mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4082
mod_vvisit_counterHôm Qua8237
mod_vvisit_counterTuần Này48218
mod_vvisit_counterTuần Trước75465
mod_vvisit_counterTháng Này235825
mod_vvisit_counterTháng Trước227630
mod_vvisit_counterTất cả9735391

We have: 136 guests online
Your IP: 54.224.121.67
 , 
Today: Nov 24, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG ĐAO #56 = SONG DUC TIN VOI DTC BIEN DUC PDF Print E-mail

 

Song Duc Tin voi DTC Bien Duc XVI - bai 9

 

Bài 9: "Đức tin được nuôi dưỡng bằng việc khám phá và tưởng nhớ Vị Thiên Chúa luôn trung thành, Đấng hướng dẫn lịch sử và là bảo đảm cùng là nền tảng vững chắc để xây dựng đời sống của con người".

Cảm nhận của người dịch:

Bài giáo lý thứ 9 được Đức Thánh Cha hướng dẫn hôm qua Thứ Tư 12/12/2012 cho Năm Đức Tin này tiếp theo chiều hướng của bài thứ 8 liên quan đến Mạc Khải của Thiên Chúa về dự án cứu độ của Ngài đối với loài người.

Tuy nhiên, bài giáo lý thứ 9 đi sâu hơn vào dự án cứu độ và đường lối mạc khải của Thiên Chúa, ở chỗ Thiên Chúa mạc khải dự án cứu độ của mình nơi lịch sử loài người nói chung và Lịch Sử Cứu Độ của Dân Do Thái nói riêng:

"Việc Thiên Chúa mạc khải bản thân mình ra trong lịch sử để thiết lập vào một mối liên hệ trao đổi yêu thương với con người là những gì cống hiến một ý nghĩa mới cho toàn thể cuộc hành trình của con người. Lịch sử không chỉ là một chuỗi liên tục các thế kỷ, năm tháng và ngày giờ, mà là thời điểm của một sự hiện diện mang lại cho nó tràn đầy ý nghĩa và hướng nó về một niềm hy vọng vững chắc".

"Đọc Cựu Ước chúng ta thấy Thiên Chúa đã can thiệp vào lịch sử của dân được Ngài tuyển chọn cho chính mình ra sao, thành phần Ngài thiết lập giao ước, những can thiệp không phải chỉ là những sự kiện qua đi và rơi vào quên lãng mà trở thành 'ký ức', những can thiệp cùng nhau tạo nên 'lịch sử cứu độ', sống động trong ý thức của dân Yến Duyên (Israel) qua việc cử hành các biến cố cứu độ ấy".

Nếu về phía mình Thiên Chúa tỏ mình ra cùng với dự án cứu độ của Ngài nơi chung lịch sử loài người và riêng Lịch Sử Cứu Độ của Dân Do Thái thì về phía nhân loại cần phải nhận biết và đáp ứng tác động mạc khải cứu độ của Ngài, bằng việc đọc Thánh Kinh cũng như bằng việc tưởng nhớ những tác động thần linh của Ngài, (đúng như câu được chọn làm nhan đề cho bài giáo lý thứ 9 này),

"Trong Năm Đức Tin này, hãy năng cầm cuốn Thánh Kinh lên để đọc và suy niệm cũng như chú trọng hơn nữa tới các Bài Đọc trong Thánh Lễ Chúa Nhật; tất cả những điều ấy tạo nên một thứ lương thực quí báu cho đức tin của chúng ta".

"Đức tin được nuôi dưỡng bằng việc khám phá và tưởng nhớ Vị Thiên Chúa luôn trung thành, Đấng hướng dẫn lịch sử và là bảo đảm cùng là nền tảng vững chắc để xây dựng đời sống của con người ta".

Đặc biệt trong Mùa Vọng là thời điểm mang ý nghĩa Thiên Chúa "đến" với con người, "hiện diện" giữa con người, một biến cố cần được Kitô hữu thực sự cảm nghiệm và minh chứng bằng đức tin, đức cậy và đức mến của mình.

"Đối với Kitô hữu chúng ta chữ Advent nói đến một thực tại tuyệt vời và siêu việt đó là Chính Thiên Chúa đã băng qua các Tầng Trời của Ngài và cúi mình xuống trên con người; Ngài đã thiết lập một thứ liên minh với con người khi tiến vào giòng lịch sử của một dân tộc; Ngài là vị vua đã đến cái tỉnh nghèo hèn là Trần Gian này, và đã trở thành một tặng vật cho chúng ta bằng việc mặc lấy xác thịt của chúng ta, làm người như chúng ta. Mùa Vọng mời gọi chúng ta hãy theo đường lối hiện diện này và nhắc nhở chúng ta mãi mãi rằng Thiên Chúa đã không rút lui khỏi thế giới này, Ngài không vắng mặt, Ngài không bỏ mặc chúng ta, nhưng đến với chúng ta bằng những cách thức khác nhau chúng ta cần phải biết nhận thức. Và cả chúng ta nữa, với đức tin của mình, đức cậy của mình và đức mến của mình, cũng được kêu gọi hằng ngày để nhìn thấy và làm chứng cho sự hiện diện này, trong một thế giới thường nông nổi và phân tâm, để chiếu tỏa trong đời sống của mình thứ ánh sáng chiếu soi hang Bêlem".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

Các bài đọc thêm trong tuần:

Suy Tư và Học Hỏi Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo: Thánh Kinh

Ý Thức Đức Tin: Môi Trường Đức Tin: Thế Gian

 
HOC HOI DE SONG DAO # 55= MUA VONG- MUA CUA LONG THUONG XOT PDF Print E-mail

MÙA VỌNG – MÙA CỦA LÒNG XÓT THƯƠNG

Lm. Giuse Trần Đình Long

Dòng Thánh Thể

Mùa Vọng là mùa chờ đợi. Nhưng chúng ta chờ đợi cái gì ?

Mùa Vọng năm nay dường như đến hơi sớm. Cơn gió lạnh se sắt kéo về thành phố mấy ngày nay chưa phải là báo hiệu của "trời lập đông chưa em.." hay chuẩn bị cho "Một Mùa Sao Sáng, đêm Noel Chúa sinh ra đời..." Đó là tín hiệu không vui cuối năm. Nhiều nơi đang chìm trong biển nước. Nhà cửa ruộng vườn tài sản chắt chiu cả đời người trong chốc lát bị lũ cuốn trôi sạch. Hàng trăm ngàn con người đang sống trong cảnh "màn trời chiếu nước". Họ đang mòn mỏi ngóng chờ những bàn tay đưa ra cứu vớt phận đời "bèo dạt mây trôi" của họ.

Có phải đợi đến mùa vọng, người ta mới mong chờ không? Có phải đến mùa vọng, ta mới cứu giúp không? Thật ra, cả đời người phải là một mùa vọng, vì lúc nào ta cũng khao khát Lòng Thương Xót của Chúa và chờ mong lòng xót thương của con người, nhất là khi gặp thiên tai, hoạn nạn...

Mùa Vọng Năm Đức Tin rồi cũng qua đi. Tôi có được tâm tình chờ đợi ấy không ? Mắt tôi có mỏi mòn, lòng tôi có rộn lên niềm khát vọng như những nạn nhân lũ lụt mong cứu trợ, khi tôi hát lại lời ngôn sứ Isaia :

"Trời cao hãy đổ sương xuống, và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tôi" (Is 45,8)

Nếu mắt tôi vẫn thờ ơ trước những cảnh thương tâm. Nếu lòng tôi vẫn lạnh lùng trước những đau khổ của tha nhân. Nếu tôi không biết xót thương những người đang cần được thương xót. Nếu tôi chỉ chờ một người mà tôi không biết như bài hát "Không cần biết em là ai. Không cần biết em từ đâu..." Nếu tôi chỉ đợi một người tôi không thương, không nhớ. Nếu vậy thì thật là vô vị và nhạt nhẽo cho tâm hồn tôi. Lúc đó tôi vẫn phải mượn những bản thánh ca giáng sinh, những hoạt cảnh, những đèn sao, hang đá, máng cỏ để tìm thấy ở đó một hương vị Noel như những năm nào. Để rồi mùa vọng qua đi, lòng vẫn lạnh lùng vô cảm, rồi chìm hẳn vào những lo âu mới, những rộn ràng mới của ba ngày Tết Nguyên Đán sắp tới đây.

Mùa Vọng là mùa Hội Thánh muốn chuẩn bị tâm hồn con cái mình chờ đợi để đón nhận một con người, chứ không phải đón nhận quà cáp tiệc tùng của cải danh vọng chức tước địa vị. Con người ấy thực sự đã đến rồi, đã có mặt trong lịch sử loài người, đã "cắm lều ở giữa loài người" (Ga 1,14). Nhưng Đấng ấy có khi vẫn còn phải đứng chờ ở ngoài cửa nhà tôi, chưa được tôi mời vào nhà, đón vào lòng tôi. Đấng ấy là : Đức Giêsu, Đấng Giầu Lòng Thương Xót.

Có người sẽ nghĩ : Ồ tưởng ai, con người Giêsu ấy thì tôi đã nghe quá quen rồi. Tôi quen quá đến độ không có nhiều cảm hứng khi nhắc đến tên Ngài bằng khi nghe nhắc đến tên một chiếc xe hơi đời mới, một cái điện thoại di động 4G, hay một giấy phép xuất cảnh, giấy báo lãnh tiền, giấy phép làm nhà thờ và cho chịu chức linh mục... Đó là một sự chua chát, mà sự chua chát có thật. Sang thiên niên kỷ mới này, người ta nói chung, không còn tha thiết với con người Giêsu nữa sao ? Thế mà văn hào Đôxtôepxki, tác giả "Anh em nhà Karamazôp" bị trù dập vì niềm tin đã khẳng khái nói "Tôi không thể không nói về Giêsu Kitô, vì tất cả các vĩ nhân trong lịch sử rồi cũng qua đi, nhưng Giêsu Kitô thì còn mãi mãi..."

Dù gì đi nữa, Hội Thánh cũng vẫn cứ mời gọi chúng ta khát vọng con người ấy, chờ đợi con người ấy. Vì nếu con người Giêsu thực sự chưa đến tận trong lòng dạ chúng ta, tận trong tim óc chúng ta thì hàng năm Giêsu vẫn còn nằm bất động trong hang đá máng cỏ huy hoàng ánh điện. Lúc đó tiền của, chức tước, địa vị vẫn còn là những khát vọng vô cùng lớn lao chất chứa trĩu nặng trong lòng con người, kéo chúng ta xuống, xuống nữa, cho đến lúc nhận chìm cả hồn xác chúng ta trong cái tối tăm đời đời của nó.

Vì thế trong mùa vọng, Lời Chúa qua miệng ngôn sứ Isaia lại được đọc lên như tiếng kêu mời tha thiết của Thiên Chúa, Đấng giầu lòng thương xót :

"Mọi xác phàm sẽ được Thiên Chúa đến cứu thoát. Tiếng của người hô trong sa mạc. Hãy dọn đường cho Chúa. Hãy bạt lối Người đi. Mọi thác gềnh sẽ được lấp đầy. Mọi núi đồi sẽ hạ thấp. Nơi cong queo nên thẳng tắp. Chỗ gồ ghề thành đường đi phẳng lì..."(Is 40,3)

Đây là niềm vui cho toàn nhân loại. Chúa chúng ta đang đến, và bàn tay Người sẽ làm những điều lạ lùng.

Nhưng thường thì những lời vui mừng này lại được hiểu một cách hết sức chủ quan. Hôm nay gần lễ Giáng Sinh rồi, tôi phải dọn mình tôi cho sạch để mừng một ngày lễ lớn. Những gì ngăn cách giữa tôi và anh em như lũng sâu, như vực thẳm, tôi phải lấp đầy bằng bác ái, bằng tình thương. Những kiêu ngạo, ý riêng mình, tự ái ngất cao như núi, tôi phải hạ xuống, khiêm cung, vâng phục. Những gì lươn lẹo như đường cong queo, tôi phải chỉnh đốn lại cho ngay thẳng...

Khách quan mà nói, làm được như vậy là việc tốt. Tốt cho tôi và đỡ khổ cho cộng đoàn.

Nhưng nếu chỉ có thế thì có lẽ tôi chẳng cần Đức Giêsu đến làm gì. Các sách học làm người, các tôn giáo khác cũng dạy tôi ăn ngay ở lành, làm việc lành phúc đức...

Hơn như thế, phải xác tín rằng : Hôm nay, nếu tôi có làm nên việc đạo đức tốt lành nào chính là nhờ Đức Giêsu Kitô, Ngài đã đến rồi, đã chết và đã Phục Sinh. Và hôm nay, Thần Khí Đức Kitô đang tràn ngập trên tôi, và trên thế gian tội lỗi, nhờ đó mà tôi có được sức hồi sinh.

Những ngày của ngôn sứ Isaia cũng như ngày của Gioan con Zacharia, khi hai vị tiên tri ấy nói lớn lên lời vui mừng này, thì tất cả nhân loại còn ngồi trong tối tăm của bóng chết (Lc 1,79) quyền lực của tội lỗi còn ngự trị trên mọi con người. Không ai có khả năng ngóc đầu lên được, mà vinh quang Thiên Chúa thì lại không thể chung đụng được với hàng phàm nhân tội lỗi. Tội trước mặt Thiên Chúa là phải loại trừ, nhưng lòng thương xót của Thiên Chúa lại không thể tiêu diệt những kẻ tội lỗi, nên Ngài bắt Con của Ngài phải thành tội nhân, phải gánh hết mọi tội lỗi của nhân loại. Thiên Chúa yêu chúng ta đến nỗi Ngài bắt Con Ngài phải chết treo thập giá thay thế cho chúng ta tất cả.

Sigrid Undset, một nữ văn sĩ Na Uy đã viết trong cuốn "Bụi Cây Cháy Rực" những dòng tuyệt diệu như sau :

"Thiên Chúa có thể bắt con người đi theo con đường Ngài đã vạch ra, vâng phục Ngài như những vì sao. Nhưng Thiên Chúa đã làm người, và để quyền năng vô biên tuyệt đối của Người ngoài ngưỡng cửa của thế giới nhân loại. Quyền năng vô biên tuyệt đối vẫn hằng điều khiển vũ trụ này đi ra, và Ngài đi vào giữa đám đông các tâm hồn nhân loại, để ăn xin : xin người ta cho phép Người cho, cho phép Người chia sẻ nguồn phong phú huyền diệu trong chính hữu thể Người. Trong đêm nay Thiên Chúa đã bỏ Thiên Chúa, nhưng Người đã không bỏ loài người"

Các lý do chờ đợi của Mùa Vọng là thế. Chúng ta chờ, chúng ta vọng, một con người đang đến để chết thay cho chúng ta. Nên lời loan báo của Gioan phải là một tin vui cho tất cả nhân loại hôm nay : Đức Giêsu đến dọn mọi nẻo đường để Thiên Chúa đến gặp được nhân loại tội lỗi bằng chính mạng sống của Ngài.

Đức Giêsu, con người Thiên Chúa đã lấp bằng hố sâu ngăn cách giữa nhân loại và Thiên Chúa. Ngài kéo tôi từ lũng sâu tối tăm tội lỗi lên bằng với Ngài, đồng hình đồng dạng với Ngài. Và nơi lòng dạ cong queo tà vạy của tôi, nơi chứa đầy những tham sân si... con đường gồ ghề lởm chởm ấy chỉ có Đức Giêsu mới uốn nắn sửa chữa cho ngay thẳng được bằng máu của Ngài.

Tôi muốn mình trở nên thánh thiện, thì tôi phải chờ, phải đợi, phải mong, và đón nhận con người Giêsu vào lòng tôi, vào đời tôi. Lúc ấy chính Đức Giêsu Phục Sinh và Thần Khí của Ngài sẽ canh tân đổi mới con người cũ kỹ của tôi, làm cho tôi có lòng xót thương anh em như Ngài đã xót thương tôi.

Tiên tri Baruk đã kêu mời chúng ta chờ đợi Đức Giêsu thế này :

"Giêrusalem hỡi, hãy cởi bỏ chiếc áo choàng tang tóc và khốn cùng của ngươi. Hãy mặc lấy sự huy hoàng của vinh quang Thiên Chúa mãi mãi. Bởi vì Thiên Chúa đã quyết định phải hạ xuống mọi núi cao, và mọi đồi non cổ xưa, và lấp đầy các thung lũng để làm bằng mặt đất, ngõ hầu Israel bước đi vững chắc trong vinh quang Thiên Chúa" (Bar 5,1-3).

Hôm nay những ai đã được diễm phúc làm con cái ơn cứu độ, và vẫn còn giữ lòng trung tín với Đức Giêsu Kitô, thì những người ấy vì theo Đức Kitô sẽ luôn luôn gặp những ngày tận thế, ngày cánh chung trong đời mình, và trong tâm hồn mình : đó là những ưu phiền đến cay đắng, những cô đơn đến kinh hoàng trước thế gian và tội lỗi. Có lúc tưởng chừng như Thiên Chúa bỏ rơi mình để mặc cho cả thế gian đè sập trên đời mình. Chính lúc tối tăm ấy, Đức Giêsu sẽ hiện đến trong đời họ, trong lòng họ, để an ủi, nâng đỡ, bổ sức, quàng họ trên vai và đồng hành với họ từng ngày cho đến cuối đời. Và ngày quang lâm, các tầng trời rung chuyển, Đức Kitô lại đến, để Ngài thế nào thì thân xác kẻ gắn bó với Ngài trong đau khổ cũng sẽ thấy như vậy.

Những ai không gặp được Đức Kitô trong những đau khổ đời mình hôm nay, mà chỉ đặt khó khăn cơ cực đời mình vào tiền của, và quyền lực thế gian, vào đam mê xác thịt thì ngày Đức Kitô đến trong quyền năng và vinh quang, làm sao họ có thể rướn mình, ngẩng đầu lên mừng rỡ đón Ngài, Đấng vô cùng yêu thương họ ? Vì từ lâu họ đã không còn là con cái của ơn cứu độ, vì họ đã chọn sự an nghỉ trong tối tăm của thế gian và của Satan rồi.

"Lạy Chúa Giêsu, Đấng giầu lòng xót thương, xin hãy đến!

Xin Ngài hãy đến trong thung lũng tối tăm của tâm hồn con để con cảm nghiệm được Mùa Vọng là Mùa của Lòng Xót Thương. Amen"

 
HOC HOI DE SONG DAO # 54 = CACH SONG DAO CUA NGUOI HIEN DAI PDF Print E-mail

 

Tác giả:

Nguyễn Xuân Đại

PHÚT HỒI TÂM,

Cách Sống Đức Tin Của Người Hiện Đại

"Hãy tìm thời giờ trong ngày để thinh lặng, lắng nghe tiếng Chúa, nói chuyện với Chúa và nhận ra tiếng Ngài kêu mời" (Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI).

Lời mời gọi trên đây đã thôi thúc hơn 200 bạn trẻ đến với buổi chia sẻ và giao lưu với Cha Gioan Baotixita Giang Trung Kiên, Dòng Tên, và Thầy Tôma Vũ Ngọc Tín qua đề tài "Phút hồi tâm, cách sống đức tin của người hiện đại".

Chương trình diễn ra vào lúc 14g30 thứ Bảy ngày 01.12.2012, tại Trung tâm Mục vụ TGP TPHCM nhằm giúp mọi người trở về đối diện với chính mình, gặp gỡ Thiên Chúa, tìm lại những giây phút thinh lặng trong ngày để ý thức lại tình thương của Chúa, ý thức lại căn tính của mình là con cái được Chúa yêu thương, nhờ đó chúng ta sẽ sống vui vẻ và hạnh phúc hơn, vì như Chúa đã nói: "Hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng. Ta sẽ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhường trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ được bình an" (Mt 11, 30).

Phút hồi tâm cánh cửa đức tin

Phút hồi tâm là một cách cầu nguyện, một phương thế nuôi dưỡng tình bạn với Chúa, vì"Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết" (Ga 15,14-15).

Phút hồi tâm giúp ta mở lòng ra, để gặp gỡ Chúa, để nghe tiếng của mình và nghe tiếng của Chúa. Bạn Maria Têrêsa Trần Đình Thẩm Tú, giáo xứ Hòa Bình chia sẻ: "Khi nghe cha nói cánh cửa Đức tin thì con nghĩ tới cửa thì phải mở ra. Cửa mở ra thì phải bước vào và đi đến những hành trình sau đó. Cánh cửa Đức tin gợi lên cho con suy nghĩ là mình phải mở cánh cửa ra, khi mở được rồi thì mình phải can đảm bước vào, từ đó dẫn ta đến với Chúa, khám phá được nhiều điều thú vị hơn."

Cùng chung suy nghĩ với bạn Thẩm Tú, anh Nguyễn Chương giải bày thêm: "Khi con đọc "Phút hồi tâm cánh cửa Đức tin", trong rất nhiều năm dài trong hành trình đi tìm đức tin, con thường đi ra ngoài, đi tìm tri thức, đọc đủ thứ sách và con hiểu rằng đức tin không phải đi ra ngoài mà đi vào trong. Do đó, phút hồi tâm là đi vào trong tâm hồn mình, từ đó thì sẽ mở được cánh cửa lòng mình ra để gặp gỡ Chúa."

Làm thế nào ta mở cửa lòng ta

"Giữa những xao động của nhân thế nổi trôi. Giữa những sục sôi tranh chấp trong kiếp người. Giữa những đẹp tươi hay ê chề thất bại. Con xin dành một cõi rất riêng tư. Cho Giêsu Đấng tình yêu sâu thẳm" (Một cõi riêng tư dành cho Chúa – Linh mục nhạc sỹ Thái Nguyên).

Điều quan trọng của phút hồi tâm là làm sao ta có được những giây phút tĩnh lặng, tạm quên đi những bộn bề lo toan trong cuộc sống, dành cho mình một cõi riêng tư, mở lòng ra để gặp gỡ Chúa, nếu không thì như thánh Augustinô đã có lần thốt lên: "Bấy giờ Chúa ở trong con, mà con thì ở ngoài, con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài... Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con mà con lại không ở với Chúa". Trong tâm tình đó, Cha Gioan Baotixita đã chia sẻ: "Chúng ta cần có những giây phút lắng đọng, thinh lặng, cần một cõi riêng tư để gặp gỡ Chúa, để ở với Chúa và để Chúa ở với mình và để mình đi vào trong tương quan thân tình với Chúa". Đó chính là tâm tình, là ước mơ, và là lời dạy của Đức Thánh Cha Bênêdictô 16 trong Năm Đức Tin này.

Cha Gioan Baotixita quảng diễn thêm: "Mỗi người chúng ta là đền thờ của Ba Ngôi Thiên Chúa. Đền thờ là nơi chúng ta gặp gỡ Chúa để thờ phượng Chúa, trò chuyện với Chúa, lắng nghe Chúa. Phút hồi tâm là cách giúp ta lắng đọng, giúp ta mở lòng ra, gặp gỡ Chúa qua những biến cố buồn vui của cuộc đời, qua những lo toan đời thường". Chúa luôn yêu thương ta, Chúa luôn chờ ta, hẹn gặp ta, vì: "Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta" (Kh 3,21).

Phút hồi tâm và thánh I-nhaxiô

Thánh I-nhaxiô, Đấng sáng lập Dòng Tên, đã được Chúa soi sáng và đã để lại cho Giáo hội phút hồi tâm. Ngài đã đón nhận phút hồi tâm từ truyền thống của Giáo hội. Ngài đã có công hệ thống hóa và phổ biến nó qua sách Linh Thao.

Phút hồi tâm giữ một vị trí quan trọng trong linh đạo thánh I-nhaxiô. Đây là cách sống chiêm niệm trong hoạt động, là cách nhận định ý Chúa trong đời sống hằng ngày. Thiên Chúa của thánh I-nhaxiô là Thiên Chúa của mọi ơn lành. Thái độ của ngài là lòng biết ơn với Thiên Chúa.

Vượt qua đời thường chạm đến Thiên Chúa

Thầy Tôma Vũ Ngọc Tín đã chia sẻ cùng các tham dự viên về phút hồi tâm trong cuộc sống đời thường. Thầy quảng diễn: Trong cuộc sống, mỗi người chúng ta bắt gặp vô vàn dấu chỉ hay sự kiện. Những dữ kiện, những dấu chỉ rời rạc chúng ta đọc như thế nào là do cách chúng ta kết nối nó lại với nhau, và nhờ cách kết nối mà chúng ta đọc ra được ý nghĩa. Qua cửa ngõ giác quan, chúng ta có thể nhận biết những dấu chỉ hay sự kiện ấy là gì, và với lý trí, chúng ta có thể kết nối các dấu chỉ, sự kiện để đọc ra ý nghĩa. Nhưng thực tại không chỉ là những dấu chỉ, sự kiện hay vấn đề cần nắm bắt và giải quyết, thực tại còn là "Mầu nhiệm".

Mầu nhiệm khác vấn đề. Trong khi vấn đề ở ngoài ta, là điều ta chưa biết, thách đố ta nắm bắt và giải quyết, thì mầu nhiệm lại gắn chặt với ta, ở trong ta, là điều ta đã biết nhưng càng biết lại càng bí nhiệm càng được lôi cuốn kiếm tìm.

Mầu nhiệm tỏ lộ giữa đời thường, qua muôn vàn khoảnh khắc cuộc sống, đụng chạm ta và lôi cuốn ta đi vào chân trời của nó. Mầu nhiềm là đối tượng kiếm tìm của người tín hữu, là chính Thiên Chúa. Thiên Chúa là mầu nhiệm tuyệt đối mà con người chỉ có thể tiếp cận bằng đức tin.

Nếu cuộc sống mỗi ngày là một "mật thư" gửi đến mỗi người, thì đức tin có thể ví tựa"chìa khóa" và phút hồi tâm là cách dùng "chìa khóa" để giải mật thư, để đọc ra ý nghĩa của từng ngày sống. Như thế, với đức tin và phút hồi tâm, ta có thể "thấy" và "đụng chạm" mầu nhiệm, tựa như có thể "đụng chạm" ánh sáng, có thể "nhìn thấy" âm nhạc. Nghịch lý huyền nhiệm này có thể hiểu được khi ta dấn thân kiếm tìm sự thánh thiêng ngay nơi trần tục, mầu nhiệm ngay giữa đời thường.

Năm bước với phút hồi tâm

Trong dịp này, Cha Gioan Baotixita cũng giới thiệu với các tham dự viên về các bước thực hiện phút hồi tâm: Thứ nhất: Tạ ơn. Thứ hai: Xin ơn soi sáng. Thứ ba: Nhìn lại ngày qua. Thứ tư: Xin ơn tha thứ và chữa lành. Cuối cùng là quyết tâm đổi mới. Theo Cha Gioan Baotixita, trong các bước trên thì bước Tạ ơn là bước rất quan trọng. Ngài nhắn nhủ: "Khi không có thời gian hoặc mệt mỏi lắm thì chỉ cần dành đủ thời gian cho bước Tạ ơn". Với bước Tạ ơn, giúp chúng ta suy nghĩ xem đâu là những ơn mà Chúa đã ban cho mình trong ngày, ngay cả khi là những ơn bình thường như: "Tôi nói được, ăn được, ngủ được...".

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,

Những ơn con thấy được,

Và những ơn con không nhận là ơn

Con biết rằng

Con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,

Biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên...

Kết thúc

Buổi giao lưu kết thúc lúc 17g30. Một vị đại diện các tham dự viên đã có lời cảm ơn và tặng quà cho Cha Gioan Baotixita Giang Trung Kiên và Thầy Tôma Vũ Ngọc Tín. Món quà tuy nhỏ nhưng nói lên lòng thành tri ân đối với cha và thầy đã dành rất nhiều tâm huyết cho chương trình Chuyên đề Giáo dục trong Năm Đức Tin này, nhằm giúp các tham dự viên hiểu và thực hành "Phút hồi tâm" mỗi ngày. Ước gì các tham dự viên, sau khi tham dự buổi chia sẻ, biết dành thời gian cho Chúa, để: "Chỉ có Chúa và ta trong giây phút ấy". Từ đó, ta cảm nhận tình Chúa yêu thương ta như thế nào trong mọi biến cố cuộc đời và ta đã đáp lại tình yêu ấy ra sao?

CBPV chuyển

 
HOC HOI DE SONG DAO # 53 = THUC TRANG TOI LOI PDF Print E-mail

NĂM ĐỨC TIN : THỰC TRẠNG TỘI LỖI CẦN LƯU Ý VÀ TRÁNH ĐỂ SỐNG ĐỨC TIN VỮNG VÀNG.

Năm Đức Tin đã khai mạc ngày 11 tháng 10 vừa qua tại Rôma nhắm mục đích kêu gọi mọi tín hữu trong Giáo hội nhìn lại đời sống đức tin của mình để canh tân và đào sâu thêm nữa hầu thêm yêu mến Chúa Kitô, Đấng đã đến trần gian làm Con Người, đã mặc khải Chúa Cha và Chúa Thánh Thần cho chúng ta và nhất là đã hy sinh chịu chết trên thập giá để đền tội cho nhân loại và cho chúng ta hy vọng được cứu rỗi để hưởng hạnh phúc vinh cửu với Chúa trên Nước Trời mai sau.

Nhưng muốn sống đức tin cách hữu hiệu và chân thật , không ai có thể coi nhẹ một trở ngại lớn lao, đó là tội lỗi, một nguy cơ không những đe dọa cách nặng nề đức tin có Chúa mà còn có thể làm mất hy vọng được cứu rỗi nữa.

Thật vậy, tội là một thực tế ( reality) không ai có thể chối cãi hay phủ nhận được trong đời sống cá nhân, gia đình , xã hội và trong cộng đồng thế giới; nhất là trong thời buổi hiện nay, khi các nhóm Hồi Giáo quá khích chủ trương bạo động , "thánh chiến=jihad" để đánh phá và giết hại những ai họ cho là thù nghịch của họ..Đây là một tội lớn mang mầu sắc tôn giáo vì người ta đã nhân danh tôn giáo để tiêu diệt người khác. Và chắc chắn điều này không phù hợp với mục đích của bất cứ vị sáng lập tôn giáo nào, vì không tôn giáo nào có thể chấp nhận hay khuyến khích tín đồ của mình giết hại người khác để độc tôn tín ngưỡng của mình.

Mặt khác, các chủ nghĩa vô thần, chủ nghĩa tương đối ( relativism) và chủ nghĩa tôn thờ khoái lạc ( hedonism) và tiền bạc vật chất cũng góp phần không nhỏ gây ra tội lỗi cho con người ở khắp mọi nơi.

Nhưng trước hết, cần biết vì đâu tội lỗi có mặt trong trần gian như một thách đố lớn lao cho những ai có niềm tin Thiên Chúa là Đấng đầy lòng yêu thương, nhưng rất công bình và thánh thiện.

Thánh Kinh đã cho ta biết nguồn gốc của tội như sau :

" Vì một người duy nhất ( Adam) mà tội lỗi đã xâm nhập trần gian, và tội gây nên sự chết; như thế sự chết đã lan tràn tới hết mọi người bởi vì mọi người đã phạm tội." ( Rm 5 : 12)

Tội xâm nhập trần gian và lan tràn đến hết mọi người với nhiều hình thức và mức độ khác nhau.Tội là điều trực tiếp xúc phạm đến Thiên Chúa là Đấng trọn tốt trọn lành,công minh, chính trực nên Người không thể dung tha cho bất cứ loại tội nào mà con người có thể phạm vì cố ý hay vì yếu đuối.Tùy theo mức lỗi phạm mà tội mang lại hậu quả nặng hay nhẹ cho người có tội.

Trước tiên, Thiên Chúa đã nói rõ cho Adam và Eva biết về hậu quả của tội như sau, nếu họ ăn trái cấm:

" .Ngày nào ngươi ăn, chắc chắn người sẽ phải chết." ( St 2: 17)

Cái chết mà Thiên Chúa nói trên đây là cái chết về mặt linh hồn, chứ không phải chết ngay về thể xác.Cho nên con Rắn đã nói với bà Eva như sau : "chẳng chết chóc gì đâu." ( Sđd 3: 4).

Rắn Satan nói thể để phỉnh gạt Eva vì biết là Thiên Chúa không phạt nhãn tiền bằng cái chết về thể lý cho ai từ xưa đến nay. Bằng cớ là có biết bao kẻ gian ác, độc tài tàn bạo, vô tâm vô đạo đã giết hại không biết bao nhiêu người chỉ vì muốn củng cố địa vị cá nhân hay bảo vệ các thể chế độc tài, độc đảng , độc tôn gây đau khổ và chết chóc cho biết bao triệu người dân lành từ Đông sang Tây chẳng may rơi vào ách thống trị độc ác của chúng..Nhưng chúng vẫn sống phây phây, làm giầu và hưởng thụ ,cha truyền con nối với chế độ tàn bạo không biết đến bao giờ mới xụp đổ.

Mặt khác, những kẻ có tâm địa độc dữ , với lòng tham vô đáy, và say mê những vui thú vô luân vô đạo cũng vẫn sống nhởn nhơ trong giầu sang nhờ gian manh, bất công và lường gạt, trong khi người lành lương thiện lại nghèo khó và đau khổ, vì xã hội bất công, dung dưỡng cho kẻ có nhiều tiền bạc và lắm mưu kế gian xảo lèo lái.

Như thế không phải vì Thiên Chúa bất lực, hay không nhìn thấy những tội ác của họ.Thiên Chúa biết nhưng vẫn làm ngơ cho chúng sống để hy vọng chúng hoán cải để được tha thứ, vì Người gớm ghét tội lỗi nhưng lại yêu thương kẻ có tội biết sám hối, xin tha.. Ngược lại , nếu chúng cứ ngoan cố tiếp tục con đường gian ác thì Thiên Chúa sẽ đối xử với chúng như chủ ruộng kia đã làm ngơ cho cỏ lùng mọc xen lẵn với cây lúa tốt.. Và đợi đến mùa gặt, chủ sẽ bảo thợ gặt : " hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa thì hãy thu vào kho lẫm cho ta." ( Mt 13:20)

Dụ ngôn trên cũng áp dụng thích đáng cho người tín hữu Chúa Kitô đang sống đức tin trên trần gian này, giữa bao kẻ gian ác đang phạm biết bao tội nghich cùng Thiên Chúa và gây đau khổ cho bao người khác.Kẻ gian ác cứ sống trong tội ác của chúng như có lùng mọc xen với cây lúa. Và chắc chắn đến mùa gặt, tức ngày Phán Xét, chúng sẽ bị quăng vào nơi "tối tăm , khóc lóc và nghiến răng".(Lc 13: 28)

Thật vậy, do hậu quả của tội nguyên tổ, bản chất thiện hảo ban đầu của con người đã bị thương tổn nặng nề đến nỗi dù đã được tái sinh qua Phép Rửa, và trở thành tạo vật mới, con người vẫn không lấy lại được bản chất thiện hảo ban đầu ( Original Innnocence) đã mất đi sau khi nguyên Tổ loài người đã phạm tội. Vì thế, con người ngày nay vẫn hoàn toàn yếu đuối và dễ nghiêng chiều về sự xấu, sự tội bao lâu còn sống trên trần gian và trong thân xác có ngày phải chết này.

Mặt khác, ma quỷ ví như " sư tử gầm thét rảo quanh tìm mồi cắc xé" ( 1Pr 5 : 8) luôn rình rập quanh ta để cám dỗ , lôi kéo ta vào đường tội lỗi dẫn đến hư mất đời đời. Cho nên " anh em phải đứng vững trong đức tin mà chống cự, vì biết rằng toàn thể anh em trên trần gian đều trải qua cùng một loại thống khổ như thế" ( Sđ d 5: 9) đúng theo lời khuyên dạy của Thánh Phêrô cách nay đã trên 2000 năm nhưng vẫn còn nguyên giá trị thực hành trong hoàn cảnh sống của con người ngày nay..

Ngoài ma quỷ là kẻ thù chính ra, thế gian hay môi trường sống của mỗi người chúng ta là kẻ thù thứ hai cộng tác đắc lực với ma quỷ để xúi dục ta phạm tội vì gương xấu đầy rẫy ở khắp nơi. Nào phim ảnh sách báo dâm ô,đồi trụy, bạo động, nào sòng bạc lớn nhỏ và nơi ăn chơi sa đọa công khai quảng cáo trên truyền thông để lôi cuốn con người thuộc mọi lớp tuổi tìm đến để thỏa mãn dục vọng và lòng ham mê tiền của, bắt chấp mọi hậu quả tai hại cho linh hồn, nếu ta tin con người có hồn và xác, có sự thưởng phạt sau khi chết.

Thánh Phaolô đã nói đến các giống tội do xác thịt yếu đuối gây ra và hậu quả của tội như sau:

" Những việc do tính xác thịt gây ra thì ai cũng rõ, đó là : dâm bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hòa, ghen tương, nóng giận, tranh chấp , chia rẽ, bè phái, ganh tỵ, say sưa, chè chén và những điều khác giống như vậy. Tôi bảo trước cho mà biết, như tôi đã thường bảo :

Những kẻ làm những điều đó sẽ không được thừa hưởng Nước Thiên Chúa." ( Gl 5 :19-21).

Như thế, người ta phạm tội vì bản chất yếu đuối, vì ma quỷ tinh quái cám dỗ và vì gương xấu của người khác.

Chúa Giêsu đã nghiêm khắc cảnh cáo về các dịp tội và gương xấu như sau :

" Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã. Nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã. Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô xuống biển, còn lợi cho nó hơn là để nó làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn này phải vấp ngã." ( Lc 17: 1-2)

Như vậy, muốn tránh tội, ta phải ý thức đây đủ về những nguy cơ đưa đến phạm tội để từ đó quyết tâm xa tránh với ơn Chúa nâng đỡ để đứng vững , vì " không có Thầy anh em sẽ chẳng làm gì được." ( Ga 15: 5).Nghĩa là nếu không có ơn Chúa giúp sức thì ta không thể đứng vững trước mọi cám dỗ nặng nề của ma quỷ, gương xấu đầy rẫy của thế gian và những khuynh hướng xấu còn tồn tại trong ta.

Cứ nhìn quanh ta thì đủ biết tội lỗi đang thống trị con người và thế giới như thế nào.

Tại sao người ta đang làm những sự dữ như giết người, cướp của, ăn gian nói dối, cờ bạc, dâm ô phóng đãng, hiềm thù ,nghen ghét, bỏ vạ cáo gian, thay chồng đổi vợ, chiến tranh, khủng bố ?

Câu trả lời đúng nhất là vì người ta không có niềm tin nào, hay có mà không có can đảm sống niềm tin ấy cách sống động và cụ thể để đẩy lui bống tối của sự dữ, sự tội đang lan tràn ở khắp nơi.

Trước thực trạng trên đây, là người có đức tin vào Thiên Chúa là Cha cực tốt cực lành, mọi tín hữu chúng ta đều được mong đợi sống đức tin của mình cách cụ thể là phải xa tránh mọi sự xấu, sự tội , vì chỉ có tội lỗi mới làm ngăn cách con người với Thiên Chúa là tình thương nhưng gớm ghét mọi thứ tội lỗi.Nói khác đi, sống đức tin Kitô Giáo đòi hỏi chúng ta phải ý thức sâu xa về nguy cơ của tội lỗi đến từ ma quỷ, từ thế gian và từ bản chất yêu đuối của chính mình.

Trong thời đại văn minh vật chất và điện toán hiện nay, rất nhiều người đã mất hết ý thức về tội. Chủ nghĩa tương đối( relativism) đã góp phần không nhỏ vào việc lừa dối rất nhiều người tin là không có giá trị nào tuyết đối về luân lý, đạo đức cả.. Vì thế người ta đã mặc sức làm những sự dữ , thí dụ, làm luật để bảo vệ cho súc vật như chó, mèo, chim, rùa ngoài biển. Nhưng lại hợp thức hóa việc phá thai khiến hàng năm ở Mỹ có trên một triệu thai nhi bị giết ngay trong lòng mẹ mà luật pháp quốc gia chính thức cho phép khiến không ai gặp khó khăn nào với luật pháp khi trực tiếp hay gián tiếp ra tay giết hại một hài nhi tức một nhân mạng.! Ngoài ra, người ta cũng đang tìm cách định nghĩa lại hôn nhân, vốn là một định chế bắt nguồn từ Thiên Chúa khi Người tạo dựng con người có nam có nữ và truyền cho họ sứ mệnh " Hãy sinh sôi nẩy nở cho thật nhiều, cho đầy mặt đất và thông trị mặt đất." " ( St 1 :28)

Vậy mà bây giờ người ta đang hợp thức hóa những cặp hôn nhân đồng tính ( same sex marriage).,để công khai nhìn nhận việc sống chung của những cặp nam nữ bệnh hoạn tâm sinh lý này.Chúng ta cảm thông hoàn cảnh của họ nhưng không thể tán thành việc cho họ kết hôn để đạp đổ truyền thồng hôn nhân giữa một người nam và một người nữ như Thiên Chúa đã thiết lập từ đầu.

Mặt khác trên bình diện quốc tế, cộng đồng thế giới vẫn làm ngơ cho các chế độ tàn ác của Assad ở Syria, của Bắc Hàn, của Cuba... và nhiều nơi khác nữa đã giết hại hàng triệu người dân vô tội, vì dám chống lại chế độ cai trị tàn ác của kẻ cầm quyền... Đây là một tội ác chống lại con người của các kẻ độc tài độc đảng mà các nước có thể lực lớn trên thế giới phải chịu trách nhiệm vì đã không dám hành động thích đáng để bảo vệ cho quyền sống của con người .

Trước thực trạng tội lỗi của cá nhân , xã hội và cộng đồng quốc tế, người tín hữu Chúa Kitô thuộc mọi thành phần trong Giáo Hội hơn bao giờ hết phải sống niềm tin của mình cách cụ thể và thuyết phục để làm nhân chứng cho Chúa Kitô, Đấng đã đến trần gian để "hy sinh mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn người."(Mt 20: 28)

Nói rõ hơn, nếu người tín hữu mà cũng ăn gian nói dối, cũng lường gạt, bóc lột người khác để trục lợi, cũng lui tới những sòng bạc lớn nhỏ, cũng đi du hí ở những nơi tội lỗi, cũng nhẩy nhót cuồng loạn mất nết, cũng cấu kết hay làm tay sai cho những thế lực, hay chế độ phi nhân bóc lột đàn áp người dân vô tội, thì chắc chắn đã chà đạp lên hay chối bỏ niềm tin của mình và cùng lớn tiếng hô to với những kẻ vô thần , vô luân vô đạo là KHÔNG CÓ THIÊN CHÚA, KHÔNG CÓ SỰ SÔNG ĐỜI SAU để mặc sức ngụp lặn ở hiện tại trong vũng bùn nhơ của tội lỗi vì đam mê của cải, chuộng hư danh và tôn thờ mọi thú vui vô luân vô đạo, là bộ mặt rõ nét nhất của "văn hóa sự chết" đang lộng hành ở khắp nơi trên thế giới ngày nay.

Quan trọng hơn nữa, nếu người tín hữu không quyết tâm từ bỏ mọi giống tội và nương nhờ ơn Chúa phù giúp để đứng vững trong đức tin thì không ai có thể đạt được mức hoàn hảo để được cứu rỗi. Sở dĩ thế là vì con người còn có tự do để chọn lựa giữa sự tốt và sự xấu, giữa ánh sáng và bóng đêm bao lâu còn sống trên trần gian này. Và Thiên Chúa luôn tôn trọng sự tự do đó của con người.Nghĩa là nếu con người chọn con đường gian tà vì mê đắm sắc dục, để lui tới những nơi ăn chơi sa đọa, thay chồng đổi vợ, hoặc vì đam mê tiền của để trộm cướp, bóc lột người khác thì Thiên Chúa sẽ không ngăn cản và con người sẽ phải hoàn toàn chiu trách nhiệm về chọn lựa của mình. Đó là lý do thưởng phạt của Thiên Chúa dành cho những kẻ chối bỏ Người bằng tư tưởng và hành động, hay yêu mến và quyết tâm thi hành ý muốn của Người để được vào Nước Trời như Chúa Giêsu đã nói rõ với các môn đệ xưa như sau:

" Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : Lậy Chúa ! lậy Chúa ! là được vào Nước Trời cả đâu, Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy, Đấng ngự trên trời mới được vào mà thôi." ( Mt 7 : 21)

Thi hành ý muốn của Cha trên trời có nghĩa là phải cương quyết từ bỏ mọi tội lỗi, mọi sự dữ và " hãy chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào, vì Tôi nói cho anh em biết : có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được." ( Lc 13: 24)

Cửa hẹp mà Chúa Giêsu nói trên đây, chính là cửa công chính để tránh đi vào con đường của kẻ gian ác, giết người , cướp của, bóc lột, dâm đãng và bất công với người khác. Cửa hẹp cũng là cửa bác ái để mở lòng cảm thương anh chị em nghèo khó, bệnh tật, cô thân cô thế,.Sau nữa, cửa hẹp cũng là cửa trong sạch để không đi vào con đường dẫn đến những nơi xú uế vì cờ bạc vui chơi dâm ô khốn nạn. Người tín hữu Chúa Kitô mà đi vào những con đường nói trên thì chắc chắn sẽ không gặp được Chúa là cội nguồn của mọi giầu sang ,phú quý và hoan lạc.; mà ngược lại , chắc chắn sẽ rơi xuống hố diệt vong vì phải vĩnh viễn xa lìa Thiên Chúa là cùng đích của niềm tin và hy vọng của người có đức tin chân chính.

Tóm lại , Năm Đức Tin mời goi và nhắc nhở mọi tín hữu sống đức tin cách chân thật và sống động để minh chứng mình thực sự tin Chúa Kitô, Đấng đã cứu chuộc nhân loại qua khổ hình thập giá để cho chúng ta hy vọng được gặp Thiên Chúa là Cha và được sống hạnh phúc đời đời với Người trên Thiên Quốc, sau khi chấm dứt hành trình con người trên trần thế này.

Nói khác đi, chúng ta phải thể hiện đức tin của mình cách cụ thể trước mặt người đời để làm nhân chứng cho Chúa Kitô với mục đích mời gọi thêm nhiều người nữa nhận biết và tin Chúa để cùng được cứu độ, vì Thiên Chúa , " Đấng cứu độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý. ( 1Tm 2:4)

Nhưng- cần nhấn mạnh thêm một lần nữa- muốn sống đức tin cách hữu hiệu, vững vàng đẹp lòng Chúa và có sức thuyết phục người khác thì ta phải ý thức đầy đủ nguy cơ của tội lỗi để quyết tâm xa tránh không làm những gì phương hại hay mâu thuẫn với đức tin có Chúa là Đấng thánh thiện, nhân từ, công bình, yêu thương và tha thứ. ( tha thứ cho kẻ có tội biết ăn năn xin tha chứ không được lợi dụng tha thứ để cứ tiếp tục phạm tội nữa !)

Tóm lại, sống đức tin không những để biết thờ lậy, ngợi khen,yêu mến và cảm tạ Chúa ngày một hơn, mà quan trọng không kém là đoạn tuyệt với tội lỗi, vì " ai phạm tội là người của ma quỷ" như Thánh Gioan Tông Đồ đã dạy. ( 1 Ga 3: 8).

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 
HOC HOI DE SONG DAO # 52 = TRACH NHIEM NGON SU CUA GIAO DAN PDF Print E-mail

NĂM ĐỨC TIN : TRÁCH NHIỆM NGÔN SỨ CỦA NGƯỜI TÔNG ĐỒ VÀ CỦA NGƯỜI TÍN HỮU GIÁO DÂN

Thánh Lễ khai mạc Năm Đức Tin sẽ được Đức Thánh Cha Bê-nê-đichtô 16 long trọng cử hành tại Rôma ngày 11 tháng 10 tới đây. Năm Đức Tin được mở ra nhân kỷ niêm 50 năm sau Công Đồng Vaticanô II kết thúc , và cũng kỷ niệm 20 năm ngày công bố Sách Giáo Lý mới của Giáo Hội Công Giáo, đồng thời cũng là dịp Thượng Hội Đồng Giám Mục thế giới ( Synod of Bishops) họp phiên kháng đại lần thứ 13.

Đây là thời điểm thích hợp để toàn thể Giáo Hội nhìn lại đời sống đức tin của mình dựa trên nền tảng Tin Mừng Cứu Độ của Chúa Kitô, Đấng đã đến trần gian làm Con Người để rao giảng Tin Mừng, và hy sinh " hiến mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn người." ( Mt 20: 28)

Nghĩa là mọi người trong Giáo Hội – Hàng Giáo Phẩm, Giáo sĩ, Tu sì và Giáo dân- đều được mời gọi để canh tân, củng cố và sống niềm tin của mình vào Chúa Kitô cách hữu hiệu hơn nữa để ứng phó với những thách đố của thời đại tục hóa ( vulgarism) tôn thờ khoái lạc ( hedonism) vô thần (atheism) và phi luân ( amoralism), là những đặc trưng của "văn hóa sự chết" đang lan tràn ở khắp nơi trên thế giới ngày nay để lôi cuốn biết bao người vào hố diệt vong .Giệt vong vì không có niêm tin vào một Quyên Lực , hay một Đấng tối cao mà người tín hữu chúng ta tôn thờ là Thiên Chúa, Đấng dựng nên và thưởng phạt con người về những việc mình làm trong cuộc sống trên đời này. Vì không có niềm tin này, nên người ta tự do sống thác loan, làm những sự dữ và tội ác không sao tả cho siết được.. Thực trạng này phải là mới ưu tư hàng đầu của những ai muốn sống niềm tin có Thiên Chúa cực tốt cực lành, đã sai Con Một là Chúa Kitô đến trần gian vì " muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý." ( 1 Tm 2 : 4)

Nhưng muốn được cứu độ và nhận biết chân lý thì phải thực sự và thực tâm tin Chúa Kitô và thể hiện niềm tin ấy cách cụ thể bằng thực hành hay sống theo Tin Mừng Cứu độ của Người.

Thật vậy, Phức Ăm Sự Sống hay Tin Mừng Cứu Độ mà Chúa Kitô đã rao giảng và trả giá bằng chính mạng sống của Người trên thập giá cách nay trên 2000 năm, cho đến nay vẫn còn xa lạ đối với đa số người trên trái đất này , vì hiện còn trên 5 tỷ người chưa biết Chúa Kitô và đang còn ở ngoài Giáo Hội Công Giáo là phương tiện hữu hiệu nhất để chuyên chở ơn cứu độ của Chúa Kitô đến cho mọi dân mọi nước trên khắp địa cầu cho đến ngày mãn thời gian .

Vì thế, sứ mang Phúc âm hóa thế giới vẫn là trọng trách và là mối ưu tư hàng đầu của Giáo Hội .Và để thi hành sứ mang này cách hiệu quả hơn, Giáo hội cần nhìn lại chính mình để xem Tin Mừng của Chúa Kitô đã thấm sâu vào tim óc của mình đến đâu cũng như đã biến đổi chính mình ra sao, trước khi tiếp tục sứ mạng phúc âm hóa người khác, tức mời gọi thêm nhiều người nữa đón nhận và tin Chúa Kitô là Đấng cứu chuộc duy nhất của nhân loại.

Đó là lý do Giáo Hội mở Năm Đức Tin để toàn thể Giáo Hội được dịp kiểm điểm đời sống đức tin của mình trước khi quảng bá đức tin ấy cho những người chưa nhận được Tin Mừng này.

Ngày 22 tháng 9 vừa qua, nhân tiếp kiến một số đông tân Giám mục ở Rôma, Đức Thánh Cha Biển Đức 16 đã lưu ý các tân Giám mục về sứ mệnh phúc âm hóa như sau :

" Công cuộc Phúc âm hóa quả thực không phải là công việc của các chuyên gia mà là của toàn thể dân Chúa trong Giáo Hội dưới sự hướng dẫn của các chủ chăn.Mỗi thành viên của tập thể tín hữu ở trong và cùng với cộng đồng Giáo Hội phải cảm thấy mình có trách nhiêm công bố và làm nhân chứng cho Tin Mừng." (Evangelization , indeed, is not a work of specialists, but of the entire people of God under the guidance of theirs Pastors. Every member of the faithful , in and with the ecclesial community must feel responsible for proclaiming and witnessing to the Gospel. (L'Osservatore Romano, September 26,2012, p.5)

Đây chính là sứ mệnh mà Chúa Kitô đã trao phó cho các Tông Đồ trước tiên và cho toàn thể Giáo Hội ngày nay trước khi Người về Trời:

" Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo.Ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ; còn ai không tin thì sẽ bị kết án." ( Mc 16 :16)

Như thế loan báo Tin Mừng hay Phúc Âm hóa thế giới phải là sứ mênh quan trọng nhất của Giáo Hội nhận lãnh từ chính Chúa Kitô sau khi Người hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại của Thiên Chúa qua khổ hình thập giá, chết , sống lại và lên Trời.

Nhưng muốn cho công cuộc Phúc âm hóa được kết quả mong muốn thì người công bố phải là người chứng tá cho Tin Mừng mình loan truyền cho người khác, như Đức Thánh Cha đã nhắc nhở các Tân Giám Mục trên đây. .Nghĩa là chính mình phải sống Tin Mừng ấy cách đích thực và sâu đậm thì mới có sức thuyết phục người khác tin điều mình rao giảng cho họ.

I-Trách nhiệm ngôn sứ và nhân chứng của người Tông Đồ.

Thật vậy, người Tông Đồ xưa và nay là người được Chúa kêu goi cách riêng đi rao giảng và làm chứng cho Tin Mừng.Thế giới xưa và đặc biệt ngày nay, đã và đang thách đố niềm tin Kitô Giáo và những ai rao giảng Tin Mừng của Chúa với thực trạng của " văn hóa sự chết" chối bỏ Thiên Chúa và mọi giáo lý của Người để quyến rũ con người vào đường hư mất đời đời.

Vì thế cho nên " khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng." ( 1 Cor 9: 16) như Thánh Phaolô đã nhắc nhở chính mình và những ai được ơn tgoij đi rao giảng Tin Mừng Cứu Độ của Chúa Kitoo, là linh dược để chữa lành mọi bệnh tật của linh hồn và bảo đảm hy vọng được sống hạnh phúc với Chúa trên Nước Trời mai sau.

Nói khác đi, để đối kháng với mọi thách đố của "văn hóa sự chết" chỉ có Phúc Âm sự sống của Chúa Kitô mới có sức hóa giải mọi độc hại của các tà thuyết vô thần, tôn thờ tiền bạc và của cải vật chất , chuộng khoái lạc vô luân vô đạo, dừng dưng trước sự đau khỏ , nghèo đói của người khác. Đó là bộ mặt của thế gian trống vắng niềm tin, và nhuộm đầy mầu sắc của sự dữ sự gian ác, sự ô uế, sự bất công và thiếu tình người .

Nhưng cho được thuyết phục người khác nghe và tin Chúa Kitô, người Tông Đồ phải là người chứng tá trung thực của Tin Mừng mình rao giảng.

Cụ thế, nếu người Tông Đồ cũng ham mê tiền của và hư danh trần thế, để vận động hay mua chuộc ai hầu được tiến cử vào các chức vụ lãnh đạo trong Giáo hội hoàn vũ hay địa phương, - -hoặc tệ hại hơn nữa- làm tay sai cho thế quyền để mưu lợi ích cá nhân, thì chắc chắn sẽ không thể giảng sự khó nghèo của Phúc Âm và thuyết phục được ai sống tinh thần khó nghèo này và khiêm tốn phục vụ theo gương Chúa Kitô, Người đã sống lang thang, khó nghèo đến nỗi " không có nơi tựa đầu, trong khi con chồn có hang, chim trời có tổ." ) Mt 8: 21)

Như vậy, nếu dính bén vào của cải trần thê,và chạy theo danh vọng hư hèn thì đã khinh chê tinh thần khó nghèo của chính Chúa Kitô.

Mặt khác, để nói lên sự khinh chê về những ham muốn danh vọng hư hão trên đời này v à cũng để trả lời các môn đệ đến hỏi Chúa xem ai là người lớn nhất trong Nước Trời, Chúa Giêsu đã nói với họ như sau : " ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời." (Mt 18 : 4)

Đó chính là gương phục vụ sáng chói mà Chúa Giêsu đã nêu cao khi Người cúi mình rửa chân cho các môn đệ trong Bữa tiệc Ly sau hết trước khi Người bị trao nộp và tử nạn trên thập giá để đền tội thay nhân loại và cứu chuộc cho muôn người.khỏi chết đời đời vì tội.

Như thế , sống đức tin cho có chiều sâu và có sức thuyết phục người khác trong Năm Đức Tin này cũng đòi hỏi cách riêng người Tông Đồ lớn nhỏ ngày nay phải nhìn lại đời sống đức tin của chính mình, xem mình có thực sự sống cốt lõi của Tin Mừng hay chưa và , -và đặc biệt- đã thực sự sống tinh thần khó nghèo của Chúa Kitô " Đấng vốn giầu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên khó nghèo vì anh em , để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giầu có." ( 2 Cor 8: 9) ?

Nếu người Tông Đồ mà không là mẫu mục đức tin, đức cậy , đức mến , kèm với tinh thần phục vụ khiêm tốn và khó nghèo theo gương Chúa Kitô, thì làm sao có thể thuyết phục được ai nghe mình giảng dạy về những nhân đức này nữa ? Chúa nói: " Ai có tai nghe thì nghe." ( Mt 13 : 43; Mc 4: 23; Lc 8: 8)

II- Trách nhiệm ngôn sứ và chứng tá của người tín hữu giáo dân:

Không phải chỉ người Tông Đồ mới có trách nhiệm rao giảng và làm chứng cho Tin Mừng.

Ngược lại, qua bí tích Rửa tội, người giáo dân cũng tham dự vào ba chức Tư Tê, Ngôn sứ và vương đế của Chúa Kitô nhưng với thể thức khác với hàng Giáo phẩm, giáo sĩ và tu sĩ..

Cụ thể , hàng Giáo sĩ và Tu sĩ thừa tác (Ministerial clergy and religious) như các Giám mục và linh mục Dòng và Triều thi hành chức năng tư tế bằng việc tế lễ trên bàn thờ, tức là dâng lại hy Tế thập giá của Chúa Kitô, giảng Phúc Âm và cử hành các bí tích trong nhà thờ nhân danh Chúa ( in persona Christi).

Người tín hữu giáo dân, ngược lại, dâng chính đời sống của mình với mọi vui buồn, sướng khổ để hiệp thông với sự đau khổ của Chúa Kitô trên thập giá xưa và cách bí nhiệm ngày nay trên bàn thờ mỗi khi Thánh Lễ Tạ Ơn ( Eucharist) được cử hành để cảm tạ Chúa Cha và xin ơn tha tội cho chúng ta cùng thể thức và mục đích của Hy tế Chúa Kitô dâng lần đầu tiên trên thập giá.

Cũng vậy, người tín hữu giáo dân thi hành sứ mạng ngôn sứ của mình bằng chính đời sống của mình trước mặt người đời để " họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời." ( Mt 5: 16).

Nghĩa là trong khi những người không có niềm tin vào Chúa Kitô và đang làm những sự xấu sự dữ như giết người, giết thai nhi, thay vợ đổi chồng, dâm ô trác táng, gian manh, trộm cắp, cờ bạc , căm thù, chia rẽ , coi nhẹ lương tâm để lường gạt, bóc lột người khác...thì người có niềm tin nơi Chúa phải sống niềm tin ấy cách cụ thể và sống động để nêu cao những giá trị của niềm tin là tôn trọng sự sống, tôn trọng công bình, lương thiện, thực thi bác ái, yêu thương, tha thứ , " như thế, anh em sẽ trở nên trong sạch , không ai chê trách được điều gì, và sẽ trở nên những con người vẹn toàn của Thiên Chúa giữa một thế hệ gian tà sa đọa. Giữa thế hệ đó, anh em phải chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời." ( Pl 2: 15) theo lời dạy của Thánh Phaolô Tông Đồ.

Thật vậy, sống trong thời đại của "văn hóa sự chết" , đức tin của người tín hữu Chúa Kitô đang bị thách đố nặng nề bởi những kẻ không có niềm tin nào , nên chỉ còn biết chay theo những quyến rũ của tiền bạc và danh vọng hư hão, coi nhẹ luân thường ,đạo lý để làm những sự độc ác như giết người không gớm tay, lường đảo, gian manh, pha chế chất độc vào thực phảm

để làm hại sức khỏe của dân chúng, trông cây thuốc phiện, cần sa, ma túy , mở sòng bạc, nhà điếm, buôn bán phụ nữ và trẻ em cho kỹ nghệ mãi dâm, ấu dâm vô cùng khốn nạn và tội lỗi.

Nếu người tín hữu Chúa Kitô mà cũng tham gia vào những việc tội lỗi nói trên, thì đã tự đánh mất niềm tin của mình và đã thỏa hiệp với thế gian vô đạo cách rõ nét nhất. Và như thế thì thay vì làm nhân chứng cho Chúa Kitô trước mặt người đời, người tín hữu sẽ trở thánh phản chứng ( anti-witness) bằng chính đời sống của mình trước mặt người khác khi không dám sống niềm tin của mình phản ảnh trung thực Tin Mừng của sự sống, sự công bình, đức bác aí, tình thương tha nhân, lòng yêu mến sự trong sạch thánh thiện là những đặc trưng và đòi hỏi của Tin Mừng Cứu Độ, tức Phúc Âm sự Sống đối nghịch hoàn toàn với :"vân hóa sự chết" của thế giới tục hóa ngày nay.

Mặt khác, khi người tín hữu Chúa Kitô tích cực hoạt động để bảo vệ cho sự sống, bảo vệ và nêu cao những giá trị của luân lý Kitô Giáo về hôn nhân, về gia đình, về sự chung thủy của vợ chồng trong hôn nhân, về công bình xã hội, về tôn trọng quyền sống của con người ..thì đã góp phần tích cực vào việc mở mang Nước Chúa là Vương quốc của sự bình an, công bình, yêu thương và thánh thiện.

.Đó là trách nhiệm ngôn sứ và nhân chứng của người giáo dân trong Giáo Hội. Công Đồng Vaticanô II đã đặc biệt nói đến trách nhiệm này trong Hiến Chế Lumen Gentium ( Ánh sáng muôn dân LG) như sau:

" ..Vì thế , giáo dân làm tông đồ là thông phần vào chính sứ mệnh của Giáo Hội Mỗi tín hữu đều được Chúa đề cử làm tông đồ qua việc nhận lãnh Phép Rửa và Thêm sức,...Nhưng giáo dân được đặc biệt kêu mời làm cho Giáo Hội hiện diện và hoạt động trong những nơi và hoàn cảnh mà nếu không có họ, Giáo Hội sẽ không trở thành muối của thế gian." ( x LG 33)

Nói khác đi, mọi thành phần dân Chúa trong Giáo Hôi đều có trách nhiệm rao giảng lời Chúa và làm nhân chứng cho Chúa để đem ánh sáng Chúa Kitô vào nơi tối tăm ô uế vì ham chuộng khoái lạc dâm ô, nhảy nhót mất nết, đem công bình vào nơi bóc lột và bất công, đem yêu thương vào nơi oán thù, đem bình an vào nơi đang sôi sục lửa chiến tranh và khủng bố.

Tóm lại, Năm Đức Tin là thời cơ thuận lợi cho mọi người trong Giáo Hội kiểm điểm đời sống đức tin của mình để canh tân và đào sâu thêm đức tin vào Chúa Kitô trong hai chiều kích đi loan truyền và làm nhân chứng cho Tin Mừng Cứu Độ để mời gọi thêm nhiều người nữa tin và yêu mến Chúa Kitô để được cứu độ và được vinh phúc " thông phần bản tính Thiên Chúa sau khi đã thoát khỏi cảnh hư đốn do dục vọng gây ra trong trần gian này." ( 1 Pr 1 : 4)

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 
<< Start < Prev 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 Next > End >>

Page 89 of 100