mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4505
mod_vvisit_counterHôm Qua8518
mod_vvisit_counterTuần Này31225
mod_vvisit_counterTuần Trước52811
mod_vvisit_counterTháng Này130809
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12327042

We have: 81 guests online
Your IP: 54.236.234.60
 , 
Today: Dec 19, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO - THU HAI CN19TN-B PDF Print E-mail

Phụng Vụ Lời Chúa

Bài Ðọc I: (Năm II) Ed 1, 2-5. 24 - 2, 1a

"Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa".

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Ngày mồng năm trong tháng, năm thứ năm vua Gioakim bị lưu đày, có lời Chúa phán cùng tư tế Êdêkiel, con của Buzi, ở xứ Calđêa, trên bờ sông Côbar. Chính tại đây, bàn tay Thiên Chúa đã đặt trên tôi.

Tôi nhìn thấy có một cơn gió mạnh từ phương bắc thổi đến. Có một đám mây to lớn và lửa bao bọc chung quanh và bốn bề có ánh sáng phát ra, và ở giữa bầu lửa như vàng pha sáng chói. Chính giữa, có giống gì như bốn con vật hình dáng giống như hình người.

Và tôi nghe tiếng cánh của chúng như tiếng nước lũ, như tiếng của Chúa vạn năng; khi chúng đi thì khác nào như đám đông người, như tiếng đạo quân: khi chúng dừng lại thì chúng xếp cánh xuống. Vì khi chúng nghe có tiếng trên không trung, trên đầu chúng, thì chúng dừng lại và xếp cánh xuống.

Và trên không trung, trên đỉnh đầu chúng, có cái gì như một viên ngọc thạch, hình như chiếc ngai, và trên ngai đó, phía trên hẳn, có hình giống như hình người. Và tôi thấy người như vàng pha sáng chói, bên trong, tứ bề khác nào như lửa, từ lưng người trở lên, và từ lưng trở xuống, tôi thấy có gì như lửa chiếu sáng chung quanh, giống như cái mống hiện ra trên mây trong ngày mưa: đó là hình thể chiếu sáng chung quanh. Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa. Tôi nhìn thấy thì sấp mặt xuống đất.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 148, 1-2. 11-12ab. 12c-14a. 14bcd

Ðáp: Trời đất đầy vinh quang của Người.

Hoặc đáp: Alleluia.

Xướng: 1) Hãy ca tụng Chúa từ muôn cõi trời, hãy ca tụng Người trên nơi cao thẳm. Các thiên thần Chúa, hãy ca tụng Người đi; ca tụng Người đi, hỡi các đạo thiên binh. - Ðáp.

2) Quân vương địa cầu và tất cả chư dân, quan chức và các vị chính quyền nơi cõi đất, các thanh nhiên và cả những cô trinh nữ, những ông cụ già với đoàn con trẻ. - Ðáp.

3) Họ hãy ca tụng danh Chúa, vì danh Người siêu phàm, độc nhất, oai nghiêm Người tràn lan trên trời dưới đất, và Người nâng cao quyền thế dân Người. - Ðáp.

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 17, 21-26

"Họ sẽ giết Người, nhưng Người sẽ sống lại. Con cái thì được miễn thuế".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu còn đang ở Galilêa, thì Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại". Các môn đệ rất đỗi buồn phiền.

Khi các ngài đến Capharnaum, thì những người thu thế đền thờ đến gặp Phêrô và hỏi rằng: "Thầy các ông không nộp thuế "đền thờ' sao?" Ông nói: "Có chớ".

Khi ông về đến nhà, Chúa Giêsu hỏi đón trước rằng: "Simon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian thu thuế má hạng người nào? Ðòi con cái mình hay người ngoài?" Ông thưa rằng: "Ðòi người ngoài". Chúa Giêsu bảo ông rằng: "Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để chúng ta không làm cho họ vấp phạm, con hãy ra biển thả câu: con cá nào câu lên trước hết thì bắt lấy, mở miệng nó ra, sẽ thấy một đồng tiền có 4 quan thì con hãy lấy tiền đó mà nộp cho họ, trả phần Thầy và phần con".

Ðó là lời Chúa.

 Mt 17, 21-26

Cảm Nghiệm Suy Niệm

Nội Thuế = Nộp Mạng

Hôm nay, Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên, bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu thuật lại cho chúng ta 2 sự kiện liên quan đến lời Chúa Kitô tiên báo lần đầu tiên về cuộc Vượt Qua của Người và liên quan đến vấn đề nộp thuế đền thờ của Người.

Lời Chúa Kitô tiên báo lần đầu tiên về cuộc Vượt Qua của Người: "Khi thầy trò tụ họp ở miền Galilêa, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: 'Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ sống lại'. Các môn đệ buồn phiền lắm".

Vấn đề nộp thuế đền thờ của Người: "Khi thầy trò tới Caphanaum, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi Phêrô: 'Thầy của các anh không nộp thuế sao?' Ông đáp: 'Có chứ!' Ông về tới nhà, Chúa Giêsu đón hỏi ông: 'Anh Si-môn, anh nghĩ sao? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?' Phêrô đáp: 'Thưa, người ngoài'. Chúa Giêsu liền bảo: 'Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh'".

Có thể nói 2 sự kiện này có liên hệ mật thiết với nhau, chứ không phải là hai sự kiên hoàn toàn tách biệt chẳng nhắm nhò gì với nhau. Sự kiện thứ nhất là một sự kiện lịch sử và thực hữu. Còn sự kiện thứ hai là một sự kiện cụ thể nhưng mang tính cách của một dụ ngôn, hàm chứ những ý nghĩa ám chỉ sâu xa liên quan tới sự kiện thứ nhất.

Thật vậy, sự kiện chính yếu trong bài Phúc Âm hôm nay là lời Chúa Giêsu tiên báo lần đầu tiên về cuộc vượt qua của Người từ khổ giá tới phục sinh, và sự kiện thứ hai về vấn đề nộp thuế đền thờ của cả Chúa Giêsu và Tông Đồ Phêrô là sự kiện ám chỉ đến cuộc vượt qua của riêng Chúa Giêsu, thậm chí bao gồm cả Tông Đồ Phêrô nữa.

Không phải hay sao, nếu đền thờ là nhà Cha của Người (xem Gioan 2:16), mà Người là Con của Cha, thì Người tất nhiên được ở free, tức là "con cái được miễn" không phải đóng thuế như những "người ngoài", đúng như Người đã nói với tông đồ Phêrô.

Đền thờ ở đây đồng thời còn ám chỉ đến thân xác của Chúa Kitô (xem Gioan 2:19,21) sẽ bị trao "nộp" (chữ "nộp" trong Việt ngữ ở đây được sử dụng 2 lần cho 2 sự kiện khác nhau trong bài Phúc Âm: "nộp" thuế và "nộp" mạng) cho thành phần giáo quyền trong dân để họ ra tay phá hủy đi. Vậy việc Chúa Giêsu nộp thuế đến thờ ám chỉ việc Người nộp mình vào tay thành phần âm mưu sát hại Người.

Phải chăng đó là lý do Chúa Giêsu bảo tông đồ Phêrô "ra biển thả câu" để bắt "cá", một sinh vật ám chỉ đến cái chết của Người trong ngôi mồ, một cái chết đã được tiên báo ở sự kiện Tiên Tri Giona ở trong bụng cá 3 ngày đêm, và nhờ cái chết này của Người mà Người mới có thể trả thuế đền thờ, ám chỉ Người mới có thể xây lại đền thờ thân thể Người bằng cuộc phục sinh của Người?

Chúng ta chắc không thắc mắc về vấn đề làm sao Chúa Giêsu lại biết được con cá đầu tiên Tông Đồ Phêrô câu được lại có "một đồng tiền bốn quan", vừa đủ trả tiền thuế đền thờ cho cả Người lẫn tông đồ Phêrô, cho bằng thắc mắc về vấn đề tại sao số tiền ấy lại chỉ được sử dụng để trả thuế đền thờ cho "phần của Thầy và phần của anh", nghĩa là chỉ cho tông đồ Phêrô mà không cho các tông đồ khác nữa.

Xin thưa, là vì trong các tông đồ chỉ duy mình tông đồ Phêrô là được Chúa Kitô báo cho biết trước số phận sẽ được kết thúc ra sao (xem Gioan 21:18), một số phận không khác gì của Người và như Người, nên Người đã kêu gọi vị tông đồ thủ lãnh này là "hãy theo Thày" (Gioan 21:19), nghĩa là ngài sẽ "được dự phần với Thày" (Gioan 13:8), ở chỗ ngài cũng sẽ trở thành một vị mục tử nhân lành hiến mạng sống mình vì chiên như Người (xem Gioan 10:11).

"Anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh'". Trong lời Chúa Giêsu bảo tong đồ Phêrô trên đây có chi tiết "một đồng tiền bốn quan", và trong Bài Đoc 1 hôm nay, Tiên Tri Êzêkiên cũng thị kiến thấy "bốn con vật hình dáng giống như hình người". Không biết 4 quan tiền ở Bài Phúc Âm và 4 con vật ở Bài Đọc 1 hôm nay có liên hệ gì với nhau hay chăng, nhưng cả 2 đều liên quan đến một thực tại quan trọng hơn và cao trọng hơn chúng mà chúng phải hướng về và phục vụ.

Nếu ở Bài Đọc 1 Tiên Tri Êzêkiên đã thấy: "trên không trung, trên đỉnh đầu chúng (4 con vật), có cái gì như một viên ngọc thạch, hình như chiếc ngai, và trên ngai đó, phía trên hẳn, có hình giống như hình người. Và tôi thấy người như vàng pha sáng chói, bên trong, tứ bề khác nào như lửa, từ lưng người trở lên, và từ lưng trở xuống, tôi thấy có gì như lửa chiếu sáng chung quanh, giống như cái mống hiện ra trên mây trong ngày mưa: đó là hình thể chiếu sáng chung quanh. Ðây là hình lạ trông giống vinh quang của Chúa. Tôi nhìn thấy thì sấp mặt xuống đất", thì ở Bài Phúc Âm, "đồng tiền bốn quan" được sử dụng để "nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh'".

Đó là lý do, chính vì tất cả mọi sự đều phải qui về Thiên Chúa là cùng đích của mình, Đấng thậm chí có thể biến dữ thành lành, có thể sử dụng mọi sự theo ý muốn tối hậu của Ngài, mà Bài Đáp Ca hôm nay đã chất chứa tâm tình ngợi khen chúc tụng tôn vinh Thiên Chúa như sau:

1) Hãy ca tụng Chúa từ muôn cõi trời, hãy ca tụng Người trên nơi cao thẳm. Các thiên thần Chúa, hãy ca tụng Người đi; ca tụng Người đi, hỡi các đạo thiên binh.

2) Quân vương địa cầu và tất cả chư dân, quan chức và các vị chính quyền nơi cõi đất, các thanh nhiên và cả những cô trinh nữ, những ông cụ già với đoàn con trẻ.

3) Họ hãy ca tụng danh Chúa, vì danh Người siêu phàm, độc nhất, oai nghiêm Người tràn lan trên trời dưới đất, và Người nâng cao quyền thế dân Người.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - CN19TN-B- BANH SU SONG PDF Print E-mail

Phụng Vụ Lời Chúa

Bài Ðọc I: 1 V 19, 4-8

"Nhờ sức của nuôi ấy, ông mới đi tới núi của Thiên Chúa".

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, Êlia đi một ngày đàng vào trong hoang địa. Khi đến nơi kia, và ngồi dưới gốc cây tùng, ông xin được chết mà rằng: "Lạy Chúa, đã đủ rồi, xin cất mạng sống con đi: vì con chẳng hơn gì các tổ phụ con". Rồi ông nằm ngủ dưới bóng cây tùng. Và đây Thiên Thần Chúa đánh thức ông và bảo rằng: "Hãy chỗi dậy mà ăn". Ông nhìn thấy gần đầu ông có chiếc bánh lùi và một bình nước: ông ăn uống, rồi ngủ lại. Thiên Thần Chúa trở lại đánh thức ông lần thứ hai và bảo: "Hãy chỗi dậy mà ăn: vì đường ngươi phải đi còn xa". Ông liền chỗi dậy ăn uống, và nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn mươi ngày bốn mươi đêm mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9

Ðáp: Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao (c. 9a).

Xướng: 1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui. - Ðáp.

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi điều lo sợ. - Ðáp.

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn. - Ðáp.

4) Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa, và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai tìm nương tựa ở nơi Người. - Ðáp.

Bài Ðọc II: Ep 4, 30 - 5, 2

"Anh em hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã sống".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.

Anh em thân mến, anh em chớ làm phiền hà Thánh Thần của Thiên Chúa, vì trong Người, anh em được ghi ấn tín để chờ đợi ngày cứu chuộc đến. Anh em hãy loại ra khỏi anh em mọi thứ gay gắt, tức giận, nóng nảy, dức lác, chửi rủa, cùng mọi thứ độc ác. Anh em hãy ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô. Vậy anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, như con cái rất yêu dấu của Người: hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã yêu thương chúng ta và phó Mình làm của dâng và lễ tế thơm tho ngọt ngào dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 15, 15b

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết". - Alleluia.

Phúc Âm: Ga 6, 41-52

"Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, những người Do-thái kêu trách Chúa Giêsu, vì Người đã phán rằng: "Ta là bánh hằng sống bởi trời mà xuống". Họ nói: "Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông. Vậy làm sao ông lại nói: 'Ta bởi trời mà xuống'".

Chúa Giêsu trả lời cùng họ rằng: "Các ngươi chớ thì thầm với nhau. Không ai đến được với Ta nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Trong sách các tiên tri có chép rằng: 'Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo'. Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta. Không một ai đã xem thấy Cha, trừ Ðấng bởi Thiên Chúa mà ra, Ðấng ấy đã thấy Cha. Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời.

"Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Ðây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".

Ðó là lời Chúa.

Related image

Suy Nghiệm Lời Chúa

Bài Phúc Âm cho Chúa Nhật 19 Thường Niên Năm B hôm nay vẫn tiếp tục, như 2 Chúa Nhật tuần vừa rồi, 17-18, cũng như 2 Chúa Nhật tuần tới đây, 20-21, theo Phúc Âm của Thánh ký Gioan, chứ không phải của Thánh ký Marco. Và đoạn Phúc Âm theo Thánh ký Gioan được Giáo Hội cố ý chọn cho 5 Chúa Nhật Thường Niên Năm B liền nhau này là đoạn 6, đoạn về bài giảng Bánh Hằng Sống của Chúa Giêsu.

Thật vậy, đời sống của con người trên trần gian này, nói chung, là một cuộc hành trình đức tin, dù họ là một kẻ vô đạo. Bởi tự bản chất là loài linh ư vạn vật, được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và tương tự như Thiên Chúa, con người luôn hướng về và tìm kiếm chân thiện mỹ, tìm kiếm một hạnh phúc chân thật, tìm kiếm một sự sống bất diệt vô cùng bật tận v.v. Bởi thế mà họ không thể nào trọn vẹn thỏa nguyện và viên mãn cho đến khi đạt đến cùng đích của mình là Thiên Chúa.

Tuy nhiên, dầu sao cũng chỉ là tạo vật hữu hình và hữu hạn, thuộc hạ giới, con người chỉ xu hướng về những gì tầm thường và thấp hèn trong tầm mức và khả năng hạn hẹp của mình thôi. Nên con người mới có những suy nghĩ tự nhiên nông cạn và trần tục có thể thông cảm được của mình, như phản ứng của những người Do Thái trong Bài Phúc Âm hôm nay, dù chính họ đã chứng kiến thấy dấu lạ nơi bánh hóa nhiều họ được thưởng thức trước đó: "Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông. Vậy làm sao ông lại nói: 'Ta bởi trời mà xuống'".

Đó là lý do họ đã được nghe chính Chúa Kitô khẳng định: "Không ai đến được với Ta nếu Cha, là Ðấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết." Nghĩa là, loài người muốn thấu hiểu được thực tại thần linh vô cùng siêu việt và huyền nhiệm, chẳng những phải được chính Thiên Chúa tỏ mình ra cho, mà còn phải được Ngài tác động hay soi động bề trong nữa mới hiểu được, và tác động thần linh của Ngài cần phải được con người đáp ứng bằng đức tin.

Thực tại thần linh được mạc khải trong bài Phúc Âm hôm nay liên quan đến Chúa Kitô, Đấng trước mắt của con người trần thế chỉ là một nhân vật lịch sử mang tên Giêsu quê ở Nazarét, con của một bác thợ mộc Giuse tầm thường nghèo khó, như chính thành phần thính giả đã nhận định không sai về Người: "Chớ thì ông này chẳng phải là Giêsu, con ông Giuse sao? Chúng ta đều biết rõ cha mẹ của ông".

Thế nhưng, tất cả sự thật về nhân vật lịch sử Giêsu Nazarét này không phải chỉ có thế, mà là chính những gì được Người tỏ mình ra cho họ biết như một mạc khải thần linh và là một mầu nhiệm đức tin, như chính Người đã tuyên bố với họ ở cuối Bài Phúc Âm hôm nay:

"Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Ðây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".

Đúng thế, nhân vật lịch sử Giêsu Nazarét này, tự bản thân là "bánh ban sự sống", "bánh bởi trời xuống", bánh ban sự sống thần linh, sự sống đích thực, sự sống bất diệt, chứ không phải sự sống thể lý, sự sống vật chất cho thân xác, như dân Do Thái đã từng được "ăn manna trong sa mạc" nhưng "đã chết".

Một hình ảnh cho thấy phần nào sự sống thần linh vô cùng bật tận được Chúa Giêsu nói tới về mình là "Bánh ban sự sống" đó là, như được Sách Chư Vương Quyển 1 ở Bài Đọc 1 hôm nay thuật lại, những gì được thiên thần mang đến cho tiên tri Êlia đang mệt mỏi về cả phần hồn lẫn phần xác, trên con đường tẩu thoát sau biến cố ông phục hồi đức tin cho dân Do Thái: "Lạy Chúa, đã đủ rồi, xin cất mạng sống con đi: vì con chẳng hơn gì các tổ phụ con". Rồi ông nằm ngủ dưới bóng cây tùng".

Thế nhưng, chính nhờ lương thực bình thường nhưng lạ lùng này là "chiếc bánh lùi và một bình nước", mà vị tiên tri của Chúa, sau khi ăn hai lần, "nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn mươi ngày bốn mươi đêm mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa".

Ở câu cuối cùng của bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Kitô còn mạc khải một thực tại thần linh nữa, liên quan mật thiết bất khả phân ly với thực tại thần linh "bánh ban sự sống... từ trời xuống" là bản thân Người, hay nói đúng hơn, Người đã mạc khải một cách trọn vẹn về "bánh ban sự sống ... từ trời xuống" như thế này: "Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống".

Qua câu mạc khải cuối cùng của bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu kín đáo ám chỉ đến cuộc khổ giá của Người nói riêng và cuộc Vượt Qua của Người nói chung, một cuộc Vượt Qua trực tiếp liên quan đến thân xác của Người, ở chỗ, xác thịt của Người đã phải chịu khổ nạn và tử giá của Người "để làm giá chuộc cho nhiều người" (Mathêu 20:28), cũng là xác thịt đã sống lại từ cõi chết để tiêu diệt tội lỗi cùng sự chết và thông ban sự sống và Thánh Linh cho chung loài người qua Giáo Hội của Người.

Đó là lý do, cảm nghiệm được thực tại thần linh về mầu nhiệm "bánh ban sự sống... từ trời xuống" là xác thịt khổ nạn, tử giá và phục sinh của Chúa Kitô như thế mà trong Thư gửi giáo đoàn Ephêsô ở Bài Đọc 2 hôm nay, vị tông đồ dân ngoại Phaolô mới khuyên Kitô hữu ở thành này như sau:

"Anh em hãy loại ra khỏi anh em mọi thứ gay gắt, tức giận, nóng nảy, dức lác, chửi rủa, cùng mọi thứ độc ác. Anh em hãy ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô. Vậy anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, như con cái rất yêu dấu của Người: hãy sống trong tình thương, như Ðức Kitô đã yêu thương chúng ta và phó Mình làm của dâng và lễ tế thơm tho ngọt ngào dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta".

Nếu Kitô hữu biết "ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Ðức Kitô", Đấng "đã yêu thương chúng ta và phó Mình làm của dâng và lễ tế thơm tho ngọt ngào dâng lên Thiên Chúa vì chúng ta" như thế, nghĩa là họ cảm nhận được "Chúa thiện hảo nhường bao" (phần cuối trong câu họa của Bài Đáp Ca hôm nay), họ mới có thể ngâm nga và vang lên những tâm tình hoan ca và kêu gọi của Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui.

2) Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi điều lo sợ.

3) Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn.

4) Thiên Thần Chúa hạ trại đồn binh chung quanh những người sợ Chúa, và bênh chữa họ. Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao; phúc đức ai tìm nương tựa ở nơi Người.

------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU BAY CN18TN-B PDF Print E-mail

Phụng Vụ Lời Chúa

Bài Ðọc I: (Năm II) Kb 1, 12 - 2, 4

"Người công chính sống được nhờ trung tín".

Trích sách Tiên tri Khabacúc.

Chớ thì ngàn xưa Chúa chẳng phải là Thiên Chúa, Chúa của tôi, là Ðấng Thánh của tôi? Vậy là chúng tôi không sao chết được. Lạy Chúa, Chúa đã đặt nó lên để xét xử, làm cho nó vững mạnh để trừng phạt. Mắt Chúa tinh sạch, không thể nhìn sự dữ, không thể xem sự gian ác. Tại sao Chúa lại nhìn những kẻ gian ác, và kẻ bất lương nuốt người công chính hơn nó, sao Chúa vẫn làm thinh?

Chúa để loài người như cá biển, như sâu bọ không có vua quan. Nó lấy lưỡi câu mà bắt hết, lấy chài mà kéo mọi sự, lấy lưới mà thu lượm: bởi thế nó hớn hở vui mừng. Vì vậy, nó cúng tế cho chài, nó dâng lễ vật cho lưới, vì bởi đấy nó được phần béo tốt và món ăn ngon. Lẽ nào nó cứ thả lưới không ngừng và luôn luôn tàn nhẫn sát hại các dân?

Tôi sẽ đứng ở vọng canh của tôi, đứng yên nơi thành lũy của tôi, tôi chờ xem Chúa dạy tôi thế nào, và trả lời ra sao cho điều tôi biện bạch? Chúa đáp lại tôi rằng: "Hãy chép điều ngươi thấy, hãy khắc nó vào tấm bảng để đọc được dễ dàng. Bởi hình lạ còn xa, nó sẽ xuất hiện trong thời sau hết và sẽ chẳng hư không. Nó kết duyên với ngươi, hãy chờ đợi nó, vì nó sẽ đến không trì hoãn. Chắc chắn nó sẽ đến, không sai. Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 9, 8-9. 10-11. 12-13

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Chúa (c. 11b).

Xướng: 1) Chúa ngự trị tới muôn đời, Người dựng vững ngai vàng ngõ hầu cai trị. Người công minh thống trị địa cầu, Người chính trực xét xử chư dân. - Ðáp.

2) Chúa là chỗ dung thân cho người bị ức, chỗ dung thân dành cho những lúc gian truân, để những ai nhìn biết uy danh, cậy trông vào Chúa, vì lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Ngài. - Ðáp.

3) Hãy đàn ca Chúa, Người ngự ở Sion; hãy loan truyền công cuộc Chúa khắp chư dân: vì Ðấng đòi nợ máu, Người nhớ họ, Người không quên tiếng kêu của những kẻ cơ bần. - Ðáp.

Alleluia: Tv 129, 5

Alleluia, alleluia! - Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 17, 14-19

"Nếu các con có lòng tin, thì chẳng có gì các con không làm được".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: "Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được". Chúa Giêsu đáp: "Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Hãy đem nó lại đây cho Ta". Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé. Và nó được lành ngay trong lúc ấy. Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: "Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?" Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Vì các con yếu lòng tin! Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: 'Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia', thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được".

Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm Lời Chúa

Hôm nay, bài Phúc Âm cho Thứ Bảy Tuần XVIII Thường Niên không phải là bài tiếp ngay sau bài Phúc Âm hôm qua, cuối đoạn 16 theo Phúc Âm Thánh Mathêu, mà là bài Phúc Âm sang đoạn 17, từ câu 14 đến 21, thay vì từ câu 1 đến câu 13. Bởi vì bài Phúc Âm từ câu 1 đến 13 mở đầu đoạn 17 là bài Phúc Âm về biến cố Chúa Giêsu biến hình trên núi, một biến cố đã được Giáo Hội cử hành hôm Thứ Năm vừa rồi (là ngày 6/8 trong tháng như năm 2015).

Bài Phúc Âm được Giáo Hội chọn đọc cho ngày cuối tuần XVIII Thường Niên hôm nay tường thuật về sự việc Chúa Giêsu trừ quỉ cho đứa con trai của một người đến xin Người, vì môn đệ của Người đã không thể trừ được quỉ cho con của ông ta:

"Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: 'Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được'".

Ở đây, chúng ta trước hết thấy rằng người cha của đứa con trai bị quỉ ám mà cũng không biết nó bị quỉ ám, bởi thế ông ta chỉ diễn tả hiện tượng lạ xẩy ra cho con ông ta, vì ông ta cho rằng nó chỉ bị "chứng kinh phong" mà thôi, đến độ mỗi khi bị giật kinh phong không thể làm chủ được mình thì chẳng còn biết sợ lửa thiêu hay nước ngập nữa. Lửa và nước ở trong trường hợp nạn nhân bị kinh phong này được hiểu theo nghĩa tiêu cực về có tính chất tiêu diệt (nước đại hồng thủy hay Biển Đỏ và lửa thiêu rụi thành Sodoma, lửa hỏa ngục không hề tắt), hơn là tích cực về sự sống (nước lời Chúa thông ban Thánh Linh) hay sức sống (lửa được Chúa Kitô mang từ trời xuống, lửa trong Biến Cố Thánh Linh Hiện Xuống).

Đời sống Kitô hữu cũng thế, có nhiều lúc chúng ta bị quỉ ám mà không biết. Ở chỗ, không điều khiển được bản thân mình, sống như thể bị bùa ngải, không còn biết nguy hiểm là gì. Điển hình nhất là hành động của những con người ngoại tình, thành phần biết trước rằng một khi họ phạm tội này họ sẽ bị mất linh hồn sa hỏa ngục - thế mà họ lại sợ bị sa hỏa ngục; họ sẽ bị mất danh giá nếu bị khám phá ra - nhưng lại không muốn bị ai khinh bỉ; họ sẽ bị mất lòng tin tưởng của người phối ngẫu - họ không muốn bị gọi là con đĩ hay thằng đểu, nhưng lại không muốn bị mất lòng tin nơi người phối ngẫu của mình; họ sẽ không còn thế giá dạy dỗ con cái - nhưng họ lại không muốn bị con cái khinh dể; họ có thể bị những bệnh tình dục nguy tử lây lan cả cho vợ chồng của mình - trong khi họ lại sợ mất mạng sống mình lẫn người phối ngẫu của mình.

Tóm lại, họ mù quáng điên cuồng đến độ tôn thờ người tình vụng trộm của họ như là một vị thần linh tối cao, hơn tất cả mọi sự trên đời này, đến độ họ dám hy sinh cả hồn lẫn xác cùng danh giá và hạnh phúc hôn nhân của mình cho con người thần linh nhục dục ấy.... một đối tượng bất xứng vì chỉ muốn hoan hưởng nhục dục đê hèn; họ được gì ở hành động ngoại tình mà họ phải trả bằng một giá bất chấp mọi sự quí giá nhất của họ: bất chấp Thiên Chúa là Đấng yêu thương họ đến cùng, hơn người tình vụng trộm của họ; bất chấp cha mẹ của mình bị mang tiếng là đã sinh ra một đứa con mất dậy lăng loàn như họ; bất chấp vợ chồng con cái của mình có thương yêu mình nhưng vẫn không bằng mối tình giả dối vụng trộm họ đang theo đuổi v.v. Đúng là họ bị chứng giật kinh phong trầm trọng đến độ không còn biết sợ cả lửa tiêu diệt lẫn nước dìm đắm họ.

Thế nhưng, trước nhan Thiên Chúa họ là một con người bị quỉ ám đáng thương. Bởi vậy, trong bài Phúc Âm hôm nay mới có chi tiết "Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé". Đúng thế, chỉ có Thiên Chúa mới trừ được ma quỉ và quyền lực chết chóc là những gì cầm buộc con người từ ngay sau nguyên tội mà thôi. Chính Con Thiên Chúa làm người "đã trừ bảy quỉ" cho một trong thành phần môn đệ nữ là "Maria được gọi là Mai Đệ Liên" của Người (xem Luca 8:2), và thậm chí còn biến nàng trở thành một vị tông đồ của các tông đồ của Người nữa (xem Gioan 20:11-18).

Chính các môn đệ cũng thắc mắc là tại sao các vị không trừ được quỉ, và đã được Chúa Giêsu trả lời cho các vị biết rằng: "Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: 'Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?' Chúa Giêsu bảo các ông rằng: 'Vì các con yếu lòng tin!'"

Đó là lý do sau khi nghe ông bố của đứa con trai bị quỉ ám cho biết các môn đệ của Người không trừ được quỉ ra khỏi con ông ta, Chúa Giêsu đã không than trách chung dân chúng và riêng ông bố đang xin Người trừ quỉ cho con ông ta, cho bằng chính các môn đệ của Người, thành phần đã được Người ban cho quyền trừ quỉ từ khi Người sai các vị đi truyền giáo trước kia (xem Mathêu 10:1) mà quyền trừ quỉ nơi các vị vẫn không có công hiệu gì nơi các vị trong trường hợp này, chỉ vì các vị yếu lòng tin: "Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa?"

Như thế, căn cứ vào trường hợp trừ quỉ được bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu thuật lại hôm nay thì không phải có quyền trừ quỉ mà trừ được quỉ đâu, nếu chính tác nhân trừ quỉ yếu đức tin. Đúng thế, nếu "ai được sinh bởi Thiên Chúa là kẻ chiến thắng thế gian và quyền năng chiến thắng thế gian là đức tin của chúng ta" (1Gioan 5:4) thì ai không có đức tin hay yếu đức tin không thể nào chiến thắng thế gian vốn thuộc quyền cai trị của ma quỉ sau nguyên tội.

Nếu "Con Thiên Chúa tỏ mình ra là để hủy hoại các việc làm của ma quỉ" (1Gioan 3:8) thì quả thực "Người chiến thắng thế gian là ai? Chính là người tin rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa"(1Gioan 5:5). Đó là lý do, như bài Phúc Âm hôm Thứ Năm tuần này cho thấy, ngay sau khi vừa tuyên xưng thật chính xác "Thày là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống" (Mathêu 16:16), tông đồ Phêrô đã bị Thày thậm tệ nguyền rủa là "đồ Satan" (Mathêu 16:23), vì ngài phán đoán theo thế gian hơn là theo Thiên Chúa, mà theo thế gian là theo ma quỉ, vậy thì trừ quỉ làm sao được là đúng lắm vậy!?!

Trái lại, nếu các tông đồ có đức tin mạnh mẽ thì các vị chẳng những trừ được quỉ mà còn làm gì cũng được nữa, kiểu "muốn gì được nấy", (giống trường hợp của người đàn bà Canaan trong bài Phúc Âm Thứ Tư tuần này), như lời Chúa Giêsu khẳng định kết bài Phúc Âm hôm nay: "Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: 'Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia', thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được".

"Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải" đây nghĩa là gì nếu không phải trong dụ ngôn về Nước Trời giống như hạt cải (xem Mathêu 13:31-32) mà hạt cải nhỏ bé nhất trở thành cây lớn nhất ám chỉ Chúa Kitô nhập thể tử giá (hạt nhỏ nhất) và phục sinh thăng thiên (cây lớn nhất), thì "lòng tin" của các môn đệ cần phải "lớn bằng hạt cải" đây có nghĩa là "lòng tin" của các vị cần phải đạt tới tầm vóc Chúa Kitô, nghĩa là "lòng tin" của các vị cần phải làm sao hoàn toàn tin tưởng vào Chúa Kitô, đến độ Chúa Kitô sống trong họ, biến họ trở thành chứng nhân trung thực và sống động của Người, tác nhân để Người tỏ mình ra và làm mọi sự trong họ, nhờ họ và qua họ. Nếu chỉ có Thiên Chúa mới trừ được ma quỉ thì Thiên Chúa ở nơi người nào hoàn toàn tin tưởng vào Ngài thì Ngài mới tỏ quyền năng trừ quỉ của Ngài ra qua họ và nhờ họ.

Đúng thế, nếu ma quỉ làm chủ những ai bị nó ám, bởi nhẹ dạ yếu tin, đến độ hắn toàn quyền điều khiển họ, đến độ họ dám làm tất cả những gì nguy hiểm nhất cho cả linh hồn lẫn thân xác của họ thế nào, thì Thiên Chúa ở nơi những tâm hồn được Ngài chiếm đoạt, nhờ lòng tin của họ, cũng sẽ tỏ quyền năng vô địch của Ngài ra nơi họ, dùng họ khu trừ ma quỉ như vậy. Có thể nói bài Phúc Âm hôm nay trình thuật lại một cuộc chiến giữa quyền lực sự dữ (quỉ ám) và quyền lực sự sống (Chúa Kitô khu trừ ma quỉ) qua trung gian của con người ta (đứa con trai bị kinh phong và các môn đệ nếu có lòng tin bằng hạt cải).

Câu cuối cùng của Bài Đọc 1 hôm nay, trích từ Sách Tiên Tri Habacuc, rất thích hợp với ý nghĩa về lòng tin tưởng của Bài Phúc Âm hôm nay, đó là câu "Người không có lòng ngay thì ngã gục, nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung tín". Nghĩa là nhờ đức tin, vì nếu không tin tưởng sẽ không thể nào "trung tín", trái lại, sẽ "ngã gục", chứ đừng nói đến chuyện trừ được quỉ, cho dù có quyền trừ quỉ (trong khi kiêu ngạo như quỉ!) và có nhân danh Thày mình chăng nữa (trong khi sống như một tên phản kitô!). Đó là lý do Bài Đáp Ca hôm nay mới vang lên những tâm tình "cậy trông vào Chúa", Đấng "không quên tiếng kêu của những kẻ cơ bần".

1) Chúa ngự trị tới muôn đời, Người dựng vững ngai vàng ngõ hầu cai trị. Người công minh thống trị địa cầu, Người chính trực xét xử chư dân.

2) Chúa là chỗ dung thân cho người bị ức, chỗ dung thân dành cho những lúc gian truân, để những ai nhìn biết uy danh, cậy trông vào Chúa, vì lạy Chúa, Chúa không bỏ rơi kẻ kiếm tìm Ngài.

3) Hãy đàn ca Chúa, Người ngự ở Sion; hãy loan truyền công cuộc Chúa khắp chư dân: vì Ðấng đòi nợ máu, Người nhớ họ, Người không quên tiếng kêu của những kẻ cơ bần.

---------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - LAM SAO NGHE IENG CHUA PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

LÀM THẾ NÀO ĐỂ NGHE TIẾNG CHÚA KHI (BẠN NGHĨ) NGÀI THINH LẶNG?

Chúng ta nên biết rằng việc học cách nhận ra tiếng nói của Thiên Chúa không phải là chuyện một sớm một chiều, nhất là khi chúng ta đã bị định hình bởi một ý tưởng nào đó trong một thời gian dài.

Dường như có một mẫu sẵn về cách thức Thiên Chúa nói với chúng ta. Đôi khi, chúng ta nghĩ về cuộc hoán cải của Sa-un (tên cũ của thánh Phao-lô), người đã nghe tiếng Thiên Chúa qua những đám mây: "Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta?" Có những lúc chúng ta chờ đợi và muốn nghe tiếng của Ngài khi chúng ta cảm thấy bối rối và cần câu trả lời. Ngày nay, tôi không nghĩ rằng sẽ không thể nghe tiếng Chúa theo nghĩa đen. Tôi biết nhiều người nói rằng họ đã nghe tiếng Chúa và mô tả cách thức họ đã nghe như thế nào.

Tuy vậy, sẽ rất nguy hiểm, nếu chúng ta bị cuốn vào những ý tưởng đó mà chính chúng ta không nghe thấy tiếng Thiên Chúa xung quanh chúng ta. Thực vậy, chúng ta thường chờ đợi những khoảnh khắc 'ngoại thường' mà chúng ta bỏ lỡ những cách thức mà Thiên Chúa đang nói với chúng ta.
Chúng ta có thể làm gì để khắc phục những lúc như vậy? Trước hết, chúng ta nên biết rằng việc học cách nhận ra tiếng nói của Thiên Chúa không phải là chuyện một sớm một chiều, nhất là khi chúng ta đã bị định hình bởi một ý tưởng nào đó trong một thời gian dài. Thứ đến, ngay cả khi chúng ta học cách nghe Ngài nói với chúng ta, thì chúng ta vẫn bị lôi cuốn vào những chuyện thường ngày mà có thể dễ dàng bỏ lỡ tiếng Chúa. Chúng ta cần phải dành thời gian và phải có một trái tim quảng đại và tâm trí rộng mở mới có thể nghe được lời Ngài.
Sau đây là 5 cách mà chúng ta có thể nghe thấy tiếng nói của Thiên Chúa.

1/ Một trực giác:
Chúng ta thi thoảng cũng có một "cảm giác" phải làm gì đó mà chúng ta không biết tại sao. Cảm giác ấy có thể là phải rời xa ai hay một tình huống nào đó, phải cầu nguyện cho ai đó, hoặc cảm thấy một điều gì đó sắp xảy ra và bạn cần sự trợ giúp của người khác. Một trong những kinh nghiệm về trực giác gần đây nhất của tôi là khoảng bốn tháng trước. Tôi đã có mặt tại một hội nghị và có cơ hội tuyệt vời để gặp Hallie Lord và nhận được cuốn sách đã được cô ấy ký tên: "Phía sau sự sợ hãi: Cách Tôi Tìm Thấy Bình An". Trong khi xếp hàng, tôi cảm thấy cần phải gửi một bản sao cho người bạn linh mục của tôi. Tôi không hiểu tại sao, nhưng tôi chỉ biết là phải làm điều ấy. Vào sáng thứ Hai sau đó, tôi đã đi đến cửa hàng chuyển phát nhanh và gửi nó cho cha bạn, cuốn sách được ký bởi Hallie và với một lưu ý giải thích lý do tại sao tôi đã gửi nó cho cha. Khoảng một tuần sau, tôi nhận lại được một tin nhắn từ cha với nội dung: linh tính của tôi rất đúng và cha ấy đã tìm thấy một cuốn sách chứa đầy sự khôn ngoan. Khoảnh khắc đó làm tôi xác tín rằng Thiên Chúa thực sự nói với chúng ta qua "trực giác". Hãy lắng nghe nó, theo dõi nó, vì chính Thiên Chúa đang nói với chúng ta.

2/ Âm thanh của thế giới xung quanh chúng ta:
Đôi khi, chúng ta không thấy Thiên Chúa đáp lời, vì đã có những lần chúng ta không cảm nghiệm được sự hiện diện của Thiên Chúa. Chúng ta ước ao có được "cảm nghiệm trọn vẹn" về Thiên Chúa sau khi lãnh nhận Mình Máu Thánh Chúa, hoặc gặp gỡ Ngài khi xưng tội. Nhưng chúng ta lại không có được những cảm giác ấm áp, yêu thương, vui tươi và yên bình trong tâm hồn mình. Nếu bạn gặp giằng có như thế, bạn hãy thử nhìn ngắm thế giới xung quanh bạn. Chắc chắn, có rất nhiều điều trong thế giới này chưa được đẹp. Nhưng cũng có rất nhiều điều tuyệt vời là một phần công trình tạo dựng của Thiên Chúa. Đó là cầu vồng trên bầu trời sau cơn bão, âm thanh của tiếng chim hót líu lo, một đứa trẻ cười, sóng biển vỗ bờ, và mặt trời chiếu sáng trên chúng ta, giúp chúng ta có ánh sáng và có cuộc sống tốt đẹp. Hãy nhìn vào tất cả những điều đẹp ấy và nhớ rằng Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa. Thậm chí chỉ cần học biết cách thức thế giới hoạt động như thế nào, một hệ thống hoạt động phức tạp có thể minh chứng cho sự vĩ đại của Thiên Chúa. Khi nhìn thấy những gì chúng ta có thể làm, chúng ta mới chỉ bắt đầu hiểu hơn Thiên Chúa thực sự là ai.

3/ Hành động giữa người khác:
Trong tác phẩm Những Người Cùng Khổ, Victor Hugo viết rằng: "Yêu người khác là phải nhìn thấy khuôn mặt của Thiên Chúa" và khi chúng ta nhìn mọi người với lòng yêu thương, và sống tử tế với người khác, chúng ta sẽ thấy Thiên Chúa tỏ lộ nơi người ấy. Thiên Chúa là tình yêu, cho nên tất cả mọi hành động yêu thương thực sự phản chiếu hình ảnh Thiên Chúa. Ngay cả khi một người nào đó thực hiện những hành động yêu thương mà chưa nhận ra Thiên Chúa, thì tôi cũng chẳng nghi ngờ rằng Thiên Chúa đang làm việc thông qua người đó.

4/ Cầu nguyện:
Liệu đây có phải là một gợi ý đúng đắn hay không? Nhưng hãy nghĩ về điều này... làm thế nào có động lực để cầu nguyện khi chúng ta không cảm thấy sự hiện diện của Thiên Chúa? Đôi khi chúng ta cảm thấy như chúng ta đang rơi xuống tận đáy vực thẳm của công việc. Nhưng còn hơn như thế...vào một ngày khác, liệu chúng ta chỉ cảm thấy thường thường thôi chăng? Không phải lúc nào chúng ta cũng cầu nguyện, nhưng hãy nhớ: đôi khi Thiên Chúa chỉ chờ chúng ta hướng lòng lên Ngài để Ngài có thể nói chuyện với chúng ta. Hoặc, có lẽ chúng ta cần thử áp dụng một cách thức cầu nguyện cụ thể: lắng nghe nhiều hơn là nói. Cầu nguyện là một cuộc trò chuyện với Thiên Chúa, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta luôn là những người nói thao thao bất tuyệt. Thực vậy, làm thế nào chúng ta có thể nghe tiếng Chúa khi chúng ta không cho Ngài cơ hội để nói chuyện? Điều này không có nghĩa là chúng ta KHÔNG BAO GIỜ nên nói với Thiên Chúa những gì chúng ta đang trải qua. Chúng ta nên thân thưa với Ngài, và Thiên Chúa cũng muốn chúng ta làm như vậy. Tuy nhiên, Ngài cũng muốn chúng ta hướng lòng lên Ngài, vì có thể chúng ta chỉ nghe thấy tiếng Ngài trong sự thinh lặng của tâm hồn. Ngoài ra, chúng ta cũng nên viếng Thánh Thể. Hãy ở cùng Ngài trong sự hiện diện đích thực của Ngài. Còn điều gì tuyệt hơn những giây phút đó?!

5/ Kinh Thánh:
Một trong những cách cầu nguyện yêu thích của tôi là Lectio Divina. Về cơ bản, đó là cách đọc cẩn thận bản văn Kinh Thánh, hiểu bản văn, suy gẫm ý nghĩa bản văn, và cầu nguyện với bản văn. Hãy để tôi nói cho bạn cách cầu nguyện này tuyệt vời như thế nào! Ngay cả khi bạn đã đọc cùng một đoạn 20 lần, Thiên Chúa vẫn có khả năng chỉ ra điều gì đó cho bạn mà bạn chưa từng nhận ra trước đây. Sau hết, bạn nên đọc Lời Chúa, đọc ngay cả khi đó không phải là Chúa Nhật và để cho Ngài nói chuyện với bạn. Hãy nhớ ... có thể không phải là Ngài im lặng ... nhưng có thể là chúng ta không lắng nghe.

Nguồn: https://catholic-link.org/how-to-hear-god-when-you-think-he-is-being-silent/
Chuyển ngữ: Pr. Nguyễn Văn Đương, S.J. (dongten.net)

-------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - SONG DAO GIUA DOI PDF Print E-mail

TÔI LÀ GIÁO HỘI

Trần Mỹ Duyệt

Nếu bạn hỏi tôi: "Có tin vào Thiên Chúa không?" Câu trả lời của tôi sẽ là "có".

Còn nếu bạn lại hỏi làm sao tôi lại tin vào điều đó? Tôi sẽ nói: "Đây là câu trả lời đòi có sự cảm thông, chia sẻ, và nhất là một tâm hồn thiện chí muốn tìm hiểu. Có thể tôi và bạn, chúng ta cần ngồi lại với nhau nhiều ngày, nhiều tuần, nhiều tháng để trao đổi, để chia sẻ và để cùng nhau học hỏi."

Và sau cùng, nếu bạn lại hỏi tôi: "Vậy bạn theo tôn giáo nào?" Tôi sẽ không ngần ngại, và cũng không cần suy nghĩ trả lời ngay: "Công Giáo".

Tại sao lại Công Giáo? Vì đối với tôi, Công Giáo có những điểm mà tôi không tìm thấy ở các tôn giáo khác. Đó là:

1. Một nền triết học rất vững chắc. Một nền triết học được xây dựng do bao nhiêu khối óc thông minh, trác tuyệt như Augustine, Ambrosiô, Thomas A'quinas, và nhiều nhiều những triết gia thuộc các dòng tu, các viện nghiên cứu, các đại học Công Giáo.

2. Một nền thần học rất uyên thâm. Nhờ đó, giúp con người có thể biết nhiều hơn, hiểu nhiều hơn, khám phá nhiều hơn về Đấng mà mình đang tin kính.

3. Một kỷ luật rất rõ ràng, minh bạch gọi là Giáo Luật. Bộ luật bao gồm những luật lệ hết sức nhân bản, nhưng cũng rất tâm linh giúp mọi thành phần trong Giáo Hội có thể sống, trưởng thành hơn trong đời sống tâm linh, cũng như bảo đảm đời sống sinh hoạt của Giáo Hội.

4. Một nghi lễ sốt sắng, trang nghiêm, và nhất thống gọi là Phụng Vụ. Qua Phụng Vụ ta mới biết phải thờ phượng, tôn kính Đấng Tạo Hóa như thế nào, bằng những tác động, tâm tình nào. Phụng Vụ còn đưa con người tiến sâu vào sự kết hợp mật thiết với chính Thiên Chúa.

5. Một tổ chức chặt chẽ, có hệ thống rõ ràng gọi là Giáo Hội hoàn vũ, và các Giáo Hội địa phương.

6. Một căn bản xây dựng trên kho tàng Thánh Kinh gồm Cựu và Tân Ước. Bộ sách mặc khải cho biết về Thiên Chúa, về tình thương của Ngài đối với nhân loại cũng như từng người, và về chương trình cứu độ Ngài đã thực hiện để giải phóng con người khỏi nô lệ Satan, nô lệ tội khiên, và để cứu độ con người.

7. Và nhất là tôn giáo này được minh chứng qua lịch sử, qua dòng thời gian bằng lớp lớp những chứng nhân anh hùng sẵn sàng đổ máu mình ra vì niềm tin và tôn giáo ấy, họ là những anh hùng tử đạo. Họ thuộc mọi thành phần xã hội, mọi tuổi tác, nam cũng như nữ, mọi chủng tộc, mọi đẳng cấp trong Giáo Hội, và mọi ngành nghề. Giáo Hội Việt Nam, cũng đóng góp 117 vị hiển thánh và 1 Chân Phước hay Á Thánh trong số những anh hùng tử đạo của Giáo Hội.

Với từng ấy những lý do trên, tôi tin là tôi đã chọn đúng tôn giáo của mình, cũng như đặt niềm tin vào đúng đối tượng là Thiên Chúa.

Nhưng ở một khía cạnh khác, có lẽ bạn đang muốn hoài nghi về những điều tôi vừa trình bày. Bạn có sẽ mỉm cười như ngầm nói với tôi là tôi phải giải thích sao khi mà gần đây trên mọi phương tiện truyền thông đang nhắm vào việc tố cáo, bôi xấu, tấn công Giáo Hội, tấn công niềm tin của tôi. Bạn muốn nói đến trường hợp của một số hồng y, giám mục, linh mục, tu sỹ nam nữ đang vướng phải những tội lỗi rất xấu xa, ghê tởm như tội ấu dâm, tội lạm dụng tình dục... Thí dụ điển hình hiện nay hồng y George Pell, cố vấn tài chính của Vatican đang phải đối mặt với những cáo buộc tại Úc, hoặc như hồng y Theodore McCarrick, giáo chủ hồi hưu của Tổng Giáo Phận Washington từ 2001-2006. Họ là những giáo phẩm, giáo chủ từng nắm giữ những chức vụ quan trọng trong Giáo Hội, cũng như có một tầm ảnh hưởng rất rộng lớn ngoài xã hội. Và bạn nói với tôi: "Những cây đại thụ trong vườn Giáo Hội của bạn mà như vậy, thì cây lau, cây sậy, hoặc cỏ rác sẽ như thế nào?"

Không sao, những suy nghĩ của bạn đã có câu trả lời trong Thánh Kinh. Kinh Thánh cho biết rằng Chúa Giêsu đã biết rõ về Phêrô trước khi đặt ông làm đầu Giáo Hội do Ngài sáng lập. Con người Phêrô là vậy, còn con thuyền Hội Thánh do Phêrô cầm tay lái cũng đã từng trải qua những giây phút tưởng chừng như bị đắm chìm, bị dập vùi vì sóng dữ, vì biển động do những cuộc bách hại, những trào lưu chống đối. Nhưng tôi tin vào lời Chúa Giêsu đã nói với Phêrô khi trấn an ông trong sứ mạng thuyền trưởng con thuyền Giáo Hội: "Và thầy bảo anh rằng, anh là Phêrô, và trên đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội Thầy, và các cửa Hỏa Ngục cũng không thắng nổi". (Mat 16:18) Lịch sử hơn 2000 năm của Giáo Hội đã chứng minh điều này.

Khi con người qua sự hướng dẫn và xúi dục của Satan càng cố gắng công phá, bắt bớ, tiêu diệt Giáo Hội, thì Giáo Hội lại càng phát triển như lời giáo phụ Tertulian (c.155 - c.240) đã nói: "Máu các Kitô hữu là hạt giống" trổ sinh mùa màng cho Giáo Hội. Như vậy cả Hỏa Ngục, cũng như những tay sai của Hỏa Ngục cũng không đánh chìm được con thuyền Giáo Hội. Niềm tin này cho đến nay trong thế giới hiện tại vẫn luôn được minh chứng một cách mạnh mẽ. Đêm trước ngày bị hành quyết bởi Nazis (Đức Quốc Xã), linh mục German Lutheran cha sở Dietrich Bonhoeffer đã nói với các tù nhân khác là: "Đây là sự chấm dứt - nhưng với tôi, đời sống lại bắt đầu" (This is the end - but for me, the beginning of life).

Tôi rất tâm đắc với lối nhìn Giáo Hội của cây viết Simcha Fisher, ngày 1 tháng Tám, trên Blog www.simchafisher.com của cô, mô tả tâm trạng nhiều người Công Giáo hiện nay có liên quan đến những cáo buộc của hồng Y McCarrick như sau:

"Bạn nghĩ bạn muốn chạy trốn khỏi Giáo Hội. Bạn nghĩ bạn sẽ tìm được một nơi không còn giả hình đến thế, không còn sự ác cố thủ đến thế, một nơi không xây dựng bằng hết lớp này đến lớp khác đủ tội lệ, nhuốc nhơ và hư đốn. Có khi bạn sẽ tìm được một nơi như thế; tôi không biết chắc. Nhưng điều chắc chắn là bạn sẽ không tìm được ở đấy một vị Thiên Chúa khóc lóc, chẩy máu và chết, Đấng đã nhận lấy tội lỗi vào cõi lòng Người, nuốt nó trọn khối, để nó bừng bừng trong dạ cho đến khi cháy tàn mới thôi. Bạn chỉ tìm thấy một Thiên Chúa như thế trong Thánh Hội Công Giáo Rôma Thối Rữa, nơi kẻ hư đốn dạy người trẻ cách pha chế Thiên Chúa.

Đó là một giáo hội thối rữa. Nhưng nó không thối rữa đến tận trái tim vì Chúa Giêsu là trái tim nó. Ở đó, sẽ còn nhiều đổ máu hơn tôi nghĩ. Nhưng Chúa Giêsu ở đó. Người biết hết chuyện liên quan tới 'Uncle Ted', nhưng Người cũng biết mọi điều khác mà chúng ta sẽ được thấy. Đó là lý do tại sao Người đã đến. Xin nhớ điều đó, bất cứ ta làm điều gì khác". 1

Xa hơn nữa, tôi nhớ lại lời của Đức Piô XII mà Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã viết lại trong Tông Huấn Người Tín Hữu Giáo Dân (Christifideles Laici):

"Các tín hữu, nói một cách rộng hơn, là các giáo dân là những kẻ đứng ở mặt trận tiền phong trong đời sống của Giáo Hội. Nhờ họ, Giáo Hội trở nên nguyên lý sự sống cho xã hội loài người. Vì thế, chính họ phải ý thức ngày càng rõ rệt là họ không những thuộc về Giáo Hội mà là Giáo Hội, nghĩa là cộng đồng các tín hữu trên mặt đất, dưới sự hướng dẫn của vị thủ lãnh chung là Đức Giáo Hoàng và các Giám Mục hiệp thông với Ngài. Họ là Giáo Hội" (số 9). 2

Vậy nếu tôi là Giáo Hội, thì trước những lỗi lầm, những bê bối, và khủng hoảng của Giáo Hội như hiện nay liệu nó có liên quan gì đến tôi, và đời sống tâm linh của tôi không? Thưa có. Đã là Giáo Hội, đã là thành phần của Giáo Hội tôi không thể không buồn, không thấy xấu hổ, và một cách nào đó không khỏi hoang mang trước những lỗi lầm ấy. Nhưng tôi không thể mũ ni che tai, và càng không được phép để ngồi mà nhìn, mà nguyền rủa, hoặc thất vọng với Giáo Hội khi tôi là một phần tử. Trong trường hợp này, tôi thấy lời cựu Tổng Thống Mỹ John F. Kennedy rất ý nghĩa: "Đừng hỏi quốc gia đã làm gì cho bạn, nhưng hãy tự hỏi, bạn đã làm gì cho quốc gia".

Trước mắt là tôi đã cầu nguyện cho Giáo Hội chưa? Cầu nguyện cho Đức Giáo Hoàng, cho các Giáo Phẩm, các linh mục, tu sỹ và mọi thành phần khác trong Giáo Hội chưa? Họ cũng chỉ là những con người với tất cả những yếu đuối của bản năng, của xác thịt và đứng trước các cám dỗ. Họ rất cần lời cầu nguyện.

Cầu nguyện thôi chưa đủ, tôi đã tích cực tham gia những sinh hoạt công giáo tiến hành, những sinh hoạt bác ái, những sinh hoạt mang ý nghĩa tâm linh, ý nghĩa xã hội của Giáo Hội hay không? Những sinh hoạt này chính là những nét rạng rỡ làm rực sáng lại khuôn mặt của Giáo Hội. Chúng giúp xóa đi những nét nhăn nheo, những vết nhơ bẩn trên khuôn mặt Giáo Hội.

Nhưng nhất là phần mình, tôi có cố gắng sống một đời sống Kitô hữu gương mẫu, tử tế và đạo hạnh hay không? Hay tôi vẫn chỉ giữ đạo đủ điểm, giữ đạo với chỉ một mục đích duy nhất là để khi chết được lên Thiên Đàng, mà cố tình quên rằng, không ai lên Thiên Đàng một mình. Bởi vì nếu tôi là Giáo Hội, thì các thành phần khác trong Giáo Hội cũng chính là anh chị em của tôi. Xa hơn nữa, tôi phải thể hiện lời mà Chúa Giêsu đã truyền cho các tông đồ cũng như cho tôi trước khi Ngài về trời, đó là cả tôi nữa, cũng phải ra đi và làm tông đồ.

Tôi là Giáo Hội, tất cả mọi Kitô hữu là Giáo Hội. Với tinh thần ấy, và với sự cố gắng cùng với ơn đổi mới của Chúa Thánh Thần, Ngài sẽ dùng tôi để "canh tân bộ mặt Giáo Hội" và "canh tân bộ mặt trái đất nơi mà Giáo Hội đang sinh sống và hoạt động. Là nơi mà Giáo Hội đang phải chịu những thử thách, cám dỗ, và dĩ nhiên cũng có những lầm lỡ, những khuyết điểm.

________

1. Chúa Giêsu biết mọi chuyện về Cựu Hồng Y McCarrick, Vũ Văn An, vietcatholic.net, 01/Aug/2018.

2. Người Tín Hữu Giáo Dân (Christifideles Laici). Tông Huấn của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, 30-12-1988. A revised edition, by the Vietnamese Secretariat of the Vietnamese Cursillo Movement, Diocese of Orange and published by Duong Song Magazine.

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 152