mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4978
mod_vvisit_counterHôm Qua9869
mod_vvisit_counterTuần Này66608
mod_vvisit_counterTuần Trước57101
mod_vvisit_counterTháng Này123709
mod_vvisit_counterTháng Trước249539
mod_vvisit_counterTất cả15204167

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao


HOC HOI DE SONG DAO # 115 = NGUOI CONG GIAO SONG DAO PDF Print E-mail

NGƯỜI CÔNG GIÁO PHẢI SỐNG ĐẠO CÁCH NÀO CHO ĐÍCH THỰC ĐỂ MUU PHẦN RỖI CHO MÌNH VÀ GIÚP NGƯỜI KHÁC NHẬN BIẾT CHÚA QUA GƯƠNG SÔNG CHỨNG NHÂN CỦA MÌNH ?

Có Đạo và sống Đạo là hai việc nhìn qua có vẻ giống nhau , nhưng thực rất khác nhau về mọi khía cạnh.
Thật vậy, có Đạo có nghĩa là mình đi theo một tôn giáo nào đang có mặt trên thế giới như Đạo Công Giáo ( Roman Catholicism), Chính Thông Đông Phương ( Eastern Orthodox Churches) Đạo Do Thái ( Judaism) Tin Lành ( Protestants) Đạo Phật ( Buddism), Đạo Ấn Giáo ( Hinduism) Đạo Khổng , Đạo Lão, ( Taoism) Thần Đạo ( Shinto của Nhật bản) Hồi Giáo ( Islam). v..v..
Tin đồ các tôn giáo trên ở khắp nơi trên thế giới.Nhưng đông đảo nhất là tín đồ Kitô Giáo thuộc các Giáo Hội Công Giáo La Mã, Chính Thông Giáo Đông Phương và các nhánh Tin Lành, và Anh Giáo ( Anglican Communion) .Trong các Giáo Hội và giáo phái này , thì tín hữu Công Giáo chiếm đa số với trên một tỉ người đã gia nhập Giáo Hội qua Phép Rửa.
Con số thì đông và cơ sở thì to lớn và đồ xộ với các Thánh đường nguy nga từ giáo đô La mã cho đến các điạ phương nghèo khó như các giáo xứ ở miền quê Việt Nam, nơi giáo dân phần nhiều còn sống khó khăn về mặt kinh tế nhưng cũng xây được các nhà thờ rộng lớn và khang trang với vật liệu mua từ nước ngoài như đá hoa cương, tháp chuông và bàn thờ, đèn nến...
Nếu chỉ nhìn qua những kiến trúc bề ngoài thì người du khách phải trầm trồ thán phục Giáo Hội Việt Nam về sức sống phong phú hơn nhiều nơi trong khắp Giáo Hội hoàn vũ.
Ở nước ngoài như Hoa Kỳ, Canada, và Úc Châu, người Công giáo Viêt Nam cũng xây được những nhà thờ nhà xứ to và đẹp hơn nhiều nhà thờ ở địa phương.
Nhưng đấy chỉ là bề nổi , bề ngoài của việc sống đạo, và vẻ đẹp bề ngoài này không hẳn đã phản ảnh trung thực bề sâu và mặt chìm của lòng mộ đạo sâu sắc, nghĩa là sống Đạo cách đích thực có chiều sâu trước mắt người đời " để cho thiên hạ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em , Đấng ngự trên Trời." Như Chúa Giê su đã dạy các môn đệ và dân chúng xưa kia. ( Mt 5: 16)
Đây chính là trách nhiệm " Phúc âm hóa thế giới " tức rao giảng Tin Mừng Cứu Độ của Chúa Giêsu mà mọi thành phần dân Chúa trong Giáo Hội phải thi hành để mời thêm nhiều người nữa nhận biết và tin yêu Chúa Kitô nhờ gương sống chứng nhân của mình giữa bao người chưa có được niềm tin như mình.
Và đây là điểm chính tôi muốn đề cập trong bài viết này.
Thật vậy, có tên là người Công giáo phải đi đôi hay gắn liền với lòng tin yêu Chúa cách sâu đậm thì mới có giá trị thuyết phục và hy vọng được cứu rỗi như lòng Chúa mong muốn cho hết mọi người chúng ta, vì " Thiên Chúa Đấng cứu độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu rỗi và nhận biết chân lý." ( 1 Tm 2 : 4)
Trong hoàn cảnh thế giới tục hóa ( vulgarism) ngày nay, chủ nghĩa vô thần, vô luân, tôn thờ tiền bạc và ham mê khoái lạc ( hedonism) đang chi phối mạnh mẽ để lôi kéo con người ra khỏi mọi niềm tin tôn giáo, nhất là niêm tin có Thiêm Chúa là Đấng trọn tốt trọn lành, đầy yêu thương và giầu lòng tha thứ. Chính vì Thiên Chúa là Đấng trọn tốt trọn lành nên Người gớm ghét mọi tội lỗi và sự dữ như giết người, dâm ô, trộm cướp, gian ác, thù nghịch, chia rẽ ...Do đó, muốn sống niềm tin cho có chiều sâu thực sự, thì người tín hữu phải quyết tâm xa tránh mọi tội lỗi sự dữ và những lối sống của người đời không có niềm tin, hay có mà không sống niềm tin ấy cách cụ thể. Phải xa tránh tội lỗi và những cách sống thiếu niềm tin của biết bao người khác để nói lên lòng yêu mến Chúa thực sự , tức yêu mến sự thiện, sự tốt lành, sự trong sạch, sự khôn ngoan, sự công chính... là những đặc tính cản bản của Thiên Chúa cực tốt cực lành. Cụ thể, yêu mến Chúa thực sự đòi hỏi mọi người tin có Chúa trước hết phải tuân giữ mọi Điều Răn của Chúa như Chúa Giê su đã dạy:
" Ai yêu mến Thầy , thì sẽ giữ lời Thầy
Cha của Thầy sẽ yêu mến người ấy
Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại trong người ấy." ( Ga 14: 23)
Hay rõ hơn nữa
" Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy
Anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy
Như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy
Và ở lại trong tình thương của Người," ( Ga 15 : 10)
Giữ lời Thầy có nghĩa là thực thi hai điều răn lớn và quan trọng nhất là yêu mến Chúa trên hết mọi sự và yêu thương người khác như chính mình, như Chúa Giê su đã nói với một luật sĩ kia. ( Mc 12: 28-31 ).
Tuân giữ các điều răn của Chúa không phải để làm lợi gì cho Chúa mà vì những lợi ích của chính con người mà thôi.Chúa tuyệt đối không được lợi lộc gì khi ta tuân giữ các giới răn của Người.Chắc chắn như vậy.
Nói khác đi, nếu ai cũng được tự do cướp vợ giật chồng của nhau, tự do chiếm đoạt tài sản của người khác, tự do ăn gian nói dối và tự do giết người và dâm đãng thì thử hỏi thế giới này sẽ đi về đâu ?
Xã hội có luật pháp và người tín hữu Chúa Kitô có các giới luật của Thiên Chúa , vậy mà vẫn còn đầy rẫy những tội lỗi và sự dữ như giết người, oán thù , giết thai nhi, trộm cướp, bóc lột, gian dâm và hiếp dâm , bạo động và chiến tranh...Như vậy, thì thử hỏi : nếu không có luật pháp xã hội và các giới răn của Thiên Chúa thì đời sống con người và xã hội sẽ thê thảm đến mức nào ? Vì thế, tuân giữ luật pháp của xã hội và các giới răn của Chúa chỉ có lợi cho con người chứ không có lợi lộc gì cho Chúa hết.Cho nên, ta phải cảm tạ Chúa vì Người đã ban lề uật cho ta tuân giữ để được hạnh phúc ngay từ đời này, và nhất là đời sau.
Nói cách khác , nếu ai cũng biết tôn trọng mạng sống và danh dự của mình và của người khác, không ai thay vợ đổi chồng vì ham vui bất chính, không ai lường gạt, bóc lột người khác, không ai tham tiền để mở sòng bạc, nhà điếm, trông cây thuộc phiện và cần sa, buôn bán phụ nữ và trẻ em cho kỹ nghệ mãi dâm và ấu dâm ( chid prostitution) rất khốn nạn , không ai gian ác để giết người, giết thai nhi...thì bộ mặt của thế giới này đã không quá tồi tệ và ghê sợ như thực trạng hiện nay.
Vậy, là người Công giáo – tức người tin Chúa Kitô- nếu muốn sống đức tin cách cụ thể và có sức thuyết phục người khác, thì phải tuân giữ các giới răn về mến Chúa, yêu người, yêu sự thiện và công bình, không gian dâm, trộm cắp, không oán thù và làm chứng gian, là những thói hư tật xấu của biết bao người không có niềm tin Thiên Chúa , hay có mà không sống niềm tin ấy cách cân xứng.
Sống giữa những người này, người tin hữu Công giáo phải cố thực hành điều Thánh Phao lô đã khuyên dạy tin hữu Phi-lip-phê xưa như sau:
" ...anh em hãy làm mọi vệc mà đừng kêu ca hay phản kháng. Như thế, anh em sẽ trở nên trong sạch, không ai chê trách được điều gì , và sẽ trở nên những con người vẹn toàn của Thiên Chúa, giữa một thế hệ gian tà, sa đọa. Giữa thế hệ đó, anh em phải chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời." ( Pl 2: 14-15)
Thế gian với quá nhiều gương xấu, quá nhiều quyến rũ về tiền bạc của cải vật chất , danh vọng và mọi thú vui vô luân vô đạo, là một thách đố to lớn cho những ai muốn chọn Chúa làm gia nghiệp để coi khinh , coi thường những lợi lãi và danh lợi chóng qua ở trần gian này.
Với những ai đang ham mê chạy theo những lôi cuốn đó của thế gian, thì Lời Chúa sau đây là một cảnh cáo và thức tỉnh cho họ và cũng cho tất cả những ai có niềm tin Chúa :
" ...Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống ( mất linh hồn) thì nào có lợi gì ? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình.? ( Mt 16: 26; Mc 8: 36-37; Lc 9 : 25)
Thử hỏi : có ai được cả thế giới này làm lợi lãi đâu ? nhưng cho dù có chiếm được tất cả danh vọng và tiền bạc của trần thế này, mà mất mạng sống tức mất linh hồn thì được ích gì ? và lợi lãi kia có thể mua được phần rỗi của linh hồn hay không?
Đó là câu hỏi mà Chúa muốn mỗi người tín hữu chúng ta phải suy nghĩ và hành động cho thích hợp.
Cũng cần nói thêm là , sống trên trần gian này, ai cũng phải lo cho mình và người thân của mình có được đời sống ấm no cho phù hợp với nhân phẩm. Trong mục đích và giới hạn này, Chúa không dạy chúng ta phải nghèo đói, rách rưới và vô gia cư thì mới được chúc phúc và cứu độ. Nghĩa là Chúa không cấm chúng ta đi tìm tiền bạc cho những nhu cầu chính đáng của thân xác và giúp thực thi bác ái với anh chị em kém may mắn vì nghèo túng. Nhưng là người có niềm tin Thiên Chúa và coi trọng phần rỗi của linh hồn mình, chúng ta được khuyến khích " hãy sắm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách , một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời , nơi trộm cắp không bến bảng, mối mọt cũng không đục phá." ( Lc 12: 33) như Chúa Giêsu dạy không hề sai lầm. Nghĩa là tiên vàn ta phải tìm kiếm " Nước Thiên Chúa , còn các thứ kia Người sẽ thêm cho." ( Lc 12: 31) Các thứ kia là cơm ăn, áo mặc, nhà cửa, xe cộ, bảo hiểm sức khỏe...là những thứ cần thiết cho đời sống con người bao lâu còn sống trên trần gian này. Và cầu xin Chúa ban cho những phương tiện sống cần thiết đó là điều chính đáng và đẹp lòng Chúa.
Nhưng điều cần thiết và quan trọng hơn là phải để hết tâm trí vào việc sống đạo cho có chiều sâu thực sự, thể hiện cụ thể qua việc siêng năng cầu nguyện để nâng lòng trí lên với Chúa là cội nguồn của mọi vinh phúc và giầu sang vĩnh cửu. Tiếp đến , phải siêng năng lãnh nhận các bí tích Thánh Thể và Hòa giải tức là năng tham dự Thánh lễ để tâm hồn được nuôi dưỡng bằng lời Chúa và Mình Máu Chúa Kitô, là suối nguồn thông ban ơn cứu độ của Chúa cho ta qua Giáo Hội, là Thân Thể Nhiệm mầu của Chúa Kitô trong trần gian.
Sau nữa, cũng cần thiết phải luôn chạy đến với Chúa qua bí tích Hòa giải để được tha thứ mọi tội lỗi vì yếu đuối con người , trừ tội phạm đến Chúa Thánh Thần, tức tội hoàn toàn chối bỏ Thiên Chúa và tình thương của Người.( Mc 3: 29)
Thêm vào đó, phải hiệp thông trọn vẹn với Giáo Hội thể hiện qua việc tuân thủ mọi giáo lý cúa Giáo Hội về hai lãnh vực rất quan trọng là tín lý và luân lý. Tín lý như tin có một Thiên Chúa với Ba Ngôi Vị, tin Chúa Ngôi Hai có hai bản tính là Thiên Chúa và là Con Người thật..Luân lý như cấm phá thai, cấm thụ thai nhân tạo, và không được ly dị, không được mê tín dị đoan cờ bạc và mãi dâm...
Nếu không cầu nguyện và siêng năng lãnh nhận các lợi ích thiêng liêng lớn lao qua các Bí Tích Thánh Thể và Hòa giải và thi hành giáo lý của Giáo Hội, thì đời sống đức tin sẽ không thể tăng trưởng được. Và từ đó, cũng không giúp gia tăng lòng yêu mến Chúa và khao khát những sự trên trời mà hậu quả là chỉ còn mù quáng chậy theo những quyến rũ của trần gian với đam mê tiền của và mọi thú vui vô luân vô đạo, là bộ mặt thật của "văn hóa sự chết" đang chi phối biết bao triệu con người ở khắp nơi trên thế giới tục hóa, phi luân và phi nhân hiện nay.
Tóm lại, là người tín hữu Chúa Kitô trong Giáo Hội Công Giáo, tất cả đều được mong đợi sống đức tin, đức cậy và đức mến cách thực sự có chiều sâu để nói lên quyết tâm chọn Chúa làm gia nghiệp , là ưu tiên nhất cho cuộc sống trên đời này để chống lại mọi quyến rũ về tiền bạc, danh lợi và vui thú bất chính của trần gian hầu được cứu độ, được sống hạnh phúc vĩnh cửu và được " thông phần bản tính Thiên Chúa , sau khi đã thoát khỏi cảnh hư đốn do dục vọng gây ra trong trần gian này." Như Thánh Phêrô đã khuyên dạy. ( 2 Pr 1 : 4).
Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn.

 
HOC HOI DE SONG DAO # 114 = THAM DU THANH LE PDF Print E-mail

[HocHoiKinhThanh] Tham dự Thánh lễ sốt sắng
Anthony Quang Dinh
Feb 10 at 11:52 PM

THÁNH LỄ KHÔNG CHỈ LÀ MỘT BỈÊU TƯỢNG MÀ CÒN HƠN THẾ
ĐỨC THÁNH CHA KHẲNG ĐỊNH
Theo Elise Harris
Vatican City, ngày 10-02-2014/12:45pm (EWTN News/CN A)

Đức Thánh Cha đã suy nịêm về ý nghĩa nghi thức phụng vụ, làm nổi bật sự tham gia thật sự hịên dịên của Đức Giêsu, và khuyên nhủ tất cả tíên sâu vào mầu nhịêm Thánh lễ.

"Mỗi khi chúng ta tham dự Thành lễ, chúng ta không hòan thành sự tái hịên bữa "Tịêc Ly"(Last Supper): không, đó không là một sự tái hịên. Đìều ấycó cái gì khác: tự nó chính là Bữa Tịêc Ly," Đức Thánh Cha giãi nghĩa trong bài húân từ ngày 10 thántg 02.

Nói với những người có mặt trong nhà khách Thánh Martha. Vatican, Đức Thánh Cha tập trung những suy nịêm về "Thiên Chúa làm người" > "Chúa xúât hịên rõ ràng" kể trong bài đọc thứ nhất, trích trong sách các Vua quỷên thứ I, trong đó kể Salomon con vua Davit, Tân vương, đặt hòm bia giao ước vào đền thờ, có sự hịên dịên của Chúa bằng hình thức một đám mây dầy đặc.

Lịêt kê nhìêu cách Chúa đối thọai với dân người, Đức Thánh Cha múôn cho mọi người để ý rằng Chúa xúât hịên rõ ràng bằng nhìêu hình thức "khác nhau" và nói bằng nhìêu cách khác hơn những tiên tri hay Kinh thánh bởi vì "đó là một sự hịên dịên khác, gần gũi hơn, không qua trung gian, kề cận. Chính là sự hịên dịên của Chúa."

Tíêp đến, DTC đã quan sát đìêu này tương tự như vấn đề xẩy ra trong Thánh Lễ, nhấn mạnh rằng đây không phải là một "hành động xã hội" hay là tập trung cầu nguỵên, mà sự hịên dịên của Đức Chúa là thật sự, rõ ràng, chân thật."

Mỗi khi chúng ta cử hành Thánh Lễ, chúng ta không làm tròn sự "tái hịên của bữa Tịêc ly," Đức Thánh Cha ghi nhận và giải thíach rằng "Đó chính là bữa Tịêc Ly," và phải sống cách thật sự lần nữa sự "Thương Khó" và sự chết để cứu chụôc của Chúa."

"Chính Đức Chúa hịên dịên rõ ràng " Đức Chúa đã có mặt ở trên bàn thờ để híên tế dâng lên Đức Chúa Cha để cứu rỗi linh hồn trên thế gian."

Gợi lại trong tâm trí rằng có một số người nói họ đang đi để "nghe Thánh Lễ" Đức Thánh Cha đã làm cho người ta để ý " Thánh Lễ không phải để "nghe" nhưng "chính là được tham dự vào" và "đó là sự tham dự vào vịêc "Thiên Chúa làm người" này, trong mầu nhịêm sự hịên dịên của Chúa ở giữa chúng ta."

Những sự trình dĩên, người nói, là những vấn đề tương tự như những cảnh ngày sinh nhật, hay là sự cầu nguỵên 14 Đàng Thánh Giá, nhưng Thánh Lễ là sự tưởng nịêm thực sự" trong ấy "Thiên Chúa lại gần và ở với ta, và ta tham dự vào mầu nhịêm Chụôc tội.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã than rằng : thường có nhìêu người vén tay áo xem đồng hồ trong thời gian Thánh Lễ, "đếm từng phút" cho đến khi xong lễ, làm nổi bật đìêu này "không phải là một thái độ mà phụng vụ đòi hỏi ta."

"Nghi thức phụng vụ thực sự là con đường đi vào mầu nhịêm về Thiên Chúa, cho phép chính chúng ta được mang bản thân minh' đến sự mầu nhịêm và được ở trong sự mầu nhịêm," người khẳng định với những người có mặt "Tôi cam đoan rằng tất cả mọi người đã đến đây để vào trong sự mầu nghịêm."

"Tuy nhiên Đức Thánh Cha ghi chú, "Có một số người có thể nói: 'A! Tôi phải đi dự Thánh Lễ ở nhà ngỵên Thánh Marta, bởi vì đẻ đi tham quan du lịch Roma, mỗi bủôi sáng có cơ hội víêng thăm Đức giáo hòang ở nhà nguỵên Thánh Martha, nơi những người đi du lịch ngừng chân, có phải không?"

Tất cả mọi người ở đây, chúng ta tập họp ở đây để đi vào mầu nhịêm : đây là phụng vụ. Thời gian là của Chúa, không gian là của Chúa, chính đám mây của Chúa bao bọc tất cả chúng ta," Đức Thánh Cha nhấn mạnh,

Người nhớ lại ngày còn bé sự chủân bị của Người Rước Mình Thánh Chúa, Đức Thánh Cha nhận xét rằng, khi lớp của Người thực tập rước bánh thánh chưa truỳên phép, người ta bảo rằng "những cái này tính bằng không nhá" bởi vì còn phải được truỳên phép."

Vì vậy,"để cử hành nghi thức phụng vụ là phải có sự lợi ích để đi vào trong mầu nhịêm của Chúa." Và tự phó thác chính minh' cho mầu nhịêm này, người nói.

Kết thúc húân từ của người, Đức thánh Cha khuyên mọi người hịên dịên hãy xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta "nhận thức được sự linh thiêng này" và "để cầu nguỵên tại nhà, trong gia đình, cầu nguỵên ở nhà thờ,, lần hạt (chũôi) Môi khôi, đẻ cầu nguỵên khá nhìêu lời cầu nguỵên tốt đẹp," là một vấn đề, nhưng sự Tán dương, chúc tụng Mình Thánh Chúa có cái gì đo khác bịêt."

Trong khi chúc tụng, tán dương chúng ta đi vào sự mầu nhịêm của Chúa, vào trong cái đường ấy chúng ta không thể nào chế ngự được chỉ có Chúa là Đấng duy nhất, vinh quang, quỳên năng...Chúa là tất cả mọi sự," Đức Thánh Cha dĩên ta.

Chúng ta hãy cầu xin ơn này; xin Chúa dậy chúng ta đi vào trong màu nhịêm của Chúa."

QQ. gõ bài xong 02102014/09:40pm
__._,_.___

 
HOC HOI DE SONG DAO # 113 = GIAO HO CAN NGHEO PDF Print E-mail

TẠI SAO GIÁO HỘI CẦN PHẢI NGHÈO ĐỂ RAO GIẢNG TIN MỪNG ?
Đức Thánh Cha Phanxicô, trong một diễn từ mới đây, đã thẳng thắn nói rõ là thế giới hiện nay đang sống với thảm trạng " tôn thờ tiên bạc ( cult of money ) và dửng dưng với bao triệu người nghèo đói ở khắp nơi trên thế giới, đặc biệt là ở các quốc gia Phi Châu.
Không nói gì đến các nước vốn nghèo sẵn ở Á và Phi Châu, ngay ở Hoa Kỳ là nước được coi là giầu có nhất nhì thế giới mà cũng có biết bao người vô gia cư ( homeless) nghèo đói sống vất vưởng trên hè phố ở các đô thị lớn như Los Angeles, Houston, Chicago, Nữu Ước. Họ nghèo đến nỗi không có nhà ở và hàng ngày phải xin ăn ở các cơ sở từ thiện, trong khi những người triệu phú , tỉ phú không hề quan tâm đến họ và chính quyền liên bang cũng như tiểu bang , cho đến nay, vẫn không có biện pháp tích cực nào để giúp những người nghèo vô gia cự này.Nhưng mỉa mai và nghịch lý là chánh quyền Mỹ cứ thi nhau đem tiền ra giúp các nước như Irak. Afghanistan, Pakistan, Ai Cập, Syria...vì quyền lợi chiến lược của Mỹ, mặc dù dân các nước trên vẫn chống Mỹ và muốn đuổi quân đội Mỹ ra khỏi đất nước họ ! ( Irak và Afghanistan)
Đức Thánh Cha phê phán thế giới "tôn thờ tiền bạc"vì người thấy rõ sự chênh lệch
quá to lơn giữa người quyền thế giầu sang và người nghèo cô thân cô thế ở khắp nơi trên thế giới tục hóa này.Nên khi lên ngôi Giáo Hoàng ngày 13 tháng 3 năm qua (2013), ngài đã chọn danh hiệu "Phanxicô" cho triều đại Giáo Hoàng ( Pontificate) của mình để nói lên ước muốn sống tình thần nghèo khó của Thánh Phan xicô khó khăn Thành Assisi và nhất là tình thần và đời sống khó nghèo thực sự của Chúa Giêsu Kitô, " Đấng vốn giầu sang phú quí nhưng đã tự ý trở nên khó nghèo vì anh em để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giầu có." ( 2 Cor 8:9)
Như thế, gương khó nghèo của Chúa Kitô mà Đức Thánh Cha muốn thực hành phải là gương sáng cho mọi thành phần dân Chúa trong Giáo Hôi noi theo, đặc biệt là hàng giáo sĩ và tu sĩ là những người có sứ mạng và trách nhiệm rao giảng và sống Tin Mừng Cứu Độ của Chúa Kitô để nên nhân chứng cho Chúa , "Đấng đã đến không phải để được người ta phục vụ nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn người." ( Mt 20: 28).
Đặc biệt trong thư gửi cho các Tân Hồng Y ngày 13 tháng 1 vừa qua ( 2014), Đức Thánh Cha Phanxicô đã nhấn mạnh như sau :
" cái mũ đỏ không có ý nghĩa là được thăng thưởng( promotion) một danh dự hay hào nhoáng bề ngoài( decoration) mà chỉ đơn thuần là một hình thức phục vụ đòi hỏi mở rộng tầm nhìn và con tim...do đó xin quí chu huynh nhận sự bổ nhiệm mới này với lòng khiêm cung, giản dị và vui mừng, nhưng vui mừng không theo cách người đời hay bất cách mừng vui nào xa lạ với tinh thần của Phúc Âm về sự khắc khổ ( austerity) tiết độ ( sobriety) và khó nghèo ( poverty)".
Tai sao phải sống khó nghèo ?
Khó nghèo ở đây không có nghĩa là phải đói khát rách rưới, vô gia cư,lang thang đầu đường xó chợ thì mới được chúc phúc. Ngược lại, phải lo cho mình và cho người mình có trách nhiệm coi sóc được có phương tiện sống cần thiết tối thiểu như nhà ở, cơm ăn áo mặc, phương tiện di chuyển như xe cộ, vì ở Bắc Mỹ và các quốc gia Âu châu , Úc châu thì linh mục phải có xe hơi thì mới làm mục vụ được, vì không thể đi bộ đến thăm bệnh nhân ở tư gia hay ở bệnh viện.Nghĩa là không "lý tưởng thiếu thực tế" để chỉ chú trọng đến đời sống tinh thần mà coi nhẹ hay sao nhãng đời sống vật chất đúng mức cho phù hợp với nhân phẩm.
Nhưng điều quan trọng nhất là phải thực sự sống tinh thần nghèo khó mà Chúa Kitô đã dạy các môn đệ và dân chúng xưa là " Phúc cho ai có tinh thần (tâm hồn) nghèo khó vì Nước Trời là của họ. ( Mt 5:3; Lc 6 : 20)
Sự nghèo khó mà Chúa muốn dạy ở đây không có nghĩa là phải đói khát , rách rưới về phần xác như đã nói ở trên mà chỉ có nghĩa là không được ham mê tiền bạc và của cải vật chất, tiện nghi sa hoa, danh vọng trần thế đến độ làm nô lệ cho chúng để không chú trọng vào việc mở mang Nước Thiên Chúa trong tâm hồn của chính mình và nơi người khác; cụ thể là các giáo dân được trao phó cho mình phục vụ và săn sóc về mặt thiêng liêng.
Sự thành công của sứ mệnh rao giảng Tin Mừng không căn cứ ở những giáo đường, nhà xứ , Tòa Giám mục được xây cất sang trọng , lộng lẫy để khoe khoang với du khách mà cốt yếu ở chỗ xây dựng được đức tin và lòng yêu mến Chúa vững chắc trong tâm hồn của mọi giáo dân để giúp họ sống đạo có chiều xâu thực sự, chứ không phô trương bề ngoài với số con số đông tân tòng được rửa tội, đi lễ, đi rước ầm ỹ ngoài đường phố trong khi rất nhiều người vẫn sống thiếu bác ái và công bình với nhau và với người khác.
Mặt khác, người tông đồ lớn nhỏ - nam cũng như nữ- mà ham mê tiền của để đôn đáo chạy đi khắp đó đây, đi ra nước ngoài nhiều hơn là đi thăm con chiên bổn đạo chỉ vì mục đích kiếm tiền cho những nhu cầu bất tận, thì sẽ không bao giờ có thể sống và thực hành tinh thần khó nghèo của Chúa Kitô, Đấng đã sống lang thang như người vô gia cư đến nỗi có thể nói được về mình là " con trồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu." ( Mt 8: 20)
Thử hỏi Chúa có đóng kich " khó nghèo" từ khi sinh ra trong hang bò lừa cho đến khi chết trần trụi trên thập giá hay không ? Ai dám nói là có ? Nếu vậy, thì Chúa quả thực đã sống khó nghèo trong suốt cuộc đời tại thế để nêu gương nghèo khó trong tâm hồn và trong cuộc sống cho mọi người chúng ta. Nghĩa là các tông đồ của Chúa nói riêng và toàn thể dân Chúa nói chung phải thi hành lời Chúa để đi tìm và " tích trữ cho mình những kho tàng ở trên trời nơi mối mọt không làm hư nát, nơi trộm cắp không đào ngạch và lấy đi được." ( Mt 6: 20)
Nếu chỉ chú trọng đi tìm tiền của và xây dựng nhà cửa cho sang trọng và không xa tránh những cám dỗ về tiền bạc và quan tâm đúng mức đến người nghèo khổ , thì chắc chắn sẽ không thể rao giảng Tin Mừng cách hữu hiệu được.Và cũng không thể làm nhân chứng cho Chúa Kitô về tinh thần nghèo khó của Phúc Âm mà Chúa đã nêu gương sáng từ khi Người sinh ra cho đến khi chết đi hoàn toàn trong khó nghèo và đau khổ để cho chúng ta được cứu rỗi và trở nên phú quí sang giầu trên Nước Trời mai sau.
Nói rõ hơn, giảng tinh thần khó nghèo của Chúa cho người khác, mà chính mình lại sống phản chứng bằng cách chạy theo tiền của, dùng những phương tiện di chuyển sang trọng như đi các xe đắt tiền loại Lexus, BMW, Mercedes... đeo đồng hồ longines, Omega ...làm thân với người giầu, không nhận dâng lễ cho người nghèo có ít tiền xin lễ, mà chỉ nhận lễ có bổng lễ ( stipends) cao.. thì chắc chắn sẽ không thuyết phục được ai tin và sống điều mình rao giảng cho họ, chỉ vì chính mình không sống điều mình rao giảng. Dĩ nhiên đây không phải là cách sống của tất cả mọi linh mục, giám mục nhưng dù chỉ có một thiểu số nhỏ cũng đủ gây tai tiếng cho tập thể nói chung vì " con sâu làm rầu nồi canh" như tục ngữ Việt Nam đã nói.
Tóm lại, Giáo Hội của Chúa phải thực sự nghèo khó theo gương Đấng sáng lập là Chúa Giê su-Kitô, Người đã thực sự sống và chết cách nghèo khó để dạy mọi người chúng ta coi khinh , coi thường sự sang giầu chóng qua ở đời này để đi tìm sự giầu sang đích thực là chính Thiên Chúa là cội nguồn của mọi vinh phúc giầu sang vĩnh cửu mà tiền bạc, của cải ở đời này không thể mua hay đổi chác được.
Chỉ có nghèo khó thực sự trong tâm hồn, thì Giáo Hội mới có thể để lách mình ra khỏi mãnh lực của đồng tiền, và của cải vật chất, để chú tâm vào việc thi hành sứ mệnh của mình là rao giảng Tin Mừng cứu độ của Chúa Kitô và chân lý của sự giầu sang đích thực là chính Thiên Chúa , Đấng đã chuẩn bị sẵn cho chúng ta hạnh phúc mà " mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe , lòng người chẳng hề nghĩ tới, đó là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người. ( 1 Cr 2 : 9
Nghĩa là phải yêu mến Chúa hơn yêu mến tiền của và mọi sự sang trọng phú quí của trần này , thì mới có thể rao giảng Tin Mừng Cứu Độ cách hữu hiệu cho người khác.Nước Thiên Chúa mà Giáo Hội có sứ mệnh mở mang trên trần thế này không phục vụ cho nhu cầu tìm kiếm tiền bạc , danh vọng và của cải vật chất hư hèn mà cho mục đích kiếm tìm hạnh phúc và bình an vinh cửu trên Nước Trời. Và đó là lý do tại sao Chúa Giêsu đã nói với anh thanh niên giầu có kia là " hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo , anh sẽ được một kho tàng trên trời , rồi hãy đến mà theo tôi." ( Mc 10: 21)
Lời Chúa trên đây phải là đèn soi cho mọi người tín hữu trong Giáo Hội bước đi qua bóng tối của tiền bạc và của cải vật chất, là những quyến rũ đã và đang mê hoặc con người ở khắp nơi, khiến họ say mê đi tìm kiếm và tôn thờ thay vì tìm kiếm và tôn thờ một mình Thiên Chúa là cội nguồn của mọi phú quý giầu sang đích thực mà thôi. Chúa nói: " ai có tai nghe thì nghe" ( Mt 13:43; Mc 4: 23; Lc 8:8)
Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

 
HOC HOI DE SONG DAO # 112 = NGUA TRONG KINH THANH PDF Print E-mail

Ngựa trong Kinh Thánh
Wed, 08/01/2014 - 16:25
Tác giả:
Trầm Thiên Thu

Ngựa trong Kinh Thánh

Con Rắn vô cùng nham hiểm, nhưng nó không làm được gì con cái của Thiên Chúa. Nó đã từng cám dỗ Bà Eva bất tuân lệnh Chúa mà ăn trái cấm (St 3:4) và còn rình cắn gót chân người đàn bà vì Thiên Chúa đặt mối thù giữ nó và người đàn bà này (St 3:15). Nhưng rồi nó chẳng làm được trò trống gì ráo trọi!

Năm Quý Tỵ đã qua, tức là con Rắn đã phải trườn bò đi nhanh vì không làm được gì. NămGiáp Ngọ đến, tức là con Ngựa đang phi nước kiệu tới, càng lúc càng gần...

Ca dao, tục ngữ và thành ngữ nói nhiều về Ngựa. Người ta dùng Ngựa để ví von nhiều thứ. Về sự thẳng thắn: "Thẳng như ruột Ngựa"; về tình đoàn kết: "Một con Ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ"; về sự nhanh nhẹn: "Nhanh như Ngựa vía"; về sự bất lương: "Đầu Trâu, mặt Ngựa"; về sự phú quý: "Lên Voi, xuống Ngựa"; về sự không trung thành: "Thay Ngựa, đổi chủ"; về sự tham lam: "Được đầu Voi, đòi đầu Ngựa"; về sự may rủi: "Tái ông mất Ngựa"; về sự bền chí: "Muốn đi xa phải giữ sức Ngựa" (ngạn ngữ Pháp); về sự lãnh đạo: "Cầm cương, nảy mực"; về sự cẩn trọng: "Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy" (một lời nói ra, bốn Ngựa đuổi không kịp)...

Người ta cũng "rút" được kinh nghiệm này: "Ở đời có ba cái dại: Một là đứng trước con ngựa, hai là đứng sau con bò, ba là đứng bên cạnh đàn bà". Có thật vậy không? Phàm điều gì cũng vậy, có phần đúng và phần không đúng, tùy trường hợp.

Còn Kinh thánh nói gì về con Ngựa? Ngựa tốt hay xấu? Kinh thánh có nhiều chuyện về Ngựa, nhiều lần đề cập con Ngựa, chỉ riêng Chúa Giêsu lại không hề nhắc tới con Ngựa lần nào.

Sách Sáng Thế nói: "Người ta đưa các đàn vật của họ đến cho ông Giuse, và ông đã cho họ bánh, đổi lấy ngựa, lấy đàn chiên dê, đàn bò và lấy lừa. Năm đó, ông cung cấp bánh cho họ, đổi lấy tất cả những đàn vật của họ" (St 47:17).

Sách Xuất Hành cho biết: "Nếu ngươi không chịu thả cho chúng đi, mà cứ cầm giữ lại, thì này tay của Đức Chúa sẽ giáng ôn dịch rất nặng xuống trên súc vật của ngươi ở ngoài đồng, trên ngựa, lừa, lạc đà, bò bê và chiên cừu" (Xh 9:2-3).

Sách Đệ Nhị Luật kể lại: "Người cho nó phóng ngựa trên các vùng đất cao trong xứ, nó được ăn hoa màu đồng ruộng; Người cho nó nếm mật ong chảy ra từ hốc đá, nếm dầu từ tảng đá hoa cương" (Đnl 32:13).

Sách Giô-suê tường thuật: "Chúng ra đi, chúng và tất cả các binh sĩ của chúng, một đám dân đông đảo, nhiều như cát ngoài bãi biển, cùng với vô số ngựa xe" (Gs 11:4).

Về chiến thắng ở Mê-rôm, chính Thiên Chúa đã phán với ông Giô-suê: "Đừng sợ chúng, vì ngày mai cũng vào giờ này, Ta sẽ nộp thây của tất cả bọn chúng cho Ít-ra-en; ngươi sẽ chặt nhượng chân ngựa và phóng hoả đốt chiến xa của chúng" (Gs 11:6). Và Kinh thánh cho biết: "Ông Giô-suê xử với quân thù như Đức Chúa đã phán với ông: Ông đã chặt nhượng chân ngựa và phóng hoả đốt chiến xa" (Gs 11:9).

Sách Thủ Lãnh nói: "Vó ngựa vang rền trên mặt đất, đoàn thiên lý mã phi nhanh, phi thật nhanh" (Tl 5:22).

Khi dân xin một ông vua, Sa-mu-en nói: "Đây là quyền hành của nhà vua sẽ cai trị anh em. Các con trai anh em, ông sẽ bắt mà cắt đặt vào việc trông coi xe và ngựa của ông, và chúng sẽ chạy đàng trước xe của ông" (1 Sm 8:11).

Sách Sa-mu-en cho biết: "Vua Đa-vít bắt được của vua ấy một ngàn bảy trăm kỵ binh và hai mươi ngàn bộ binh; và vua Đa-vít đã cắt gân chân tất cả những con ngựa kéo xe, chỉ chừa lại một trăm" (2 Sm 8:4).

Sách Sa-mu-en tường thuật: "Áp-sa-lôm đóng cho mình một cỗ xe, với những con ngựa và năm mươi người hộ tống" (2 Sm 15:1). Áp-sa-lôm đã thưa với vua: "Xin cho phép con đi Khép-rôn để con giữ trọn lời đã khấn hứa với Đức Chúa, vì khi còn ở Gơ-sua miền A-ram, tôi tớ ngài đã có lời khấn hứa rằng: Nếu quả thực Đức Chúa cho con trở về Giêrusalem, thì con sẽ thờ phượng Đức Chúa" (2 Sm 15:7-8). Vua chúc y đi bình an. Y lên đường đi Khép-rôn nhưng đã tạo phản và lên ngôi tại Khép-rôn (2 Sm 15:10).

Hoàng tử A-đô-ni-gia, con của bà Khác-ghít, tự xưng vương mà rằng: "Ta sẽ làm vua!". Chàng sắm xe, ngựa, và kiếm được năm mươi người chạy đàng trước mình (1 V 1:5).

Sách các Vua cho biết: "Vua Sa-lô-môn có bốn ngàn ngăn chuồng cho ngựa kéo và mười hai ngàn con ngựa cưỡi" (1 V 5:6). Hoặc nhắc tới Ngựa theo cách khác: "Tất cả các thành làm kho dự trữ mà vua Sa-lô-môn sẵn có, các thành giữ xe trận, các thành nuôi ngựa và tất cả những gì vua Sa-lô-môn muốn xây cất ở Giêrusalem, ở Li-băng và trong toàn lãnh thổ thuộc quyền vua" (1 V 9:19).

Nói về xa mã của Vua Sa-lô-môn, sách các Vua cho biết: "Mỗi vị đều mang lễ vật: đồ bạc, đồ vàng, y phục, vũ khí, hương liệu, ngựa và lừa. Cứ thế từ năm này qua năm khác.26 Vua Sa-lô-môn tập trung xe và ngựa, xe có một ngàn bốn trăm cỗ, và ngựa có mười hai ngàn con. Vua để chúng ở các thành có xe, bên cạnh vua tại Giêrusalem" (1 V 10:25-26).

Và cũng nói tới giá mua Ngựa: "Ngựa của vua Sa-lô-môn được nhập từ Ai-cập và Cơ-vê. Các thương gia của vua đến tận Cơ-vê mua ngựa theo đúng giá. Một chiếc xe bán ra từ Ai-cập là sáu trăm se-ken bạc, và một con ngựa là một trăm năm mươi. Đối với tất cả các vua Khết và các vua A-ram, nhờ các thương gia làm trung gian mua vào, thì cũng thế" (1 V 10:28-29).

Sách Công Vụ cho biết: "Phải có sẵn ngựa cho ông Phaolô, để đưa ông ấy an toàn đến với tổng trấn Phê-lích" (Cv 23:24). Còn Thánh Gia-cô-bê dùng hình ảnh con Ngựa để nói về con người: "Nếu ta tra hàm thiếc vào miệng ngựa để bắt chúng vâng lời, thì ta điều khiển được toàn thân chúng. Nói về ngựa để nói về con người: "Anh em cũng hãy nhìn xem tàu bè: dù nó có to lớn, và có bị cuồng phong đẩy mạnh thế nào đi nữa, thì cũng chỉ cần một bánh lái rất nhỏ để điều khiển theo ý của người lái.5 Cái lưỡi cũng vậy: nó là một bộ phận nhỏ bé của thân thể, mà lại huênh hoang làm được những chuyện to lớn. Cứ xem tia lửa nhỏ bé dường nào, mà làm bốc cháy đám rừng to lớn biết bao!" (Gc 3:3-5).

Sách Khải Huyền nhắc tới Ngựa nhiều nhất trong các sách trọn bộ Kinh thánh:

1. "Tôi thấy một con ngựa trắng, và người cỡi ngựa mang cung. Người ấy được tặng một triều thiên và ra đi như người thắng trận, để chiến thắng" (Kh 6:2).

2. "Một con ngựa khác đi ra, đỏ như lửa, người cỡi ngựa nhận được quyền cất hoà bình khỏi mặt đất, để cho người ta giết nhau; người ấy được ban một thanh gươm lớn. Khi Con Chiên mở ấn thứ ba, thì tôi nghe Con Vật thứ ba hô: 'Hãy đến!'. Tôi thấy: kìa một con ngựa ô, và người cỡi ngựa cầm cân trong tay" (Kh 6:4-5).

3. "Tôi thấy một con ngựa xanh nhạt, và người cỡi ngựa mang tên là Tử thần, có Âm phủ theo sau" (Kh 6:8).

4. "Hình dạng châu chấu giống như ngựa sẵn sàng vào trận; trên đầu chúng có cái gì như thể triều thiên bằng vàng, còn mặt chúng thì như mặt người" (Kh 9:7).

5. "Ngực chúng khác nào áo giáp sắt, và tiếng cánh chúng đập, như tiếng xe nhiều ngựa kéo đang xông vào trận" (Kh 9:9).

6. "Trong thị kiến, tôi thấy ngựa và người cỡi ngựa như thế này: chúng mặc áo giáp màu lửa, màu huỳnh ngọc và diêm sinh; đầu ngựa như đầu sư tử, và mõm chúng phun ra lửa, khói và diêm sinh. Một phần ba loài người bị ba tai ương ấy giết, tức là lửa, khói và diêm sinh từ mõm ngựa phun ra. Quả thế, quyền phép của ngựa thì ở mõm và ở đuôi chúng, vì đuôi chúng như rắn, có đầu, và chúng dùng đầu ấy mà làm hại" (Kh 9:17-19).

7. "Người ta đạp nho trong bồn đặt ở ngoài thành, máu tự bồn trào ra ngập đến hàm thiếc ngựa và lan đến một ngàn sáu trăm dặm" (Kh 14:20).

8. "Hàng hoá đó là: vàng, bạc, đá quý, ngọc trai; vải gai mịn, vải đỏ tía, tơ lụa, vải đỏ thẫm; gỗ trầm, đồ bằng ngà, đồ bằng gỗ quý, bằng đồng, bằng sắt, bằng cẩm thạch; quế, sa nhân, hương thơm, mộc dược, nhũ hương; rượu, dầu, tinh bột, lúa mì, súc vật, chiên cừu, ngựa, xe, thân xác, và cả linh hồn người ta nữa" (Kh 18:12-13).

9. "Tôi thấy trời rộng mở: kìa một con ngựa trắng, và người cỡi ngựa mang tên là Trung thành và Chân thật, Người theo công lý mà xét xử và giao chiến" (Kh 19:11).

10. "Các đạo quân thiên quốc đi theo Người, họ cỡi ngựa trắng, mặc áo vải gai mịn trắng tinh" (Kh 19:14).

11. "Tôi lại thấy Con Thú và vua chúa trên mặt đất, cùng với các đạo quân của chúng, tụ tập lại để giao chiến với Đấng cỡi ngựa và đạo quân của Người" (Kh 19:19).

12. "Những người còn lại bị thanh gươm phóng ra từ miệng Đấng cỡi ngựa giết chết, và mọi loài chim được ăn no thịt của chúng" (Kh 19:21).

Nói về Ngựa trong Kinh thánh, có lẽ đặc biệt nhất là "cú ngã ngựa chí mạng và nhớ đời" của Thánh Phaolô, nhờ cú ngã ngựa đó mà ông "nên người". Khi ông hăng hái và hung hãn phi ngựa đi khắp nơi lùng bắt những người "cả gan" dám tin theo Chúa Giêsu, ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông: "Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta?" (Cv 9:4).

Thánh Phaolô kể lại: "Tất cả chúng tôi đều ngã nhào xuống đất, và tôi nghe có tiếng nói với tôi bằng tiếng Híp-ri: "Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta? Đá lại mũi nhọn thì khốn cho ngươi!" (Cv 26:14).

Thật may phước cho ông, vì ông được Thiên Chúa bảo vào thành và được ông Kha-na-ni-a đặt tay và nói: "Anh Sa-un, Chúa đã sai tôi đến đây, Người là Đức Giêsu, Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh tới đây. Người sai tôi đến để anh lại thấy được và để anh được đầy Thánh Thần" (Cv 9:17).

Từ đó, một Sao-lê bạo ngược đã biến thành một Phaolô nhân chứng nhiệt thành của Đức Kitô. Và mỗi khi có thể, Thánh Phaolô vẫn vui vẻ hay nhắc lại "kỷ niệm" cũ: "Tôi ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với tôi: Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta?" (Cv 22:1).

Lạy Thiên Chúa, xin biến đổi chúng con thành những "ngựa chiến" của Ngài, để chúng con luôn phi nước đại khi làm chứng về Ngài trên đường lữ hành trần gian, và cuối cùng sẽ phi thẳng về gặp Ngài nơi Thiên Quốc. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Xuân Giáp Ngọ – 2014

 
HOC HOI DE SONG DAO # 111 = NHUNG TIENG KEU LA PDF Print E-mail

Niem Vui Phuc Am - Nhung Tieng Keu La
tinh cao
Jan 24 at 10:19 AM

Tông Huấn

NIỀM VUI PHÚC ÂM - GAUDIUM EVANGELII

của Đức Thánh Cha Phanxicô ban hành ngày 24/11/2013

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, phân tích, tuyển hợp và chuyển dịch

http://www.vatican.va/holy_father/francesco/apost_exhortations/documents/papa-francesco_esortazione-ap_20131124_evangelii-gaudium_en.html.

Phụ Đề

Chia Sẻ Kiểm Nghiệm 2 - Những Tiếng Kêu La

"Quý vị hiện thực hóa nhiệm vụ nghe thấy tiếng kêu la của người nghèo khổ đó là tỏ ra sâu xa cảm kích trước khổ đau của người khác".

Gợi ý đầu:

1- Về ý nghĩa của câu đề tài
- Câu này nghe có vẻ như bình thường và đơn giản, chẳng có gì là đặc biệt, sâu xa và quan trọng cho lắm, thế mà lại liên quan đến phần rỗ đời đời của Kitô hữu chúng ta đó.
- Câu này có 2 phần rõ ràng: phần đầu là thái độ "nghe thấy tiếng kêu la của người nghèo khổ", và phần sau là phản ứng "sâu xa cảm kích trước khổ đau của người khác".
- "Tiếng kêu la của người nghèo khổ" có thể là hình ảnh trên TV về cảnh những trẻ em Phi Châu được trông thấy toàn thân chỉ là một bộ xương, hay là một mẫu tin tức về những người homeless bị chết lạnh, hoặc một lời nhắc khéo của ai đó về người nghèo khi thấy chúng ta tiêu xài có vẻ xa xỉ hoang phí v.v. Chúng ta có "nghe thấy" hay chăng? Nếu có thì phải tiến đến chỗ:
- "Sâu xa cảm kích trước khổ đau của người khác", bằng không, cho dù chúng ta có "nghe thấy" mà như không nghe, mà chỉ "nghe thấy" cái nhu cầu cá nhân của mình, chỉ "nghe theo" cái đòi hỏi thái quá và vị kỷ của mình, như trường hợp của người phú hộ trong Phúc Âm Thánh Luca 16:19-31).

2- Về tác hiệu của câu đề tài
- Bài Phúc Âm về Lazarô và người phú hộ cho thấy người phú hộ quả thực có "nghe thấy tiếng kêu la" của Lazarô, cho dù Phúc Âm không thuật lại một lời nào của Lazarô gì cả, nhưng sự kiện hiện diện của Lazarô "ở trước cổng" của nhà người phú hộ cũng đủ là một tiếng "kêu la" vang lừng rồi vậy, nếu người phú hộ có lòng thương yêu thật sự.
- Thế nhưng người phú hộ, "ăn mặc lụa là" và "yến tiệc linh đình" ấy vẫn không "sâu xa cảm kích trước khổ đau của người khác" là Lazarô, ở chỗ, cho dù Lazarô bần cùng đến độ thèm thuồng những mảnh vụn rơi xuống từ bàn tiệc của người phú hộ mà chẳng ai cho, trái lại, ông còn bị chó đến liếm ghẻ chốc ở trên thân thể của ông, thế mà người phú hộ vẫn IGNORE Lazarô, vẫn không thèm lưu ý tới, vẫn lạnh lùng dửng dưng "bay chết mặc bay".
- Bởi thế, mặc dù người phú hộ may mắn được giầu sang phú quí hơn Lazarô ấy chẳng hề chửi rủa và hất hủi đuổi Lazarô đi cho khuất mắt mình, thế mà, sau khi chết, người phú hộ này cũng bị hư đi đời đời, phải ở một nơi "không thể từ đây (nơi Lazarô đang hưởng phúc trong lòng Abraham) qua đó (nơi người phú hộ đang chịu cực hình) hay từ đó qua đây" được nữa.
- Quả đúng như tiêu chuẩn chung thẩm của Chúa Giêsu về cả chiên lẫn dê, như Phúc Âm Thánh Mathêu thuật lại ở đoạn 25, ở chỗ, những ai tỏ ra cố tình KHÔNG (= IGNORE / NEGLECT) với những người anh chị em hèn mọn của mình sẽ vĩnh viễn hư đi: KHÔNG cho ăn, KHÔNG cho uống, KHÔNG tiếp rước, KHÔNG cho mặc, KHÔNG an ủi, KHÔNG thăm viếng, chưa cần phạm những tội ác như phá thai, hiếp dâm, khủng bố, cướp phá v.v.
- Đó là lý do ngay từ đầu của mục chia sẻ mới có nhận định là câu "Chúng ta hiện thực hóa nhiệm vụ nghe thấy tiếng kêu la của người nghèo khổ đó là khi chúng ta tỏ ra sâu xa cảm kích trước khổ đau của người khác" liên quan đến phần rỗi đời đời của chúng ta vậy.

Chia Sẻ Chung:

1- Về những người anh chị em homeless:
Cho dù có những người sử dụng tiền bạc chúng ta cho họ để uống rượu hay hút thuốc, nhưng một số người vẫn cứ cho họ chỉ vì lương tâm của mình hơn là căn cứ vào một số người như vậy. Bởi vì đa số anh chị em nghèo khổ homeless này cũng chỉ vì bất đắc dĩ (hoặc vì một lý do đặc biệt nào đó mà mình không biết, chẳng hạn một trường hợp cụ thể Chi Hồng kể lại về người chị biết), và coi thường phẩm giá làm người của mình để mà đi ăn xin hay sống một cuộc đời bần cùng khốn khổ như vậy mà thôi. Biết đâu vì một cử chỉ được giúp đáp của chúng ta vì lòng bác ái mà vào một lần nào đó mà họ nhận biết Chúa trước khi họ qua đời hay sao v.v.

2- Về những gì để cho:
Không nên cho tiền mà là cho thực phẩm. Nhưng khi cho thực phẩm thì đừng cho họ những gì mình thích hay hợp với mình mà lại không hợp hay chưa chắc đã hợp với người và chưa chắc họ thích dù họ cần. Có trường hợp cho họ ăn cơm kiểu Việt Nam nhưng đã hoàn toàn thất bại. Cũng nên phòng hờ những nhu cầu bất thường không ngờ khác. Chẳng hạn trong chuyến tặng quà Giáng Sinh ở Downtown Los Angeles trước Giáng sinh 2013 vừa rồi của Nhóm TĐCTT, có một người nữ Việt Nam còn trẻ đến chẳng những nhận phần quà thực phẩm mà còn xin thêm cả băng vệ sinh đàn bà nữa...

3- Về việc phục vụ anh chị em nghèo khổ homeless:
Ở West Covina California, Nhà Thờ Saint Christopher, nơi có cộng đoàn Công Giáo Việt Nam Thánh Giuse, theo truyền thống từ mấy năm nay, hằng năm cứ vào dịp Thanksgiving, anh chị em homeless sẽ được ăn ở trong khu vực nhà xứ 3 tuần lễ liền cho tới cuối tháng 11, chưa kẻ được tắm rửa và được có xe chở đi chơi đây đó. Anh chị em trong cộng đoàn Việt Nam này cũng hợp tác với nhà xứ để phục vụ anh chị em homeless này tùy theo khả năng và hoàn cảnh của mình. Cũng tại khu vực gần nhà xứ này, ở ngay bên cạnh, cách 1 con đường, trong khu tiệm dịch vụ, có một bụi cây có một số anh chị em homeless chui rúc sống ở đó!

4- Về một số trường hợp homeless thiêng liêng:
Có hai trường hợp về hai tâm hồn (một Mễ một Việt) đã từng sống đời tội lỗi nay đang tìm về với Chúa qua việc tỏ lòng kính mến Đức Mẹ và đọc Sách Thánh (Mễ) hay thường xuyên tham dự Thánh Lễ mà chưa được Rước Lễ (Việt). Đây là những tâm hồn mà Chúa gần gũi nhất, gần gũi nhất không phải như những Kitô hữu có Ơn Thánh Sủng, mà vì được Chúa quan tâm đến hơn cả thành phần công chính tốt lành. Không phải Chúa hằng đi tìm kiếm từng con chiên lạc như họ, tức đến gần với họ, hơn là với những người thuộc về 99 con chiên không cần đi tìm hay sao?

5- Về vấn đề áp dụng thực hành về đề tài chia sẻ:
Điểm thứ nhất, chúng ta phải tạ ơn Chúa về tất cả những gì Ngài đã ban cho chúng ta cả hồn lẫn xác may lành hơn nhiều người. Điểm thứ hai, thế nhưng, theo ý định tối hậu và phổ quát của mình thì Thiên Chúa ban cho con người ân phúc là để chia sẻ và phục vụ ích chung chứ không phải để cho riêng một mình ai. Điểm thứ ba, bởi thế, chúng ta phải làm sao để vừa hưởng dùng tất cả những gì chúng ta có (tức được ban cho) theo đúng như ý Chúa, ở chỗ phải làm sao để "chúng ta hiện thực hóa nhiệm vụ nghe thấy tiếng kêu la của người nghèo khổ đó là khi chúng ta tỏ ra sâu xa cảm kích trước khổ đau của người khác".

(xin xem tiếp)

Chia Sẻ Kiểm Nghiệm 3: U Mê Ngu Ngốc

 
<< Start < Prev 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 Next > End >>

Page 130 of 162