mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7291
mod_vvisit_counterHôm Qua9450
mod_vvisit_counterTuần Này7291
mod_vvisit_counterTuần Trước62721
mod_vvisit_counterTháng Này138000
mod_vvisit_counterTháng Trước193615
mod_vvisit_counterTất cả12731923

We have: 110 guests online
Your IP: 34.228.143.13
 , 
Today: Feb 17, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HOI DE SONG DAO # PDF Print E-mail

 

BÀI GIÁO LÝ NGÀY THỨ TƯ ( 9A 3 )

Thính phòng Phaolồ VI, buổi yết kiến ngày thứ tư, 16.01.2013.

CHÚA GIÊSU KITÔ, " ĐẤNG TRUNG GIAN VÀ SỰ MẠC KHẢI TRÒN VẸN "

ĐỨC THÁNH CHĂ BENEDICTUS XVI

Anh Chị Em thân mến,

Công Đồng Vatican II, trong Hiến Chế về sự Mạc Khải của Thiên Chúa Dei Verbum  xác định rằng chân lý thiết thực tất cả việc Mạc Khải của Thiên Chúa tỏ rạng lên cho chúng ta " nơi Chúa Kitô, vừa là Đấng trung gian, vừa là tất cả sự Mạc Khải trọn vẹn " ( n. 2 ).

Cựu Ước kể lại cho chúng ta rằng, sau cuộc sáng tạo,

-  mặc cho nguyên tội, mặc cho sự xấc xược của con người  muốn đặt mình vào chỗ của Đấng Sáng Tạo,

-  Thiên Chúa cũng ban cho con người một lần nữa có thể có được tình thân hữu của Người, nhứt là qua giao ước với Abraham và qua cuộc hành trình của một đoàn dân chúng nhỏ bé, dân Israel, mà Người tuyển chọn không phải với tiêu chuẩn quyền lực trần thế, mà chỉ dựa trên tình yêu thương.

Đây là một cuộc tuyển chọn vẫn còn là một bí nhiệm và mạc khải cho biết phương thức kêu gọi của Thiên Chúa, Đấng kêu gọi một vài người nào đó

- không phải là để loại bỏ những người khác,

- mà là để cho những người được kêu gọi trở thành chiếc cầu gạch nối để dẫn đến Người, tuyển chọn là luôn luôn  tuyển chọn để nhằm cho người khác.

Trong lịch sử dân Israel chúng ta có thể khám phá ra được những chặn đường một cuộc hành trình dài, trong đó Thiên Chúa tỏ mình ra cho biết, mạc khải chính mình, đi vào lịch sử bằng lời nói và hành động.

Để thực hiện động tác đó, Người dùng những người trung gian, như Moisen, các Tiên Tri, các Thủ Lãnh, để các ông thông báo cho dân chúng biết ý muốn của Người, nhắc nhở cho dân chúng điều đòi buộc lòng trung thành với giao ước và luôn luôn tỉnh thức chờ đợi cuộc thực hiện hoàn hảo và quyết định các lời Chúa hứa.

Chính  việc thực hiện các lời hứa nầy, mà chúng ta đã chiêm ngắm trong Lễ Thánh Giáng Sinh: cuộc Mạc Khải của Thiên Chúa đã đạt đến thượng đỉnh của nó.

Nơi Chúa Giêsu Nazareth, Thiên Chúa thực sự đến viếng thăm dân Người, viếng thăm nhân loại theo một phương thức vượt bên kia bất cứ lòng chờ đợi nào: Người sai Con Duy Nhứt của Người, để trở thành chính người - Thiên Chúa. Chúa Giêsu không nói cho chúng ta một vài điều gì về Thiên Chúa, không chỉ nói về Chúa Cha, mà chính Người là sự Mạc Khải của Thiên Chúa, bởi vì Người là Thiên Chúa, và như vậy Người mạc khải cho chúng ta diện mạo của Thiên Chúa.

Trong Lời Tựa Phúc Âm ngài, Thánh Gioan viết:

- " Thiên Chúa, chưa bao giờ ai thấy cả, nhưng Con Một chính là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết " ( Jn 1, 18 ).

1 - Tôi muốn được dừng lại ở từ ngữ " mạc khải diện mạo của Thiên Chúa " nầy.

Về chủ đề đang bàn, trong  Phúc Âm Thánh Gioan  ghi lại cho chúng ta một sự kiện rất có ý nghĩa, mà chúng ta vừa nghe qua. Lúc đến gần cuộc Khổ Nạn, Chúa Giêsu trấn an các môn đệ Người bằng cách mời gọi các ông đừng sợ và hãy có đức tin, kế đến Người đối thoại với các ông, trong đó Người nói về Chúa Cha ( Jn 14, 2-9). Đến một khoảng nào đó, môn đệ Philipphê xin Chúa Giêsu:

- " Thưa thầy, xin tỏ cho chúng con Chúa Cha, như vậy chúng con mãn nguyện rồi " ( Jn 14, 8).

Philipphê là người rất thực tế và xác thực. ngài nói lên điều mà cả chúng ta cũng muốn nói: " chúng con muốn được thấy, hãy tỏ Chúa Cha cho chúng con ", ngài xin được thấy Chúa Cha, thấy được diện mạo của Người.

Câu trả lời của Chúa Giêsu là câu trả lời không những cho Philipphê, mà còn cho cả chúng ta và hướng dẫn chúng ta vào tâm điểm của niềm tin Kitô luận: Chúa Giêsu xác nhận:

- " Ai  thấy Thầy là thấy Chúa Cha " ( Jn 14, 9 ).

Câu diễn tả đó hàm chứa một cách ngắn gọn điều mới mẻ của Tân Ước, điều mới mẻ đó đã được hiện ra trong hang đá Bethlem: Thiên Chúa,  chúng ta có thể thấy được, Thiên Chúa đã tỏ ra diện mạo của Người, có thể nhận ra được nơi Chúa Giêsu Kitô.

Trong cả Cựu Ước chủ đề " tìm kiếm diện mạo Thiên Chúa " được thể hiện rõ ràng, lòng ước muốn biết được diện mạo đó, lòng ước muốn Thiên Chúa, biết được Người như thế nào thể hiện rất đầy nhiệt huyết đến nỗi từ ngữ Do thái " panim " có nghĩa là khuôn mặt, diện mạo, được dùng đến 400 lần, và 100 lần được dùng để nói về Thiên Chúa, thấy được diện mạo Thiên Chúa.

Tuy vậy Do Thái giáo cấm ngặt dùng các hình ảnh, bởi vì Thiên Chúa không thể trình bày ra được, như  trái lại các dân tộc thân cận thờ phượng các thần tượng.

Như vậy với điều cấm cản về hình ảnh nầy, Cựu Ước dường như loại bỏ hoàn toàn việc " thấy " trong phụng tự và trong đời sống đạo đức.

Đối với người đạo đức Do Thái, tìm kiếm diện mạo Thiên Chúa có nghĩa là gì, trong nhận thức rằng không thể có được một hình ảnh nào?

Câu hỏi có ý nghĩa quan trọng:

- một đàng có nghĩa là Thiên Chúa không thể hạn hẹp thành một đồ vật, như một hình ảnh mà chúng ta có thể cầm lấy trên tay được, cũng không có thể đặt để một cái gì đó thay chỗ cho Người được,

- nhưng đàng khác, nói đến diện mạo là xác nhận rằng Thiên Chúa có diện mạo, tức là một chủ thể " Người, Cha ơi ", mà với chủ thể đó, chúng ta có thể liên hệ được, không phải là Đấng đóng kín mình trên Trời, nhìn xuống nhân loại từ trên cao.

Dĩ nhiên Thiên Chúa ở trên mọi vật, nhưng là Đấng hướng về chúng ta, lắng nghe chúng ta, thấy chúng ta, nói chuyện, siết chặt giao ước, có khả năng yêu thương chúng ta trong dòng lịch sử

Dòng lịch sử cứu độ là dòng lịch sử của Thiên Chúa cho con người, là dòng lịch sử của mối liên hệ nầy của Thiên Chúa, Đấng dần dần mạc khải mình cho con người, làm  cho chính mình được biết đến, diện mạo của Người.

2 - Chính vào lúc đầu năm, ngày 1° tháng giêng, chúng ta đã nghe trong phụng vụ lời cầu nguyện chúc phúc tuyệt vời trên dân chúng:

- " Nguyện Thiên Chúa chúc lành và gìn giữ anh em. Nguyện Thiên Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dũ lòng thương anh em. Nguyện Thiên Chúa ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em " ( Nm 6, 24-26 ).

Dung nhan chói lọi của Thiên Chúa là nguồn mạch của sự sống, và những gì cho phép chúng ta thấy được thực thể, ánh sáng của diện mạo người là định hướng của đời sống chúng ta.

Trong Cựu Ước có một khuôn mặt có liên quan một cách đặc biệt với chủ đề " diện mạo Thiên Chúa " , đó là khuôn mặt của Moisen, người mà Thiên Chúa chọn để giải thoát dân Israel ra khỏi ách nộ lệ của Ai Cập, bằng cách ban cho họ Lề luật của giao ước và hướng dẫn họ đến miền Đất Hứa.

Như vậy, ở chương 33 Sách Xuất Hành nói cho biết là ông Moisen có một mối liên hệ chặt chẽ và thân tình tin cậy với Chúa:

- " Chúa đàm đạo với Moisen, mặt giáp mặt như hai người bạn với nhau " ( Ex 33, 11 ).

Dựa vào tâm tình thân tín đó, Moisen xin Chua:

- " Xin Chúa tỏ sự vinh quang của Chúa cho con ".

Và câu trả lời của Thiên Chúa thật rõ ràng:

- " Ta sẽ cho tất cả sự tốt lành của Ta  đi qua trước mặt ngươi và sẽ xưng danh ta là Thiên Chúa trước ngươi...Nhưng ngươi không thể xem thấy tôn nhan Ta, vì con người không thể thấy mà vẫn sống. ..Đây là chỗ gần Ta...và ngươi sẽ xem thấy lưng Ta, còn tôn nhan Ta thì không được thấy " ( Ex 33, 18-23).

Một đàng có cuộc đối thoại, mặt giáp mặt như giữa các thân hữu với nhau, nhưng đàng khác, trong cuộc sống hiện tại, không thể nhìn thấy diện mạo Thiên Chúa được, diện mạo vẫn còn ẩn giấu;

Các cuôc diện kiến của các Tổ Phụ nói lên những lời nầy: " ngươi chỉ xem thấy lưng Ta " có nghĩa là ngươi chỉ có thể đi theo Chúa Kitô và trong lúc theo Người, ngươi thấy được từ phía sau lưng Người mầu nhiệm của Thiên Chúa: Thiên Chúa, chúng ta có thể thấy được Người, bằng cách nhìn sau lưng  Người.

Nhưng có một cái gì hoàn toàn  mới mẻ xảy ra, nhờ cuộc nhập thể. Sự tìm kiếm diện mạo Thiên Chúa có được một khúc quanh không thể tưởng tượng được, bởi vì diện mạo đó giờ đây có thể nhìn thấy được, đó là diện mạo của Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa trở thành con người.

Nơi Người chúng ta có được sự thể hiện hoàn hảo mạc khải của Thiên Chúa, được khởi đầu bằng cuộc kêu gọi Abraham.

Chúa Giêsu là sự trọn hảo của công cuộc mạc khải nầy, bởi vì Người là Con Thiên Chúa, và

- " vừa là Đấng trung gian và là sự trọn hảo của cả việc Mạc Khải " ( Cost. dogm, Dei Verbum, 2 ).

Nơi Người nội dung của Mạc Khải và Đấng Mạc Khải cùng trùng hợp nhau.

Chúa Giêsu tỏ ra cho chúng ta diện mạo của Chúa Cha và cho chúng ta biết danh tánh của Thiên Chúa.

Trong lời cầu nguyện linh mục  Buổi Tiệc Ly, Chúa Giêsu thưa với Chúa Cha:

- " Những kẻ Cha đã chọn từ thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha " ( Jn 17, 6.26)

Từ ngữ  " danh Thiên Chúa " có nghĩa là Thiên Chúa là Đấng đang hiện diện ở giữa những con người. Đối với Moisen, nơi buội cây đang cháy nóng, Thiên Chúa đã mạc khải tôn danh Người, tức là trước kia Thiên Chúa không ai có thể kêu cứu được, Người đã cho một dấu hiệu thiết thực cho thấy Người đang " hiện diện " giữa các con người.

Tất cả những điều đó, có được sự thực hiện đầy đủ và hoàn hảo nơi Chúa Giêsu. Người khai trương một cách thức mới sự hiện diện của Thiên Chúa trong lịch sử, bởi vì ai thấy Người là thấy được Chúa Cha, như Người đã phán với Philipphê:

- " Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha " ( Jn 14, 9 ).

Kitô Chúa giáo . như Thánh Bernardo đã xác nhận - là " tôn giáo của Lời Thiên Chúa ", nhưng không phải là của một lời nói đưọc viết ra và im lặng,  mà là của Ngôi Lời nhập thể và hằng sông " ( Hom. supermissus est, IV, 11: PL 183, 86B).

Trong truyền thống giáo phụ và thời trung cỗ một công thức cá biệt được dùng để diễn tả thực tại vừa kể:  người ta nói rằng Chúa Giêsu là " Verbum abbreviatum " ( Ngôi Lời ngắn gọn ) ( cfr Rom 9, 289, riferito a Is 10, 23 ). Ngôi Lời được phát biểu một cách ngắn gọn, Ngôi Lời được thu ngắn, là Lòi ngắn gọn và thực thể của Chúa Cha.

Nơi Chúa Giêsu cả Ngôi Lời hiện diện.

3 -  Nơi Chúa Giêsu, sự trung gian giữa Thiên Chúa và loài người có  được thể hiện đầy đủ.

Trong Cựu Ước có cả một loạt các gương mặt hành xử phận vụ nầy, đặc biệt là ông Moisen, người giải thoát, hướng dẫn, vị " trung gian " của giao ước, như những gì cả Tân Ước cũng đề cập đến ( cfr Gal 3, 16 ; Act 7, 35; Jn 1, 17).

Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật và con người thật, không phải chỉ là một trong những vị trung gian giữa Thiên Chúa và con người, nhưng còn là " vị trung gian của giao uớc mới và vĩnh cữu " ( cfr Heb 8, 6.9.15; 12, 24):

- " Thật vậy, chỉ có một Thiên Chúa - Thánh Phaolồ nói - và một trung gian duy nhứt giữa Thiên Chúa và loài nguời, đó là một con người Chúa Kitô Giêsu "  ( 1 Tm 2,6 ); ( Gal 3, 19-20).

Nơi Người chúng ta thấy được và gặp được Chúa Cha, nơi Người chúng ta có thể kêu van lên Thiên Chúa bằng  tên gọi " Abba, Cha ơi ! "; nơi Người chúng ta được ban sự cứu rổi.

Lòng ao ước thực sự được biết Thiên Chúa, tức là được thấy dung nhan Người, là những gì được in sâu trong mỗi con người, ngay cả trong những người vô thần.

Và chúng ta có lẽ một cách vô ý thức với lòng ước ao đơn sơ nầy chỉ mong được thấy xem Người là ai, Người là gì, là ai đối với chúng ta.

Nhưng lòng ước ao nầy được thoả mãn bằng cách theo Chúa Kitô, , như vậy chúng ta thấy được đôi vai và sau cùng thấy được Thiên Chúa như một người bạn, diện mạo của Người trong diện mạo của Chúa Kitô.

Điều quan trọng là không phải chúng ta chỉ theo Chúa Kitô trong thời điểm chúng ta cần đến Người và khi chúng ta tìm được một khoảng trống trong các công việc hằng ngày của chúng ta, nhưng nguyên cả cuộc  sống chúng ta.

Cả cuộc sống chúng ta phải được qui hướng về cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu Kitô, hướng về tình yêu thương, hướng về Người và trong cuộc sống đó, một đứng ở vị trí trung tâm phải được có cho tình yêu thương đối với ngưòi thân cận. Đó là tình yêu mà trong ánh sáng Chúa Chịu Đóng Đinh làm cho chúng ta thấy được diện mạo của Chúa Giêsu trong người nghèo khó, yếu hèn, đau khổ.

Điều đó có thể thực hiện được chỉ khi nào diện mạo đích thực của Chúa Giêsu trở thành  diện mạo quen thuộc đối với chúng ta trong việc lắng nghe lời Người, trong động tác nói lên nơi nội tâm, trong việc thực sự hội nhập vào Ngôi Lời nầy , mà thực sự chúng ta gặp được Người, và dĩ nhiên trong Mầu Nhiệm Thánh Thể.

Trong Phúc Âm Thánh Luca đoạn tường thuật hai môn đệ trên đường Emmaus thật có ý nghĩa, là những người nhận ra được Người qua động tác bẻ bánh, nhưng là hai môn đệ đã được chuẩn bị trước

- trong lúc đi đường,

- khi hai ông mời Người ở lại với mình,

- khi hàn huyên với Người làm cho lòng hai ông nóng cháy lên

- và sau cùng hai ông thấy được Người.

Đối với chúng ta cũng vậy, Thánh Thể là một đường cao cả, trong đó chúng ta học biết được để

- thấy dung nhan Thiên Chúa,

- hội nhập vào mối tương quan thân tình với Người

- và đồng thời chúng ta cũng  học được biết hướng cái nhìn về thời điểm cuối cùng của lịch sử, khi Người làm cho chúng ta thoả mãn bằng ánh sáng diện mạo của Người.

Cuộc đời chúng ta đang hành trình là cuộc hành trình tiến về mức viên mãn nầy, đang khi vui mừng chờ đợi Nước Thiên Chúa được thực sự thể hiện.

Cám ơn Anh Chị Em.

Phỏng dịch từ nguyên bản Ý Ngữ: Nguyễn Học Tập.

( Thông tấn www.vatican.va, 16.01.2013 ).

 

 
HOC HOI DE SONG DAO # NGUY CO CUA TIEN BAC PDF Print E-mail

NĂM ĐỨC TIN : NGUY CƠ CỦA TIỀN BẠC CHO ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN

Sống đức tin Công Giáo cách sâu sắc và tưởng thành không những đòi hỏi phải có can đảm để tuyên xưng đức tin ấy bằng hành động cụ thể bên ngoài qua việc chu toàn những bổn phận thiêng liêng của người tín hữu sống trong Giáo Hội, như siêng năng việc thờ phượng Chúa, học hỏi lời Chúa, năng lãnh nhận các bí tích ban ơn cứu độ như Thánh Thể và hòa giải, và làm nhân chứng cho Chúa Kitô trước mặt người đời -mà hơn nữa- còn phải ý thức sâu xa về những nguy cơ đe dọa đức tin đó nữa.

Đe dọa không phải chỉ đến từ phía các chế độ chính trị thù ghét mọi niềm tin của con người, mà đặc biệt nguy hiểm không kém sự bách hại niềm tin đó là những nguy cơ như tội lỗi, các chủ nghĩa vô thần ( atheism) tục hóa ( vulgarism) tương đối ( relativism) tôn thờ vật chất và khoái lạc ( materialism and hedonism) và làm nô lệ cho tiền của là trọng tâm của bài viết này.

Thật vậy, tiền của là một trở ngại lớn lao cho con người muốn sống công bình, lương thiện, bác ái, và là nguyên nhân chính gây ra những sự dữ, sự gian ác bất công, bóc lột người như ta thấy đầy rẫy ở khắp nơi trên thế giới ngày nay. Do đó, không thể sống đức tin cách đich thực mà không quyết tâm xa tránh nguy cơ này, vì nó là cạm bẫy xô đẩy người tín hữu vào con đường làm nô lệ cho tiền của đến chỗ chối bỏ hay sống mâu thuẫn với niềm tin có Thiên Chúa là Đấng cực tốt cực lành, công minh, chính trực giữa bao người vô tín ngưỡng ở thời đại tục hóa ( vulgarism) vô luân vô đạo này.

Ngoài tội lỗi, là nguy cơ thường xuyên do ma quỷ, ví như " sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé" mà Thánh Phêrô đã cảnh giác,( 1 Pr 5: 6) còn có gương xấu dịp tội đẫy rẫy trong trần gian cộng với bản chất yếu đuối của con người, là hậu quả của tội nguyên tổ còn để lại trong mỗi người chúng ta cho chúng ta phải chiến đấu để sống niềm tin có Chúa, có hạnh phúc vinh cửu và cũng có hỏa ngục là nơi dành cho những kẻ hoàn toàn chối bỏ Thiên Chúa để tôn thờ tiền của và mọi thú vui của "văn hóa sự chết" đang lộng hành trong trần gian ngày nay.

Trên bình diện quốc tế, chính lòng ham mê tiền của và mọi của cải vật chất như dầu hỏa, khí đốt, quặng mỏ, hải sản... đã và đang là nguyên nhân gây ra chiến tranh, giết hại hàng triệu người dân vô tội , vì những kẻ tham mê của cải trần gian cách bất lương đã tìm mọi cách để chiếm hữu, dù phải gây ra chiến tranh - khéo che đậy, nguy tạo với những chiêu bài giả dối, phỉnh gạt công luận như giải phóng, bảo vệ tự do, dân chủ và quyền sống của con người. Nhưng thực chất chỉ là muốn vơ vét của cải của người khác để làm giầu cho quốc gia hay tập đoàn đế quốc của mình mà thôi.

Lại nữa, cũng chính vì lòng ham mê tiền của và quyền lực chính trị nên có biết bao kẻ độc tài, độc đảng đã cố bám lấy địa vị cai trị sắt máu để vơ vét tiền của, núp bóng dưới chiêu bài giải phóng cho giai vô sản bị bóc lột, nhưng thực tế chính họ lại trở thành những đại gia, đại tư bản xanh đỏ đang bóc lột dân nghèo, ăn cắp của công để làm giầu cho cá nhân và tập thể cai trị, gửi tiền ra nước ngoài để kinh doanh và phòng thân, trong khi nhắm mắt, bịt tai trước sự nghèo đói cùng cực của người dân, nạn nhân của mọi bất công xã hội, hậu quả hiển nhiên của chế độ cai trị phi nhân vô đạo như mọi người đã nhìn rõ mà chưa biết phải làm gì để thay đổi.

Về mặt luân lý, đạo đức, có biết bao kẻ đã vì ham mê tiền của mà dã tâm làm những việc vô cùng xấu xa, tội lỗi như mở sòng bạc casino, nhà điếm, buôn bán phụ nữ, nhất là trẻ em, cho kỹ nghệ mãi dâm để kiếm tiền cách vô luân và đầy tội ác. Còn gì ghê tởm và gian ác hơn khi bắt cóc hay mua bán trẻ em cho bọn người đã trở thành thú vật đi tìm thú ấu dâm rất khốn nạn này ( child prostitution) vì đã gây đau khổ, thương tật cho biết bao trẻ em bị bán cho bọn thú vật này hành hạ thân xác. Đây chính là bộ mặt, là hình ảnh rõ nét nhất của hỏa ngục trên trần gian này hiện nay.

Chưa hết, cũng vì tham tiền mà có những kẻ đã bán rẻ lương tâm để làm tay sai cho ngoại bang, giết hại đồng bào ruột thịt của mình, phản bội chính nghĩa của dân tộc khi ra tay sát hại cách giã man người khác để giúp cho quan thầy ngoại bang thi hành mục đích thống trị theo sách lược thâm độc của chúng..Cụ thể, đó là những kẻ đã nhận tiền thuê mướn của CIA Mỹ để giết hại rất dã man anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm và một số nạn nhân khác năm 1963 dưới danh nghĩa "cách mạng".Nhưng thực chất đó chỉ vì lòng tham mê tiền bạc đã đưa họ mù quáng vào con đường gian ác, phản bội, tàn nhẫn không hơn không kém.Những kẻ gian ác, phản bội này chắc chắn sẽ không thể ăn ngon, ngủ yên, và vui sống được vì tội ác đang nung đốt lương tâm, dù đã bị băng hoại của chúng.Nếu ta tin có một Thiên Chúa yêu thương nhưng rất công minh, thì những kẻ gian ác đó sẽ phải chịu phán xét đích đáng về những việc làm độc ác, dã man của chúng.

Như thế, tiền bạc , mặc dù cần thiết cho con người sống ở trần gian này, nhưng lại là một nguy cơ to lớn cho con người muốn sống lương thiện nói chung và cách riêng cho người tín hữu muốn sống đức tin thực sự vào Chúa Kitô, Đấng đã "chúc phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ." ( Mt 5: 3)

Thật vậy, Tin Mừng của Chúa Kitô đã cho ta biết bao lời khuyên phải tránh cạm bẫy của tiền bạc để được cứu rỗi và vui hưởng hạnh phúc giầu sang, phú quý với Chúa trên Nước Trời.

Trước hết, là câu truyện người thanh niên giầu có trong Phúc Âm Thánh Mac cô. Anh ta đến hỏi Chúa Giêsu xem anh phải làm gì "để được sự sống đời đời làm gia nghiệp".Anh ta tự khoe đã tuân giữ mọi giới răn của Chúa cách hoàn hảo từ bé.Nhưng có một điều anh còn thiếu và không thể làm được đó là về bán hết tài sản, lấy tiền cho người nghèo, rồi đi theo Chúa như Chúa đòi hỏi anh ta.

Nhưng trước đòi hỏi này, anh đã buồn rầu bỏ đi, không thể thực hành được vì anh có quá nhiều của cải !( Mc 10 : 17-22)

Như vậy, rõ rệt cho thấy là lòng ham mê tiền của trần thế đã là trở ngại lớn lao nhất cho anh thanh niên kia vào Nước Trời. Vì thế, Chúa Giêsu đã kết luận với các môn đệ như sau :

" Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn cho người giầu vào Nước Thiên Chúa." ( Mc 10:17-23; Lc 18: 18-24)

Con lạc đà to lớn như vậy làm sao chui qua được lỗ kím quá nhỏ như thế ? Thật là điều không tưởng, nhưng lại giúp nói lên điều không tưởng lớn lao hơn nữa đó là người giầu có khó có thể vào được Nước Trời. Khó vào được vì có những người giầu đã làm nô lệ cho tiền của đến mức không thể hy sinh được của cải phù vân ở đời này cho hạnh phúc Nước Trời mai sau như trường hợp chàng thanh niên giầu có trên đây.

Chính vì muốn cho các môn dệ xưa và mọi người tín hữu chúng ta ngày nay phải ý thức sâu xa về nguy hại của tiền bạc, của cải vật chất trong khi sống đức tin ở đời này mà Chúa Giêsu " Người vốn giầu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giầu có." ( 2 Cr 8: 9),

Chúa đã nên gương nghèo khó cùng cực khi chọn sinh ra trong hang bò, lừa giữa mùa đông lạnh lẽo, khiến phải nhờ hơi ấm của chiên, bò, lừa ngựa, sưởi cho đỡ lạnh trong đêm giáng trần.Lón lên, đi rao giảng Tin Mừng cứu độ, Chúa đã sống lang thang như kẻ vô gia cư, đúng với ý nghĩa câu trả lời của Chúa cho một kinh sư kia ngỏ ý muốn đi theo N gười:

" Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu." (Mt 8:20)

Như vậy, Chúa đã thực sự sống khó nghèo từ khi sinh ra cho đến ngày chết trần trụi trên thập giá. Suốt đời sống nghèo khó đến nỗi khi chết cũng không có chỗ để chôn, khiến môn đệ phải mượn ngôi mộ trống của ông Giô-xép cho Chúa nằm tạm 3 ngày chờ sống lại.( Mt 27: 57-60; Ga 19: 41-42)

Như thế ai có thể ngờ vực được gương khó nghèo của Chúa Kitô ???

Người sống và chết khó nghèo để dạy cho tất cả chúng ta, những người muốn đi theo Chúa vào Nước Trời , một điều rất quan trọng là không được tôn thờ hay yêu mến tiền của đến mức làm nô lệ cho nó mà quên mất hay coi nhẹ việc tối quan trọng hơn là phải yêu mến Chúa trên hết mọi sự, phải tìm kiếm sự sang giầu của Nước Trời trên mọi phú quý sang giầu ở đời này. Trên trần gian này, không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ được, cho nên " anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được." ( Lc 16: 13) như Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ xưa.

Vì nếu làm tôi tiền của thì sẽ dễ trở thành bất lương, độc dữ, gian ác và lãnh cảm trước sự nghèo đói của người khác. mà Chúa Kitô đang hiện diện nơi họ để thách đố chúng ta biết cảm thông và chia sẻ cơm áo với những anh chị em kém may mắn đó.

Nói thế không có nghĩa là cứ phải nghèo đói, rách rưới và ốm đau bệnh tật mới được vào Nước Trời. Ngược lại, lo cho mình và cho người thân của mình được có của ăn, áo mặc, có tiền mua thuốc chữa bệnh , có phương tiện di chuyển cần thiết thì lại là điều tốt đẹp phải làm và không có gì nguy hại cho mục đích sống đức tin có Chúa. Chỉ khi nào ham mê tiền của đến mức làm nô lệ cho nó khiến có thể mù quáng làm những việc bất lương, bất công và vô luân để có tiền thì mới là điều đáng chê trách và phải xa tránh mà thôi.

Chính vì giá trị chính đáng của những nhu cầu cần thiết cho con người như của ăn nuôi sác, được khỏe mạnh để làm việc và sống vui ở trần gian này, mà xưa Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều để nuôi hàng ngàn người đi theo Chúa nghe Người giảng dạy và không có của ăn trong ngày. ( Mc 6 : 35-44) . Chúa cũng chữa lành biết bao người bệnh tật, câm điếc, đui mù què, phong cùi và bị quỷ ám để minh chứng Người là Thiên Chúa giầu lòng xót thương và cảm thông nỗi đau khổ của con người và dạy chúng ta phải biết yêu thương, chia sẻ với người khác nghèo khó vật chất hơn mình.

Chúa không lên án những người giầu có chỉ vì họ có nhiều tiền của mà vì họ mê tiền của hơn yêu mến Chúa và hạnh phúc Nước trời. Có tiền của mà biết dùng vào việc bác ái đích thực để chía sẻ với người khác kém may mắn hơn mình những gì mình có thì đó lại là việc tốt đẹp phải làm. Nghĩa là nếu người giầu có biết dùng tiền của để xoa dịu nỗi thống khổ của người nghèo đói, bệnh tật không có tiền chữa trị, hay giúp cho các cô nhi viện, trẻ em khuyết tật , và các nhà truyền giáo có phương tiện vật chất để đi mở mang Nước Chúa thì đã " mua sắm những túi tiền không bao giờ cũ rách , một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời , nơi trộm cắp không bén bảng , mối mọt cũng không đục phá.." ( Lc 12 : 33).

Đó là sự khôn ngoan biết dùng tiền của chóng qua ở đời này để mua sự sang giầu, phú quí vĩnh viễn trên Nước Trời, như Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ xưa và cho tất cả chúng ta ngày nay.

Đó cũng là thái độ khinh chê, không làm nô lệ cho tiền của mà chúng ta đọc thấy trong Thánh Vịnh 62 :

" Tiền tài dẫu sinh sôi nảy nở

Lòng chẳng nên gắn bó làm chi."( Tv 62 : 11)

Chính vì hiểu rõ giá trị của sự sang giầu trên Nước Trời và niềm vui sướng được biết Chúa Kitô hơn mọi lợi lãi vinh quang ở đời này mà Thánh Phaolô đã thốt lên những lời sau đây:

" Những gì xưa kia tôi coi là có lợi, thì nay , vì Đức Kitô, tôi cho là thiệt thòi. Hơn nữa tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Ki Tô-Giêsu, Chúa của tôi. Vì Người, tôi đành mất hết , và tôi coi tất cả như rác để được Đức KiTô." ( Pl 3: 7-8)

Lời Thánh Phaolô trên đây quả là khuôn vàng thước ngọc cho mọi người tín hữu chúng ta suy nghĩ và noi theo, vì được biết Chúa Kitô nhờ đức tin quả thực là mối lợi lớn lao mà không có bất cứ cái gì, của gì trên trần gian này như tiền bạc, kim cương đá quí hay danh vọng có thể sánh được .

Do đó, nếu nhờ Đức Tin, ta nhận biết Thiên Chúa là chính sự sang giầu và hạnh phúc tuyệt vời nhất thì nhiên hậu, lời mời gọi sẽ là phải yêu mến Chúa và Vương Quốc của Người trên hết mọi sự , nhất là trên tiền bạc và của cải ở trần gian này để không làm nô lệ cho tiền của, hay say mê đi tìm tiền của hơn tha thiết tìm Chúa và hạnh phúc được chiêm ngắm Thánh Nhan Người trên cõi vinh hằng mai sau.

Lời mời gọi này không những chỉ dành cho các tín hữu sống ơn gọi gia đình hay độc thân giữa đời mà còn dành riêng cho các giáo sĩ và tu sĩ là những người được mong đợi sống "cái nghèo của Chúa Kitô" để làm nhân chứng cho Chúa và nêu gương sáng cho người khác. Do đó, người tông đồ của Chúa không nên để lòng dính bén vào tiền của để thi nhau ra nước ngoài xin tiền hết đợi này đến đợt khác..Lại nữa, cũng không nên thích tiền để chỉ nhận dâng lễ với bổng lễ cao, đi đồng tế cho đông để nhận phong bì và coi trọng người giầu có, khinh thường người nghèo, chê hay không nhận dâng lễ cho người không có tiền xin lễ hậu hĩ như các người giầu có ! Đó là thực trạng vẫn còn diễn ra ở nhiều nơi và gây tai tiếng không ít cho ơn gọi và tinh thần phục vụ của người tông đồ ngày nay.

Là Tông đồ lớn nhỏ của Chúa mà sống như vậy, thì có phù hợp với tinh thần "khó nghèo" mà Chúa Giêsu đã sống và dạy các môn đệ neo theo hay không ?

Lại nữa, giảng sự khó nghèo của Chúa cho người khác mà chính mình lại ham thích tiền của, chậy theo tiền của, thì lời giảng dạy của mình có thuyết phục được ai tin và thực hành không ?

Sự thật thì dễ mất lòng nhưng vẵn cần thiết phải nói ra. " Ai có tai nghe thì nghe." Đó là lời Chúa. Giêsu đã nói với các môn đệ xưa. ( Mt 13: 43; Mc 4: 23; Lc 8: 8)

Tóm lại, là người may mắn có đức tin, chúng ta phải quyết tâm sống đức tin cách sâu đậm không những bằng đời sống thiêng liêng mật thiết với Chúa mà còn phải lưu tâm đến những nguy cơ đe dọa đức tin như tội lỗi, gương xấu và cám dỗ của tiền bạc của cải vật chất, là những trở ngại rất lớn cho chúng ta sống đạo đức, lương thiện, công bằng và bác ái như đức tin đòi hỏi.

Đó chính là điều chúng ta cần suy nghĩ và thực hành trong năm Đức Tin này.Amen.

Lm. Phanxicô xaviê Ngô Tôn Huấn

 
HOC HOI DE SONG LOI CHUA # 2 PDF Print E-mail

 

                        HỌC HỎI ĐỂ SỐNG LỜI CHÚA # 2

                                                ===***===

1/ Giờ Kinh tối Gia đình giúp gì cho bạn và tôi? – Có thể là một cách hay nhất giúp mọi người hòa hợp, tôn trọng, nhận lỗi và tha thứ cho nhau. Vì Chúa đã dạy : “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho.” (Mt 7, 7)

 

2/ Phần chính trong giờ kinh tối Gia đình là gì ? – Là chọn một đoạn Phúc Âm ngắn phù hợp với Gia đình, rồi mỗi người chia sẻ kinh nghiệm sống (nhai và nuốt) từng câu. Thí dụ đọan Tin Mừng Mat-thêu đoạn 7 : “Cứ xin thì sẽ được…(từ câu 7 đến câu 11)

 

3/ Thời gian giờ Kinh tối lâu chừng bao nhiêu phút ? – Trung bình từ 7 phút đến 15 phút là tối đa, tùy theo số tuổi. Đọc vài kinh cần, còn để cha mẹ gợi ý, rồi lắng nghe con cái chia sẻ. Lời Chúa dạy: “Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá.” (Mt 7, 24)

 

4/ Tại sao mỗi buổi sáng dậy, bạn vui mừng cảm tạ Chúa ? – Vì ngày mới là món quà quý gía mà Chúa tặng cho tôi. Kinh Thánh dạy : “Hôm nay là ngày Thiên Chúa dựng lên, chúng tôi vui mừng sung sướng triền miên…” mà tôi thường hát. (Tv 118, câu 24)

 

5/ Tâm tình của tôi khi cầu nguyện là gì ?. - Thưa cầu nguyện chính là tạ ơn liên lỉ, hơn là xin ơn. Lời Chúa nói : “Tôi không ngừng tạ ơn Thiên Chúa vì anh em, khi nhắc tới anh em trong những lời cầu nguyện của tôi.” (Thư Phaolô gởi Ep 1, 16)

 

6/ Chúa để bạn hoàn toàn tự do để làm gì ? – Để đừng sống theo xác thịt. Kinh Thánh nói: “Anh em đã được gọi để hưởng tự do. Có điều là đừng lợi dụng tự do để sống theo tính xác thịt; nhưng hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau…” (Thư Galat 5, 13-15)

 

7/ Những người không giống tôi, tôi có loại bỏ họ không ? – Không, họ là bộ phận trong thân thể, phải cùng lo đến nhau. Lời Chúa dạy : “Không có chia rẽ trong thân thể, trái lại các bộ phận đều lo lắng cho nhau. Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau…” (1 Corinto 12, 25-26)

 

8/ Bạn và tôi có cần nghỉ ngơi, thư giãn đôi chút? – Thưa rất cần, Hãy dựng tấm bảng : “dừng”(STOP) tại ngã tư cuộc sống bận rộn của bạn, để nghe tiếng Chúa. Đức Giêsu cũng tách khỏi đám đông để nghỉ ngơi giây lát. Lời Chúa dạy : “Chính anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” (Mc 6, 31)

 

9/ Quý vị có đón nhận Tin Mừng của Chúa rồi giữ riêng cho mình không ? – Không, dù tiện hay không, bạn vẫn nói cho người khác biết về Chúa. Kinh Thánh nói : “Tất cả những gì viết trong Sách Thánh đều do Thiên Chúa linh hứng và có ích cho việc giảng dạy, biện bác, giáo dục để trơ nên công chính.” ((2 Tm 3, 16)

 

10/ Tôi làm gì sau khi nghe Lời Chúa trong các bài Phúc âm ? – Tôi thực hành và chia sẻ với những người tôi gặp gỡ hằng ngày. Lời Chúa nói: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết chỗi dậy…(Lc 7, 22)

 

===============

 

Hoa thơm cỏ lạ :

1/ Hãy dừng lại, tách khỏi cuộc sống bận rộn, để bạn có thể tái nạp nhiên liệu cho linh hồn mình.

 

2/Sự tự do không cho bạn quyền làm điều mình muốn, mà chỉ làm điều Thiên Chúa muốn.

 

3/ Cầu nguyện cho người khác là đặc ân và trách nhiệm.

 

Ca dao Việt Nam:

            Nghe tin anh nói nhọc nhằn,

            Mẹ cho trái mít anh mần cả xơ.

 

            Nghèo đến nỗi có giường không chiếu.

            Lo nồi cơm sớm lại thiếu nồi chiều.

 

Pt GB Maria Định Nguyễn

 
HOC HOI DE SONG DAO # Y NGHIA SU DAU KHO PDF Print E-mail

NĂM ĐỨC TIN : Ý NGHĨA và GIÁ TRỊ CỦA SỰ ĐAU KHỔ

Đau khổ là một thực tế hiển nhiên trong đời sống của con người, dù có niềm tin hay không .

Đây là một thực trạng mà không ai có thể phủ nhận hay tránh được trong cuộc sống trên trần gian này.Nào đau khổ vì bệnh tật, vì nghèo đói, vì bất công xã hội, vì thiên tai, động đất, bão lụt. Nào đau khổ vì bị tù đầy, tra tấn, bị kỳ thị, khinh chê và cô lập ( dân Untouchable bên Ấn Độ).Sau hết, đau khổ lớn lao nhất là chết chóc đau thương.

Vì đâu có đau khổ ?

Thực khó tìm được câu trả lời thỏa đáng theo suy nghĩ của con người cho câu hỏi này..

Tuy nhiên, có điều nghịch lý đáng nói ở đây là ở khắp nơi, và ở mọi thời đại, luôn có những kẻ gian ác, làm những sự dữ, sự tội, như giết người, trộm cắp, hiếp dâm, đặc biệt là cai trị độc ác và gây ra chiến tranh khiến hàng triệu người vô tội bị giết ... nhưng những kẻ đó vẫn sống phây phây với địa vị và tiền bạc dư thừa của chúng, trong khi biết bao người lành, lương thiện, đạo đức lại nghèo khó, bệnh tật nan y hay gặp tai nạn xe cộ, tầu bè. Cụ thể, năm 2008, một xe buýt chở giáo dân ở Houston, Texas đị dự Đại Hội Thánh Mẫu ở Carthage , Missouri đã gặp tai nạn khiến hàng chục người chết hoặc bị thương nặng.! trong khi những xe và phi cơ chở người đi đánh bạc ở Las Vegas, lake charles ( Louisiana).. hoặc du hí ở các nơi tội lỗi như Cancun ( Mexico) Thai lan, Kampuchia... thì chưa hề gặp tai nạn tương tự !! Lại nữa, những người nghiện rượu và thuốc lá thường dễ bị ung thư phổi, nhưng biết bao người không uống rượu và hút thuốc lá mà vẫn bị ung thư phổi , thi sao ?.Lại nữa, phụ nữ sinh con thì dễ bị ung thư ngực, nhưng có nữ tu không hề sinh đẻ mà vẫn bị ung thư ngực !

Vậy không lẽ Chúa phạt những người bị tai nạn hay bệnh tật kia???

Chắc chắn là không. Nhưng phải giải thích thế nào cho hợp lý và tìm ra ý nghĩa của sự đau khổ với con mắt đức tin của người tín hữu Chúa Kitô trong năm Đức Tin này.

Thật vậy, đau khổ là một thực trạng không thể tránh được trong trần gian này như Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ xưa :'

" Trong thế gian

Anh em sẽ phải gian nan khốn khó

Nhưng hãy can đảm lên

Thầy đã thắng thế gian. ( Ga 16: 33)

Nhưng trước khi Chúa đến trần gian để chia sẻ thân phận con người với nhân loại, sự đau khổ , sự dữ đã đầy rẫy trong trần gian như Kinh Thánh Cựu Ước đã ghi lại. Cụ thể ông Gióp (Job) là người " vẹn toàn, ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và tránh xa điều ác."( G 1: 1). Vậy mà ông đã gặp hoạn nạn, đau khổ lớn lao bất ngờ, không thể tưởng tượng được : nào con cái ( bảy con trai ba con gái) bỗng chốc lăn ra chết hết trong một trận cuồng phong từ sa mạc thổi đến. Nào đàn gia xúc của ông gồm bảy ngàn chiên dê, ba ngàn lạc đà, năm trăm đôi bò, năm trăm lừa cái và một số đông tôi tớ cũng bỗng chốc bị giết và cướp mất khỏi tay ông ! Nhưng..trước tai ương khủng khiếp này , ông Gióp chỉ biết quỳ xuống than thở với Chúa như sau :

" Thân trần truồng

Sinh ra từ lòng mẹ

Tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng

ĐỨC CHÚA đã ban cho

ĐỨC CHÚA lại lấy đi

Xin chức tụng danh ĐỨC CHÚA ! ( G 1 : 21)

Chính vì lòng trung kiên yêu mến, kính sợ Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh, như khi được mọi điều sung sướng và nhất là khi phải đau khổ vì tai ương bất ngờ, ông Gióp đã được Thiên Chúa khen lao và ban lại cho ông gấp đôi những gì ông đã mất: ông lại sinh được bảy con trai và ba con gái xinh đẹp nhất trong xứ sở và sống thọ thêm một trăm bốn mươi năm nữa . (cf.G 42: 12-17)

Như thế , sự đau khổ, tai ương là phương tiện hữu hiệu Thiên Chúa đã dùng để thử thách các tôi tớ trung kiên của Người như các ông Mô- sê, Ap-bra-ham Gióp và Tô-bia.

Ngươc lai, đôi khi Thiên Chúa cũng dùng tai ương, đau khổ để trừng phạt con người vì tội lỗi và ngoan cố không muốn ăn năn sám hối để được tha thứ. Đó là hinh phạt Đại hồng thủy trong thời Cựu Ước, đã cuốn đi vào lòng đai dương tất cả mọi người, mọi sinh vật trên mặt đất, trừ gia đình ông Nô-e và các sinh vật được ông đem vào tàu trước khi mưa tuôn đổ xuống địa cầu. ( .St 6: & 7)

Lại nữa, Thiên Chúa đã dùng lửa và mưa sinh diêm từ trời xuống để hủy diệt thành Xô-đôm , vì ông Ap-bra-ham không tìm được người ngay lành nào trong thành tội lỗi đó, để xin Chúa tha chết cho thành ấy. ( Sđd : 19)

Nhưng khi dân thành Ni-ni-vê nghe theo lời kêu gọi của ngôn sứ Giô-na ăn chay , cầu nguyện và xám hối thì Thiên Chúa đã tha không đánh phạt họ như Người đã ngăm đe.(. Gn 3: 1-10)

Như vậy , trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã dùng đau khổ , gian nan khốn khó để thử thách các tôi tớ trung thành và cũng để đánh phạt những kẻ làm những sự dữ , tội lỗi mà không chiu xám hối và từ bỏ con đường gian ác.

Dân Do Thái, cho đến thời Chúa Giêsu xuống trần và đi rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, vẫn quen nghĩ rằng sự khó, sự đau khổ và tai ương xảy ra cho ai thì tại tội lỗi của người đó hay của cha mẹ nạn nhân. Cho nên khi thấy một người mù từ bé, các môn đệ của Chúa Giêsu đã hỏi Người như sau :

" Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?( Ga 9 : 2). Chúa Giêsu đã trả lời họ như sau : " không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng chuyện đó xảy ra là để các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh." ( Sđd 9; 3)

Việc của Thiên Chúa được tỏ hiện là Chúa Giêsu đã chữa cho anh mù được xem thấy để minh chứng Người là quả thực là Đấng Thiên Sai ( Mê-si-a ) đã đến trong trần gian để " cho người mù được thấy. kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết chỗi dậy, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng.." ( Lc 7 : 22 ) .

Nhưng cũng trong Tin Mừng Thánh Gioan, Chúa Giêsu cũng nói với một người đã đau ốm lâu năm và Chúa đã chữa lành cho anh ta.Nhưng khi gặp lại anh này trong Đền Thờ sau đó, Chúa đã nói với anh điều đáng chú ý như sau :

" Này, anh đã được khỏi bệnh . Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước." ( Ga 5: 14)

Như thế có nghĩa là tội lỗi cũng có thể là nguyên nhân gây ra đau khổ cho con người như Chúa đã nói trên đây. Kinh nghiệm thực tế ngày nay cũng chứng minh điều này. Kẻ trộm cắp cứ quen sống bất lương như vậy, sẽ có ngày gặp tai họa khi vào nhà ai để ăn trộm và có thể bị chủ nhà bắn chết. ( ở Mỹ rất nhiều người dân có súng trong nhà để tự vệ). Người ngoai tình cũng có thể bị tình địch giết chết vì đã gian díu với vợ hay chồng của người khác.Lái xe ẩu, vượt đèn đỏ có thể gây ra án mạng cho người khác và cho chính người lái xe ẩu.Đúng là tội đâu vạ đấy như người Việt Nam chúng ta thường nói.

Tuy nhiên, là người tín hữu, chúng ta được dạy dỗ để tin rằng sự đau khổ về thể lý hay tâm hồn cũng là phương tiện mà Thiên Chúa dùng để cho chúng ta được thông phần sự thương khó đau khổ với Chúa Kitô, Đấng đã vui lòng chịu mọi sự khốn khó cho đến chết đau thương trên thập giá để cho chúng ta được cứu độ và có hy vọng được hưởng hạnh phúc Nước Trời với Chúa sau hành trình đức tin trên trần thế này.

Thật vậy, Chúa Giê-su Kitô là Đấng Thiên Sai ( Messaih) đã đến trần gian làm Con Người, đã chiu khốn khó ngay từ khi sinh ra trong cảnh cực kỳ khó nghèo nơi hang lừa máng cỏ, bị đe dọa giết chết bởi Hêrôđê khiến Đức Mẹ và Thánh Giuse phải mang chậy trốn sang Ai Cập lúc đêm khuya.. Lớn lên, Người đi rao giảng Tin Mừng trong điều kiện rất khó nghèo, lang thang đó đây như kẻ vô gia cư đúng như Chúa đã nói với các môn đệ :" con chồn có hang, chim trời có tổ , nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu." ( Mt 8 : 20)

Là Đấng Thiên Sai, Chúa Kitô sẽ " phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục , các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại." ( Sđd 16: 21)

Phêrô, môn đệ được Chúa khen ngợi vì đã tuyên xưng đúng Người là " Đấng Kitô, con Thiên Chúa hằng sống.". Nhưng khi nghe Chúa nói đến những đau khổ mà Người sắp phải chịu trước khi chết, sống lại và lên trời vinh hiển, Phêrô đã tìm cách can ngăn Chúa như sau : " Xin Thiên Chúa thương đừng để cho Thầy gặp chuyên đó.".( Sđd 16: 22)

Để trả lời cho Phêrô và cũng để dạy cho chúng ta biết giá trị của đau khổ, Chúa đã quở trách ông như sau: " Xa tan , hãy lui lại đàng sau Thầy ! anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người." .( Sđd 16: 23)

Phêrô can ngăn Chúa vì đã hành động đúng với suy tư của mọi người trần thế là không ai muốn chiu sự gì khốn khó, đau khổ.Ai cũng muốn được luôn khỏe mạnh, sung sướng , an nhàn, có nhiều tiền của và danh vọng ở đời.Không ai muốn bệnh tật, nghèo đói và bị khinh chê, tù đầy hay bắt bớ . Ước vọng được khỏe mạnh cũng rất chính đáng và đẹp lòng Chúa, như tác giả Sách Huấn Ca đã viết:

" Người đã chết thì hết xưng tụng vì nó không còn nữa

Chỉ người đang sống và khỏe mạnh mới ca ngợi Đức Chúa." ( Hc 17 : 28)

Vì thế, người đau ốm cầu xin Chúa cho được lành bệnh tật của thân xác:

"Lậy Chúa, xin đoái thương, này con đang kiệt sức

Chữa lành cho vì gân cốt rã rời

Toàn thân con rã rời quá đỗi

Mà lậy Chúa, Chúa còn trì hoãn đến bao giờ ? ". ( Tv 6 : 3-4)

Cầu xin cho được khỏe mạnh và bình an trong cuộc sống là điều tốt phải xin Chúa và không có gì đáng chê trách. Nhưng bệnh tật và rủi ro thì không ai tránh được trong cuộc sống ở đời này.Người đạo đức ,lương thiện và kẻ bất lương gian ác đều không ít thì nhiều phải đau khổ như bệnh tật, tai nạn bất ngờ, tang chế trong gia đình vì người thân mất đi.... Tuy nhiên, cứ xem gương Chúa Giêsu , Đức Mẹ và các Thánh thì người có đức tin phải hiểu rằng đau khổ có giá trị cứu rỗi và là phương thế hiệu nghiệm mà Thiên Chúa dùng để thánh hóa và cải hóa con người. cũng như để thử thách lòng tin yêu của các tôi tớ trung kiên như trường hợp các ngôn sứ Mô-Sê, Abraham, Gióp và Tôbia đã nói ở trên.

Vì đau khổ có giá trị xin tha tội, nên ông Mô-sê đã xin hiến mạng sống mình làm của lễ để xin Thiên Chúa tha tội cho dân Do Thái xưa:

" Ông Mô-sê trở lại với ĐỨC CHÚA và thưa : "than ôi dân này đã phạm một tội

lớn.Họ đã làm cho mình một tượng thần bằng vàng.Nhưng giờ đây ước gì Ngài miễn chấp tội họ. Bằng không, thì xin Ngài xóa tên con khỏi cuốn Sách Ngài đã viết." ( Xh 32 : 31-32)

Chính vì giá trị cứu chuộc của đau khổ mà Chúa Kitô, Đấng Thiên Sai, Người Tôi tớ đau khổ của Thiên Chúa, đã vui lòng " uống chén đắng" là vác thập giá, chịu mọi cực hình cho đến khi chết đau thương trên thập giá để đền tội cho nhân loại và cho chúng ta hy vọng được sống hạnh phúc đời đời với Chúa trên Nước Trời mai sau.. Phải nói là có hy vọng thôi chứ không phải là bảo đảm chắc chắn ngay từ bây giờ, không phải vì sự đau khổ của Chúa Kitô chưa đủ cho con người được cứu rỗi, mà vì con người còn có tự do để cộng tác với ơn Chúa để được cứu chuộc hay bị loại vì đã tự ý khước từ ơn cứu rỗi đó để sống buông thả theo tính hư nết xấu của xác thịt và chậy theo những quyến rũ của thế gian đang tràn ngập với "văn hóa của sự chết" mà những kẻ không có niềm tin đang ngụp lặn trong đó.

Nếu con người không có thiện chí muốn cộng tác với ơn Chúa để sông theo đường lối của Chúa, thì Chúa không thể cứu ai được , mặc dù công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô là vô giá và đủ cho con người được cứu rỗi.

Tóm lại, không ai có thể tránh được đau khổ trong cuộc sống trên trần gian này.Tuy nhiên, như đã nói ở trên, với người có niềm tin nơi Chúa thì đau khổ là phương thế tốt nhất cho ta được trở nên giống Chúa Kitô , Người đã đi vào vinh quang phục sinh qua khổ hình thập giá để dẫn đưa chúng ta vào hưởng hạnh phúc Nước Trời, nếu chúng ta cũng vui lòng vác thập giá theo Người. Nghĩa là chúng ta phải vui lòng chấp nhận những sự khó, sự đau khổ mà chúng ta không kiêu căng đi tìm kiếm nhưng không hậm hực kêu trách Chúa khi gặp phải trong cuộc sống trên trần gian này. Đó là cách chấp nhận đau khổ đẹp lòng Chúa, đúng theo lời dạy của chính Chúa Kitô, là " ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo." ( Mt 16: 24).

Vác thập giá theo Chúa có nghĩa là vui lòng chịu mọi sự khó Chúa gửi đến trong cuộc đời của mỗi người chúng ta.

Vậy chúng ta hãy can đảm và bằng lòng chịu những sự khó, sự đau khổ mà chúng ta không ai muốn kiếm tìm nhưng không tránh được, vì Chúa đã tha phép cho xảy ra để cho ta được thông phần sự thương khó của Chúa Kitô để đền tội mình và tội của người khác, cũng như để cầu xin cho nhiều người chưa biết Chúa được nhân biết và tin yêu Chúa để cùng hưởng nhờ công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô.

. Đó là điều quan trọng chúng ta cần suy tư và sống trong Năm Đức Tin này.

LM Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 
HOIC HOI DE SONG ĐAO =HOC HOI DE SONG CHUA # 1 PDF Print E-mail

 

                        HỌC HỎI ĐỂ SỐNG LỜI CHÚA # 1

                                            ===***===

 

1/ Người mù tại Giê-ri-khô đã kêu lên cùng Chúa Giêsu thế nào? –Kinh Thánh kể: Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được . Chúa nói: “Anh hãy đi , lòng tin của anh đã cứu anh!” (Mc 10, 51-52)

 

2/ Thế nào là mù lòa về tâm hồn ?

a/ Không biết đọc và nghe Lời Chúa trong Kinh Thánh.

b/ Không biết lắng nghe lời khuyên của người chung quanh.

c/ Không biết nhận ra điều tốt lành, lẽ phải để làm theo.

d/ Không biết nhận ra Chúa đang hiện diện trong mọi tạo vật.

 

3/ Tám mối phúc thật Chúa Giêsu giảng ở đâu? – Trên núi.

-KT kể: Thấy đám đông, Đức Giesu lên núi, Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. Người mở miệng dạy họ rằng : “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ”. (Mt 5, 1-3)

 

4/ Đức Giêsu đã dạy hai điều răn quan trọng là gì ? - Mến Chúa và Yêu người. Lời Chúa dạy: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi…ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.” (Mc 12, 20-21)

 

5/Khi tôi tìm kiếm anh em hay tha nhân, tôi sẽ kiếm được ai ? – Tôi sẽ tìm kiếm được Thiên Chúa, vì anh em là hình ảnh Ngài.

 

6/ Làm sao bạn biết được mình là môn đệ của Chúa ? – Là mình có lòng yêu người. Lời Chúa nói: “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng hết trí khôn và yêu người thân cận như chính mình.” (Mc 12, 33)

 

7/ Bà góa nghèo đã bỏ tiền dâng cúng cho Đền thờ là bao nhiêu ? – Bà đã bỏ 2 đồng tiền kẽm. Kinh Thánh nói : “Cũng có một bà góa nghèo đến bỏ vào đó 2 đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma.” (Mc 12, 42)

 

8/ Chúa Giê-su đòi hỏi điều gì về việc làm của tôi ? –Chúa nhìn xem tấm lòng thành, trái tim rộng mở của tôi. Lời Chúa nói: “…bà góa nghèo này đã túng thiếu, lại còn bỏ vào tất cả những gì bà có, tất cả những gì để nuôi thân.” (Mc 12, 44)

9/ Ngày Chúa Quang Lâm hay tận thế sẽ có những điềm gì? –Sẽ có nhiều biến cố xảy ra. Lời Chúa nói : “Trong những ngày ấy, sau cơn gian nan lớn lao, thì mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao tự trời sa xuống, và các quyền lực trên trời bị lay chuyển.” (Mc 13, 24-25)

 

10/ Ngày giờ Chúa quang lâm bạn có biết được không ? – Không, chỉ có Chúa Cha biết. Kinh Thánh nói : “Còn về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay Người Con cũng không biết, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi! (Mc 13, 32)

 

 

Lời hay ý đẹp : 1- Nếu Lời Đức Chúa Trời hướng dẫn lương tâm bạn, thì hãy để lương tâm dẫn đường cho bạn.

(If God’s Word guides your conscience, let your conscience be your guide)

 

2- Khi cầu nguyện, có lòng mà thiếu lời, thì vẫn tốt hơn là có lời mà thiếu lòng.

(In prayer, it’s better to have heart without words than words without heart)

 

3- Đọc Kinh Thánh mà không suy gẫm, giống như ăn mà không nhai. (Tôi Ăn-Nhai và Nuốt Lời Chúa)

(Reading the Bible without reflecting is like eating without chewing)

-----------------------------------------------------

Ca dao Tục ngữ Việt Nam:

            Mạch trong nước chảy ra trong,

            Thế nào đi nữa con dòng cũng hơn.

Tục ngữ có câu :”Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”.

Và ca dao cũng có câu:

            “Con vua thì lại làm vua.

            Con sải ở Chùa lại quyét lá đa”

 

Ptế Định biên soạn

 
<< Start < Prev 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 Next > End >>

Page 142 of 155