mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2257
mod_vvisit_counterHôm Qua7908
mod_vvisit_counterTuần Này33052
mod_vvisit_counterTuần Trước54108
mod_vvisit_counterTháng Này188375
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11152968

We have: 141 guests online
Your IP: 54.198.86.28
 , 
Today: Jun 22, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO -CA NHA DUOC CUU-CV PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 4 at 2:10 AM
THAM KHẢO

CẢ NHÀ ĐƯỢC CỨU

"Hãy tin Chúa Giê-su thì ngươi và cả nhà ngươi sẽ được cứu rỗi." Công vụ 16:31
Có ba điều mỗi người chúng ta cần biết:
1. Chúa là ai?
2. Chúa đã làm gì cho chúng ta?
3. Chúa muốn chúng ta làm gì?
Có ba điều Chúa muốn tín hữu làm?
1. Ngồi xuống để thờ phượng Chúa.
2. Đứng lên để phục vụ người khác.
3. Đi ra để truyền giáo cứu người hư mất.
Tôi tin Chúa muốn chúng ta thờ phượng Chúa, học lời Chúa, phục vụ lẫn nhau và quan tâm đến linh hồn người khác. Chúng ta đã làm tốt khi ngồi thờ phượng Chúa, chúng ta cũng đã làm tốt khi đứng lên phục vụ người khác trong Hội Thánh, nhưng có lẽ không ai trong chúng ta đã làm tốt đủ trong việc ra đi cứu người hư mất. Hiện nay 90% người Việt vẫn còn lạc mất ngoài Chúa. Kinh Thánh phán: "Vì ai kêu cầu danh Chúa thì được cứu." Chúng ta phải giúp những người thân biết Chúa, tin Chúa và kêu cầu Chúa để được cứu. Người Việt thường nói, "Một giọt máu đảo hơn ao nước lã." Chúng ta cũng thường noí, "Anh em như thể tay chân." Không ai trong chúng ta muốn tay chân mình đứt lìa thân thể.
Có lẽ thờ phượng dễ, phục vụ dễ nhưng cứu người không dễ. Chúng ta đã thử, chúng ta thấy không thành công và chúng ta bỏ cuộc. Khó quá. Khó vì con người khác con vật, con người có quyền tự do quyết định. Con người dễ làm theo thói quen, con người cũng hay nghi ngờ. Chắc chắn cứu người không dễ, nhưng nên nhớ Chúa không để chúng ta làm một mình. Chúa truyền chúng ta hãy ra đi cứu người. Chúa sẽ đồng công với chúng ta. Chúng ta phải làm xong việc của mình, Chúa sẽ làm xong việc của Ngài.
Tôi quan tâm đến việc truyền giáo. Tôi muốn nhiều người Việt biết Chúa và kêu cầu Chúa để được cứu. Tôi tin rằng đây là việc Chúa muốn mỗi người tín hữu chúng ta phải làm. Không thể giao việc khó nầy cho người khác. Không ai có thể làm một mình. Mọi người hãy cùng làm. Chúng ta có thể làm thành công khi chúng ta học hỏi, thực tập, rút kinh nghiệm và làm tiếp. Năm lần bảy lượt, chú ý làm, chúng ta sẽ thành công. Hãy nghĩ đến con số những người mới tin Chúa sau năm 1975. Hoặc sau năm 1980. Sau năm 2000. Sau năm 2014... Nhiều người ngày nay tin Chúa là nhờ các tín hữu và Hội Thánh không ngừng công tác truyền giáo. Chúa Giê-su đã phán với nhà truyền giáo Phao-lô trong lúc khó khăn: "Đừng sợ chi; song hãy nói và chớ làm thinh; 10 ta ở cùng ngươi, chẳng ai tra tay trên ngươi đặng làm hại đâu; vì ta có nhiều người trong thành nầy. 11 Phao-lô ở lại đó một năm sáu tháng, dạy đạo Đức Chúa Trời trong đám họ." (Công vụ 18:9).
Năm nay tôi 65 tuổi, có vợ, có ba con và bảy cháu nội ngoại. Cả nhà tôi tin Chúa, các con tôi hầu việc Chúa, con dâu con rễ của tôi cũng hầu việc Chúa, các cháu tôi cũng tập tành thờ Chúa và hầu việc Chúa. Tôi cảm ơn Chúa vì ông bà nội tôi và cả ông bà ngoại tôi tin nhận Chúa từ rất lâu ở Đà Nẵng, ở Quảng Nam, từ khi Tin Lành mới truyền đến Việt Nam. Tôi cảm ơn Chúa vì ba mẹ tôi tin Chúa và truyền thụ đức tin lại cho tôi. Tôi cảm ơn Chúa đã kêu gọi tôi hầu việc Chúa. Thời gian đến nay đã 46 năm. Càng ngày tôi càng tạ ơn Chúa về sự kêu gọi của Ngài. Tôi cảm thấy có món nợ lớn đối với Chúa, với gia đình, dòng họ. Trong dòng họ nội ngoại của tôi hiện có 12 vị làm Mục Sư Tin Lành đang hầu việc Chúa khắp các nơi, trong nước và ngoài nước.
Tôi tin chắc CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU. Còn gia đình bạn thì sao? Bạn có dám nói chắc CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU không? Bạn có quan tâm đến sự cứu rỗi linh hồn của những người bà con nội ngoại của bạn không? Bạn có nghe tiếng Chúa hỏi: "Em ngươi ở đâu? (như Chúa hỏi Ca-in ngày xưa không?). Đây phải là mối quan tâm của mọi người con cái Chúa trong các Hội Thánh của chúng ta.
Trong thời gian vừa qua, Chúa mở mắt để tôi thấy muốn truyền giáo kết quả, chúng ta phải học gương và nghe lời dạy của Chúa cùng các môn đồ của Chúa. Tôi đã trình bày ý kiến môn đồ hóa theo gương Chúa Giê-su và gương Phao-lô, (đây là cả học trình của Viện Đào Tạo Môn Đồ Việt Nam), tôi biết có một số người đang nghiên cứu áp dụng. Tôi hy vọng Hội Thánh chung sẽ hiểu rằng nếu theo phương pháp cũ chúng ta sẽ được kết quả cũ, nhưng nếu theo phương pháp mới chúng ta sẽ hy vọng có kết quả mới. Phương pháp mới nầy không gì khác hơn là trở lại với phương pháp của Chúa Giê-su.
Hôm nay tôi muốn đề nghị cụ thể về một phương pháp truyền giáo chúng ta cần làm ngay. Chúng ta làm từ gần tới xa, bắt đầu từ thành Giê-ru-sa-lem của mỗi người chúng ta.
Tôi gọi đây là chương trình CÙNG NHAU CỨU CẢ GIA ĐÌNH với chủ đề mục tiêu CẢ NHÀ ĐƯỢC CỨU.
Hãy bắt đầu từ mỗi gia đình của chúng ta. Hãy suy nghĩ nếu mỗi người thành viên trong mỗi gia đình của mỗi Hội Thánh đều tin Chúa thì các nhà thờ sẽ đầy người và Chúa sẽ vui.
Tôi tin chắc Chúa Giê-su quan tâm đến gia đình và các trẻ em. Chúa muốn ban phước cho cả gia đình và các trẻ em trong gia đình. Chúa muốn cả nhà chúng ta được cứu, được phước, được thưởng. Chúa muốn làm phép lạ cho mỗi gia đình như Ngài đã làm phép lạ đầu tiên hóa nước thành rượu cho một gia đình mới tại làng Ca-na.
Trong Kinh Thánh tôi thấy khi Chúa ban phước, Ngài ban phước cho cả nhà. Bắt đầu từ Áp-ra-ham, Chúa hứa: "Vả, Đức Giê-hô-va có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. 2 Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. 3 Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước."(Sáng 12:1-3). Lời hứa nầy vẫn ứng nghiệm cho đến ngày nay.
Nhưng khi Chúa giáng hoạ, Ngài cũng giáng họa cả nhà. Hãy suy nghĩ khi Chúa phạt nhà A-can (Giô-suê 7:24-26), nhà Hê-li (1 Sa-mu-ên 2:28-36), khi Chúa phạt vợ chồng A-na-nia và Sa-phê-ra (Công vụ 5:1-11)...
Chúa quan tâm đến cả nhà, cả gia đình, cả dòng họ chúng ta. Chúa muốn cả nhà chúng ta được cứu. Chúa muốn cả nhà chúng ta được phước.
Ga-la-ti 6: 10
Vậy, đương lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhứt là cho anh em chúng ta trong đức tin.
Chúa cứu cả nhà Nô-ê
Sáng 6:14, 18
Ngươi hãy đóng một chiếc tàu bằng cây gô-phe, đóng có từng phòng, rồi trét chai bề trong cùng bề ngoài... Còn ta đây, ta sẽ dẫn nước lụt khắp trên mặt đất, đặng tuyệt diệt các xác thịt có sanh khí ở dưới trời; hết thảy vật chi ở trên mặt đất đều sẽ chết hết. 18 Nhưng ta sẽ lập giao ước cùng ngươi, rồi ngươi và vợ, các con và các dâu của ngươi, đều hãy vào tàu.
Sáng thế 7:1, 13
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Nô-ê rằng: Ngươi và cả nhà ngươi hãy vào tàu, vì về đời nầy ta thấy ngươi là công bình ở trước mặt ta.
13 Lại cũng trong một ngày đó, Nô-ê với vợ, ba con trai: Sem, Cham và Gia-phết, cùng ba dâu mình đồng vào tàu.
Hê-bơ-rơ 11:7
Bởi đức tin, Nô-ê được Chúa mách bảo cho về những việc chưa thấy, và người thành tâm kính sợ, đóng một chiếc tàu để cứu nhà mình;bởi đó người định tội thế gian, và trở nên kẻ kế tự của sự công bình đến từ đức tin vậy.
2 Phi-e-rơ 2:5
Ngài chẳng tiếc thế gian xưa, trong khi sai nước lụt phạt đời gian ác nầy, chỉ gìn giữ Nô-ê là thầy giảng đạo công bình, với bảy người khác mà thôi;
Lót được cứu nhờ bác Áp-ra-ham
Sáng 19:29
29 Vả, khi Đức Chúa Trời hủy diệt các thành nơi đồng bằng, tức là thành Lót ở, thì nhớ đến Áp-ra-ham, cứu Lót ra khỏi chốn phá tan đó.
Giô-sép cứu được cả nhà
Sáng thế 45:17-20
Pha-ra-ôn bèn phán cùng Giô-sép rằng: Hãy dặn các anh em ngươi rằng: Hãy chở đồ lên lừa, đi trở về xứ Ca-na-an, 18 rước cha và người nhà của các ngươi xuống ở cùng ta. Ta sẽ nhượng cho vật tốt nhứt trong xứ Ê-díp-tô, và các ngươi sẽ hưởng màu mỡ của đất. 19 Còn ta dặn ngươi hãy nói lại cùng họ như vầy: Hãy đem xe cộ từ xứ Ê-díp-tô về cho con nhỏ và vợ mình, cùng dời cha các ngươi xuống đây. 20 Đừng tiếc tài vật mình, vì vật tốt nhứt của xứ Ê-díp-tô sẽ về phần các ngươi.
Môi-se ra chỉ thị Chúa cứu các gia đình
Xuất 12:3
Hãy nói cho toàn hội chúng Y-sơ-ra-ên rằng: Đến ngày mồng mười tháng nầy, mỗi gia trưởng tùy theo nhà mình phải bắt một con chiên con. 4 Nếu nhà ít người quá ăn không hết một chiên con, hãy chung cùng người rất lân cận mình, tùy theo số người; và hãy tính cho mỗi chiên con tùy sức người ăn hết. (Đây là ngày chuẩn bị cho Lễ Vượt Qua).
Ra-háp nhờ đức tin cứu được cả nhà
Giô-suê 2:12-13,18
Vậy bây giờ, vì tôi đã làm nhân cho hai ông, thì hai ông cũng phải làm nhân lại cho nhà cha tôi; hãy chỉ Đức Giê-hô-va mà thề cùng tôi, và cho một dấu quả quyết 13 rằng các ông sẽ để cha mẹ, anh em, chị em tôi, và hết thảy người bà con của họ đều còn sống, cùng cứu chúng tôi khỏi chết. 14 Hai người đáp rằng: Mạng chúng ta sẽ đền cho mạng nàng! Nếu nàng không cho lậu việc chúng ta ra, thì chúng ta sẽ đãi nàng cách nhân từ và thành tín khi Đức Giê-hô-va ban xứ cho chúng ta.
Khi nào chúng ta vào xứ, nàng phải cột sợi chỉ điều nầy nơi cửa sổ mà nàng dòng chúng ta xuống, rồi nhóm hiệp cha mẹ, anh em, và hết thảy bà con của nàng lại trong nhà mình.
Giô-suê 6:25
Vậy, Giô-suê bảo tồn sự sống của Ra-háp là kỵ nữ, luôn nội nhà của cha nàng, và mọi vật chi thuộc về nàng; nàng ở giữa Y-sơ-ra-ên cho đến ngày nay, vì nàng có giấu sứ giả mà Giô-suê đã sai do thám Giê-ri-cô.
Giô-suê và cả nhà hầu việc Chúa
Giô-suê 24:15
Nếu chẳng thích cho các ngươi phục sự Đức Giê-hô-va, thì ngày nay hãy chọn ai mà mình muốn phục sự, hoặc các thần mà tổ phụ các ngươi đã hầu việc bên kia sông, hoặc các thần dân A-mô-rít trong xứ mà các ngươi ở; nhưng ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va.
Cả nhà Ô-bết Ê-đôm được phước
2 Sa-mu-ên 6:11
Vậy Đa-vít không muốn để hòm của Đức Giê-hô-va đến nhà mình tại trong thành Đa-vít; bèn biểu dẫn vào trong nhà Ô-bết-Ê-đôm, là người Gát. 11 Như vậy, hòm của Đức Giê-hô-va ở ba tháng trong nhà Ô-bết-Ê-đôm, người Gát; Đức Giê-hô-va ban phước cho Ô-bết-Ê-đôm và cả nhà người.
Cả nhà Xa-chê được cứu
Lu-ca 19: 9
Song Xa-chê đứng trước mặt Chúa, thưa rằng: Lạy Chúa, nầy, tôi lấy nửa gia tài mình mà cho kẻ nghèo, và nếu có làm thiệt hại ai, bất kỳ việc gì, tôi sẽ đền gấp tư. 9 Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Hôm nay sự cứu đã vào nhà nầy, vì người nầy cũng là con cháu Áp-ra-ham. 10 Bởi Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.
Cả nhà quan thị vệ tin Chúa
Giăng 4:46, 53
Vậy, Ngài lại đến thành Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, là nơi Ngài đã hóa nước thành rượu. Nguyên ở tại thành Ca-bê-na-um, có một quan thị vệ kia, con trai người mắc bệnh. 47 Quan đó nghe Đức Chúa Jêsus đã từ xứ Giu-đê đến xứ Ga-li-lê, bèn tìm đến và xin Ngài xuống đặng chữa cho con mình gần chết. 48 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Nếu các ngươi không thấy phép lạ và điềm lạ, thì các ngươi chẳng tin! 49 Quan thị vệ trả lời rằng: Lạy Chúa, xin Chúa xuống trước khi con tôi chưa chết! 50 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đi, con của ngươi sống. Người đó tin lời Đức Chúa Jêsus đã phán cho mình, bèn đi. 51 Người đang đi dọc đàng, các đầy tớ người đến đón mà rằng. Con trai chủ sống. 52 Người bèn hỏi họ con trai mình đã thấy khá nhằm giờ nào. Họ trả lời rằng: Bữa qua, hồi giờ thứ bảy,
cơn rét lui khỏi. 53 Người cha nhận biết rằng ấy là chính giờ đó Đức Chúa Jêsus đã phán cùng mình rằng: Con của ngươi sống; thì người với cả nhà đều tin.
Cả nhà Cọt-nây được cứu rỗi
Công vụ 10:2; 11:14
Trong thành Sê-sa-rê, có một người tên là Cọt-nây, làm đội trưởng của đội binh gọi là Y-ta-li. 2 Người vẫn là đạo đức, cùng cả nhà mình đều kính sợ Đức Chúa Trời, người hay bố thí cho dân, và cầu nguyện Đức Chúa Trời luôn không thôi.
Người ấy sẽ nói cho ngươi những lời, mà nhờ đó, ngươi và cả nhà mình sẽ được cứu rỗi.
Cả nhà Ly-đi trung thành với Chúa
Công vụ 16:15
Khi người đã chịu phép báp têm với người nhà mình rồi, thì xin chúng ta rằng: Nếu các ông đã đoán tôi là trung thành với Chúa, thì hãy vào nhà tôi, mà ở lại đó; rồi người ép mời vào.
Cả nhà người cai ngục đều vui mừng vì tin Chúa
Công vụ 16:30
Đoạn, đưa hai người ra ngoài, mà hỏi rằng: Các chúa ơi, tôi phải làm chi cho được cứu rỗi? 31 Hai người trả lời rằng: Hãy tin Đức Chúa Jêsus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi. 32 Hai người truyền đạo Đức Chúa Trời cho người, và cho những kẻ ở nhà người nữa. 33 Trong ban đêm, chính giờ đó, người đề lao đem hai người ra rửa các thương tích cho; rồi tức thì người và mọi kẻ thuộc về mình đều chịu phép báp-têm. 34 Đoạn, người đề lao mời hai người lên nhà mình, đặt bàn, và người với cả nhà mình đều mừng rỡ vì đã tin Đức Chúa Trời.
Cả nhà Cơ-rít-bu đều tin Chúa
Công vụ 18:8
Phao-lô ra khỏi đó, vào nhà một người tên là Ti-ti-u Giút-tu, là kẻ kính sợ Đức Chúa Trời, nhà người giáp với nhà hội. 8 Bấy giờ Cơ-rít-bu, chủ nhà hội, với cả nhà mình đều tin Chúa; lại có nhiều người Cô-rinh-tô từng nghe Phao-lô giảng, cũng tin và chịu phép báp-têm.
Cả nhà được chúc bình an
Lu-ca 10: 5-6
Đừng đem túi, bao, giày, và đừng chào ai dọc đường. 5 Hễ các ngươi vào nhà nào, trước hết hãy nói rằng: Cầu sự bình an cho nhà nầy! 6 Nếu nhà đó có người nào đáng được bình an, sự bình an của các ngươi sẽ giáng cho họ; bằng không, sẽ trở về các ngươi. 7 Hãy ở nhà đó, ăn uống đồ người ta sẽ cho các ngươi, vì người làm công đáng được tiền lương mình. Đừng đi nhà nầy sang nhà khác.
Cả nhà ăn mừng
Lu-ca 15:31-32
Người cha nói rằng: Con ơi, con ở cùng cha luôn, hết thảy của cha là của con. 32 Nhưng thật nên dọn tiệc và vui mừng, vì em con đây đã chết mà lại sống, đã mất mà lại thấy được.
Thuật lại cho cả nhà
Mác 5: 18-20
Lúc Ngài đương bước vào thuyền, người trước đã bị quỉ ám xin ở lại với Ngài. 19 Nhưng Đức Chúa Jêsus không cho, phán rằng: Hãy về nhà ngươi, nơi bạn hữu ngươi, mà thuật lại cho họ điều lớn lao thể nào Chúa đã làm cho ngươi, và Ngài đã thương xót ngươi cách nào. 20 Vậy, người đi, đồn ra trong xứ Đê-ca-bô-lơ những điều lớn lao thể nào mà Đức Chúa Jêsus đã làm cho mình; ai nấy đều lấy làm lạ.
CẦU NGUYỆN CHO CẢ NHÀ ĐƯỢC CỨU
Lạy Cha thiên thượng, trước hết con xin tiếp nhận lời hứa cứu rỗi cho đời sống con. Con tin trong lòng rằng Cha đã khiến Chúa Giê-su từ kẻ chết sống lại và bây giờ con xưng nhận Giê-su là Chúa. Kinh Thánh nói rằng bất cứ ai kêu cầu danh Chúa sẽ được cứu. Con cầu xin Chúa Giê-su đến cứu con, tha thứ tội lỗi cho con, và làm Chúa đời sống con.
Bây giờ con cầu nguyện cho gia đình con và những người khác có thân nhân trong gia đình chưa biết Chúa. Con cầu xin Chúa sai phái người đến giảng Tin Lành cho họ để họ được cứu. Xin hãy làm mềm lòng họ, tạo điều kiện cho họ nghe và tiếp nhận Tin Lành. Xin Chúa giữ ma quỷ không ngăn trở đời sống họ và quyết định của họ đến cùng Chúa. Con nắm lấy lời hứa cả nhà được cứu, con tin lời Chúa hứa và tuyên bố rằng lời hứa nầy đang hành động trong đời sống thân nhân con ngay giờ phút nầy. A-men.
DÀNH THÌ GIỜ MỜI CẢ NHÀ HỌP MẶT
Ngoài việc cầu nguyện cho nhau và thăm hỏi nhau thường xuyên, mỗi người trong gia đình chúng ta không bao giờ quên mục đích CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU. Đây là mạng lịnh của Chúa và là nguyện vọng chính đáng của mỗi người chúng ta.
Giống như một người chăn kia có 100 con chiên nhưng có một con lạc mất. Ông đã để 99 con lại trong chuồng và đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất. Ông đã xem con chiên đó như con ruột của mình bị mất và đã cố gắng đi tìm. Nhờ cố gắng tìm, ông đã tìm được và vác chiên về nhà, mở tiệc ăn mừng.
1. Mời thân nhân đến chung vui tại địa điểm một nhà riêng, hoặc một nhà thờ.
2. Học hỏi chung với nhau về ý muốn của Chúa đối với mỗi gia đình.
3. Duy trì truyền thống họp mặt gia đình.
4. Mỗi ngày cầu nguyện cho mỗi người trong đại gia đình.
5. Sống làm gương tin kính tốt cho con cháu trong gia đình.
6. Sống với tin đức tin và nguyện vọng CẢ NHÀ TÔI ĐƯỢC CỨU.
MS NGUYỄN VĂN HUỆ

Virus-free. www.avast.com

---------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - NGÀY 03-5-2018 PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
May 2 at 11:45 PM
Ngày 03/05: Thánh Phi-lip-phê và Gia-cô-bê Tông đồ
Hiển thị thư gốc

Lễ kính
1. Ghi nhận lịch sử - Phụng Vụ
Theo truyền thống, việc cử hành lễ này bắt nguồn từ việc cung hiến đại thánh đường dâng kính Mười hai vị thánh Tông Đồ tại Rôma ngày 1 tháng 5 năm 565. Nhân dịp này, có lẽ người ta đã đặt dưới bàn thờ thánh tích của các Tông Đồ Philípphê và Giacôbê. Vì thế, ở Tây Phương, người ta mừng lễ chung cả hai thánh.


Thánh Philipphê (tiếng hy-lạp = Philippos = người thích ngựa), là một trong nhóm Mười hai, quê quán tại Betsaide, cùng thành phố với Anđrê và Phêrô (Ga 1,44). Trong danh sách các Tông Đồ, ngài luôn chiếm vị trí thứ năm, và trong sách Tin mừng của Gioan, ngài xuất hiện ba lần trong tư cách người bạn tâm giao của Đức Giêsu. Ngài đã nói với Nathanael: Đấng mà sách Luật Mô-sê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp: Đó là ông Giêsu... Cứ đến mà xem (Ga1,45 –46). Rồi cùng với Anđrê, ngài tham gia vào hai việc quan trọng: lúc đầu, lúc Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều và trước ngày Chúa chịu khổ nạn – đó là ngày Đức Giêsu vinh quang tiến vào Giêsusalem; lần sau, khi ngài làm môi giới cho các khách hành hương Hy Lạp muốn gặp Đức Giêsu (Ga12, 20 –21). Tin mừng của Gioan còn cho ta thấy ngài tại bàn Tiệc Ly, ngài nói: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha ..." (Ga 14, 8 tt).


Theo truyền thuyết, có lẽ Philípphê đã rao giảng Tin Mừng cho miền Tiểu Á và chịu đóng đinh tại Hiérapolis, vùng Phrygie. Nghệ thuật ảnh tượng thường minh họa ngài với cây thập giá trong cuộc tử đạo, hay đang lúc chịu đóng đinh.
Giacôbê – được gọi Hậu hay Tiểu huynh – cũng là một trong nhóm Mười hai. Người ta thường đồng hóa ngài với Giacôbê, người anh em của Chúa (Gl 1,19, Mc 6,3), là giám mục Giêrusalem và nhân vật hàng đầu của Hội thánh tiên khởi (Cv 15). Đức Giêsu hiện ra cho ngài sau khi Người đã phục sinh (Cv 15, 1- 8) và có lẽ ngài cũng là tác giả của thư Giacôbê.
Theo lưu truyền, Giacôbê Hậu chịu tử đạo tại Giêrusalem. Sau khi đẩy ngài từ trên cao Đền thờ xuống, người ta kết liễu đời ngài bằng cuộc ném đá. Nghệ thuật ảnh tượng minh họa ngài với một cái chùy cối xay, hay cuốn sách.
2. Thông điệp và tính thời sự
a. Lời cầu xin của Philípphê với Đức Giêsu: Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha; như thế là chúng con mãn nguyện (Phúc Âm ngày lễ: Ga 14,6-14) và lời đáp của Thầy: Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha, tất cả đều là trọng tâm của lời kinh Phụng Vụ.
Lời nguyện nhập lễ gợi lại mục đích đời sống Kitô hữu: là "được thông phần vào cuộc Khổ nạn và Phục Sinh" của Đức Kitô để "được chiêm ngưỡng vinh quang của Người". Quả vậy, chính Đức Kitô là đường dẫn đến Chúa Cha: Thầy là Đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến với Cha mà không qua Thầy... Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha Thầy (câu 6 và 9). Các câu này trở đi trở lại nhiều lần trong Thánh lễ và trong các giờ kinh Phụng Vụ.
b. Cả Philípphê lẫn Giacôbê đều được thấy Đấng Phục Sinh và đã làm chứng về Người. Giacôbê được thánh Phaolô nhắc đến (1 Cr 15,8) như là một nhân chứng về sự sống lại của Chúa: ... sau đó, Ngài cũng hiện ra cho Giacôbê (bài đọc một trong Thánh lễ).


Lời nguyện trên lễ vật gợi lại lòng đạo đức đích thật được các Tông Đồ Philípphê và Giacôbê giảng dạy và chúng ta được mời gọi "thực thi cách tinh truyền và không có gì đáng trách". Như thế, chúng ta cũng nhớ đến Thư của thánh Giacôbê – Theo lưu truyền được gán cho Giacôbê, người anh em của Chúa – qua đó chúng ta đọc: Lòng đạo đức tinh truyền và không tỳ ố trước mặt Thiên Chúa Cha, là thăm viếng cô nhi quả phụ lâm cảnh gian truân, và giữ mình cho khỏi mọi vết nhơ của thế gian (Gc 1,27).

Vậy sự tôn thờ đích thật, phù hợp với lời giảng dạy của các ngôn sứ, không thể tách rời khỏi lẽ công bình và lòng yêu mến các kẻ "Hèn mọn": ... Hãy tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ (Is 1,17)
Enzo Lodi

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU TU-CN5PS-B PDF Print E-mail

Thứ Tư -CN5PS-B

HOC HOI-CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHUA: Phúc Âm (Gioan 15:1-8)

Chiều kích "Liên Hệ Thần Linh" của chủ đề "Thày là sự sống" cho Thứ Tư của Tuần lễ V Phục Sinh càng tỏ hiện hết sức rõ ràng nơi những gì Chúa Kitô nói với các tông đồ về cây nho và cành nho trong bài Phúc Âm hôm nay, một liên hệ thần linh phát sinh sự sống một khi cành nho dính liền với thân nho.

"Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy. Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.... Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý. Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là: Anh em sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy".

Trong bài Phúc Âm về mối Liên hệ Thần Linh giữa cây nho là Chúa Kitô và cành nho là chung Giáo Hội hay các môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta thấy:

1- Trước hết, trái nho chỉ ở cành nho chứ không ở ngay chính thân nho, tức là thân nho không sinh hoa trái mà là cành nho; 2- thế nhưng, cành nho không thể nào sinh hoa kết trái nếu không dính liền với thân nho, tức là nếu không có nhựa sống của thân nho; 3- "ở lại trong Thày", như cành nho dính liền với thân nho đây nghĩa là Kitô hữu đã được Chúa Kitô ở cùng khi lãnh nhận Phép Rửa thì phải sống sự sống của Người hơn là sống sự sống tự nhiên của mình, nhờ đó Chúa Kitô mới có thể sống trong họ và sinh hoa kết trái nơi họ qua các chứng từ trung thực và sống động của họ về Người.

Thật vậy, theo tu đức, thì mối liên hệ thần linh giữa Kitô hữu và Chúa Kitô được bắt đầu từ Phép Rửa. Nhờ Thánh Sủng, Chúa Kitô ở trong họ với Thánh Thần của Người, một mối liên hệ thần linh được Người ví như: "Thày là cây nho các con là cành".

2- Thế nhưng, Người ở trong Kitô hữu không phải chỉ ở với một mình họ thôi, như thế Người đến trần gian để cứu một mình họ, mà là nhờ họ và qua họ tiếp tục áp dụng công ơn cứu chuộc vô giá của Người cho đến tận cùng trái đất nữa, bằng chứng từ trung thực và sống động của họ. Nhưng họ không thể sinh hoa trái, không thể trở nên chứng nhân trung thực và sống động của Người và cho Người nếu họ không "ở trong Thày và Thày ở trong người ấy".

Vậy họ ở trong Người như thế nào để Người tiếp tục ở trong họ, tức là lớn lên trong họ, cho đến độ chiếm đoạt họ, làm chủ họ và qua họ tỏ mình cho thế gian, nhờ đó thế gian nhận biết Người, nếu không phải nhờ Thánh Thể của Người mà họ thường xuyên nhận lãnh khi cử hành Thánh Thế, và đặc biệt là bằng Thánh Giá của Người, nghĩa là bằng những đau khổ thứ thách, như phương thức tỉa cắt cho họ là cành nho đã sinh trái càng sinh hoa trái dồi dào hơn.

Bài Đọc 1 (Tông Vụ 15:1-6)

Nếu cành nho Kitô hữu dính liền với thân nho Chúa Kitô sinh hoa kết trái là do Chúa Kitô thông ban sự sống của Người cho Kitô hữu nhờ lòng tin của họ nơi Người, thì việc sinh hoa kết trái của họ không phải là do chính tự cành nho, đúng như bài đọc 1 hôm nay đã trình thuật về hoa trái truyền giáo của tông đồ Phaolô và barnabê như sau:

"Các ông được Hội Thánh tiễn đưa. Khi đi qua miền Phê-ni-xi và miền Sa-ma-ri, các ông tường thuật việc các dân ngoại đã trở lại với Thiên Chúa, khiến tất cả các anh em rất đỗi vui mừng. Tới Giê-ru-sa-lem, các ông được Hội Thánh, các Tông Đồ và kỳ mục tiếp đón, và các ông kể lại tất cả những gì Thiên Chúa đã cùng làm với các ông".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

--------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU BA-CN5PS-B PDF Print E-mail

Thứ Ba CN5PS-B

HỌC HỎI- SUY NIỆM -SỐNG Phúc Âm (Gioan 14:27-31)

Chủ đề "Thày là sự sống" cho Mùa Phục Sinh sau Tuần Bát Nhật Phục Sinh theo chiều kích Liên Hệ Thần Linh của Tuần Lễ thứ 5 vẫn tiếp tục được tỏ hiện trong bài Phúc Âm Thứ ba hôm nay. Ở chỗ tâm hồn cảm thấy được bình an nhờ được hiệp nhất nên một với Thiên Chúa, đến độ, tràn đầy niềm vui thần linh ngay khi không còn điểm tựa thiết yếu nhất của mình nữa, bởi đã như thể đạt được cùng đích của mình rồi vậy:

"Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi. Anh em đã nghe Thầy bảo: 'Thầy ra đi và đến cùng anh em'. Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy. Bây giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi xảy ra, anh em tin".


"Bình an" của Thiên Chúa đây, như bài Phúc Âm cho thấy, trước hết không phải "theo kiểu thế gian", ở chỗ trấn an lương tâm để hành ác, hay thứ bình an vắng bóng chiến tranh hay không có khủng hoảng hoặc không bị thử thách, mà là ngay trong lúc gian nan khốn khó vẫn không xao xuyến sợ hãi gì. Bởi luôn tin tưởng vào Thiên Chúa ở mọi nơi, trong mọi lúc và hết mọi sự.
Tại sao Chúa Giêsu lại nói đến bình an với các môn đệ trong lúc này, nếu không phải vì ngay sau đó Người báo trước cho các vị biết về than phận theo Người của các vị, ở chỗ "Thày đi rồi Thày sẽ trở lại cùng các con" như Người đã nói trước ở đầu đoạn 14 cũng phúc âm Thánh Gioan. "Thày đi" đây là đi chịu chết, "để dọn chỗ cho các con" (Gioan 14:2-3), tức làm gương cho các vị, và "Thày sẽ trở lại cùng các con" đây là để "Thày ở đâu các con cũng ở đó với Thày" (Gioan 14:3), vì tôi tớ không trọng hơn chủ và sứ giả không trọng hơn vị sai đi (xem Gioan 13:16), nghĩa là các tông đồ cũng sẽ chịu gian nan khốn khó như Người, nhưng nhờ Người ở với các vị mà các vị vẫn bình an như thường, vẫn không sợ chết mà còn chiến thắng sự dữ như Người và với Người.
Hai chi tiết trong bài phúc âm hôm nay cũng cho thấy là Chúa Giêsu nói với các môn đề về bình an liên quan đến thân phận theo Người là Đấng khổ nạn và tử giá đó là: Thứ nhất, "Thày về cùng Cha vì Cha trọng hơn Thày", ở chỗ, Cha muốn Người hy sinh cho phần rỗi các linh hồn thì Người cũng cần phải tuân theo như vậy; và thứ hai, "Thầy không còn nói nhiều với các con nữa, vì thủ lãnh thế gian đã đến. Nó không có quyền lực gì đối với Thầy", nghĩa là quyền lực sự dữ có sát hại Người đi nữa cũng là cơ hội để Người chu toàn sứ vụ cứu độ của Người mà thôi, chứ không phải là quyền lực hỏa ngục thắng được Người "là sự sống lại và là sự sống" (Gioan 11:25).


Bài Đọc 1 (Tông Vụ 14:19-28)

Điển hình cho những tâm hồn được thừa hưởng bình an đích thực của Thiên Chúa nhờ sống mật thiết Liên Hệ Thần Linh với Ngài bằng một lòng tin tưởng cậy trông phó thác nơi Ngài, hoàn toàn bình an không hề nao núng sợ sệt, đó là Tông đồ Phaolô, vị đã bị ném đá mà vẫn còn sống sót và vì thế vẫn còn tiếp tục hăng say với sứ vụ "loan báo Tin Mừng":

"Bấy giờ có những người Do-thái từ An-ti-ô-khi-a và I-cô-ni-ô đến, thuyết phục được đám đông. Họ ném đá ông Phao-lô rồi lôi ông ra ngoài thành, vì tưởng ông đã chết. Nhưng khi các môn đệ xúm lại quanh ông, ông đứng dậy và vào thành. Hôm sau, ông trẩy đi Đéc-bê cùng với ông Ba-na-ba. Sau khi đã loan Tin Mừng cho thành ấy và nhận khá nhiều người làm môn đệ, hai ông trở lại Lýt-ra, I-cô-ni-ô và An-ti-ô-khi-a. Hai ông củng cố tinh thần các môn đệ, và khuyên nhủ họ giữ vững đức tin. Hai ông nói: 'Chúng ta phải chịu nhiều gian khổ mới được vào Nước Thiên Chúa'. Trong mỗi Hội Thánh, hai ông chỉ định cho họ những kỳ mục, và sau khi ăn chay cầu nguyện, hai ông phó thác những người đó cho Chúa, Đấng họ đã tin".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

------------------------------------------

 
HOA HOI DE SONG DAO - THU HAI-CN5PS-B PDF Print E-mail

Thứ Hai - TUẦN 5 PS-B

HỌC HỎI- CẢM NGHIỆM SỐNG Phúc Âm (Gioan 14:21-26)

Chiều kích Liên Hệ Thần Linh trong chủ đề "Thày là Sự Sống" cho chung Mùa Phục Sinh sau Tuần Bát Nhật Phục Sinh được tỏ hiện rất rõ ràng trong bài phúc âm Thứ hai Tuần V Phục Sinh hôm nay:

"Ai giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy... Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy".

Trong bài phúc âm hôm nay, sự sống liên quan đến mối liên hệ thần linh ở đây xẩy ra giữa chung loài người và riêng thành phần môn đệ của Chúa Kitô với Người cũng như với Cha của Người. Ở chỗ "yêu mến", tác động duy nhất tạo nên mối hiệp nhất thần linh giữa con người tạo vật và Thiên Chúa Tạo Hóa.

Để tỏ lòng yêu mến của mình, về phần con người, họ phải "giữ các điều răn của Thày" hay "giữ lời Thày" cũng thế, bằng không, không làm theo ý muốn của người mình yêu thì họ đâu có thực lòng yêu mến nhau hay chưa tỏ lòng yêu nhau thực sự.

Tác dụng thần linh của việc con người yêu mến Thiên Chúa, đó là họ chẳng những được Thiên Chúa yêu thương mà còn được Ngài tỏ mình ra cho và ở với nữa. Có nghĩa là được hiệp nhất nên một với Thiên Chúa, có cùng một tâm tưởng như Thiên Chúa, bởi được Ngài chiếm đoạt, làm chủ và điều hành toàn thể con người của họ hoàn toàn theo ý muốn toàn hảo và toàn năng của Ngài.
Về câu tông đồ Giuđa không phải Íchca hỏi "Lạy Thầy, tại sao Thầy sẽ tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ cho thế gian?", Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp như thế nào. Nhưng qua những gì Người nói sau vấn nạn này, chúng ta thấy dường như Người trả lời như sau:
Sở dĩ Thày không tỏ mình ra cho thế gian mà chỉ tỏ mình ra cho riêng các con mà thôi vì các con là bạn hữu Thày (xem Gioan 15:14-15, bài Phúc Âm Thứ Sáu tuần này), và sở dĩ Thày tỏ mình ra cho riêng các con là thành phần bạn hữu than mật của Thày chứ không cho chung thế gian là để các con sinh hoa trái (cùng đoạn phúc âm câu 16-17).

Nhưng muốn sinh hoa trái là phần rỗi các linh hồn, là thay Thày tiếp tục ban phát ơn cứu độ của Thày cho thế gian thì các con cần phải "yêu mến Thày" bằng cách "giữ lời Thày", nhờ đó các con mới được hiệp thong thần linh với Ba Ngôi là nguồn sống thần linh, một nguồn sống được thông ban qua Thày sang các con và từ các con tới thế gian.

Bài Đọc 1 (Tông Vụ 14:5-18)

Mối liên hệ thần linh càng mật thiết càng cho thấy con người được Thiên Chúa chiếm ngự có một thần lực phi thường như thần linh, như trường hợp của Thánh Tông Đồ Phaolô trong bài đọc 1 hôm nay, vị tông đồ dân ngoại đã "chữa cho một người bại chân" ở Lystra, "bị què từ khi lọt lòng mẹ, chưa hề đi được bước nào", thế mà sau lời truyền của thánh nhân,"anh đã đứng ngay dậy mà bước đi", khiến cho dân chúng ở đó bàng hoàng sửng sốt tỏ ra sùng bái ngài như là một thần linh giáng thế vậy.

"Thấy việc ông Phao-lô làm, đám đông hô lên bằng tiếng Ly-cao-ni-a: 'Thần linh mặc lốt người phàm đã xuống với chúng ta!'... Thầy tư tế đền thờ thần Dớt ở ngoại thành đem bò và vòng hoa đến trước cổng thành, và cùng với đám đông, muốn dâng lễ tế..."

Tuy nhiên, không phải ai làm được phép lạ cũng là những vị thánh, cũng có một liên hệ thần linh mật thiết với Thiên Chúa, cũng có một sự sống viên mãn nhờ được Thiên Chúa chiếm đoạt và sống động trong họ, nếu họ không tỏ ra khiêm tốn để chứng thực cho thấy chính họ chỉ là dụng cụ thần linh của Đấng toàn năng hoạt động trong họ mà thôi, như Thánh Phaolô đã phải vội vàng phân trần với đám dân địa phương đang tuốn đến để thần thánh hóa ngài:

"Hỡi các bạn, các bạn làm gì thế này? Chúng tôi đây cũng chỉ là người phàm, cùng thân phận với các bạn. Chúng tôi loan Tin Mừng cho các bạn, là hãy bỏ những cái hão huyền này đi, mà trở lại cùng Thiên Chúa hằng sống, Đấng đã tạo thành trời đất với biển khơi cùng muôn loài trong đó. Trong những thế hệ đã qua, Người để cho muôn dân đi theo đường lối của họ. Tuy vậy Người không ngừng làm chứng cho mình, khi thi ân giáng phúc, ban mưa từ trời và mùa màng sung túc cho các bạn, và cho các bạn được no lòng, được an vui."

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, bài chia sẻ kèm theo lời chia sẻ ở cái link dưới đây:

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 133