mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2281
mod_vvisit_counterHôm Qua9844
mod_vvisit_counterTuần Này45187
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này134396
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17354188

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hôn Nhân và Gia Đình
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - NGÀY CỦA CHA PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Wed, Jun 17 at 12:34 AM

NGÀY CỦA CHA - VIẾT CHO CÁC BẠN TRẺ

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Có biết bao tâm tình mà ta đã bày tỏ để đền ơn, đáp nghĩa bằng những quà tặng quý giá, với những lời sẻ chia, thăm hỏi dành cho ai đó... Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng người cần tri ân thăm hỏi trước tiên là chính song thân của mình không?

Bạn đã đọc câu chuyện cảm động của ông lão đi sửa chiếc điện thoại chưa?

Câu chuyện thế này :

"Tôi là một nhân viên bảo trì và sửa chữa điện thoại di động.
Sáng hôm đó, có một ông lão đã tới cửa hàng của tôi để sửa điện thoại. Tôi cẩn thận kiểm tra chiếc điện thoại nhưng không phát hiện ra lỗi nào cả, mọi thứ đều bình thường. Tôi nói với ông rằng mọi thứ đều ổn và điện thoại của ông vẫn hoạt động tốt.

Ông lão mang điện thoại đi sửa vì... không nhận được thông tin gì từ con ông. Ông lão nhìn tôi và rơm rớm nước mắt hỏi: "Thế tại sao tôi không nhận được tin nhắn, hay cuộc gọi của con tôi?".[1]

"Thế tại sao tôi không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi của con tôi?"
Câu hỏi của cụ ông không mong câu trả lời thỏa đáng đến từ nhân viên bảo trì, sửa chữa điện thoại.

Câu hỏi mang nặng tình thương của sự chờ đợi, mong mỏi mà người cha dành cho đứa con của mình. Điều cụ ông mong đợi rất nhỏ nhoi, đơn giản chỉ là một dòng tin nhắn hay chỉ nghe được giọng nói ngắn gọn thân thương đến từ đứa con xa nhà.

Ông lão chờ mong tin của đứa con đến nỗi sốt ruột cho rằng điện thoại của mình bị hư! Điều này còn cho biết thêm ông đã chờ đợi, mong tin con từ khá lâu; nỗi nhớ thương con kéo dài...

Câu chuyện khiến nhiều người xúc động, nó cũng lấy đi khá nhiều nước mắt của tôi khi nghĩ về phụ thân của mình ! Có lần nào trong đời mình cũng đã để cho phụ thân chờ mong đến não lòng như thế!

Không biết bạn trẻ trong câu chuyện mà người cha chờ đợi, mong ngóng ấy đang ở phương trời nào, đang làm gì, bạn ấy có nhớ nhà, nhớ cha, nhớ mẹ hay không? Bạn ấy có biết cha bạn đang mong tin bạn từng phút, từng giây nơi quê nhà yêu dấu! Bạn ấy đã từng chờ mẹ mong cha khi các ngài vắng nhà? Bạn có chút trải nghiệm khi "đứng ngồi không yên" ngóng chờ trông đợi ai đó trong cuộc hò hẹn?

Bạn thân mến,

Bạn, tôi, chúng ta có nhớ:

Lúc còn nhỏ, dưới sự bao bọc, quản giáo của bố mẹ chúng mình thường mong nhanh lớn để được tự do vùng vẫy với thế giới bên ngoài. Nhưng đến khi nhận ra thế giới trong mơ ấy nó không đẹp như ta từng tưởng tượng. Cái xã hội bon chen, xô bồ ta hằng mong ước, toàn "người dưng nước lã" đầy hơn thua đó, nó đã đối xử với chúng mình ra sao! "Chẳng có bữa cơm nào miễn phí, chẳng có chỗ tựa lưng nào cho không biếu không" dành cho ta phải không bạn? Bởi vì, "Cơm người khổ lắm ai ơi, chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn. Dẫu cha mẹ có khó khăn. Cũng cho con đủ gối chăn cơm lành."

Và ... Hồi còn ở cái tuổi thiếu thời - tôi, bạn chúng ta có tâm lý giống nhau luôn muốn chứng tỏ bản thân. Chúng ta đã từng làm những hành động anh hùng để chứng minh mình vẫn sống mà không cần cha mẹ. (tìm cách trốn học để đi làm kiếm tiền tự nuôi thân, rồi cái kết thế nào?). Lúc ấy, mẹ đã ân cần an ủi, dạy dỗ, cha đã nhẹ nhàng khuyên bảo, âm thầm chịu đựng những ngỗ nghịch ương ngạnh của chúng ta. Những ngày ra khỏi nhà để nói với mẹ cha, con sống không cần cha mẹ... Rồi, Mẹ đã gọi điện và nói những gì...? Có thực, chúng ta sống mà không cần mẹ, không cần cha không? Chúng ta đã quay về, đã được tha thứ, được bao bọc, yêu thương chăm sóc và được cho ăn học thế nào?

Chúng ta không thể hiểu: "Cha mẹ giàu sang cho con thong thả, cha mẹ nghèo con vất vả gian nan. Làm con đừng có thở than, phải hiểu cha mẹ gian nan bội phần".

Đến lúc lớn khôn được đi học xa nhà, khi các khoản chi phí cạn kiệt, Bạn đã làm gì? Bạn đã gọi về và cha mẹ bạn trả lời ra sao? "Con à, cần gì, thiếu gì cứ nói, con cần gì, con thiếu gì... cha mẹ lo cho. Cha mẹ có khó khăn thêm chút cũng không sao. Cha mẹ sẽ không để con thiếu tiền dù chỉ một ngày... Mọi sự cứ để cha lo, con yên tâm học hành, chăm chỉ học việc là mẹ cha vui rồi..." Có phải vậy không bạn?

Mỗi người một cách, mỗi gia đình một cảnh, "Trái tim của người mẹ, người cha là một vực thẳm sâu ở đáy mà bạn sẽ luôn tìm thấy sự tha thứ"[2]. "Bạn có thể lừa một vài người trong tất cả mọi lần, và bạn có thể lừa mọi người trong một vài lần, nhưng bạn không thể lừa mẹ". Mẹ dành cho ta những tình cảm dạt dào, nhẹ nhàng thông cảm. Có khi ta chỉ tâm sự với mẹ là đủ; Đối với cha, người lại dành cho ta những tình cảm hoàn toàn khác biệt. Có thể cha rất nghiêm khắc để răn đe nhưng là sự quan tâm âm thầm ít thể hiện bằng cảm xúc. Cha thể hiện tình cảm bằng những giáo điều, những lời dạy mang tính triết lý, bài vở, đạo đức làm người sâu sắc, khiến bạn, tôi lắm lúc không thích thú lắng nghe... Cho dù cách thể hiện tình cảm của cha mẹ khác nhau, nhưng trên hết cha mẹ vẫn mong chúng ta được hạnh phúc, mong con mình ăn lời dạy dỗ, khôn lớn nên người. Cha mẹ luôn hy sinh, quên mình cầu mong những điều tốt đẹp nhất, tuyệt vời nhất cho mỗi chúng ta.

Chúng ta đang sống trong xã hội mà mọi người cảm thấy phải chạy đua với thời gian vội vã, hối hả.... chúng ta chỉ mãi nghĩ cho bản thân vì sự ham chơi, thích khám phá đây đó hay mải miết theo đuổi đam mê, khát khao sự nghiệp mà ít dành thời gian quan tâm đến cha mẹ.

Chuyện ông cụ đi sửa điện thoại vì không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi từ con mình, nói gì với chúng ta :

● Những người đã thành đạt trong cuộc sống,

● Những người đang long đong đi tìm cho mình một công việc,

● Những người không hề cố gắng, nỗ lực mà chỉ biết đổ lỗi cho thời vận, cho số phận, đổ lỗi cả cho mẹ cha vì những nông nổi, vấp ngã, thất bại của chính mình,

● Những bạn trẻ coi mình là cái rốn của vũ trụ để rồi chỉ biết tụ tập bè bạn, ăn chơi phung phí, hưởng thụ ích kỷ, đua đòi...

"Cha mẹ nuôi con cả một đời không mong gì báo hiếu. Phận làm con, đừng chỉ biết sống cho nở mày nở mặt với bạn bè, mà quên cha mẹ già đau yếu cô đơn, cần sự săn sóc phụng dưỡng chân tình. Đừng để khi mất đi bố mẹ rồi mới hối hận, bởi tất cả đều đã muộn."

Chuyện cụ ông đi sửa điện thoại vì không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi từ con mình còn nói với bạn, với tôi điều này "Với cha mẹ bạn luôn luôn là những đứa trẻ nhỏ bé cần được ôm ấp vỗ về và che chở, dù bạn khôn lớn và trưởng thành đến đâu cũng trở nên nhỏ bé và ngây ngô trong vòng tay yêu thương của họ".

Câu chuyện ông bố đi sửa điện thoại vì không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi từ con mình, gợi lại trong ký ức về một quá khứ thật đẹp. Khi chúng ta còn nhỏ, khi chúng ta đi học, khi chúng ta đi làm xa nhà, ngay lúc này cha mẹ luôn thương nhớ và dõi theo chúng ta (nếu ai đó còn mẹ cha). Các ngài mong nghe từng giọng nói, cảm nhận từng nhịp đập từ con tim chúng ta... Thay vì lướt Web, lướt facebook cả tiếng đồng hồ... Sao chúng ta không thường xuyên gọi điện về nhà, để cho bố mẹ yên tâm? Sao chúng ta không gọi về nhà để cha mẹ biết cuộc sống của chúng ta thế nào, hoặc có thể chúng ta đang gặp khó khăn, thất bại để được nâng đỡ, chia sớt, cảm thông?

Bạn, tôi chúng ta cùng trả lời câu hỏi: "Mỗi người còn sống với bố mẹ được bao lâu?"

Bạn đã bao giờ cãi lời làm cha mẹ buồn khóc?

Bạn đang làm cho cha mẹ đau khổ vì tự ái quá lớn, vì muốn khẳng định mình, "bạn đủ lông đủ cánh" không cần mẹ, không cần cha, không cần hơi ấm từ mái gia đình?

Bạn đã bao giờ mải mê lo cuộc sống cơm áo gạo tiền, tất bật ngoài chợ đời mà quên quan tâm thăm hỏi, chăm sóc dành cho cha mẹ?

Ngày của cha sắp đến, hãy dừng lại một chút, hãy trải lòng về những kỷ niệm thân thương bên mái ấm gia đình, bên đầu gối mẹ, bên vòng tay ấm của cha. Hãy nhớ lại miếng cơm đầu tiên ai đã mớm cho để mình biết nhai, biết cảm nếm cái ngon cái dở... hãy nhớ lại lần tập xe đạp đầu tiên ai đã khom lưng, chạy phía sau xe giữ thăng bằng để mình vững vàng đạp những vòng tròn liên tiếp, và ai đã từng tươi cười vỗ tay khích lệ khi bạn viết những nét chữ đầu tiên, khi bạn chơi những quả bóng rơi vào chiếc rổ trên cao, cha hạnh phúc nhấc mình lên cho bằng cái sà cao trên đầu... và bao nhiêu sự khởi đầu thật êm đềm thân thương để mỗi người có được như hôm nay. Hãy lắng đọng tâm hồn để nghe bao lời thân thương dịu ngọt, những cử chỉ tha thứ cả những giọt nước mắt mà mẹ cha đã giấu đi vì những khổ đau các ngài đã gánh chịu để ta được thanh thản bình yên. Hãy để những thước phim thời thơ ấu quay thật chậm trong ký ức "Vì con sống cha mẹ suốt đời lam lũ. Vì con vui cha mẹ gánh hết đời khổ đau".

Xin hãy làm tất cả những gì có thể để báo hiếu khi còn kịp bạn nhé, dù cuộc sống hiện tại còn chật vật, khó khăn... nhiều ước mơ, nhiều hoài bão, nhiều công việc cần giải quyết, nhiều dự án cần phải thực hiện hôm nay, ngay lúc này... nhưng nó không quan trọng "bằng cha bằng mẹ". "Đừng ăn chơi khi mẹ còn cực khổ, đừng đua đòi khi cha đổ mồ hôi". Và hãy cảm nhận rằng "Cha không hoàn hảo nhưng cha vẫn yêu thương con theo cách hoàn hảo nhất". Để rồi không ai phải hối tiếc về điều gì. Bởi, "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha, tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con".

Và, "Hãy yêu thương, thảo hiếu tri ân khi cha mẹ còn khỏe mạnh, minh mẫn còn biết rõ điều này điều kia, còn nhớ, còn nghe, còn nói, còn cười. Đừng để lúc cha mẹ ra đi mới khóc gào kể lễ công ơn. Đừng khắc ghi lời hiếu kính, nhớ ơn, tạ lỗi... lên bia mộ làm chi, nó có nghĩa gì bởi bia đá kia là loài vô tri, vô giác".

[1] Nguồn: Meirihaowen

[2] Honore de Balzac

Nt. Anne Lê (Dòng MTG Qui Nhơn)

------------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - ĐẠI DỊCH COVID-19 PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 223 - Website ChiaseLoiChua.com
>        
         *LỜI CHÚA KHÔNG CHO COVIT-19 ĐÁNH PHÁ CAC GIA ĐÌNH*

*SỐNG TỈNH THỨC: Hãy quan sát trận dịch COVID-19 này - một kẻ thù vô hình đã thay đổi đời sống CAC GIA ĐÌNH. Sự khôn ngoan thế gian đang thử thách CAC GIA ĐÌNH.

Sự khôn ngoan CỦA LỜI CHÚA LÀ đường để giải quyết những thách thức trong đời sống GIA ĐÌNH ĐỂ TRỞ THÀNH GIÁO HỘI TẠI GIA, LÀ GIÁO HỘI NHỎ, LÀ CHỨNG NHÂN TIN MỪNG...
>
>* BẠN VÀ TÔI CẦN SỐNG LỜI CHÚA TRƯỚC MÙA ĐẠI DỊCH:

1/ Giacôbê (Gia-cơ) 3: 5-7 = VỢ CHỒNG CẦN KIỀM CHẾ CÁI LƯỠI.

"Cái lưỡi là một bộ phận nhỏ bé của thân thể mà lại huênh hoang...Cứ xem tia lửa nhỏ mà làm bốc cháy đám rừng to lớn biết bao!. Cái lưỡi cũng là một ngọn lửa, là cả một thế giới của sự ác....Nó làm cho toàn thân ta bị ô nhiễm, đốt cháy bánh xe cuộc đời, vì chính nó bị lửa lửa hoả ngục đốt cháy".

2/*SỰ KHÔN NGOAN CỦA MA QUỶ: Gia-cô-bê (Gia-cơ) 3, 14-16

14 Nhưng nếu trong lòng anh em có sự ghen tương, chua chát và tranh chấp, thì anh em đừng có tự cao tự đại mà nói dối, trái với sự thật.15 Sự khôn ngoan đó không phải từ trời cao ban xuống, nhưng là sự khôn ngoan của thế gian, của con người tự nhiên, của ma quỷ.16 Thật vậy, ở đâu có ghen tương và tranh chấp, ở đấy có xáo trộn và đủ mọi thứ việc xấu xa.

3/*SỰ KHÔN NGOAN DO CHÚA BAN CHO VỢ CHỒNG: Gia-cô-bê(Gia-cơ) 3, 17-18.

17 Đức khôn ngoan Chúa ban làm cho con người trở nên trước là thanh khiết, sau là hiếu hoà, khoan dung, mềm dẻo, đầy từ bi và sinh nhiều hoa thơm trái tốt, không thiên vị, cũng chẳng giả hình.18 Người xây dựng hoà bình thu hoạch được hoa trái đã gieo trong hoà bình, là cuộc đời công chính.
4/GIA-CÔ-BÊ 4, 1-3= GHEN TƯƠNG, TRANH CHẤP, BẤT HÒA... TRÀN LAN:

"BỞI ĐÂU CÓ CHIẾN TRANH, BỞI ĐÂU CÓ XUNG ĐỘT GIỮA ANH EM? CHẲNG PHẢI LÀ BỞI CHÍNH NHỮNG KHOÁI LẠC CỦA ANH EM ĐANG GÂY CHIẾN TRONG CON NGƯỜI CỦA ANH EM ĐÓ SAO? THẬT VẬY, ANH EM HAM MUỐN MÀ KHÔNG CÓ, NÊN ANH EM CHÉM GIẾT; ANH EM GANH GHÉT CŨNG CHẲNG ĐƯỢC GÌ, NÊN ANH EM XUNG ĐỘT VỚI NHAU,.......

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: VỢ CHỒNG CẦN KHIÊM TỐN NHƯ MẸ MARIA, CÔ VIT- 19 SẼ CHẠY XA TA.

CÓ LỜI KINH THÁNH: "THIÊN CHÚA CHỐNG LẠI KẺ KIÊU NGẠO; NHƯNG BAN ƠN CHO KẺ KHIÊM NHƯỜNG. ANH EM HÃY PHỤC TÙNG THIÊN CHÚA. HÃY CHỐNG LẠI MA QUỶ; CHÚNG SẼ CHẠY XA ANH EM. (Gicobe 4, 6-7)

Đầy tớ: Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

---------------------------------

 

 

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - LÒNG KHOAN DUNG RẤT CẦN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

LÒNG KHOAN DUNG: MÓN QUÀ QUÝ NHẤT CỦA HÔN NHÂN KITÔ HỮU

Nữ văn sĩ tài năng Helen Keller đã nói: "Khoan dung là món quà lớn nhất của tâm hồn". Quả vậy, lòng khoan dung là một nguồn sức mạnh tiềm ẩn bên trong, là một trong những công cụ tuyệt vời nhất trong cuộc sống.

Trong cuộc sống, nếu không có sự khoan dung tha thứ, thì con người sẽ luôn sống trong hận thù. Tinh thần khoan dung là đức tính vĩ đại nhất của con người. Càng là người biết nhìn xa trông rộng, càng có tấm lòng rộng mở. Người không biết khoan dung, thì sẽ chẳng được ai khoan dung. Chỉ có khoan dung, cuộc sống của chúng ta mới được vui vẻ và hạnh phúc. [1]

Đó là nhận định về lòng khoan dung trong cuộc sống nói chung. Riêng trong đời sống hôn nhân gia đình thì sao?

Trước hết, chúng ta cần khẳng định rằng hôn nhân là một cam kết sống chung đến hết đời và là một cuộc đồng hành dài hơi, nên những khó khăn, phức tạp, va chạm là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Đúng như một danh nhân đã nói: "Hôn nhân là bãi chiến trường chứ không phải là luống hồng". Những cuộc cãi vã, hờn dỗi do mâu thuẫn, bất đồng, bất hòa từ những chuyện vụn vặt thường ngày giữa hai vợ chồng có thể kéo dài từ ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, và cuối cùng có thể dẫn đến sự đổ vỡ không thể hàn gắn được.

Tuy nhiên, chúng ta tin rằng tình yêu sẽ chiến thắng tất cả và sự khoan dung có sức mạnh hóa giải mọi khác biệt, mọi bất đồng, mọi mâu thuẫn. Tục ngữ VN có câu: "Thương nhau chín bỏ làm mười". Điều đó có nghĩa là khi yêu nhau thực tình, đôi bạn sẽ vượt qua mọi phiền toái, khó khăn trong cuộc sống chung, để cùng xây dựng một mái ấm hạnh phúc, bình an.

Trên thực tế, hai bạn phải biết học cách nhượng bộ nhau, học im lặng để lắng nghe bạn đời mình, học chia sẻ để chứng tỏ sự quan tâm của mình, học tha thứ để hàn gắn những rạn nứt trong mối quan hệ, học quảng đại để biết cho đi nhiều hơn là nhận lại. Nói tóm là phải đối xử với nhau bằng lòng khoan dung tuyệt vời nhất.

Trong quyển sách "9 dạng người bạn cần phải khoan dung trong cuộc đời", tác giả người Trung Quốc Hồng Hoa đã nhấn mạnh, người bạn đời chính là một trong 9 dạng người bạn cần phải khoan dung. Bởi khoan dung là "cách cư xử tốt đẹp nhất trong hôn nhân. Yêu là một nghệ thuật, sự khoan dung chính là tinh túy của nghệ thuật đó". Rất nhiều khi trong thực tế, chúng ta dễ dàng bỏ qua lỗi lầm của người khác dù họ làm ta buồn, ta thất vọng, nhưng lại khó lòng bỏ qua những lỗi lầm mà bạn đời của mình gây ra. Khoan dung với bạn đời, vì vậy cũng là một kỹ năng. [2]

Thực vậy, chỉ có lòng khoan dung mới giúp cho đôi bạn giữ được tình yêu nồng ấm, duy trì được sự trung thành lâu dài, gia tăng được sự tin tưởng cần thiết, nhờ đó dù gặp nhiều sóng gió và thử thách trên đời, đôi bạn vẫn song hành với nhau cho đến cuối đời.

Khoan dung để chấp nhận sự khác biệt của nhau

Chúng ta biết rằng, một trong những thử thách lớn nhất của hôn nhân, đó là trong cuộc sống lứa đôi, hai bạn nam nữ phải chấp nhận sự khác biệt của nhau. Vì thực tế, hai người nam-nữ vốn dĩ rất khác biệt nhau, về giới tính, tính cách, sở thích, văn hóa hấp thu, giáo dục gia đình, tôn giáo, tài năng, kiến thức, nếp sống, thói quen vv.

Khi về sống chung một nhà, hai người phải vượt qua cái rào cản khác biệt ấy để sống hòa hợp, hòa đồng, hòa thuận, hòa bình với nhau. Như người ta thường nói, "Ta với mình tuy hai mà một/ Ta với mình tuy một mà hai". Điều đó có nghĩa là hai bạn phải tập thích nghi với nhau, vì anh là anh, chị là chị, hai người là hai cá thể đặc thù riêng biệt. Họ phải sống làm sao để từ nay, hai người không còn là hai mà là một xương một thịt (x.Mt 19, 6).

Có muôn vàn chi tiết khác biệt giữa nam nữ, nhưng họ được ơn gọi để kết hợp thành đôi-vợ-chồng, để sống với nhau suốt đời. Tình yêu và sự khoan dung là sức mạnh quan trọng hàng đầu giúp cho đôi bạn chấp nhận nhau, nương tựa nhau, khích lệ nhau. Một cuộc hôn nhân hạnh phúc là cuộc hôn nhân trong đó hai người nam nữ, thay vì loại trừ nhau do những khác biệt này nọ, thì lại bổ sung cho nhau. Họ chấp nhận "tương khắc" chứ không "xung khắc". Ca dao VN có câu: "Yêu nhau vạn sự chẳng nề, / Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng".

Đó cũng là ý nghĩa của việc nên-một-với-nhau mà vẫn tôn trọng sự khác biệt giữa các ngôi vị trong cộng đồng gia đình. Chính nhờ sự khoan dung của hai bạn mà cuộc hôn nhân được êm đẹp và bền vững.

Khoan dung để biết lắng nghe nhau

Trong đời sống hôn nhân, biết lắng nghe là một nghệ thuật giao tiếp ứng xử rất quan trọng nhờ đó ta hiểu được người bạn đời và thông cảm với họ trong mọi tâm trạng và hoàn cảnh trong cuộc sống.

Các nhà tâm lý học hôn nhân gia đình đều quả quyết rằng nghệ thuật giao tiếp ứng xử quyết định phần lớn cuộc hôn nhân hạnh phúc. Vợ chồng dù bận rộn trăm công nghìn việc, nhưng cũng nên tìm mọi cơ hội để gặp nhau, nói chuyện với nhau, lắng nghe nhau, kể cho nhau nghe "chuyện đời chuyện người", trao tâm sự cùng nhau, thậm chí có thể cùng nhau xem một chương trình giải trí trên truyền hình hay cùng nhau hát một bài hát vv. Đây có thể được coi như một "chìa khóa vàng" đảm bảo hôn nhân bền vững.

Do đó, để có được sự khoan dung trong cuộc sống gia đình, trước hết chúng ta cần phải học cách lắng nghe và tâm sự với nhau. Nếu ngay khi người bạn đời mắc sai lầm, bạn lập tức nổi giận, dùng những lời không hay để trách cứ, nhiếc móc thì quả là thất bại. Hãy tôn trọng để cho người ấy cơ hội trình bày và hãy tỉnh táo để lắng nghe. Càng không nên kết tội một cách vội vã. "Anh/em lại sai rồi", hoặc "Chắc chắn đây là lỗi của anh/em" là những câu nói làm bạn đời mất tinh thần nhất. Họ sẽ thấy mình là người kém cỏi, một kẻ không ra gì và luôn luôn làm người khác thất vọng. Hoặc sẽ ngay lập tức "xù lông nhím" để bảo vệ cái tôi của mình. Bạn đời, người mà ta đã hết lòng yêu thương, đã tìm hiểu, đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió để thành vợ thành chồng, vì thế xứng đáng để được lắng nghe, được cho một cơ hội. [2]

Khoan dung để tha thứ lỗi lầm của nhau

Một danh nhân đã nói: "Con người không ai toàn mỹ. Chuyện vợ chồng cũng thế. Biết phục thiện và tha thứ cho nhau thì gia đình ngày càng đầm ấm. Ngược lại, càng ngoan cố bao nhiêu, gia đình càng dễ dàng tan vỡ bấy nhiêu" (G. Lombroero). Lỗi lầm thì ai cũng có, vì "Nhân vô thập toàn". Vì thế, mỗi người đều cần được thông cảm và tha thứ.

Thánh Phao-lô đã khuyên bảo tín hữu như sau: "Anh em là những người được Thiên Chúa tuyển lựa, hiến thánh và yêu thương. Vì thế anh em hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau" (Cl 3, 12-13).

Trong Tông huấn "Niềm Vui Yêu Thương", ĐTC Phan-xi-cô đã dựa vào "Bài ca đức mến" của thánh Phao-lô trong thư thứ nhất gởi tín hữu Cô-rin-tô để đưa ra một vài lời khuyên nhằm củng cố hôn nhân với năm tháng được xây dựng trên một tình yêu chân thật. Ngài đưa ra mười ba lời khuyên cho một hôn nhân vững bền, trong đó có đoạn ngài nhấn mạnh đến tình yêu không hận thù:

"Đừng để những tình cảm xấu thâm nhập vào trong lòng, nhưng phải trau dồi đức tính tha thứ, tha thứ xây dựng một thái độ tích cực, tìm cách hiểu sự yếu đuối của người khác, tìm lý do để biện minh cho người khác. Chỉ có một tinh thần hy sinh cao cả mới cứu và hoàn thiện được sự giao tiếp trong gia đình. Nó đòi hỏi một tấm lòng rộng lượng và nhanh chóng thấu hiểu, bao dung, tha thứ, giải hòa...Tình yêu không để hận thù, khinh ghét, muốn làm điều xấu, muốn trả thù chế ngự. Lý tưởng trong tinh thần Kitô và đặc biệt trong gia đình, tình yêu bất chấp tất cả". [3]

Khoan dung để bù đắp những thiếu sót của nhau

Một trong những lợi ích của hôn nhân, đó là đôi bạn có cơ hội bù đắp những thiếu sót của nhau. Kẻ mạnh nâng đỡ kẻ yếu. Người giỏi bồi đắp cho người dở. Người lanh lợi bù đắp cho kẻ chậm chạp. Nói chung, hai bạn sẽ bổ túc, bù trừ cho nhau để tiến tới một sự hoàn thiện chung.

Tuy nhiên trên thực tế, có nhiều đôi không làm được việc này, vì tự ái, vị kỷ, nông cạn. Họ không muốn người khác bù đắp cho mình mà cũng không quan tâm bồi đắp cho người khác. Điều này chứng tỏ cả hai đều thiếu khoan dung.

Theo D. Wahrheit, tác giả cuốn "Cẩm nang Hạnh phúc Gia đình Ki-tô" thì chúng ta cần nhìn nhận điều này là: "Sự đổ vỡ trong hôn nhân thường xảy đến khi hai người phối ngẫu không chấp nhận vai trò của nhau. Và từ đó không đạt được sự hòa hợp trong đời sống vợ chồng. Vì hòa hợp và bổ túc cho nhau, đó là nguyên tắc sống nền tảng trong đời sống hôn nhân...". Và "Bổ túc cho nhau trên hết có nghĩa là mình có những gì mà người kia không có, điều mình có ít thì người kia lại có nhiều. Sức mạnh, vẻ đẹp, sự dịu dàng của tình yêu nằm trong sự bổ túc ấy..."

Khi mới kết hôn, đôi bạn thường cho rằng họ yêu nhau nên hiểu nhau, họ hiểu nhau nên cuộc sống vợ chồng sẽ thật êm ả, dễ chịu. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn chung sống, họ bắt đầu vỡ mộng. Bởi vì cuộc sống chung quả là khó khăn, phức tạp. Một trong những điều khiến họ dễ rơi vào khủng hoảng nhất, đó là sự khác biệt, chênh lệch nào đó giữa hai vợ chồng. Đó cũng là một trong những nguyên nhân gây ra sự mất hòa hợp vợ chồng.

Thực ra, khi kết hợp với nhau thành vợ chồng, đôi bạn sẽ có điều kiện bổ túc, chia sẻ, hỗ trợ nhau về mọi mặt. Kẻ mạnh nâng đỡ người yếu. Người giỏi giang khuyến khích kẻ kém cỏi. Kẻ lanh lợi hỗ trợ người chậm chạp vv... Luật bù trừ trong hôn nhân là như vậy. Chẳng hạn, nếu chàng là người nói ít và trầm tĩnh thì hãy chấp nhận nàng nói nhiều và hay than vãn. Nếu chàng là người có đầu óc thực tế, quyết định nhanh chóng, dứt khoát thì cũng thông cảm bạn đời mình hay mơ mộng, ướt át tình cảm. Nếu chàng thích ra tay nghĩa hiệp bảo vệ người khác thì cũng nên chấp nhận nàng yếu đuối, thích được bảo vệ, thích nhờ vả giúp đỡ vv.

Khi cộng tác với nhau lo cho gia đình, các bạn phải hiểu nhau, cảm thông và nhất là giúp nhau phát huy điểm mạnh, đồng thời sửa chữa khiếm khuyết và bỏ qua những sai sót của nhau. Hãy luôn là bạn đồng hành với lòng khoan dung, chúng ta sẽ an toàn.

Khoan dung để quên đi quá khứ của nhau

Người có lòng khoan dung sẽ không bao giờ nghĩ đến việc bới móc chuyện quá khứ của nhau. Thông thường trước kết hôn với nhau, ai mà chẳng có tình sử của riêng mình. Đối với người này cuộc tình cũ có thể chỉ là thoáng qua, nhạt nhòa, nhưng với người kia có thể đã mặn nồng, thắm thiết. Nhưng bây giờ một khi bạn đã quyết tâm đến với nhau trọn đời thì buộc phải quên đi quá khứ của nhau.

Trên thực tế đã có nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ chỉ vì một trong hai người cố tình bới móc chuyện quá khứ của người kia như để thách thức lòng chung thủy của bạn mình. Đó là một sai lầm lớn. Vậy nếu muốn xây dựng một cuộc hôn nhân hạnh phúc, đôi bạn hãy tự nguyện chôn vùi quá khứ của mình và của bạn đời, không phải với tâm trạng cay đắng mà là bằng một sự quyết tâm có định hướng: "Cưới được người con gái mình yêu đã là hạnh phúc, nhưng yêu được người con gái mình cưới còn hạnh phúc hơn" (Danh ngôn).

Khoan dung để chấp nhận đồng hành với nhau suốt đời

Văn hào pháp Antoine de St Exupéry nói: "Yêu nhau không là ngồi đó nhìn nhau, mà cùng nhau hướng về một lý tưởng". Cũng có một danh nhân khác nói rằng, "Hôn nhân là một công trình mà hai người phải giúp nhau kiến tạo suốt đời" (André Maurois). Cũng câu nói: "Trong hôn nhân, gặp nhau là bước đầu, sống chung với nhau là bước kế tiếp, làm việc chung với nhau mới làm nên một gia đình êm ấm " (James Thurber).

Vợ chồng phải ngồi lại với nhau, cùng nhau xây dựng một mục tiêu chung cho cuộc sống hôn nhân và cho gia đình mình. Một gia đình mà trong đó "Ông nói gà, bà nói vịt", hay "Trống đánh xuôi kèn thổi ngược" thì đó là biểu hiện của sự phân hóa, chia rẽ, bất đồng.

Hai người phải dành thời gian để thảo luận, có thể là tranh luận, về những mục tiêu phải theo đuổi. Trong gia đình dường như lúc nào cũng có nhiều vấn đề phải giải quyết và đối phó, nếu hai bạn cùng hiệp lực, đồng tâm nhất trí nắm tay nhau thực hiện thì việc gì cũng xong. "Thuận vợ thuận chồng, tát bể Đông cũng cạn" hay "Một cây làm chẳng nên non / ba cây chụm lại thành hòn núi cao".

Khi đồng hành với nhau trong suốt cuộc đời vợ chồng, đôi bạn phải hy sinh nhiều lắm. Trước hết là từ bỏ ý riêng của mình để hợp tác với bạn đời lo việc gia đình. Sau nữa là phải thích nghi với những suy nghĩ, hành động khác biệt của bạn đời. Kế đến là phải chấp nhận những biến chuyển của thời thế và hoàn cảnh để không rơi vào tình trạng bi quan, chán nản dẫn đến bỏ cuộc.

Nếu chúng ta có đủ kiên nhẫn và lòng khoan dung chấp nhận đồng hành với bạn đời cách tích cực và nghiêm túc thì cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ bền vững và hạnh phúc lâu dài ./.

Aug. Trần Cao Khải

-------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THỨ BẢY CN5MC-A PDF Print E-mail

qua1955 .

Chia sẻ Lời Chúa - Thứ Bảy 4-4-20

Phúc Âm Thánh Gioan. (11: 45-56)

Khi ấy, trong những người đến thăm Maria và đã chứng kiến việc Ngài làm, có nhiều kẻ đã tin vào Chúa Giê-su. Nhưng trong nhóm có kẻ đi gặp người biệt phái và thuật lại các việc Chúa Giêsu đã làm. Do đó, các thượng tế và biệt phái họp công nghị, và nói: "Chúng ta phải xử trí sao đây? Vì người này làm nhiều phép lạ. Nếu chúng ta để mặc người ấy làm như thế, thì mọi người sẽ tin theo và quân Rôma sẽ kéo đến phá huỷ nơi này và dân tộc ta". Một người trong nhóm là Caipha làm thượng tế năm đó, nói với họ rằng: "Quý vị không hiểu gì cả! Quý vị không nghĩ rằng thà một người chết thay cho dân, còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt". Không phải tự ông nói điều đó, nhưng với danh nghĩa là thượng tế năm ấy, ông đã nói tiên tri rằng Chúa Giêsu phải chết thay cho dân, và không phải cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát về một mối. Bởi vậy, từ ngày đó, họ quyết định giết Người. Vì thế Chúa Giêsu không còn công khai đi lại giữa người Do-thái nữa. Người đi về miền gần hoang địa, đến thành phố tên là Ephrem, và ở lại đó với các môn đệ. Khi đó đã gần đến Lễ Vượt Qua của người Do-thái. Có nhiều người từ các miền lên Giêrusalem trước lễ, để được thanh tẩy. Họ tìm Chúa Giêsu; họ đứng trong đền thờ và bàn tán với nhau: "Anh em nghĩ sao? Người có đến hay không?" Còn các thượng tế và biệt phái đã ra lệnh rằng nếu ai biết Người ở đâu, thì phải tố cáo để họ bắt Người.

SỐNG VÀ CHIA SẺ

Thiên Chúa là Đấng Quyền Năng và Hằng Hữu. Đức Giêsu đã công bố, "TA HẰNG HỮU" một vài lần. Đức Giêsu là Con Thiên Chúa và đã thể hiện quyền năng của ngài trên mọi đau khổ và cái chết. Sau khi đã làm cho người bạn là Ladarô đã chết bốn ngày được sống lại, "nhiều người Do Thái đã đến với Maria và thấy những gì Chúa Giêsu đã làm bắt đầu tin vào ngài."(Ga. 11, 45) Điều này gây ra rắc rối lớn cho nhiều nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái và họ quyết định thực hiện kế hoạch giết Đức Giêsu.

Người Do Thái đưa ra lý do của họ nhưng là những lời tố cáo sai ngoại trừ một lý do. Họ không muốn chấp nhận Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa ngay cả khi họ biết những việc làm kỳ diệu của Ngài do bởi quyền năng của Thiên Chúa đã chứng minh điều đó. Tuy nhiên, đó là sự thật. Chúa Giêsu nói với Philatô: "Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này là làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi."(Ga. 18, 37)

Caipha là vị thượng tế năm đó. Ông nói: "Chúa Giêsu phải chết thay cho dân, và không phải cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát về một mối."(Ga. 11, 51-52) Vâng, đó là sự thật. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, Đấng cứu độ trần gian. Ngài đến để cứu rỗi toàn thể nhân loại thoát khỏi nô lệ cho tội lỗi.

Toàn thể nhân loại là con cái của Thiên Chúa là Cha trên trời (Mt. 6, 9). "Chỉ có một Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người."(Ê-phê-sô 4, 6) Đức Giê-su đã đổ máu trên thập tự giá để tẩy xóa tội lỗi của mọi dân tộc. Thánh Gioan Tẩy giả đã nói về Chúa Giêsu: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian."(Ga. 1, 29)

Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế và ngài đã thực hiện phần của mình bằng cách hiến dâng mạng sống mình lên Thiên Chúa để chuộc tội
của cả thế giới. Phần con người phải làm để nhận được sự tha thứ của Thiên Chúa là gì? Chúa Giêsu đã dạy rằng bất cứ ai biết sám hối tội lỗi mình và tin vào Ngài và Lời Ngài. Chúa Giêsu công bố: "Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng."(Mc. 1, 15)

Người Do Thái đã từ chối Chúa Giêsu nhưng bất cứ ai tin nhận Ngài sẽ được cứu rỗi. "Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa."(Ga. 1, 12 -13)

Bây giờ, bạn và tôi có biết làm thế nào để trở thành con của Thiên Chúa và nhận được ơn cứu rỗi của Ngài không? Nếu vẫn chưa chắc chắn, chỉ cần khiêm tốn và cầu nguyện với Chúa Giêsu để có một lựa chọn sáng suốt và quyết định đúng đắn. Đừng quá muộn màng và để chúng ta đánh mất ơn cứu rỗi của Thiên Chúa.

Xin Thiên Chúa luôn ban phước lành cho tất cả chúng ta!

Đa-Minh Quang Hoàng, người Kitô hữu.

--

Bible sharing - Saturday 4-4-20

Gospel JN 11: 45-56

Many of the Jews who had come to Mary and seen what Jesus had done began to believe in him. But some of them went to the Pharisees and told them what Jesus had done. So the chief priests and the Pharisees convened the Sanhedrin and said, "What are we going to do? This man is performing many signs. If we leave him alone, all will believe in him, and the Romans will come and take away both our land and our nation." But one of them, Caiaphas, who was high priest that year, said to them, "You know nothing, nor do you consider that it is better for you that one man should die instead of the people, so that the whole nation may not perish." He did not say this on his own, but since he was high priest for that year, he prophesied that Jesus was going to die for the nation, and not only for the nation, but also to gather into one the dispersed children of God. So from that day on they planned to kill him. So Jesus no longer walked about in public among the Jews, but he left for the region near the desert, to a town called Ephraim, and there he remained with his disciples. Now the Passover of the Jews was near, and many went up from the country to Jerusalem before Passover to purify themselves. They looked for Jesus and said to one another as they were in the temple area, "What do you think? That he will not come to the feast?"

Reflection:

God is the mighty and everliving Ones. Jesus claimed, "I AM" a couple of times. Jesus is the Son of God and showed his power over all sufferings and death. After raising up his friend, Lazarus who died for four days, "many of the Jews who had come to Mary and seen what Jesus had done began to believe in him."(Jn. 11, 45) This caused great trouble for many Jewish religious leaders and they decided to make a plan to kill Jesus.

The Jews brought up their reasons but they were false accusations except for one reason. They did not want to accept Jesus as the Son of God even they knew his wondrous works by the power of God proved it. However, it is the truth. Jesus told Pilate, "For this, I was born and for this I came into the world, to testify to the truth. Everyone who belongs to the truth listens to my voice."(Jn. 18, 37)

Caiaphas was the high priest that year. He said, "Jesus was going to die for the nation, and not only for the nation but also to gather into one the dispersed children of God."(Jn. 11, 51-52) Yes, it is true. Jesus is the Son of God, a Savior of the world. He came to save all mankind from the slave of sins.

All mankind is the children of God who is the heavenly Father (Mt. 6, 9). "One God and Father of all, who is over all and through all and in all."(Eph. 4, 5) Jesus shed his blood on the cross to wash away the sins of all nations. John the Baptist said about Jesus, "Behold, the Lamb of God, who takes away the sin of the world."(JN. 1, 29)

Jesus is a Savior of the world and he did his part by offering his own life God to the atonement of sin of the whole world. What is the human part to be done to receive God's forgiveness? Jesus taught that whoever repents from sins and believe in Him and his word. Jesus claimed, "This is the time of fulfillment. The kingdom of God is at hand. Repent, and believe in the gospel."(Mk. 1, 15)

The Jews rejected Jesus but anyone accepts Him would be saved. "He came to what was his own, but his own people did not accept him. But to those who did accept him, he gave power to become children of God, to those who believe in his name."(Jn. 1, 12-13)

Now, do you and I know how to become God's children and receive his salvation? If still not sure, just be humble and pray to Jesus to have a wise choice and the right decision. Do not be too late and let ourselves lose the salvation of God.

God bless all of us at all times!

Dominic Quang Hoang, a Christian.

-------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - MẠNG XÃ HỘI HIỆN NAY PDF Print E-mail

Chi Tran

---------- Forwarded message ---------
From: nguyenthi leyen
Date: Sun, Dec 15, 2019, 12:45 AM
Subject: Fw: MẠNG XÃ HỘI TẤN CÔNG HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH
To:

MẠNG XÃ HỘI TẤN CÔNG HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH

Là gia đình công giáo, họ dám để cho Thiên Chúa tác động đến hai người, đến các thành viên trong gia đình. Khi đó, những mỗi nguy, kể cả mạng xã hội, có thể được hóa giải một cách tốt đẹp.

Đang dùng bữa tối trong nhà hàng, chúng tôi thấy một gia đình, vợ chồng và hai người con, bước vào. Nhanh chóng bồi bàn đưa thực đơn, và họ chọn món. Khi chờ thức ăn, tôi ngỡ ngàng vì ai cũng lấy điện thoại ra xem. "Một gia đình thời mạng xã hội"- tôi nghĩ thế. Dĩ nhiên chẳng ai biết họ đang chuyện trò hoặc xem tin tức gì đó trong chiếc điện thoại thông minh. Chúng tôi xì xào với nhau rằng: "Phải chăng điện thoại là mối nguy cho hạnh phúc gia đình?"

Về nhà, tôi tìm đọc vài tài liệu liên quan đến thời công nghệ mạng. Từ quan điểm Giáo Hội công giáo, mạng xã hội và Internet đúng là quà tặng của Thiên Chúa dành cho con người. Tuy nhiên, Giáo Hội luôn cảnh giác người dùng về những mối nguy của nó. Đặc biệt về hạnh phúc gia đình, vấn đề ly thân, ly dị có khi đến từ nguyên nhân: mạng xã hội. Có lẽ nhiều người ngỡ ngàng về nguyên nhân này!

Đó là chủ đề được Thượng Hội Đồng về gia đình bàn nhiều đến trong Tông huấn Niềm Vui Yêu Thương. Khi phân tích thực trạng của các gia đình thời nay, Giáo Hội phải thừa nhận "văn hóa tạm bợ" có mặt ở mọi lãnh vực, nó len lỏi tận đến tương quan đời sống vợ chồng và gia đình. Như thế nào? Chúng ta quen với việc kết bạn trên Facebook, Twitter. Nếu thấy người nào dễ mến, hợp gu hoặc thinh thích là tôi kết bạn. Rất nhiều bạn trong tài khoản mà người ta có khi chẳng nhớ nổi. Buồn vu vơ, người ta dễ dàng ngưng kết bạn. Nói chung mối tương quan trên mạng xã hội không chắc chắn chút nào!

Tiếc rằng từ những hành vi nho nhỏ trên trang mạng ấy, lại ảnh hưởng đến quyết định của nhiều đôi vợ chồng. Giáo Hội chỉ rõ cho những người đã ly hôn: "Người ta tưởng rằng tình yêu, cũng giống như các mạng xã hội, có thể kết nối hay ngưng kết nối tùy theo sở thích của người tiêu dùng và cũng có thể nhanh chóng "bị chặn"." (Niềm vui yêu Thương số 39). Đáng lẽ hôn nhân liên kết hai người nên một, chung thủy trọn đời, thì giờ đây, định chế ấy đang bị tấn công bởi những quyết định nhanh chóng và nhất thời của nhiều vợ chồng. Yêu cuồng, sống vội là phong cách của nhiều đôi bạn. Dĩ nhiên, gia đình công giáo cũng không miễn nhiễm với "virut" này. Thay vì cổ võ cho tình yêu trọn đời, sự dâng hiến cho nhau, ngày nay không ít người xem hôn nhân có vẻ ràng buộc người ta đến nghẹt thở. Giấy hôn thú, bí tích hôn nhân lấy đi sự tự do của nhiều người. Thực vậy, trong nền văn hóa tạm bợ này: người ta cảm thấy sợ dấn thân vĩnh viễn, sợ không còn thời gian tự do. Vợ chồng, con cái tính toán thiệt hơn, v.v.

Một khi vợ chồng không còn tôn trọng lẫn nhau, họ dễ dàng nói lời ly dị. Họ xem nhau như đồ vật, hàng hóa: dùng xong rồi vứt bỏ, thế thôi! "Hết yêu thì chia tay!" là câu nói đang trở nên phổ biến trong nhiều gia đình trẻ thời nay. Theo nghiên cứu của Giáo hội: "ai sử dụng người khác như các đồ vật, thì sớm hay muộn, sẽ bị người khác sử dụng, bị thao túng và bỏ rơi như thế." Xin đừng yêu "qua đường", nhưng hay yêu thật lòng, hy vọng sẽ cho người ta hạnh phúc. Nếu không, đống hồ sơ ly dị, vụ kiện cáo ly hôn cứ tăng dần. Mà một trong những thủ phạm chúng ta có thể đoán ra: bỏ nhau dễ như ngừng kết bạn với một ai đó trên mạng xã hội.

Xin đừng tưởng mạng xã hội chỉ tấn công vào những gia đình trẻ. Giáo Hội lưu ý vấn đề này có khi xảy ra cho những người lớn tuổi. Lý dó là "người lớn tuổi thích tìm một lối sống độc lập và từ chối lí tưởng chung sống với nhau cho đến tuổi già, để chăm sóc và nâng đỡ nhau." Tôi nhớ thời ông bà ngày trước không có những suy nghĩ bỏ nhau hoặc ly dị. Hoặc ít ra, tình trạng ly dị ngày xưa không nhiều. Phải chăng khi mạng xã hội lên ngôi, nhiều tư tưởng cởi mở, chủ nghĩa hưởng thụ và cá nhân,v.v., đã bào mòn hạnh phúc các gia đình.

Về lý do trên đây có thể nhiều người không đồng ý. Thực ra, mạng xã hội chỉ là một trong muôn vàn lý do tấn công hạnh phúc gia đình. Trong khi nghiên cứu thực trạng của các gia đình, Giáo Hội còn liệt kê (từ số 40-43):

"Văn hóa khuyến khích người trẻ không lập gia đình."
"ảnh hưởng của những ý thức hệ xem thường hôn nhân và gia đình, hoặc do muốn tránh kinh nghiệm thất bại của những đôi hôn nhân đi trước."
"một thứ tình cảm quy ngã, bất ổn và thay đổi thất thường, vốn không luôn giúp người ta đạt tới sự trưởng thành chín chắn hơn".
"Hình ảnh khiêu dâm và thương mại hóa thân xác, được thúc đẩy bởi việc lạm dụng các mạng toàn cầu"
"Người ta đương đầu với vấn đề này cách quá vội vàng và không đủ can đam để kiên nhẫn, thẩm định, tha thứ cho nhau, làm hòa lại với nhau và cũng để hi sinh cho nhau."
"Não trạng không muốn sinh con và được khuyến khích."
"Tình trạng đức tin và thực hành tôn giáo suy yếu."
v.v

Đã đến lúc các gia đình, nhất là người trẻ để tâm hơn đến ơn gọi cao quý của mỗi người. Hôn nhân chắc chắn luôn là nét đẹp tuyệt vời. Đó là ơn gọi Thiên Chúa dành cho hầu hết chúng ta. Trong đó, tình yêu vợ chồng sẽ là chìa khóa để người ta giải quyết mọi vấn đề. Cho dù bức tranh về hạnh phúc gia đình có nhiều vết tối, nhưng luôn còn đó biết bao gia đình hạnh phúc.

Là gia đình công giáo, họ dám để cho Thiên Chúa tác động đến hai người, đến các thành viên trong gia đình. Khi đó, những mỗi nguy, kể cả mạng xã hội, có thể được hóa giải một cách tốt đẹp.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 24