mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay14362
mod_vvisit_counterHôm Qua6859
mod_vvisit_counterTuần Này41738
mod_vvisit_counterTuần Trước45907
mod_vvisit_counterTháng Này213494
mod_vvisit_counterTháng Trước192249
mod_vvisit_counterTất cả8450045

We have: 44 guests online
Your IP: 54.80.16.75
 , 
Today: May 25, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hôn Nhân và Gia Đình
HON NHAN VA GIA DINH # 123 = GIAO LY GIA DINH #34 PDF Print E-mail

Nov 4 at 8:14 PM

"Gia đình là một khu vực huấn luyện tốt đẹp về việc trao ban và tha thứ cho nhau, bằng không, không tình yêu nào có thể bền bỉ, và không biết trao tặng bản thân mình cũng như không biết thứ tha cho nhau tình yêu sẽ không tồn tại, không bền bỉ!"

Đức Thánh Cha Phanxicô - Giáo Lý Gia Đình bài 34 - Thứ Tư 4/11/2015

Xin chào anh chị em thân mến!

Thượng Nghị Giám Mục Thế Giới, một biến cố kết thúc cách đây ít lâu, đã suy tư sâu xa về ơn gọi và sứ vụ của gia đình trong đời sống của Giáo Hội cũng như trong xã hội ngày nay. Đó là một biến cố ân sủng. Vào lúc kết thúc, các vị Nghị Phụ đã trao cho tôi những điều đúc kết của các vị. Tôi muốn bản văn này được phổ biến để tất cả mọi người được thông phần vào công việc đã được chúng tôi dấn thân thực hiện 2 năm qua. Đây không phải là giây phút khảo sát lại những đúc kết ấy, những đúc kết mà chính tôi đang cần phải suy niệm.

Tuy nhiên, trong khi chờ đợi, cuộc sống không dừng lại ở đó, cách riêng đời sống của các gia đình không dừng bước! Anh chị em, những gia đình thân yêu, luôn tiến tới. Anh chị em luôn tiếp tục viết vào những trang đời cụ thể vẻ đẹp của Phúc Âm gia đình. Trong một thế giới có những lúc trở nên cằn cỗi sự sống và yêu thương, anh chị em hằng ngày nói về những tặng ân lớn lao nơi đời sống hôn nhân và gia đình.

Hôm nay tôi muốn nhấn mạnh đến khía cạnh này: gia đình là một khu vực huấn luyện tốt đẹp về việc trao ban và tha thứ cho nhau, bằng không, không tình yêu nào có thể bền bỉ, và không biết trao tặng bản thân mình cũng như không biết thứ tha cho nhau tình yêu sẽ không tồn tại, không bền bỉ! Trong kinh nguyện chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta, tức là Kinh Lạy Cha, Người đã bảo chúng ta xin Cha hãy: "tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con". Rồi ở cuối lời nguyện này Người cho biết nhận định của Người: "Vì nếu các con có tha thứ những vấp phạm của họ thì Cha trên trời mới tha thứ cho các con, bằng nếu các con không tha thứ cho họ những vấp phạm của họ thì Cha trên trời cũng không tha những vấp phạm của các con" (Mathêu 6:12,14-15). Chúng ta không thể sống mà không tha thứ cho nhau, hay ít là chúng ta không thể sống một cách tốt đẹp, nhất là trong gia đình. Hằng ngày chúng ta phạm đến nhau. Chúng ta cần phải nhận biết những lỗi phạm ấy là những gì gây ra bởi tính mỏng dòn của chúng ta và tính vị kỷ của chúng ta.

Tuy nhiên, điều anh em cần phải làm đó là hàn gắn liền các vết thương gây ra, là nối lại những mối giây làm đứt đoạn trong gia đình. Nếu anh em chờ quá lâu, mọi sự càng trở thành khó khăn hơn. Có một bí quyết giản dị để hàn gắn những vết thương cũng như để đánh tan những cáo buộc đó là đừng để cho ngày sống kết thúc mà không xin lỗi nhau, mà không làm hòa giữa vợ chồng với nhau, giữa cha mẹ con cái với nhau, giữa anh chị em với nhau... giữa nàng dâu với mẹ chồng! Nếu chúng ta biết xin lỗi ngay lập tức và biết tha thứ cho nhau, thì các thương tích được hàn gắn, hôn nhân được củng cố và gia đình trở thành một ngôi nhà vững chắc hơn, một ngôi nhà phản chiến trước các tác hành thù hằn lớn nhỏ. Thế nên, không cần nói năng cho nhiều; một cử chỉ chăm sóc đã đủ và mọi sự được bắt đầu lại. Đừng kết thúc một ngày sống khi còn đang lâm chiến!

Nếu anh em biết sống như thế trong gia đình, cũng làm như thế cả ở ngoài gia đình nữa. Việc làm này dễ bị ngờ vực. Nhiều người - trong đó có cả Kitô hữu - nghĩ rằng làm thế là quá đáng. Họ nói rằng: phải, những lời ấy tuyệt vời nhưng không thể nào áp dụng thực hành. Tuy nhiên, nhờ Chúa giúp thì lại không phải thế. Thật vậy, chính vì được Thiên Chúa thứ tha mà chúng ta mới có thể tha thứ cho người khác. Bởi thế, Chúa Giêsu đã bảo chúng ta lập lại những lời ấy mỗi khi chúng ta đọc Kinh Lạy Cha hằng ngày. Đó là những gì bất khả châm chước, mà trong một xã hội đôi khi chắng có tình thương này lại có những nơi, chẳng hạn gia đình, chúng ta có thể học biết thứ tha cho nhau.

Thượng Nghị đã tái sinh động niềm hy vọng của anh em về điều ấy, về khả năng tha thứ, và việc tha thứ cho nhau là những gì thuộc về ơn gọi và sứ vụ của gia đình. Việc thực hành tha thứ chẳng những cứu cho các gia đình khỏi bị phân rẽ, mà còn cống hiến cho các gia đình khả năng giúp cho xã hội ít sự dữ hơn và ít hung dữ hơn. Phải, hết mọi cử chỉ tha thứ đều sửa lại các vết rạn nứt trong gia đình và củng cố các bức tường nhà của nó. Các gia đình thân mến, Giáo Hội ở bên cạnh anh chị em để giúp anh chị em xây dựng ngôi nhà của anh chị em trên đá được Chúa Giêsu đề cập tới. Và chúng ta cũng đừng quên những lời ngay trước dụ ngôn về ngôi nhà này: "Không phải ai nói 'Lạy Chúa, Lạy Chúa' mà được vào Nước Trời, chỉ có ai làm theo ý muốn của Cha Tôi". Người còn thêm: "Vào ngày ấy, nhiều người sẽ nói cùng Tôi rằng: 'Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng con đã chẳng nhân danh Thày mà nói tiên tri hay sao, và đã trừ quỉ bằng danh của Thày đấy ư?' Bấy giờ Tôi sẽ phán cùng họ rằng 'Ta chẳng hề biết các ngươi'" (Mathêu 7:21-23). Chắc chắn đây là lời phát biểu mạnh mẽ, một lời phát biểu nhắm mục đích là để lay động  và mời gọi anh em thống hối.

Các gia đình thân mến, tôi bảo đảm với anh chị em rằng nếu anh chị em quyết tâm hơn nữa trong việc bước theo đường lối của các Mối Phúc Đức, học biết và giảng dạy việc tha thứ cho nhau, thì khả năng này sẽ gia tăng, trong toàn thể đại gia đình của Giáo Hội, trong việc làm chứng cho quyền năng tha thứ phục hồi của Thiên Chúa. Bằng không, chúng ta dù có thể thực hiện việc giảng dạy rất đẹp đẽ và thậm chí còn có thể trừ quỉ, nhưng cuối cùng Chúa vẫn không công nhận chúng ta như là thành phần môn đệ của Người, vì chúng ta đã không có khả năng tha thứ và được người thứ tha!

Các gia đình thực sự Kitô giáo có thể làm nhiều sự cho xã hội ngày nay, cũng như cho Giáo Hội. Bởi thế, tôi mong rằng trong Năm Thánh Tình Thương, các gia đình tái khám phá ra kho tàng của việc tha thứ cho nhau. Chúng ta hãy cầu nguyện để các gia đình được gia tăng khả năng sống và xây dựng những đường lối hòa giải cụ thể, nhờ đó không một ai cảm thấy mình bị bỏ mặc cho gánh nặng nợ nần của họ.

Với ý hướng ấy anh em hãy cùng nhau đọc: "Xin Cha tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con".

http://www.zenit.org/en/articles/full-text-on-giving-and-receiving-forgiveness-in-the-family

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch (kèm theo nhan đề và những chỗ nhấn mạnh tự ý)

---------------------------

 
HON NHAN VA GIA DINH # 122 = DOI VO CHONG DAU TIEN PDF Print E-mail

ĐÔI VỢ CHỒNG ĐẦU TIÊN ĐƯỢC TUYÊN THÁNH ...

Vp CTTTHNGĐ
Oct 19 at 5:26 PM

Thánh Louis Martin & Zélie Guérin: ĐÔI VỢ CHỒNG ĐẦU TIÊN ĐƯỢC TUYÊN THÁNH

VATICAN. Chúa nhật 18-10-2015, tại Quảng trường thánh Phêrô, trong khuôn khổ Thượng HĐGM thế giới về gia đình, ĐTC Phanxicô tôn phong 4 vị hiển thánh mới; đó là:

· Thánh Vincenzo Grossi (1845-1917), linh mục người Italia, vị sáng lập Dòng các Nữ tử Oratorio;

· Thánh Maria de la Purisima de la Cruz (1926-1998), nữ tu người Tây Ban Nha, Bề trên tổng quyền Dòng các Nữ tu Thánh Giá, mẫu gương bác ái;

· Vợ chồng Thánh Louis Martin (1823-1894) và Zélie Guérin (1831-1877), giáo dân người Pháp, song thân của thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu; đây là lần đầu tiên một đôi vợ chồng được tuyên thánh trong cùng một buổi lễ.

Trong bài giảng khi nêu lên tấm gương vợ chồng Song Thánh Martin và Guérin, ĐTC nói: "Hai vị thánh phối ngẫu Louis Martin và Marie Azélie Guérin đã sống việc phục vụ Kitô trong gia đình, ngày qua ngày kiến tạo một môi trường đầy tin yêu, và trong bầu không khí đó đã nảy mầm những ơn gọi của các con, trong đó có thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu."

Có hơn 50 ngàn tín hữu tham dự thánh lễ. Đồng tế với ĐTC có các HY và GM thuộc ban lãnh đạo cũng như các nghị phụ Thượng HĐGM, cùng với các HY, GM và LM liên hệ với 4 vị thánh được tôn phong, trong số này có 80 LM cùng với 100 cha thuộc dòng Đạo Binh Chúa Kitô đảm nhận việc cho các tín hữu rước lễ. Tổng cộng có 90 Hồng y hiện diện.

VTSN ghi nhận

VÒNG TAY SONG NGUYỀN

Thông tin nối kết phục vụ các gia đình

Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình

-------------------------------

 
HON NHAN VA GIA DINH # 121 = HPO BAO DAU TIEN PDF Print E-mail


Đức Giáo Hoàng \ Hoạt động
Họp báo đầu tiên của Thượng Hội Đồng Giám Mục

Họp báo đầu tiên của Thượng Hội Đồng Giám Mục - OSS_ROM
06/10/2015 12:45

VATICAN. Trưa ngày 5-10-2015, các vị lãnh đạo Thượng HĐGM về gia đình đã mở cuộc họp báo đầu tiên tại Phòng báo chí Tòa Thánh.

- ĐHY André Vingt-Trois, TGM Paris, chủ tịch thừa ủy của Thượng HĐGM, cảnh giác giới báo chí rằng: "Nếu quí vị đến Roma chờ đợi những thay đổi ngoạn mục về đạo lý của Giáo Hội với Thượng HĐGM này liên quan đến những người ly dị tái hôn, thì quí vị sẽ thất vọng!.."

ĐHY tái khẳng định rằng Thượng HĐGM này tìm kiếm một đường lối tiếp cận mục vụ cho những hoàn cảnh khác nhau của gia đình. Và ĐHY nói thêm về vấn đề những người ly dị tái hôn dân sự: "Nếu quí vị nghĩ rằng lý thuyết mà ĐHY Kasper đã đề ra cách đây 20 năm bên bờ sông Rhin và ngài hiện đại hóa cho chúng ta hồi năm ngoái, lý thuyết đó hệ tại mở cửa cho những người ly dị tái hôn được rước lễ, mà không có sự phân biệt hoặc điều kiện nào, thì quí vị sai lầm".

- ĐHY Peter Erdoe, người Hungari, Tổng tường trình viên, bác bỏ lời trách cứ của một ký giả cho rằng trong bài tường trình dẫn nhập trong phiên họp đầu tiên sáng thứ hai 5-10, ĐHY nhấn mạnh một chiều về sự bất khả phân ly của hôn phối. Nhưng ĐHY trả lời là ngài chỉ có nhiệm vụ trình bày nội dung tổng quát của tài liệu làm việc. Vấn đề những người ly dị tái hôn còn là một vấn đề bỏ ngỏ sẽ được thảo luận, và công nghị GM này chỉ mới ở giai đoạn bắt đầu. Các nghị phụ sẽ tiếp tục trao đổi về vấn đề này. Nhưng điều chắc chắn là đạo lý của Giáo Hội không thể phát triển vô giới hạn.

Về vấn đề những người đồng tính luyến ái, ĐHY Erdoe cho biết Thượng HĐGM sẽ bàn về vấn đề này, nhưng không bàn riêng về vụ Đức ông Krystof Chamrasa người Ba Lan tuyên bố mình là người thực hành đồng tính luyến ái và sẽ bị ngưng việc tại Bộ giáo lý đức tin và tại các Đại học Giáo Hoàng ở Roma.

- Đức TGM Bruno Forte của giáo phận Vasto Chieti ở Italia, Tổng thư ký đặc biệt của Thượng HĐGM, thì nói rằng: 'Điều chắc chắn là các nghị phụ công nghị GM này họp nhau ở đây không phải để không thay đổi điều gì. Dầu sao đây là một Thượng HĐGM về mục vụ, chứ không phải là một Thượng HĐGM về đạo lý.. Thượng HĐGM đương đầu với những vấn đề mục vụ và tìm kiếm những con đường mới để cứu xét những thách đố mục vụ, để làm cho Giáo Hội đến gần hơn với con người thời đại ngày nay. Thời đại đã thay đổi và tình trạng thay đổi với thời đại, Giáo Hội không thể không nhạy cảm đối với các thách đố ấy. Tóm lại, chúng tôi họp nhau trong Thượng HĐGM này là để suy tư về cách thức các vị chủ chăn và dân Chúa, trong niềm trung thành với đạo lý của Giáo Hội, có thể gần gũi với tất cả các hoàn cảnh, với một tinh thần tháp tùng thực sự".

Đức TGM Forte nhận định rằng báo chí và truyền thông đã phân chia các nghị phụ Thượng HĐGM này thành 2 phe đối nghịch nhau về vấn đề những người ly dị tái hôn và chấp nhận những người đồng tính luyến ái. Trong thực tế tại Thượng HĐGM không có sự phân chia như thế, và ngài cũng không thấy điều đó. "Sự kiện là mục tử liên kết chúng tôi hơn là những dấu nhấn và những khác biệt nhau" (Tổng hợp 5-10-2015)

G. Trần Đức Anh OP

Thượng Hội Đồng Giám Mục

-----------------------------

 
HON NHAN VA GIA DINH # 121 = PDF Print E-mail


Đức Giáo Hoàng \ Hoạt động
Thánh lễ khai mạc Thượng Hội Đồng Giám Mục về gia đình

ĐTC chào tín hữu tham dự buổi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật 4-10-2015 - OSS_ROM
04/10/2015 15:54

Thánh lễ khai mạc Thượng Hội Đồng Giám Mục về gia đình và Kinh Truyền Tin

Lúc 10 giờ sáng Chúa Nhật 4-10-2015 ĐTC Phanxicô đã chủ sự thánh lễ đồng tế trọng thể khai mạc Thượng Hội Đồng Giám Mục thế giới về gia đình trong Đền Thờ Thánh Phêrô.

Cùng đồng tế có 314 vị gồm các Nghị Phụ và các cộng sự viên, trong đó có 71 Hồng Y, 7 Thượng Phụ, 2 Tổng Giám Mục Trưởng, 72 Tổng Giám Mục, 102 Giám Mục và 58 Linh Mục. Tham dự thánh lễ có khoảng 10.000 tín hữu và du khách hành hương. Các lời nguyện giáo dân đã được đọc trong các thứ tiếng Tầu, Tây Ban Nha, A rập, Bồ Đào Nha và Swahili: cầu cho Giáo Hội biết chiêm ngắm và giữ gìn công trình sáng tạo của Thiên Chúa; cho các nghị phụ được Chúa Thánh Thần soi sáng trợ lực trong nhiệm vụ hướng dẫn tín hữu theo Chúa Kitô; cho các nhà lập pháp và giới lãnh đạo biết thăng tiến công ích, công lý và hòa bình; cho giới trẻ và những người đính hôn khám phá ra vẻ đẹp của sự nhưng không, lòng trung thành và sẵn sàng hy sinh và tha thứ; cho các gia đình bị thử thách đau khổ đuợc ơn thánh Chúa an ủi, được các anh chị em khác và các cơ cấu trợ giúp. Đã có 70 linh mục và phó tế giúp ĐTC cho tín hữu rước lễ.

Cộng đoàn đã hát kinh cầu các Thánh xin các vị bầu cử cho Thượng Hội Đồng Giám Mục diễn ra tốt đẹp như ý Chúa muốn.

Giảng trong thánh lễ ĐTC đã quảng diễn ý nghĩa các bài đọc Chúa Nhật thứ 27 thường niên năm B, tập trung trên ba đề tài: thảm cảnh sự cô đơn của con người, tình yêu giữa người nam và người nữ, và gia đình. ĐTC nói: Trong vuờn Địa Đàng Thiên Chúa để cho Adam đặt tên cho mọi thụ tạo, nhưng con người cảm thấy cô đơn, vì không tìm ra một sự trợ giúp tương xứng với mình (St 2,20). Sự cô đơn là thảm cảnh của biết bao nhiêu người ngày nay: người già bị bỏ rơi bởi cả con cái và những người thân trong gia đình; những người goá bụa; biết bao nhiêu người bị chồng hay vợ bỏ rơi; biết bao nhiêu người cảm thấy cô đơn, không được hiểu biết và lắng nghe; những người di cư tỵ nạn chạy trốn chiến tranh và bách hại; biết bao ngưởi trẻ, nạn nhân của nền văn hóa tiêu thụ, dùng rồi vất bỏ và của nền văn hóa loại trừ. ĐTC nhận xét thế giới ngày nay như sau:

Ngày nay, người ta sống sự mâu thuẫn của một thế giới toàn cầu hóa, trong đó chúng ta trông thấy biết bao chỗ ở xa hoa và các nhà chọc trời, nhưng càng ít hơi ấm của mái nhà và gia đình; biết bao nhiêu dự án tham vọng, nhưng ít thời giờ để sống điều đã được thực hiện; biết bao nhiêu phương tiện giải trí tân tiến vượt bực, nhưng càng nhiều sự trống rỗng trong con tim hơn; biết bao nhiêu thú vui, nhưng ít tình yêu; biết bao nhiêu tự do, nhưng ít tự lập. Càng ngày càng có nhiều người cảm thấy cô đơn, nhưng cũng có người khép kín trong ích kỷ, trong buồn chán, trong bạo lực tàn phá, hay trong nô lệ thú vui và thần tiền bạc. Ngày nay chúng ta cũng sống kinh nghiệm của Adam xưa kia: biết bao nhiêu quyền lực bị đi kèm bởi biết bao nhiêu cô đơn và dễ mang thương tích. Và gia đình là hình ảnh phán chiếu thực tại đó. Người ta luôn ngày càng ít nghiêm chỉnh hơn trong việc tiếp tục một tương quan tình yêu vững chắc và phong phú: trong lúc khỏe mạnh cũng như trong bệnh tật, trong lúc giầu có cũng như khi nghèo túng, trong may mắn cũng như trong rủi ro. Tình yêu bền bỉ, trung thành, ý thức, ổn định và phong phú ngày càng bị chế nhạo hơn, và bị coi như đổ cổ. Xem ra các xã hội tân tiến lại là các xã hội có số sinh thấp và có nhiều vụ phá thai, ly dị, tử tử và ô nhiễm môi sinh và xã hội hơn.

Tiếp tục bài giảng ĐTC nói: "Con người ở một mình thì không tốt, Ta sẽ làm cho nó một sự trợ giúp tương xứng vói nó" (St 2,18). Các lời này của Chúa chứng minh cho thấy không có gì khiến cho trái tim của một người hạnh phúc như một trái tim giống trái tim của nó. Chúng cũng chứng minh rằng Thiên Chúa đã không tạo dựng con người để nó sống trong buồn chán hay ở một mình, nhưng để nó sống hạnh phúc, chia sẻ con đường của mình với một người khác bổ túc cho nó, để nó sống kinh nghiệm tình yêu tuyệt vời: nghĩa là để được yêu và để thấy tình yêu của mình phong phú nơi con cái, như nói trong thánh vịnh (Tv 128). Trả lời câu hỏi bẫy sập liên quan tới luật ly dị được đưa ra, Chúa Giêsu đưa tất cả trở về nguồn gốc việc tạo dựng, để dậy rằng Thiên Chúa chúc phúc cho tình yêu nhân loại, chính Ngài kết hiệp các con tim trong sự hiệp nhất và bất khả phân ly. Điều này có nghĩa là tình yêu hôn nhân không chỉ là sống với nhau, nhưng là yêu nhau luôn mãi.

"Như thế con người không thể phân rẽ điều Thiên Chúa đã kết hợp". Đây là một khích lệ tín hữu thắng vượt mọi hình thức cá nhân chủ nghĩa và vụ luật lệ, che dấu một sự ích kỷ hà tiện và một nỗi sợ hãi gắn bó với ý nghĩa đích thực của lứa đôi và tính dục nhân bản trong chương trình của Thiên Chúa. Thật vậy, chỉ dưới ánh sáng sự điên dại của tình yêu nhưng không phục sinh của Chúa Giêsu mới có thể hiểu được sự điên dại tình yêu hôn nhân nhưng không duy nhất cho tới chết.

ĐTC ghi nhận rằng con người ngày nay tuy thường chế nhạo chương trình ấy của Thiên Chúa, nhưng lại cảm thấy bị lôi cuốn hấp dẫn bởi mọi tình yêu chân thật, vững vàng, phong phú, trung thành và vĩnh cửu. Nó chạy theo các tình yêu tạm bợ, các thú vui xác thịt, nhưng mơ ước tình yêu đích thật, và ước mong tận hiến hoàn toàn. Các thú vui bị cấm hết hấp dẫn khi được phép.....

ĐTC đã mời gọi mọi người cầu nguyện cho tất cả những người làm cha mẹ và các nhà giáo dục trên toàn thế giới để họ là các dụng cụ của sự tiếp đón và tình yêu của Chúa Giêsu. Ngài đặc biệt nghĩ tới các trẻ em đói khát, bị bỏ rơi, bị khai thác bóc lột, bị bó buộc tham chiến, bị khước từ. Thật là đau lòng trông thấy các hình ảnh trẻ em bất hạnh với cái nhìn lạc lõng, chạy trốn nghèo đói và xung khắc gõ cửa nhà và con tim của chúng ta khẩn cầu trợ giúp. Xin Chúa giúp chúng tra đừng là xã hội chiến lũy, nhưng là xã hội gia đình có khả năng tiếp đón với các luật lệ thích hợp.

ĐTC cũng xin mọi người cầu nguyện cho các công việc của Thượng Hội Đồng Giám Mục để Chúa Thánh Thần khiến cho các Nghị Phụ ngoan ngoãn đối với các linh hứng của Ngài, qua lời bầu cử của Đức Bà Pompei mà hôm qua tại đền thánh tín hữu đọc lời kinh Khẩn nài Đức Bà Mân Côi. Ngài cũng chia buồn và cầu nguyện cho các nạn đất lở chôn vùi một làng bên Guatemala và nạn nhân bão lụt tại Côte D' Azur của Pháp.

Tiếp đến ĐTC đã đọc Kinh Truyền Tin và ban phép lành toà thánh cho mọi người.

Linh Tiến Khải

-----------------------------

 
HON NHAN VA GIA DINH # 121 = PDF Print E-mail

Sep 30 at 9:26 PM

Vấn Đề Gia Đình

(Chúa Nhật XXVII TN, năm B)
Ai cũng có một gia đình, thế nên chẳng ai lạ gì về gia đình, nhưng để cho "vuông tròn" một gia đình đúng nghĩa thì chắc chắn không là chuyện đơn giản. Vả lại, ngày nay người ta không còn đề cao vai trò gia đình, vì thế mà tỷ lệ ly thân và ly hôn đang ở mức báo động đỏ!
Trong Mười Điều Răn được Thiên Chúa truyền qua ông Mô-sê, có một điều răn nói về gia đình: Điều răn thứ tư. Gia đình như chiếc kiềng ba chân: Cha – Mẹ – Con. Ba "chân" này giúp giữ vững "chiếc kiềng" gia đình, trong đó có hai mối quan hệ chính: Phu thê, Mẫu tử hoặc Phụ tử. Đó là gia đình thuộc dạng "tế bào gốc", và gia đình còn được hiểu theo dạng "đại gia đình".
Điều răn này được truyền cho con cái trong mối quan hệ với cha mẹ, vì mối quan hệ này phổ biến nhất. Điều răn này quan tâm hệ lụy thân thuộc giữa các thành viên trong gia đình và dòng tộc. Điều răn này đòi hỏi lòng kính trọng, yêu thương, biết ơn tổ tiên và những người lớn tuổi. Tuy nhiên, điều răn này còn ở mức rộng hơn, đó là đề cập trách nhiệm của học sinh đối với thầy cô giáo, nhân viên đối với chủ nhân, người dưới đối với người trên, công dân đối với tổ quốc và những người lãnh đạo đất nước. Thật đa dạng chứ không như chúng ta tưởng.

Giáo lý Công giáo (số 2199) cho biết: "Điều răn này bao gồm nhiệm vụ của cha mẹ, người hướng dẫn, người dạy dỗ, người lãnh đạo, quan tòa, người lãnh đạo, người có quyền trên người khác hoặc cộng đồng". Từ hệ lụy gia đình dẫn tới các hệ lụy khác. Gia đình thực sự quan trọng vì mọi sự bắt đầu từ gia đình – đặc biệt là các nhân đức, nhưng sử gia Thomas Fuller (1608-1661, Anh quốc) nói: "Lòng nhân ái bắt đầu từ gia đình, nhưng không nên kết thúc luôn ở đó".
Trong chuyến Tông du Cuba, ĐGH Phanxicô đã gặp gỡ với các gia đình tại nhà thờ chính tòa Santiago ngày 22-9-2015. Sau khi nghe một bà mẹ trẻ và một người cha của 3 đứa con nói về hy vọng của mình, ngài đã mô tả gia đình là các trung tâm nhân văn và hơi ấm.
ĐGH Phanxicô chia sẻ: "Chúng ta ở đây như một gia đình! Và bất kỳ lúc nào chúng ta đến với nhau như một gia đình, chúng cảm thấy mái ấm. Cảm ơn các gia đình Cuba. Cảm ơn người dân Cuba vì, trong những ngày này, đã cho tôi được cảm nhận là một phần của gia đình, vì cho tôi được cảm nhận mình trong mái ấm. Buổi gặp này như 'trái cherry trên cái bánh' vậy. Kết chuyến viếng thăm Cuba của tôi bằng cuộc gặp quy tụ các gia đình là một lý do để tạ ơn Chúa vì 'hơi ấm' lan tỏa từ những con người biết chào đón và chấp nhận người khác, cho người đó được thấy mình trong mái ấm". Thực sự gia đình rất quan trọng, dù nhỏ hay to, dù giàu hay nghèo, thế nên người ta gọi gia đình là "Tổ Ấm", và gia đình là "tế bào gốc" của xã hội và Giáo hội. Khi mặc xác phàm, chính Chúa Giêsu cũng có một gia đình, và Ngài rất yêu quý gia đình.

Gia đình liên quan hôn nhân. Bắt đầu một gia đình là bắt đầu đời sống hôn nhân chân chính. Sau khi tạo dựng con người đầu tiên trên thế gian là Adam, Thiên Chúa xác nhận: "Con người ở một mình thì không tốt" (St 2:18a). Vì thế, Ngài quyết định: "Ta sẽ làm cho nó một trợ tá tương xứng với nó" (St 2:18b).

St 2:19-22 cho biết rằng Thiên Chúa lấy đất nặn ra mọi dã thú, mọi chim trời, và dẫn đến với con người, xem con người gọi chúng là gì: hễ con người gọi mỗi sinh vật là gì, tên nó sẽ là thế. Con người được Thiên Chúa trao quyền đặt tên cho mọi súc vật, mọi chim trời và mọi dã thú, nhưng con người không tìm được cho mình một trợ tá tương xứng. Thiên Chúa đã biết trước "nỗi niềm" của con người như vậy, Ngài biết con người sẽ "khắc khoải" vì cảm thấy trống vắng, thiếu thốn tình cảm. Và rồi Ngài cho một giấc ngủ mê ập xuống trên con người, và con người thiếp đi. Lúc đó, Ngài rút một cái xương sườn của con người ra, và lắp thịt thế vào. Đức Chúa là Thiên Chúa lấy cái xương sườn đã rút từ con người ra, làm thành một người đàn bà và dẫn đến với con người.

Nhìn thấy "sinh vật lạ", vừa giống mình mà lại vừa khác mình, chắc là lúc đó con người bối rối lắm. Chuyện đời là thế mà. Nam châm khác dấu thì hút nhau dữ lắm nghen! Con người khoái chí nên nói: "Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra" (St 2:23). Việt ngữ gọi "" đó là em, là phụ nữ, là nội tướng. Và Kinh Thánh đã nói rõ: "Bởi thế, người đàn ông lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt" (St 2:24). Hay quá sức! Vì là xương thịt của nhau nên vợ chồng vẫn gọi nhau là "mình ơi!". Độc đáo quá chừng!

Đó mới chỉ là bước khởi đầu tạo lập một gia đình. Ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất, nụ cười tươi nhất, y phục đẹp nhất, thế nhưng vấn đề quan trọng là những ngày tháng tiếp theo, không chỉ vài tháng hoặc vài năm, mà kéo dài cả phần đời còn lại, trong khi vốn dĩ "đời là bể khổ". Vợ chồng còn có thể cười với nhau và cười với người khác hay không thì mới là vấn đề!

Giữa năm 2015, có một phiên tòa ly hôn kỳ lạ và hy hữu tại Đăk Mil, Đăk Nông. Phiên tòa này phân xử chuyện ly hôn của hai vợ chồng Đặng Văn Đó (sn 1985) và Phạm Thị Lụa (sn 1987), người dân ở Đăk Rla (Đăk Mil, Đăk Nông) qá đỗi bất ngờ. Tại sao? Đôi uyên ương ấy đã từng yêu nhau tới gần 5 năm, cố gắng vượt qua sự ngăn cấm của hai bên gia đình để có thể được ở bên nhau. Thế nhưng, ở với nhau chưa có "ấm hơi" mà đã vội dẫn nhau ra tòa ly dị. Nguyên nhân của sự việc đáng buồn này là việc tranh giành giữ của hồi môn và thùng tiền cưới, mâu thuẫn xảy ra ngay trong đêm tân hôn chỉ vì... tiền. Thật tồi tệ!

Nam nữ đến với nhau vì hạnh phúc của nhau – vừa vị kỷ vừa vị tha, vì hạnh phúc của chính mình và của người bạn đời. Tuy nhiên, hạnh phúc không thể tự dưng mà có hoặc "ngẫu nhiên" như trái sung rụng, mà nó phải được vun xới bằng hy sinh, mồ hôi và nước mắt. Cây cảnh chỉ có thể tươi đẹp nếu nó được chăm sóc, vun tưới. Hạnh phúc thật kỳ diệu, hạnh phúc ở ngay bên chúng ta chứ không cần tìm kiếm ở nơi nào xa lắc xa lơ: "Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa, ăn ở theo đường lối của Người. Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may!" (Tv 128:2). Hạnh phúc vô hình mà thực tế, đừng ảo tưởng mà đứng núi này trông núi kia!

Sự thật rất minh nhiên, không hề mơ hồ chút nào: "Hiền thê bạn trong cửa trong nhà khác nào cây nho đầy hoa trái; và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn, xúm xít tại bàn ăn. Đó chính là phúc lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Người" (Tv 128:3-4). Ước mơ đó là của bất kỳ ai, nhưng khó là mỗi thành viên trong gia đình đều phải cố gắng để có thể biến ước mơ đó thành sự thật ngay tại trần gian này. Tác giả Thánh Vịnh cầu chúc cho mọi người: "Xin Chúa từ Sion xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc. Ước chi trong suốt cả cuộc đời bạn được thấy Giêrusalem phồn thịnh, được sống lâu bên đàn con cháu" (Tv 128:5-6).

Quả thật, có được hạnh phúc gia đình không phải dễ, chúng ta sẽ chẳng làm nên trò trống gì nếu thiếu ơn Chúa. Có ơn Chúa, chúng ta có biết đón nhận hay không lại là chuyện khác. Chúa Giêsu đã từng cầu nguyện cho chúng ta: "Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật" (Ga 17:17). Sự thật sẽ tạo nên hạnh phúc gia đình, vì chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta (x. Ga 8:32).

Trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ vừa qua (cuối tháng 9-2015), ĐGH Phanxicô được mời phát biểu tại phiên họp Quốc Hội Hoa Kỳ. Trong diễn văn này, ngài đã gọi Hoa Kỳ là "vùng đất của tự do và ngôi nhà của người can đảm". Ngài đề cập vấn đề duy trì phẩm giá con người, bảo vệ môi trường, và kêu gọi chú ý đến các thành viên gia đình – đặc biệt là những người trẻ. Con người và môi trường có liên quan với nhau – môi trường thiên nhiên, môi trường gia đình và môi trường tâm linh.

Trong gia đình, vai trò cha mẹ rất quan trọng. Ước gì mỗi cha mẹ đều biết tâm nguyện sâu sắc điều này: "Chuẩn bị cho Thiên Chúa một dân tộc hoàn hảo – Parare Domino plebem perfectam". Đó là một cách truyền giáo tích cực, là tân Phúc Âm hóa thực tế, là làm cho "Danh Cha cả sáng và Nước Cha trị đến" – không cần phải làm gì to lớn.

Làm cho gia đình hạnh phúc bằng những tiếng cười thì chắc chắn được Thiên Chúa chúc lành và hứa ban Nước Trời mai sau. Cố gắng chu toàn bổn phận hằng ngày cũng là cách "tử đạo liên lỉ". Coi vậy chứ không dễ đâu đấy! Thánh Phaolô cho biết: "Con người đã bị thua kém các thiên thần trong một thời gian ngắn, chúng ta lại thấy được Thiên Chúa ban vinh quang danh dự làm mũ triều thiên, bởi vì đã cam chịu tử hình. Con người đó, chính là Đức Giêsu. Thật vậy, Đức Giêsu đã phải nếm sự chết, là để cho mọi người được cứu độ, nhờ ơn Thiên Chúa" (Dt 2:9).

Gia đình nhỏ có hạnh phúc thì gia đình lớn mới có hạnh phúc. Tất cả chúng ta, không phân biệt bất cứ điều gì, đều là thành viên của Đại Gia Đình của Thiên Chúa. Gia đình nhỏ cần có hạnh phúc để vui sống và phát triển, gia đình lớn cũng vậy. Thánh Phaolô xác định: "Quả thế, Thiên Chúa là nguồn gốc và cùng đích mọi loài, chính vì muốn đưa muôn vàn con cái đến vinh quang, nên Người đã làm một việc thích đáng, là cho Đức Giêsu trải qua gian khổ mà trở thành vị lãnh đạo thập toàn, dẫn đưa họ tới nguồn ơn cứu độ. Thật vậy, Đấng thánh hoá là Đức Giêsu, và những ai được thánh hoá đều do một nguồn gốc. Vì thế, Người đã không hổ thẹn gọi họ là anh em"" (Dt 2:10-11). Chúng ta chỉ là tội nhân mà được Thiên Chúa nhận là huynh đệ thì quả là trên cả tuyệt vời rồi!

Nói đến gia đình là nói đến hạnh phúc, gọi là tổ ấm, nhưng gia đình không có hạnh phúc thì hóa thành tổ lạnh, là bất hạnh. Hạnh phúc gia đình thiếu vắng sẽ dẫn đến cảnh vợ chồng ly thân hoặc ly hôn. Dạng "ly" nào cũng là "chia ly", dạng nào cũng tệ hại vì gây bất hạnh cho con cái – và chính cả hai vợ chồng!

Theo trình thuật Mc 10:2-12, một hôm có mấy người Pharisêu đến gần Đức Giêsu và hỏi người chồng có được phép rẫy vợ hay không. Họ hỏi thế là để thử Ngài thôi, tâm địa của họ thế nào thì còn ai lạ gì nữa! Chúa Giêsu "đi guốc" trong bụng họ nên Ngài trả lời họ bằng một câu hỏi: "Thế ông Môsê đã truyền dạy các ông điều gì?". Họ nói rằng ông Môsê đã cho phép chồng viết giấy ly dị mà rẫy vợ. Ngài nói với họ: "Chính vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông Môsê mới viết điều răn đó cho các ông. Còn lúc khởi đầu công trình tạo dựng, Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ; vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt. Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly".

Ca dao Việt Nam rất chí lý khi đưa ra nhận định về tình yêu thương trong mối quan hệ phu thê: "Yêu nhau trăm sự chẳng nề, Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng".

Cách "kê" rất quan trọng. Vợ chồng là hai con người hoàn toàn khác nhau về mọi thứ, cái mà người ta gọi là "giống nhau" hoặc "hợp nhau" cũng chỉ mang tính tương đối. Không bao giờ có hai chiếc lá giống nhau, chắc chắn cũng chẳng bao giờ có hai con người giống nhau. Dù chỉ là giống về bề ngoài, hai người sinh đôi cũng vẫn có điểm khác để có thể nhận biết ai là anh (chị) và ai là em. Với người Công giáo, cách "kê" tuyệt vời nhất là tha thứ.

Hôn nhân là một ơn gọi. Vợ chồng được mời gọi diễn tả tình yêu phối ngẫu qua 3 chữ T: Thân mật, Thủy chung và Thanh tịnh (khiết tịnh). Với 3 chữ T đó, cả vợ và chồng đều phải tự nhủ: "Tôi Trung Thành". Đó không chỉ là lời hứa với nhau mà chính là hứa với Thiên Chúa.

Những người đã lập gia đình, hãy cố gắng sống "tương kính như tân", và đừng quên rằng chính mình đã long trọng thề hứa với nhau trước mặt vị đại diện Giáo hội và toàn thể cộng đoàn Dân Chúa: "Anh/em nhận em/anh làm vợ/chồng, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em/anh, khi thịnh vượng cũng như lúc gian lao, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng em/anh mọi ngày suốt đời anh/em".

Lời hứa đó không là hứa cho vui, hứa cho xong lần, hứa cho đủ nghi thức, nhưng là lời hứa có tính chất "thề" (thề "độc" chứ không thề thường đâu). Mà lời thề thì không ai "giải" được, vì đó là lời thề với Thiên Chúa!

Khi về đến nhà, các môn đệ lại hỏi Ngài về điều ấy. Ngài nói: "Ai rẫy vợ mà cưới vợ khác là phạm tội ngoại tình đối với vợ mình; và ai bỏ chồng để lấy chồng khác thì cũng phạm tội ngoại tình" (Mc 10:11-12). Hệ lụy tội lỗi thật đáng sợ! Tất cả các "cấu trúc tội" có căn nguyên trong trách nhiệm của tội cá nhân. Có "chiều kích xã hội" vì nó nằm trong cách thức chúng ta có thể phạm tội. Chúng ta có thể phạm tội không chỉ là hành động trực tiếp của mình, mà còn gián tiếp liên lụy các tội lỗi do người khác phạm trực tiếp. Đó là sự liên lụy tội lỗi.

Lạy Thiên Chúa, Nguồn Mạch Yêu Thương, xin giúp chúng con biết nhận thức đúng đán về giá trị gia đình, nhờ đó mà chúng con có thể tuân giữ Thánh Luật của Ngài, đó là biết tích cực bảo vệ gia đình, bảo vệ nhân phẩm con người và duy trì luân lý. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển:

Hồng

------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 20