho biết rằng có hai bàn tiệc nuôi dưỡng chúng ta trong Thánh Lễ: Bàn Tiệc Lời Chúa v�� Bàn Tiệc Thánh Thể. Hãy tham dự Thánh Lễ – thực sự là Bàn Tiệc Nước Trời!

8. LINH THAO VÀ LỜI CHÚA – Khi có cơ hội, cố gắng sống theo cách Linh Thao (Spiritual Exercises) của Thánh Inhaxiô Loyola. Có thể đó là cuộc tĩnh tâm một tháng, tám ngày, hoặc một tuần, hoặc ngay hôm nay, tĩnh tâm giữa đời thường, có thể kéo dài sáu tháng hoặc một năm, cùng với một vị linh hướng. Phương pháp Linh Thao của Thánh Inhaxiô Loyola là cách suy niệm hoặc chiêm niệm Lời Chúa. Hãy thử và bạn sẽ không bao giờ hối tiếc!

9. ĐỨC MẸ VÀ LỜI CHÚA – Khi cố gắng phát triển lòng yêu mến đối với Lời Chúa,đừng quên đến với Đức Trinh Nữ Maria, vì chính Đức Mẹ đã cưu mang Ngôi-Lời-hóa-thành-nhục-thể trong cung lòng 9 tháng. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Đức Mẹ đã suy niệm Lời Chúa trong Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ. Sau khi các mục đồng đến kính viếng Hài Nhi, Đức Mẹ hoàn toàn im lặng: "Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng" (Lc 2:19). Cầu xin Đức Mẹ thêm sức cho chúng ta làm được như vậy – suy niệm Lời Chúa bằng cách đọc Kinh Thánh, cầu nguyện bằng Kinh Thánh, thấm nhuần Kinh Thánh và noi gương Đức Mẹ sống Lời Chúa!

Lm Ed Broom, OMV - Trầm Thiên Thu chuyển ngữ từ Catholic

-----------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - LM NGO TON HUAN 13-8-18 PDF Print E-mail

CÓ LUẬT NÀO ĐÒI CHA MẸ PHẢI XIN LỖI CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ NẾU CON GÁI CÓ THAI TRƯỚC KHI LÀM LỄ CƯỚI KHÔNG ?
Một độc giả viết email cho tội nói về một chuyên "lạ đời" nữa diễn ra ở một giáo xứ kia với nội dung như sau:
Cha xứ kia , sau khi rao hôn phối cho hai người muốn lấy nhau, đã "bổ túc " thêm như thế này: Cặp này đã có "bầu", rồi nhưng vì ông bố là người siêng năng đi lễ mỗi ngày nên cha tha không buộc ông ấy phải xin lỗi Cộng Đoàn. Cha xin thay mặt gia đình để xin lỗi !!!Một cặp hôn nhân khác cũng trong trường hợp tương tự, cha cũng nói: đáng lẽ cha mẹ của cô gái phải xin lỗi Công Đoàn nhưng vì có hai người chị gái siêng năng quét dọn nhà thờ và người anh trai cũng giúp sửa đèn điện ở nhà thờ nên cha không buộc cha mẹ phải xin lỗi vì con đã có "bầu" trước khi làm đám cưới !!!
Tôi thật kinh ngạc và buồn sau khi đọc email trên đây của một độc giả không biêt viết từ đâu.
Nhưng nếu câu chuyện kể trên là đúng sự thật, thì đây lại là một điều rất quan trọng nữa cần lưu ý các vị có trách nhiệm đào tạo linh mục cho Giáo Hội để các linh mục tương lai này được bảo đảm tối thiểu về kiến thức thần học, giáo lý , giáp luật và mục vụ để khi ra thi hành sứ vụ rao giảng, dạy dỗ, cử hành các bí tích và phục vụ cách hữu hiệu cho dân Chúa được trao phó cho các ngài.coi sóc về mục vụ , về mặt thiêng liêng.
Vì nếu được đào tạo đúng mức, thì linh mục kia không thể làm chuyện hoàn toàn sai trái về giáo lý, giáo luật và nhất là lỗi đức bác ái Kitô Giáo như độc giả nói trên đã tố cáo. Tôi cũng không hiểu tại sao Giáo quyền địa phương -cho đến giờ này- lại không biết việc sai trái này để ngăn chặn cũng như chỉ giáo cho linh mục kia về sự sai trái nặng nề đó.
Sai trái nặng nề vì trước hết linh mục kia đã phạm tội công khai bêu xấu người khác (lỗi đức bác ái Công giáoi, đòi buộc tôn trọng danh dự và đời tư của người khác). Ở Mỹ, tội này ( public defamation) có thể bị truy tố ra tòa vì đã công khai làm thương tổn danh dự, đời tư của người khác trước công chúng là Công Đoàn Giáo xứ.
Sai trái nặng nề hơn nữa là trong Giáo Hội, tuyệt đối không có giáo lý, giáo luật nào cho phép cha xứ tiết lộ "sự kín" của ai và đòi cha mẹ phải xin lỗi Công Đoàn vì con mình đã "có bầu" trước khi cử hành hôn phối.!.
Ở Mỹ, khi chuẩn bị cho đôi hôn phố nào, có câu hỏi được đạt ra cho đôi hôn nhân là người nữ có thai hay không.Nếu họ nhìn nhận là đang có thai, thì linh mục phụ trách thường khuyên họ hoãn ngày cưới cho đến sau khi đứa bé được sinh ra.. Lý do là có sự e ngại "cái bào thai" kia có thể là áp lực khiến đôi bạn trẻ phải lấy nhau vội vàng để bảo vệ danh dự của người nữ trong khi cũng có thể họ chưa tin chắc là đã yêu nhau đủ và thành tâm muốn tiến đến hôn nhân.Nhưng việc này chỉ diễn ra giữa linh mục phụ trách và đôi hôn phối mà thôi. Tuyệt đối linh mục không được loan báo cho ai biết bất cứ điều gì về lý lịch, đời tư của đôi hôn phối.
Vậy xin hỏi : linh mục Quản Xứ kia căn cứ vào giáo lý, giáo luật nào mà hành xử như vậy ?
Việc làm trên của linh mục này đã gợi cho người ta nhớ lại một hủ tục xưa kia trong một số xã thôn ở Miền Bắc Việt Nam, nơi có hủ tục "phạt vạ và ăn khoán" áp dụng cách độc đoán và vô nhân đạo cho những cô gái chẳng may "chửa hoang"..Khi việc này xảy ra, thì cha mẹ phải nộp phạt cho dân làng và xấu hổ vì có con " hư" khiến cả làng vừa được ăn khoán vừa cười chê, dù cho gia đình nạn nhân nghèo túng không có đủ tiền để nộp phạt.!
Đó là tệ nạn xã hội xa xưa ở Miền Bắc Việt Nam.
Nay trong giáo xứ Công giáo mà cha xứ lại công khai rao cho Công Đoàn biết việc cô gái có thai trước khi cử hành hôn lễ và buộc cha mẹ phải xin lỗi Cộng Đoàn thì cũng tương tự như hủ tục vô nhân đạo nói trên mà thôi.Chắc chắn như vậy.
Như thế, phải chăng cha xứ muốn làm sống lại hủ tục vô nhân đạo nói trên của xã thôn Việt Nam thời phong kiến lạc hậu, thay vì phải thi hành đúng trách nhiệm mục vụ của mình trong việc chuẩn bị và cử hành hôn phối cho ai ?
Trách nhiệm này chỉ đòi linh mục điểu tra và dạy giáo lý hôn nhân cho đôi hôn phối- và sau đó- chứng hôn chọ họ ( làm lễ cưới) Phải nói rõ là chứng hôn ( witness) chứ không phải là ban bí tích hôn phối như người ta vẫn sai lần quen gọi,. nếu không có ngăn trở gì chánh đáng theo giáo luật. Tuyệt đối không có luật nào cho phép cha xứ loan báo "chuyện không hay" của người nữ và đòi cha mẹ cô phải xin lỗi Công Đoàn như linh mục Quản xứ kia đã làm, theo lời tố cáo của một nhân chứng gửi mail này cho tôi..
Như vậy còn gì giáo lý, là bác ái Kitô Giáo đòi buộc không những phải yêu thương mà còn phải tôn trọng đời tư, danh dự của người khác như giáo lý của Giáo Hội dạy ( x SGLGHCG, số II-2284-85..)
Cũng liên quan đến việc bảo vệ danh dự và đời tư của người khác, Giáo luật số 220 của Giáo Hội đòi buộc như sau :
" Không ai được phép làm thiệt hại cách bất hợp pháp đến thanh danh mà mỗi người được hưởng, hoặc vi phạm quyền của mỗi người được bảo vệ bí mật riêng tư của mình."
Như thế, rõ ràng linh mục Quản xứ kia đã vi phạm giáo luật nêu trên khi công khai rao trong nhà thờ việc có gái nào đã có thai trước khi cử hành hôn lễ .Lại càng sai trái hơn nữa khi buộc cha mẹ cô gái phải xin lỗi Cộng Đoàn. Xin hỏi : căn cứ vào đâu mà buộc người ta như vậy ???
Linh mục quản xứ kia hành xử theo giáo luật hay theo luật rừng rú nào đây ?
Nói khác đi,,Linh mục kia áp dụng luật của Giáo Hội hay luật phong kiến vô nhân đạo của xã thôn ViệtNam thời xa xưa ?
Thật là kinh khủng khi một linh mục đang sống và thi hành sứ vụ trong thế kỷ 21 này mà lại có não trạng và kiến thức của thời cách nay mấy trăm năm, khi Đạo Công Giáo mới được khai sinh ở Việt Nam, thời mà có những cha xứ công khai mắng chửi giáo dân trên Tòa giảng và giáo dân còn phải " xin phép lậy cha' mỗi khi gặp một linh mục già hay trẻ.
Nếu thi hành đúng giáo lý, giáo luật và đường hướng mục vụ của Giáo Hội thì linh mục kia không thể tự ý làm điều sai trái mà hậu quả tai hại là gây hoang mang và hiểu lầm cho giáo dân về đường lối phục vụ cho dân Chúa theo gương Chúa Kitô, Đấng đến " không phải để được người ta phục vụ nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống mình làm giá chuộc muôn người ." (." Mt 20:28 )..
Phục vụ theo gương Chúa thì không thể bêu xấu ai, làm mất danh dự của ai vì bất cứ lý do nào.Ai làm như vậy thì chắc chắn sẽ đẩy giáo dân ra khỏi Giáo Hội, vì chủ chăn đã coi giáo xứ như của riêng mình nên muốn làm gì , nói gì tùy ý, không cần áp dụng đúng giáo lý, giáo luật của Giáo Hội và nhất là tinh thần phục vụ theo gương Chúa Kitô.
Nói khác đi, không linh mục nào trong Giáo Hội được phép tự ý "chế" ra luật và giáo lý riêng của mình, thay vì phải dạy đúng theo ý Giáo Hội trong mọi lãnh vực giáo lý, tín lý, luân lý, bí tích , phụng vụ và đường lối mục vụ để phục vụ hữu hiệu cho dân Chúa được trao phó cho mình coi sóc và dạy dỗ . Nếu ai cũng tự ý "phăng ra" luật riêng,, giáo lý riêng riêng của mình thì còn gì là kỷ luật phải tôn trọng việc dạy giáo lý,tín lý, giáo luật của Giáo Hội trong khi thi hành sứ mạng mục vụ của mình ?
Sau hết, giáo dân ở nơi nào có linh mục tự ý thi hành "luật riêng" như trường hợp nói trên thì xin mạnh bạo tố cáo hay trình cho Đấng Bản quyền địa phương ( Giám mục Giáo Phận) biết để ngăn ngừa và sửa sai kịp thời. .Đây chính là trách nhiệm và bổn phận của giáo dân góp phần xây dựng Giáo Hội của Chúa Kitô cùng với hàng Giáo Phẩm, giáo sĩ và tu sĩ theo giáo huấn của Công Đồng Vaticanô I
Ước mong những giải đáp trên thỏa mãn vấn đề nêu ra.. .
Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU HAI CN19TN-B PDF Print E-mail

Phụng Vụ Lời Chúa

Bài Ðọc I: (Năm II) Ed 1, 2-5. 24 - 2, 1a

"Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa".

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Ngày mồng năm trong tháng, năm thứ năm vua Gioakim bị lưu đày, có lời Chúa phán cùng tư tế Êdêkiel, con của Buzi, ở xứ Calđêa, trên bờ sông Côbar. Chính tại đây, bàn tay Thiên Chúa đã đặt trên tôi.

Tôi nhìn thấy có một cơn gió mạnh từ phương bắc thổi đến. Có một đám mây to lớn và lửa bao bọc chung quanh và bốn bề có ánh sáng phát ra, và ở giữa bầu lửa như vàng pha sáng chói. Chính giữa, có giống gì như bốn con vật hình dáng giống như hình người.

Và tôi nghe tiếng cánh của chúng như tiếng nước lũ, như tiếng của Chúa vạn năng; khi chúng đi thì khác nào như đám đông người, như tiếng đạo quân: khi chúng dừng lại thì chúng xếp cánh xuống. Vì khi chúng nghe có tiếng trên không trung, trên đầu chúng, thì chúng dừng lại và xếp cánh xuống.

Và trên không trung, trên đỉnh đầu chúng, có cái gì như một viên ngọc thạch, hình như chiếc ngai, và trên ngai đó, phía trên hẳn, có hình giống như hình người. Và tôi thấy người như vàng pha sáng chói, bên trong, tứ bề khác nào như lửa, từ lưng người trở lên, và từ lưng trở xuống, tôi thấy có gì như lửa chiếu sáng chung quanh, giống như cái mống hiện ra trên mây trong ngày mưa: đó là hình thể chiếu sáng chung quanh. Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa. Tôi nhìn thấy thì sấp mặt xuống đất.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 148, 1-2. 11-12ab. 12c-14a. 14bcd

Ðáp: Trời đất đầy vinh quang của Người.

Hoặc đáp: Alleluia.

Xướng: 1) Hãy ca tụng Chúa từ muôn cõi trời, hãy ca tụng Người trên nơi cao thẳm. Các thiên thần Chúa, hãy ca tụng Người đi; ca tụng Người đi, hỡi các đạo thiên binh. - Ðáp.

2) Quân vương địa cầu và tất cả chư dân, quan chức và các vị chính quyền nơi cõi đất, các thanh nhiên và cả những cô trinh nữ, những ông cụ già với đoàn con trẻ. - Ðáp.

3) Họ hãy ca tụng danh Chúa, vì danh Người siêu phàm, độc nhất, oai nghiêm Người tràn lan trên trời dưới đất, và Người nâng cao quyền thế dân Người. - Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 17, 21-26

"Họ sẽ giết Người, nhưng Người sẽ sống lại. Con cái thì được miễn thuế".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu còn đang ở Galilêa, thì Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại". Các môn đệ rất đỗi buồn phiền.

Khi các ngài đến Capharnaum, thì những người thu thế đền thờ đến gặp Phêrô và hỏi rằng: "Thầy các ông không nộp thuế "đền thờ' sao?" Ông nói: "Có chớ".

Khi ông về đến nhà, Chúa Giêsu hỏi đón trước rằng: "Simon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian thu thuế má hạng người nào? Ðòi con cái mình hay người ngoài?" Ông thưa rằng: "Ðòi người ngoài". Chúa Giêsu bảo ông rằng: "Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để chúng ta không làm cho họ vấp phạm, con hãy ra biển thả câu: con cá nào câu lên trước hết thì bắt lấy, mở miệng nó ra, sẽ thấy một đồng tiền có 4 quan thì con hãy lấy tiền đó mà nộp cho họ, trả phần Thầy và phần con".

Ðó là lời Chúa.

 Mt 17, 21-26

Cảm Nghiệm Suy Niệm

Nội Thuế = Nộp Mạng

Hôm nay, Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên, bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu thuật lại cho chúng ta 2 sự kiện liên quan đến lời Chúa Kitô tiên báo lần đầu tiên về cuộc Vượt Qua của Người và liên quan đến vấn đề nộp thuế đền thờ của Người.

Lời Chúa Kitô tiên báo lần đầu tiên về cuộc Vượt Qua của Người: "Khi thầy trò tụ họp ở miền Galilêa, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: 'Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại'. Các môn đệ buồn phiền lắm".

Vấn đề nộp thuế đền thờ của Người: "Khi thầy trò tới Caphanaum, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi Phêrô: 'Thầy của các anh không nộp thuế sao?' Ông đáp: 'Có chứ!' Ông về tới nhà, Chúa Giêsu đón hỏi ông: 'Anh Si-môn, anh nghĩ sao? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?' Phêrô đáp: 'Thưa, người ngoài'. Chúa Giêsu liền bảo: 'Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh'".

Có thể nói 2 sự kiện này có liên hệ mật thiết với nhau, chứ không phải là hai sự kiên hoàn toàn tách biệt chẳng nhắm nhò gì với nhau. Sự kiện thứ nhất là một sự kiện lịch sử và thực hữu. Còn sự kiện thứ hai là một sự kiện cụ thể nhưng mang tính cách của một dụ ngôn, hàm chứ những ý nghĩa ám chỉ sâu xa liên quan tới sự kiện thứ nhất.

Thật vậy, sự kiện chính yếu trong bài Phúc Âm hôm nay là lời Chúa Giêsu tiên báo lần đầu tiên về cuộc vượt qua của Người từ khổ giá tới phục sinh, và sự kiện thứ hai về vấn đề nộp thuế đền thờ của cả Chúa Giêsu và Tông Đồ Phêrô là sự kiện ám chỉ đến cuộc vượt qua của riêng Chúa Giêsu, thậm chí bao gồm cả Tông Đồ Phêrô nữa.

Không phải hay sao, nếu đền thờ là nhà Cha của Người (xem Gioan 2:16), mà Người là Con của Cha, thì Người tất nhiên được ở free, tức là "con cái được miễn" không phải đóng thuế như những "người ngoài", đúng như Người đã nói với tông đồ Phêrô.

Đền thờ ở đây đồng thời còn ám chỉ đến thân xác của Chúa Kitô (xem Gioan 2:19,21) sẽ bị trao "nộp" (chữ "nộp" trong Việt ngữ ở đây được sử dụng 2 lần cho 2 sự kiện khác nhau trong bài Phúc Âm: "nộp" thuế và "nộp" mạng) cho thành phần giáo quyền trong dân để họ ra tay phá hủy đi. Vậy việc Chúa Giêsu nộp thuế đến thờ ám chỉ việc Người nộp mình vào tay thành phần âm mưu sát hại Người.

Phải chăng đó là lý do Chúa Giêsu bảo tông đồ Phêrô "ra biển thả câu" để bắt "cá", một sinh vật ám chỉ đến cái chết của Người trong ngôi mồ, một cái chết đã được tiên báo ở sự kiện Tiên Tri Giona ở trong bụng cá 3 ngày đêm, và nhờ cái chết này của Người mà Người mới có thể trả thuế đền thờ, ám chỉ Người mới có thể xây lại đền thờ thân thể Người bằng cuộc phục sinh của Người?

Chúng ta chắc không thắc mắc về vấn đề làm sao Chúa Giêsu lại biết được con cá đầu tiên Tông Đồ Phêrô câu được lại có "một đồng tiền bốn quan", vừa đủ trả tiền thuế đền thờ cho cả Người lẫn tông đồ Phêrô, cho bằng thắc mắc về vấn đề tại sao số tiền ấy lại chỉ được sử dụng để trả thuế đền thờ cho "phần của Thầy và phần của anh", nghĩa là chỉ cho tông đồ Phêrô mà không cho các tông đồ khác nữa.

Xin thưa, là vì trong các tông đồ chỉ duy mình tông đồ Phêrô là được Chúa Kitô báo cho biết trước số phận sẽ được kết thúc ra sao (xem Gioan 21:18), một số phận không khác gì của Người và như Người, nên Người đã kêu gọi vị tông đồ thủ lãnh này là "hãy theo Thày" (Gioan 21:19), nghĩa là ngài sẽ "được dự phần với Thày" (Gioan 13:8), ở chỗ ngài cũng sẽ trở thành một vị mục tử nhân lành hiến mạng sống mình vì chiên như Người (xem Gioan 10:11).

"Anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh'". Trong lời Chúa Giêsu bảo tong đồ Phêrô trên đây có chi tiết "một đồng tiền bốn quan", và trong Bài Đoc 1 hôm nay, Tiên Tri Êzêkiên cũng thị kiến thấy "bốn con vật hình dáng giống như hình người". Không biết 4 quan tiền ở Bài Phúc Âm và 4 con vật ở Bài Đọc 1 hôm nay có liên hệ gì với nhau hay chăng, nhưng cả 2 đều liên quan đến một thực tại quan trọng hơn và cao trọng hơn chúng mà chúng phải hướng về và phục vụ.

Nếu ở Bài Đọc 1 Tiên Tri Êzêkiên đã thấy: "trên không trung, trên đỉnh đầu chúng (4 con vật), có cái gì như một viên ngọc thạch, hình như chiếc ngai, và trên ngai đó, phía trên hẳn, có hình giống như hình người. Và tôi thấy người như vàng pha sáng chói, bên trong, tứ bề khác nào như lửa, từ lưng người trở lên, và từ lưng trở xuống, tôi thấy có gì như lửa chiếu sáng chung quanh, giống như cái mống hiện ra trên mây trong ngày mưa: đó là hình thể chiếu sáng chung quanh. Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa. Tôi nhìn thấy thì sấp mặt xuống đất", thì ở Bài Phúc Âm, "đồng tiền bốn quan" được sử dụng để "nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh'".

Đó là lý do, chính vì tất cả mọi sự đều phải qui về Thiên Chúa là cùng đích của mình, Đấng thậm chí có thể biến dữ thành lành, có thể sử dụng mọi sự theo ý muốn tối hậu của Ngài, mà Bài Đáp Ca hôm nay đã chất chứa tâm tình ngợi khen chúc tụng tôn vinh Thiên Chúa như sau:

1) Hãy ca tụng Chúa từ muôn cõi trời, hãy ca tụng Người trên nơi cao thẳm. Các thiên thần Chúa, hãy ca tụng Người đi; ca tụng Người đi, hỡi các đạo thiên binh.

2) Quân vương địa cầu và tất cả chư dân, quan chức và các vị chính quyền nơi cõi đất, các thanh nhiên và cả những cô trinh nữ, những ông cụ già với đoàn con trẻ.

3) Họ hãy ca tụng danh Chúa, vì danh Người siêu phàm, độc nhất, oai nghiêm Người tràn lan trên trời dưới đất, và Người nâng cao quyền thế dân Người.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - CN19TN-B- BANH SU SONG PDF Print E-mail

Phụng Vụ Lời Chúa

Bài Ðọc I: 1 V 19, 4-8

"Nhờ sức của nuôi ấy, ông mới đi tới núi của Thiên Chúa".

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, Êlia đi một ngày đàng vào trong hoang địa. Khi đến nơi kia, và ngồi dưới gốc cây tùng, ông xin được chết mà rằng: "Lạy Chúa, đã đủ rồi, xin cất mạng sống con đi: vì con chẳng hơn gì các tổ phụ con". Rồi ông nằm ngủ dưới bóng cây tùng. Và đây Thiên Thần Chúa đánh thức ông và bảo rằng: "Hãy chỗi dậy mà ăn". Ông nhìn thấy gần đầu ông có chiếc bánh lùi và một bình nước: ông ăn uống, rồi ngủ lại. Thiên Thần Chúa trở lại đánh thức ông lần thứ hai và bảo: "Hãy chỗi dậy mà ăn: vì đường ngươi phải đi còn xa". Ông liền chỗi dậy ăn uống, và nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn mươi ngày bốn mươi đêm mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9

Ðáp: Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao (c. 9a).

Xướng: 1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. - Ðáp.

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi điều lo sợ. - Ðáp.

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. - Ðáp.

4) Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa, và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai tìm nương tựa ở nơi Người. - Ðáp.

Bài Ðọc II: Ep 4, 30 - 5, 2

"Anh em hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã sống".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, anh em chớ làm phiền hà Thánh Thần của Thiên Chúa, vì trong Người, anh em được ghi ấn tín để chờ đợi ngày cứu chuộc đến. Anh em hãy loại ra khỏi anh em mọi thứ gay gắt, tức giận, nóng nảy, dức lác, chửi rủa, cùng mọi thứ độc ác. Anh em hãy ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô. Vậy anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, như con cái rất yêu dấu của Người: hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã yêu thương chúng ta và phó Mình làm của dâng và lễ tế thơm tho ngọt ngào dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 15, 15b

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết". - Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 41-52

"Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, những người Do-thái kêu trách Chúa Giêsu, vì Người đã phán rằng: "Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống". Họ nói: "Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông. Vậy làm sao ông lại nói: 'Ta bởi trời mà xuống'".

Chúa Giêsu trả lời cùng họ rằng: "Các ngươi chớ thì thầm với nhau. Không ai đến được với Ta nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Trong sách các tiên tri có chép rằng: 'Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo'. Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta. Không một ai đã xem thấy Cha, trừ Ðấng bởi Thiên Chúa mà ra, Ðấng ấy đã thấy Cha. Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời.

"Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Ðây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".

Ðó là lời Chúa.

Related image

Suy Nghiệm Lời Chúa

Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật 19 Thường Niên Năm B hôm nay vẫn tiếp tục, như 2 Chúa Nhật tuần vừa rồi, 17-18, cũng như 2 Chúa Nhật tuần tới đây, 20-21, theo Phúc Âm của Thánh ký Gioan, chứ không phải của Thánh ký Marco. Và đoạn Phúc Âm theo Thánh ký Gioan được Giáo Hội cố ý chọn cho 5 Chúa Nhật Thường Niên Năm B liền nhau này là đoạn 6, đoạn về bài giảng Bánh Hằng Sống của Chúa Giêsu.

Thật vậy, đời sống của con người trên trần gian này, nói chung, là một cuộc hành trình đức tin, dù họ là một kẻ vô đạo. Bởi tự bản chất là loài linh ư vạn vật, được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và tương tự như Thiên Chúa, con người luôn hướng về và tìm kiếm chân thiện mỹ, tìm kiếm một hạnh phúc chân thật, tìm kiếm một sự sống bất diệt vô cùng bật tận v.v. Bởi thế mà họ không thể nào trọn vẹn thỏa nguyện và viên mãn cho đến khi đạt đến cùng đích của mình là Thiên Chúa.

Tuy nhiên, dầu sao cũng chỉ là tạo vật hữu hình và hữu hạn, thuộc hạ giới, con người chỉ xu hướng về những gì tầm thường và thấp hèn trong tầm mức và khả năng hạn hẹp của mình thôi. Nên con người mới có những suy nghĩ tự nhiên nông cạn và trần tục có thể thông cảm được của mình, như phản ứng của những người Do Thái trong Bài Phúc Âm hôm nay, dù chính họ đã chứng kiến thấy dấu lạ nơi bánh hóa nhiều họ được thưởng thức trước đó: "Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông. Vậy làm sao ông lại nói: 'Ta bởi trời mà xuống'".

Đó là lý do họ đã được nghe chính Chúa Kitô khẳng định: "Không ai đến được với Ta nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết." Nghĩa là, loài người muốn thấu hiểu được thực tại thần linh vô cùng siêu việt và huyền nhiệm, chẳng những phải được chính Thiên Chúa tỏ mình ra cho, mà còn phải được Ngài tác động hay soi động bề trong nữa mới hiểu được, và tác động thần linh của Ngài cần phải được con người đáp ứng bằng đức tin.

Thực tại thần linh được mạc khải trong bài Phúc Âm hôm nay liên quan đến Chúa Kitô, Đấng trước mắt của con người trần thế chỉ là một nhân vật lịch sử mang tên Giêsu quê ở Nazarét, con của một bác thợ mộc Giuse tầm thường nghèo khó, như chính thành phần thính giả đã nhận định không sai về Người: "Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông".

Thế nhưng, tất cả sự thật về nhân vật lịch sử Giêsu Nazarét này không phải chỉ có thế, mà là chính những gì được Người tỏ mình ra cho họ biết như một mạc khải thần linh và là một mầu nhiệm đức tin, như chính Người đã tuyên bố với họ ở cuối Bài Phúc Âm hôm nay:

"Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Ðây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".

Đúng thế, nhân vật lịch sử Giêsu Nazarét này, tự bản thân là "bánh ban sự sống", "bánh bởi trời xuống", bánh ban sự sống thần linh, sự sống đích thực, sự sống bất diệt, chứ không phải sự sống thể lý, sự sống vật chất cho thân xác, như dân Do Thái đã từng được "ăn manna trong sa mạc" nhưng "đã chết".

Một hình ảnh cho thấy phần nào sự sống thần linh vô cùng bật tận được Chúa Giêsu nói tới về mình là "Bánh ban sự sống" đó là, như được Sách Chư Vương Quyển 1 ở Bài Đọc 1 hôm nay thuật lại, những gì được thiên thần mang đến cho tiên tri Êlia đang mệt mỏi về cả phần hồn lẫn phần xác, trên con đường tẩu thoát sau biến cố ông phục hồi đức tin cho dân Do Thái: "Lạy Chúa, đã đủ rồi, xin cất mạng sống con đi: vì con chẳng hơn gì các tổ phụ con". Rồi ông nằm ngủ dưới bóng cây tùng".

Thế nhưng, chính nhờ lương thực bình thường nhưng lạ lùng này là "chiếc bánh lùi và một bình nước", mà vị tiên tri của Chúa, sau khi ăn hai lần, "nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn mươi ngày bốn mươi đêm mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa".

Ở câu cuối cùng của bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Kitô còn mạc khải một thực tại thần linh nữa, liên quan mật thiết bất khả phân ly với thực tại thần linh "bánh ban sự sống... từ trời xuống" là bản thân Người, hay nói đúng hơn, Người đã mạc khải một cách trọn vẹn về "bánh ban sự sống ... từ trời xuống" như thế này: "Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".

Qua câu mạc khải cuối cùng của bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu kín đáo ám chỉ đến cuộc khổ giá của Người nói riêng và cuộc Vượt Qua của Người nói chung, một cuộc Vượt Qua trực tiếp liên quan đến thân xác của Người, ở chỗ, xác thịt của Người đã phải chịu khổ nạn và tử giá của Người "để làm giá chuộc cho nhiều người" (Mathêu 20:28), cũng là xác thịt đã sống lại từ cõi chết để tiêu diệt tội lỗi cùng sự chết và thông ban sự sống và Thánh Linh cho chung loài người qua Giáo Hội của Người.

Đó là lý do, cảm nghiệm được thực tại thần linh về mầu nhiệm "bánh ban sự sống... từ trời xuống" là xác thịt khổ nạn, tử giá và phục sinh của Chúa Kitô như thế mà trong Thư gửi giáo đoàn Ephêsô ở Bài Đọc 2 hôm nay, vị tông đồ dân ngoại Phaolô mới khuyên Kitô hữu ở thành này như sau:

"Anh em hãy loại ra khỏi anh em mọi thứ gay gắt, tức giận, nóng nảy, dức lác, chửi rủa, cùng mọi thứ độc ác. Anh em hãy ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô. Vậy anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, như con cái rất yêu dấu của Người: hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã yêu thương chúng ta và phó Mình làm của dâng và lễ tế thơm tho ngọt ngào dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta".

Nếu Kitô hữu biết "ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô", Đấng "đã yêu thương chúng ta và phó Mình làm của dâng và lễ tế thơm tho ngọt ngào dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta" như thế, nghĩa là họ cảm nhận được "Chúa thiện hảo nhường bao" (phần cuối trong câu họa của Bài Đáp Ca hôm nay), họ mới có thể ngâm nga và vang lên những tâm tình hoan ca và kêu gọi của Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui.

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi điều lo sợ.

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn.

4) Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa, và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai tìm nương tựa ở nơi Người.

------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU BAY CN18TN-B PDF Print E-mail

Phụng Vụ Lời Chúa

Bài Ðọc I: (Năm II) Kb 1, 12 - 2, 4

"Người công chính sống được nhờ trung tín".

Trích sách Tiên tri Khabacúc.

Chớ thì ngàn xưa Chúa chẳng phải là Thiên Chúa, Chúa của tôi, là Ðấng Thánh của tôi? Vậy là chúng tôi không sao chết được. Lạy Chúa, Chúa đã đặt nó lên để xét xử, làm cho nó vững mạnh để trừng phạt. Mắt Chúa tinh sạch, không thể nhìn sự dữ, không thể xem sự gian ác. Tại sao Chúa lại nhìn những kẻ gian ác, và kẻ bất lương nuốt người công chính hơn nó, sao Chúa vẫn làm thinh?

Chúa để loài người như cá biển, như sâu bọ không có vua quan. Nó lấy lưỡi câu mà bắt hết, lấy chài mà kéo mọi sự, lấy lưới mà thu lượm: bởi thế nó hớn hở vui mừng. Vì vậy, nó cúng tế cho chài, nó dâng lễ vật cho lưới, vì bởi đấy nó được phần béo tốt và món ăn ngon. Lẽ nào nó cứ thả lưới không ngừng và luôn luôn tàn nhẫn sát hại các dân?

Tôi sẽ đứng ở vọng canh của tôi, đứng yên nơi thành lũy của tôi, tôi chờ xem Chúa dạy tôi thế nào, và trả lời ra sao cho điều tôi biện bạch? Chúa đáp lại tôi rằng: "Hãy chép điều ngươi thấy, hãy khắc nó vào tấm bảng để đọc được dễ dàng. Bởi hình lạ còn xa, nó sẽ xuất hiện trong thời sau hết và sẽ chẳng hư không. Nó kết duyên với ngươi, hãy chờ đợi nó, vì nó sẽ đến không trì hoãn. Chắc chắn nó sẽ đến, không sai. Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 9, 8-9. 10-11. 12-13

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Chúa (c. 11b).

Xướng: 1) Chúa ngự trị tới muôn đời, Người dựng vững ngai vàng ngõ hầu cai trị. Người công minh thống trị địa cầu, Người chính trực xét xử chư dân. - Ðáp.

2) Chúa là chỗ dung thân cho người bị ức, chỗ dung thân dành cho những lúc gian truân, để những ai nhìn biết uy danh, cậy trông vào Chúa, vì lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Ngài. - Ðáp.

3) Hãy đàn ca Chúa, Người ngự ở Sion; hãy loan truyền công cuộc Chúa khắp chư dân: vì Ðấng đòi nợ máu, Người nhớ họ, Người không quên tiếng kêu của những kẻ cơ bần. - Ðáp.

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! - Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 17, 14-19

"Nếu các con có lòng tin, thì chẳng có gì các con không làm được".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: "Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được". Chúa Giêsu đáp: "Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Hãy đem nó lại đây cho Ta". Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé. Và nó được lành ngay trong lúc ấy. Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: "Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?" Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Vì các con yếu lòng tin! Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: 'Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia', thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được".

Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm Lời Chúa

Hôm nay, bài Phúc Âm cho Thứ Bảy Tuần XVIII Thường Niên không phải là bài tiếp ngay sau bài Phúc Âm hôm qua, cuối đoạn 16 theo Phúc Âm Thánh Mathêu, mà là bài Phúc Âm sang đoạn 17, từ câu 14 đến 21, thay vì từ câu 1 đến câu 13. Bởi vì bài Phúc Âm từ câu 1 đến 13 mở đầu đoạn 17 là bài Phúc Âm về biến cố Chúa Giêsu biến hình trên núi, một biến cố đã được Giáo Hội cử hành hôm Thứ Năm vừa rồi (là ngày 6/8 trong tháng như năm 2015).

Bài Phúc Âm được Giáo Hội chọn đọc cho ngày cuối tuần XVIII Thường Niên hôm nay tường thuật về sự việc Chúa Giêsu trừ quỉ cho đứa con trai của một người đến xin Người, vì môn đệ của Người đã không thể trừ được quỉ cho con của ông ta:

"Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: 'Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được'".

Ở đây, chúng ta trước hết thấy rằng người cha của đứa con trai bị quỉ ám mà cũng không biết nó bị quỉ ám, bởi thế ông ta chỉ diễn tả hiện tượng lạ xẩy ra cho con ông ta, vì ông ta cho rằng nó chỉ bị "chứng kinh phong" mà thôi, đến độ mỗi khi bị giật kinh phong không thể làm chủ được mình thì chẳng còn biết sợ lửa thiêu hay nước ngập nữa. Lửa và nước ở trong trường hợp nạn nhân bị kinh phong này được hiểu theo nghĩa tiêu cực về có tính chất tiêu diệt (nước đại hồng thủy hay Biển Đỏ và lửa thiêu rụi thành Sodoma, lửa hỏa ngục không hề tắt), hơn là tích cực về sự sống (nước lời Chúa thông ban Thánh Linh) hay sức sống (lửa được Chúa Kitô mang từ trời xuống, lửa trong Biến Cố Thánh Linh Hiện Xuống).

Đời sống Kitô hữu cũng thế, có nhiều lúc chúng ta bị quỉ ám mà không biết. Ở chỗ, không điều khiển được bản thân mình, sống như thể bị bùa ngải, không còn biết nguy hiểm là gì. Điển hình nhất là hành động của những con người ngoại tình, thành phần biết trước rằng một khi họ phạm tội này họ sẽ bị mất linh hồn sa hỏa ngục - thế mà họ lại sợ bị sa hỏa ngục; họ sẽ bị mất danh giá nếu bị khám phá ra - nhưng lại không muốn bị ai khinh bỉ; họ sẽ bị mất lòng tin tưởng của người phối ngẫu - họ không muốn bị gọi là con đĩ hay thằng đểu, nhưng lại không muốn bị mất lòng tin nơi người phối ngẫu của mình; họ sẽ không còn thế giá dạy dỗ con cái - nhưng họ lại không muốn bị con cái khinh dể; họ có thể bị những bệnh tình dục nguy tử lây lan cả cho vợ chồng của mình - trong khi họ lại sợ mất mạng sống mình lẫn người phối ngẫu của mình.

Tóm lại, họ mù quáng điên cuồng đến độ tôn thờ người tình vụng trộm của họ như là một vị thần linh tối cao, hơn tất cả mọi sự trên đời này, đến độ họ dám hy sinh cả hồn lẫn xác cùng danh giá và hạnh phúc hôn nhân của mình cho con người thần linh nhục dục ấy.... một đối tượng bất xứng vì chỉ muốn hoan hưởng nhục dục đê hèn; họ được gì ở hành động ngoại tình mà họ phải trả bằng một giá bất chấp mọi sự quí giá nhất của họ: bất chấp Thiên Chúa là Đấng yêu thương họ đến cùng, hơn người tình vụng trộm của họ; bất chấp cha mẹ của mình bị mang tiếng là đã sinh ra một đứa con mất dậy lăng loàn như họ; bất chấp vợ chồng con cái của mình có thương yêu mình nhưng vẫn không bằng mối tình giả dối vụng trộm họ đang theo đuổi v.v. Đúng là họ bị chứng giật kinh phong trầm trọng đến độ không còn biết sợ cả lửa tiêu diệt lẫn nước dìm đắm họ.

Thế nhưng, trước nhan Thiên Chúa họ là một con người bị quỉ ám đáng thương. Bởi vậy, trong bài Phúc Âm hôm nay mới có chi tiết "Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé". Đúng thế, chỉ có Thiên Chúa mới trừ được ma quỉ và quyền lực chết chóc là những gì cầm buộc con người từ ngay sau nguyên tội mà thôi. Chính Con Thiên Chúa làm người "đã trừ bảy quỉ" cho một trong thành phần môn đệ nữ là "Maria được gọi là Mai Đệ Liên" của Người (xem Luca 8:2), và thậm chí còn biến nàng trở thành một vị tông đồ của các tông đồ của Người nữa (xem Gioan 20:11-18).

Chính các môn đệ cũng thắc mắc là tại sao các vị không trừ được quỉ, và đã được Chúa Giêsu trả lời cho các vị biết rằng: "Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: 'Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?' Chúa Giêsu bảo các ông rằng: 'Vì các con yếu lòng tin!'"

Đó là lý do sau khi nghe ông bố của đứa con trai bị quỉ ám cho biết các môn đệ của Người không trừ được quỉ ra khỏi con ông ta, Chúa Giêsu đã không than trách chung dân chúng và riêng ông bố đang xin Người trừ quỉ cho con ông ta, cho bằng chính các môn đệ của Người, thành phần đã được Người ban cho quyền trừ quỉ từ khi Người sai các vị đi truyền giáo trước kia (xem Mathêu 10:1) mà quyền trừ quỉ nơi các vị vẫn không có công hiệu gì nơi các vị trong trường hợp này, chỉ vì các vị yếu lòng tin: "Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa?"

Như thế, căn cứ vào trường hợp trừ quỉ được bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu thuật lại hôm nay thì không phải có quyền trừ quỉ mà trừ được quỉ đâu, nếu chính tác nhân trừ quỉ yếu đức tin. Đúng thế, nếu "ai được sinh bởi Thiên Chúa là kẻ chiến thắng thế gian và quyền năng chiến thắng thế gian là đức tin của chúng ta" (1Gioan 5:4) thì ai không có đức tin hay yếu đức tin không thể nào chiến thắng thế gian vốn thuộc quyền cai trị của ma quỉ sau nguyên tội.

Nếu "Con Thiên Chúa tỏ mình ra là để hủy hoại các việc làm của ma quỉ" (1Gioan 3:8) thì quả thực "Người chiến thắng thế gian là ai? Chính là người tin rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa"(1Gioan 5:5). Đó là lý do, như bài Phúc Âm hôm Thứ Năm tuần này cho thấy, ngay sau khi vừa tuyên xưng thật chính xác "Thày là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống" (Mathêu 16:16), tông đồ Phêrô đã bị Thày thậm tệ nguyền rủa là "đồ Satan" (Mathêu 16:23), vì ngài phán đoán theo thế gian hơn là theo Thiên Chúa, mà theo thế gian là theo ma quỉ, vậy thì trừ quỉ làm sao được là đúng lắm vậy!?!

Trái lại, nếu các tông đồ có đức tin mạnh mẽ thì các vị chẳng những trừ được quỉ mà còn làm gì cũng được nữa, kiểu "muốn gì được nấy", (giống trường hợp của người đàn bà Canaan trong bài Phúc Âm Thứ Tư tuần này), như lời Chúa Giêsu khẳng định kết bài Phúc Âm hôm nay: "Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: 'Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia', thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được".

"Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải" đây nghĩa là gì nếu không phải trong dụ ngôn về Nước Trời giống như hạt cải (xem Mathêu 13:31-32) mà hạt cải nhỏ bé nhất trở thành cây lớn nhất ám chỉ Chúa Kitô nhập thể tử giá (hạt nhỏ nhất) và phục sinh thăng thiên (cây lớn nhất), thì "lòng tin" của các môn đệ cần phải "lớn bằng hạt cải" đây có nghĩa là "lòng tin" của các vị cần phải đạt tới tầm vóc Chúa Kitô, nghĩa là "lòng tin" của các vị cần phải làm sao hoàn toàn tin tưởng vào Chúa Kitô, đến độ Chúa Kitô sống trong họ, biến họ trở thành chứng nhân trung thực và sống động của Người, tác nhân để Người tỏ mình ra và làm mọi sự trong họ, nhờ họ và qua họ. Nếu chỉ có Thiên Chúa mới trừ được ma quỉ thì Thiên Chúa ở nơi người nào hoàn toàn tin tưởng vào Ngài thì Ngài mới tỏ quyền năng trừ quỉ của Ngài ra qua họ và nhờ họ.

Đúng thế, nếu ma quỉ làm chủ những ai bị nó ám, bởi nhẹ dạ yếu tin, đến độ hắn toàn quyền điều khiển họ, đến độ họ dám làm tất cả những gì nguy hiểm nhất cho cả linh hồn lẫn thân xác của họ thế nào, thì Thiên Chúa ở nơi những tâm hồn được Ngài chiếm đoạt, nhờ lòng tin của họ, cũng sẽ tỏ quyền năng vô địch của Ngài ra nơi họ, dùng họ khu trừ ma quỉ như vậy. Có thể nói bài Phúc Âm hôm nay trình thuật lại một cuộc chiến giữa quyền lực sự dữ (quỉ ám) và quyền lực sự sống (Chúa Kitô khu trừ ma quỉ) qua trung gian của con người ta (đứa con trai bị kinh phong và các môn đệ nếu có lòng tin bằng hạt cải).

Câu cuối cùng của Bài Đọc 1 hôm nay, trích từ Sách Tiên Tri Habacuc, rất thích hợp với ý nghĩa về lòng tin tưởng của Bài Phúc Âm hôm nay, đó là câu "Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín". Nghĩa là nhờ đức tin, vì nếu không tin tưởng sẽ không thể nào "trung tín", trái lại, sẽ "ngã gục", chứ đừng nói đến chuyện trừ được quỉ, cho dù có quyền trừ quỉ (trong khi kiêu ngạo như quỉ!) và có nhân danh Thày mình chăng nữa (trong khi sống như một tên phản kitô!). Đó là lý do Bài Đáp Ca hôm nay mới vang lên những tâm tình "cậy trông vào Chúa", Đấng "không quên tiếng kêu của những kẻ cơ bần".

1) Chúa ngự trị tới muôn đời, Người dựng vững ngai vàng ngõ hầu cai trị. Người công minh thống trị địa cầu, Người chính trực xét xử chư dân.

2) Chúa là chỗ dung thân cho người bị ức, chỗ dung thân dành cho những lúc gian truân, để những ai nhìn biết uy danh, cậy trông vào Chúa, vì lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Ngài.

3) Hãy đàn ca Chúa, Người ngự ở Sion; hãy loan truyền công cuộc Chúa khắp chư dân: vì Ðấng đòi nợ máu, Người nhớ họ, Người không quên tiếng kêu của những kẻ cơ bần.

---------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 149