mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4729
mod_vvisit_counterHôm Qua9183
mod_vvisit_counterTuần Này57215
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này139281
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19554731

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hôn Nhân và Gia Đình
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHA PDF Print E-mail

'Batkhuat nguyen
Sun, Apr 11 at 11:44 PM
CHUYỆN VỀ CHA : CON TRAI YÊU DẤU

Con trai yêu dấu!

Đời người phúc họa vô thường! Không một ai biết trước mình sẽ sống được bao lâu. Có một số việc tưởng nên sớm nói ra thì hay hơn. Cha là cha của con, nếu cha không nói với con, có lẽ không ai nói rõ với con những điều này!

Những lời khuyên để con ghi nhớ này, là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời, mà bản thân cha đã trải nghiệm. Nó sẽ giúp con tiết kiệm nhiều những nhầm lẫn hoang phí trên bước đường trưởng thành của con sau này.

Dưới đây là những điều con nên ghi nhớ trong cuộc đời:

- Nếu có người đối xử không tốt với con, đừng bận tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời này, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với con, ngoại trừ Cha và Mẹ của con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc con phải biết ơn và trân quý, con cũng nên thận trọng suy xét, vì người đời làm việc gì thường có mục đích và nguyên nhân. Con chớ vội vàng xem đối phương là chân bằng hữu .

- Con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với con. Con đối xử người ta thế nào, không có nghĩa là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế ấy, nếu con không hiểu rõ được điểm này, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình mai sau.

- Trên đời không phải không có người nào mà không thể thay thế được, không có vật gì mà nhất định mình phải sở hữu được. Con nên hiểu rõ ở điểm này. Nếu mai sau rủi người bạn đời không còn muốn cùng con chung sống, hoặc giả con vừa mất đi những gì trân quý nhất trong đời, thì con nên hiểu rằng: Đây cũng không phải là chuyện lớn lao gì cho lắm!

- Trên đời này chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Ái tình chỉ qua là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác này tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà thay đổi. Nếu người yêu rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi , để thời gian từ từ gột rửa, để tâm tư mình dần dần lắng đọng thì nỗi đau thương cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi . Không nên cứ ôm ấp hoài niệm mãi cái ảo ảnh yêu thương, cũng không nên quá bi lụy vì tình.

- Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay con đã lãng phí thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì con sẽ được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng con cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

- Cha không yêu cầu con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại. Ngược lại, Cha cũng không thể bảo bọc nửa quãng đời sau này của con, khi mà con đã trưởng thành và tự lập. Đây là lúc Cha đã làm tròn trách nhiệm của mình. Sau này con có đi xe buýt hay đi xe hơi riêng; ăn súp vi cá hay ăn mì gói, tự con lo liệu lấy.

- Gia đình thân nhân chỉ là duyên phận một đời. Bất luận trong kiếp này chúng ta sống chung với nhau được bao lâu và như thế nào, nên trân quý khoảng thời gian sum họp, gia đình đoàn tụ. Kiếp sau, dù ta có thuơng hay không, cũng không chắc sẽ còn gặp lại nhau.

- Tuy có nhiều người thành công trên đường đời mà học hành chẳng đến đâu. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành mà vẫn thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, là vũ khí trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, nhưng không thể thiếu sự hiểu biết. Nên nhớ kỹ điều này!

- Hơn mười mấy, hai mươi mấy năm nay, Cha tuần nào cũng mua vé số, nhưng đến nay, ngay đến giải 3 vẫn chưa từng trúng.
Điều này chứng tỏ rằng: Muốn phát đạt phải siêng năng làm ăn, nỗ lực phấn đấu chứ không phải chờ đợi điều may mắn đến với con. Trên thế gian này không có buổi ăn trưa nào miễn phí cả. Nếu may mắn có đến với con, đấy là điều tốt, còn nếu không thì cũng chẳng có vấn đề gì, bởi tất cả phải dựa vào chính bản thân con.
- Con hãy BIẾT ƯỚC MƠ, nhưng để trở thành hiện thực thì ước mơ đừng xa rời thực tế, đừng hão huyền và ảo tưởng. Con phải LUÔN CÓ NIỀM TIN. Không chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình mà con cũng cần có niềm tin vào mọi người, niềm tin vào cuộc sống. Nếu không có niềm tin, con sẽ chẳng thể làm được việc gì. Công việc, cuộc sống đôi lúc sẽ có những khó khăn, trở ngại đòi hỏi con phải LUÔN NỖ LỰC. Để có được những thành công thì không thể thiếu sự cố gắng và say mê, con ạ.
Hãy nhớ rằng THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐÍCH ĐẾN MÀ LÀ MỘT QUÁ TRÌNH. Vì thế, con hãy tiếp tục ước mơ, tiếp tục tin tưởng và không ngừng nỗ lực, con nhé.

--
************************************

 

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - GIÁO DỤC CON CÁI PDF Print E-mail

Chi Tran

Giáo dục con cái trong gia đình Công giáo

Để góp phần vào việc xây dựng hạnh phúc gia đình tốt đẹp, chúng tôi mạnh dạn chia sẻ cùng quý vị những suy nghĩ về vấn đề giáo dục con cái theo ánh sáng của đức tin Công giáo.

Thành công của một người có nền tảng rất lớn từ phương pháp giáo dục trong gia đình.

1. Quan điểm của Giáo hội về giáo dục con cái trong gia đình Công giáo

Giáo dục là một yếu tố rất quan trọng trong việc hình thành và phát triển nhân cách của con người. Chính vì thế có ý kiến cho rằng, muốn biết tương lai của một xã hội thì hãy nhìn vào thực trạng giáo dục hiện có của xã hội ấy. Thông thường khi nói đến giáo dục, người ta nghĩ ngay đến nhà trường, các mối quan hệ thầy - trò. Nhưng quá trình giáo dục của một con người không chỉ ở trên ghế nhà trường, trong các mối quan hệ thầy - trò mà còn xảy ra chính ngay trong gia đình người đó nữa. Bởi vậy người thầy đầu tiên của một người không phải là người thầy ở nhà trường mà là chính cha mẹ mình. Đức cố Giáo hoàng Piô XI, trong thông điệp Casti Connubii, đã nói: "Thiên Chúa, đấng khôn ngoan vô cùng, đã quan phòng việc sinh sản cho gia đình như thế, cho toàn thể nhân loại, thì đối với cha mẹ là những người mà Ngài đã ban cho quyền và khả năng để sinh sản, không lẽ Ngài lại không ban thêm cho bổn phận và quyền giáo dục con cái". Thánh công đồng Vaticanô II cũng phán quyết: "Vì là những người truyền thông sự sống cho con cái, nên cha mẹ có bổn phận hết sức quan trọng là giáo dục những người con trong gia đình, và vì thế họ được coi là những nhà giáo dục đầu tiên và chính yếu của chúng".

Qua việc giáo dục, gia đình đào tạo con người đạt tới phẩm giá viên mãn, theo tất cả mọi chiều hướng xã hội. Tức là gia đình là môi trường giáo dục, huấn luyện con người để có tất cả những phẩm giá, đức tính phù hợp với chuẩn mực của xã hội. Hơn nữa, đối với gia đình Công giáo thì những điều giáo dục gia đình hướng tới còn phải theo giáo huấn của Giáo hội. Quả vậy, thánh công đồng đã nói: "Trong gia đình các Kitô hữu, với ân sủng dồi dào và trách nhiệm đã lãnh nhận qua bí tích Hôn nhân, cha mẹ phải dạy dỗ con cái ngay khi chúng còn trong tuổi ấu thơ, hợp với đức tin đã lãnh nhận qua bí tích Thanh tẩy, để nhận biết và tôn thờ Thiên Chúa, đồng thời yêu thương mọi người xung quanh".

Cha mẹ có nghĩa vụ và quyền cung cấp một nền giáo dục tôn giáo và một sự đào tạo luân lý cho con cái mình, một quyền Nhà nước không thể hủy bỏ mà phải tôn trọng. Bởi vì quyền và nghĩa vụ này của cha mẹ liên kết với việc lưu truyền sự sống (lưu truyền sự sống và nuôi dạy con cái là hai trục chính của Hôn nhân), và nó cũng thể hiện mối quan hệ yêu thương giữa cha mẹ và con cái.

Như vậy, giáo dục con cái là hồng ân và cũng là đòi hỏi cấp thiết đối với mỗi người cha, người mẹ trong gia đình Công giáo. Do đó cần có một nội dung và phương pháp giáo dục con cái hợp lý trong mỗi gia đình Công giáo.

2. Nội dung giáo dục con cái trong gia đình Công giáo

Nội dung của giáo dục con cái trong gia đình Công giáo trước hết là giáo dục để hướng đứa trẻ đến yêu mến, phụng sự Chúa và yêu thương tha nhân. Cha mẹ phải nói cho đứa con về Thiên Chúa, dạy cho chúng thấu cảm về tình thương của Ngài dành cho nhân loại. Thiên Chúa là một người Cha nhân lành, giàu lòng thương xót chứ không phải là một Thiên Chúa hay nổi nóng, hay xử phạt. Điều đáng buồn là có những bậc cha mẹ không biết dạy con cái cầu nguyện như thế nào cho đẹp lòng Chúa, rồi thì nếu con cái không nghe lời thì dọa nạt Chúa sẽ nổi giận, Chúa sẽ xử phạt. Từ đó mà vô tình gieo vào đầu con cái hình ảnh một vị Chúa tàn nhẫn, gian ác.

Bên cạnh giáo dục cho con cái biết kính sợ Thiên Chúa, các bậc cha mẹ còn phải dạy cho chúng biết yêu thương tha nhân. Không thể yêu mến Thiên Chúa mà lại không yêu thương anh em mình. Bởi thế, cha mẹ có nhiệm vụ giáo dục con cái yêu thương, trước hết, các thành viên trong gia đình mình, đặc biệt cần dạy cho trẻ biết thảo kính cha mẹ vì đó là một trong những điều răn của Chúa.

Yêu thương tha nhân không chỉ gói gọn tình thương đó đối với các thành viên trong gia đình mà còn phải hướng tới tình làng nghĩa xóm, tình dân tộc: "Bán anh em xa, mua láng giềng gần", "Bầu ơi thương lấy bí cùng - Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn". Thật đáng sợ bởi vì trong xã hội ngày nay người ta sống thờ ơ, lạnh nhạt với nhau.

Tính cộng đồng, tình tương thân tương ái bị suy giảm. Con người không còn biết chạnh lòng, thương xót trước những gian truân vất vả của tha nhân nữa. Bởi vậy giáo dục cho con cái biết yêu thương là điều hết sức cần thiết trong môi trường xã hội ngày nay.

Theo Phêrô Nguyễn Mai / Báo Người Công giáo Việt Nam

----------------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, Mar 20 at 12:55 AM

CÂU CHUYỆN ĐẮNG LÒNG VỀ GIA ĐÌNH

Nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con...với tháng năm nhanh tựa gió... Ôi cha già đi, cha biết không..."

Một ngày, anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt:
- Ông lại bán xe rồi hay sao mà đi tàu lên đây?

Anh cúi đầu trả lời lí nhí trong hổ thẹn:

- Ừ thì bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm!

Chị sầm mặt xuống:

- Ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không ngóc lên đầu lên được. Hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy?
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều mà anh muốn nhờ. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối:

- Nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về em sẽ chẳng còn được bình yên nữa!

Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối:

- Con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được. Anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi. Chỉ cần nửa năm hay vài ba tháng gì cũng được. Em là phụ nữ em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh sẽ lại đón nó về.

Chị thở dài:

- Ông lúc nào cũng mang xui xẻo cho tôi. Thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã. Có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau.

Anh nhìn chị với ánh mắt đầy hàm ơn. Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi, tiễn chị ra xe rồi thở dài, lũi thũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg.

Anh và chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi lao động xuất khẩu ở Ðông Ðức. Chị theo học Ðại Học Sư Phạm Hà Nội 1. Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây Ðức. Chị tốt nghiệp đại học, về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.
Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Ðức.
Vừa sang Ðức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt, đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán, chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta. Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu: Ðể có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Như vậy mà anh đã không dám mạo hiểm ra làm ăn.
"Ðồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng..." đó là câu nói cửa miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.

Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nửa năm mới được về nhà. Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó: Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn thì hỏi làm được gì chứ. Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.
Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị. Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói. Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ. Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn.

Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá.
Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới. Thành phố Bremen là thành phố nhỏ. Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố. Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.

Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh. Trong những dịp năm mới hay Noel, chị cũng có quà riêng cho con bé. Nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ Giáng Sinh nữa.

Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ. Tuy chị không biết cụ thể thế nào. Chị chỉ hiểu, dù con bé lớn lên trong tật nguyền hẩm hiu nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan. Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn. Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà...

Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm. Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dại dại của anh.

Vợ chồng chị đã mua nhà. Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được.

Ði học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Ðứa em trai cùng mẹ của nó, cũng như mẹ nó và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.

Em trai nó học thêm piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn piano rất đẹp để ở phòng khách.

Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa. Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lõm bõm: "...đàn... đàn...klavia...con muốn..." Anh thở dài và hát cho nó nghe.

Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần.
Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa.

Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại. Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó giở chứng.

Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc. Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi piano điêu luyện như vậy. Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm.

Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn. Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì... Và chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: "...Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo... sống với cha êm như làn mây trắng... Nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con...với tháng năm nhanh tựa gió... Ôi cha già đi, cha biết không..."

Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lồng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó. Nó chìa cho chị một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát.

Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi, con biết bố con bị ung thư lâu chưa. Nó chìa bốn ngón tay ra trước mặt mẹ. Chị hỏi, bốn tháng rồi hả. Nó gật đầu.

Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài.

Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ. Ðại ý là nó diễn đạt rằng:

- Bố lên ở trên Thiên Ðường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con..."
Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ. Ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg...

● Tôi nghe người ta kể lại chuyện này, lúc đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị. Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát "Người Cha Yêu Dấu" bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Ðức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy.

St.

-------------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - THÔNG BÁO TIN VUI # 261 PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 261 - CHIASELOICHUA.COM - PHÓ TẾ ĐỊNH NGUYỄN

CHA MẸ GIÚP CON SỐNG VÀ GIỮ ĐẠO TRONG MÙA ĐẠI DỊCH

Cha mẹ cần giúp con Sống và giữ đạo trong thời buổi Đại dịch này, vì con cái dễ nhiễm thói xấu và lại lười biếng chuyện đạo.
*Sau đây là một  số gợi ý để Cha mẹ và cac Anh chị lớn giúp con em Sống đạo:
1/+ Cho các bé nghe nhạc thánh ca thay vì nghe nhạc đời. Trẻ em như tờ giấy trắng và chúng có khả năng học, nhớ rất nhanh. Những bài học tuổi thơ sẽ luôn đi theo các em mãi mãi. Những lời nhạc thánh ca sẽ thấm vào tâm trí các em và gợi lên những ấn tượng đầu tiên về Chúa.
2/+ Cha mẹ làm dấu thánh giá trên trán các con: Đây vừa là một dấu chỉ yêu thương, vừa là một sự phó thác con cái cho Chúa. Em bé chưa hiểu, nhưng sẽ ghi nhớ những dấu chỉ này. Và cũng có thể dạy các bé làm dấu thánh giá cho nhau.
3/Kể chuyện đạo cho các bé nghe, có thể mua sách truyện các thánh, Kinh Thánh bằng hình cho các bé xem thay vì để các bé chơi điện thoại suốt ngày!!!.
4/+ Tập cho các bé cầu nguyện trước khi ngủ: Đừng bắt các bé đọc kinh dài dòng, mà hãy mớm cho bé nói những câu ngắn gọn, đơn giản. Vd: Chúa Giêsu ơi, con cám ơn Chúa đã ở với con ngày hôm nay. Giờ con đi ngủ đây, con chúc Chúa ngủ ngon...
5/+Đọc kinh trước khi ăn cơm và giờ kinh tối gia đình: Giờ kinh tối gia đình là một bài học giáo lý hiệu quả và là liều thuốc duy trì tình cảm gia đình. Vì chỉ khi yêu thương hòa thuận, người ta mới có thể ngồi lại với nhau để đọc kinh. Đừng đọc quá nhiều kinh và quá dài, chỉ khiến các con mệt mỏi và lười biếng sau một ngày học hành căng thẳng. Chỉ cần ngắn gọn nhưng đều đặn mỗi ngày.

Chắc bạn và tôi rất thích và ấn tượng với cách dạy đạo trên đây. Trước khi đi ngủ, các con thường đến chào bố mẹ, và bố mẹ sẽ làm dấu thánh giá trên trán, hôn trán con và nói: "Chúa yêu con, chúc con ngủ ngon. Đây quả thực là cách giáo dục nhẹ nhàng nhưng hết sức đạo đức".

Hy vọng nếp Sống Văn hóa và Đạo đức Việt Nam này được phổ biến. Ước mong các Gia  đinh, các cha mẹ và anh chị lớn áp dụng thì Gia đình ta chắc có vui vẻ và bình an trong mùa Đại dịch này.

Đầy tớ: Định Nguyễn - Mồi thăm Website ChiaseLoiChua.com và .org để Sống và chia se Lời Chúa.

---------------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - THA THỨ TRONG GIA ĐÌNH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tue, Mar 9 at 11:18 PM

ĐỂ THA THỨ CHO NHAU

TRONG GIA ĐÌNH ĐỪNG QUÊN 9 ĐIỀU NÀY!

WGP-QN (24.02.2021) – Tha thứ là một trong những chìa khóa cơ bản để cứu các gia đình. Do đó, điều quan trọng là phải học biết ngôn ngữ và cách hòa giải để không chỉ tha thứ mà còn có thể cầu xin sự tha thứ.

1. Trước hết hãy tha thứ cho bản thân

Đó không phải là điều quá hiển nhiên, cũng không phải là điều dễ nhất để thực hiện, nhưng yêu bản thân mình là một giới luật. Không có yêu thương thì không có tha thứ. Chúng ta nghĩ về điều này khi nói đến tình yêu đối với Thiên Chúa và anh chị em, nhưng chúng ta thường quên nó khi nói đến tình yêu dành cho chính mình. Chúng ta thường hay nghiền ngẫm về sự tiếc nuối và hối hận: chúng ta đổ lỗi cho bản thân vì đã không có khả năng đương đầu với tình huống nào đó, vì đã không giữ lời hoặc mắc phải lỗi lầm cũng như đã gây ra hậu quả nghiêm trọng. Nếu quá khứ ngăn cản chúng ta sống trong bình an, sống như là chính mình cách trọn vẹn, thì đó là dấu hiệu cho thấy chúng ta phải tha thứ: cho người khác và cho bản thân.

2. Đừng nhầm lẫn giữa tha thứ với quên

Tiến trình tha thứ không phải là phủ nhận vết thương, chôn vùi nó bao nhiêu có thể. Trái lại, con đường tha thứ trước hết là con đường sự thật. Để tha thứ, cần nhận ra rằng chúng ta bị xúc phạm, cần nhận thấy và đặt tên cho hành vi phạm tội, cho dù chúng ta là thủ phạm hay nạn nhân.

3. Đừng "khai thác" sự tha thứ

Tha thứ có thể được sử dụng như một phương tiện để bóp nghẹt người khác, để thao túng, khiến người khác thành con nợ kép: "Anh không chỉ mang tội xúc phạm đến tôi mà anh còn phải cám ơn tôi, bởi vì tôi nhân hậu và tôi đã tha thứ cho anh". Sự tha thứ giả tạo này đi ngược với thái độ thương xót thực sự, nó bị bóp méo hoàn toàn bởi vì không được tình yêu sai khiến, nhưng từ sự kiêu ngạo hay bởi ác tâm.

4. Hãy thanh tẩy những ý định của mình

Làm thế nào để phân biệt tha thứ giả tạo với tha thứ thực sự? Có nhiều tiêu chuẩn khác nhau để có thể phân định. Ví dụ, bạn cần đặt ra cho mình những câu hỏi đúng đắn: "Tôi đã sẵn sàng để xin sự tha thứ trước hay chưa?"; "Sự tha thứ của tôi có mục đích giúp người khác tiến bộ, nhất là liên quan đến lòng tự trọng của họ không?"; "Tôi có sẵn sàng tha thứ cho người khác trước khi người đó xin tôi thứ tha?"; "Tôi có thể tha thứ cho người khác mà không cần nói gì, nếu sự tha thứ của tôi có nguy cơ làm họ nhục nhã?"; "Tôi có sẵn sàng đợi chờ thời cơ - dẫu biết rằng thời điểm này có thể sẽ không bao giờ đến – để thể hiện sự tha thứ đó không?".

5. Đừng nghi ngờ về sự tha thứ

Điều nguy hiểm thì không phải là tha thứ, nhưng ngược lại! Chúng ta nhìn nhau qua vẻ bề ngoài, bởi vì không có gì giống với sự với tha thứ (hoặc lòng tốt, hoặc thánh thiện) hơn là điều ngược lại của nó. Đối với sự thiếu khiêm tốn, chúng ta có thể lặp lại rằng sự tha thứ (xin hay cho) có thể được thể hiện bằng hàng nghìn cách khác nhau, không chỉ bằng lời nói.

6. Tha thứ bằng lời nói và / hoặc việc làm

Xin tha thứ, ban phát ơn thứ tha đôi khi không cần phải nói. Nhưng nó luôn luôn tốt khi bạn nói ra điều đó. Mở miệng ra và nói: "Xin bạn tha cho tôi" hoặc "tôi tha thứ cho bạn" là dấu chỉ của việc mở rộng tâm hồn. Tất nhiên, sự tha thứ có thể bao gồm một cái ôm chẳng hạn. Yêu thương – khi tình yêu truyền cảm hứng cho sự tha thứ - là biết cách tìm ra các hình thức cho phép nó thể hiện bản thân, đồng thời tôn trọng sự khiêm nhường và sự nhạy cảm của đối phương. Một nụ cười, một cử chỉ âu yếm, một lời nói dễ thương có thể trở thành những dấu chỉ rất rõ ràng của sự tha thứ cho nhau, ngay cả khi không phải lúc nào tha thứ cũng có thể thay thế bằng lời.

7. Tha thứ cần có thời gian (dạy cho trẻ em tha thứ cần phải kiên nhẫn)

Để được như vậy tiến trình tha thứ cần nhiều thời gian: Cha mẹ phải biết đồng hành với con cái của mình trên con đường này, đừng vội vàng hay nản chí. Điều quan trọng không phải là nhanh chóng tha thứ mà phải thật lòng. Một số người cảm thấy khó khăn khi nhìn thấy mức độ trầm trọng của hành vi phạm tội: họ cần được giúp đỡ nhìn lại quá khứ để nhận ra mức độ nghiêm trọng của những tổn thương mà họ đã gây ra hoặc phải chịu đựng. Quên đi không có nghĩa là tha thứ.

8. Tha thứ trong mọi dịp

"Quá muộn rồi" đó là lời dối trá của Satan. Chính hắn đã quả quyết rằng những thảm kịch của chúng ta hoàn toàn vô vọng, những gì chúng ta đã chọn lựa không thể thay đổi, và tha thứ thì không thể cho đi hay nhận lại. Chúng ta đã tin vào những lời dối trá đó của nó, bởi vì tình yêu vô điều kiện của Thiên Chúa xem ra quá tuyệt vời để có thể trở thành sự thật. Chúng ta thực sự không tin rằng "đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể".

9. Cầu xin Chúa Thánh Thần

Tha thứ giúp ký ức được chữa lành và thiết lập lại trong bình an. Nhớ lại hành vi phạm tội tôi phải chịu trở thành hành trình sống và phúc lành, ngay cả khi trước đây nó là con đường của sự chết và nguyền rủa. Thực ra, tha thứ là Phục sinh: bước từ cái chết sang sự sống. Chúa Giêsu sống lại đem lại cho chúng ta khả năng vượt qua này, đem lại cho chúng ta khả năng cầu xin tha thứ đến "bảy mươi lần bảy" (Mt 18,22), nghĩa là tha thứ không giới hạn. Vì vậy, chúng ta không nên sợ hãi khi cầu xin Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta nhớ lại mọi lỗi lầm trong ký ức của chúng ta mà chúng ta cần phải tha thứ.

Tác giả: Luc Adrian
Chuyển ngữ: Giuse Võ Tá Hoàng

Nguồn: gpquinhon.org

------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 26