mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1389
mod_vvisit_counterHôm Qua7179
mod_vvisit_counterTuần Này42137
mod_vvisit_counterTuần Trước45009
mod_vvisit_counterTháng Này121388
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10262701

We have: 144 guests online
Your IP: 54.242.94.204
 , 
Today: Feb 18, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO - NGÀY 23-12-2017 PDF Print E-mail

Alleluia, alleluia! - Lạy Ðức Emmanuel, là Vua và là Ðấng ban lề luật, lạy Chúa là Thiên Chúa chúng con, xin hãy đến cứu độ chúng con. - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 1, 57-66

"Sinh nhật của Gioan Tẩy Giả".

Khi đến ngày sinh, bà Isave hạ sinh một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Giacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: "Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan".

Họ bảo bà rằng: "Không ai trong họ hàng bà có tên đó". Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: "Tên nó là Gioan". Và mọi người đều bỡ ngỡ. Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa.

Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết, đều để bụng nghĩ rằng: "Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó".

Ðó là lời Chúa.

HỌC HỎI-Suy nghiệm -SỐNG Lời Chúa

nhập thể từ ái

Ngày 23/12 trong Tuần Bát Nhật trước Đại Lễ Giáng Sinh hôm nay, Thánh ký Luca trình thuật lại biến cố hài nhi Tiền hô Gioan Tẩy Giả được hạ sinh, một bài Phúc Âm tiếp liền với bài Phúc Âm hôm qua về Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat của Mẹ Maria.

Thật vậy, ở cuối bài Phúc Âm hôm qua, Thánh ký Luca đã ghi nhận như thế này: "Maria ở lại với bà Isave độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình". Tuy vị thánh ký này không cho biết là Mẹ Maria "trở về nhà mình" trước hay sau biến cố hài nhi Gioan được sinh ra, chúng ta cũng có thể suy đoán rằng cho tới khi hài nhi Gioan xuất hiện. Bởi vì thời gian "ba tháng" này là thời gian bao gồm cho tới khi hài nhi Gioan được sinh ra, và mục đích của Mẹ Maria đến thăm bà là để giúp đỡ bà chị họ của mình thì phải bao gồm cả chính lúc bà lâm bồn cần giúp đỡ nhất nữa mới phải.

Vậy, nếu quả thực Mẹ Maria ở lại nhà Bà Isave cho đến khi hài nhi Gioan được sinh ra thì Mẹ đã chứng kiến thấy biến cố này xẩy ra như thế nào, Thánh ký Luca đã trình thuật lại như sau:

"Khi đến ngày sinh, bà Isave hạ sinh một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Giacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: 'Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan'. Họ bảo bà rằng: 'Không ai trong họ hàng bà có tên đó'. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: 'Tên nó là Gioan'. Và mọi người đều bỡ ngỡ. Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa. Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết, đều để bụng nghĩ rằng: 'Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó'".

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Thánh ký Luca không nhấn mạnh đến chính biến cố hạ sinh của hài nhi Gioan cho bằng đến biến cố cắt bì của ngài và biến cố đặt tên cho ngài, một biến cố bao gồm cả phép lạ xẩy ra cho vị thân phụ tư tế của ngài được khỏi câm nữa.

Trước hết, luật cắt bì là luật của Chúa, bắt đầu từ thời tổ phụ Abraham (xem Khởi Nguyên 17:9-14) chứ không phải từ thời Moisen, thời được ghi thành luật (xem Levi 12:1-3) những gì vốn đã được thực hành theo truyền thống.

"Thiên Chúa phán với ông Áp-ra-ham: 'Phần ngươi, hãy giữ giao ước của Ta, ngươi và dòng dõi ngươi sau này, từ thế hệ này qua thế hệ khác. Đây là giao ước của Ta mà các ngươi phải giữ, giao ước giữa Ta với các ngươi, với dòng dõi ngươi sau này: mọi đàn ông con trai của các ngươi sẽ phải chịu cắt bì. Các ngươi phải chịu cắt bì nơi bao quy đầu: đó sẽ là dấu hiệu giao ước giữa Ta với các ngươi. Sinh được tám ngày, mọi con trai của các ngươi sẽ phải chịu cắt bì, từ thế hệ này qua thế hệ khác, kể cả nô lệ sinh trong nhà, hay nô lệ các ngươi dùng bạc mà mua của bất cứ người ngoại bang nào không thuộc dòng dõi các ngươi. Buộc phải cắt bì nô lệ sinh trong nhà cũng như nô lệ mua bằng bạc. Giao ước của Ta ghi dấu trong xác thịt các ngươi, sẽ thành giao ước vĩnh cửu. Kẻ không được cắt bì, người đàn ông con trai không được cắt bì nơi bao quy đầu, sẽ bị khai trừ khỏi dòng họ: nó đã phá vỡ giao ước của Ta'".

Tục lệ và luật lệ cắt bì này của dân Do Thái mang ý nghĩa thuộc về Chúa và trở nên thanh sạch, nhờ đó họ mới được tham dự vào Lễ Vượt Qua (xem Xuất Hành 12:44,48), như thể phải lãnh nhận Phép Rửa rồi mới hợp lệ để được Rước Lễ của Giáo Hội Công Giáo bây giờ vậy. Tuy nhiên, tục lệ và luật lệ cắt bì này còn mang một ý nghĩa khác nữa về phía lãnh nhận nhân, đó là cắt bì tấm lòng của mình (xem Levi 26:41; Đệ Nhi Luật 10:16;30:6), nghĩa là kẻ cắt bì không sống theo xác thịt và cho mình nữa mà là sống theo Thần Linh và cho Chúa, như Kitô hữu sau khi lãnh nhận Phép Rửa đã cởi bỏ con người cũ mà mặc lấy con người mới là Chúa Kitô vậy (xem Roma 6:6; Epheso 4:24).

Tất cả ý nghĩa của tục lệ và luật lệ cắt bì liên quan đến tính cách thánh hiến và tinh thần tận hiến được nên trọn nơi hài nhi Tiền Hô Gioan Tẩy Giả, như sau này ngài đã được các Phúc Âm thuật lại về sứ vụ và đời sống cùng thế giá của ngài trong dân Do Thái, đến độ qua biến cố cắt bì và đặt tên của ngài này đã xẩy ra những việc lạ lùng liên quan đến cả tên gọi của ngài cũng như đến sự kiện vị thân phụ tư tế của ngài được chữa lành khỏi bị câm, và cả hai sự kiện này đã khiến "mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết, đều để bụng nghĩ rằng: 'Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó'".

Nếu tên gọi của Đấng Thiên Sai Cứu Thế là "Giêsu", một tên gọi được trời cao đặt cho (xem Mathêu 1:21), và có nghĩa là "Chúa cứu độ", thì tên gọi vị tiền hô của Người là "Gioan" cũng do trời cao đặt cho (xem Luca 1:13), một tên gọi được chính thân phụ bé là tư tế Zacaria đang bị câm, bởi ngờ vực về chính sự kiện bé được sinh ra, đã bất ngờ bật lên cất tiếng gọi, có ý nghĩa là Giavê từ ái, Giavê ưu ái.

Như thế, hài nhi Gioan xuất hiện mang tên "Gioan" có nghĩa là dấu hiệu Thiên Chúa tỏ lòng từ ái và ưu ái, không phải cho riêng gia đình của bé, cho mẹ của bé khỏi bị hổ ngươi bẻ mặt bởi son sẻ, và cho cha của bé khỏi bị câm, mà còn cho toàn dân Do Thái nữa, một dân tộc đang trông chờ Đấng Thiên Sai Cứu Thế, một dân tộc bấy giờ được đại diện bởi hàng xóm láng giềng kéo đến chúc mừng chung gia đình bé và riêng bản thân bé. Và thực sự bé Gioan đã sống một cuộc đời xứng với vai trò cao trọng của mình là Tiền Hô báo trước Đấng Thiên Sai Cứu Thế là chính hiện thân sống động của Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất vô cùng từ bi thương xót.

Vị tiền hô Gioan tẩy giả thật sự được Chúa thương, phải nói là hơn hết mọi con người được người nữ sinh ra (xem Mathêu 11:11; Luca 7:28), chính yếu là ở chỗ được đóng vai trò làm "bố" thiêng liêng của Chúa Giêsu Kitô, và vì thế, vì thiên chức làm "bố thiêng liêng" này của Lời Nhập Thể mà ngài là một nhân vật duy nhất (không kể Mẹ Maria và sau Mẹ Maria) chẳng những đã được tiên tri báo trước trong Thánh Kinh Cựu Ước - Isaia 40:3, (trong khi đó, chính Thánh Giuse là cha nuôi của Chúa Kitô hay bất cứ một tông đồ nổi tiếng nào của Giáo Hội Tân Ước cũng không được tiên tri báo trước), và đã được cả Thiên Sứ từ trời xuống trịnh trọng báo tin hạ sinh cách lạ, (chính Mẹ Maria cũng chẳng thấy một đoạn Thánh Kinh Tân Ước hay Cựu Ước thuật lại sự kiện Mẹ được Trời Cao truyền tin thụ thai như nơi trường hợp của Tiền Hô Gioan Tẩy Giả, nhưng chỉ có Mẹ mới xuất hiện ngay ở đầu Thánh Kinh nơi hình ảnh "người nữ" - Khởi Nguyên 3:15), đặt tên cho là "Gioan" (nghĩa là Thiên Chúa từ ái), cùng báo trước là "sẽ được đầy Thánh Thần ngay từ trong lòng thai mẫu", như bài Phúc Âm ngày 19/12 cho thấy, mà còn được chính Lời Nhập Thể trong cung dạ Mẹ Maria đến thăm, ban ơn cứu độ cho khi mới được 6 tháng, chưa sinh vào trần gian, và còn được chính Đấng "đầy ơn phúc" là Mẹ Thiên Chúa ẵm bế trên tay, như Mẹ ẵm bế Lời Nhập Thể sau này, trong thời gian "Maria ở lại với bà Isave độ ba tháng" để chăm sóc cho cả mẹ lẫn con.

Bài Đọc 1 hôm nay, qua miệng tiên tri Malachy, Vị Giavê từ ái, Vị Giavê ưu ái, như nơi tên gọi của bé Gioan, đã báo trước về bé như là một "sứ thần" của Ngài, đóng vai như "Êlia", được Ngài sai đến trước để dọn đường cho "Đấng chủ tể" là Con của Ngài đến sau, như thế này:

"Này đây, Ta sai sứ thần Ta đi dọn một con đường trước mặt Ta. Và bỗng chốc, Ðấng Chủ tể các ngươi tìm kiếm, Sứ Thần Giao Ước các ngươi mong ước, Người ngự đến trong thánh điện Người. Này đây, Người ngự đến, Chúa các cơ binh phán: Ai biết được ngày nào Người đến? Ai đứng vững mà trông xem Người? Vì Người như ngọn lửa hoả lò, như lá thuốc của phường thợ giặt. Người sẽ ngồi nung nấu luyện bạc, sẽ tẩy luyện con cái Lêvi, lọc chúng nó như vàng như bạc, để chúng trở thành cho Chúa những người dâng lễ tế trong công chính. Lễ tế của Giuđa và Giêrusalem sẽ đẹp lòng Chúa, như ngày xưa, như những năm đầu. Này đây, Ta sai Tiên tri Êlia đến cùng các ngươi, trước ngày trọng đại và kinh khủng của Ta. Người sẽ hoán cải lòng cha ông về lại với con cháu, và lòng con cháu trở về cùng cha ông, kẻo Ta ngự đến tiêu diệt địa cầu".

Bài Đáp Ca hôm nay chất chứa lời nguyện cầu và nhận thức thần linh về một Vị "Chúa nhân hậu và công minh" của những tâm hồn như cha mẹ của hài nhi Gioan trong Bài Phúc Âm hôm nay, cũng như của chính Vị Tiền Hô Gioan Tẩy Giả sau này:

1) Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Ngài. Xin hướng dẫn con trong chân lý và dạy bảo con, vì Chúa là Thiên Chúa cứu độ con.

2) Chúa nhân hậu và công minh, vì thế Ngài sẽ dạy cho tội nhân hay đường lối. Ngài hướng dẫn kẻ khiêm cung trong đức công minh, dạy bảo người khiêm cung đường lối của Ngài.

3) Tất cả đường nẻo Chúa là ân sủng và trung thành, dành cho những ai giữ minh ước và điều răn Chúa. Chúa thân mật với những ai tôn sợ Chúa, và tỏ cho họ biết lời minh ước của Ngài.

Đaminh Maria Cao tấn Tĩnh, BVL

--------------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU SAU-CN3MV-B PDF Print E-mail

Alleluia, alleluia! - Lạy Vua muôn dân và Ðá Góc toà nhà Hội thánh, xin hãy đến cứu độ con người mà Chúa đã tạo dựng bằng bùn đất! - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 1, 46-56

"Ðấng Toàn Năng đã làm cho tôi những sự trọng đại".

Khi ấy, Maria nói rằng: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Ðấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai lòng trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng, và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi Người đến muôn đời!"

Maria ở lại với bà Isave độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

Ðó là lời Chúa.

HỌC HỎI- Suy nghiệm  SỐNG Lời Chúa

nhập thể ngợi khen

Hôm nay là ngày 22/12 trong Tuần Bát Nhật trước Đại Lễ Giáng Sinh. Vẫn theo Phúc Âm của Thánh ký Luca cho 6 ngày còn lại của tuần bát nhật tiền Giáng Sinh này, mầu nhiệm cứu độ nơi "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14) được tiếp tục với Ca Vịnh Ngợi Khen của Mẹ Maria.

Thật vậy, sau khi được "thụ thai Con Đấng Tối Cao... Con Thiên Chúa" (Luca 1:32,35) trong cung dạ trinh nguyên của mình từ biến cố truyền tin, và sau khi được thai mẫu "đầy Thánh Linh" (Luca 1:41) của thai nhi Gioan Tiền Hô Tẩy Giả nhận biết cùng khen tặng, thì người thôn nữ Nazarét được Sách Diễm Tình Ca trong Bài Đọc 1 hôm qua diễn tả như "Bồ câu trong hốc đá, trong kẹt ghềnh", đã "cho thấy mặt mình", với "tiếng thánh thót... êm ái" cùng với "nét mặt mình xinh tươi'" trong Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat như sau:

"Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Ðấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai lòng trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng, và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi Người đến muôn đời!"

Nơi bài Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat quen thuộc này, một ca vịnh được Giáo Hội chọn đọc trong Tuần Bát Nhật tiền Giáng Sinh này, cũng như nơi Ca Vịnh Chúc Tụng Benedictus của tư tế thân phụ hài nhi Tiền Hô Gioan Tẩy Giả bao giờ cũng vào ngày 24/12, chất chứa một niềm trông mong và tin tưởng vào Vị Thiên Chúa cứu độ, cách riêng của dân Do Thái.

Đúng thế, nội dung của Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat của Mẹ Maria trong Bài Phúc Âm hôm nay đã chú trọng đến Vị Thiên Chúa cứu độ, thứ tự như sau: Vị Thiên Chúa đã cứu độ chính cá nhân Mẹ (1); Vị Thiên Chúa cứu độ những ai đáng thương (2), và là Vị Thiên Chúa đặc biệt cứu độ dân Do Thái của Ngài (3).

1- Vị Thiên Chúa đã cứu độ chính cá nhân Mẹ: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa". Qua câu này, Mẹ Maria đã công nhận là Mẹ cũng được Thiên Chúa cứu độ, như thể chính Mẹ nhận biết Mẹ được đặc ân vô nhiễm ngay từ lúc Mẹ được hoài thai trong lòng thai mẫu của Mẹ, như chúng ta vẫn tin theo tín điều được Chân Phước Giáo Hoàng Piô IX tuyên bố ngày 8/12/1854.

Mẹ được Thiên Chúa cứu độ ở đây, trong trường hợp chuyên biệt duy nhất của Mẹ, không phải vì Mẹ "khi còn là những tội nhân" (Roma 5:8) như tất cả loài người là giòng dõi của Mẹ, mà Mẹ được Thiên Chúa cứu độ ở chỗ Ngài đã gìn giữ riêng một mình Mẹ khỏi nhiễm lây nguyên tội, cùng các tì vết và hậu quả của nguyên tội, ở chỗ, Ngài đã cho Mẹ được hưởng trước Ơn Cứu Độ của Chúa Giêsu Kitô Con Mẹ, cho dù Người chưa nhập thể giáng sinh, bởi Mẹ đã được Thiên Chúa từ đời đời tuyển chọn làm Mẹ Thiên Chúa.

2- Vị Thiên Chúa cứu độ những ai đáng thương: "Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai lòng trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng, và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không".

Những ai đáng Thiên Chúa cứu độ được Mẹ Maria cảm nghiệm thấy và liệt kê trong Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat này, thứ tự như sau:

Trước hết là "những ai kính sợ Chúa", chứ không phải "những ai lòng trí kiêu căng", thành phần đầy những tự phụ tự đắc cho mình là nhất, ở chỗ kỹ càng tuân giữ lề luật, và tỏ ra khinh người, theo khung hướng tự nhiên của đa số hay hầu hết thành phần biệt phái và luật sĩ trong dân Do Thái.

Sau nữa là "những người phận nhỏ" trước tôn nhan Chúa, chứ không phải "người quyền thế", thành phần lạm dụng quyền bính trời ban của mình để hưởng thụ hơn là phục vụ, điển hình như một quận vương Hêrôđê trong việc sát hại Tiền Hô Gioan Tẩy Giả hay tìm giết hài nhi Giêsu.

Sau hết là "người đói khát", cảm thấy mình nghèo hèn thiếu thốn chỉ biết tìm kiếm chân lý và tin tưởng và Đấng Tối Cao, chứ không phải "người giàu có", thành phần tự cho mình viên mãn và tự mãn, chẳng cần gì, có thể "tự độ", tự cứu được bản thân mình, chẳng cần đến Thiên Chúa cứu độ.

Tuy nhiên, vì là Vị Thiên Chúa cứu độ, Ngài muốn cứu tất cả mọi người, kể cả thành phần "lòng trí kiêu căng", "quyền thế" và "giàu có" nữa, mà càng như vậy thì Ngài càng cần phải cứu họ và tìm hết cách để cứu họ, như Ngài đã từng thực hiện trong suốt giòng lịch sử cứu độ của dân Do Thái của Ngài.

3- Vị Thiên Chúa đặc biệt cứu độ dân Do Thái của Ngài: "Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi Người đến muôn đời!"

Dân Do Thái nói chung, qua giòng lịch sử cứu độ của mình, một lịch sử cho thấy tình yêu thương vô cùng nhân hậu của Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ, đã liên lỉ tỏ ra bất trung với Ngài, bằng những thái độ bất xứng của họ, được tiêu biểu nơi "con bò vàng" (Xuất Hành đoạn 32), một thứ ngẫu tượng cho thấy họ vừa "kiêu căng" (ở chỗ từ bỏ và hoàn toàn bất tuân phục Vị Thiên Chúa đã tỏ tường cứu họ ra khỏi thân phận nô lệ ở Ai Cập), vừa "quyền thế" (ở chỗ ngang nhiên truất phế quyền bính của vị Thiên Chúa chân thật duy nhất nơi họ), và vừa "giầu có" (vì "con bò vàng" được làm nên bởi chính vàng bạc của họ đóng góp, như ám chỉ họ tự độ hay tự có thể cứu độ họ mà không cần Thiên Chúa). Thế nhưng, "dù chúng ta có bất trung, Ngài vẫn trung thành, vì Ngài không thể chối bỏ chính mình Ngài" (1Timôthêu 2:13).

Đó là lý do, Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat đã kết luận ở câu then chốt và chính yếu nhất làm nên lịch sử cứu độ của dân Do Thái, cũng là câu phản ảnh chính bản chất của Đấng đã xưng mình với Moisen: "Ta là Ta - I am who am" (hay) "Ta là hiện hữu" (hoặc) "Ta là Đấng Có" (Xuất Hành 3:14), tức là "Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac và Thiên Chúa của Giacóp" (Xuất Hành 3:15), Vị Thiên Chúa bất biến, Vị Thiên Chúa luôn hiện hữu, Vị Thiên Chúa luôn ở với dân Ngài, Vị Thiên Chúa thủy chung trước sau như một, đã hứa là làm, bất chấp con người có bất trung và bất xứng: "Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi Người đến muôn đời!"

Theo tinh thần của Bài Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat về thành phần "kính sợ", "nhỏ bé" và "đói khát" đáng được Thiên Chúa cứu độ ấy, có một người nữ điển hình trong Bài Đọc 1 hôm nay, đó là thân mẫu của bé Samuel, một bà mẹ luôn "kính sợ" Thiên Chúa, nhưng lại bị Ngài để cho son sẻ, nhưng bà vẫn "đói khát" tin tưởng cầu xin cùng Chúa bằng tất cả thân phận "nhỏ bé" của mình, để rồi khi được nhận lời, bà đã giữ lời hứa dâng con mình cho Chúa:

"Ngày ấy, sau khi đã cho Samuel dứt sữa, bà Anna liền bắt một con bò ba tuổi, lấy ba cân bột, một vò rượu, và dẫn con đến nhà Chúa ở Silô. Con trẻ lúc đó còn nhỏ bé. Họ tế lễ con bò và dâng con trẻ cho ông Hêli. Anna thưa: 'Kính lạy ngài, chúc ngài khang an! Tôi là người đàn bà nọ đã đứng cầu xin Chúa nơi đây trước mặt ngài. Tôi đã cầu xin vì trẻ này, và Chúa đã cho tôi được như tôi xin. Vậy tôi xin dâng lại cho Chúa, trót mọi ngày nó thuộc về Chúa'. Và họ thờ lạy Chúa ngay ở đó".

Bài Đáp Ca hôm nay được trích trong đoạn Sách Samuel, tiếp ngay sau Bài Đọc 1 trên đây, một Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat Cựu Ước được vang lên từ môi miệng mẹ của hài nhi Samuel, cũng chất chứa và bộc lộ tâm tình tương tự như trong Ca Vịnh Ngợi Khen Magnificat Tân Ước của Mẹ Maria ở Bài Phúc Âm hôm nay, một tâm tình tin tưởng cậy trông vào Thiên Chúa và chúc tụng ngợi khen cảm tạ Lòng Thương Xót của Vị Thiên Chúa cứu độ:

1) Lòng tôi nhảy mừng trong Chúa, khí phách tôi hướng lên Thiên Chúa của tôi, miệng tôi rộng mở chống quân thù, tôi vui mừng vì Chúa cứu độ tôi.

2) Cung nỏ người hùng bị bẻ tan, người kiệt sức lại nai nịt dũng khí; kẻ no đầy nay làm thuê vì miếng bánh, người đói lả nay lại được no nê. Người son sẻ lại con đàn cháu đống, kẻ nhiều con lại trở nên héo tàn.

3) Chúa cho chết và Chúa làm cho sống, cho đi xuống mồ rồi lại đem lên, làm cho nghèo rồi cho nên giàu có, hạ xuống thấp rồi lại nhắc lên cao.

4) Cho kẻ bần cùng đứng dậy khỏi bụi tro, nâng cao kẻ nghèo khỏi phân nhơ rác rến, cho ngồi chung với vua quan tướng lãnh, đặt cho họ một ngai báu vinh quang.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-------------------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU NAM-CN3MV-B PDF Print E-mail

Alleluia, alleluia! - Lạy Vầng Ðông, là ánh sáng muôn dân và là mặt trời công chính, xin hãy đến chiếu soi những kẻ ngồi trong tối tăm và trong bóng sự chết! - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 1, 39-45

"Bởi đâu mà tôi được ơn này, là Mẹ Thiên Chúa tôi đến viếng thăm tôi".

Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Giacaria và chào bà Isave, và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà; và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: "Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".

Ðó là lời Chúa.

HỌC HỎI - Suy nghiệm - SỐNG Lời Chúa

nhập thể sinh động

Theo thứ tự các bài Phúc Âm trong Tuần Bát Nhật trước Đại Lễ Giáng Sinh từ ngày 17 đến hết 24/12, thì hai ngày đầu theo Phúc Âm Thánh Mathêu và 6 ngày cuối theo Phúc Âm Thánh Luca.

Thật vậy, ngày 17 với bài Phúc Âm của Thánh Mathêu về gia phả của Chúa Giêsu, và ngày 18 với bài Phúc Âm của Thánh Mathêu về biến cố báo mộng cho Thánh Giuse về sự thật Mẹ Maria thụ thai Con Thiên Chúa. Và các bài Phúc Âm theo Thánh Luca cho những ngày còn lại là: ngày 19 về biến cố truyền tin cho vị tư tế thân phụ của thai nhi Gioan; ngày 20 về biến cố truyền tin Lời Nhập Thể cho Mẹ Maria; ngày 21 về biến cố Mẹ Maria đi thăm viếng thai mẫu của thai nhi Gioan; ngày 22 về Ca Vịnh Magnificat Ngợi Khen của Mẹ Maria; ngày 23 về biến cố hài nhi Gioan được hạ sinh, và ngày 24 về Ca Vịnh Benedictus Chúc Tụng của vị tư tế thân phụ Zacaria của hài nhi Gioan.

Tuy nhiên, phụng vụ chu kỳ Năm C có một trùng hợp là bài Phúc Âm cho Chúa Nhật IV Mùa Vọng và bài Phúc Âm cho ngày 21/12 bao giờ cũng trùng nhau, như trong năm 2015, nghĩa là cùng một bài Phúc Âm về biến cố Mẹ Maria đi thăm viếng Bà Thánh Isave cho cả 2 ngày này.

Cho dù có trùng hợp nhưng cùng bài Phúc Âm về biến cố Mẹ Maria thăm viếng thai mẫu của thai nhi Gioan này vẫn mang một ý nghĩa khác nhau theo chung phụng vụ Chúa Nhật IV Mùa Vọng hay riêng ngày 21/12 trong Tuần Bát Nhật trước Đại Lễ Giáng Sinh.

Bài Phúc Âm cho ngày 21/12 trong Tuần Bát Nhật trước Đại Lễ Giáng Sinh hôm nay được tiếp ngay sau bài Phúc Âm cho ngày 20/12, bài Phúc Âm về biến cố truyền tin Lời Nhập Thể cho Trinh Nữ Nazarét Maria. Nếu bài Phúc Âm này, trong Chúa Nhật IV Mùa Vọng (hôm qua - năm 2015) liên quan đến những tác dụng thần linh nơi cả thai mẫu lẫn thai nhi Gioan để chứng tỏ "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14) trong cung dạ trinh nguyên của Mẹ Maria, thì bài Phúc Âm thăm viếng cho ngày 21/12 hôm nay liên quan đến tác dụng thần linh của Lời Nhập Thể nơi chính bản thân của Mẹ Maria, thai mẫu của Lời Nhập Thể.

Thật vậy, nếu "Thiên Chúa là tình yêu" (1Gioan 4:8,16) và "Thiên Chúa đã yêu thế gian đến ban Con Một của Ngài để ai tin vào Người thì không phải chết nhưng được sự sống đời đời" (Gioan 3:16), thì một khi được diễm phúc thụ thai và cưu mang Người, mẹ của Người không thể không được thúc đẩy sống đức ái trọn hảo và để cho Tình Yêu Cứu Độ của Thiên Chúa tỏ hiện qua đời sống của mình, nơi từng lời nói cũng như nơi mỗi hành vi cử chỉ của mình.

Chứng từ đầu tiên chứng tỏ thực sự "Lời đã hóa thành nhục thể" (Gioan 1:14) nơi Trinh Nữ Nazarét Maria và thực sự hiện diện thần linh trong cung dạ trinh nguyên của Vị Trinh Nữ diễm phúc này, đã được Thánh ký Luca diễn tả ở ngay câu đầu của Bài Phúc Âm hôm nay: "Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa...".

Tác động "Maria chỗi dậy vội vã ra đi tiến lên miền núi", ngay sau biến cố truyền tin Lời Nhập Thể và thụ thai Lời Nhập Thể của Vị Trinh Nữ diễm phúc này chứng tỏ trong Vị Trinh Nữ này có một cái gì hoàn toàn khác lạ và mới lạ, như thể người trinh nữ trẻ trung nghèo hèn quê mùa này đã thực sự được "Quyền Phép Đấng Tối Cao bao phủ" (Luca 1:35), đã được Thánh Linh chiếm đoạt và thôi thúc làm tất cả những gì yêu thương cứu độ như Con Thiên Chúa sẽ làm sau này theo tác động của cùng một Vị Thánh Linh.

Thật vậy, theo kinh nghiệm tu đức cho thấy, tâm hồn nào được Thiên Chúa chiếm đoạt thì: trước hết, không thể ngồi yên, dửng dưng lạnh lùng, mà là ở chỗ, như Mẹ Maria trong bài Phúc Âm hôm nay: "chỗi dậy"; sau nữa, không thể chậm chạp, băn khoăn do dự, mà là ở chỗ, như Trinh Nữ Nazarét trong bài Phúc Âm hôm nay: "vội vã" mà không hấp tấp hơn là mau mắn; sau hết, không thể khép kín, lo âu ngần ngại, mà là ở chỗ, như bà mẹ trẻ vừa thụ thai trong bài Phúc Âm hôm nay: "ra đi", ra khỏi nhà của mình, ra khỏi con người của mình, và không phải "ra đi" đến một nơi nào gần gũi, mà là đi tới tận những miền xa xôi, những chỗ dốc dác khó đi khó tới nữa, đó là: "tiến lên miền núi".

Chủ trương của vị giáo hoàng đương kim Phanxicô của Giáo Hội Công Giáo Rôma hiện nay hoàn toàn phản ảnh đúng tinh thần của vị thôn nữ Nazarét Maria trinh nguyên trong bài Phúc Âm hôm nay. Bởi vì, ngài luôn nhấn mạnh và thúc đẩy Giáo Hội chẳng những đừng khép kín, mà cần phải liên lỉ mở cửa đón nhận những tâm hồn đáng thương, chẳng những thế, còn phải xông pha ra đi lên đường tìm kiếm họ nữa, và không phải chỉ đi đến những nơi gần gần và dễ dàng, mà phải đến tận những nơi hẻo lánh xa xôi nhất (peripheries), về cả nhân bản lẫn địa dư, nghĩa là phải chú trọng tới những người anh chị em hèn mọn nhất của Chúa Kitô (xem Mathêu 25:40,45), cho dù Giáo Hội có bị lem luốc và bầm dập gây ra bởi những thứ xuyên tạc, chụp mũ, vu khống và bôi nhọ của thành phần bảo thủ thiên kiến đầy thiển cận và mù tối, như chính bản thân của ngài đã và đang trở thành nạn nhân của họ.

Hình ảnh của vị thai mẫu trinh nguyên "Maria chỗi dậy vội vã ra đi tiến lên miền núi" để thực hiện một tác động đức ái trọn hảo trong bài Phúc Âm hôm nay ấy đã hiện lên trong Sách Diễm Tình Ca ở Bài Đọc 1 hôm nay, như một người tình tuyệt vời duyên dáng dễ thương nhất của Thánh Linh:

"Tiếng người tôi yêu, đây người đến, nhảy qua núi, băng qua đồi. Người tôi yêu giống như nai rừng, ví tựa hươu con. Ðó, người đứng sau vách nhà chúng tôi, ngó qua cửa sổ, nhìn vào chấn song. Này người tôi yêu nói với tôi: 'Hãy chỗi dậy, mau lên, bạn tình ta! Bồ câu ta, kiều nữ ta, hãy đến! Vì tiết đông đã qua, mưa phùn đã dứt. Trăm hoa đua nở trên đất chúng ta. Thời cắt tỉa đã đến, tiếng chim gáy véo von trên đất chúng ta. Cây vả sinh trái đầu mùa, vườn nho trổ hoa thơm ngát. Hãy chỗi dậy, bạn tình ta, người đẹp ta, hãy đến! Bồ câu ta trong hốc đá, trong kẹt ghềnh, hãy cho ta thấy mặt mình, tiếng mình hãy thánh thót ở tai ta, vì tiếng mình êm ái, nét mặt mình xinh tươi'".

"Người tôi yêu" trong Bài Đọc 1 hôm nay đây là ai, nếu không phải là Thánh Linh, Vị Thần Linh không có hình dạng như Chúa Kitô, mà chỉ là Đấng luôn âm thầm kín đáo trong nội tâm của linh hồn, như thể "người đứng sau vách nhà chúng tôi, ngó qua cửa sổ, nhìn vào chấn song".

Nhưng thật ra Ngài không phải chỉ là một bóng hình hay bóng ma hoang tưởng không có thật, mà là một Vị Thần Linh sinh động, là một linh hứng đầy quyền lực thúc đẩy tác hành: "Hãy chỗi dậy, mau lên, bạn tình ta! Bồ câu ta, kiều nữ ta, hãy đến! ... Hãy chỗi dậy, bạn tình ta, người đẹp ta, hãy đến!" Và Ngài mong tác động thần linh của Ngài được tâm hồn Ngài tuyển chọn nhiệt liệt hưởng ứng và mau mắn đáp ứng xứng với và trọn vẹn những gì Ngài làm: "Bồ câu ta nấp trong hốc đá, ẩn trong kẹt ghềnh, hãy cho ta thấy mặt nàng, tiếng nàng hãy vang lên thánh thót ở tai ta, vì tiếng nàng thì êm ái, nét mặt nàng lại xinh tươi'".

Còn ai là người tình lý tưởng của Thánh Linh như Trinh Nữ Nazarét Maria hay bằng Vị Trinh Mẫu Diễm Phúc hơn mọi người nữ Maria trong bài Phúc Âm hôm nay chứ! Mẹ chính là "bồ câu" của Vị Tình Nhân Thánh Linh, nghĩa là Mẹ tràn đầy Thánh Linh, vì "bồ câu" là biểu hiệu cho Thánh Linh (xem Luca 3:22), nhờ Mẹ sống rất khiêm hạ và tuyệt đối tin tưởng vào Ngài, như thể "nấp trong hốc đá, ẩn trong kẹt ghềnh", khiến cho Thánh Linh lại càng say mê Mẹ hơn ai hết và hơn bao giờ hết, đến độ rất mong muốn được "thấy mặt nàng" và được nghe "tiếng nàng".

Tác động tràn đầy Thánh Linh của Mẹ Maria trong bài Phúc Âm hôm nay khiến Mẹ "chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa..." hoàn toàn bộc lộ cho thấy tâm hồn của Mẹ "hân hoan mừng rỡ trong Thiên Chúa Đấng Cứu Độ tôi" (Luca 1:47),

Những tâm tình được chất chứa và vang vọng trong Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, và đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran.

2) Ý định của Chúa tồn tại muôn đời; tư tưởng lòng Người còn mãi đời nọ sang đời kia. Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình.

3) Linh hồn chúng ta mong đợi Chúa, chính Người là Ðấng phù trợ và che chở chúng ta. Bởi vậy lòng chúng ta hân hoan trong Chúa, chúng ta tin cậy ở thánh danh Người.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

---------------------------------

 
HOI HOI DE SONG DAO - THU BA-CN3MB-B PDF Print E-mail

Học hỏi- Suy nghiệm - SốngLời Chúa

nhập thể cách lạ

Ngày 19/12 trong Tuần Bát Nhật trước Giáng Sinh hôm nay, bài Phúc Âm theo Thánh ký Luca ghi lại biến cố truyền tin về sự kiện thụ thai cách lạ của một con người đươc tiền định đóng vai trò làm tiền hô cho Đấng Thiên Sai Cứu Thế, một con người thuộc giòng dõi Levi có cha mẹ sống công chính trước mặt Chúa cho dù các vị son sẻ không con:

"Vào thời Hêrôđê làm vua xứ Giuđêa, có một tư tế tên là Giacaria, thuộc phiên ban Abia, và vợ ông bởi dòng dõi Aaron, tên là Elisabéth. Cả hai là người công chính trước mặt Thiên Chúa, ăn ở theo mọi giới răn và lề luật của Chúa, không ai trách được điều gì. Nhưng họ lại không con, vì Elisabéth son sẻ, và cả hai đã đến tuổi già".

Tình trạng son sẻ của cặp vợ chồng công chính này cũng không ngoài ý định của Thiên Chúa trong việc xuất hiện một con người cao trọng nhất được người nữ sinh ra, như được chính Chúa Giêsu khẳng định trong bài Phúc Âm Thứ Năm Tuần II Mùa Vọng tuần trước. Vì nhân vật lịch sử này sẽ đóng vai trò trung gian giữa Cựu Ước và Tân Ước như một vị "tiên tri của Đấng Tối Cao" được sai đến để dọn đường cho Chúa Kitô xuất hiện (xem Luca 1:76), Đấng cao trọng hơn ngài nhưng lại xin ngài làm phép rửa cho, chẳng khác nào như làm cha thiêng liêng của Người.

Vì vai trò cao trọng này khiến nhân vật tiền hô trở thành đệ nhất thiên hạ ấy cần phải được xuất thân một cách lạ lùng, bắt đầu bằng biến cố truyền tin tương tự như trường hợp truyền tin của Đấng đến sau ngài, với cùng một vị tổng thần Gabiên, như được bài Phúc Âm hôm nay thuật lại:

"Xảy ra khi Giacaria chu toàn chức vụ tư tế trước mặt Thiên Chúa, theo lượt của phiên mình như tục lệ hàng tư tế, ông bắt thăm và trúng việc vào cung thánh Chúa mà dâng hương. Ðang lúc toàn thể đám đông dân chúng cầu nguyện bên ngoài, trong giờ dâng hương. Bấy giờ Thiên Thần Chúa hiện ra cùng ông, đứng bên phải hương án. Giacaria thấy vậy hoảng hốt, sự kinh hoàng đột nhập vào ông. Nhưng Thiên Thần nói với ông rằng: 'Giacaria, đừng sợ, vì lời ngươi cầu nguyện đã được nhậm rồi. Elisabéth vợ ngươi sẽ hạ sinh cho ngươi một con trai, và ngươi sẽ gọi tên trẻ là Gioan. Ngươi sẽ được vui mừng hân hoan, và nhiều người cũng sẽ vui mừng, vì việc trẻ sinh ra".

Thật vậy, vì được tiền định đóng vai tiền hô cho chính Đấng Thiên Sai Cứu Thế, một vai trò có thể nói còn cao trọng hơn cả vai trò làm dưỡng phụ của Người, vị dưỡng phụ dù sao cũng không được truyền tin trước khi được thụ thai một cách long trọng như vị tiền hô này, với những lời lẽ tiên báo thật trịnh trọng về một thiên chức hầu như không ai bằng:

"Vì trẻ nầy sẽ nên cao trọng trước mắt Chúa, sẽ không uống rượu và thức có men, sẽ được tràn đầy Thánh Thần ngay từ lòng mẹ, sẽ đem nhiều con cái Israel trở về cùng Chúa là Thiên Chúa. Trẻ nầy sẽ đi trước Người, trong thần trí và quyền lực của Elia, để đổi lòng dạ cha ông về với con cháu, kẻ ngổ nghịch về lại với lương tri của những người công chính, dọn cho Chúa một đoàn dân chuẩn bị'".

Không biết có phải vì lời lẽ có vé "quá đáng" và thái độ có vẻ quá "trịnh trọng" của vị thiên sứ bấy giờ đã khiến cho người cha tư tế Giacaria này cảm thấy hồ nghi không thể nào tin được rằng mình lại diễm phúc đến như thế hay chăng, nên mới xẩy ra chuyện chính ông trở thành chứng cớ về những gì chân thật liên quan đến con ông đúng như lời sứ thần truyền:

"Giacaria thưa với Thiên Thần rằng: 'Làm sao tôi biết được, vì tôi đây đã già, và vợ tôi cũng đã cao niên?' Thiên Thần liền đáp: 'Ta là Gabriel, ta đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, ta được sai đến nói với ngươi, và báo cho ngươi tin lành nầy. Thì đây, ngươi sẽ nín câm và không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra; bởi vì ngươi đã không tin lời ta, là những lời sẽ nên trọng khi đến thời của chúng'".

So với trường hợp của Mẹ Maria trong biến cố truyền tin Ngôi Lời Nhập Thể thì thực sự là vị tư tế Giacaria này đã vì không tin mà bị phạt câm. Ở chỗ, thứ nhất, ông và vợ ông xin cho được một người con, trong khi đó Mẹ Maria lại muốn giữ mình đồng trinh, không hề ham ước muốn làm Mẹ Đấng Thiên Sai như các phụ nữ Do Thái thời Cựu Ước khác. Ấy thế mà khi được thiên sứ hiện ra trong đền thờ linh thiêng để cho ông biết rằng lời nguyện cầu của ông đã được nhận lời thì ông lại ngờ vực, ở chỗ đòi dấu hiệu rõ ràng, trong khi đó, cũng vị thiên sứ này hiện ra với Mẹ Maria, ở một căn phòng thô sơ nghèo khó, để truyền tin việc nhập thể của Con Đấng Tối Cao, và trinh nữ Nazarét này chỉ hỏi xem việc thụ thai làm sao có thể xẩy ra với một trinh nữ không biết đến nam nhân như mình thôi.

Đúng thế, sau biến cố truyền tin xẩy ra trong đền thờ khi thân phụ của mình đang làm phận vụ tư tế bấy giờ và sau khi ông câm nín trở về nhà, vị tiền hô của Đấng Thiên Sai Cứu Thế đã được thụ thai: "Khi những ngày thánh vụ của ông đã mãn, ông trở về nhà. Sau những ngày ấy, Elisabéth vợ ông thụ thai, và bà ẩn mình trong năm tháng, bà nói rằng: 'Chúa đã làm cho tôi thế nầy, trong những ngày Người đoái thương, cất nổi khổ nhục tôi khỏi người đời'".

Bài Đọc 1 hôm nay cũng thuật lại một nhân vật đặc biệt khác là Samson, vị anh hùng cứu tinh của dân Do Thái vào thời Các Quan Án, cũng được thiên thần hiện ra báo tin thụ thai bởi một người mẹ son sẻ:

"Ngày ấy có một người đàn ông, bởi đất Sara và thuộc chi họ Ðan, tên là Manuel, có người vợ son sẻ. Thiên Thần Chúa hiện ra nói với bà ấy rằng: 'Ngươi son sẻ không con; nhưng sẽ được thụ thai, và hạ sinh một con trai. Vậy ngươi hãy cẩn thận, đừng uống rượu và thức có men, cũng đừng ăn món gì không thanh sạch. Vì ngươi sẽ được thụ thai, và hạ sinh một con trai. Lưỡi dao cạo sẽ không chạm đến đầu nó; nó là người được hiến dâng cho Thiên Chúa từ thuở nhỏ và từ lòng mẹ; chính nó sẽ bắt đầu giải phóng Israel khỏi tay người Phi-li-tinh'... Bà đã hạ sinh một con trai, và gọi tên là Samson. Hài nhi lớn lên, và Chúa đã chúc phúc cho nó. Và thần tri Chúa bắt đầu ở với nó".

Hai sự kiện thụ thai bởi hai người đàn bà son sẻ trong cả bài Phúc Âm lẫn Bài Đọc 1 hôm nay có thể nói là thụ thai "cách lạ", vì theo tự nhiên đã son sẻ thì không thể sinh con mà nay lại thụ thai và sinh nở sau khi được báo tin cho biết trước. Tuy nhiên, hai chuyện thụ thai "cách lạ" này vẫn không thể nào giống như sự kiện của chính Đấng Thiên Sai Cứu Thế là Đấng được thụ thai sau khi mẹ Người được truyền tin.

Bởi vì, Đấng Thiên Sai Cứu Thế được thụ thai bởi chính Thánh Linh và trong lòng của một trinh nữ chứ không phải của một người đàn bà đã có chồng và đã từng ăn nằm với chồng song bị son sẻ không thể sinh con như hai trường hợp trên đây (xem Luca 1:34-35), trong khi đó hai thai nhi kia có thể được thụ thai bởi việc giao hợp vợ chồng sau khi họ được truyền tin, và lần giao hợp vợ chồng của họ sau khi họ được truyền tin đó đã được Chúa mở lòng dạ của người mẹ ra để bà có thể thụ thai như thường.

Bài Đáp Ca hôm nay như đã chất chứa tâm tình của thai nhi Gioan Tẩy Giả, một thai nhi đã có thể nhẩy mừng trong lòng mẹ khi được Đấng Thiên Sai Cứu Thế đến thăm viếng qua sự xuất hiện và lời chào tràn đầy thần lực của mẹ Người (xem Luca 1:40-44):

1) Lạy Chúa, xin hãy nên núi đá trú ẩn và thành trì kiên cố cho tôi, để cứu tôi: Vì Chúa là núi đá và thành trì của tôi. Lạy Chúa, xin giựt tôi khỏi bàn tay gian ác.

2) Vì Chúa là Ðấng tôi mong đợi, lạy Thiên Chúa của tôi! Lạy Chúa là Ðấng tôi cậy trông, từ thời còn niên thiếu. Từ lòng mẹ, tôi nương tựa nơi Chúa, từ dạ mẹ, Chúa là Ðấng bảo vệ tôi.

3) Tôi sẽ thuật lại quyền năng Thiên Chúa, lạy Chúa, tôi ghi nhớ sự công chính của một mình Chúa, lạy Chúa, Chúa đã dạy tôi từ thời còn niên thiếu, các kỳ công Chúa, tôi cao rao đến bây giờ.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

--------------------------------

 
HOC HOI DE SONG DAO - THU HAI-CN3MV-B PDF Print E-mail

Alleluia, alleluia! - Lạy Ðấng Thủ lãnh nhà Israel, Ngài đã ban lề luật cho Môsê trên núi Sinai, xin hãy đến mà ra tay cứu chuộc chúng con. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 1, 18-24

"Chúa Giêsu sẽ sinh bởi Ðức Trinh Nữ Maria, vị hôn thê của Thánh Giuse, thuộc dòng dõi Ðavít".

Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse bạn của Bà là người công chính, không muốn tố cáo Bà, định tâm lìa bỏ Bà cách kín đáo. Nhưng đang khi định tâm như vậy, thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: "Hỡi Giuse, con vua Ðavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai bởi phép Chúa Thánh Thần: Bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội".

Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng tiên tri phán xưa rằng: "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta".

Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: Ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.

Ðó là lời Chúa.

HỌC HỎI-Suy nghiệm - SỐNG Lời Chúa

Nhập thể trinh nguyên

Bài Phúc Âm cho ngày 18/12 trong Tuần Bát Nhật tiền Giáng Sinh hôm nay tiếp ngay sau bài Phúc Âm cho ngày 17/12 hôm qua. Vì bài Phúc Âm hôm qua ghi lại gia phả của Đấng Thiên Sai Cứu Thế, từ tổ phụ Abraham tới dưỡng phụ Giuse của Người, và hôm nay về chính vị dưỡng phụ Giuse này.

"Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse bạn của Bà là người công chính, không muốn tố cáo Bà, định tâm lìa bỏ Bà cách kín đáo. Nhưng đang khi định tâm như vậy, thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: 'Hỡi Giuse, con vua Ðavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai bởi phép Chúa Thánh Thần: Bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội'".

Theo gia phả của Đấng Thiên Sai, như chúng ta đã thấy, trong 5 người phụ nữ được liệt kê, có đến 3 người không trong sạch liên quan đến chuyện xác thịt: 1 con điếm dân ngoại và 2 người vợ ngoại tình, còn 1 người nữa là dân ngoại cũng kể như không trong sạch trước mắt dân Do Thái. Trường hợp của người đàn bà thứ năm là Maria, theo con mắt tự nhiên nói chung, nhất là trước con mắt của người chồng đã đính hôn của nàng là Giuse vốn là một "con người công chính" thì kể như nàng thậm chí còn tệ hơn nữa, vì nàng là người vợ chưa cưới nhưng đã "chửa hoang"!

Chính trong trường hợp này, trường hợp thật sự là bất khả chấp trước con mắt thế gian nói chung và những ai "công chính" nói riêng, như người chồng chưa cưới Giuse của nàng Maria, một con người luôn hết mình coi trọng và hết sức tuân giữ lề luật của Chúa với lương tâm chân chính, thì nàng Maria, đáng lẽ theo luật, cần phải bị tố cáo và bị ném đá chết, như trường hợp của người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình ở Phúc Âm Thánh Gioan (xem 8:1-11).

Thế nhưng, Thiên Chúa là Đấng vô cùng khôn ngoan thượng trí đã cố ý muốn, (chứ không phải làm ngơ để xẩy ra như vậy), câu chuyện tình duyên của hai con người phải nói là thánh thiện nhất loài người được Ngài liên kết trong tình nghĩa vợ chồng đây xẩy ra một cách vô cùng oái oăm oan nghiệt như vậy. Để làm gì? Phải chăng chỉ để khách quan cho thấy rằng: Đấy nhé, Đấng Thiên Sai là Con của Ngài được Ngài sai xuống trần gian hoàn toàn được "thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần", chứ "không phải bởi huyết nhục, bởi ý muốn nhục dục, hay bởi ý muốn của nam nhân" (Gioan 1:13).

Ở đây, ngay trong trường hợp này, chúng ta đã thấy được bóng thánh giá của Đấng Cứu Chuộc Nhân Trần, ở chỗ, vừa mới được thụ thai được ít lâu, khoảng hơn 3 tháng, tức sau biến cố thai mẫu của Người đi thăm viếng người chị họ Isave về (xem Luca 1:56), đã bị coi như là một đứa "con hoang" trước mắt trần gian, cùng với người mẹ đồng công của Người, cũng bị coi như là một người vợ chưa cưới "chửa hoang" theo cảm nghĩ của người đời.

Thế nhưng, chính vì là việc của Thiên Chúa, mà cho dù nàng Maria có linh cảm được cái nguy hiểm gây ra bởi những bất hạnh theo luật có thể xẩy ra cho nàng, vì trong thời gian đính hôn, có những lúc nàng không thể nào tránh né được chuyện gặp mặt vị hôn phu chưa cưới của nàng, nàng vẫn nhất định không hề đính chính hay tự vệ tí nào, trái lại vẫn tiếp tục hoàn toàn tin tưởng vào Thiên Chúa, như nàng đã tin tưởng đến độ vô cùng liều lĩnh khi đáp lời truyền tin của thiên sứ Gabiên trong việc chấp nhận thụ thai "Con Đấng Tối Cao... Con Thiên Chúa" (Luca 1:32,35).

Quả thật, vì là việc của Thiên Chúa, nên chính Ngài đã ra tay can thiệp cho Con của Ngài cũng là cho người nữ đã được Ngài tuyển chọn từ đời đời làm người mẹ trinh nguyên thụ thai, cưu mang và hạ sinh Con của Ngài trên trần gian, như được bài Phúc Âm hôm nay thuật lại.

Việc Thiên Chúa can thiệp đây đồng thời cũng là việc Thiên Chúa muốn cứu cả vị hôn phu chưa cưới của người mẹ đồng công và là vị dưỡng phụ tương lai của người con cứu chuộc này, một con người công chính đã có một quyết định, theo chủ quan, thật là bác ái yêu thương, mặc dù, theo khách quan, vẫn có thể nguy hại cho người vợ chưa cưới của ngài, ở chỗ, khi nàng sinh con mà lại không thấy chồng nàng đâu, nàng cũng bị ném đá chết thôi.

Và như thế, tất cả những gì được tiên báo về hai mẹ con được Thiên Chúa ngay từ ban đầu đã tiền định cùng nhau mang lại Ơn Cứu Độ cho trần gian (xem Khởi Nguyên 3:15) hoàn toàn được ứng nghiệm, chẳng những nhờ lòng tin của người mẹ mà còn nhờ đức công chính theo tinh thần bác ái yêu thương hơn là duy luật của vị dưỡng phụ nữa, một cặp vợ chồng thật lý tưởng của Con Thiên Chúa làm người, như được Bài Phúc Âm hôm nay thuật lại:

"Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng tiên tri phán xưa rằng: 'Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta'. K hi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: Ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu".

Biến cố và sự kiện Đấng Thiên Sai Cứu Thế xuất hiện trên trần gian này không thể nào không xẩy ra, đúng như lời Thiên Chúa đã hứa với hai nguyên tổ ngay sau nguyên tội (xem Khởi Nguyên 3:15). Bởi thế, không có gì có thể gây trở ngại hay làm hỏng chuyện này, như trường hợp được Phúc Âm hôm nay ghi lại ở phần đầu.

Con Thiên Chúa chẳng những được tiên báo sinh ra bởi một trinh nữ mà còn, theo gia phả của mình, từ giòng dõi Vua Đavít nữa, bên dưỡng phụ Giuse của Người cũng thuộc về chính giòng dõi vương đế này, một giòng dõi ám chỉ đến vương quốc bất diệt của Người (xem Luca 1:32-33), đã được Thiên Chúa qua Tiên Tri Giêrêmia nhắc lại trong Bài Đọc 1 hôm nay để trấn an dân Ngài và tác động lòng trông đợi của họ:

"Này đây, đã tới những ngày Ta gây cho Ðavít một mầm giống công chính, mầm giống này sẽ làm vua thống trị, sẽ là người khôn ngoan, thực hiện công lý và đức công bình trên đất nước. Những ngày ấy, Giuđa sẽ được cứu thoát, Israel sẽ được an cư, và chúng sẽ gọi tên Người là 'Chúa công bình của chúng ta'".

Bài Đáp Ca hôm nay mang một tâm tình trông ngóng hướng về Vị "Thiên Chúa Israel" và về Đấng Thiên Sai được Ngài sai đến như một "đức vua", như một "hoàng tử" để cứu độ những ai đáng thương của Ngài:

1) Lạy Chúa, xin ban quyền xét đoán khôn ngoan cho đức vua, và ban sự công chính cho hoàng tử, để người xét đoán dân Chúa cách công minh, và phân xử người nghèo khó cách chính trực.

2) Người sẽ giải thoát kẻ nghèo khó khỏi tay kẻ quyền thế, và sẽ cứu người bất hạnh không ai giúp đỡ. Người sẽ thương xót kẻ yếu đuối và người thiếu thốn, và cứu thoát mạng sống kẻ cùng khổ.

3) Chúc tụng Chúa là Thiên Chúa Israel, một mình Người làm những việc lạ lùng. Chúc tụng muôn đời vinh danh Chúa, khắp hoàn cầu đầy dẫy vinh quang Người.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 112