mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1764
mod_vvisit_counterHôm Qua7440
mod_vvisit_counterTuần Này17928
mod_vvisit_counterTuần Trước54108
mod_vvisit_counterTháng Này173251
mod_vvisit_counterTháng Trước242206
mod_vvisit_counterTất cả11137844

We have: 108 guests online
Your IP: 54.166.141.12
 , 
Today: Jun 20, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO - L.MUC CU HANH BI TICH PDF Print E-mail

LINH MỤC CÓ ĐƯỢC PHÉP CỬ HÀNH CÁC BÍ TÍCH THEO Ý RIÊNG MÌNH KHÔNG ?

Hỏi :
xin cha giải thích vài thắc mắc sau đây liên can đến việc dạy dỗ và cử hành bí tích của linh mục:
1- Có linh mục kia, khi dâng lễ ở tư gia, đã mời mọi người có mặt tham dự lên rước Mình Thánh Chúa, vì cho rằng Chúa đã tha hết mọi tội cho con người rồi nên không ai cần phải xưng tội nữa (dù có tội trọng) trước khi rước Mình Thánh Chúa ! Như vậy có đúng không ?
2- Cũng linh mục đó, khi vào nhà thương thăm một bệnh nhân, đã chứng hôn cho đôi vợ chồng đang "rối" về hôn phối, vì nể lời yêu cầu của bà mẹ đôi vợ chồng kia. Như vậy hôn phối đó có thành sự hay không ?
Trả lời :
1- Tôi thực ngạc nhiên về những câu hỏi trên đây,vì nếu là linh mục được đào tạo đến nơi đến chốn, thì phải dạy đúng giáo lý của Giáo Hội cũng như cử hành các bí tích đúng theo Nghi Thức ( Rite) của Giáo Hội
Trước hết là việc linh mục mời mọi người lên rước Mình Thánh Chúa trong Thánh lễ dù là ở tư gia hay ở nhà thờ là điều không đúng và không được làm vì những lý do sau đây:
Đành rằng Thánh lễ, về một phương diện, là Bữa ăn cuối cùng mà Chúa Giêsu đã cùng ăn uống với Nhóm Mười Hai Tông Đồ buổi tối trước khi Người bị trao nộp cho những kẻ đến bắt bớ vì Giuda phản bội, bán Chúa cho nhóm thượng tế và luật sĩ Do Thái.
Vì thế, khi tham dự Thánh Lễ, mọi người cũng được mời ăn tiệc thánh là rước Mình Máu Chúa Kitô hiện diện thực sự dưới hai hình bánh và rượu nho.
Tuy nhiên, việc rước Mình Máu Chúa Kitô trong Thánh Lễ hàng ngày hay ngày Chúa Nhật và Lễ Trọng không phải là điều bó buộc cho mọi người tham dự Thánh Lễ, mà chỉ là lời mời gọi cho những ai cảm thấy mình xứng hợp –hay không có gì ngăn trở-để rước Mình Máu Thánh Chúa mà thôi. Phải nói là không có gì ngăn trở, nghĩa là không đang có tội trọng, ( mortal sin), vì nếu ai có tội trọng thì không được làm lễ ( linh mục) và rước Mình Thánh Chúa ( giáo dân) (x. SGLGHCG số 1415 , giáo luật số 916).Như vậy, nếu có tội trọng, thì phải đi xưng tội để làm hòa với Chúa trước khi rước Mình Thánh Chúa trong Thánh Lễ.
Lại nữa, những trẻ em chưa rước lễ lần đầu, cũng không được rước lễ khi tham dự Thánh lễ cùng với cha mẹ, vì chưa được dạy giáo lý cần thiết về Phép Thánh Thể. Điều này cũng áp dụng cho những người thuộc các tôn giáo khác, vì xã giao đến tham dự lễ với người Công giáo. Không thể mời họ lên rước Mình Thánh Chúa được, vì họ không cùng hiệp thông với Giáo Hội Công Giáo, và không hiểu biết gì về bí tích Thánh Thể.
Sau hết, những người đang bị ngăn trở về hôn phối, như đã li dị ngoài tòa án dân sự nhưng chưa được Tòa án hôn phối của Giáo phận tháo gỡ hôn phối cũ mà lại sống chung với người khác như vợ chồng, thì cũng tạm thời không được lãnh nhận các bí tích hòa giải và Thánh Thể, cho đến khi tình trạng hôn phối của họ được giải quyết thỏa đáng theo giáo luật. Nghĩa là họ phải được tháo gỡ hôn phối cũ ( annulled), nếu đủ điều kiện theo giáo luật, rồi mới được tái kết hôn và lãnh nhận các bí tích hòa giải và Thánh Thể.
Như vậy, mời tất cả mọi người tham dự Thánh lễ ở tư gia hay ở nhà thờ lên rước Mình Thánh Chúa là sai hoàn toàn , vì biết đâu trong số những người tham dự Lễ có người đang mắc tội trọng, có người ngoài Công giáo hay đang bị ngăn trở về phép hôn phối. Không thể nói Chúa đã tha hết mọi tội cho con người rồi nên mọi người được rước MÌnh Thánh Chúa, bất kể họ đang ở tình trạng nào.Thiên Chúa tha tội cho con người nhờ công nghiệp cứu chuộc vô giá của Chúa Kitô: đúng, nhưng con người vẫn có thể lại phạm tội nặng hay nhẹ nhiều lần nữa sau khi được rửa tội chứ, vì bản tính yếu đuối , vì ma quỉ cảm dỗ, vì gương xấu của thế gian và nhất là vì con người còn có tự do để tránh phạm tội hay cứ phạm vì ỷ lại vào tình thương tha thứ của Chúa. Ai không cố gắng chừa tội mà cứ ỷ lại vào lòng thương xót tha thứ của Chúa, thì hãy nghe lời cảnh cáo nghiêm khắc sâu đây của Chúa Kitô:
" Ta biết các việc ngươi làm : ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng.
Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi. Nhưng vì ngươi hâm hâm, chẳng nóng, chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa người ra khỏi miệng Ta." ( Kh 3:15-16)
Tóm lạị việc rước Mình Máu Chúa Kitô trong Thánh Lễ là hoàn toàn tùy thuộc ý muốn của người tham dự Lễ. Không có luật nào buộc mọi người tham dự Lễ phải rước Mình Thánh, mà chỉ có lời khuyên, lời mời cho những ai cảm thấy mình xứng hợp hay không có gì ngăn trở để rước Mình Thánh Chúa mà thôi. Lại nữa ,về phần linh mục, nếu biết rõ ai không phải là công giáo, ai đang có ngăn trở về hôn phối mà lên rước Lễ, thì có quyền từ chối trao Mình Thánh Chúa cho những người ấy.Nếu họ thắc mắc, thì sau đó giải thích lý do cho họ.
2- Về câu hỏi thứ hai, xin được trả lời như sau :
Trước hết, muốn chứng hôn cho ai, linh mục phải biết rõ đôi hôn phối đó có hội đủ điều kiện để kết hôn trong Giáo Hội hay không. Thứ đến linh mục có thẩm quyền để chứng hôn nữa hay không. Nghĩa là đôi hôn phối đó có thuộc quyền coi sóc mục vụ của mình hay không, vì không ai được chứng hôn cho những người vô gia cư, hay không thuộc quyền coi sóc mục vụ của mình. ( giáo luật số 1071 & 1).
Nếu không thuộc quyền coi sóc mục vụ của mình thì, muốn chứng hôn thành sự ( validly) linh mục chứng hôn phải có sự ủy quyền về năng quyền chứng hôn của cha xứ coi sóc cặp hôn phối đó. ( x Giáo luật số 1111& 2).Ngoài ra, hai người kết hôn phải có hai người làm chứng ( witness) trước mặt đại diện của giáo quyền.
Sau hết, nhà thương hay tư gia không phải là nơi cho phép cử hành hôn lễ
Nghĩa là hôn lễ phải được cử hành ở nhà thờ hay nhà nguyện công do một linh mục hay phó tế chủ sự với sự có mặt chứng hôn của hai người làm chứng. ( giáo luật số 1116&2)
Như vậy, căn cứ theo câu hỏi trên đây, thì linh mục kia đã sai trái hoàn toàn khi chứng hôn cho một một đôi hôn phối ở nhà thương, thể theo lời yêu cầu của bà mẹ đang nằm điều trị ở đây mà không biết đôi hôn phối đó đang bị ngăn trở kết hôn vì lý do gì. Sai trái này khiến cho việc chứng hôn không thành sự và bất hợp pháp ( invalidly and llicitly ) vì đôi hôn phối không thuộc quyền coi sóc mục vụ của mình, hoặc không được thẩm quyền nào cho năng quyền ( faculty) để chứng hôn mà dám chứng hôn chỉ vì nể lời bà mẹ của một trong hai người nam hay nữ yêu cầu. Lại nữa, thiếu hai người làm chứng thì hôn phối cũng không thể thành sự được, cho dù thừa tác viên của bí tích là hai người phối ngẫu tự do ưng thuân lấy nhau trước mặt đại diện của giáo quyền và hai người làm chứng.
Tôi không hiểu ông linh mục kia học về bí tích và giáo luật ở đâu mà dám liều lĩnh chứng hôn bừa bãi như vậy. Và chắc chắn việc chứng hôn này là vô hiệu quả và bất hợp pháp ( invalidly and illicitly) vì những lý do nêu trên.
Vậy ai biết việc này, thì xin nói cho bà mẹ và đôi hôn phối kia biết về việc kết hôn không thành sự của con bà vì lỗi của linh mục kia.
Ước mong những giải đáp trên thỏa mãn các câu hỏi nêu ra.
Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn.

---------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO -VIEC LAM DAU THANH GIA PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha Phanxicô

GIÁO LÝ VỀ SỰ SỐNG KITÔ GIÁO

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 18-4-2018

về Việc Làm Dấu Thánh Giá

Pope Francis greets young artists at the Wednesday General Audience

"Dấu thánh giá, khi bắt đầu việc cử hành này là những gì ghi dấu Chúa Kitô nơi những ai sắp thuộc về Người và

biểu hiệu ơn cứu chuộc Chúa Kitô mang lại cho chúng ta bằng thánh giá của Người"

"Thánh giá là một nhãn hiệu cho thấy chúng ta là ai...

Việc làm dấu thánh giá khi chúng ta thức giấc, trước các bữa ăn, khi gặp nguy hiểm, như là một thứ tự vệ trước sự dữ"

Xin chào anh chị em thân mến!

Trong Mùa Phục Sinh này chúng ta tiếp tục các bài giáo lý về Phép Rửa. Ý nghĩa của Phép Rửa tỏ tường hiện lên nơi việc cử hành của bí tích này; bởi thế, chúng ta chú ý tới việc cử hành ấy. Lưu ý tới các cử chỉ và ngôn từ của phụng vụ chúng ta có thể lãnh nhận ân sủng và việc dấn thân là những gì hằng được tái nhận thức.

Chúng ta nhớ lại bí tích ấy bằng việc vẩy nước thánh là nghi thức có thể được thực hiện ở đầu Lễ Chúa Nhật, cũng như ở việc lập lại các lời hứa rửa tội trong Đêm Vọng Phục Sinh. Thật vậy, những gì diễn ra nơi việc cử hành Bí Tích Rửa Tội khơi lên một thứ năng lực thiêng liêng trải dài suốt cuộc đời của kẻ lãnh nhận; bí tích này là khởi điểm của một tiến trình, giúp con người có thể sống liên kết với Chúa Kitô trong Giáo Hội. Bởi thế, việc trở về với nguồn mạch của sự sống Kitô giáo dẫn chúng ta đến chỗ hiểu biết hơn tặng ân chúng ta đã lãnh nhận nơi Phép Rửa, và canh tân việc dấn thân của chúng ta để đáp ứng tặng ân ấy nơi điều kiện chúng ta đang sống hiện nay - canh tân đổi mới việc dấn thân, để hiểu được tặng ân Phép Rửa này hơn nữa, và để tưởng nhớ ngày Rửa Tội của chúng ta. Thứ Tư tuần vừa rồi, tôi đã yêu cầu làm bài ở nhà và mỗi người chúng ta cần phải nhớ ngày Rửa Tội của mình - chúng ta được rửa tội ngày nào. Tôi biết một số anh chị em biết, một số khác thì không. Những ai không biết cần phải hỏi cha mẹ mình, hỏi cha mẹ đỡ đầu của mình... hỏi họ rằng: "Ngày con lãnh nhận Phép Rửa là ngày nào nhỉ?" Vì Phép Rửa là một cuộc tái sinh và được coi như thể là ngày sinh nhật thứ hai vậy. Anh chị em hiểu rồi phải không? Hãy làm bài này ở nhà nhé. Hãy hỏi "Ngày tôi chịu Phép Rửa là ngày nào?"

Trước hết, nơi nghi thức đón nhận, ứng sinh được hỏi tên của mình, vì tên nói lên căn tính của một con người. Khi chúng ta tự giới thiệu bản thân mình, chúng ta liền xưng tên của chúng ta: "Tôi được gọi tên là thế này thế kia" chứ không phải thứ nặc danh; kẻ vô danh là người không có tên gọi. Để ra khỏi tình trạng nặc danh hay vô danh thì chúng ta liền xưng tên của chúng ta. Không có tên gọi, con người còn vô danh, không có quyền lợi và nghĩa vụ gì hết. Thiên Chúa gọi đích danh mỗi người chúng ta, yêu thương chúng ta một cách riêng tư, một cách cụ thể theo cuộc đời của chúng ta. Phép Rửa nhen nhúm ơn gọi riêng của chúng ta để sống như là thành phần Kitô hữu, một ơn gọi được phát triển dọc suốt cuộc đời. Nó bao hàm một đáp ứng riêng chứ không vay mượn, chứ không "copy and paste - chụp và dán". Thật vậy, sự sống Kitô giáo được đan kết lại bằng một chuỗi ơn gọi và đáp ứng, ở chỗ Thiên Chúa tiếp tục gọi đích danh chúng ta qua những tháng năm, được âm vang bằng trăm ngàn cách trong việc nên giống Chúa Giêsu Con của Ngài. Bởi thế danh xưng là những gì quan trọng! Rất quan trọng! Cha mẹ nghĩ đến việc đặt tên cho đứa con trước khi nó được sinh ra: đó cũng là một phần cho thấy lòng mong đợi có được một đứa con, mà ở tên gọi của mình, cháu có được cái căn tính nguyên thủy của cháu, cho cả sự sống Kitô giáo của cháu liên quan đến Thiên Chúa nữa.

Việc trở thành Kitô hữu thực sự là một tặng ân từ trên cao (xem Gioan 3:3-8). Không thể nào mua được đức tin, thế nhưng có thể xin đức tin và lãnh nhận đức tin như là một tặng ân. "Lạy Chúa, xin ban cho con tặng ân đức tin", đó là một lời nguyện tuyệt vời! "Xin cho con đức tin" là một lời nguyện tuyệt vời. Đức tin cần phải được xin như là một tặng ân, chứ đức tin không thể nào mua được, mà phải xin. Thật vậy, "Bí Tích Thánh Tẩy là Bí Tích của đức tin, nhờ đó, con người, được soi sáng bởi ân sủng của Thánh Linh, đáp ứng Phúc Âm Chúa Kitô" (Nghi Thức Làm Phép Rửa cho Trẻ Em, Dẫn Nhập Chung, số 3). Việc đạo tạo thành phần dự tòng và việc dọn mình cho thành phần cha mẹ là những gì hướng tới chỗ khơi động và làm bừng lên một đức tin chân thành để đáp ứng Phúc Âm, khi lắng nghe Lời Chúa trong việc cử hành chính Phép Rửa.

Nếu thành phần dự tòng người lớn tự mình bày tỏ những gì họ muốn trong việc lãnh nhận như là một tặng ân từ Giáo Hội, thì cha mẹ, cùng với bố mẹ đỡ đầu, mới giới thiệu người con này. Cuộc đối thoại trao đổi với thành phần dự tòng này giúp cho họ có thể bày tỏ ước muốn cho những người con nhỏ ấy lãnh nhận Phép Rửa cùng ý hướng của Giáo Hội trong việc cử hành Phép Rửa. "Thể hiện tất cả những điều ấy là dấu thánh giá mà Vị Chủ Sự cùng với cha mẹ vạch trên trán của người con này" (Nghi Thức Làm Phép Rửa cho Trẻ Em, Dẫn Nhập Chung, số 16). "Dấu thánh giá, khi bắt đầu việc cử hành này là những gì ghi dấu Chúa Kitô nơi những ai sắp thuộc về Người và biểu hiệu ơn cứu chuộc Chúa Kitô mang lại cho chúng ta bằng thánh giá của Người" (Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo, khoản 1235). Theo nghi thức, chúng ta làm dấu thánh giá trên người con này. Tuy nhiên tôi muốn trở lại với vấn đề tôi đã từng nói với anh chị em. Đó là con cái của chúng ta có biết cách làm dấu thánh giá một cách đúng đắn không? Nhiều lần tôi đã thấy trẻ em không biết làm dấu thánh giá. Phần anh chị em là cha mẹ, ông bà, bố mẹ đỡ đầu cần phải dạy cho chúng làm dấu thánh giá đâu vào đấy, vì đó là việc lập lại những gì chúng ta đã làm nơi Phép Rửa. Anh chị em có hiểu rõ không? Hãy dạy cho con em của mình làm dấu thánh giá một cách đàng hoàng tử tế nhé. Nếu chúng học làm dấu thánh giá từ nhỏ, sau này khi lớn lên chúng sẽ làm dấu thánh giá một cách tốt đẹp.

Thánh giá là một nhãn hiệu cho thấy chúng ta là ai: việc chúng ta nói năng, nghĩ tưởng, ngắm nhìn, hành động đều theo dấu hiệu thánh giá, tức là theo dấu hiệu về tình yêu đến cùng của Chúa Giêsu. Trẻ em được ghi dấu thánh giá trên trán. Thành phần dự tòng người lớn cũng được ghi dấu thánh giá ở các giác quan kèm theo những lời này: "Hãy nhận lấy dấu thánh giá trên tai để lắng nghe tiếng Chúa"; "trên mắt để thấy quang vinh dung nhan Thiên Chúa"; "trên miệng để đáp lại lời Chúa"; "trên ngực để nhờ đức tin Chúa Kitô ngự trong lòng con"; "trên vai để đỡ lấy cái ách êm ái của Chúa Kitô" (Nghi Thức Gia Nhập Kitô Giáo của Người Lớn, số 85).

Người ta trở thành một Kitô hữu ở mức độ thánh giá được in ấn nơi chúng ta như là một dấu hiệu "vượt qua" (xem Khải Huyền 14:1;22:4), một dấu hiệu, trở thành hữu hình, cả ở bề ngoài, cho thấy đường lối đối diện cuộc sống của Kitô hữu. Việc làm dấu thánh giá khi chúng ta thức giấc, trước các bữa ăn, khi gặp nguy hiểm, như là một thứ tự vệ trước sự dữ, lúc về đêm trước khi ngủ, nghĩa là tự nhủ với bản thân cũng như với người chúng ta thuộc về rằng chúng ta muốn mình là ai. Đó là lý do tại sao rất ư là quan trọng trong việc dạy cho trẻ em làm dấu thánh giá một cách tốt đẹp.

Làm dấu thánh giá khi bước vào nhà thờ, thì chúng ta cũng có thể làm như vậy ở nhà nữa, bằng cách giữ một ly nhỏ thích đáng chút nước thánh - có một số gia đình làm như vậy: làm dấu thánh giá với nước phép như vậy mỗi khi ra vào, là tưởng nhớ rằng ta đã lãnh nhận Phép Rửa. Tôi xin lập lại, đừng quên dạy cho con cái làm dấu thánh giá.

https://zenit.org/articles/general-audience-on-baptism-2-the-sign-of-the-christian-faith/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL,

--------------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU TU-CN3PS-B PDF Print E-mail

Thứ Tư CN3PS -B

HỌC HỎI - CẢM NGHIỆM SỐNG : Phúc Âm (Gioan 6:35-40)

Chủ đề "Thày là sự sống" của ngày Thứ Tư trong Tuần III Phục Sinh về khía cạnh "Sự Sống - Tái Sinh Thần Linh" được tỏ hiện trong bài Phúc Âm liên quan đến lời Chúa Giêsu khẳng định về ý muốn của Chúa Cha đối với những ai được tái sinh thần linh, tức những ai tin vào Chúa Kitô:


"Những ai Cha đã ban cho Ta sẽ đến với Ta. Và ai đến với Ta, Ta sẽ không xua đuổi ra ngoài. Bởi vì Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Ðấng đã sai Ta. Vậy ý của Cha, Ðấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại. Quả vậy, ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời".

Vậy "ý của Cha" được Chúa Kitô tiết lộ đây bao gồm hai chiều kích, chiều kích mạc khải thần linh và chiều kích đức tin tuân phục. Chiều kích mạc khải thần linh liên quan đến Chúa Kitô: "ý của Cha, Ðấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại". Chiều kích đức tin tuân phục liên quan đến phần rỗi của nhân loại: "ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời".

Tóm lại, Chúa Cha muốn ban sự sống cho nhân loại, nhưng Ngài ban qua Con của Ngài là Chúa Giêsu Kitô, nên chỉ có những ai tin Con Ngài mới có sự sống đó mà thôi: "Thiên Chúa đã ban sự sống đời đời cho chúng ta và sự sống này ở nơi Con của Ngài. Ai có Con (tức là tin Con) là có sự sống, ai không có Con (tức là không tin Con, không chấp nhận Con) thì không có sự sống" (1Gioan 5:11-12).

Đó là lý do ngay ở đầu bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu đã khẳng định "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ". Tuy nhiên, vì Chúa Kitô tự mình là một mầu nhiệm (xem Epheso 3:4), bởi thế con người không thể nào có thể nhận biết Người, cho dù Người có tự tỏ mình ra cho họ chăng nữa.

Bởi thế, cũng Trong bài phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu đã khẳng định rằng: "Các ngươi đã thấy Ta, (hay đã đến với Ta) nhưng các ngươi không chịu tin. Những ai Cha đã ban cho Ta sẽ đến với Ta. Và ai đến với Ta, Ta sẽ không xua đuổi ra ngoài". Nghĩa là, cho dù người Do Thái có "đến" với Chúa Giêsu, có "thấy" Người, vẫn chưa "tin" Người, vẫn không nhận biết và chấp nhận Người.

Vì chỉ có "những ai Cha Ta đã ban cho Ta (mới có thể) đến với Ta", cho dù họ không phải là người Do Thái là dân tộc đã được tuyển chọn và được Thiên Chúa tỏ mình ra cho trong suốt giòng lịch sử cứu độ của họ, hay cho dù là một một tội nhân như viên trưởng ban thu thuế Giakêu lùn (xem Luca 19:1-10), hay như người trộm bị đóng đanh ở bên phải Thánh Giá Chúa Kitô (xem Luca 23:39-43), hoặc như người phụ nữ tội lỗi có tiếng trong thành (xem Luca 7:36-49).

Bài Đọc I (Tông Vụ 8:1-8)

Điển hình trong thành phần được tái sinh thần linh này là trường hợp của một Phó Tế Philipphê trong bài đọc 1 hôm nay, một phó tế cũng tràn đầy sự sống nơi lời rao giảng đầy thuyết phục về một Đức Kitô Thiên Sai mà ngài đã tin tưởng, và lời rao giảng của ngài còn được kèm theo quyền năng làm phép lạ ở một thành thuộc Xứ Samaria, khiến cho thành này như được biến đổi:

"Phần Philipphê thì đi xuống một thành thuộc xứ Samaria rao giảng Ðức Kitô cho họ. Dân chúng chú ý đến những lời Philipphê rao giảng, vì họ cùng nghe biết và xem thấy các phép lạ ngài làm, quỷ ô uế đã ám nhiều người trong họ, lúc đó kêu lớn tiếng và xuất ra. Nhiều người bất toại và què quặt được chữa lành. Bởi đó, cả thành được vui mừng khôn tả".

Trong bài đọc 1 hôm nay, chúng ta thấy những gì quan phòng thần linh của Thiên Chúa thật tuyệt vời, vượt trên tất cả mọi dự tính hoàn toàn tự do của con người, ở chỗ, ngay khi quyền lực sự dữ bắt đầu công khai dữ dội tấn công cộng đoàn Giáo Hội tiên khở ở Giêrusalem thì lại chính là thời điểm Giáo Hội được dịp lan rộng ra khỏi Giêrusalem, đầu tiên là sang Samaria, cho tới tận cùng trái đất, đúng như lời Chúa Giêsu đã tiên báo cho các tông đồ trước khi Người về trời (xem Tông Vụ 1:8).

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU BA-CN3PS-B PDF Print E-mail

Thứ Ba -CN3PS-B

HOC HỎI- CẢM NGHIỆM SỐNG Phúc Âm (Gioan 6:30-35):

Chủ đề "Thày là sự sống" của ngày Thứ Ba trong Tuần III Phục Sinh về khía cạnh "Sự Sống - Tái Sinh Thần Linh" được tỏ hiện trong bài Phúc Âm liên quan đến lời Chúa Giêsu nói về chính bản thân mình là Người sẽ trở thành bánh sự sống cho thành phần tái sinh thần linh được một sự sống viên mãn, không còn đói khát thiết tha bất cứ sự gì phàm tục thấp hèn trên trần gian này nữa:

"'Thật Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là vật tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian'. Họ liền thưa với Ngài rằng: 'Thưa Ngài, xin cho chúng tôi bánh đó luôn mãi'. Chúa Giêsu nói: 'Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ'".

Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy câu Chúa Giêsu khẳng định "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói; ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ", liên quan đến chính bản thân của Người là mạc khải thần linh và đến cả dân Do Thái liên quan đến đức tin tuân phục.

Trước hết, liên quan đến Người là "bánh ban sự sống", một thứ "bánh ban sự sống" chẳng những cần phải là "vật từ trời" chứ không phải từ một nơi nào khác, mà còn phải có khả năng "ban sự sống" nữa, bằng không cho dù có "từ trời" nhưng vẫn không phải là chính "bánh ban sự sống", nhưng chỉ giống như manna nuôi dân Do Thái tạm thời trong thời gian họ băng qua sa mạc tiến về đất hứa vậy thôi, nên khi ăn thứ lương thực cũng rớt xuống từ trời này vào tổ phụ dân Do Thái vẫn chết.

Chúa Giêsu quả thực "là bánh ban sự sống", như hôm qua đã chia sẻ, ở nơi chính bản thân Người là tất cả mạc khải thần linh của Thiên Chúa, Đấng "đã ban cho các ngươi bánh từ trời" nơi lời nói và việc làm của Con Ngài, nhất là nơi cuộc khổ nạn và tử giá của Người. Chúa Giêsu "là bánh ban sự sống" nơi lời Người nói: "lời Thày nói với các con đều là thần linh và là sự sống" (Gioan 6:63), và nơi việc Người làm: "Tôi sẽ hiến sự sống mình cho những con chiên này" (Gioan 10:15).

Thế nhưng, "Bánh ban sự sống" là Chúa Kitô đây vẫn không thể ban sự sống cho người Do Thái đến với Người bấy giờ như Người nói: "Ai đến với Ta sẽ không hề đói", bởi vì họ đến với Người chỉ vì "của ăn hay hư nát" như Người đã hóa bánh ra nhiều nuôi họ mà thôi, một "dấu lạ" tỏ tường trước mắt họ mà họ vẫn chưa chấp nhận, cứ đòi một dấu lạ khác theo ý của họ.

Bởi thế, cho dù có đến với Người, có tìm Người, có biết được chỗ ở của Người, nhưng họ vẫn khát, vì họ chưa tin vào Người, chưa chịu "làm công việc của Thiên Chúa" như Người khuyên họ trong bài Phúc Âm hôm qua. Do đó Người mới tiếp tục "làm việc của Thiên Chúa" đó là tỏ mình ra cho họ như "bánh sự sống" để họ từ từ nhận biết Người, tin vào Người như chúng ta sẽ thấy trong bài phúc âm ngày mai.

Bài Đọc I (Tông Vụ 7:51-59):

Điển hình của thành phần được tái sinh thần linh này là một Phó Tế Staphanô trong bài đọc 1 hôm nay, vị tử đạo tiên khởi của Kitô giáo, một tạo vật mới tràn đầy Thánh Thần, tràn đầy sự sống viên mãn của Chúa Kitô, đến độ ngài đã sống chính Chúa Kitô nên mới có thể tỏ ra một thái độ giống hệt như Chúa Kitô trên thập tự giá đối với thành phần ra tay sát hại mình:

"Têphanô đầy Thánh Thần, nhìn lên trời, đã xem thấy vinh quang của Thiên Chúa, và Ðức Giêsu đứng bên hữu Thiên Chúa. Ông đã nói rằng: 'Kìa, tôi xem thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa'. Rồi họ ném đá Têphanô, đang lúc ông cầu nguyện rằng: 'Lạy Chúa Giêsu, xin đón nhận tâm hồn con'. Thế rồi ông quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên rằng: 'Lạy Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này'. Nói xong câu đó, ông đã an giấc trong Chúa".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

----------------------------

Ngày 16/4 là Sinh nhật của vị giáo hoàng hưu trí - Đức Thánh Cha Biển Đức XVI (1927), vị giáo hoàng năm nay 91 tuổi càng ngày càng già yếu hơn trước, nhưng tinh thần vẫn còn rất minh mẫn. Xin cầu cho ngài là vị được ĐTC Phanxicô gọi là "Người Ông" trong gia đình Giáo Hội.

---------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU HAI -TUAN 3PS -B PDF Print E-mail

 Thứ Hai, 16 tháng 4 2018,

HỌC HỎI - CẢM NGHIỆM LỜI CHÚA ĐỂ SỐNG ĐẠO:

Phúc Âm (Gioan 6:22-19)

Chủ đề "Thày là sự sống" của ngày Thứ Hai trong Tuần III Phục Sinh về khía cạnh "Sự Sống - Tái Sinh Thần Linh" được tỏ hiện trong bài Phúc Âm liên quan đến lời Chúa Giêsu nói như thể Người muốn nói rằng ai được tái sinh thần linh phải là những người làm việc của Thiên Chúa, tin vào Chúa Kitô:

"'Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Ðấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu'. Họ liền thưa lại rằng: 'Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?' Chúa Giêsu đáp: 'Ðây là công việc của Thiên Chúa, là các ngươi hãy tin vào Ðấng Ngài sai đến'".

Trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy người Do Thái biết được Chúa Kitô thùng xuất hiện ở chỗ nào nhất, do đó, ai đã đến đúng nơi đó:
"Khi đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền kia và đến Capharnaum tìm Chúa Giêsu. Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người: "Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?"
Và khi họ gặp được Người thì Người cho họ biết được cốt lõi của toàn bộ Thánh Kinh, của dự án cứu độ thần linh, đó là "công việc của Thiên Chúa", một "công việc" có hai mặt, mặt mạc khải thần linh về phía Thiên Chúa và mặt đức tin tuân phục về phía nhân loại. Ở chỗ, "công việc của Thiên Chúa" hay "việc làm của Thiên Chúa" về phía Thiên Chúa đó là việc Ngài liên lỉ tỏ mình ra cho nhân loại, và "việc làm của Thiên Chúa" về phía nhân loại đó là "tin", là nhận biết mạc khải thần linh của Ngài và chấp nhận mạc khải thần linh của Ngài là chính Chúa Giêsu Kitô Con Ngài. Có thể tóm lại cả hai mặt thành một ở chỗ "công việc của Thiên Chúa" hay "việc làm của Thiên Chúa" đó là làm cho nhân loại tin vào Ngài bằng cách tỏ mình ra cho họ vậy.


Chủ đề "Thày là sự sống" ở trong bài Phúc Âm hôm nay như thế nào, nếu không phải ở chỗ "của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi" và ở chỗ: "các ngươi hãy tin vào Ðấng Ngài sai đến". Thật vậy, "của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi", một "của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời" đây chính là những gì Chúa Giêsu nói và làm để cho dân của Người tin vào Người mà được sự sống.
Thoạt nghe thì tín hữu Công giáo hiểu "của ăn Con Người sẽ ban cho" họ đây ám chỉ về Thánh Thể, như Người sẽ từ từ tiết lộ trong đoạn Phúc Âm 6 của Thánh Gioan được Giáo Hội chọn đọc cho ngày thường của Tuần III Phục Sinh này. Nhưng ở đây bao gồm tất cả những gì Người nói và làm, nhất là chính bản thân Người là tất cả mạc khải thần linh của Thiên Chúa, một bản thân sẽ hoàn toàn tỏ hiện trong cuộc khổ nạn và tử giá của Người. Tất cả những gì Người nói và làm đều là bánh ban sự sống thần linh bất diệt cho những ai tin tưởng đón nhận.
Nếu "của ăn của Thày là làm theo ý Đấng đã sai và hoàn tất công việc của Ngài" (Gioan 4:34) thì khi Chúa Giêsu nói và theo tất cả mọi sự theo ý Cha của Người là Người đang cống hiến cho chúng ta chính "của ăn" của Người, chính lương thực của Người. Bởi thế, đối với Thiên Chúa thì việc của Ngài là tỏ mình ra qua Chúa Giêsu Kitô Thiên Sai của Ngài, như thể Thiên Chúa ban cho con người lương thực thần linh để được sống, còn việc của con người là thành phần được Thiên Chúa tỏ mình ra hay ban bánh sự sống thần linh cho họ là "tin vào Đấng Ngài sai".

Bài Đọc I (Tông Vụ 6:8-15)

Điển hình nhất trong số thành phần tái sinh làm việc của Thiên Chúa là tin vào Chúa Kitô được bài đọc 1 hôm nay cho thấy đó là Phó Tế Stephanô, một con người đúng là đã được tái sinh thần linh theo ý nghĩa Chúa Kitô nói trong bài phúc âm, một con người làm việc của Thiên Chúa và tin vào Chúa Kitô nên mới có thể làm chứng cho Người trước thành phần đối chất với ngài nhưng thất bại nên tìm cách sát hại ngài:

"Trong những ngày ấy, Têphanô đầy ân sủng và sức mạnh, làm nên những điều kỳ diệu và những phép lạ cả thể trong dân. ... Họ tranh luận với Têphanô, nhưng họ không thể đương đầu với sự khôn ngoan và Thánh Thần vẫn giúp cho ông nói. .... Toàn thể cử toạ trong công nghị chăm chú nhìn Têphanô, thấy mặt người giống như mặt thiên thần".

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 132