Hoc Hoi De Song Dao
mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2224
mod_vvisit_counterHôm Qua8536
mod_vvisit_counterTuần Này42398
mod_vvisit_counterTuần Trước48347
mod_vvisit_counterTháng Này126621
mod_vvisit_counterTháng Trước232383
mod_vvisit_counterTất cả11578707

We have: 99 guests online
Your IP: 54.196.5.6
 , 
Today: Aug 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO - CN15TN-B PDF Print E-mail

HỌC HỎI-SỐNG VÀ CHIA SE LỜI CHÚA - CN15TN-B

Bài Ðọc I: Am 7, 12-15

"Hãy đi nói tiên tri cho dân Ta".

Trích sách Tiên tri Amos.

Trong những ngày ấy, Amasia (vị tư tế ở Bêthel) nói cùng Amos rằng: "Hỡi tiên tri, người hãy trốn sang đất Giuđa, sinh sống và nói tiên tri ở đó. Chớ tiếp tục nói tiên tri ở Bêthel, vì đó là thánh điện của vua và là đền thờ của vương quốc". Amos trả lời cùng Amasia rằng: "Tôi không phải là tiên tri, cũng không phải là con của tiên tri, nhưng là đứa chăn bò (và chuyên) đi hái trái sung. Khi tôi đang đi theo đàn chiên, thì Chúa dẫn tôi đi và nói cùng tôi rằng: "Ngươi hãy đi nói tiên tri cho dân Israel của Ta".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 84, 9ab -10. 11-12. 13-14

Ðáp: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, và ban ơn cứu rỗi cho chúng con (c. 8).

Xướng: 1) Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi. - Ðáp.

2) Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Tự mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống. - Ðáp.

3) Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái, đức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người. - Ðáp.

Bài Ðọc II: Ep 1, 3-10 {hoặc 3-14}

"Ngài đã chọn chúng ta trong Người trước khi tạo dựng thế gian".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Chúc tụng Thiên Chúa là Cha Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Ðấng đã chúc lành cho chúng ta bằng mọi phúc lành thiêng liêng trên trời, trong Ðức Kitô. Như Ngài đã chọn chúng ta trong Người trước khi tạo dựng thế gian, để chúng ta được nên thánh thiện và tinh tuyền trước mặt Ngài trong tình yêu thương.

Chiếu theo thánh ý Ngài, Ngài đã tiền định cho ta được phúc làm con nhờ Ðức Giêsu Kitô, để chúng ta ca tụng vinh quang ân sủng của Ngài mà Ngài đã ban cho chúng ta được ơn cứu chuộc nhờ máu Người, được ơn tha tội theo sự phong phú của ân sủng Ngài. Ân sủng này, Ngài đã đổ tràn đầy trên chúng ta với tất cả sự khôn ngoan thượng trí, khiến chúng ta được biết mầu nhiệm ý định của Ngài, theo ý Ngài đã định về Người, để kiện toàn trong thời gian viên mãn, là thâu hồi vạn vật trên trời dưới đất trong Ðức Kitô.

{Cũng trong Người mà chúng tôi được kêu gọi làm thừa tự, được tiền định theo ý định của Ngài là Ðấng tác thành mọi sự theo thánh ý Ngài, để chúng tôi trở thành lời ca vinh quang của Ngài, chúng tôi là những kẻ trông cậy vào Ðức Kitô. Trong Người, cả anh em nữa, sau khi anh em đã nghe lời chân thật là Tin Mừng cứu rỗi anh em, anh em đã tin và được ghi dấu Thánh Thần, như đã hứa. Người là bảo chứng phần gia nghiệp của chúng ta, để chúng ta được ơn cứu chuộc, và được ca ngợi vinh quang Ngài.}

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 1, 14 và 12b

Alleluia, alleluia! - Ngôi Lời đã làm người và đã ở giữa chúng ta. Những ai tiếp rước Người, thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mc 6, 7-13

"Người bắt đầu sai các ông đi".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi, Người ban cho các ông có quyền trên các thần ô uế. Và Người truyền các ông đi đường, đừng mang gì, ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép, và đừng mặc hai áo. Người lại bảo: "Ðến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó cho đến khi ra đi. Ai không đón tiếp các con, cũng không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ". Các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân.

Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm Lời Chúa

Chủ đề "sự sống" của Mùa Phục Sinh vẫn tiếp tục phản ảnh nơi Phụng Vụ Lời Chúa của Chúa Nhật XV Thường Niên Năm B, một sự sống cứu độ được tóm gọn trong chính câu đáp ca của ngày hôm nay: "Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, và ban ơn cứu rỗi cho chúng con".

Thật vậy, con người tạo vật không thể nào có thể tự cứu độ mình, như chủ trương "tự độ" của Phật giáo, mà là một ân huệ từ trời cao, được gọi là "ơn cứu rỗi", một "ơn cứu rỗi" hoàn toàn xuất phát bởi "lòng từ bi" của Thiên Chúa, Đấng ngay sau nguyên tội đã tự động hứa cứu rỗi con người (xem Khởi Nguyên 3:15).

"Ơn cứu rỗi" này, sau khi được Thiên Chúa hứa ban cho chung loài người sau nguyên tội, Ngài còn bắt đầu thực hiện trong giòng lịch sử của nhân loại nói chung và lịch sử cứu độ của dân Do Thái nói riêng, bằng cách tuyển chọn họ như một giòng dõi đặc biệt để từ đó xuất hiện một Đấng Thiên Sai Cứu Thế là Đức Giêsu Kitô Con của Ngài.

Thế rồi, trong giòng lịch sử cứu độ của dân Do Thái, Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất này đã liên tục tỏ mình ra cho họ bằng đủ mọi dấu kỳ sự lạ ngay trước mắt họ để giúp họ mỗi ngày một tin vào Ngài hơn, tin vào Vị Thiên Chúa thủy chung của họ, ở chỗ một khi đã hứa là Ngài sẽ hoàn thành đúng như lời Ngài hứa, bất chấp bản chất vừa mù quáng đầy yếu hèn lại cứng lòng luôn bất trung thất tín của họ với giao ước của Ngài, đến độ đã có 2 lần Ngài muốn ra tay tiêu diệt họ (xem Xuất Hành 32:10; Dân Số 14:12).

Ngài đã quả thực "tỏ lòng từ bi" với họ khi nhẫn nại với họ, bằng cách tiếp tục sai đến với họ chẳng những các vị cứu tinh dân tộc như thời Quan Án, sau khi họ đã vào Đất Hứa và trước thời Các Vua, mà còn cả các vị ngôn sứ của Ngài để nhắc nhở họ về giao ước của Ngài, nhờ đó cảnh giác lối sống bất xứng của họ và kêu gọi họ trở về với Ngài, và vì thế các vị ngôn sứ này thường trở thành nạn nhân bị dân chúng khủng bố tấn công, như trường hợp của Tiên Tri Amos trong bài đọc 1 hôm nay, vị tiên tri bị xua đuổi vì dám nói sự thật chống lại Jeroboam là vua của Israel bấy giờ:

"Trong những ngày ấy, Amasia (vị tư tế ở Bethel thân cận với Vua Jeroboam - biệt chú của người viết) nói cùng Amos rằng: 'Hỡi tiên tri, người hãy trốn sang đất Giuđa, sinh sống và nói tiên tri ở đó. Chớ tiếp tục nói tiên tri ở Bethel, vì đó là thánh điện của vua và là đền thờ của vương quốc'. Amos trả lời cùng Amasia rằng: 'Tôi không phải là tiên tri, cũng không phải là con của tiên tri, nhưng là đứa chăn bò chuyên đi hái sung. Khi tôi đang đi theo đàn chiên, thì Chúa dẫn tôi đi và nói cùng tôi rằng: Ngươi hãy đi nói tiên tri cho dân Israel của Ta'".

Chính Chúa Giêsu, đang khi còn tại thế, như bài Phúc Âm hôm nay cho thấy, cũng đã từng "gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi". Ở Phúc Âm Thánh ký Mathêu (10:1,5) khi sai các tông đồ đi thì không nói là đi "từng hai người"; Phúc Âm của Thánh ký Luca (9:1-2) cũng không nói đến sự kiện "từng hai người" trong trường hợp các tông đồ được sai đi này, mà chỉ trong trường hợp 72 môn đệ được sai đi thôi (10:1), nên sau khi Chúa Kitô Phục Sinh mới xẩy ra sự kiện 2 môn đệ cùng nhau đi về làng Emmau được vị Thánh ký này thuật lại (xem Luca 24:13).

Sở dĩ "các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân", như câu kết của bài Phúc Âm thuật lại cho thấy, nghĩa là hoàn thành một cách rất tốt đẹp, là vì những lý do sau đây:

1- Thành phần tông đồ thừa sai này đã được "Người ban cho các ông có quyền trên các thần ô uế", một thứ quyền chỉ có Con Thiên Chúa mới có và trao ban: "Con Thiên Chúa tỏ mình ra là để hủy diệt các công việc của ma quỉ" (1Gioan 3:8) - các vị tông đồ thừa sai thi hành quyền trừ quỉ này là dấu cho thấy "Vương quốc của Thiên Chúa đã gần đến" (Mathêu 10:7) rồi vậy;

2- Các vị ra đi với một tấm lòng hoàn toàn tin tưởng vào thần linh hơn là vào những phương tiện vật chất: "đi đường, không mang gì, ngoài cây gậy ("cây gậy" ở đây dường như ám chỉ đến quyền chủ chiên chăn dắt sau này của các tông đồ và của các vị thừa kế trong vai trò giáo hoàng và giám mục - suy diễn của người viết), không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép (chứ không đi chân đất, cho dù bên Phúc Âm của Thánh ký Mathêu thì klhông đi dép, nhưng theo chi tiết đi dép ở Phúc Âm Thánh Marcô ở đây dường như ám chỉ đến tinh thần siêu thoát của thành phần thừa sai truyền giáo hoàn toàn không dính bén một sự gì trên thế gian này, cho dù là bụi đất chăng nữa, là những gì nếu cần thì phủi bụi bỏ lại - suy diễn của người viết), và đừng mặc hai áo";

3- Các vị chấp nhận tất cả những gì xẩy ra cho các vị, dù bất lợi, bởi thành công hay thất bại của các vị là ở chỗ các vị có chu toàn sứ vụ của mình đúng với ý muốn của Đấng đã sai các vị hay chăng, chứ không phải là chỗ các vị được thế gian khen hay chê, do đó các vị vẫn bình an trong Chúa, không chịu trách nhiệm về những ai không chấp nhận các vị, mà hoàn toàn để Đấng đã sai các vị đi xét xử họ: "Đến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó cho đến khi ra đi. Ai không đón tiếp các con, cũng không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ".

Trước "lòng từ bi Chúa" được liên lỉ tỏ ra qua lịch sử cứu độ của dân Do Thái trong Cựu Ước, nhất là nơi Đức Giêsu Kitô "vào thời điểm viên trọn" (Galata 4:4), hay "trong thời gian viên mãn" được nhắc đến trong bài đọc 2 hôm nay, Vị Tông Đồ Dân Ngoại Phaolô, cũng ở trong bài đọc 2, đã không thể nào cầm mình mà không than lên với Kitô hữu giáo đoàn Êphêsô những cảm nhận thần linh đầy đức tin và lòng mến yêu tri ân cảm tạ sâu xa của ngài như sau:

"Chúc tụng Thiên Chúa là Cha Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Đấng đã chúc lành cho chúng ta bằng mọi phúc lành thiêng liêng trên trời, trong Đức Kitô. Như Ngài đã chọn chúng ta trong Người trước khi tạo dựng thế gian, để chúng ta được nên thánh thiện và tinh tuyền trước mặt Ngài trong tình yêu thương. Chiếu theo thánh ý Ngài, Ngài đã tiền định cho chúng ta được phúc làm con nhờ Đức Giêsu Kitô, để chúng ta ca tụng vinh quang ân sủng của Ngài mà Ngài đã ban cho chúng ta được ơn cứu chuộc nhờ máu Người, được ơn tha tội theo sự phong phú của ân sủng Ngài. Ân sủng này, Ngài đã đổ tràn đầy trên chúng ta với tất cả sự khôn ngoan thượng trí, khiến chúng ta được biết mầu nhiệm ý định của Ngài, theo ý Ngài đã định về Người, để kiện toàn trong thời gian viên mãn, là thâu hồi vạn vật trên trời dưới đất trong Đức Kitô".

Bài đáp ca hôm nay đã cho thấy những gì đã được chất chứa trong Phụng Vụ Lời Chúa của Chúa Nhật XV thế này:

1- "Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi": nghĩa là lúc nào Chúa cũng muốn cứu độ con người: "ơn cứu độ Chúa gần đến", muốn con người được bình an vui sống: "Người sẽ phán bảo về sự bình an", chỉ cần con người tỏ lòng "tôn sợ" Ngài thì sẽ được thấy "vinh quang của Chúa".

2- "Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Tự mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống": Đúng thế, "ơn cứu rỗi" xuất phát từ "lòng nhân hậu" và từ "đức công minh" của Thiên Chúa như "từ trời nhìn xuống", nhưng phải được "lòng trung thành" của con người như "từ mặt đất" đón nhận và đáp ứng, nhờ đó mới xẩy ra một cuộc "gặp gỡ nhau" và "hôn nhau âu yếm".

3- "Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái, đức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người": Phải, chính vì Thiên Chúa là Đấng "công minh" đầy từ bi thương xót, Đấng thấu suốt được tất cả bản chất yếu hèn và tội lỗi của con người, thành phần tạo vật không thể nào tự cứu được mình, mà Ngài đã tỏ mình ra cho họ bằng việc ra tay ban "ơn cứu độ" cho họ: "đức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

---------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU BAY C14TN-B PDF Print E-mail

Thứ Bảy CN14TN-B

Phúc Âm: Mt 10, 24-33

"Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Bêelgiêbul thì huống hồ là người nhà của Ngài. Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.

"Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Ðấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.

"Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời".

Ðó là lời Chúa.

sự sống bất khuất

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Bảy Tuần XIV Thường Niên, Chúa Giêsu tiếp tục huấn từ sai đi của Người với 12 tông đồ. Người tiếp tục bằng những lời trấn an các vị: "đừng sợ", sau khi đã tỏ cho các vị biết về số phận đầy gian nan khốn khổ của thành phần thừa sai như các vị trong bài Phúc Âm hôm qua.

"Đừng sợ" những ai chụp mũ xuyên tạc cho mình: "Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Belzebul thì huống hồ là người nhà của Ngài. Vậy các con đừng sợ những người đó".

"Đừng sợ" mới có thể rao giảng làm chứng: "Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà".

Ở đây Chúa Giêsu muốn nói đến sức mạnh vô địch của sự thật, một sự thật có sức giải phóng con người (xem Gioan 8:32), một "sự thật" cho dù có bị che giấu hay đè nén cuối cùng cũng được "thổ lộ". Bởi thế, Chúa Giêsu đã khuyên dạy các tông đồ rằng: "điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà".

Phải chăng "điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng" đây có nghĩa là những gì linh hồn Kitô hữu biết được qua đêm tối tăm đức tin như một cảm nghiệm thần linh, một xác tín siêu nhiên, cần phải loan truyền một cách trung thực như "nói nơi ánh sáng" hay "giữa ban ngày", "và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà" có nghĩa là những gì Kitô hữu cảm nhận được khi lắng đọng tâm hồn cầu nguyện thì hãy mang công bố công khai như "trên mái nhà"?

"Đừng sợ" thậm chí cả những ai sát hại mạng sống của mình: "Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần".

Ở đây Chúa Giêsu đã khôn khéo sử dụng những thí dụ cụ thể để chẳng những trấn an các môn đệ "đừng sợ" mà còn củng cố lòng tin tưởng của các vị nữa, bằng cách so sánh giá trị trổi vượt của các vị với loài chim, cũng như bằng hình ảnh tóc trên đầu rụng xuống, cả hai đều được Thiên Chúa quan phòng thần linh lưu ý, dù chúng chẳng là gì như sợi tóc rụng xuống hay chắng đáng gì như giá của 2 con chim sẻ.

"Đừng sợ" mới có thể tuyên xưng đức tin: "Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời".

"Đừng sợ" còn áp dụng cả cho trường hợp của Tiên Tri Isaia trong Bài Đọc 1 hôm nay, khi vị tiên tri này "nhìn thấy Thiên Chúa ngự trên ngai cao, và đuôi áo của Người phủ đền thờ. Các Thần Sốt Mến đứng trước mặt Người, mỗi vị có sáu cánh: hai cánh che mặt, hai cánh phủ chân và hai cánh để bay. Các vị đó luân phiên tung hô rằng: 'Thánh, Thánh, Thánh! Chúa là Thiên Chúa các đạo binh, toàn thể địa cầu đầy vinh quang Chúa!' Các nền nhà đều rung chuyển trước tiếng tung hô, và Ðền thờ đầy khói", thì tự nhiên cảm thấy: "Vô phúc cho tôi, tôi chết mất! Vì lưỡi tôi nhơ bẩn, mắt tôi trông thấy Ðức Vua, Người là Chúa các đạo binh".

Nhưng chính vị Thiên Chúa vô cùng uy nghi cao cả vĩ đại mà vị tiên tri này chiêm ngưỡng thấy đó đã biết được tất cả sự thật nơi con người mà Ngài đã tuyển chọn và sai đi làm tiên tri cho Ngài, nên, trước khi sai con người ấy đi, Ngài chẳng những đã cho con người này thị kiến thấy chính Ngài, mà còn sai thiên thần của Ngài đến thanh tẩy con người ấy cho xứng đáng với vai trò tiên tri được Ngài trao cho nữa. Bởi thế mà "lúc đó có một trong các Thần Sốt Mến bay đến tôi, tay cầm cục than cháy đỏ mà ngài đã dùng cặp gắp từ trên bàn thờ. Ngài đặt than lửa vào miệng tôi và nói: 'Hãy nhìn xem, than lửa này đã chạm đến lưỡi ngươi, lỗi ngươi được xoá bỏ, tội của ngươi được tha thứ'. Và tôi nghe tiếng Chúa phán bảo: 'Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi cho Chúng Ta?' Tôi liền thưa: 'Này con đây, xin hãy sai con'".

Vị tiên tri của Bài Đọc 1 hôm nay vì được chính Thiên Chúa tuyển chọn và sai đi, nên được Ngài trang bị cho xứng với vai trò ngôn sứ của một vị Thiên Chúa uy nghi cao cả và làm chứng cho vị Thiên Chúa là Đấng Tối Cao này, vị Thiên Chúa được Bài Đáp Ca hôm nay chúc tụng ngợi khen như sau:

1) Chúa làm Vua, Ngài đã mặc thiên oai, Chúa đã vận uy quyền, Ngài đã thắt long đai.

2) Và Ngài giữ vững địa cầu, nó sẽ không còn lung lay. Ngai báu của Ngài thiết lập từ muôn thuở; tự đời đời vẫn có Chúa.

3) Lời chứng bảo của Ngài rất đáng tin; lạy Chúa, sự thánh thiện là của riêng nhà Ngài, cho tới muôn muôn ngàn đời.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

--------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - NGAY 13-7-2018 PDF Print E-mail

Thứ Sáu CN14TN-B

Bài Ðọc I: (Năm II) Hs 14, 2-10

"Chúng tôi sẽ không còn nói rằng: Thần minh chúng tôi là sản phẩm do tay chúng tôi làm ra".

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Ðây Chúa phán: "Hỡi Israel, hãy trở về với Chúa là Thiên Chúa ngươi, vì ngươi đã gục ngã trong đường tội ác. Các ngươi hãy mang lời Chúa và trở về với Chúa; các ngươi hãy thưa rằng: 'Xin hãy xoá bỏ mọi tội ác, và nhận điều lành. Chúng tôi dâng lên Chúa của lễ ca tụng. Assurô sẽ không giải thoát chúng tôi; chúng tôi sẽ không cỡi ngựa và sẽ không còn nói rằng: Thần minh chúng tôi là sản phẩm do tay chúng tôi làm ra, vì nơi Chúa, kẻ mồ côi tìm được sự thương xót'.

"Ta sẽ chữa sự bất trung của họ và hết lòng yêu thương họ, vì Ta đã nguôi giận họ. Ta sẽ như sương sa, Israel sẽ mọc lên như bông huệ, và đâm rễ như chân núi Liban. Các nhánh của nó sẽ sum sê, vẻ xinh tươi của nó như cây ôliu và hương thơm của nó như hương thơm núi Liban. Thiên hạ sẽ đến ngồi núp dưới bóng mát của nó, họ sống bằng lúa mì và lớn lên như cây nho. Nó sẽ được lừng danh như rượu Liban.

"Hỡi Ephraim, tượng thần giúp ích gì cho ngươi không? Chính Ta sẽ nhậm lời và săn sóc ngươi, cho ngươi mọc lên như cây hương nam xinh tươi. Nhờ Ta, ngươi sẽ sinh hoa kết quả. Ai là người khôn ngoan hiểu được các việc này, ai là người sáng suốt biết được các việc đó? Vì chưng đường lối của Chúa là đường ngay thẳng và những người công chính sẽ đi trên đó, còn các người gian ác sẽ gục ngã trên đó".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 50, 3-4. 8-9. 12-13. 14 và 17

Ðáp: Miệng con sẽ loan truyền lời ca khen Chúa (c. 17b).

Xướng: 1) Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả đức từ bi; xin rửa con tuyệt gốc lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng tội ác. - Ðáp.

2) Nhưng Chúa ưa sự thật trong tâm khảm, và trong đáy lòng, Chúa dạy con điều khôn. Xin dùng cành hương thảo rảy con thanh khiết; xin tẩy rửa cho con được hơn tuyết trắng tinh. - Ðáp.

3) Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con. - Ðáp.

4) Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ, với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Lạy Chúa, xin mở môi con, miệng con sẽ loan truyền lời ca khen. - Ðáp.

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! - Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy vào Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 10, 16-23

"Không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Này, Thầy sai các con đi như những con chiên ở giữa sói rừng. Vậy các con hãy ở khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như bồ câu. Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con.

"Anh sẽ đem nộp giết em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại với cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ. Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật các con: Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel trước khi Con Người đến".

Ðó là lời Chúa.

chứng nhân - mặt trái

Tiếp tục bài huấn dụ sai đi của mình với các tông đồ, nếu trong bài Phúc Âm hôm qua, Chúa Giêsu nói đến mặt phải của sứ vụ thừa sai tông đồ, thì trong bài Phúc Âm cho Thứ Sáu Tuần XIV Thường Niên tuần này, Chúa Giêsu nói đến mặt trái của sứ vụ ấy, liên quan đến số phận gian nan khốn khổ bất khả phân ly với sứ vụ chứng nhân của các vị.

"Này, Thầy sai các con đi như những con chiên ở giữa sói rừng. Vậy các con hãy ở khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như bồ câu. Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết".

Nếu "rắn" tiêu biểu cho ma quỉ tinh quái cám dỗ, như trong vườn địa đường, và nếu "bồ câu" tiêu biểu cho Thánh Linh, như trong biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa ở Sông Dược Đăng, thì "khôn như rắn" đây có nghĩa là hãy tỉnh thức đề phòng các mưu chước quỉ quyệt của ma quỉ, và "chân thật như bồ câu" đây nghĩa là hãy đơn sơ dễ dậy với Thánh Linh, vì không theo tác động của Thánh Linh, con người không thể nào chiến thắng ma quỉ tinh khôn hơn con người rất nhiều.

Nguyên tắc "khôn như rắn, chân thật như bồ câu" này có thể được áp dụng ngay trong Bài Phúc Âm hôm nay, ở 2 điều: 1- "khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì"; 2- "Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác".

Thế nhưng, Chúa Giêsu đồng thời cũng trấn an các vị với 3 điều để các vị có thể tin tưởng chống đỡ, khôn ngoan tồn tại cho đến khi hoàn thành sứ vụ của các vị như sau:

"Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con.... Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ. Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật các con: Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel trước khi Con Người đến".

Điều thứ nhất trong 3 điều này đó là tin tưởng chống đỡ: "khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con". Đúng thế, vì là việc của Thiên Chúa, Ngài sẽ lo việc của Ngài và bảo vệ thành phần thừa sai của Ngài, nhất là trong những lúc chúng từ của họ lên đến mức tột đỉnh và hùng hồn nhất.

Ở đây Chúa Kitô khuyên các tông đồ hãy lợi dụng chính lúc gian nan khốn khó nhất của mình để làm chứng về Người, để cho thấy rằng "bóng tối không thể át được ánh sáng" (Gioan 1:5), vì quyền lực trần gian chính là đối tượng, như một Philatô, cần phải được sự thật giải phóng trước hết và trên hết (xem Gioan 8:32). Và số phận chứng nhân tông đồ của các ngài không thể tách lìa với bách hại vì danh Người, như chính Người cũng đã bị như thế, và càng như thế lại càng nên giống Người, và càng cho thấy họ là chứng nhân đích thực của người.

Điều thứ hai trong ba điều đó là khôn ngoan tồn tại: "Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác". Ở đây Chúa Giêsu cho phép các tông đồ được trốn tránh những bách hại xẩy ra, không phải vì sợ chết cho bằng vì lợi ích cho chung đoàn chiên, không phải vì liều lĩnh cho bằng quí trọng mạng sống. Chính Chúa Giêsu mấy lần cũng tự thoát khỏi tay những kẻ tìm bắt Người khi chưa tới giờ của Người (xem Luca 4:30; Gioan 8:59).

Điều thứ ba trong ba điều đó là hoàn thành sứ vụ: "Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel trước khi Con Người đến". Câu này có thể Chúa Giêsu ám chỉ đến Cuộc Vượt Qua của Người hơn là đến việc Người tái giáng lần thứ hai. Nghĩa là các tông đồ chưa rao giảng xong cho thành phần "chiên lạc của Nhà Israel" thì đã đến thời điểm các vị cần phải theo Người lên Giêrusalem, nơi Người 3 lần đã tiên báo cho các vị về số phận kết thúc của Người ở đó. Câu này cũng có thể ám chỉ cho dù Chúa Kitô đã hoàn tất vai trò Thiên Sai Cứu Thế của mình để cứu cả nhân loại khỏi tội lỗi và sự chết mà riêng dân Do Thái của Người vẫn chưa tin vào Người... "cho tới khi đủ số dân ngoại" (Roma 11:25-26).

Đúng thế, việc các vị môn đệ thừa sai tông đồ được Chúa Kitô sai đi rao giảng cho "chiên lạc nhà Israel" chỉ là việc dọn đường cho Người mà thôi, chứ không phải là chính việc cứu độ con người. Bởi thế, cho dù các vị có hoàn thành sứ vụ của mình trên khắp đất nước Do Thái chăng nữa, thì vẫn phải tiến đến tột đỉnh của mạc khải thần linh là cuộc Vượt Qua cứu độ của Chúa Kitô, một cuộc Vượt Qua cứu độ chẳng những cho riêng dân Do Thái là thành phần "chiên lạc Nhà Israel" mà còn chung cho cả nhân loại (bao gồm tất cả dân ngoại không phải dân Do Thái nữa), nhưng qua môi giới dân Do Thái, một sự thật đã được chính Thiên Chúa tiên báo trong lời hứa với tổ phụ Abraham (xem Khởi Nguyên 22:18), cũng như qua miệng Tiên Tri Hôsêa trong Bài Đọc I hôm nay:

"Ta sẽ chữa sự bất trung của họ và hết lòng yêu thương họ, vì Ta đã nguôi giận họ. Ta sẽ như sương sa, Israel sẽ mọc lên như bông huệ, và đâm rễ như chân núi Liban. Các nhánh của nó sẽ sum sê, vẻ xinh tươi của nó như cây ôliu và hương thơm của nó như hương thơm núi Liban. Thiên hạ sẽ đến ngồi núp dưới bóng mát của nó, họ sống bằng lúa mì và lớn lên như cây nho. Nó sẽ được lừng danh như rượu Liban".

Chính dân Do Thái của Thiên Chúa, dù được đặc tuyển duy nhất giữa muôn dân, mà nhất là dù được trở thành môi giới hay môi trường cho ơn cứu độ của Thiên Chúa thông ban cho chung loài người, chính họ cũng cần phải nhận biết Thiên Chúa mới được rỗi, chứ không phải đã là người Do Thái, người thuộc về thành phần dân được đặc tuyển của Thiên Chúa là tự nhiên được cứu độ, nếu không tỏ ra xứng đáng với lòng thương xót vô cùng bất tận của Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất hằng tỏ mình ra trong giòng lịch sử cứu độ của họ, thành phần cũng liên lỉ bất trung với Ngài, nhưng cũng biết ăn năn sám hối về lỗi lầm của mình và van xin cùng Ngài, như tâm tình của Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Lạy Chúa, nguyện thương con theo lòng nhân hậu Chúa, xoá tội con theo lượng cả đức từ bi; xin rửa con tuyệt gốc lỗi lầm, và tẩy con sạch lâng tội ác.

2) Nhưng Chúa ưa sự thật trong tâm khảm, và trong đáy lòng, Chúa dạy con điều khôn. Xin dùng cành hương thảo rảy con thanh khiết; xin tẩy rửa cho con được hơn tuyết trắng tinh.

3) Ôi lạy Chúa, xin tạo cho con quả tim trong sạch, và canh tân tinh thần cương nghị trong người con. Xin đừng loại con khỏi thiên nhan Chúa, chớ thu hồi Thánh Thần Chúa ra khỏi con.

4) Xin ban lại cho con niềm vui ơn cứu độ, với tinh thần quảng đại, Chúa đỡ nâng con. Lạy Chúa, xin mở môi con, miệng con sẽ loan truyền lời ca khen.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - XEM LE QUA TRUYEN HINH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

Dự lễ qua đài truyền hình hoặc truyền thanh
có được coi là tham dự thánh lễ thật sự hay không?

Đáp:
Thánh lễ trên đài truyền hình hoặc truyền thanh là một thánh lễ đích thật, vì được truyền trực tiếp từ một giáo xứ hay một dòng tu. Nhưng đài truyền hình và truyền thanh không truyền hết được tất cả các phần và chi tiết của thánh lễ.


Thánh lễ được truyền hình và truyền thanh có những lợi điểm nhưng cũng có những giới hạn. Các phương tiện truyền thông này giúp cho những ai (bệnh nhân chẳng hạn) không thể đi đến nhà thờ có thể cầu nguyện trong sự hiệp thông với một cộng đoàn và liên kết với toàn thể Hội thánh. Họ được nghe các bài Sách Thánh Chúa nhật và nghe bài giảng chú giải thực dụng của Lời Chúa.

Vả lại, các tín hữu, nơi mà thánh lễ được truyền hình hoặc truyền thanh, cũng có ý thức trong việc lôi kéo, khuyến khích lòng thành và đạo đức của những ai đang phải sống cô quạnh để họ hiệp thông với Hội thánh qua phương tiện truyền thông.


Nhưng thánh lễ qua đài truyền hình hoặc truyền thanh không thể thay thế việc đến nhà thờ tham dự thánh lễ. Không phải việc xét dự lễ như thế có được xem như đã giữ luật buộc dự lễ ngày Chúa nhật hay chưa, bởi những người không thể di chuyển được vì do bệnh tật, do phải sống xa nhà thờ hay do thời tiết cản trở, đều không buộc phải đi lễ ngày Chúa nhật. Như thế, chúng ta không có lý do gì ngồi ở nhà, thực hiện điều mà đáng lẽ chúng ta phải làm ở nhà thờ.


Yếu tố đầu tiên của mọi bí tích, đó là cộng đoàn tín hữu đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa, và trong lời cầu nguyện, trong lúc nghe Lời Chúa và trong tình bác ái huynh đệ, họ cùng nhau cử hành sự chết và sự sống lại của Đức Giêsu Kitô.
(Trích từ tập sách "40 CÂU HỎI VỀ THÁNH LỄ" của Lm. Giuse Vũ Thái Hòa)

---------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - DOC KINH TIN KINH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tại sao đọc kinh Tin Kính?

Đáp:
Trong thánh lễ, một trong những giây phút liên hệ chặt chẽ với Lời Chúa, đó là lúc đọc kinh Tin Kính hay lời tuyên xưng đức tin. Kinh Tin Kính được đọc trong các lễ Chúa nhật và lễ trọng như là sự chấp nhận và đáp lại Lời Chúa mà giáo dân đã nghe trong các bài đọc và bài diễn giảng.


Kinh Tin Kính tóm tắt tất cả các điều căn bản của đức tin Kitô giáo. Đọc kinh Tin Kính là dấu hiệu nhìn nhận niềm tin của mọi Kitô hữu.


Có hai bản Kinh Tin Kính: Kinh Tin Kính các Tông Đồ và Kinh Tin Kính Nixêa.


1° Kinh Tin Kính các Tông Đồ, cũng gọi là Biểu Tín các Tông Đồ (symbole des Apôtres), là kinh Tin Kính xưa nhất, có từ thế kỷ thứ II. Bản này tổng hợp các công thức đã có trước đó. Từ thế kỷ thứ VI, bản này có hình thức như chúng ta thấy hiện nay. Đây là bản tuyên xưng những tín điều chính yếu nhất khi chịu phép Rửa.


2° Kinh Tin Kính Nixêa do Công Đồng Nixêa (Nicée) chấp thuận vào năm 325 nhằm đối phó với lạc thuyết Arianô chối bỏ thần tính của Chúa Giêsu Kitô. Sau đó bản này được Công Đồng Constantinople bổ túc vào năm 381 nhằm để xác quyết thần tính của Chúa Thánh Thần do nhiều bè rối chối bỏ, vì thế đôi khi người ta gọi bản này là kinh Tin Kính của các Công Đồng Nixêa-Constantinople. Giáo dân Việt Nam thường đọc bản này trong thánh lễ.
(Trích từ tập sách "40 CÂU HỎI VỀ THÁNH LỄ" của Lm. Giuse Vũ Thái Hòa)

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 144