mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4737
mod_vvisit_counterHôm Qua5854
mod_vvisit_counterTuần Này35411
mod_vvisit_counterTuần Trước60185
mod_vvisit_counterTháng Này22597
mod_vvisit_counterTháng Trước297078
mod_vvisit_counterTất cả4463314

We have: 93 guests, 1 members online
Your IP: 54.234.153.186
 , 
Today: Sep 04, 2015

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hôn Nhân và Gia Đình
HON NHAN VA GIA DINH # 117= DUNG SO HAI PDF Print E-mail


ĐTC KHÍCH LỆ GIỚI TRẺ ĐỪNG SỢ HÃI LẬP GIA ĐÌNH

nếu chúng ta kết hiệp với Chúa Giêsu, thì hôn nhân, thì sự kết hiệp luôn mãi sẽ có được sự ổn định - RV
29/07/2015 15:30

VATICĂNG: ĐTC Phanxicô khích lệ người trẻ toàn thế giới đừng sợ hãi lập gia đình, vì vớí ơn thánh Chúa ban họ sẽ kết hiệp với Chúa và với nhau.

ĐTC đã đưa ra lời kêu gọi trên đây trên địa chỉ Twitter của ngài hôm 28-7 vừa qua. ĐTGM Vincenzo Paglia, Chủ tịch Hội Đồng Tòa Thánh về Gia Đình, cho biết có 22 triệu người trên toàn thế giới theo dõi Twitter của ĐTC mỗi ngày. Rất tiếc là ngày nay người trẻ sợ hãi lập gia đình, không phải vì họ xấu hơn người trẻ trước kia, nhưng có một nền văn hóa đẩy đưa họ tới sự sợ hãi, nhất là đối với các lựa chọn vĩnh viễn trong cuộc đời. Trong Thánh Kinh người ta tìm thấy lời khuyên "Đừng sợ hãi" 365 lần. Nó phải là điệp khúc cần được vang lên trong tâm trí ngưòi trẻ mỗi ngày, bởi vì nếu chúng ta kết hiệp với Chúa Giêsu, thì hôn nhân, thì sự kết hiệp luôn mãi sẽ có được sự ổn định, mà xã hội qúa lỏng lẻo ngày nay ngăn cản.

ĐTGM Paglia ca ngợi ĐTC Phanxicô đã ra khỏi các lược đồ trang trọng, lựa chọn các phương tiện truyền thông của người trẻ để thông truyền tư tưởng và các lời khích lệ có thể đánh động con tim người trẻ. Giáo Hội có một kho tàng tinh thần nhân bản vô cùng phong phú cần được chia sẻ, thông truyền bằng mọi cách. Trong bầu khí xã hội hiện nay cần tái đề nghị hôn nhân và gia đình, không phải chỉ như là lựa chọn cho riêng mình, nhưng như kiểu giúp thay đổi thế giới. Hôn nhân không phải là một lựa chọn khép kín trong vòng tròn yêu thương của riêng mình, nhưng là một lựa chọn cho xã hội, cho thế giới (SD 28-7-2015)

Linh Tiến Khải

---------------------------

 
MOI NGAY MOT CAU KINH THANH -THU NAM CN12TN-B PDF Print E-mail

MỖI NGÀY SỐNG MỘT CÂU KINH THÁNH  -  THỨ NĂM 25-6-2015

"AI NGHE NHỬNG LỜI THẤY NÓI ĐÂY MÀ ĐEM RA THI HÀNH, THÌ VÍ ĐƯỢC NHƯ NGƯỜI KHÔN XÂY NHÀ TRÊN ĐÁ". (Mt 7, 24)

----------------

 
HON NHAN VA GIA DINH # 116 =GIAO LY GIA DINH PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Lý Gia Đình Bài 22 - Thứ Tư 17/6/2015

Xin chào Anh Chị Em thân mến!

Trong loạt bài giáo lý về gia đình, hôm nay chúng ta lấy cảm hứng từ đoạn Phúc Âm được Thánh ký Luca thuật lại mà chúng ta vừa nghe (xem Luca 7:11-15). Đó là một cảnh tượng rất cảm động cho chúng ta thấy lòng cảm thương của Chúa Giêsu đối với người đang chịu khổ đau - trong trường hợp này là một bà góa bị mất đi một đứa con trai duy nhất của bà - cũng như cho chúng ta thấy quyền năng của Chúa Giêsu trên cái chết.

Chết chóc là một cảm nghiệm liên quan đến tất cả mọi gia đình không trừ một gia đình nào. Nó là những gì thuộc về đời sống, tuy nhiên, khi nó chạm đến những tình cảm của gia đình thì chết chóc dường như không bao giờ xẩy ra cho chúng ta như là một cái gì đó tự nhiên. Đối với cha mẹ thì việc sống còn của con cái họ là một điều gì đó thật là vô cùng đau khổ, một điều phản nghịch lại với bản chất thiết yếu của mối liên hệ mang lại ý nghĩa cho chính gia đình. Việc mất đi một người con trai hay một người con gái thì như thể thời gian bị khựng lại: một vực thẳm mở ra nuốt đi quá khứ cũng như tương lai. Cái chết, những gì lấy đi một đứa con nhỏ hay còn trẻ, là một cái tát vào những gì là hứa hẹn, vào các tặng ân cùng với những hy sinh của tình yêu đã được hân hoan cống hiến cho sự sống mà chúng ta đã giúp hạ sinh. Bởi vậy mà các cha mẹ thường đến với Thánh Lễ ở Nhà Trọ Thánh Matta mang theo một tấm ảnh của người con trai, con gái, của một thơ nhi, một nam nhi, một nữ nhi và nói với tôi rằng: "cháu đã không còn nữa". Họ tỏ ra rất đau buồn, và cái chết thực sự là chạm đến chúng ta. Nếu xẩy ra cho một đứa con thì nó chạm đến chúng ta một cách sâu xa. Cả gia đình như bị bại liệt, câm nín. Và người con ở lại một mình nếu mất đi một trong hai cha mẹ hay cả hai, cũng cảm thấy đau khổ tương tự như thế. Vấn nạn được đặt ra là: "Bố tôi đâu rồi?" "Mẹ tôi đâu rồi?" - Ở Trên Trời - "Thế nhưng tại sao tôi không thể nào thấy họ?" - vấn nạn này chất chứa nỗi sầu khổ của một em trai hay em gái. Em ở lại một mình. Cái trống rỗng của tình trạng bị bỏ rơi nổi lên trong bé lại càng thương đau hơn nữa bởi sự kiện là bé thậm chí không đủ cảm nghiệm để "đặt tên" cho những gì đã xẩy ra. "Bao giờ bố tôi trở lại?" "Bao giờ Mẹ tôi trở lại?" Người ta có thể trả lời sao đây? Con trẻ đớn đau khổ sở. Cái chết trong gia đình là như thế đấy.

Trong những trường hợp này, chết chóc như là một cái lỗ đen hiện lên trong đời sống gia đình và là những gì chúng ta không thể nào giải thích được. Đôi khi còn có người thậm chí trách móc Thiên Chúa nữa.

Thế nhưng, biết bao nhiêu là người - tôi thông cảm với họ - tỏ ra hận thù Thiên Chúa, lên tiếng nguyền rủa rằng: "Tại sao Ngài lại lấy đi mất đứa con trai, con gái của tôi chứ? Chẳng lẽ không có Thiên Chúa hay sao! Thiên Chúa không hiện hữu sao! Tại sao Ngài lại gây ra như thế chứ?" Chúng ta thường nghe thấy điều này rất thường; tuy nhiên, nỗi giận dữ này là những gì có thể xuất phát từ một tâm can quá ư sầu thương. Việc mất đi một người con trai, một người con gái, một người cha, một người mẹ là một nỗi thương đau cả thể, và điều này liên tục xẩy ra trong các gia đình.

Tôi đã nói rằng trong những hoàn cảnh này, chết chóc hầu như là một lỗ hổng. Tuy nhiên, cái chết về thể lý "có "những tay tòng phạm" thậm chí còn tệ hơn cả chính sự chết nữa, những tay tòng phạm này mang danh hận thù, ghen hờn, kiêu hãnh, tham lam, tóm lại, là tội lỗi của một thế giới hoạt động cho tử thần và làm cho chết chóc trở nên đớn đau và bất chính hơn nữa. Các cảm tình trong gia đình dường như là thành phần nạn nhân đã được định liệu và bất lực của các thứ quyền lực tay sai của tử thần này, một tử thần hộ tống lịch sử của con người. Chúng ta nghĩ đến, trong một lúc nào đó và ở một nơi nào đó, các biến cố gia tăng rùng rợn cho cái chết "có tính chất bình thường" lố bịch gây ra bởi hận thù ghen ghét và tình trạng dửng dưng lạnh lùng của người khác. Xin Chúa giải cứu chúng ta khỏi trở thành quen thuộc với điều ấy!

Trong thành phần Dân Chúa, nhờ ân sủng cảm thương của Ngài nơi Chúa Giêsu, nhiều gia đình đã chứng tỏ một cách cụ thể rằng chết chóc không phải là phán quyết cuối cùng. Đó là một tác động đức tin thực sự. Bao giờ gia đình cảm thấy sầu thương - cũng như kinh hoàng - đều tìm thấy sức mạnh để bảo vệ đức tin và đức mến làm cho chúng ta liên kết với những ai chúng ta yêu thương, nó ngăn cản chết chóc, bấy giờ đã xẩy ra, không lấy đi tất cả mọi sự. Cần đối chọi với bóng tối chết chóc bằng một việc làm yêu thương mạnh mẽ hơn. "Chúa Trời con ơi, xin chiếu sáng bóng tối tăm của con!" - là lời kêu cầu của giờ kinh phụng vụ ban tối. Trong ánh sáng Phục Sinh của Chúa, Đấng không bỏ rơi bất cứ một ai trong những người Cha đã trao phó cho Người, chúng ta có thể lấy đi khỏi tử thần cái "ngòi chích" của nó, như Tông Đồ Phaolô đã nói (xem 1Corinto 15:55); chúng ta có thể ngăn cản được việc nó gây độc hại cho đời sống của chúng ta, việc nó làm cho cảm xúc của chúng ta trở thành trống rỗng, việc nó làm cho chúng ta rơi vào khoảng không đen tối nhất.

Chúng ta có thể an ủi nhau bằng đức tin ấy, ý thức rằng Chúa đã vĩnh viễn chiến thắng tử thần. Những người thân yêu của chúng ta đã không biến mất vào cái tăm tối hư không: niềm hy vọng bảo đảm với chúng ta rằng họ đang ở trong bàn tay nhân lành và quyền năng của Thiên Chúa. Tình yêu mạnh hơn chết chóc. Bởi thế, phải làm sao để cho tình yêu tăng triển, để làm cho nó vững chắc hơn, và tình yêu sẽ bảo vệ chúng ta cho đến ngày hết mọi giọt nước mắt được lau khô, khi "chết không còn nữa, cũng chẳng còn than van hay khóc lóc hoặc đớn đau nữa" (Khải Huyền 21:4). Nếu chúng ta được đức tin này nâng đỡ, thì cảm nghiệm về sự mất mát có thể làm phát sinh một tình liên kết mạnh mẽ hơn cho các mối liên hệ gia đình, một sự cởi mở mới trước nỗi sầu thương của các gia đình khác, một tình huynh đệ mới đối với các gia đình được hạ sinh và tái sinh trong niềm hy vọng.

Được hạ sinh và tái sinh trong niềm hy vọng! - đó là những gì đức tin cống hiến cho chúng ta. Tuy nhiên, tôi muốn nhấn mạnh đến câu cuối cùng của bài Phúc Âm chúng ta đã nghe hôm nay. Sau khi Chúa Giêsu hồi sinh cho người trẻ, con của người mẹ góa, Phúc Âm viết: "Chúa Giêsu đã trao anh ta cho mẹ của anh ta". Đó là niềm hy vọng của chúng ta! Tất cả những người thân yêu đã ra đi của chúng ta - tất cả - Chúa sẽ trả lại cho chúng ta và chúng ta sẽ cùng nhau gặp lại họ. Và niềm hy vọng này không làm thất vọng.Chúng ta hãy nhớ kỹ cử chỉ này của Chúa Giêsu! "Chúa Giêsu đã trao anh ta cho mẹ của anh ta". Chúa Giêsu sẽ làm điều này với tất cả những người thân yêu của chúng ta trong gia đình.

Đức tin ấy, niềm hy vọng ấy là những gì bảo vệ chúng ta khỏi quan điểm hư không về sự chết, cũng như khỏi những thứ an ủi giả tạo của thế giới này, nhờ đó chân lý Kitô giáo "không bị nguy cơ lẫn lộn với đủ mọi thứ huyền thoại, hướng chiều về các thứ nghi thức mê tín dị đoan, cổ xưa hay tân thời" (Đức Benedicto XVI, Huấn Từ Truyền Tin, 2/11/2008).

Ngày nay, các vị Mục Tử và tất cả mọi Kitô hữu cần phải bày tỏ một cách cụ thể hơn nữa ý nghĩa của đức tin trong việc đương đầu với cảm nghiệm mất mát của gia đình. Chúng ta không chối bỏ quyền được khóc. Chúng ta cần phải khóc thương. Chúa Giêsu cũng "đã khóc" và "xúc động sâu xa" trước nỗi sầu thương chết chóc của một gia đình Người yêu thương (xem Gioan 11:33-37). Ngoài ra chúng ta còn có thể học được nơi chứng từ chân thành và mãnh liệt của rất nhiều gia đình, thành phần mà ngay trong chính cuộc vượt qua khó khăn của cái chết, cũng đã có thể bám lấy cuộc vượt qua bảo đảm của Chúa, Đấng tử giá và phục sinh, với lời hứa bất khả vãn hồi của Người về cuộc phục sinh từ trong cõi chết. Công cuộc yêu thương của Thiên Chúa mãnh liệt hơn công việc của tử thần. Chính vì tình yêu ấy mà chúng ta cần phải làm cho mình thành "những tay đồng lõa" chủ động với đức tin của chúng ta! Chúng ta hãy nhớ đến cử chỉ của Chúa Giêsu: "Chúa Giêsu đã trao anh ta cho mẹ của anh ta". Người sẽ làm điều ấy với tất cả mọi người thân yêu của chúng ta cũng như với chúng ta khi chúng ta sẽ gặp gỡ, khi sự chết cuối cùng bị thảm bại nơi chúng ta - và bị thảm bại trước Thánh Giá của Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu sẽ phục hồi lại tất cả mọi gia đình. Xin cám ơn anh chị em.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịcH.
http://www.zenit.org/en/articles/general-audience-on-mourning-the-loss-of-a-loved-one
------------------------

 
VAN HOA VA GIA DINH # 117 = LUAN LY&TINH THAN PDF Print E-mail

Đức Thánh Cha cổ võ hồi sinh thành Roma về luân lý và tinh thần - OSS_ROM
15/06/2015 15:41

VATICAN. Trong buổi tiếp kiến các tham dự viên hội nghị mục vụ thường niên của giáo phận Roma, ĐTC cổ võ giúp thành này được tái sinh về mặt luân lý và tinh thần.

20 ngàn người gồm các thành viên Hội nghị cùng với đông đảo cha mẹ các em rước lễ lần đầu và chịu phép thêm sức, các linh mục và giáo lý viên đã tham dự buổi gặp gỡ với ĐTC từ lúc 6 giờ chiều chúa nhật 14-6-2015 tại Quảng trường thánh Phêrô.

Sau lời chào mừng của ĐHY giám quản, Agostino Vallini, và kinh nguyện mở đầu, ĐTC đã chào thăm và ban huấn dụ cho mọi người. Ngài nói:

"Thành phố của chúng ta phải tái sinh về luân lý và tinh thần, vì dường như tất cả chẳng có gì thay đổi, tất cả là tương đối; người ta đồng ý Tin Mừng là một lịch sử đẹp, đọc thật là tốt, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó".

ĐTC cổ võ sự dấn thân đặc biệt hơn để giúp các thiếu niên ở Roma đang phải đương đầu với những sự thực dân hóa theo ý thức hệ làm ô nhiễm linh hồn và gia đình. Ngài nói: "Những sự thực dân hóa ý thức hệ ấy tạo nên bao nhiêu sự ác và phá hủy xã hội, phá hủy đất nước và gia đình, vì thế chúng ta cần một sự tái sinh thực sự về luân lý và tinh thần".

ĐTC cũng nhắc nhở các bậc cha mẹ yêu thương nhau, chu toàn ơn gọi làm cha làm mẹ, đừng bao giờ sử dụng con cái, coi con cái như con tin, để trả đũa nhau nhất là trong trường hợp ly thân ly dị. Ngài cũng nhấn mạnh đến sự bổ túc cho nhau giữa người nam và người nữ. Sau cùng ĐTC đề cao vai trò quí giá của các ông bà nội ngoại.. Ở Roma này có hơn 600 ngàn ông bà như vậy.

Chính quyền thành Roma đang bị "xì căng đan" ăn hối lộ và chiều ngày 13-6-2015, hàng trăm ngàn người do ông thị trưởng Ignađiio Marino dẫn đầu đã biểu tình Gay Pride cổ võ hôn nhân đồng phái.

Công nghị thường niên của giáo phận Roma tiến hành trong 3 ngày tại Đền thờ thánh Gioan Laterano cũng là Nhà thờ chính tòa của giáo phận Roma:

Lúc 7 giờ chiều thứ hai 15-6-2015: sau kinh nguyện mở đầu, Bà Elisa Manna, đặc trách phân bộ văn hóa của Trung tâm nghiên cứu đầu tư xã hội ở Italia, gọi tắt là Censis, trình bày về đề tài: "Cha mẹ và việc thông truyền đức tin cho con cái - giới thiệu phúc trình của Trung tâm Censis". Tiếp đến Đức Ông Andrea Leonardo, Giám đốc Văn phòng huấn giáo của giáo phận Roma, sẽ trình bày về chủ đề: "Chúng tôi thông truyền điều chúng tôi đã nhận lãnh". Trách nhiệm của cha mẹ chứng nhân về vẻ đẹp của cuộc sống.

Sau hai bài thuyết trình gợi ý trên đây, chiều ngày hôm nay, thứ ba 16-6-2015, các tham dự viên sẽ tập họp tại Đại học Giáo Hoàng Laterano từ lúc 7 giờ để làm việc trong các nhóm nhỏ, do các chuyên gia hướng dần, để đề ra những đường hướng và đề nghị cho Năm mục vụ 2015-2016.

Sau cùng, vào ngày thứ hai 14-9 tới đây, ban sáng các cha sở và LM Roma sẽ nhóm họp tại Đền thờ Thánh Gioan Laterano từ 9 giờ rưỡi sáng. Sau đó vào lúc 7 giờ chiều cùng ngày, sẽ có khóa họp của cac giáo lý viên trong đó ĐHY Vallini sẽ trình bày những hướng đi mục vụ được đề ra cho niên khóa mục vụ 2015-2016. Khóa họp sẽ kết thúc vời nghi thức trao bài sai cho các giáo lý viên. (SD 15-6-2015)

G. Trần Đức Anh OP

------------------------

 
HON NHAN VA GIA DINH # 115 = BENH VIEN GAN NHAT PDF Print E-mail

"Gia đình bao giờ cũng là một 'bệnh viện' gần nhất"

"nói chung, thời gian bệnh nạn làm gia tăng sức mạnh nơi các mối liên hệ của gia đình"

Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Lý Gia Đình bài 21 - Thứ Tư 10/6/2015

(Hôm nay, theo thông lệ, đáng lẽ Đức Thánh Cha tường trình chuyến tông du của ngài hôm Thứ Bảy vừa rồi, nhưng ngài đã không muốn mất giờ vào một vấn đề không cần lắm, để tập trung vào loạt bài về gia đình có tính cách khẩn trương hơn, hướng đến Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới Thường Lệ XIV về Gia Đình vào Tháng 10/2015 tới đây).

Xin chào Anh Chị Em thân mến!

Chúng ta tiếp tục với các bài giáo lý về gia đình, và trong loạt bài giáo lý này, tôi muốn chạm đến một khía cạnh rất thông thường trong đời sống gia đình của chúng ta, đó là khía cạnh về bệnh nạn. Bệnh nạn là một cảm nghiệm về tính chất mỏng dòn mềm yếu của chúng ta, một cảm nghiệm chúng ta sống trong gia đình chính yếu như là những trẻ nhỏ, sau đó đặc biệt như một kẻ già lão khi bị yếu đau. Trong phạm vi của những mối liên hệ trong gia đình thì bệnh nạn của những con người chúng ta yêu thương là những gì được chịu đựng một cách đau khổ và buồn khổ "hơn". Chính lòng yêu thương làm cho chúng ta cảm thấy "cái hơn" này. Thật là thường thấy người cha và người mẹ cảm thấy khó khăn hơn trong việc chịu đựng bệnh nạn của đứa con trai hay con gái hơn của bản thân họ. Chúng ta có thể nói, gia đình bao giờ cũng là một "bệnh viện" gần nhất. Ngay cả cho đến ngày nay, ở nhiều phần đất trên thế giới, bệnh viện là một đặc ân cho một số ít, và thường ở những nơi xa cách. Chính người mẹ, người cha, anh chị em và ông bà là thành phần bảo đảm việc chăm sóc và giúp đỡ để chữa lành.

Trong Phúc Âm, nhiều đoạn thuật lại những cuôc gặp gỡ của Chúa Giêsu với thành phần bệnh nhân và việc Người ra tay chữa lành họ. Người tỏ mình ra một cách công khai như là một Đấng chiến đấu chống lại bệnh nạn và là Đấng đến để chữa lành con người cho khỏi hết mọi bệnh nạn: bệnh của tinh thần cũng như bệnh về thể xác. Cảnh tượng phúc âm vừa được Thánh ký Marcô đề cập đến thật là cảm động. Phúc Âm thuật lại rằng: "Vào lúc chiều tối, họ mang đến cho Người tất cả những ai bị bệnh hay bị quỉ ám" (1:32). Nghĩ đến các thành phố lớn hiện nay, tôi ngẫm nghĩ đâu là các cánh cửa để bệnh nhân có thể đưa đến hầu có thể được chữa trị! Chúa Giêsu không bao giờ tránh né việc chữa trị cho họ. Người chẳng bao giờ bước đi, Người không khi nào ngoảnh mặt đi chỗ khác. Khi người cha hay người mẹ, hay chỉ là những người thân hữu mang đến cho Người một bệnh nhân để Người chạm tới họ và chữa lành cho họ thì Người ra tay liền; việc chữa lành được coi hơn cả luật lệ, ngay cả luật nghỉ ngơi rất linh thánh về Ngày Hưu Lễ (xem Marco 3:106). Các vị tiến sĩ luật đã khiển trách Chúa Giêsu vì Người đã chữa lành vào Ngày Hưu Lễ, vì Người đã làm việc lành vào Ngày Hưu Lễ. Thế nhưng, tình yêu của Chúa Giêsu là để ban sinh lực, là để làm lành, và việc ấy bao giờ cũng là những gì ưu tiên nhất!

Chúa Giêsu đã sai các môn đệ của Người đi để thi hành công cuộc của Người và Người đã ban cho các vị quyền năng chữa lành, tức là đến gần người bệnh và chữa họ hoàn toàn lành mạnh (xem Mathêu 10:1). Chúng ta cần phải nhớ kỹ những gì Người nói với các môn đệ trong đoạn về người mù từ lúc mới sinh (Gioan 9:1-5). Thành phần môn đệ - với người mù ở ngay trước mắt họ - đã bàn cãi về chuyện ai đã phạm tội mà anh ta bị mù bẩm sinh, bởi anh ta hay bởi cha mẹ của anh ta, khiến anh ta bị mù. Chúa đã minh nhiên nói rằng: chẳng phải là anh ta hay cha mẹ của anh ta; anh ta bị như thế là để cho công việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh ta. Rồi Người đã chữa lành anh ta. Đó là vinh quang của Thiên Chúa! Đó là công việc của Giáo Hội! Là giúp đỡ bệnh nhân, không huyên thuyên miệng lưỡi, mà là luôn giúp đỡ, luôn an ủi, luôn xoa dịu, luôn gần gũi người bệnh; đó là việc làm.

Giáo Hội mời gọi việc nguyện cầu liên tục cho những con người thân thương của Giáo Hội đang bị bệnh hành hạ. Không bao giờ lơ là với việc cầu nguyện cho bệnh nhân. Thật vậy, chúng ta cần phải cầu nguyện hơn nữa, cả riêng tư lẫn cộng đồng. Chúng ta hãy nghĩ đến đoạn phúc âm về người đàn bà Canaan (xem Mathêu 15:21-28). Bà là một người phụ nữ dân ngoại, không phải là dân Do Thái, nhưng là một người dân ngoại van xin Chúa Giêsu chữa lành cho đứa con gái của bà. Để thử đức tin của bà, Chúa Giêsu trước hết trả lời bà một cách cộc cằn: "Tôi chỉ được sai đến với chiên lạc của Nhà Israel mà thôi". Người đàn bà không chịu thua - khi một người mẹ xin giúp con gái của mình thì bà chẳng bao giờ bỏ cuộc. Tất cả chúng ta đều biết rằng những người mẹ chiến đấu cho con cái của mình - nên bà trả lời: "cho dù là chó cũng được ăn những vụn vặt từ bàn của chủ rơi xuống!" như thể bà nói rằng "Ít là xin cứ đối xử với tôi như là một con chó!" Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói với bà rằng: "Ôi bà, đức tin của bà mạnh lắm! Bà mong muốn sao thì được như vậy" (câu 28).

Trước bệnh nạn, cũng trong gia đình, các thứ khó khăn xẩy ra vì tình trạng yếu hèn của con người. Tuy nhiên, nói chung, thời gian bệnh nạn làm gia tăng sức mạnh nơi các mối liên hệ của gia đình. Tôi nghĩ đến vấn đề quan trọng biết bao việc giáo dục con cái là những con người nhỏ bé biết gắn bó đoàn kết trong thời gian bệnh nạn. Thứ giáo dục thiếu cảm quan về bệnh nạn của con người là thứ giáo dục làm chai đá tâm can. Nó làm cho giới trẻ "tê mê" trước khổ đau của người khác, không thể đương đầu với khổ đau và sống cảm nghiệm của những gì là hạn hữu. Biết bao lần chúng ta thấy một người nam, một người nữ đến sở làm với một gương mặt mệt nhọc, với một thái độ mệt mỏi và khi được hỏi "sao vậy?" thì họ trả lời rằng: "Tôi ngủ có 2 tiếng đồng hồ vì chúng tôi phải thay nhau cận kề bên cháu bé bị bệnh, bên người ông, bên người bà". Thế rồi ngày sống tiếp tục với việc làm. Đó là những gì anh hùng; đó là những gì dũng cảm của các gia đình! - những thứ dũng cảm âm thầm ấy được thực hiện một cách êm ái dịu dàng và can đảm khi có ai bị bệnh trong gia đình.

Tình trạng yếu đuối và khổ đau của những người thân thương nhất và linh thánh nhất của chúng ta có thể, đối với con cái của chúng ta và cháu chắt của chúng ta, là một học đường của đời sống - cần phải giáo dục cho con cháu hiểu được việc gần gũi này khi xẩy ra bệnh nạn trong gia đình - và họ trở nên như thế khi bệnh nạn xẩy ra họ được hỗ trợ bằng lời cầu nguyện, bằng tình cảm và việc ân cần gần gũi của những người họ hàng thân thuộc. Cộng đồng Kitô hữu quá biết rằng, trong cơn thử thách bệnh nạn, gia đình không bị lẻ loi cô độc. Chúng ta cần phải tạ ơn Chúa về những cảm nghiệm đẹp đẽ này nơi tình huynh đệ của Giáo Hội trong việc giúp cho các gia đình trải qua những giây phút khó khăn đau đớn và đau khổ. Việc gần gũi này của Kitô hữu, của gia đình này với gia đình kia, thực sự là một kho tàng cho giáo xứ - một kho tàng khôn ngoan giúp các gia đình đang gặp khó khăn và làm cho Vương Quốc của Thiên Chúa được thông hiểu hơn là nhiều bài thuyết giảng! Những cảm nghiệm đẹp đẽ này nơi tình huynh đệ của Giáo Hội là việc âu yếm vuốt ve của Thiên Chúa vậy.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch (kèm theo nhan đề và những chỗ nhấn mạnh tự ý)

http://www.zenit.org/en/articles/on-sickness-and-suffering-of-family-members

----------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 15